Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 24 Đổ đấu. (2)

Bạn đang đọc Võ Đạo Đan Tôn của Ám Ma Sư
Phiên bản Dịch · 1499 chữ · khoảng 5 phút đọc

Hắn tuy rằng ở trong Huấn Luyện Quán ngang ngược càn rỡ, nhưng cũng không phải ngu ngốc, tự nhiên biết rõ lời Lâm Tiêu nói đều là sự thật, võ giả hậu đại thân phận đặc thù, nếu hắn thật dám tùy ý ẩu đả, một khi náo lên, coi như là tỷ tỷ của hắn cũng không giữ được hắn, tuy rằng không đến mức có bao nhiêu hậu quả, nhưng chịu một chầu trách phạt lại không thể tránh khỏi.

Trong lúc nhất thời, trong lòng Lưu Lực không khỏi có chút kiêng kỵ, trước kia hắn đã từng giáo huấn qua không ít đệ tử, nhưng chỉ là tiểu đả tiểu nháo, hơn nữa đệ tử hắn giáo huấn đều là một ít đệ tử tính huống gia đình bình thường, tâm tính nhu nhược, vẫn bình yên vô sự, hôm nay Lâm Tiêu xuất hiện lại khiến hắn có chút sợ ném chuột vỡ bình.

Càng quan trọng hơn là, đối với tính cách của Lâm Tiêu Lưu Lực thật sự hiểu rất rõ, chính là đệ tử nhu nhược nhất cả Huấn Luyện Quán, trước đó không lâu mình vừa mới trào phúng qua Lâm Tiêu, trực tiếp nhục nhã hắn đến mức té xỉu, gần một tháng không tới Huấn Luyện Quán, không nghĩ tới ngày đầu trở lại Lâm Tiêu đã phảng phất như đổi thành một người hoàn toàn khác.

Trong đám người, đám người La Hạo càng lạnh lùng nhìn xem, mấy người liếc nhìn nhau, trong đôi mắt đều có khiếp sợ. Bọn hắn trước kia bị Lâm Tiêu quát lớn trên đường cái, trong lòng bọn hắn đã sớm hạ quyết tâm, đợi sau khi Lâm Tiêu đi vào Huấn Luyện Quán sẽ khiến hắn phải đẹp mắt, lại không nghĩ rằng Lâm Tiêu to gan như vậy, vừa đến Huấn Luyện Quán đã có động tác lớn như vậy.

Cửa luyện công đại sảnh, đại lượng đệ tử vây đến chật như nêm cối, trong lòng Lưu Lực tuy rằng vì lời quát lớn của Lâm Tiêu đã có chỗ kiêng kị, trong lòng có thoái ý, nhưng hắn cũng biết nếu giờ mình thối lui, địa vị hung hăng càn quấy Lưu Lực hắn ở trong Huấn Luyện Quán nhất định sẽ triệt để khó giữ được, thậm chí còn bị người cùng thế hệ chế nhạo, nghĩ vậy, Lưu Lực lập tức đưa ánh mắt tới một thiếu niên bên cạnh.

- Lâm Tiêu, ngươi đây là muốn chết!

Thiếu niên kia cảm nhận được ánh mắt của Lưu Lực, khẽ gật đầu, hai lời chưa nói đã trực tiếp quát lớn một tiếng, bổ ra một quyền tới Lâm Tiêu. 'Rầm Ào Ào', quyền đầu mang theo kình phòng phần phật quét về phía Lâm Tiêu, thiếu niên kia bổ quyền nửa đường, năm ngón tay hóa thành ki hình, không khí vô hình quấy lên, như là một đôi ưng trảo lộ ra hàn mang lạnh như băng trảo tới ngực Lâm Tiêu, đúng là Diều Hâu Quyền Pháp trong trụ cột quyền pháp.

Đối với tình huống một ít học viên cường ngạnh, bọn người Lưu Lực ngang ngược càn rỡ, đã sớm nghĩ ra đối sách, thường thường sẽ để một thiếu niên ra tay đả thương đối phương, nếu đối phương náo đến cao tầng Huấn Luyện Quán thì nói đó là hành vi cá nhân, hơn nữa mấy gia đình ở sau lưng âm thầm hợp lực thoát tội, chỉ cần không đánh chết người, đánh cho tàn phế, nhiều nhất chỉ chịu chút trách phạt, lại có thể khiến bọn hắn ở trong Huấn Luyện Quán lưu lại danh khí to lớn.

Chính là dựa vào cái này, bọn người Lưu Lực ở Huấn Luyện Quán mới không ai dám gây vào, trong hai năm qua đệ tử bị bọn hắn nổi giận đả thương đếm không hết, không ít đệ tử vì phòng ngừa trả thù, cũng chỉ có thể nén giận.

Hô!

Sức gió kịch liệt quấy lên, thiếu niên kia sắc mặt dữ tợn, tay phải hiện lên hình ưng trảo, hung hăng đánh tới ngực Lâm Tiêu, dùng khí lực 600 cân Luyện Cốt Kỳ của hắn, một chiêu này nếu là đánh thực, Lâm Tiêu sẽ phải trực tiếp nằm xuống.

- Lâm Tiêu này muốn xui xẻo rồi, dùng thực lực Luyện Thể Kỳ đỉnh phong của hắn, căn bản không phải đối thủ của Lý Lạc Luyện Cốt Kỳ!

Trái tim tất cả học viên ở đây vào giờ khắc này đều hung hăng nhấc lên, không ít người âm thầm lắc đầu, cũng có người vì hành vi xuất đầu cho người khác ngớ ngẩn kia của Lâm Tiêu mà cười lạnh không thôi.

BA~!

Ngay khi trảo phải Lý Lạc sắp bổ trúng Lâm Tiêu, thân hình Lâm Tiêu đột nhiên hơi nghiêng, dưới chân có chút khẽ lui, liền nhẹ nhõm tránh đi quyền phong của đối phương.

Lý Lạc ngẩn ngơ, không nghĩ tới công kích của mình rõ ràng bị Lâm Tiêu tránh khỏi, nhưng hắn biết rõ, Lâm Tiêu này tuy rằng có thể nói là đệ tử khắc khổ nhất Huấn Luyện Quán, nhưng thực lực chỉ là Luyện Thể đỉnh phong, tuyệt đối không thể tránh được quyền của hắn.

- Hừ!

Lý Lạc trong nội tâm hừ lạnh một tiếng, một trảo thất bại, nao nao, tay phải mạnh mẽ cuốn lên, năm ngón tay xé rách không khí, phát ra một hồi ô minh, muốn quét về phía mặt Lâm Tiêu.

- Lý Lạc, ngươi thật to gan, không nói một lời đã ra tay đánh lén, thủ đoạn ti tiện như thế, nào có tôn nghiêm võ đạo, hành vi mất đi võ đức, võ đạo chi tâm bực này, ngươi không sợ ta kiện lên giáo quan cấp trên, trục xuất ngươi khỏi Huấn Luyện Quán sao?

Chứng kiến móng vuốt sắc bén của Lý Lạc quét tới, Lâm Tiêu lại lù lù bất động, hai mắt nộ trợn, há miệng liền giận dữ mắng mỏ một hồi.

Võ giả chi đạo, ngoại trừ tăng lên vũ lực, càn phải tu thân lập bản, tập văn hoằng đạo. Huấn Luyện Quán ngoại trừ dạy võ nghệ ra, cũng có truyền thụ võ đức, cái gọi là võ đức, chính là tôn tự nhiên, pháp thiên địa, ái gia quốc, hiếu phụ mẫu, kính sư trưởng, nghiêm luật kỷ, khoan đãi nhân.

Đời trước Lâm Tiêu tuy rằng ở phương diện thực lực tạo nghệ không cao, nhưng bởi vì đại ca Lâm Hiên dạy bảo nên đối với võ đức chi đạo lại thủy chung khắc trong tâm khảm, nghiêm luật kỷ, hôm nay Lâm Tiêu võ đạo hơi có tiểu thành, nắm được yếu quyết bốn chư quyền ý, khí thế. Một tiếng quát lớn này, Lý Lạc lập tức cảm giác trước người phảng phất như chính là tổng giáo quan Huấn Luyện Quán, vẻ mặt vẻ giận dữ trách cứ mình, muốn trục xuất mình khỏi Huấn Luyện Quán.

Như trời rất nóng lại bị nước đá dội xuống, thần sắc Lý Lạc đột biến, móng vuốt sắc bén chụp về phía Lâm Tiêu lập tức dừng lại, không dám tiếng về trước thêm chút nào nữa.

Võ Linh Đế Quốc lấy võ vi tôn, võ đức chi đạo xâm nhập dân tâm, năm đó Hủy Diệt Chi Nhật bộc phát, yêu thú hồng lưu tàn sát dân chúng, chính vì có vô số võ giả anh dũng hiến thân, ném đầu lâu, rơi vãi nhiệt huyết, không để ý đến an nguy bản thân mới khiến Nhân tộc có thể may mắn còn sống sót, bởi vậy bốn đại đế quốc còn sống sót, không ai mà không đặt giáo dục võ đức ở vị trí hàng đầu, để tưởng nhớ rất nhiều tiên liệt vì nhân loại sinh tồn mà hiến thân. Hành vi ra tay đánh lén của Lý Lạc trước kia nói lớn thì lớn, nói nhỏ thì nhỏ, nhưng nếu thật bị định vào vi phạm võ đức, võ đạo chi tâm, căn bản không ai giữ đươc hắn, vô luận tổ chức võ giả ở bất kỳ đế quốc nào đối với đệ tử trái với võ đức cho tới bây giờ đều là phế bỏ võ đạo tu vị, trục xuất khỏi Huấn Luyện Quán.

Loại người bị Huấn Luyện Quán khu trục, địa vị chi hèn mọn, ngay cả con sâu cái kiến cũng không bằng, bị hàng tỉ người phỉ nhổ, trọn đời không được xuất đầu.

Một câu chấn nhiếp Lý Lạc, Lâm Tiêu cười lạnh một tiếng, đứng chắp tay, trên người một cổ khí thế ngạo tuyệt lưu chuyển, hai mắt lạnh lẽo nhìn về phía đám người Lưu Lực.

- Lâm Tiêu này từ lúc nào lại lăng liệt như thế rồi?

Bạn đang đọc Võ Đạo Đan Tôn của Ám Ma Sư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 59

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự