Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 01 Phần 1

Bạn đang đọc Vị thần cuối cùng của Rick Riordan

Phiên bản Dịch · 3477 chữ · khoảng 12 phút đọc

1. Tôi đi du thuyền cùng thuốc nổ

Ngày cuối cùng của thế giới bắt đầu khi một con pegasus đáp xuống trên mui xe hơi của tôi.

Mãi cho đến lúc này, tôi đang có một buổi chiều tươi đẹp. Chính xác thì tôi không được cầm lái đâu vì đến tuần sau tôi mới tròn 16 tuổi. Chuyện là vầy: mẹ tôi và dượng Paul đã đưa tôi và cô bạn Rachel đến chuỗi bãi biển riêng ở South Shore này và dượng Paul đã cho tôi mượn chiếc xe hiệu Prius của dượng để đi dạo loanh quanh.

Giờ tôi biết các bạn đang nghĩ, “Chà, ông ấy sao mà vô trách nhiệm quá, blah, blah, blah: chẳng qua do dượng biết khá rõ về tôi. Ông ấy đã tận mắt chứng kiến tôi cắt ngang người lũ ma quỷ, nhảy ra khỏi các khu nhà đang nổ tung trong trường học. Thế nên, chắc dượng nghĩ lái xe vài trăm mét chính xác chẳng phải là điều nguy hiểm nhất mà tôi đã làm.

Dù sao đi nữa, Rachel và tôi cũng đang lái xe đi. Hôm đó là một ngày tháng Tám nắng nóng. Mái tóc màu đỏ của Rachel được cột cao kiểu đuôi ngựa duyên dáng. Cô ấy mặc áo bơi bên trong áo sơ mi trắng rộng rãi. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy mặc gì ngoài những chiếc áo phông nhàu nát và những chiếc quần jeans được vẽ tung tóe trước đây, và giờ cô ấy trông giống một triệu đồng drachma vàng vậy.

“Ồ, cậu dừng xe ngay nơi đó!” cô ấy nói với tôi.

Chúng tôi đỗ xe ở một dãy đất nhìn ra Đại Tây Dương. Biển luôn là một trong những nơi yêu thích của tôi, nhưng hôm nay nó đặc biệt đẹp – màu xanh lục lấp lánh và phẳng lặng như gương, như thể cha tôi đang giữ cho nó êm ả vì chúng tôi.

Nhân đây, cha tôi là thần Poseidon. Ông ấy có thể làm những việc cỏn con như thế.

“Vậy.” Rachel mỉm cười dịu dàng với tôi. “Về lời mời đó.”

“Ồ... đúng rồi.” Tôi cố ra vẻ háo hức. Ý tôi là, cô ấy đã mời tôi ghé chơi ba ngày tại dinh thự mùa hè của gia đình cô ấy ở St. Thomas. Tôi không có nhiều lời mời như thế. Ý tưởng của gia đình tôi về một kỳ nghỉ tuyệt vời là một kỳ nghỉ cuối tuần được đến căn nhà gỗ xập xệ ở bãi biển Long Island với dăm cái pizza đông lạnh và mấy cuốn băng phim thuê ở tiệm. Đằng này, nhà Rachel sẵn sàng cho tôi đi cùng trong một kỳ nghỉ sang trọng ở Caribbe.

Còn nữa, tôi thật sự cần một kỳ nghỉ. Mùa hè này là mùa hè khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Ý tưởng được xả hơi dù chỉ vài ngày ngắn ngủi thật quá hấp dẫn.

Khổ nỗi, giây phút trọng đại sẽ đến bất cứ lúc nào. Tôi đang ‘sẵn sàng’ cho sứ mệnh. Tệ hơn nữa tuần sau là sinh nhật tôi. Theo lời tiên tri, khi tôi tròn mười sáu tuổi, điều xấu sẽ xảy ra.

“Percy này,” cô ấy nói, “tớ biết thời điểm này không tốt. Nhưng chẳng phải thời điểm nào cũng luôn không tốt đối với cậu, đúng không?”

Cô ấy nói cũng đúng.

“Tớ muốn đi thật mà,” tôi cam đoan. “Ngặt nỗi...”

“Chiến tranh.”

Tôi gật đầu không nói. Tôi không thích nhắc đến nó, nhưng Rachel biết cả. Không giống hầu hết những người bình thường, cô ấy có khả năng nhìn xuyên màn sương mù – tấm màn ma thuật bóp méo cách nhìn nhận của con người. Cô ấy có thể thấy được các con quái vật. Cô ấy từng tận mắt chứng kiến các á thần khác chiến đấu với thần khổng lồ Titan và bè đảng. Hè năm ngoái, Rachel thậm chí đã có mặt ở đó lúc vị chúa tể bị băm nhỏ trước đó – Kronos ra khỏi quan tài trong một hình hài mới đầy ghê rợn, và cô ấy có được sự kính trọng mãi mãi của tôi vì đã đâm vào mắt hắn ta với một chiếc lược nhựa màu xanh.

Rachel đặt tay lên tay tôi. “Cậu cứ nghĩ kỹ đi nhé. Nhà tớ sẽ không đi trong một vài ngày tới. Cha tớ...”

Rachel ngập ngừng.

“Ông ấy lại làm khó dễ cậu a”

Rachel lắc đầu với sự chán ghét. “Cha đang cố tử tế với tớ, điều đó khiến mọi việc hầu như tồi tệ đi. Ông ấy muốn tớ theo học ở Học viện Nữ sinh Clarion vào mùa thu.”

“Trường cũ của mẹ cậu ấy à?”

“Đó là ngôi trường dạy giao tế ngu ngốc dành cho những đứa con gái thuộc tầng lớp thượng lưu, mãi tận New Hampshire. Cậu có thể tưởng tượng ra hình ảnh tớ trong trường dạy giao tế đó không?”

Phải công nhận ý tưởng đó dở vô cùng. Rachel chỉ say mê với các dự án nghệ thuật đường phố, lo kiếm cái ăn cho người vô gia cư, hoặc sẽ chống lại các cuộc biểu tình nhằm ‘Cứu loài Chim Gõ Kiến Mỹ Bụng Vàng Gây Nguy Hiểm’ và những việc đại loại thế. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy mặc một chiếc áo đầm. Thật khó để tưởng tượng ra hình ảnh cô ấy học để trở thành một người giao thiệp.

Cô ấy thở dài sườn sượt. “Cha tớ nghĩ nếu ông ấy làm hàng đống chuyện tử tế với tớ, tớ sẽ thấy có lỗi và nhượng bộ.”

“Đó là lý do tại sao ông ấy đồng ý cho tớ đi nghỉ cùng nhà cậu sao?”

“Đúng... nhưng Percy này, cậu sẽ giúp tớ một việc lớn đấy. Sẽ tốt hơn thật nhiều nếu có cậu đi cùng. Với lại, có chuyện này tớ muốn nói...”

Rachel bất giác im lặng.

“Cậu muốn nói về chuyện gì?” tôi hỏi. “Ý cậu là... quá nghiêm trọng đến nỗi chúng ta phải đến tận St. Thomas mới nói được sao?”

Cô ấy mím môi. “Nghe này, hãy quên chuyện đó đi nhé. Hãy giả vờ chúng ta là một cặp đôi bình thường. Chúng ta đi chơi, cùng nhau ngắm biển thôi. Thật tuyệt khi được ở bên nhau.”

Tôi có thể nói có điều gì đó đang làm Rachel lo lắng, dù ngoài mặt cố tỏ ra vui vẻ. Ánh nắng làm cho mái tóc cô ấy trông như ngọn lửa.

Chúng tôi đã ở bên nhau rất nhiều trong mùa hè này. Tôi không chính xác trù tính cho những chuyện đó, nhưng càng gặp chuyện nghiêm trọng hơn xảy ra ở trại, tôi lại càng thấy chính bản thân mình gọi cho Rachel và đi cùng với cô ấy. Tôi cần nhắc nhở chính mình rằng thế giới con người vẫn còn ở ngoài kia, cách xa tất cả lũ quái vật dùng tôi làm bị cát cá nhân của chúng.

“Đồng ý. Chỉ là một buổi chiều bình thường và hai con người bình thường.”

Rachel gật đầu. “Vậy... giả sử có hai người thích nhau, cậu nói xem phải làm thế nào để anh chàng ngốc đó chịu hôn cô gái, hử?”

“Ồ...” Tôi cảm giác mình giống hệt con bò thiêng của thần Apollo – chậm chạp, ngớ ngẩn, đỏ lựng. “À, thật ra thì...”

Tôi không thể giả vờ như mình đã không nghĩ đến Rachel. Tôi cảm thấy dễ dàng hơn khi ở bên cô ấy... ừm, dễ dàng hơn nhiều so với những cô gái khác mà tôi biết. Tôi không phải cố gồng mình lên, hay phải xem chừng những gì mình nói, hoặc vắt cả óc để cố đoán xem cô gái đó đang nghĩ gì. Rachel không giấu giếm chuyện gì. Cô ấy thường cho bạn biết cô ấy nghĩ gì.

Tôi không chắc những gì mình sẽ làm, nhưng tôi quá xao lãng đến nỗi không chú ý đến một cái bóng đen to đùng từ trên trời nhào xuống cho đến khi bốn chiếc móng ngựa đáp xuống nắp capô của chiếc Prius cùng với những âm thanh bụp, bụp, rầm đi kèm.

Chào, sếp, một giọng nói vang lên trong đầu tôi. Xe đẹp đấy!

Con pegasus tên Blackjack này là một người bạn thân của tôi. Vì thế tôi cố không tức giận với những cái hố mà nó tạo ra trên mui xe, nhưng tôi không nghĩ Paul Blofis sẽ thật sự hài lòng về điều đó.

“Blackjack,” tôi thở dài. “Cậu đang làm...”

Thế rồi tôi nhìn thấy người đang cưỡi trên lưng nó, và tôi biết ngày của tôi sắp trở nên rắc rối hơn.

“À, Percy.”

Charles Beckendorf, người đứng đầu nhà thần Hephaestus, người sẽ làm cho các con quái vật khóc gọi mẹ khi gặp anh. Anh ấy là một chàng người Mỹ gốc Phi cao lớn, cơ bắp vì đã làm việc trong lò rèn vào mỗi mùa hè. Anh ấy lớn hơn tôi hai tuổi và là một trong những thợ rèn vũ khí giỏi nhất của trạ. Anh ấy đã làm ra những vũ khí cực kỳ khéo léo. Tháng trước, anh gắn một quả bom xăng trong nhà vệ sinh của một chiếc xe buýt đang chở theo một đống yêu quái ở bên kia đất nước. Vụ nổ đã xóa sạch toàn bộ quân đoàn của kẻ xấu xa hiểm độc Kronos ngay khi nữ yêu quái mình người cánh chim đầu tiên nhấn nút xả hố xí.

Hôm nay, anh Beckendorf mặc đồ cho cuộc chiến. Anh ấy mang giáp đồng che ngực, đầu đội mũ sắt, quần rằn ri đen. Ngoài kiếm dài bên sườn, anh khoác trên vai một túi thuốc nổ.

“Đã đến lúc sao anh?” tôi hỏi.

Anh ấy nghiêm trang gật đầu.

Cổ họng tôi như bị nghẹn lại. Tôi biết điều này đang đến. Chúng tôi đã lên kế hoạch đối phó từ nhiều tuần trước, nhưng tôi vẫn bán hy vọng rằng nó sẽ không bao giờ xảy ra.

Rachel ngước nhìn anh Beckendorf. “Chào anh.”

“Ồ, chào em. Anh là Beckendorf. Em hẳn là Rachel. Percy kể về em suốt... ừm, ý anh là cậu ấy có đề cập đến tên em.”

Rachel nhướng mày. “Thật sao? Tốt quá.” Cô ấy liếc nhìn con Blackjack đang gõ móng lộp cộp lên nắp capô của chiếc Prius. “Vậy em đoán, giờ bọn anh sẽ phải đi cứu thế giới.”

“Chính xác,” anh Beckendorf đồng ý.

Tôi buồn bã quay sang Rachel. “Phiền cậu nhắn mẹ tớ...”

“Yên tâm đi, tớ sẽ nhắn. Chắc mẹ cậu quen rồi. Và tớ sẽ giải thích chuyện cái mui xe với chú Paul.”

Tôi gật đầu thay cho lời cảm ơn. Tôi đoán đây có thể là lần cuối cùng dượng Paul cho tôi mượn xe.

“Chúc may mắn.” Rachel bất ngờ hôn tôi trước khi tôi kịp có bất cứ phản ứng nào. “Giờ thì đi đi, á thần. Hãy giết một vài tên quái vật cho tớ nhé.”

Hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là Rachel ngồi một mình trong chiếc Prius, khoanh tay lại và ngước nhìn Blackjack bay lượn vòng lên mỗi lúc một cao hơn, đưa tôi và anh Beckendorf bay lên trời. Tôi tự hỏi không biết Rachel định nói với tôi chuyện gì, và liệu tôi có còn sống đâu để khám phá ra điều đó hay không.

“Vậy,” anh Beckendorf nói. “Anh đoán là em không muốn anh nhắc đến cảnh thú vị vừa rồi với Annabeth.”

“Ôi, thánh thần ơi,” tôi làu bàu. “Anh không được nghĩ đến điều đó.”

Anh Beckendorf tặc lưỡi, và cùng nhau chúng tôi bay liệng phía trên mặt biển Đại Tây Dương.

Chúng tôi tìm được mục tiêu khi trời vừa sẩm tối. Con tàu Công chúa Andromeda sáng rực ở chân trời – một chiếc du thuyền khổng lồ được thắp sáng bằng các bóng đèn màu vàng và trắng. Nhìn từ xa, bạn sẽ nghĩ nó chỉ là một con tàu dành cho các buổi tiệc tùng, chứ không phải là tổng hành dinh của chúa tể thần khổng lồ Titan. Khi bạn đến gần, bạn có thể sẽ chú ý đến một đầu người khổng lồ – một thiếu nữ với mái tóc đen trong bộ chiton Hy Lạp, người quấn đầy xiềng xích, với vẻ mặt đầy khiếp sợ, như thể cô ấy có thể ngửi được mùi hôi thối của tất cả lũ quái vật mà cô ấy bị buộc phải chỡ.

Nhìn thấy chiếc thuyền một lần nữa khiến ruột gan tôi rối bời. Tôi xém chết hai lần trên con tàu Công chúa Andromeda đó. Giờ thì nó đang thẳng tiến đến New York.

“Em biết phải làm gì rồi chứ?” anh Beckendorf nói át tiếng gió.

Tôi gật đầu. Hồi ở New Jersey, hai anh em đã diễn tập nhiều lần, sử dụng những con tàu bỏ hoang làm mục tiêu của chúng tôi. Tôi biết chúng tôi có thời gian hạn hẹp đến như thế nào. Nhưng tôi cũng biết đây là cơ hội tốt nhất của chúng tôi để kết thúc cuộc xâm lược của Kronos trước khi nó xảy ra.

“Blackjack,” tôi nói, “cho bọn tớ xuống đuôi tàu ở tầng thấp nhất.”

Hiểu rồi, sếp, nó nói. Ôi trời, tôi ghét khi nhìn thấy con tàu đó.

Ba năm trước, Blackjack từng bị bắt làm nô lệ trên con tàu Công chúa Andromeda cho đến khi nó thoát được với một sự giúp đỡ nhỏ từ những người bạn của tôi và tôi. Tôi đoán nó thà để bờm được thắt nơ như My Little Pony hơn là quay trở lại tàu một lần nữa.

“Đừng đợi bọn tớ,”

Nhưng, sếp...

“Hãy tin tớ,” tôi nói. “Bọn tớ sẽ tự tìm cách thoát được.”

Blackjack gập cánh lại và phóng thẳng về phía con tàu như một sao chổi đen. Gió rít bên tai tôi. Tôi nhìn thấy các con quái vật đang đi tuần trên phần boong tàu trước – quái vật đầu người mình rắn dracaenae, chó ngao địa ngục, những người khổng lồ, và quái vật-chó biển có hình dáng con người là telkhines – nhưng do chúng tôi di chuyển quá nhanh nên không ai trong số chúng lên tiếng báo động. Chúng tôi lao xuống phần đuôi tàu và Blackjack xải cánh ra, nhẹ nhàng đáp xuống tầng thấp nhất ở phía đuôi tàu. Tôi leo khỏi người nó, cảm thấy nôn nao cả người.

Chúc may mắn, sếp, Blackjack bảo. Đừng để chúng biến sếp thành thịt ngựa nhé!

Dứt lời, người bạn thân của tôi lao vút lên, biến mất vào bóng đêm. Tôi lấy cây bút trong túi ra, mở nắp, và thanh Thủy Triều biến thành hình dáng thực – lưỡi kiếm bằng đồng celestial dài gần một mét gây chết người phát sáng trong bóng tối.

Anh Beckendorf lấy một mẩu giấy ra khỏi túi. Tôi nghĩ nó là một cái bản đồ hay cái gì đó. Rồi tôi nhận ra đó là một bức ảnh. Anh ấy liếc nhìn nó trong ánh sáng lờ mờ – khuôn mặt đang mỉm cười của Silena Beauregard, con gái nữ thần Aphrodite. Họ bắt đầu chính thức quen nhau vào mùa hè năm ngoái, sau câu nói mà toàn bộ chúng tôi đã nói trong nhiều năm, “Đồ ngốc, hai người thích lẫn nhau mà!” Ngay cả với những nhiệm vụ nguy hiểm, anh Beckendorf hạnh phúc hơn bao giờ hết trong mùa hè này.

“Chúng ta sẽ làm được và quay trở lại,” tôi hứa.

Trong một giây tôi nhìn thấy sự lo âu thoáng hiện trong mắt anh. Nhưng rồi anh lại nở nụ cười tự tin quen thuộc.

“Chắc chắn rồi,” anh ấy nói. “Hãy làm cho Kronos biến thành hàng triệu mảnh nhỏ như cũ nào.”

Anh Benkendorf dẫn đường. Chúng tôi đi dọc theo một hành lang hẹp đến cầu thang nội bộ, giống như các lần diễn tập trước đây, nhưng chúng tôi cứng người lại khi nghe những tiếng động từ phía trên đầu.

“Tao đến mũi mày nói gì!” giọng nói càu nhàu của một con quái vật nửa người, nửa chó – một con telkhine. “Lần cuối mày ngửi thấy mùi của á thần, hóa ra lại là một miếng sandwich thịt bằm!”

“Sandwich thịt bằm rất ngon!” giọng thứ hai vặn lại. “Nhưng lần này đúng là mùi á thần, tao thề đấy. Chúng đang ở trên thuyền!”

“Chà, não mày không ở trên thuyền thì có!”

Mặc chúng tiếp tục đôi co, anh Beckendorf chỉ xuống tầng dưới. Chúng tôi gắng đi xuống thật nhẹ nhàng. Cách hai tầng lầu bên dưới, tiếng bọn telkhine nhỏ dần đi.

Cuối cùng, chúng tôi đến trước một cánh cửa sắt. Anh Beckendorf mấp máy môi, phòng máy.

Cửa khóa, nhưng anh Beckendorf đã lấy một vài cái kìm cắt xích trong túi ra và cắt đôi then cài như thể nó được làm bằng bơ.

Bên trong, một dãy tuốc bin vàng có kích thước của những tháp chứa thóc quay đều đều và kêu rền. Một loạt áp kế và màn hình vi tính gắn thành hàng ở bức tường đối diện. Một tên telkhine gập cong người phía trên bảng điều khiển, nhưng nó quá tập trung vào công việc nên chẳng chú ý gì đến chúng tôi. Tên này cao một mét rưỡi, với lớp lông hải cẩu đen bóng mượt và hai bàn chân mập mạp bé tí. Nó có đầu của một con Doberman, nhưng hai bàn tay có móng vuốt lại gần giống bàn tay người. Nó vừa càu nhàu và lẩm bẩm vừa gõ gõ trên bàn phím. Có thể nó đang chat chit với bạn bè trên trang UglyFace.com.

Tôi bước lên phía trước và nó trở nên bồn chồn lo lắng, chắc do nó đánh hơi được điều gì đó không ổn. Nó nhảy qua một bên về phía nút chuông báo động màu đỏ nhưng tôi đã kịp cản đường. Nó rít lên và xông đến tấn công tôi, nhưng chỉ với một nhát kiếm Thủy Triều, nó đã nổ tung thành đám bụi.

“Xong một tên,” anh Beckendorf nói. “Còn khoảng năm ngàn tên ở ngoài kia.” Anh ấy ném sang cho tôi một hũ đựng chất lỏng sền sệt màu xanh lá: lửa Hy Lạp, một trong số những chất ma thuật nguy hiểm nhất trần đời. Anh còn đưa cho tôi một công cụ nữa cũng tối cần thiết của các anh hùng á thần: băng keo.

“Đập mạnh cái đó lên mặt bảng điều khiển,” anh ấy nói. “Anh sẽ lo mấy cái tuốc bin.”

Hai chúng tôi ai vào việc nấy. Không khí trong phòng vừa nóng, vừa ẩm ướt, và chẳng mấy chốc chúng tôi ướt đẫm mồ hôi.

Con tàu xình xịch tiến tới. Vốn là con trai thần Poseidon và mọi thứ khác nữa, tôi có những mối quan hệ cực kỳ thân thiết với biển. Đừng hỏi tôi tại sao, nhưng tôi có thể nói rằng chúng tôi đang ở 40,19 độ Bắc, 71,90 độ Tây, đang đi với tốc độ 18 hải lý một giờ. Điều đó có nghĩa là con tàu sẽ cập cảng New York vào lúc bình minh. Đây sẽ là cơ hội duy nhất của chúng tôi trong việc ngăn nó lại.

Tôi vừa mới dán xong hũ lửa Hy Lạp thứ hai lên bảng điều khiển thì nghe thấy tiếng bước chân chạy rầm rập trên cầu thang sắt – có quá nhiều sinh vật đang đi xuống cầu thang đến nỗi tiếng bước chân chúng át cả tiếng động cơ. Đó chẳng phải là một dấu hiệu tốt.

Tôi nhìn anh Beckendorf. “Còn lâu không anh?”

“Rất lâu.” Anh gõ gõ lên mặt đồng hồ đeo tay kiêm dụng cụ kích hoạt bom từ xa. “Anh sẽ phải quấn dây cho máy thu và mồi lửa cho dây cháy. Tối thiểu mất mười phút.”

Phán đoán từ tiếng bước chân, chúng tôi còn không quá mười giây.

“Em sẽ đánh lạc hướng chúng,” tôi nói. “Gặp anh ở chỗ hẹn.”

“Percy...”

“Chúc em may mắn đi.”

Anh ấy trông như thể muốn tranh cãi vậy. Toàn bộ kế hoạch là hai đứa vào và ra êm thấm, không bị phát hiện. Nhưng giờ chúng tôi sẽ phải ứng biến vậy.

“Chúc em may mắn,” anh ấy nói

Tôi lao ngay ra cửa.

Bạn đang đọc Vị thần cuối cùng của Rick Riordan
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 28

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự