Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 12 Con nhớ chú

Bạn đang đọc Viên Mãn của Giai Lệ Tam Thiên

Phiên bản Dịch · 2369 chữ · khoảng 8 phút đọc

Vẫn không thấy cô trả lời, Lục Hạo nói chuyện rất tự nhiên, người bình thường nói chuyện không nhiều, ngược lại khá biết nói chuyện điện thoại.

" Em đang ở đâu vậy?" Anh thân thiết hỏi.

Một người nếu như hỏi bạn đang ở đâu mà không có bất cứ từ ngữ thừa nào, cũng không có từ ngữ xưng hô lại có thể khiến bạn biết được đang nói chuyện với mình, trong lòng sẽ cảm thấy rất ấm áp.

Đồng Tiểu Điệp với Liên Dịch đứng bên cạnh, vui sướng rạo rực nhìn Ngữ Hinh, như là đang nói: Nhìn đi, Lục Hạo đó!

Mặt Ngữ Hinh nóng ran, cô cắn khóe môi, ngón tay nhẹ gõ lên điện thoại ý nói cô đang nghe anh nói.

Lục Hạo cảm thấy không thể nói chuyện thì có liên quan gì chứ? Như thế này cũng rất tốt rồi.

" Chút nữa em đi đón Hạo Tử tan học hả? Thằng bé thích gì? Khi nào anh trở lại sẽ đem cho nó…"

Lúc này bạn nhỏ Hạo Tử đã biết có người đang nói tới cậu, đôi chân nhỏ bé nhảy nhót chạy đến ngồi dựa bên người Ngữ Hinh, cặp mắt đen nhánh, to tròn chăm chú nghe cô nói chuyện điện thoại.

" Thằng bé có thích xe không? Thằng bé chơi rubik giỏi đúng không em?" Lục Hạo hỏi cô.

Câu nói này bạn nhỏ Hạo Tử đã nghe thấy, câu nhóc liền cất giọng ngọt ngào gào lên " Hạo Tủ giỏi lắm đấy!! Chú là ai vậy ạ?"

Lục Hạo sửng sốt, lập tức nở nụ cười, trong căn phòng rộng lớn thư kí đứng trước bàn anh còn tưởng mình bị hoa mắt.

Lục Hạo muốn nói bố là bố con đó, nhưng chưa tới lúc, loại chuyện này nói qua điện thoại thì chẳng có chút thành ý nào cả.

" Sớm như vậy mà con đã tan học sao?" Câu này là hỏi Ngữ Hinh, giọng nói trầm thấp lại vô cùng thân thiết.

Đồng Tiểu Điệp cảm thấy nghe lén vợ chồng son người ta nói chuyện thật là không tốt, liền ngoan ngoãn ngồi ở một chỗ thật xa, nhưng mà khác với cô nàng, Liên Dịch cảm thấy rất thú vị liền đi qua, Hạo Tử, Liên Dịch mỗi người ngồi một bên của Ngữ Hinh, thuận tiện trả lời giúp cô luôn.

" Chúng tôi bây giờ đang ngồi ở ‘Nhân Lương’."

Lục Hạo vừa nghe thấy thế, thì biết ngay cô nàng tomboy này nhàn rỗi không có việc gì làm, nhíu mày thấp giọng nói: " Đừng có làm loạn quá."

Sau đó di động trên tay Ngữ Hinh bị giật lấy, mở loa ngoài ra, Đồng Tiểu Điệp cũng nhào tới góp vui, ngọt ngào gọi một tiếng anh Lục Tử…

Lục Hạo nể mặt " Có một loại xúc xích dành cho trẻ con, Tiểu Điệp à em biết làm không? Hạo Tử rất thích ăn đó."

Đồng Tiểu Điệp có một loại cảm giác không hài hòa, nhìn trân trối Liên Dịch, Liên Dịch cầm lấy điện thoại, cười nói: “ Bọn tôi không biết đó là gì, tối qua tôi đem rượu đi từ ‘Tảo Biển’ giờ cũng đã tỉnh rồi, vị giác chắc không tồi.”

Hạo Tử nghe thấy người lớn đang nói về cậu, rất vui thích tỏ vẻ mình cũng muốn nói chuyện, thân thể nho nhỏ dựa vào Liên Dịch, đầu cọ vào lòng Liên Dịch, nói với cái điện thoại: " Con là Hạo Tử, chú là ai ạ ?"

" Chú là người hôm trước cùng ăn xúc xích với con đấy" Lục Hạo nói.

Buổi sáng...cùng ăn điểm tâm.

Liên Dịch cười cười nhìn Ngữ Hinh, Ngữ Hinh giờ phút này hận vì sao bản thân không thề nói chuyện, cô rất muốn giải thích rõ ràng, thật ra anh ngủ ở phòng khách mà!

Hạo Tử nhớ rất rõ chú đeo kính, cậu nhóc dạ một tiếng, sau đó hỏi: " Cháu nhớ chú lắm, chú đi đâu vậy ạ?"

Đây là điều Lục Hạo không ngờ tới, bọn họ chỉ mới gặp nhau vài lần, bây giờ thằng bé đã nói với anh, cháu nhớ chú.

Tuy rằng cậu bé gọi anh là chú, nhưng không hề ảnh hưởng gì đến tâm trạng có chút kích động của anh bây giờ.

"… Ừ, chú cũng rất nhớ cháu." Giọng nói của anh lại khôi phục lại vẻ trong trẻo lạnh lùng, Lục Hạo lấy tay ôm ngực mình.

Một cậu bé xinh đẹp trên người đang chảy dòng máu của anh đây, cậu bé đang nhớ anh, loại cảm giác này quả thật quá tốt. Lục Hạo hận không thể biến khỏi nơi này ngay lập tức để đến chỗ vợ và con trai anh.

Ngữ Hinh bất đắc dĩ ở bên cạnh xem phụ tử tình thâm, Hạo Tử vẫn còn tiếp tục nói: " Chú ơi, khi nào chú về vậy ạ? Lại tới nhà cháu ăn cơm được không ạ?"

" Được." Lục Hạo đồng ý ngay: " Thứ tư tuần sau chú về, chúng ta cùng nhau ăn cơm."

Phần sau câu nói rõ ràng là đang nói với Ngữ Hinh.

Đồng Tiểu Điệp và Liên Dịch không mất tiền mà được xem cảnh dịu dành tình thâm nghìn năm hiếm thấy của Lục Hao cảm thấy quá là sung sướng liền bắt đầu tác oai tác quái với cái điện thoại: " Anh Lục Tử à, Hinh Hinh nói là cô ấy muốn ăn bánh đậu xanh Bắc Kinh! Anh nhớ mang cho cô ấy đấy nhé!!"

" Lục Tử à, hôm nay mấy anh em của Tảo Biển dỡ đồ phụ cửa hàng, tôi rất có lòng đúng không? Hôm nay thấy người phụ nữ của anh lái xe, thật kích thích, à mà tôi thích có một chiếc Harley (1) đó."

_ (1) Harley-Davidson là một trong 2 hãng sản xuất xe môtô lâu đời nhất thế giới. Được sáng lập vào năm 1903 tại Milwaukee- Wisconsin (Hoa Kỳ) bởi 2 tên tuổi huyền thoại là William S. "Bill" Harley (1880 - 1943) và Arthur Davidson (1881 - 1950), sau này tiếp tục được phát triển bởi William A. Davidson, Horst Lambrecht (1870-1983) và Walter Davidson (1877 - 1942). _

Giọng nói Lục Hạo lạnh như băng, tổng kết một câu: " Biết các cô vất vả rồi, Tiểu Điệp, bánh đậu xanh Bắc Kinh tôi sẽ nhớ , còn cái Harley, thì Liên Dịch cô tự tìm tên kia của cô mà vòi ấy!"

Cái gì gọi là đãi ngộ khác nhau? Biểu lộ rõ thế còn gì.

Ngữ Hinh cũng bật cười, ánh mắt có lỗi nhìn Liên Dịch, Liên Dịch khoát tay: " Không có gì đâu. Quản Tiểu Thiên sẽ mua cho tôi mà."

" Thứ tư ở nhà chờ anh, anh tới tìm em." Lục Hạo nói thêm lần nữa, sau khi ngắt điện thoại mới nghĩ ra hình như mình nói chuyện dông dài quá.

Tuy rằng không nghe thấy âm thanh gì, nhưng anh biết, đầu đây bên kia, Ngữ Hinh đang cười.

************

Lúc ăn cơm ba người phụ nữ cùng với một đứa nhóc ngồi một bàn có rất nhiều món ăn ngon, không ngờ thực sự xuất hiện một đĩa xúc xích trẻ con xào với cần tây, hương thơm ngào ngạt, Hạo Tử ăn hết hai bát cơm.

Ngữ Hinh vốn lo lắng Tiểu Điệp với Liên Dịch sẽ hỏi cô, nếu hỏi thì cô biết trả lời làm sao bây giờ? Rồi thằng bé con cô từ đâu mà ra nữa? Nhưng hình như cô lo xa rồi, Đồng Tiểu Điệp thân thiết gắp đồ ăn cho cô, Liên Dịch cầm ly thủy tinh đẹp đẽ thưởng thức rượu nho, Hạo Tử sau khi chơi giỡn thỏa thuê thì mệt mỏi buồn ngủ, liền được Liên Dịch bế vào chiếc giường nhỏ trong phòng để ngủ.

Ngữ Hinh cảm thấy khuôn mặt cô nóng bừng cả tối, cho tới khi về đến nhà, cô vẫn cảm thấy trái tim đang đập liên hồi.

Vì sao? Bởi vì cô cảm thấy thật là khó tin.

Đột nhiên cô cảm thấy thời gian sao lại trôi qua chậm thế, Hạo Tử sau khi ngủ dậy cũng nói như thế, lúc Ngữ Hinh đang giúp cậu nhóc soạn cặp, thì thân hình nhỏ bé tiến vào lòng cô, thì thào hỏi: "Mẹ ơi, thứ tư còn bao lâu nữa mới tới?"

Ngữ Hinh liền hiểu ngay, con trai thực sự nhớ chú đeo kính.

Cô lấy điện thoải chỉnh phần ngày tháng, sau đó xoa đầu Hạo Tử rồi ghi lên giấy: buổi chiều sau khi tan học sẽ cắt tóc.

Hạo Tử không thích cắt tóc, cậu nhóc không thích tiếng tông đơ kêu ồ ồ, mỗi lần đều làm cho cậu nhóc cảm thấy tê tê, từ da đầu cho tới lòng bàn chân.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc nhăn nhúm lại, làm nũng: “ Mẹ, Hạo Tử muốn để tóc dài.”

Ngữ Hinh đưa tay vỗ vỗ em trai của cậu nhóc, tay làm hình cái kéo.

" A a a a a!!" Hạo Tử bị giật mình, bàn tay nhỏ bé ôm lấy đũng quần gào to:" Không cho mẹ cắt ‘tờ rim’ của con!!!!"

Ngữ Hinh cười lớn ôm con vào lòng, ôm thật chặt, thời gian sẽ trôi nhanh một chút chứ!?

Mà sự xuất hiện của Lục Hạo, Ngữ Hinh cũng không ngờ nó lại nhanh như vậy.

Anh nói thứ tư mới đến, nhưng sáng sớm chủ nhật hôm đó, đã thấy anh xuất hiện.

***********

Nhà trẻ của Hạo Tử chủ nhật được nghỉ, nên hôm nay cậu nhóc ôm tay mẹ ngủ thêm một lát, Ngữ Hinh cũng có thể nằm lười thêm một chút nữa.

Cửa nhà có tiếng gõ, Ngữ Hinh vẫn còn ngái ngủ, đem cánh tay con đặt sang một bên, vuốt vuốt lại mấy sợi tóc rối liền đi mở cửa.

Cửa vừa mở, liền có một bóng người lao vào, ấn cô vào sau cửa, thân thể hai người dù không sát vào nhau, nhưng Ngữ Hinh vẫn cảm thấy nhiệt độ nóng rực trên thân thể anh, bây giờ đã là sáng ngày cuối thu, nhưng cô vẫn cảm thấy nóng.

"Anh vừa tới nhà trẻ, đứng đợi hai người ngây ngốc một hồi, sao hôm nay thằng bé lại không đi học vậy? Anh muốn cho hai người một sự ngạc nhiên."

Ngữ Hinh có chút kinh ngạc, người bây giờ đang nói chuyện với cô là Lục Hạo đúng không?

Lục Hạo nhìn quanh bốn phía: " Buổi sáng anh đi máy bay tới nơi rồi lái xe hai tiếng từ thành phố X tới, hôm nay em không mở tiệm sao? Mà sao Hạo Tử chưa ngủ dậy nữa?"

Căn bản không cần cố ý chuẩn bị điều bất ngờ, anh tới đây như vậy đã đủ lắm rồi.

Ngữ Hinh gật đầu, lùi ra khỏi cánh cửa, sau khi cách xa Lục Hạo thì chỉ tay về phòng ngủ.

Lục Hạo khẽ bước vào phòng ngủ, trên giường củ cải nhỏ nói nhớ anh kia đang ngủ, lông mi dài, hai bàn tay nhỏ nhắn nằm gần nhau.

Con trai, đây là con trai anh đây!!

Lục Hạo tới bên giưởng, lẳng lặng ngồi nhìn Hạo Tử.

Ngữ Hinh mang quần áo tới nhà vệ sinh để thay, cô nhìn mình trong gương rồi hoảng sợ, người phụ nữ mặt đỏ bừng, cổ áo mở rộng, đầu tóc rối bời này là ai!!?

Bạn nhỏ Hạo Tử dần tỉnh lại từ trong mộng đẹp, đôi mắt khẽ mở ra nhìn rồi sau đó dụi mắt nhìn lại, cậu nhóc cười ha ha nói với Lục Hạo:"Chú ơi, chú tới rồi! Chú hôn mắt Hạo Tử đi!!"

Lục Hạo không hiểu lắm, nhưng thuận theo cậu nhóc, từ ban nãy anh đã muốn làm như vậy rồi.

Đôi môi của anh hạ xuống mí mắt của cậu nhóc, nhẹ nhàng hai giây, sau đó thì nhấc môi lên.

Hạo Tử liền ngồi bật dậy, nhào vào trong lòng Lục Hạo, giọng nói buổi sáng còn có chút nũng nịu: " Chú tới rồi !!"

Chỉ là lặp lại một câu nói, khiến cho máu trong trái tim Lục Hạo cảm thấy như sôi lên.

" Ừ, chú tới rồi đây." Anh đưa tay vuốt ve mái tóc ngắn ngủn như con nhím của cậu nhóc, thật mềm, không có cảm giác đâm vào tay.

Hạo Tử chợt nghĩ tới việc mình mới đổi kiểu tóc, rất đau khổ nói với Lục Hạo : " Cái thứ này cứ gai gai, con không thích tí nào cả!!"

Tuy rằng hai người mới gặp qua nhau có vài lần, không thân thiết lắm, nhưng những cậu nhóc củ cải nhỏ đều thích làm nũng như này sao?

Lục Hạo nở nụ cười, tháo kính xuống, cằm đặt trên khuôn mặt mềm mềm của cậu nhóc, cù mấy cái nói: " Sao con lại không thích?"

Con của Lục Hạo đây, không thể chịu thiệt thòi được!

Cậu nhóc bị cù cười khanh khách, chân trần chạy vù tới bàn trang điểm, mở ngăn kéo lấy tên đầu sỏ ra, lại tung tăng chạy tới nhào vào lòng Lục Hạo.

" Chính là nó đấy ạ!"

Lục Hạo vừa nhìn thấy, nhưng cũng chưa hiểu cái trong tay cậu nhóc là gì.

Bạn nhỏ Hạo Tử cố gắng giải thích rõ ràng :" Mẹ dùng nó cắt tóc cho Hạo Tử đó! Khó chịu lắm! Mẹ nói nếu muốn nuôi tóc dài thì phải cắt 'tiểu kê kê' đi!!"

Lục Hạo liền hiểu được, khuôn mặt nhịn cười đỏ gay, Ngữ Hinh dùng cái này cắt tóc cho con ở nhà.

Cậu nhóc trong lòng anh bắt đầu ôm bụng, có vẻ đã đói, anh bèn nắm lấy tay cậu nhóc, sờ sờ cái bụng tròn vo, dịu dàng nói :" Đi nào, chúng ta đi ăn sáng."

Bạn đang đọc Viên Mãn của Giai Lệ Tam Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự