Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Xuyên qua

Bạn đang đọc Việt Cổ Di Tình của Nguyệt Hạ Kim Hồ

Phiên bản Dịch · 1185 chữ · khoảng 4 phút đọc

Diệp Thiện Thiện khẽ chớp hàng mi vừa dày vừa đen, chậm rãi mở mắt, uể

oải giơ tay nhìn đồng hồ dạ quang. Đầu óc mơ màng nhớ lại ngày hôm qua

trước khi ngủ xem dự báo thời tiết trên máy vi tính, hôm nay sẽ có dông, lật

người định ngủ thêm một lát.

Tiếng bước chân quen thuộc từ dưới cầu thang vang lên, kế tiếp có tiếng gõ

cửa.

“Thiện Thiện, dậy đi nào! Mẹ hầm một nồi canh gà Quý phi1 thơm phức rồi

đây!”

Không nhúc nhích.

“Khục…! Vừa rồi thầy Trương dạy vật lý gọi điện thoại đến nói…” Cố ý dụ

dỗ!

Hài lòng nghe được mấy tiếng lầm bầm lầu bầu kèm theo tiếng kéo chăn

trong phòng!

“Két”, cửa mở. Mái tóc vốn mềm mượt sau khi chui từ ổ chăn ra có thể biến

thành một mớ bù xù hoang dại? Kinh dị!

“Nói gì ạ?” Giương đôi mắt tinh tường lên hỏi!

“Nói hôm nay con có tiết! Mau chải đầu, đầu tóc kiểu gì vậy?” Mẹ Thiện

Thiện thụt lùi một bước, vỗ vỗ ngực mấy cái.

“Con biết rồi!” Thọc bàn chải vô miệng, chuẩn bị đi đánh răng, đi được hai

bước lại quay đầu lại.

“Mẹ, thực sự… con không thích thầy Trương!” Vẻ mặt nghiêm túc.

“Mẹ biết!” Diệp Thiện Thiện thấy mẹ nháy nháy mắt, phỏng chừng bà chẳng

biết gì hết! Đúng thế thật…

“Mẹ biết nữ sinh trong khối các con đông lắm, cạnh tranh quyết liệt, nhưng

mà không sao hết, bảo bối Thiện Thiện của mẹ là số một, cố lên! Mẹ đi múc

canh vô bình cho con, nhanh xuống nha!” Nói xong còn ôm cô khích lệ một

cái, tất tả xuống lầu.

Diệp Thiện Thiện vừa đánh răng vừa nhìn bóng mình trong gương. Má đỏ

hây hây, lông mi dày, đôi mắt to sáng rỡ phân rõ tròng đen tròng trắng, mũi

cao thanh tú, môi hồng răng trắng, không phải hoa khôi thì cũng đứng hàng

á khôi trong khối.

Nói tới thầy giáo Trương, cái thời đại này gái đẹp thì nhiều mà trai đẹp lại

hiếm! Cứu vãn cho ngành giáo dục, bao nhiêu năm không kiếm ra được một

thầy giáo làm thần tượng cho học sinh, đại diện cho bộ mặt ngành.

Trẻ tuổi đẹp trai, lịch sự nhã nhặn. Hiếm thấy hơn nữa là, tư thái lúc giảng

bài rất ung dung, tác phong nhanh nhẹn. Rất nhiều nữ sinh trong khối yêu

thầm thầy. Về tin vịt giữa cô và thầy Trương, thật tình cô cứ ù ù cạc cạc! Cố

gắng nghĩ lại, có phải người ta hiểu lầm mình cái gì không? Nhớ hôm đó nữ

sinh cả khối đều tham gia khóa phụ đạo của thầy, không lẽ mình cô không

đi? Cô thừa nhận đi học lớp thầy Trương cũng là một kiểu hưởng thụ, giống

như đi trên đường nhìn thấy người đẹp tự dưng muốn nhìn thêm vài lần ấy.

Đến giờ cô còn mò chưa ra, là đứa bạn tốt nào đã bán đứng cô! Ngay cả mẹ

cũng biết, còn cổ vũ cô tiến lên, hại cô dở khóc dở cười. Càng giải thích

càng mờ ám! Một cái miệng làm sao cãi tới mấy cái.


Mở cửa ra, không khí ẩm ướt thốc vô mặt, mang theo một cơn gió thu khiến

người run rẩy. Diệp Thiện Thiện kéo cao cổ áo bước ra đường cái, cẩn thận

ôm bình giữ nhiệt đựng canh gà bên trong áo khoác, nhớ lời mẹ dặn lúc ra

khỏi cửa, mỉm cười ấm áp.

Sao ba mẹ lại đặt tên cô là Diệp Thiện Thiện? Năm cô một tuổi, có vị cao

tăng đắc đạo trên đường hóa duyên nhìn thấy, tiết lộ một chút thiên cơ, nói

trong đời cô có một lần gặp phải nạn lớn, muốn thay đổi số mạng phải làm

nhiều việc thiện. Sau người nhà đến miếu xin quẻ, rút hai lần đều được cùng

một chữ “Thiện”! Vì thế đặt cô là Diệp Thiện Thiện.

Mấy năm nay, cả nhà đều kiên trì ngày ngày làm từ thiện. Từ ủng hộ tiền

bạc, đồ dùng cứu tế đến những việc đơn giản như nhường chỗ trên phương

tiện giao thông công cộng, tất cả chỉ vì muốn hóa giải kiếp nạn theo lời cao

tăng kia.

Bầu trời âm u, văng vẳng tiếng sấm rền, báo hiệu cơn dông sắp đến. Cây cối

hai bên đường bị gió quét xào xạc, không ngừng lắc lư điên cuồng, dưới ánh

sáng mỗi lúc mỗi tắt chẳng khác nào lũ quỷ đang múa may loạn xạ.

Người đi đường rất ít. Diệp Thiện Thiện ôm chặt bình giữ nhiệt trong lòng,

rảo bước nhanh hơn. Gần trường có một bà cụ neo đơn, mỗi ngày cô đều

đem bữa sáng cho bà. Bình giữ nhiệt hơi lớn nên cô không đem dù, trong

lòng chỉ cầu trời chạy kịp trước khi mưa xuống.

Bình thường chỉ đi vài bước là tới, hôm nay dường như lại dài dằng dặc,

trong lòng cứ thấy bồn chồn.

Trời càng lúc càng âm u, cứ như muốn sụp luôn xuống đất. Bầu trời mây

đen cuồn cuộn, nháy mắt bốn bề trở nên mù mịt làm cô có cảm giác kỳ lạ.

Đột nhiên dừng bước, phát giác tim đập thình thịch muốn rung cả màng nhĩ.

Chung quanh yên tĩnh đáng sợ, trên đường không một bóng người, gió yên

cây lặng, chỉ còn tiếng tim đập dồn như sấm nổ. Giống như điềm báo một

điều gì đó, cảm giác sợ hãi ùn ùn kéo đến, tức khắc bao trùm lấy cô.

Bất thình lình, một tia chớp rạch ngang chân trời, chung quanh đang tối tăm

không khác gì địa ngục tu la bất chợt lóe sáng! Diệp Thiện Thiện giật mình

tỉnh táo trở lại, hầu như không kịp suy nghĩ, cắm đầu chạy về phía trước.

Một tiếng sấm đinh tai nhức óc gần như nổ ngay trên đỉnh đầu Diệp Thiện

Thiện, kế đó mưa trút xuống xối xả. Diệp Thiện Thiện đứng lại, hai chân run

rẩy, cả người ẩm ướt. Thấy bà cụ đứng một mình dưới gốc cây trước cổng

nhà, hình như đang chờ mình, cô vội vàng nhấc hai cái chân đã mềm oặt lên

chạy qua.

“Bà ơi, trời mưa đừng đứng tránh dưới cây!” Mưa rơi làm giọng nói run run

của cô trở nên rời rạc, ngắt quãng. Cô quên mất, tai bà cụ nghễnh ngãng.

Đưa tay định gạt nước mưa lọt qua kẽ lá, bà ngẩng đầu nhìn thấy cô, tỏ vẻ

mừng rỡ…

Mở miệng mấy lần mà nói không ra tiếng, Diệp Thiện Thiện còn định hỏi

nữa, một tiếng sấm đùng đoàng kèm theo ánh chớp lóa mắt, biến gốc cây kia

thành mồi lửa. Dưới màn mưa như trút, lửa cháy hừng hực, không còn thấy

tăm hơi Diệp Thiện Thiện đâu nữa.

Bạn đang đọc Việt Cổ Di Tình của Nguyệt Hạ Kim Hồ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 331

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự