Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 242 Cục thế... Lấy lực phá xảo (1)

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty

Phiên bản Dịch · 2500 chữ · khoảng 9 phút đọc

- Trước mắt chúng ta đã có bốn bộ phận tượng Phật, đầu tượng, hai cánh tay, một nửa phần thân trên, theo ước lượng còn khoảng ba đến bốn bộ phận nữa, trong đó đã xác định hai bộ phận lần lượt nằm trong tay quân đội Nhật Bản cùng hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ, số còn lại không biết tung tích.

Sở Hiên vừa nhìn ba phần tượng Phật trên bàn vừa cầm tấm thẻ kim loại màu bạc, nói.

Ba bộ phận tượng Phật này là đến từ hai đảng phái lớn trong nước. Do đã liên minh thành công, cộng thêm Trương Hằng và Vương Hiệp đã biểu lộ thực lực trên biển cùng tại chiến trường chống Nhật, sau một phen uy hiếp, dụ dỗ, cuối cùng cũng khiến cho hai đảng phái giao ra ba bộ phận tượng Phật. Đương nhiên, Sở Hiên cũng phải bỏ ra một số thứ, ví dụ như lần lượt giao cho hai đảng phái kỹ thuật vũ khí đủ để hoàn lại kỹ thuật lơ lửng trên không trung của tượng Phật, bấy giờ mới đem được những phần tượng Phật này về.

Người ở đầu phía bên kia là Vương Hiệp, lúc này hắn đang điều khiển Goblin glider bay giữa biển rộng. Nhiệm vụ của hắn hiện tại là đuổi theo hạm đội Thái Bình Dương đã sắp tiến vào khu vực vùng biển nước Mỹ. Theo tin tức tình báo vừa mới nhận được tối hôm trước từ phía Quốc Dân đảng, một bộ phận tượng Phật đã bị chính phủ Quốc Dân đảng giao cho Mỹ, ngoài nhận được một khoản vay chiến tranh lớn ra, còn có rất nhiều súng ống được vận chuyển vào Trung Quốc theo đường Myanmar nhằm duy trì mặt trận tác chiến với quân đội Nhật của Quốc Dân đảng, có thể gọi đây là tượng Phật ngoại giao.

Vương Hiệp bỗng tò mò hỏi:

- Đúng rồi, Sở Hiên, không phải ngươi đã để Trình Khiếu tới khu đông bắc làm sứ giả sao? Đối với quốc gia như Nhật Bản mà ngươi cũng có thể thử bàn bạc cùng uy hiếp, vậy thì tại sao đối với nước Mỹ vẫn đang là đồng mình của chúng ta lại dứt khoát đoạn tuyệt như vậy? Cho dù nước Mỹ đang giấu giếm tính toán chuyện gì đi nữa thì hiện tại họ dù sao cũng là đồng minh cùng chống lại phe Trục với chúng ta mà, không nói câu nào, trực tiếp hủy diệt hạm đội Thái Bình Dương, làm vậy không phải có chút quá đáng sao?

- Không phải là cùng chúng ta chống lại phe Trục.

Sở Hiên ngẫm nghĩ một thoáng rồi đáp:

- Vương Hiệp, ngươi luôn không thể suy nghĩ đúng hướng được. Ta đã nhắc nhở ngươi vài lần rồi, thế giới này không phải là thế giới của chúng ta, mà chỉ là một thế giới rất giống với thế giới hiện thực thời cận đại của chúng ta, do đó ngươi bỏ quá nhiều tình cảm cá nhân vào đây thật sự là một chuyện rất ngu xuẩn. Trong mắt ta mà nói, các quốc gia ở thế giới này, Nhật Bản, Mỹ, thậm chí Trung Quốc chỉ vỏn vẹn là những cái tên cùng các nhân vật đóng vai trò khác nhau khác nhau mà thôi. Về phần tại sao với Nhật Bản thì lựa chọn đàm phán về bộ phận tượng Phật còn với Mỹ thì lại trực tiếp tiêu diệt hạm đội Thái Bình Dương, có hai nguyên nhân. Thứ nhất, ta còn chưa xác nhận Nhật Bản có mấy bộ phận tượng Phật, nếu có thì những bộ phận đó đang được giấu ở đâu? Thứ hai, so sánh hai bên, uy hiếp của Mỹ đối với kế hoạch tiếp theo của ta lớn hơn của Nhật Bản.

- Uy hiếp lớn hơn tới kế hoạch tiếp theo của ngươi? Kế hoạch tiếp theo là gì?

Vương Hiệp lại càng thêm kỳ quái, hắn tiếp tục hỏi:

- Nguyên nhân thứ nhất ta còn hiểu được, dù sao cũng phải biết được vị trí bộ phận tượng Phật rồi mới có thể ra tay công kích. Nếu không, vạn nhất lại hủy diệt luôn cả bộ phận tượng Phật thì đúng là không xong hết sức, nhưng nguyên nhân thứ hai thì sao? Kế hoạch tiếp theo của ngươi là gì vậy?

Sở Hiên cũng không có chút nóng nảy gì, vẫn tiếp tục dùng cái giọng bình thản, đều đều nói:

- Kế hoạch biến Trung Quốc thành căn cứ hậu cần trang bị vũ khí cho chúng ta. So với một nước Nhật Bản chắc chắn sẽ chiến bại, uy hiếp của Mỹ đối với kế hoạch này của ta càng lớn hơn. Theo như tiến trình lịch sử mà chúng ta biết, nước Mỹ cần một nước Trung Quốc lạc hậu, kém phát triển, như thế mới phù hợp với lợi ích quốc gia của họ. Đương nhiên, Trung Quốc cũng không thể bị Nhật Bản hoặc quốc gia khác chiếm lĩnh, đó mới là lý do vì sao họ viện trợ cho chúng ta. Nếu quốc gia này đạt được nhiều lợi ích nhất trong Chiến tranh thế giới thứ 2, tương lai chắc chắn sẽ áp chế căn cứ hậu cần mà ta lựa chọn, vậy thì tại sao không đánh bại nó ngay từ bây giờ?

Vương Hiệp sửng sốt cả nửa ngày, rồi bỗng vội vàng nói:

- Nhưng hiện tại Mỹ cùng Trung Quốc là đồng mình cơ mà, nếu ngươi làm như vậy, không phải sẽ làm Trung Quốc rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan sao? Không, phải gọi là cảnh ngộ tuyệt vọng. Ngươi cứ làm như vậy, hoàn toàn là đắc tội với cả hai thế lực phe Đồng minh và phe Trục, đừng nói đến chuyện phân chia thế lực sau khi chiến tranh kết thúc, ngay cả Thế chiến 2 cùng Nhật Bản bây giờ cũng không giải quyết được, Trung Quốc sẽ thật sự....

Sở Hiên thở dài đáp:

- Ta đã nhắc ngươi nhiều lần rồi, thế giới này không phải là thế giới của chúng ta, nói cách khác, tại sao chúng ta lại phải tuân thủ theo tiến trình lịch sử nguyên bản? Hơn nữa ngươi vẫn còn một ấn tượng chưa xóa bỏ được, đó chính là thực lực của chúng ta vượt trội so với thế giới này không chỉ một cấp độ. Ví dụ như, trước kia ngươi đã từng nghĩ tới chuyện một người đi tiêu diệt cả hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ chưa? Cũng như vậy, mục đích của chúng ta rất đơn giản, một căn cứ hậu cần yên ổn, giàu có, vì thế chúng ta không cần để ý tới tình huống thế giới này sẽ ra sao. Nếu như nước Mỹ ngăn cản mục đích này, chúng ta hủy diệt nước Mỹ, nếu như Nhật Bản ngăn cản mục tiêu này, chúng ta hủy diệt Nhật Bản, nếu như cả thế giới ngăn cản mục đích này, ta không ngại chế tạo một lượng lớn tên lửa hạt nhân mini, hủy diệt cả thế giới, đã hiểu chưa? Không nên suy nghĩ quá nhiều, đến khi ngươi có đủ sức mạnh, hoàn toàn có thể không để ý tới bất kỳ chuyện gì, chỉ cần toàn tâm toàn ý lấy lực phá xảo là được.

- Chuyện này ta đại khái đã hiểu rồi, chỉ là còn một chuyện...

Vương Hiệp gật đầu, tiếp tục kỳ quái hỏi:

- Mặc dù ngươi luôn mồm gọi bọn ta là phẫn thanh... Nhưng có vẻ hành vi của ngươi so với bọn ta còn phẫn thanh hơn nhiều?

Sở Hiên cười lạnh nói:

- Trí tuệ của người bình thường... Cái gọi là phẫn thanh, thực chất không phải là hành vi như thế nào mà nằm ở ngôn luận, đã hiểu chưa? Nếu như ta nói được làm được, muốn giết kẻ nào là giết kẻ đó, vậy thì không phải là phẫn thanh. Chỉ có loại bản thân không làm được trò trống gì, chỉ biết to mồm hô hào sẽ làm thế này, sẽ làm thế kia, mới gọi là phẫn thanh, đây là khác biệt bản chất.... Cứ như vậy đi, nhiệm vụ ngươi nhất định phải hoàn thành là lẻn vào hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ, tìm kiếm bộ phận tượng Phật. Ta không cần biết ngươi dùng biện pháp nào, sử dụng máy khống chế suy nghĩ ta giao cho ngươi cũng được, cường hành hủy diệt cả hạm đội cũng được, tóm lại, giờ này sáng ngày mai, ta muốn nhìn thấy bộ phận tượng Phật đó!

Vương Hiệp khẽ ừm một tiếng rồi gấp tấm thẻ kim loại màu bạc vào. Sở Hiên chờ sau khi Vương Hiệp ngắt kết nối, hắn mới quay sang ba phần tượng Phật đang đặt trên bàn. Khiến cho người ta thấy vô cùng kỳ quái là, ba bộ phận tượng Phật này không hề có vẻ cổ xưa thô mộc như phần đầu tượng, ngược lại, nhìn chúng cực kỳ chói mắt. Chất liệu không phải sắt không phải gỗ, bên ngoài khắc vô số văn tự ký hiệu, trên những văn tự đó còn hiện ra ánh vàng nhạt, mơ hồ, không ngưng chớp động, phảng phất như có nước chảy. Chẳng trách những tổ chức quân phiệt cùng người nước ngoài chỉ lấy những bộ phận khác của tượng Phật chứ không lấy phần đầu, chỉ nhìn ngoại hình cũng đủ cho người ta biết, những thứ này không phải loại tầm thường.

Sở Hiên lại cẩn thận quan sát chỗ nối các bộ phận tượng Phật, có thể thấy chúng không giống như bị thứ gì đó cắt rời hoặc bẻ gãy ra. Ngược lại, tại đó mơ hồ có dấu vết như bánh răng kết nối vào nhau, nói cách khác, bức tượng Phật này rất có thể ngay từ đầu đã là vài bộ phận kết hợp với nhau. Cho dù các thế lực quốc gia không đến cướp đoạt thì chắc nó cũng sẽ vẫn bị chia ra thành nhiều mảnh, tóm, rất có khả năng ngay từ đầu nhiệm vụ này đã quyết định rằng tượng Phật sẽ bị chia nhỏ.

“…Nếu như tượng Phật bị chia làm nhiều mảnh không phải do Thánh nhân phương Tây giở trò, vậy thì rút cuộc là bọn họ để lại cạm bẫy ở đâu? Chẳng lẽ là tăng cao thực lực của Thần số hiệu 1? Có thể có khả năng này, nhưng xác suất rất thấp. Dù sao thì Thánh nhân phương Đông cũng liên tục giám thị họ, nếu thay đổi, sắp xếp làm chúng ta chắc chắn phải chết thì bọn họ nhất định sẽ không buông tay mặc kệ. Nếu như vậy, ngoài muốn hại mạng chúng ta ra, chuyện thứ hai mà Thánh nhân phương Tây mong muốn nhất là…”

Sở Hiên vừa suy nghĩ vừa khẽ xoa lên tượng Phật. Nghĩ tới đây, hắn yên lặng ngẩng đầu lên, bỏ bộ phận tượng Phật xuống rồi bước về phía một đống tài liệu tình báo chất cao như núi.

“…Nói như vậy, Thánh nhân phương Đông cùng người tu chân phương Đông cũng không hòa hợp như trong tài liệu đã nói, hai bên đều ngầm mang kế hiểm…. Ai, tình tiết kịch bản lần này có thể đến cuối cùng vẫn là công dã tràng. Nếu Thánh nhân phương Tấy thật sự đặt cạm bẫy ở chỗ đó thì các công pháp tu chân vô giá hoặc những đạo cụ tiềm lực cực lớn này rất có khả năng sẽ chẳng còn lại được gì... Thật là muốn lấy mạng đám Thánh nhân đó...”

Sở Hiên vốn là loại thanh niên ba không, không có bất kỳ cảm giác cùng tình cảm nào, chỉ có một ngoại lệ duy nhất, đó chính là khi tìm hiểu những gì chưa biết. Không cần biết là tri thức mới hay là những điều thần kỳ ảo diệu, tất cả chúng đều khiến Sở Hiên rơi vào một cảm giác cuồng nhiệt kỳ lạ, khó hiểu, ví dụ như hắn hiện tại, không ngờ trong đầu lại sinh ra suy nghĩ muốn giết chết đám Thánh nhân đó... Nếu như những người còn lại trong Trung Châu đội biết được, sợ rằng ngoài kinh ngạc ra, càng nhiều hơn có lẽ là kinh hoàng. Nếu nói đội viện Trung Châu đội sợ hãi thứ gì nhất thì ngoài những điều chưa biết ra cũng chỉ còn lại bị Sở Hiên ghi nhớ... Thực tế, hai chuyện này tuy hoàn toàn khác nhau nhưng lại đều có một điểm tương đồng, đều khiến người ta phải sợ hãi...

- Hắt xì!

Trình Khiếu đang bay trên Goblin glider đột nhiên nhảy mũi một cái. Hắn lập tức nghiêng ngó nhìn đông nhìn tây, Trương Hằng bay phía sau khoảng mười mét vội cao giọng hỏi:

- Trình Khiếu, bị ốm à? Với tố chất thân thể ngươi mà còn bị cảm cúm, trúng gió sao?

- Không, đây không phải là lạnh lẽo bình thường.

Trình Khiếu lập tức phủ nhận, nói:

- Cảm giác toàn thân tê dại, tuyến Tùng trước não liên tục nhảy lên, còn cả xương sống cùng xương cụt đồng loạt run rẩy, không sai, cảm giác này... Có khả năng rất cao là Sở Hiên đang nghĩ đến ta!

Trương Hằng nghe vậy liền ngẩn tò te, một lúc sau mới vừa tức vừa buồn cười, bật cười khùng khục mấy tiếng, sau đó hắn liền trịnh trọng nói:

- Chưa nói đến chuyện cảm giác của ngươi đúng hay sai, ta muốn hỏi ngươi một chuyện, Sở Hiên ghi nhớ ngươi việc gì? Chẳng lẽ ngươi đã làm gì khiến hắn tức giận sao? Nếu đã không có, hiện giờ ngươi cũng ngoan ngoãn tới khu đông bắc, chẳng lẽ hắn còn muốn ngươi là chuyện gì khác nữa à?

Trình Khiếu lắc đầu quầy quậy, vừa lắc đầu vừa nói:

- Không đơn giản như vậy đâu. Tóm lại là cảm giác nhạy bén của ta chắc chắn không thể sai lầm được! Việc này nhất định là có liên quan tới Sở Hiên...

Thấy Trình Khiếu còn muốn tiếp tục lải nhải, Trương Hằng liền vội vã chuyển đề tài:

- Đã tới đông bắc rồi... Trình Khiếu, theo như chúng ta đã thương lượng lúc trước, ngươi tới gặp mặt quân đội Nhật Bản, ta ở cách ngươi trong phạm vi một trăm dặm, có bất kỳ chuyện gì cũng dùng thẻ kim loại liên lạc... Yên tâm đi! Ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi an toàn, nhất định!

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 33

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự