Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 12 Vợ Cậu Tư - Chương 12

Bạn đang đọc Vợ Cậu Tư của Trần Phan Trúc Giang

Phiên bản Dịch · 5048 chữ · khoảng 18 phút đọc

Lúc tôi lên được đến bờ hồ thì cả người đã ngây ngây dại dại, trước mắt tôi bao nhiêu là người. Tôi đảo mắt qua một vòng, ai nấy đều lo sốt vó nhìn tôi. Nhưng ơ khoan...gương mặt này... là Đạt mà...

  • Cậu Tư cậu trùm cái khăn cho Mợ Tư đi, nước dưới đó lạnh lắm...

    Tiếng con bé Li sụt sịt vang lên, Phong ôm lấy tôi, anh vỗ vỗ vào mà tôi, nước trên tóc trên mặt anh nhiễu ton ton vào người tôi. Lúc bấy giờ tôi mới sựt nhớ ra chuyện gì...

  • Lài... em có sao không, có thấy khó chịu ở đâu không?

    Tôi ngơ ngác lắc đầu, cái cảm giác bị kéo xuống đáy hồ vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi, cả tiếng nói ma mị kinh hồn kia nữa.

    Tôi ôm lấy Phong, khóc không ra hơi, cả người run cầm cập, bên tai cứ vươn giọng nói kia. Tôi lắc lắc đầu, nỗi sợ hãi vay lấy, tôi ú ớ:

  • Cứuu...cứuu....

    Phong ôm chầm lấy tôi, anh sốc tôi dậy, vừa ôm tôi đi vừa trấn an:

  • Tôi đây, tôi ở đây rồi, tôi cứu được em rồi em đừng sợ nữa, đừng sợ nữa.

    Nói thiệt tôi bây giờ muốn ngáo luôn rồi, cái hình ảnh rơi xuống nước cứ quanh quẩn mãi trong đầu. Dưới độ sâu đó thì ai lặn xuống được mà lôi tôi xuống chứ, có khi thiệt sự là có.... ma.

  • Huyền...

    Huyền...ai gọi tên tôi vậy? Phong ôm tôi đi trước, tôi đưa mắt nhìn ra sau, là Đạt...phải rồi... khi nãy dưới hồ tôi rõ là nhìn thấy Đạt mà... anh ta làm gì ở đây???

  • Cậu Năm, cậu cũng ướt hết rồi, cậu vô thay đồ đi cậu.

    Tôi nhìn Đạt, cậu ta cũng nhìn tôi. Trong cái khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau kia, tôi cứ có cảm giác giữa tôi và Đạt có cái gì đó kỳ lạ lắm..

    Hóa ra có những người rất có duyên với nhau nhưng tiếc lại không đến cùng một thời điểm!

    Đạt đi theo sau tôi, cậu ta nhìn tôi, nhìn đến không chớp mắt, tôi nhìn xuống dưới chân cậu ấy thấy một ít máu đang chảy. Tôi với tay xuống nói:

  • Đ...à chú Năm, chân chú chảy máu kìa.

    Phong nghe tôi nói với Đạt, anh dừng lại, quay lại sau lưng. Giọng anh nhàn nhạt, anh nói:

  • Đạt chân em chảy máu kìa, để tụi nhỏ nó băng lại không là nhiễm trùng.

    Đạt gật đầu, tôi để ý, cậu ta vẫn cứ nhìn tôi, mãi một lát sau, tôi mới nghe cậu ấy hỏi:

  • Anh Tư....đây là chị...d..âu...?

    Thôi ch.ết rồi, Đạt cậu ấy xúc động đến thế ư? Có khi nào... có khi nào tôi hôm nay sẽ bị lộ tẩy không? Không. Không được, tên Phong còn chưa yêu tôi mà.

    Thấy Phong định trả lời, tôi nhanh miệng nói trước:

  • Phải chú Năm, chị tên Lài là chị dâu mới của chú.

    Đạt lại nhìn tôi mà Phong cũng đang nhìn tôi, thế quái gì đây, tôi bị nhìn muốn mòn da mặt rồi đó đa.

  • Ừ chị dâu em, thôi lát nói chuyện sau, anh đưa chị em lên phòng.

    Đạt gật đầu, tôi có thể nhìn ra được, trong ánh mắt kia...là có bao nhiêu mất mát...

  • Thúy Liễu... Thúy Liễu.... con có sao không Liễu. Quân ác nhơn nào hại con, ai hại cháu tôi ra nông nổi này... trời ơi...

    Mẹ nó, tiếng mụ vú khóc rống làm tụt hết dây cảm xúc của tôi với Đạt. Mệt mệt, tôi lên thay đồ trước đây, thay đồ xong còn xuống đấu đá với bà cháu Thúy Liễu nữa.

    Thều thều tay Phong,tôi nói nhỏ:

  • Lạnh quá, đưa em lên phòng đi.

    Phong gật đầu, đang định quay lên lại bị vú Huệ kéo tay tôi lôi xuống. Đạt đứng gần tôi, thấy mụ vú nhào đến anh chạy đến chắn trước mặt mụ. Gầm lớn tiếng:

  • Làm cái gì vậy vú?

    Vú Huệ khóc lóc:

  • Cậu Năm tránh ra để tôi trả thù cho cháu gái tôi, trời ơi Thúy Liễu...

  • Thúy Liễu bị làm sao, tôi vớt chị ta lên chị ta vẫn còn thở, có ch.ết đâu mà vú đòi trả thù?

    Tôi núp sau lưng Đạt, thiệt là muốn đánh vào vai anh một cái thể hiện thái độ hài lòng mới được. Nói gì mà trúng ý tôi dữ không biết.

  • Cậu...cậu...tại cậu không biết chứ...

  • Cái gì ồn ào ngoài kia?

    Tôi giật mình bởi tiếng quát, thì ra là ba chồng tôi, ông đang từ từ đi đến. Mụ vú thấy thế liền chạy ào đến, chẳng may ba chồng tôi lại né ra, thế là mụ nhào chụp ếch.

  • Ông bà... ông bà lần này phải lấy lại công bằng cho Thúy Liễu... huhu...ông bà ơi...

    Má chồng tôi quay sang nhìn ba chồng, còn ba ông ấy lại đang nhìn tôi. Tôi liền rụt cổ, giả vờ run rẩy mếu máo. Phong tưởng tôi lạnh nên lại siết tôi vào lòng, giọng anh rất dịu dàng:

  • Tôi đưa em lên phòng.

    Nói rồi không đợi ai lên tiếng, Phong quay lưng đưa tôi đi lên thay quần áo. Tôi có quay lại nhìn, chỉ thấy ba chồng tôi vẫn đang nhìn về hướng này, có điều... trong mắt ông hình như rất phức tạp.

    Đạt cũng đang nhìn tôi, tôi còn thấy được dưới chân cậu ta máu vẫn đang ri rỉ....

    Lên đến phòng, Phong bồng tôi thẳng vào phòng tắm, anh đặt tôi xuống đồng thời tháo cái khăn đang quấn trên người tôi ra. Lấy mấy cọng cỏ trên đầu tôi xuống, anh đi lại vặn nước ấm, vừa pha nước vừa nói:

  • Tắm đi, tôi xuống lấy nước trà ấm cho em.

    Tôi gật đầu, run lẩy bẩy:

  • Anh...dưới kia...là em trai anh sao?

    Phong nhíu mắt nhìn tôi:

  • Ừ là Út Đạt, có chuyện gì hả?

    Tôi lắc đầu, giả vờ cười hề hề:

  • À không, em hỏi cho biết thôi. Thôi anh ra ngoài đi, em đi tắm cái đã. Lạnh quá.

    Phong đi ra ngoài cũng không quên đóng cửa lại giúp tôi. Tôi mệt mỏi ngồi thụp xuống nền phòng tắm, xoa xoa cổ chân, cái cảm giác bị người ta lôi xuống nó thiệt quá... không phải tôi nghe nhầm, cũng không phải là ảo giác.... Nó là sự thật, là sự thật...

  • Ch.ết đi, ch.ết đổi mạng sao? Cái gì ở dưới kia?

    Tôi lẩm nhẩm, thú thiệt tôi cũng sợ ma lắm nhưng mà ngoài sợ ma ra tôi còn có tính tò mò nữa. Trong vườn nhà này, dưới cái ao kia....có người từng rơi xuống mà ch.ết sao?

    Còn nữa... Đạt.... cậu ấy như thế mà là em chồng tôi. Tôi thật sự cảm thấy nhân duyên trên đời này quả là khó lường quá. Đạt, cậu ấy từng nói thích tôi, mà tôi khi đó cũng có chút xíu gọi là cảm tình. Nhưng mà bây giờ thì lại không còn nữa rồi, tôi và cậu ấy từ nay về sau chỉ có thể là chị dâu - em chồng. Đáng tiếc, thật sự đáng tiếc.

    Haizz thôi không nghĩ nữa, càng nghĩ càng thấy khó chịu trong lòng.

    __...__

    Lúc tắm ra, tôi đã thấy Phong đang ngồi đợi, anh bây giờ cũng đã thay một bộ quần áo mới. Thấy tôi, anh nói:

  • Em uống chút trà cho ấm bụng đi rồi theo tôi xuống nhà một chút.

    Tôi nhận ly trà từ tay anh, hớp một hơi sau đó hỏi:

  • Có chuyện gì vậy anh?

  • Thúy Liễu nói em đánh rồi đẩy cô ta xuống ao.

    Tôi mém chút nữa sặc lên đến mũi, mẹ nó... con điên này, lại giở trò điên khùng rồi.

    Tôi uống nhanh cho hết ly trà nóng, sau lại kéo tay Phong đi xuống dưới nhà. Dưới phòng khách khá đông đủ người, Đạt thấy tôi đi xuống, anh nhìn tôi chăm chú, ánh mắt chứa vô vàn phức tạp.

    Ba chồng thấy tôi, ông khẽ nói:

  • Vợ thằng Phong, ngồi xuống đi, con chắc cũng mệt rồi.

    Tôi "dạ" một tiếng, đợi Phong ngồi xuống tôi cũng ngồi theo anh. Nhìn sang bên cạnh Thúy Liễu cũng đã thay một bộ quần áo mới, đang được mụ vú ủ ấm. Thấy tôi nhìn chị ta bèn rụt cổ, kiểu như sợ hãi lắm. Vú Huệ thấy vậy, liền ôm chị ta an ủi:

  • Không sao có dì ở đây rồi, không sao con.

    Má chồng tôi thấy đông đủ, bà mới lên tiếng:

  • Chuyện hồi nãy là sao đâu, con Lài với con Liễu nói cho tôi nghe coi. Sao mà hai đứa hết chuyện này đến chuyện kia vậy?

    Tôi chưa kịp lên tiếng đã nghe mụ vú tru tréo:

  • Còn sao nữa hả bà, con...à không Mợ Tư xô con Liễu xuống ao đặng trả thù con nhỏ vụ nước sôi hôm bữa chứ gì nữa.

    Tôi lại được dịp quá:

  • Ủa giờ nhận vụ nước sôi là do cháu gái vú làm rồi hả, mới hôm qua hôm kia còn chối bai bải mà vú.

  • Mợ Tư ăn nói ngang ngược quá, tôi có nhận là do cháu tôi làm đâu. Bộ bên nhà Mợ, ba má Mợ dạy mợ cái thói hiếp người đó hả Mợ?

    Tôi chưa kịp phản bác lại đã nghe một tiếng "xoảng", cái ly trà bị Phong quăng ngay dưới chân mụ vú kèm theo tiếng quát lớn:

  • Vú, bà lớn mà ăn nói vô học thế hả vú? Mợ Tư nói thế có gì sai, bà là tôi tớ trong nhà mà một câu cãi hai câu trả treo, bà muốn đi hay ở? Nói.

    Trời đất ơi, Phong...anh uy nghiêm lẫm liệt quá đi mất...

    Mụ vú bên kia run rẩy, miệng tự dưng câm như hến không dám ho he tiếng nào. Thật sự trong nhà này người ta nói Phong là dễ tính nhất, thường khi không bao giờ rầy la gì tôi tớ người làm trong nhà. Lần này anh quát lớn đến như thế, ngay cả ba chồng tôi ngồi đó cũng không lên tiếng. Người càng hiền lành càng dễ tính thì khi tức giận lên càng khiến cho người ta sợ hãi.

    Thấy mụ vú im thin thít, Phong nói tiếp:

  • Ở nhà này, nếu không có bằng chứng rõ ràng cụ thể thì đừng nghĩ đến việc đổ oan người. Bà là bà vú sống ở đây bao nhiêu năm, có bao đó việc mà bà không biết hả. Một tiếng Mợ Tư đã là hơn bà nhiều lần rồi, bà đừng nghĩ bà ỷ sống lâu ỷ ở lâu thì coi như ngang hàng. Nếu ngang hàng thì bà leo lên làm bà chủ luôn đi, rồi tôi cho bà ngang hàng với vợ tôi.

    Phong chửi rất lớn tiếng, trong phòng ai nấy đều im re, ngay cả anh Ba Thành cũng chỉ ngồi nghe chứ không tỏ ý kiến gì. Tôi nheo nheo mắt, mụ vú này xem ra cũng không được lòng mấy cậu trong nhà này rồi.

    Má chồng tôi thấy Phong giận quá, bà mới lên tiếng cứu vãn:

  • Bà vú xin lỗi Mợ Tư một tiếng đi,có cái gì thủng thẳng hãy nói. Bà giận quá ăn nói hồ đồ để đến tai anh chị sui bên nhà thì lớn chuyện. Xin lỗi vợ thằng Phong một tiếng cho mát lòng tôi coi.

    Tôi nhìn mụ vú, mụ ta cũng nhìn tôi, tôi biết mụ ta không phục nhưng ngại thấp cổ bé họng nên không dám cãi lời.

  • Mợ Tư tôi...xin lỗi Mợ...

    Tôi vờ giận chỉ gật đầu chứ cũng không nói lại gì. Đấy, lâu lâu phải tỏ ra mình lạnh lùng nguy hiểm chứ lúc nào cũng dễ chịu người ta lại coi thường ngay. Như mụ vú này là một điển hình.

  • Thôi được rồi, bây giờ vào chuyện chính. Thúy Liễu người ngoài, ông cho con nói trước. Khi nãy ngoài vườn là xảy ra chuyện gì?

    Là tiếng ba chồng tôi hỏi Thúy Liễu, chị ta bên kia run run trả lời:

  • Dạ ông hỏi thì con thưa, hồi chiều này con định đi về thì gặp Mợ...Tư đi xuống. Nghĩ hôm trước con có lỗi vì để Mợ phỏng hết tay chân nên con...con mới xin lỗi Mợ. Lại vì ngại người ta nghe người ta cười, con mới kéo Mợ đi vào vườn đặng dễ nói chuyện. Ai dè... mới nói được mấy câu là Mợ đánh con rồi kéo con xuống ao...Con đến giờ vẫn không biết con làm cái gì quấy. Thiệt đó ông bà, nếu con mà hổn với Mợ, Mợ đánh con con cũng chịu...

    Má nhỏ tôi ngồi gần ba chồng tôi, bà lên tiếng:

  • Nói như cô Thúy Liễu là tự dưng cô kéo con Lài vô vườn nói chuyện hả? Chà, nếu thiệt vậy thì con Lài cũng ra tay mạnh quá đó đa..

    Tôi nghe mà nóng rần rần trong người, con mụ Thúy Liễu này, công nhận đã ngu rồi còn thích bày trò. Càng nói càng thấy ngu ơi là ngu.

    Ba chồng tôi hỏi:

  • Sao con Lài đánh cô?

  • Dạ con không biết ông, con...con không biết sao mợ...huhu....

    Tôi nhìn ba chồng, thấy ông cũng nhìn tôi, tôi mới nói:

  • Chị Liễu, chị chắc chưa?

    Thúy Liễu ngơ ngác nhìn tôi, chị ta ấp úng:

  • Mợ...mợ...

    Tôi gắt:

  • Tôi chỉ hỏi chị đã chắc chưa thôi, chị trả lời tôi đi.

    Tôi thấy Thúy Liễu đảo mắt một vòng quanh phòng, thấy không ai lên tiếng bênh chị ta, chị ta có vẻ uất ức, nói:

  • Tôi chắc... tôi không hiểu sao...

    Tôi vội cắt ngang lời:

  • Được rồi chị bớt dong dài kể lể đi. Bé Li, em kêu cu Dừa lên đây Mợ biểu.

    Vú Huệ với Thúy Liễu đưa mắt nhìn nhau, tôi lại nhếch môi cười. Lúc tôi đổi chỗ với Thúy Liễu ở gần hồ, rồi lúc tôi vờ như chị ta xô tôi thì chị ta không biết cu Dừa nhìn thấy. Chỉ có tôi đứng đối diện lại với chị ta nên mới thấy được cu Dừa. Nhưng mà... rõ ràng cu Dừa xuất hiện ở chỗ đó cũng xem như là có vấn đề... chỉ có điều...

    Thấy cu Dừa đi vào, ba chồng tôi mới hỏi:

  • Dừa, mày thấy cái gì, mày nói ông nghe coi.

    Cu Dừa gật đầu, lúc chuẩn bị nói tôi thấy cu cậu có quét mắt qua nhìn Đạt, chỉ trong thoáng qua thôi. Mà Đạt, lại nhẹ gật đầu với tôi.

    Cu Dừa lên tiếng:

  • Dạ ông, hồi chiều con đang đi ra sau cất cuốc thì nghe tiếng nói chuyện trong vườn. Nghe ra mới biết là tiếng chị Liễu với Mợ Tư, mà bị khuất mấy cái cây con không thấy được cái gì. Chỉ nghe tiếng vả mặt chát chát nhau rồi tiếng chị Liễu la lên thôi. Lúc con đi vào trong gần ao sen thì thấy chị Liễu đang đẩy Mợ Tư xuống ao....

    Thúy Liễu gằng lên:

  • Không có, là Mợ Tư đẩy con chứ con không có đẩy Mợ.

    Tôi cãi lại:

  • Tôi nói chị đẩy tôi thì sợ chị oang oang miệng lên là chị vô tội, giờ cu Dừa nói rõ vậy mà chị cũng cãi chày cãi cối. Năm lần bảy lượt chị cứ hại tôi, tôi hỏi chị rốt cuộc là nguyên do làm sao?

    Thúy Liễu ôm lấy bà vú, chị ta vẫn còn ngoan cố lắm:

  • Dì con không có làm, là con bị oan dì... con...con không có làm.

    Ba chồng tôi giận dữ, ông quát lớn tiếng:

  • Thôi thôi dẹp, bà vú bà tống cổ cháu gái bà ra khỏi đây. Kể từ nay trở đi cấm tuyệt đối không cho con nhỏ này bước vào cổng nhà nửa bước. Thân làm cô giáo mà đạo đức không có còn chuyên đi hại người. Lần trước vụ nước sôi tôi nể tình bà rồi, vụ lần này không bỏ qua được. Đi, kêu cô ta cút khỏi mắt tôi.

    Vú Huệ nghe tiếng ba chồng tôi quát bà ta sợ tái mặt mũi, hai dì cháu ôm nhau khóc lóc. Má chồng tôi thấy thế, liền nói:

  • Vú, bà đưa Thúy Liễu đi về đi, chứ ở đây coi bộ không được rồi. Vụ này coi như không truyền ra ngoài để giữa thanh danh cho cháu gái bà...

    Vú Huệ gật gật đầu, lần này Thúy Liễu làm có hơi bị ngu nên không ai tin là phải. Mới mấy bữa trước còn vụ nước sôi, qua ngày sau đã đến vụ dưới ao. Nói thiệt người ta có khờ cũng không thể nghĩ được là tôi có thể rảnh rỗi để đẩy chị ta xuống ao. Vì cớ gì thì lát chị ta cũng đi về, tôi xô chị ta xuống ao làm gì cho mang tiếng chứ. Thúy Liễu coi như cũng có chút ranh nhưng lại không có khôn, đã thế còn thêm đồng đội ngu như heo nữa nên là thành.... công dã tràng.

    __....._

    Vụ việc Thúy Liễu coi như kết thúc trong êm đẹp, đêm đó mụ vú tống tiễn chị ta về lại nơi sản xuất. Ba má chồng tôi vì thương tình tôi hết bị phỏng rồi lại bị xô xuống ao nên lại rút hầu bao cho tôi chút đỉnh tẩm bổ. Nhất là má chồng tôi, bà nghĩ do bà trước kia nghe lời vú Huệ định cưới Thúy Liễu cho anh Phong nên bây giờ mới có chuyện như vậy. Bà cảm thấy có lỗi nên lại cho tôi bộ trang sức bằng vàng y 24k. Tối hôm đó tôi vừa ôm vàng vừa ôm tiền đi ngủ, ngủ ngon đến mức sáng dậy thấy tinh thần khỏe khoắn dồi dào ý chí chiến đấu. Chỉ có điều cơ miệng hơi kỳ, chắc do tôi đêm qua vừa ngủ vừa cười nên bây giờ bị đơ luôn miệng.

    __..._

    Sáng hôm sau Phong đi làm sớm, lúc đi anh có dặn tôi ngủ nhiều thêm chút nữa nhưng tôi thức rồi lại không ngủ được nên quyết định dậy luôn. Một phần tôi cũng muốn xuống tìm Đạt, tôi có nhiều việc rất muốn nói với cậu ta.

    Lúc xuống nhà vẫn còn sớm, ba chồng đưa má nhỏ đi khám bệnh, còn má chồng tôi thì mệt nên bà kêu không cần dọn bữa sáng. Tôi xuống bếp nghe bé Li nói Đạt cũng chưa ăn sáng nên quyết định làm hai ổ bánh mì trứng, một cho Đạt một cho tôi rồi đem ra vườn tìm cậu ấy.

    Đúng thiệt hotboy của trường, body cũng bén ghê gớm, lúc tôi ra thấy Đạt đang hít đất. Phải công nhận và nhấn mạnh thêm một lần nữa là gien nhà này rất rất tốt. Eo ôi, nhìn anh nào anh nấy đẹp trai phong độ ngời ngời thế này cơ mà... Thấy tôi, cậu ta vội đứng dậy, hỏi:

  • Huyền... à không chị...chị đi đâu ra đây?

    Tôi đưa cho cậu ta ổ bánh mì, cười nói:

  • Chú Năm ăn đi, ăn sáng đều đặn rất tốt.

    Đạt nhận lấy ổ bánh mì trong tay, cậu ta bật cười:

  • Câu này hình như là tôi nói với chị thì phải đó.

  • Haha...ừ...hèn gì tôi thấy quen quá.. coi như mượn hoa dâng Phật đi ha..

    Thấy tôi cười, Đạt cũng cười. Tôi đi đến gần cái xích đu ngồi xuống, còn Đạt thì ngồi ở ghế đá. Hai đứa gặm hai ổ bánh mì, không ai nói với ai câu nào. Đạt biết tôi không phải Hai Lài, tôi biết cậu ta sẽ không có ý định vạch trần, vì nếu có thì hôm qua cậu ta đã nói rồi. Nhưng mà... cứ vờ như không biết gì, là tôi tôi cũng cảm thấy chột dạ.

    Ăn gần hết ổ bánh mì, tôi mới quay sang Đạt, hỏi:

  • Đạt, cậu biết tôi không phải là cô Hai, cậu có cái gì muốn hỏi tôi không?

    Đạt nhìn tôi, ánh mắt cậu ta phức tạp muôn phần.

  • Huyền... lý do cô bỏ học đi về đây là vì chuyện này à?

    Tôi gật đầu, không nói thêm gì.

  • Cô....bị anh tôi ép buộc sao?

    Tôi nhìn Đạt, lắc lắc đầu nói:

  • Không, là tôi tự nguyện. Anh Phong ảnh cũng không biết gì đâu.

  • Anh tôi...có đối xử tốt với chị không?

  • Có, anh ấy rất tốt với tôi. Tôi xin cậu...cậu xem như là nể mặt tôi, đừng vạch trần chuyện này, nếu không thì tôi sẽ điên mất.

    Đạt khó xử, tôi thấy cậu ấy rất khó chịu.

  • Cô không yêu anh tôi mà chấp nhận thay người ta cưới anh tôi, cô xem thường bản thân mình như thế hả Huyền?

    Tôi cười nhạt:

  • Cậu....không phải là tôi, chúng ta không giống nhau.

  • Cô biết tôi...thích cô chứ?

    Nghe Đạt hỏi, tôi khẽ dao động trong lòng, dưới cái nắng sớm, Đạt ngồi đó vừa buồn vừa thê lương...

  • Tôi...biết...

    Đạt đứng dậy, cậu ta đi đến gần tôi, đút hai tay vào túi quần, nhu tình hỏi:

  • Nếu.... nếu như không lấy anh tôi thì cô có đồng ý thích tôi không?

    Tôi có đồng ý không à? Nếu quay về mấy tháng trước, nếu khi ấy Đạt nói thích tôi thêm một lần nữa... tôi nhất định sẽ đồng ý.

    Tôi hít một hơi, gật đầu:

  • Có.

    Nhìn Đạt sửng sốt, tôi lại nói thêm:

  • Nhưng mà có nhiều chuyện đã qua rồi là không thể thay đổi được nữa. Chẳng hạn như tình cảm giữa tôi và cậu... qua rồi là sẽ qua luôn. Có đôi khi mình có duyên nhưng lại không đủ nợ. Tôi bây giờ là chị dâu của cậu, cũng không còn được như xưa nữa rồi....

    Đạt có chút nóng giận, cậu ta hỏi có chút lớn tiếng:

  • Cô thích anh tôi sao?

    Tôi suy nghĩ, thích Phong...tôi thực sự thích anh ấy....

  • Ừ tôi thích anh ấy.

    Đạt gắt lên:

  • Chỉ mới mấy tháng mà cô đã thích anh ấy, còn tôi thì sao đây. Tôi tìm cô suốt mấy tháng vừa qua, tôi tìm khắp mọi nơi. Ấy vậy mà cô lại ở đây...ở chính trong nhà của tôi, lại làm chị dâu tôi nữa chứ? Haha buồn cười, thật sự là buồn cười quá đi.

    Tôi không nghĩ là Đạt tìm tôi, mà tôi cũng không nghĩ là cậu ấy lại thích tôi nhiều đến như vậy. Tôi không trả lời chỉ im lặng ngồi nhìn ra ngoài nắng. Mãi lát sau, tôi mới từ từ nói:

  • Tôi không làm gì sai với cậu cả, cậu có thể vạch trần tôi cũng có thể không. Cái sai của tôi là đã làm cậu thất vọng, còn lại việc tôi lấy anh cậu tôi vốn không hề sai. Vì vốn dĩ chúng ta đâu có gì, tôi cũng chưa từng hứa hẹn gì với cậu. Ngày hôm nay, tôi chỉ có thể nói với cậu một câu "Tôi xin lỗi", mong cậu nể mặt tôi mà để cho tôi một đường yên ổn sống ở đây...

    Đúng. Tôi và Đạt chẳng có cái gì để mà ràng buộc nhau và tôi cũng tự ngẫm tôi chưa từng làm cái gì sai với cậu ấy. Cậu ấy trách tôi mặc dù có chút quá đáng nhưng tôi hiểu, tôi hiểu được tâm trạng của cậu ấy hiện giờ. Đôi khi để vuột mất thứ mình thích trong tay người khác còn khó chịu hơn cả là khi không có thứ đó trong tay. Tôi mãi mãi không thể là của cậu ấy... không thể là thứ mà cậu ấy có thể có được.

    Đạt im lặng mà tôi cũng lặng im. Mãi lâu sau, cậu ấy mới nói:

  • Chị....tôi hiểu rồi... tôi sẽ không vạch trần chị....nhưng chị phải hứa với tôi...nếu có chuyện gì chị phải nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp chị. Hoặc là... anh Phong không tốt với chị, không yêu thương chị...chị nhất định phải cho tôi biết. Tôi sẽ đưa chị đi...tôi muốn chị sống hạnh phúc chứ không muốn chị đau buồn. Nếu chị sống không tốt, tôi sẽ cảm thấy rất có lỗi, rất là có lỗi.

    Nói rồi Đạt quay đi để lại tôi một mình ngồi ở xích đu. Những lời Đạt nói nó làm lòng tôi có chút ngây dại đau lòng...Nhìn theo bóng lưng lững thững của cậu, tôi cảm thấy có chút thê lương. Người thanh niên đó từng thích tôi, tôi cũng từng nghĩ là sẽ cùng cậu ta gắn bó... nhưng mà người tính không bằng trời tính...tôi thế mà trở thành chị dâu cậu ta. Cùng sống chung một nhà nhưng tôi lại mãi mãi thuộc về một người đàn ông khác.

    Cái đó người ta gọi là duyên số.

    _.._

    Đạt về đây ở cũng được cả tuần, tôi với cậu ấy vẫn rất tốt. Đợt này làm luận văn sẵn nhớ nhà nên cậu ấy về thăm quê luôn. Phong với tôi vẫn như thế, anh dạo gần đây lại quan tâm tôi nhiều hơn mấy bận, công việc của anh cũng ổn định hơn rất nhiều. Tôi nghe anh nói anh mở công ty điện tử, bước đầu xem ra khá tốt. Ngẫm nghĩ cái Phong thiếu bây giờ chắc chỉ còn mỗi sự nghiệp, thế nên với công việc của anh tôi rất ủng hộ, lâu lâu còn góp ý vào một chút.

    Việc vui nhất ở nhà này hiện tại là tin chị Thắm có bầu, chu choa lúc nghe chị thông báo ba chồng với anh Ba Thành tôi mừng lắm. Nhà này anh Ba là con trai trưởng rồi, bây giờ có con nữa thì xem ra là nhất. Tôi vui thay cho chị, trong lòng cũng mong mình sau này có được đứa nhỏ, tôi vốn thích con nít lắm đa.

    Chị Thắm có bầu nên mọi việc trong nhà này tôi thay chị ấy quán xuyến. Mặc dù cũng không có gì nhiều nhưng lặt va lặt vặt cũng hết một ngày.

    Đêm đến, tôi với Phong đang trong phòng thì nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa.

  • Mợ Tư ơi... Mợ Tư....

    Nghe tiếng vú Huệ, tôi chạy ra mở cửa. Thấy trên tay bà đang bưng một chén thuốc nhìn đen ngòm nhưng trông ra mùi cũng không đến nỗi là đắng. Tôi nheo nheo mắt, hỏi vú Huệ:

  • Cái gì đây vú?

    Vú Huệ gương mặt trước sau như một bà trả lời:

  • Thuốc dưỡng thân, cái này là do bà đi xin cắt về cho mấy mợ uống đặng điều dưỡng thân thể mau có bầu. Mợ Ba uống mới nửa năm mà có bầu rồi đó mợ, mấy lần trước bà định cho mợ uống mà xảy ra tùm lum việc nên quên luôn.

    Tôi gật đầu, hóa ra là thuốc này, trước tôi có nghe bé Li nói mà bây giờ mới biết đến.

    Phong chắc nghe có tiếng nói chuyện, anh mới đi ra, hỏi:

  • Cái gì đây?

  • Này là thuốc bổ đó cậu Tư, bà kêu đem lên cho Mợ.

    Tôi thấy Phong nhìn chằm chằm vào chén thuốc, lát sau anh mới nói:

  • Uống tốt không?

    Vú Huệ lại được dịp, bà cười giải thích:

  • Tốt chứ cậu, Mợ Ba uống giờ cũng có bầu rồi đó cậu.

  • Thiệt vậy sao?

    Tôi thấy Phong không có chút gì là vui vẻ, chắc do anh không thích vú Huệ. Tôi một tay nhận chén thuốc, cười cười nói:

  • Ui còn nóng quá, tôi đem vào phòng lát uống, vú xuống nghỉ sớm đi.

    Vú Huệ đứng chần chừ một lát nữa cũng đi xuống dưới nhà. Tôi đem chén thuốc vào trong cũng đồng thời đóng cửa phòng lại.

    Tay đặt chén thuốc lên bàn định bụng lát nguội sẽ uống, chưa gì Phong đã cầm chén thuốc đem vào phòng tắm đổ không còn một giọt.

    Tôi sững sờ, hét:

  • Ui anh làm gì vậy, là thuốc của em mà.

    Phong cau mày, anh rất không vui:

  • Không cần phải uống.

    Không cần phải uống??? Ý anh nói là ý gì???

  • Ý anh nói là sao?

    Gương mặt Phong lạnh lẽo:

  • Không có ý gì hết, em không được uống, tôi không thích.

    Tôi giận thực sự, gằn tay anh tôi hỏi:

  • Anh trả lời cho đàng hoàng coi, tại sao em không được uống? Là anh...không muốn cùng em sau này có con đúng không???

  • Bớt nói linh tinh, em không cần biết nhiều, tôi...không thích con nít, được chưa?

    Tôi cảm thấy toàn thân giận đến muốn bốc cháy luôn rồi. Thuốc này của má chồng bốc cho, là thuốc tốt... thì cớ gì anh ta không cho tôi uống. Có phải....có phải anh ta không muốn tôi có con không...có phải là như thế không???

    Phong đi ra đến cửa, thấy tôi vẫn còn đứng đần ở trước phòng tắm. Anh nhìn tôi, giọng dịu đi rất nhiều:

  • Muốn có con cũng không cần uống thuốc gì đó, bản thân tôi rất tốt, muốn là sẽ có.

    Ôi mẹ ơi... đây là gì? Đây có phải là một lời hứa hẹn đầy tính kêu ngạo hay không??? Ôi ôi, ch.ết tôi mất, ch.ết mất.....

Bạn đang đọc Vợ Cậu Tư của Trần Phan Trúc Giang
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự