Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Vợ Cậu Tư - Chương 2

Bạn đang đọc Vợ Cậu Tư của Trần Phan Trúc Giang

Phiên bản Dịch · 3107 chữ · khoảng 11 phút đọc

Nhưng mà nghe thì cũng thấy khá buồn nhưng mà buồn là buồn ngủ, chứ đám cưới này không có chú rể tôi càng thấy khỏe. Nhưng mà mới về nhà này, không thể để người ta biết được tôi không muốn lấy chồng, lỡ mà cư xử không khéo lộ ra tôi thay cô 2 Lài gả về đây thì ch.ết. Ba mẹ tôi còn chưa được xóa nợ hẳn đâu, mà tôi được gả đi rồi bị trả về lại lỡ dở một đời.

Nhớ lúc bà chủ Phước Sang qua nhà bắt tôi đi lấy chồng thay con bả, lúc đồng ý tôi có nói rõ ràng với bả rằng "con lấy thì được nếu lỡ bị ai vạch trần thì con chịu chứ con lấy chồng lần này coi như lấy thiệt, con không muốn giữa chừng bà nhào ra phá đám". Bả cũng gật đầu tắp lự, mà tôi, tôi xem mối hôn sự này như cả đời. Gả đi rồi xem như là con là vợ người ta nên dù thích hay không tôi cũng không thể xem thường "người chồng" này được. Chỉ có điều bây giờ tôi không có mấy gì yêu thích người chồng này.

Bé Li thấy tôi đờ người ra, con bé cất giọng an ủi:

  • Ui con nói cho mợ biết vậy thôi chứ mợ đừng buồn, ông bà biết con bị chửi ch.ết luôn. Mợ, cậu đó giờ quen vậy rồi nên mợ đừng có rầu nữa.

    Lỡ diễn nên tôi diễn cho tới, tôi mặt mày buồn so ngồi sụp xuống nệm rưng rưng nước mắt. Bé Li thấy vậy, nó hoảng, vội vội vàng vàng quỳ dưới chỗ tôi ngồi, nó than:

  • Mợ, mợ khóc bà biết bà chửi con á mợ. Coi như con chưa nói gì đi, mợ khóc ch.ết con. Lỡ bà thấy con ton hót bà đuổi mốt ai đi báo tin mợ nghe nữa.

    Nghe đến đây, tôi nhìn bé Li giả vờ lau nước mắt:

  • Thôi mợ thương con nhưng mợ buồn cho số mợ thôi, lấy chồng xa cả trăm cây số mà giờ không thấy mặt chồng đâu. Chắc do cái số mợ nó vậy, mợ chịu chứ biết sao giờ.

    Bé Thu mới 14,15 nó có lanh đến đâu cũng là đứa con nít, thấy tôi buồn nó cũng buồn theo. Con bé nắm tay tôi, thiệt tình nói:

  • Hồi mợ Ba về làm dâu vui lắm, cậu Ba cũng thương mợ Ba nữa. Tội cho mợ quá, sau này con phụ mợ. Mợ có gì không biết mợ kêu con, con biết được cái gì con nói cho mợ nghe hết. Mợ, mợ đừng buồn, đừng khóc nữa nghen mợ.

    Con nhỏ vừa nói vừa đẩy đấy tay tôi, nhìn cái mặt non choẹt của con bé, tôi thấy thương. Thôi diễn nhiêu đó đủ rồi, diễn nhiều thành lố, tôi gật gật đầu, nhỏ to với bé Li.

  • Ừ mợ cảm ơn con, thôi mợ vô tắm thay đồ không lát nữa bà la.

    Nói rồi tôi xách bộ áo dài vô trong, tắm táp xong xuôi, đi ra lại thấy bé Li dắt thêm một người đang đợi sẵn. Thấy tôi chị gái gật đầu cười, bé Li kéo tôi ngồi xuống, nó nói thợ trang điểm má chồng tôi thuê trên thị xã về đây. Con bé còn nói thuê mắc tiền lắm, tôi cũng khoing nói gì, trên thành phố bước hai ba bước đã thấy tiệm makeup làm nail các thứ, về quê mà vùng sâu kiểu này công nhận bất tiện.

    Trang điểm xong, bé Li dắt tay tôi đi xuống nhà, cũng không ra gian nhà trước mà đi vào cái phòng to như kiểu phòng khách hiện đại bây giờ. Vào trong, tôi thấy phía cao có 2 người một đàn ông, một phụ nữ. Mà người nữ kia là má chồng tôi còn người đàn ông kia là ba chồng tôi chắc rồi.

  • Vợ thằng tư lại đây đi con.

    Nghe tiếng má chồng tôi kêu, bé Li buông tay tôi ra, tôi tự đi một mình lên trước. Nói chứ lễ nghĩa tôi cũng biết chút chút, nên cũng không làm khó tôi lắm trong mấy chuyện này. Tôi cúi người, cung kính chào:

  • Thưa ba thưa má.

    Má chồng tôi coi bộ hài lòng, kéo tay tôi lại, bà nói:

  • Ừ má xin lỗi con, thằng Phong cái tính nó kì lắm...

  • Bà chiều nó quá nên nó hư chứ không có kì cái gì hết, con cái gì mà đám cưới của nó nó bỏ đi tuốt luốt mấy ngày không ló mặt về nhà. Hên bên nhà anh chị sui dễ tính, chứ không hôm nay có nước đội mo cau lên đầu cho bớt nhục.

    Người lên tiếng là ba chồng tôi, ông tầm chắc trên 50, tướng tá cao lớn, mặc dù lớn tuổi nhưng vẫn còn phong độ lắm. Thảo nào có thêm bà vợ hai, vừa giàu có vừa còn sung sức như này không có vợ bé cũng uổng.

  • Ba, giờ có nói thì thằng Phong cũng không có về. Thôi đừng làm em dâu buồn.

    Nghe nhắc đến tôi, ba chồng tôi mới nhịn xuống, ông hậm hực:

  • Con với cái, bực mình với nó.

  • Thôi anh, bực mình không tốt cho sức khỏe đâu.

    Lần này lại là giọng nữ trong trẻo, chắc hẳn là vợ bé của ba chồng nên mới gọi ông ấy là anh. Eo ôi, tôi muốn ngước mặt lên nhìn hết mọi người xung quanh quá đi mất.

    Má chồng như hiểu ý tôi, bà đứng dậy, kéo tôi quay ra, dịu dàng nói:

  • Thôi thì lát không có thằng tư thì có má, mày dâu má thì theo má không sao hết con.

    Nói rồi bà vỗ vỗ tay tôi, cất giọng:

  • Trước để má giới thiệu con cho mọi người trong nhà biết trước. Đây ba con, ngồi dưới ba con là má nhỏ.

    Tôi bây giờ mới dám ngước mặt lên nhìn, ù ôi công nhận má nhỏ đẹp ghê luôn, thảo nào ba chồng tôi mang tiếng nho nhã mà cũng tục tằn đi lấy thêm vợ. Thấy tôi nhìn má nhỏ cũng nhìn lại tôi, bà cười cười nói:

  • Con là Hai Lài con bà Sâm đúng không, hồi trước má có gặp má con mấy lần. Con trông đẹp gái thanh tú không giống lắm với má con. Thôi lại đây, má gửi cho thiệp mừng, lát má không có ra được.

    Tôi nhìn má chồng, bà gật đầu tôi mới dám đi lại chỗ má nhỏ. Thật sự má nhỏ càng nhìn càng đẹp, đến độ tuổi này mà nhan sắc còn mặn mòi quá đa. Má nhỏ lấy trong túi áo bà ba bằng lụa ra, đưa cho tôi cái phong bì màu đỏ, má nhỏ nói:

  • Cho vợ chồng con, sớm sinh con trai nha con.

    Tôi gật đầu, lí nhí nói:

  • Dạ con cảm ơn má.

    Trong phòng còn mấy người nữa, khi má nhỏ cho phong bì xong, má chồng tôi lại giới thiệu tiếp.

  • Vợ thằng Tư, đây là anh Hai chị Hai con.

    Nhìn theo tay bà là một cặp vợ chồng chắc độ gần 30, người phụ nữ gương mặt hao hao như má chồng tôi, còn người đàn ông dáng dấp cao ráo ưa nhìn bộ dáng thư sinh nho nhã. Tôi cúi đầu, chào lễ phép:

  • Dạ thưa anh chị Hai.

    Chị Hai kéo tay tôi, vui vẻ nói:

  • Ừ lễ nghĩa gì, sau này chị em một nhà. Chị tên Giàu nhưng mà sau này gọi chị chị Hai được rồi.

    Má chồng tôi chỉ tay vào cặp vợ chồng ngồi đối diện với anh chị Hai, nói:

  • Này là anh chị Ba, chị Thắm là chị em bạn dâu với con đó.

    Tôi quay sang nhìn, chu choa lại thêm một cực phẩm. Người đàn ông tôi gọi anh Ba thật sự rất đẹp trai, cái tướng này nhìn cũng biết lai từ ba chồng tôi ra rồi. Tôi cúi đầu như cũ chào hỏi:

  • Dạ thưa anh chị Ba.

    Chị dâu đứng dậy, cười hiền với tôi:

  • Ừ em dâu, không cần khúm núm vậy đâu, chị em một nhà hết mà. Ây, thương cho em, đám ra mắt mà không có chú Tư ở bên...

  • Em, nói vậy em nó buồn. Thôi đi.

    Chị Thắm bị anh Ba rầy, chị im lặng không nói nữa nhưng ý cười lại đầy khóe mắt.

    Bên cạnh lại nghe tiếng chị Giàu chị chồng tôi nói nhỏ xíu:

  • Làm bộ...

  • Em...

    Vợ chồng chị Hai bảo nhau, tôi lại thính tai nghe được. Lại nhìn quanh một vòng, trong phòng này mặt ai cũng mang ý cười hiền hậu nhưng trong lòng thì.... có trời mới biết. Cái kiểu bằng mặt không bằng lòng này mới là thứ khó đoán nhất.

    Má chồng tôi thấy rục rịch bên con dâu bên con gái, bà trừng nhẹ mắt, lại kéo sang tôi, nói thêm:

  • Nhà mình chắc con biết rồi có 4 anh chị em. Chị Hai con là chị lớn, kế là anh Ba Thành, rồi đến chồng con, còn một người nữa là út Đạt nhưng mà em nó đang đi học trên thành phố, nhằm mùa thi không về được. Quên nữa, kia là má nhỏ, má nhỏ tên Vũ, mà sau này gọi má nhỏ được rồi đừng gọi tên tục của má, như vậy là hổn hào.

    Ngừng một chút bà nói tiếp:

  • Trước chị Ba hay anh Hai con về nhà này má cũng dạy thì giờ con về má cũng theo gia giáo nhà mình mà dạy bảo. Con nghe hay không là tùy ở con nhưng mà hễ bước vào cổng nhà này thì phải theo lễ nghĩa trong nhà. Nhà mình dòng dõi thư hương nhiều đời, đây lại là nhà gốc nhà thờ ông bà tổ tiên, ba chồng con là con thừa hưởng nên phận con cháu mình cũng phải nề nếp. Sở dĩ con về đây là do khi xưa các ông có hứa với nhau nên bây giờ mặc dù các ông không còn nhưng mình vẫn trọng cái lời hứa. Nói ra nó cổ hủ phong kiến nhưng mà lời ông cha xưa có bút mực để lại mình đời sau không có cãi lại được. Con hiểu không?

    Tôi nghe mà muốn nổ đơm đớm mắt nhưng vẫn phải tỏ thái độ chú tâm lắng nghe.

  • Dạ con hiểu.

    Má chồng tôi lại tiếp tục:

  • Ở đây vùng sâu vùng xa thiệt nhưng mà không có thiếu thốn bất cứ cái gì nên con không cần lo. Sau này về đây bổn phận dâu con là hiếu kính ông bà ba má, sống hòa thuận với anh chị em trong nhà. Quan trọng nhất là phải hết lòng chăm sóc cho chồng con, chồng ra ngoài xã hội bôn ba thì vợ phải ở nhà quán xuyến nhà cửa. Còn nữa, mau mau sanh cho nhà mình cháu trai để mà có người đội nhang đội khói. Chỉ cần tròn trách nhiệm thì ba má không để cho con thiệt thòi.

    Tôi thật sự sắp bốc hỏa với cái sớ của má chồng tôi rồi. Trời đất mẹ ơi, năm 20XX rồi mà vẫn còn kiểu dạy dỗ con dâu mới về nhà chồng như kiểu đọc nội quy cho học sinh vậy hả trời. Tôi tiếng trước còn mừng mừng vì nhà chồng giàu có, tiếng sau đã bị dập cho te tua cành mít rồi. Rõ khổ, ở đâu đẩu đâu lại tòi ra cái dòng tộc này chứ. Sống như thời phong kiến chồng chúa vợ tôi thì sống làm sao được hở trời?!!

    Mẹ ơi, mê đỏ đen chi cho khổ con khổ cái không biết nữa. Kiểu này có bị ch.ôn mất x.ác chắc cũng không ai biết quá. Rầu ghê!

    Má chồng tôi thấy tôi có vẻ tiếp thu, bà chắc hài lòng, không dạy dỗ nữa mà hiền hậu nói:

  • Thôi nhiêu đó thôi, mốt ở lâu biết thêm, má nói nhiêu đó thôi, phận dâu con con nên nghe lời má. Chỉ có tốt cho con thôi chứ không có dạy bậy cho con đâu.

    Tôi gật đầu ra vẻ con dâu hiểu chuyện mặc dù đầu óc tôi bây giờ có chút mơ hồ rồi.

    Bên ngoài nghe tiếng một bà lớn tuổi lên tiếng nói vọng vào trong.

  • Ông bà, bên ngoài có khách tới.

    Tôi quay lại nhìn, là một bà lão phải trên 50 tuổi nhưng dáng vẻ vẫn còn nhanh nhẹn gọn gàng lắm. Thấy tôi nhìn, bà gật đầu chào tôi:

  • Mợ Tư mới đến.

    Thấy tôi ngơ ngác, chị Hai Giàu mới giải thích:

  • Em dâu, đây là vú Huệ gần như là người trong nhà đó em.

    Tôi gật đầu, nói nhỏ nhẹ:

  • Con chào vú Huệ.

    Bà vú gương mặt nghiêm trang, biểu cảm không khác gì mấy mama trong hậu cung mà tôi thấy trong phim. Có chút xíu cảm giác rợn người, gia đình chồng này không hề đơn giản như tôi nghĩ.

    Ba chồng tôi đứng dậy trước, ông hắn giọng:

  • Bà với mấy đứa coi ra ngoài tiếp đãi khách đi, vợ thằng Phong đợi lát má bây kêu thì ra.

    Tôi gật đầu, "dạ" một tiếng nhỏ xíu.

    Mọi người lục đục đi ra theo ba chồng tôi, lúc má chồng đi ngang qua tôi, bà dừng lại chút xíu, dặn dò:

  • Con đợi má kêu thì ra, ngồi đây đợi chút.

  • Dạ má.

    Mọi người ra ngoài hết còn mỗi mình tôi ngồi đây, trong lòng vừa sợ vừa buồn đủ thứ. Nói chứ được gả về đây mà chồng không nể mặt nhìn ngó một cái tới tôi. Ngay cả hôm nay ra mắt họ hàng gần như là đám cưới rồi mà anh ta vẫn không chịu về. Càng nghĩ càng chán, tôi không biết sau này sống với anh ta như thế nào nữa. Trần đời chắc có tôi là cô dâu lập dị bị chồng xa lánh không ngó tới thôi quá.

    Buồn hiu, tôi ngồi ngó chung quanh phòng này. Phòng lớn, bộ bàn ghế gỗ chạm rồng phụng này chắc mắc tiền, nhìn uy nghi như này mà. Oa, gia đình chồng này cái gì cũng khiến tôi sợ, duy nhất độ giàu có là khiến tôi trầm trồ. Cái này không gọi là giàu mà phải nói là quá giàu, ở cái miệt cò bay chim hú mà còn có cái nhà như này thì quả không tầm thường chút xíu nào.

    Trong phòng yên tĩnh chỉ nghe được tiếng quạt máy kêu vù vù, tôi ngồi phải tầm nửa tiếng mới nghe bên ngoài huyên náo. Định bụng chạy ra ngó lén coi đông người không thì lại nghe tiếng bé Li hớt ha hớt hải chạy vào.

  • Mợ Tư mợ Tư ơi... cậu Phong về rồi...

    Tôi giật mình, cậu Phong...có phải chồng tôi không???

    Tôi chụp lấy tay con bé Li, hỏi nó:

  • Em nói ai, cậu Phong hả?

  • Dạ, cậu vừa về tới bây giờ đang thay đồ. Vậy là cậu cũng thương mợ mà nên mợ đừng có buồn nữa nghen mợ.

    Tôi thật sự rối ren, không gặp được anh ta thì cũng buồn nhưng mà bây giờ đối mặt thì lại.... trời đất sao tôi run quá vậy nè.

  • Li, bên ngoài đông không?

    Bé Li gật gù tía lia miệng:

  • Đông mợ, nhà mình giỗ quải gì là đông lắm. Đợt trước đám cưới cậu Ba còn đông dữ nữa.

  • Đám cưới anh chị Ba hồi nào em?

  • Đầu năm nè mợ, bị cậu Ba là trưởng nam mà nên đám cưới lớn lắm. Mà cuối năm nay cậu Năm cũng lấy vợ luôn đó mợ, ra là nhà mình sắp đông đủ người rồi.

    Ngồi nghe bé Li luyên thuyên một hồi nữa, bên ngoài tôi nghe được tiếng bước chân lộp bộp vang lên.

    Cửa phòng không đóng, trước mắt tôi một thân hình đàn ông đang đi đến, diện mạo..... rất đẹp trai.

    Anh ta đi đến trước mặt tôi, da trắng, môi lại hồng hồng.. tôi thật không biết anh ta có dùng son môi không nữa???

  • Cô, đi theo tôi ra ngoài ba má đang đợi.

    Giọng anh ta trầm trầm ấm nóng, bàn tay chìa ra trước mặt tôi, bàn tay to lớn đường chỉ tay rất rõ ràng... ô chỉ tay chữ " AI " này, chắc bên kia chữ "ỈA".... ý nhầm chữ "IA".

    Thấy tôi nhìn chằm chằm vào tay, anh ta cất giọng:

  • Mợ Tư, ra ngoài cùng tôi được chưa?

    Tôi giật mình, vội vàng đứng dậy, đưa tay mình nắm lấy bàn tay kia, tim tôi có chút đập rộn ràng. Cái cảm giác này còn đáng sợ và hồi hộp hơn khi tôi biết ba mẹ tôi kêu tôi về gả đi trả nợ cho ông bà. Tay tôi không tự chủ được mà run lập cập, run đến nổi "anh chồng" kế bên cũng khó chịu mà nhìn tôi.

  • Cô làm gì run như cầy sấy vậy, tôi là chồng cô chứ ăn thịt ăn cá gì cô à?

    Tôi vội ôm lấy tay mình, run run nói:

  • Tôi xin lỗi... tôi....

    Bộ dáng tôi chắc chật vật lắm, anh ta chỉ nhìn chứ cũng không nói thêm gì. Nắm tay tôi kéo tôi đi ra ngoài, anh nói:

  • Hợp tác chút, tôi rất không thích cô, nghe danh cô đã lâu đã không thích lại xui xẻo rước cô về. Đi nhanh một chút.

    Tôi lầm bầm trong bụng, thôi ch.ết rồi, cô Hai Lài này bộ xấu tính xấu nết lắm hay gì mà bây giờ tôi chịu vạ lây vậy nè. Chưa yêu thương đã ghét rồi, sau này tôi sống sao đây????

  • Khẩn trương chút đi, cô bị yếu chân hay sao mà lề mề vậy?

    Nghe anh ta cằn nhằn tôi co chân đi cho nhanh để bắt kịp bước chân anh ta. Chốc lát cũng đã ra đến gian nhà trước, ôi mẹ ơi, đông người khiếp...

Bạn đang đọc Vợ Cậu Tư của Trần Phan Trúc Giang
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự