Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 1

Bạn đang đọc Vẫn Là Tình Yêu của Miêu Diệc Hữu Tú

Phiên bản Dịch · 4160 chữ · khoảng 15 phút đọc

Bóng đêm càng nồng, chung quanh cũng dần dần chìm vào yên tĩnh, thỉnh thoảng xen lẫn một vài tiếng khóc trẻ con hoặc các ông lão bà cụ ho, tiếng xe lửa chạy càng vang lên rộn rã, lại bởi vì độ dài của nó càng khiến cho mọi thứ từ từ tĩnh lặng.

Phương Tình rụt người vào trong chăn, trong xe thật sự lạnh, cho dù đang là thời tiết mùa hè, ban đêm vẫn có cảm giác mát lạnh chút. Phương Tình khẽ thở dài một hơi, nhắm mắt bắt đầu nhớ lại, bản thân mình rốt cuộc bị kích động thế nào mà nhảy lên xe lửa từ thành phố N đi Vân Nam cơ chứ?

Khai giảng đã là năm thứ tư, sẽ phải đi thực tập, đây là kỳ nghỉ hè cuối cùng, vốn dĩ lòng đầy mong đợi chạy tới phòng trọ An Dĩ Nhiên, định bụng tìm cách để anh giữ mình ở lại hai tháng, như vậy cũng có cơ hội càng tiếp cận dễ dàng, đợi đến khi học kỳ mới bắt đầu, quan hệ ‘anh em’ cùng An Lập Nhiên có thể biến thể cũng không chừng. Nhưng sau đó, quên gõ cửa, đi thẳng vào phòng trọ không khoá, thấy trên sô pha có áo lót, hai người áo quần không chỉnh tề. Cô chưa bao giờ oán hận tính cách lỗ mãng như lúc đó!

Đây là bạn gái thứ mấy của An Lập Nhiên đây?

Phương Tình cố gắng nhớ lại, rốt cục trước khi đếm xong đã mệt mỏi chìm vào trong giấc mơ.

Lúc tới Côn Minh [1] đã là xẩm tối, không khí mát mẻ trong lành tựa như châm một mũi tiêm vào tinh thần con người. Quả nhiên, du lịch là phương thức chữa thương tốt nhất, một mình ở một nơi xa lạ sẽ buông được tình cảm trong lòng mình. Về phần sao lại lựa chọn Vân Nam, đó hoàn toàn do bản thân có máu tính nghệ sĩ

Tìm được khách sạn sau đó Phương Tình lập tức đi tắm, ở trên xe lửa đã ngủ đủ rồi, cho nên tinh thần Phương Tình lúc này rất tốt, thay quần áo mới, bắt đầu dạo chơi Côn Minh về đêm.

Côn Minh là thành phố của tỉnh, cảnh đêm đô thị ở thành phố N quê hương cùng với nhìn thấy đèn đuốc sáng ở đây, giờ phút này chẳng còn hứng thú nữa. Phương Tình không nghĩ tới nơi này nhiệt độ vào ban đêm lại thấp như vậy, tuỳ ý chọn một quán cơm, nếm thử món ăn đặc sắc ở Vân Nam.

Cơm nước xong cũng không có tâm tình đi dạo, Phương Tình khi đi ngang qua một tiệm cắt tóc, do dự không biết có nên đi vào cắt đi một đoạn phiền não này hay không, không phải nói cắt tóc là cắt tình sao? Không đợi cô nghĩ cho kỹ, đã có thợ cắt tóc nhiệt tình kéo cô vào trong tiệm.

“Tiểu thư cô muốn cắt kiểu thế nào?” Người thợ cắt tóc khuôn mặt hơi nữ tính giơ kéo hỏi.

Nghĩ nghĩ, vẫn là luyến tiếc tóc dài đã nuôi dưỡng nhiều năm như vậy: “Cắt phía đuôi nhọn một chút, sau đó phần dưới uốn xoăn nhẹ… cứ như vậy đẹp lắm.” Thay đổi kiểu tóc, coi như là thay đổi tâm tình một chút đi.

Không thể không nói, thợ cắt tóc này tuy rằng vẫn xoay trái xoay phải không ngừng, cười run rẩy hết cả người, tứ chi và ngôn từ rất phong phú, nhưng khi anh ta hoa chân múa tay cũng không có quên mà ngừng việc mình đang làm. Anh ta “chơi đùa” ở trên đầu Phương Tình mất bốn giờ, khi Phương Tình nhịn không được muốn bùng nổ, anh thợ cắt tóc nói một câu “Xong, tốt lắm” , khiến cho ngọn lửa hừng hực thiêu đốt Phương Tình lập tức bị dập tắt.

Vén vén tóc, Phương Tình cảm thấy rất vừa lòng, mái tóc ban đầu rất dày, buông xoã ở lưng tạo hình vòm cung rất đẹp, còn có tạo sóng uốn lượn, có chút quyến rũ.

Ở Côn Minh một ngày, mua chút vật dụng cần thiết bởi vì vội vàng mà quên mang theo, Phương Tình lưng mang ba lô lại tiếp tục đi thẳng tới Lệ Giang [2].

Không hổ là đô thị cổ của Trung Quốc trong lịch sử văn hóa, đường bằng đá bóng loáng, nhà cửa xây dựng hoàn toàn bằng thủ công, cầu nhỏ bắc qua dòng nước, cửa hiệu san sát, trên đường phố rất nhiều quần áo màu sắc của đồng bào dân tộc thiểu số, các ông bà lão Nạp Tây khoan thai, còn có rất nhiều người khách du lịch giống như Phương Tình trong mắt đầy vẻ kinh động.

Phương Tình thay một bộ quần áo dân tộc màu chàm, tóc cũng quấn lên đơn giản, dùng một trâm hoa cài tóc bằng bạc đơn giản mang phong cách cổ xưa cố định tóc ở phía sau đầu, trên trâm cài tóc khắc hình con bướm sắp bay, lắc lắc đầu, trâm bạc, tựa một bông tuyết còn vang tiếng ting tang, tâm tình Phương Tình cũng theo nó nhảy nhót tung tăng.

Từ quán Ngũ Phượng bước ra, Phương Tình lững thững đi dạo xuôi theo công viên Hắc Long Đàm [3], lúc này mặt trời đã xuống núi, khách du lịch cũng ít hơn, ở đây phong cảnh tĩnh lặng, đứng dựa vào thành cầu, bốn phía chung quanh ‘non xanh nước biết’ phong cảnh mỹ lệ thật khiến Phương Tình rung động. Bước chậm đi lên cây cầu nhỏ, Phương Tình nghiêng người ngồi bên cầu, trong lòng bỗng nhiên nảy lên đa cảm khó nói thành lời. Lúc này chỉ hy vọng, phong cảnh đẹp thế này mà lại chỉ có một người đơn độc thưởng thức. Phương Tình ngơ ngẩn cúi đầy, nhìn thấy trong đáy nước trong có hình ảnh ngược của mình, vô tình những chuyện cũ trước kia đều như gió mang theo tới.

Khi đó còn đang học trung học, An Lập Nhiên chuyển tới một nhà trên lầu nhà cô, một ngày nắng tươi đẹp rực rỡ, cậu thiếu niên trẻ đẹp lịch sự từng bước một bước vào cuộc sống của cô. Lúc trung học bản thân cô thực sự là khờ dại, vì muốn ngồi sau xe An Lập Nhiên, cô cố ý giấu mất chìa khoá xe của mình, mỗi ngày kiếm cớ để đi hỏi anh về bài tập toán, vì anh đi học mỹ thuật hội hoạ, học tiếng Nhật, từng chút từng chút tiến gần về phía anh.

Sau lại, anh tốt nghiệp trung học, Phương Tình thi vào trường đại học của anh, lên đường theo anh đi tới thành phố N. Không nghĩ tới, ở N tới chào đón cô không chỉ có một mình An Lập Nhiên, còn có bạn gái anh. Khoảng khắc đó, dưới cái nắng choi chang của mùa hè như thiêu đốt đôi mắt của Phương Tình, choáng váng ngây ngô nhìn bọn họ cùng nhau vì cô đọc bảng tin, vì cô dọn dẹp hành lý, cùng nhau làm những chuyện vốn dĩ cô nghĩ cô cùng An Lập Nhiên cùng nhau làm. . . . . . Vì thế ba năm đại học, Phương Tình lại nhìn thấy những cô gái khác nhau bên cạnh An Lập Nhiên, nhìn thấy anh trải qua bao mối tình, yêu, chia tay, rồi lại yêu, lại chia tay… . . . mãi cho đến khi nhìn thấy hình ảnh kia, những cử chỉ phong tình nhu mì ở trong phòng đã đánh nát tình cảm tốt đẹp. Trong cảm nhận của Phương Tình, An Lập Nhiên sạch sẽ tốt đẹp, cô vẫn luôn khờ dại cho rằng, tuy anh kết giao với rất nhiều bạn gái, nhưng vẫn luôn giữ mình trong sạch. Là một công tử, ôn nhuận như ngọc, cô cố chấp tin tưởng một ngày nào đó sẽ đợi anh quay đầu lại, nhìn thấy cô một chút.. nhưng những năm cố gắng vì anh mà làm. Song, tất cả đều vỡ tan, Phương Tình là cô gái thiếu nữ ôm theo mối tình này dần dần biến mất. Một mình khóc lớn một hồi, sau chạy đi giải sầu, sau đó một chuyến du lịch, có thể khiến cho cô dứt bỏ đoạn tình cảm đó đi.

Hoá ra cái cô gọi là tình yêu, vĩnh viễn chỉ là ảo tượng trong mộng, hoa lệ hoặc ưu thương, tất cả đều do cô vô căn cứ mà tưởng tượng, sau khi tỉnh lại trong mộng mọi thứ hoá thành bọt biển, biến mất không còn dấu vết.

Thì ra yêu, hoặc là không yêu, cho tới bây giờ đều là chuyện của mình cô, cùng bất kỳ ai cũng không quan hệ, cùng. . . . anh không liên can!

Lục Hân đến Vân Nam là bởi vì tham gia một việc làm ăn quan trọng, ban đần vốn không cần tự mình đi tới, không biết vì sao Lưu Hiệp người làm hạng mục này lại giở trò biến mất tích. Vị đối tác kia đòi hỏi lại là người không có nguyên tắc muốn đền gấp đôi, Lục Hân thật sự là hận nghiến răng, hắn bỏ lại một cục diện rối rắm cho anh, còn hắn bây giờ không chừng ở đâu đó đang hưởng thụ có khi còn có mỹ nữ bao quanh.

Lục Hân xử lý xong hết công việc mới bắt đầu đi ngắm cảnh, mang máy chụp hình yêu quý của mình vừa đi vừa chụp. Đối với một người yêu thích chụp ảnh mà nói, bất luận đi đến chỗ nào đều tuyệt đối sẽ không quên mang cho máy chụp hình cho mình.

Lúc đi dạo đến công viên Ngọc Tuyền cũng là chạng vang, rặng mây đỏ rực đầy trời. Lục Hân từ trong máy chụp hình nhìn thấy một cô gái mang phong cổ xưa tao nhã ngồi dựa vào cây cầu nhỏ, có lẽ là người của dân tộc thiểu số, bằng không trong thành thị rất ít có cô gái có khí chất thoát tục như thế này, khẽ cúi đầu, mặc bộ phục sức của dân tộc màu chàm, tóc quấn ở sau đầu, quanh người tràn ngập không khí ưu buồn, giống như tinh linh lạc vào trần thế, tiên nữ không nhiễm hồng trần. Chỉ tiếc, nhìn không rõ gương mặt.

Bỏ máy chụp hình xuống, đang cảm khái, cô gái hơi hơi chuyển động. Lục Hân bỗng nhiên có chút khẩn trương, thậm chí ngay cả hô hấp đều thở nhẹ đi, sợ kinh động người trước mắt.

Phương Tình hoàn toàn rơi vào ký ức xưa, không để ý tới người thanh niên bên bờ bên kia, không biết bản thân mình tự nhiên thành phong cảnh của người khác. Cô đang nghĩ tới những lời nói Cố Mạch thường nói với cô, đó là, ‘trời rộng bao la nơi nào mà không có cây cỏ’, An Lập Nhiên sẽ trở thành quá khứ, thiên hạ sẽ có một người yêu của mình xuất hiện, tội gì phải hành hạ bản than mình!

Đúng vậy, tình yêu không phải là thứ duy nhất trong cuộc sống, tựa như ngàn dặm non sông này, ‘sơn tình thuỷ ý’, nếu không có làm rõ tâm tình làm sao có thể hiểu tường tận? Trước kia chỉ biết quay chung quanh An Lập Nhiên thật sự là rất uất ức, từ giờ trở đi, Phương Tình cô nên vì bản thân mình mà sống, phải theo đuổi hạnh phúc của bản thân mình!!

Trong năm tháng ngây thơ thầm mến, khiến cho nó trở thành một bí mật vĩnh viễn chưa từng nói ra đi, như vậy còn có thể giữ lại một chút tốt đẹp lại cho bản thân cô.

Nghĩ nghĩ, Phương Tình ngẩng đầu, nhìn thấy ánh chiều tà như được tắm rửa toàn thân, nở một nụ tươi cười, giống như cánh hoa lần đầu hé nở, tựa như Phượng Hoàng niết bàn.

Lục Hân rốt cục thấy rõ gương mặt cô gái, cùng lắm là hai mươi tuổi, tuổi trẻ dáng đẹp, khuôn mặt không đạt tới độ ‘nghiêng nước nghiêng thành’, không phải dạng xinh đẹp kinh diễm, song một đôi mắt trong suốt vô cùng, trong đó ánh sáng lấp lánh tràn đầy, tươi cười kia, tản mát, tự tin, quật cường, có một loại cảm giác đẹp khiến cho Lục Hân cảm thấy chấn động lòng người.

Phương Tình vịn vào thành cầu, trong lúc này tâm tình cũng tốt, núi cũng xanh, nước cũng trong, nhìn thấy ảnh ngược của mình, đột nhiên nghĩ tới một đoạn thơ văn, liền khẽ mở miệng chu môi: ” ‘Tuyền ương ương hề liên y, vấn hà thì tối thị khả nhân? Tu lĩnh lược nguyệt đáo vô tâm, phong lai thủy diện; đình tiêu tiêu nhi súc lập, khán giá bàn vô cùng thâm trí, ứng kí thủ vân phi họa đống, vũ quyển châu liêm [4]. . . . . . ’ ách, rất hợp với lúc này, song hình như không thể nào ứng tình a!” cười cười tự giễu, Phương Tình liền nhàn nhã cất bước rời đi.

Tiếng nói mát lạnh giống như trêu chọc phải một nơi tân sâu trong lòng Lục Hân, rung động rất nhỏ khiến Lục Hân phục hồi tinh thần lại, vội vàng giơ lên máy ảnh trong tay muốn bắt lấy hình ảnh này, lại không nghĩ rằng máy chụp hình bỗng nhiên “Tích” một tiếng đen thui.

“Chết tiệt, tự nhiên hết pin!” Lục Hân mắng rủa một câu trong lòng, vội vàng cúi đầu tìm pin dự trữ trong ba lô, đổi xong khởi động máy, khi ngẩng đầu lên phát hiện trên cầu đã không còn bóng người.

Lục Hân bỗng nhiên cảm thấy tiếc nuối vô cùng, tiếc nuối này, giống như là không phải bởi vì không chụp được ảnh đẹp, còn có có cái gì khác. . . . . . Là thứ hắn đã thất lạc rất nhiều năm

Trở lại khách sạn bình dân ở nơi đó, Phương Tình giọng điệu nhẹ nhàng cùng chủ hỏi thăm chào hỏi, mấy ngày này buồn bực rốt cục tiêu tán, tâm tình Phương Tình tốt vừa cảm giác đã ngủ thẳng đến sáng.

Một ngày mới, Phương Tình kéo bức rèm ra, từ hôm nay trở đi, hôm qua đã trở thành quá khứ, cô phải bắt đầu một lịch trình hoàn toàn mới!

Người thất tình nên làm cái gì đây?? Phương Tình trở mình trước khi đi Tạ Xuân Hồng đưa cho cô “Luyến ái bảo điển” , một đề nghị không bài bản khiến cho Phương Tình đầu đầy vệt đen. Suy tư một hồi, bên ngoài Lệ Giang thành cổ có quán bar rất đặc sắc, có phải nên đi quán bar mua rượu buông thả một lần?? Không phải mọi người thất tình đều nói mượn rượu giải sầu sao, loại thể nghiệm mới này vì sao lại bỏ qua cho được?

Muốn nói Phương Tình có đặc điểm gì không dễ dàng khiến cho thầy cô cùng cha mẹ lão bối yêu thích, thì đó chính là uống rượu. Phương Tình vẫn là một cô bé ngoan ngoãn, trong mắt người lớn điều so sánh duy nhất đó chính là rượu, đó chính là ưu ái được ông nội rèn luyện. Bởi vì từ nhỏ đi theo sau ông nội uống rượu, Phương Tình uống rượu rất tốt, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ say rượu, nhiều lắm là uống đến mức choáng váng, cho nên cho tới bây giờ không ai biết Phương Tình sau khi say rượu sẽ biến thành dáng vẻ như thế nào.

Nếu phải đi quán bar buông thả uống rượu một bữa, cô cố ý mặc một cái váy dài màu lam, cổ áo chữ V thực sự hơi lớn, nếu phải mặc quần áo thể hiện ‘con gái nhà lành’ Phương Tình cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

Quán bar ở cổ thành rất đặc sắc, thường nghe người ta nói đi Lệ Giang không thể không đi, rất khó mà cảm nhận được văn hoá phong tình ở cổ thành, cho nên ở nơi này, ban đêm càng náo nhiệt hơn so với ban ngày.

**

Song Hỉ tay chân vụng về mà lau dọn phòng bếp, đang muốn lén lút chuồn đi về phòng ngủ của mình, vừa bước tới phòng khách, đã thấy chị gái Hà Giai Hỉ to lớn ngồi trên sa lông, dựa vào ghế, cười như không cười khi nhìn thấycô em gái mặt đầy sợ hãi.

“Chị. . . . . .” Khúm núm thong thả bước đến, Song Hỉ lấy lòng hỏi, “Chị còn chưa đi nghỉ ngơi sao?”

Hà Giai Hỉ cười mỉa một tiếng, “Làm sao, thấy chị còn ở đây, mất mát lắm hả?”

“Ha hả, làm gì có?” Song Hỉ ngượng ngùng cười.

Hà Giai Hỉ hoàn toàn không để ý tới đưa em đang giả bộ ngốc, từ sô pha đứng lên, ngay tức khắc khiến cho Song Hỉ cảm giác bị áp bách quá nặng .

“Năm tư rồi!”

“Dạ.”

“Đơn vị thực tập tìm thế nào ?”

“Còn không có tìm được. . . . . .” Tiếng nói như muỗi kêu.

“Là còn không có tìm được hay vẫn là không đi tìm?”

“Ách. . . . . .em, em còn chưa nghĩ ra làm việc gì. . . . . .” ngón tay Song Hỉ mân mê vạt áo, phía sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng.

“Hừ! Chưa nghĩ ra? Em nói xem em có thể làm cái gì?” Hà Giai Hỉ vươn ngón tay ngọc, một lóng tay chọt vào ót Song Hỉ, “Không phải chị nói em, em không thể thông minh hơn chút sao? Suốt ngày ở nhà cái gì cũng không làm, em không còn nhỏ đâu Hà Song Hỉ? Lúc trước, cho em về nhà làm cô giáo cũng không muốn, đòi ở lại thành phố N, ba mẹ cũng đồng ý, chị cũng có thể thông cảm tâm tư của em không muốn về ‘thâm sơn cùng cốc’, nhưng còn bây giờ thì sao? Chị giúp em ở thành phố N tìm mấy công việc em cũng không vừa lòng, làm văn thư nhà nước em nói bản thân mình đơn thuần không làm được mấy trò a dua nịnh hót, đến công ty làm trợ lý em lại nói trợ lý chính là một bảo mẫu không phát triển tương lai, cho em đến bệnh viện của chúng ta em còn nói chuyên môn kém quá xa cũng không muốn dựa vào quan hệ bám váy kéo chị xuống nước. . . . . . Em nói xem, em rốt cuộc muốn làm cái gì?” Hà Giai Hỉ càng nói càng giận, cuối cùng bực tức đẩy ngã Song Hỉ vào sô pha.

Song Hỉ vội vàng ngồi yên, dưới cơn giận hừng hực lửa của chị cũng không dám hó hé, giọng nói nho nhỏ: “Có, có công việc gì… hơi thoải mái, tiền lương không cần cao, bình thường là tốt rồi… .”

Hà Giai Hỉ hít sâu, lại hít sâu, sau một lúc lâu bình phục xuống dưới, tận lực mở miệng nói lời bình tĩnh: “Em thử cho một cái ví dụ xem!”

Nghĩ nghĩ, Song Hỉ do dự nói: “Không bằng. . . . . . Trước làm làm nhà văn tự do?”

“Tự do? Nói đến nói đi em không phải muốn tiếp tục ở nhà? Nhà văn, dựa vào em? Ba năm đại học, mỗi lần thành tích bài viết chuyên ngành đều chỉ đạt tới mức sắp qua đừng cho là chị đây không biết, em viết cái gì có thể xuất bản thì có bao nhiêu khả năng?? Không phải chị đây đả kích em, em học văn lâu như vậy, chị đây còn chưa thấy em đăng được bài dù một chữ!”

Song Hỉ cái đầu cúi càng ngày càng thấp, trong lòng có tiếng hò hét nho nhỏ một chút, kỳ thật vẫn là có truyện được xuất bản, tuy rằng ít chút. . . . . .

“Như vậy đi, trước chị đây giúp em liên hệ xem, có cái gì … công việc không cần tứ chi phát triển, cũng không cần dùng đến não, Hà Song Hỉ ta cảnh cáo ngươi, lần này ngươi nếu còn muốn phá hỏng, ta liền cắt ngực ngươi, mổ bụng ngươi, đem ruột non ruột già của ngươi treo trên cổ!”

Nhìn thấy Hà Giai Hỉ mang đôi dép lê nhưng vẫn toả ra khí chất nữ vương, Song Hỉ im lặng cảm khái, người học y, quả nhiên nhanh nhẹn dũng mãnh, người học y, thật sự là đấu không lại a!

Trở về phòng ngủ, Song Hỉ nằm xoã trên giường vội gọi điện thoại cho bạn tốt. Phương Tình vẫn như cũ là không có mở máy, cũng không ở nhà, con nhỏ này bỏ chạy đi đâu! Xuân Hồng thật ra bắt máy rất nhanh, nhưng còn không đợi mở miệng, bên kia đã bùm bùm lại nói tiếp .

“Hỉ bảo, đã trễ thế này cậu gọi điện thoại cho ta làm gì, ta đang bận không rảnh nói chuyện gẫu với cậu đâu, để lát nữa ta gọi cho cậu nhé, ngoan” Sau đó đã bị cúp điện thoại.

Song Hỉ buồn bực đành phải gọi Cố Mạch.

“Tiểu Mạch. . . . . .”

“Ừ, không có việc gì, chị cậu có điều khá cường thế, nhất định em gái là cậu phải chịu chút ức hiếp, cậu hơn hai mươi năm đều phải chịu vấn đề này!”

“A, sao cậu biết tớ muốn nói gì?”

“Song Hỉ, lúc này cậu không phải đối với máy tính cũng không phải đang ngủ, thì cậu còn có thể có chuyện gì? Tốt lắm, chị cậu cũng chỉ là lo cho cậu, đừng buồn bực nữa !”

“Ừ, tớ biết, chỉ là muốn về trường học !”

“A, cậu muốn về trường học có phải bởi vị chị cậu quản lý cậu, nên không còn thể tùy tâm sở dục ở nhà muốn làm gì thì làm đậu hủ thối rửa? Ta không thèm nghe cậu nói nữa, ngủ đi, ngủ ngon!”

“Này! này này. . . . . .” Song Hỉ tức giận vứt di động, không ngờ mình là người dễ bị bắt nạt như vậy!

—oOo—

Chú thích:

[1] Côn Minh: tiếng Trung: 昆明; bính âm: Kūnmíng; Wade-Giles: K’un-ming) là thủ phủ tỉnh Vân Nam, Trung Quốc, dân số nội thị năm 2006 khoảng 1.055.000 người. Vị trí địa lý: nằm bờ phía nam của hồ Điền Trì (hồ Côn Minh). Thành phố thường được gọi là Xuân Thành (春城, tức “thành phố mùa xuân”). Thành phố ở độ cao trung bình khoảng 1.892 m so với mực nước biển. Thành phố có 2.400 năm lịch sử, là trung tâm văn hóa, kinh tế, giao thông của tỉnh Vân Nam. [ Nguồn Wiki]

[2] Đô thị cổ Lệ Giang: thường được biết đến dưới tên gọi Đại Nghiên cổ trấn (大研古镇). Đây là một thành phố cổ tuyệt đẹp cả về phong cảnh và lịch sử, nơi sinh sống của các dân tộc Bạch (Bai), Nạp Tây và Tạng. Thành cổ này nằm trên độ cao 2.400 m, trên cao nguyên Vân Quý, cách Côn Minh hơn 500 km và có diện tích 3,8 km².

[3] Công viên Hắc Long Đàm dưới chân núi Long Tuyền ở ngoại ô phía Bắc thành phố Côn Minh, tỉnh Vân Nam. Dưới chân núi có đầm nước, mạch nước có màu đen sẫm từ đáy chảy lên liên tục không ngừng nên đầm nước mới có tên gọi là Hắc Long Đàm. Ngôi lầu trong công viên có hai tầng: tầng dưới là Hắc Long Cung, xây vào năm thứ năm đời Cảnh Thái nhà Minh (1454), tầng trên là Long Tuyền được xây theo kiểu tầng mái, chính điện 3 tầng, trong đền có nhiều cây cảnh hoa lá tốt tươi tạo thành cảnh đẹp hấp dẫn du khách.

[4] Tuyền ương ương hề liên y, vấn hà thì tối thị khả nhân? Tu lĩnh lược nguyệt đáo vô tâm, phong lai thủy diện; đình tiêu tiêu nhi súc lập, khán giá bàn vô cùng thâm trí, ứng kí thủ vân phi họa đống, vũ quyển châu liêm.. dịch nghĩa như sau: Nước suối mênh mông không hề gợn sóng, hỏi khi nào ta có được người trong mộng? Đợi đến trăng hiểu lòng tôi, gió lay mặt nước; đình sừng sững đứng giữa ngọn cây, nhìn này đây sâu sắc vô cùng, khi mây hoà cùng nóc nhà trên bức tranh, mưa như cuốn mành châu…

Bạn đang đọc Vẫn Là Tình Yêu của Miêu Diệc Hữu Tú
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự