Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 18 Tuý Hoa Ấm - Quyển 2 Chương 18

Bạn đang đọc Tuý Hoa Ấm của Lưu Thủy Vô Tình/Lưu Thủy Sàn Sàn

Phiên bản Dịch · 3076 chữ · khoảng 11 phút đọc

“Vô Thương, ngươi ăn vài thứ được không? Thân thể ngươi suy yếu như vậy, không ăn sao được?”

Đủ loại đồ ăn bày ra trước mắt, hương thơm toả bốn phía, thế nhưng Luyện Vô Thương lại tựa như không phát giác, chỉ bình tĩnh đem ánh mắt hướng về phía ngoài cửa sổ. Ngoài cửa sổ vẫn như cũ bị rừng cây trùng trùng điệp điệp che lấp, nhìn không thấy ánh mặt trời, cũng không thấy rõ tương lai.

Khuyên giải nhiều lần không hiệu quả, Lăng Liệt buông bát xuống, thở dài: “Vô Thương, ngươi đã ba ngày không ăn gì, ngươi cũng biết, nhìn ngươi ngày một gầy đi, trong lòng ta so với bị đao cắt còn khó chịu hơn. Aiiii! Ngươi rốt cuộc muốn ta thế nào mới tốt đây?”

Luyện Vô Thương nhìn Lăng Liệt, trong mắt hắn đầy tơ máu, khuôn mặt thanh niên cũng tiều tuỵ rất nhiều. Trong lòng đau xót, thở dài, giữa ngươi và ta đã đến tình trạng này, còn có gì để nói? “Để ta đi.”

“Không!” Lăng Liệt giống như bị kim châm, theo phản xạ quát to một tiếng, “Ta sẽ không để ngươi đi, sẽ không! Ngươi đời này đừng mơ rời khỏi ta!”

Tình cảm cúa chúng ta trước đây, ngươi đều quên hết rồi sao? Không, ta tuyệt đối không buông tay!

Ngực giống như muốn nổ tung, cơn tức giận không cách nào phát tiết, Lăng Liệt quay nguời, giống như lốc xoáy xông ra ngoài cửa! Hai ngày sau đó, Lăng Liệt không xuất hiện nữa, chỉ có một tiểu tỳ ở chỗ này hầu hạ, chiếu cố Luyện Vô Thương. Tiểu tỳ kia nói, Lăng Liệt giao xuống, nếu y còn không chịu ăn cơm, sẽ trách tội nàng. Luyện Vô Thương nghe xong đầu tiên là ngẩn ra, minh bạch đây là cách Lăng Liệt áp chế mình, không khỏi cười khổ, đối với ta ngươi cũng nổi tâm chơi đùa.

Lăng Liệt bây giờ tâm ngoan (kiên quyết) như thiết, chỉ sợ hắn nói được làm được, Luyện Vô Thương không giống lúc đầu cự tuyệt dùng cơm, nhưng tâm sự trăm mối ngổn ngang, thường gắp vài miếng rồi ăn không vô nữa, ăn thêm vài miếng sẽ lại nhổ ra, người vẫn như cũ ngày càng gầy yếu. Tiểu tỳ kia gấp đến mức khóc ròng, y cũng lực bất tòng tâm.

Ngày thứ ba, Lăng Liệt cuối cùng cũng xuất hiện, thần sắc càng khó coi. Trong lòng Luyện Vô Thương biết rõ, y và Lăng Liệt đang giày vò lẫn nhau, về phần ai đau đớn hơn, thực sự không nói rõ được.

Lăng Liệt dựa vào bên giường, chậm rãi ngồi xuống: “Ngươi lại gầy đi.”

Luyện Vô Thương không đáp, yên lặng nhìn hắn.

Lăng Liệt cười khổ một tiếng: “Ngươi thật cứ như vậy muốn rời khỏi ta?”

Luyện Vô Thương hạ mi mắt: “Ngươi có đường của ngươi, ta có đường của ta, Lăng Liệt, chúng ta chung quy không đi trên cùng một con đường.” Y và Lăng Liệt vốn không có chỗ giống nhau, nhân duyên tụ lại một chỗ, nhưng giống như hai lối rẽ, sau khi gặp gỡ ngắn ngủi, chính là sẽ càng đi càng xa.

Vẻ mặt Lăng Liệt càng u ám, biến đổi vài lần, cuối cùng cắn răng nói: “Được, ta để ngươi đi!”

“Ngươi nói cái gì?” Luyện Vô Thương ngẩn người, có chút khó tin.

“Ta nói thả ngươi đi! Nếu đã không lưu được lòng của ngươi, ít nhất cũng không thể để ngươi trách ta, hận ta.” Lăng Liệt giống như hạ quyết tâm, đấm mạnh một cái vào đầu giường.

Hắn thực sự muốn thả mình đi! Ý thức được kháng cự mấy ngày nay cuối cùng đã thắng, trong lòng Luyện Vô Thương ngược lại trống rỗng. Y biết, lần này đi hai người sẽ vĩnh viễn không gặp lại.

Chậm rãi đứng lên, chậm rãi bước về phía ngoài cửa, không biết có phải do thân thể suy yếu không, mỗi bước đều cảm thấy khó khăn vô cùng.

“Vô Thương!”

Chấn động toàn thân, dừng lại.

“Thân thể ngươi suy yếu như vậy, ăn vài thứ rồi đi.”

Luyện Vô Thương đứng lặng một lát, chậm rãi gật đầu.

Không bao lâu sau, cháo hạt sen bốc khói nghi ngút được bưng lên, cháo là tự tay Lăng Liệt nấu. “Ta uy ngươi uống.”

Luyện Vô Thương không hề phản đối, từ khi gặp lại đến hai, bầu không khí giữa hai người lần đầu tiên trở nên hoà hợp như vậy, đến nỗi khiến người ta lưu luyến, ai cũng không đành lòng phá vỡ nó.

Lăng Liệt múc một thìa cháo đưa đến bên miệng Luyện Vô Thương, không biết có phải vì khổ sở trong lòng không, tay hắn run nhẹ. Uy hồi lâu, mới uy xong một chén cháo.

Luyện Vô Thương nhìn về phía Lăng Liệt, thiên ngôn vạn ngữ nảy lên trong lòng, nhất thời lại không biết nên nói gì, hồi lâu mới nói: “Ngươi bảo trọng!”

Lăng Liệt cũng không có dũng khí nhìn thẳng vào mắt y, quay đầu đi: “Ngươi cũng vậy, dọc đường cẩn thận!”

Tâm Luyện Vô Thương đau xót, hít sâu một hơi, đi nhanh ra. Một mạch đi xuống tới chân núi, lúc này mới dựa vào một thân cây không ngừng thở dốc. Quay đầu nhìn về phía gian phòng nơi Lăng Liệt ngồi, lại bị rừng rậm che khuất, một chút dấu vết cũng không thấy được, trong lòng chợt đau đớn giống như bị đao cắt.

Dự tính, trước tiên phải tìm được Nhâm Tiêu Dao, xác định hắn bình an vô sự, rồi mình mới có thể an tâm rời đi. Cúi đầu im lặng đi, cũng không ngờ sớm đã bị người cản lối.

“Vô Thương sư đệ, ta cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi.”

Bất ngờ không đề phòng, Luyện Vô Thương lấy làm kinh hãi, chờ thấy rõ người đến là ai, mặt cắt không còn hột máu!

Mạc Vô Tà! Sao gã lại xuất hiện ở đây? Quả nhiên là oan gia ngõ hẹp!

Luyện Vô Thương kìm lòng không được lùi một bước, đôi mắt nóng rực kia của đối phương khiến ký ức bị khinh bạc trở nên rõ nét, toàn thân run lên, theo bản năng muốn chạy trốn!

Không cách nào kiềm chế sợ hãi cuồn cuộn trong lòng, y không sợ chết, nhưng lại sao cũng không chịu được ánh mắt dò xét của nam nhân có ý đồ bất chính với mình! Huống chi với tình trạng y hiện tại, tuyệt đối không có khả năng thắng Mạc Vô Tà!

Đương nhiên biết rõ ý muốn của y, Mạc Vô Tà chỉ cười lạnh, con mồi tới tay sao có thể lại để nó bay mất? Nhìn ra cước bộ Luyện Vô Thương phù phiếm, cũng không nhàn rỗi đi nghĩ là y không bị thương, còn có vì sao mấy ngày nay y mất tích lại đột nhiên xuất hiện ở đây. Đem toàn bộ nghi ngờ vứt qua sau đầu, hiện tại ý muốn duy nhất của Mạc Vô Tà chính là đem người đang hoang mang biến sắc này ôm vào lòng, an ủi nỗi khổ nhiều năm tương tư! Hai chân dịch một cái, thân hình như một đám mây đen bay tới trước người Luyện Vô Thương.

Luyện Vô Thương nghe thấy tiếng gió rất nhẹ, biết Mạc Vô Tà đuổi theo, cũng không nói, vận lực đánh một chưởng!

Không vận lực còn tốt, vận lực, Luyện Vô Thương bất ngờ phát hiện, trong đan điền mình trống rỗng, nửa phần nội lực cũng không có!

Đây là làm sao? Trong lúc kinh ngạc, đã cảm thấy eo bị siết chặt, đã bị Mạc Vô Tà gắt gao ôm lấy, y dùng lực đẩy, nhưng thế nào cũng không đẩy ra được? Bên tai nghe tiếng cuồng tiếu đắc ý của Mạc Vô Tà, y vừa sợ vừa giận, khí huyết trong người quay cuồng, liền ngất đi. Nếu như có thể, Luyện Vô Thương thật hy vọng mình vĩnh viễn không tỉnh lại, nhất là lúc đối mặt với nụ cười giả tạo của Mạc Vô Tà. Y giật giật, phát hiện tứ chi căn bản không nghe sai sử.

“Vô dụng, ta đã điểm huyệt đạo của ngươi rồi.”

“Đây là chỗ nào?” Quan sát khắp nơi, thấy là một gian phòng rất bình thường, cửa sổ đóng chặt, nhìn không ra là ở đâu.

“Một nơi rất bí mật.” Mạc Vô Tà càng cười càng gian ác, nhìn thấu tâm tư y, bổ sung thêm một câu, “Cho nên không có người tới cứu ngươi đâu.”

Đúng vậy, lúc này Lăng Liệt sẽ không tới. Luyện Vô Thương thở dài, nhắm mắt lại.

Có vật gì vuốt nhẹ trên mặt, vừa ẩm ướt lại vừa mềm, khiến người ta cực kỳ khó chịu, Luyện Vô Thương chán ghét quay đầu đi.

Mạc Vô Tà dừng động tác lại, trong lòng cảm thấy không biết là tư vị gì: “Vô Thương, ngươi chán ghét ta như vậy?”

Luyện Vô Thương không đáp.

Mạc Vô Tà càng nổi nóng, hung hăng vung tay: “Họ Lăng có cái gì tốt chứ? Ta có điểm nào kém hắn?”

Luyện Vô Thương nhàn nhạt nói: “Ta chán ghét ngươi, là bởi vì hành vi của ngươi đáng khinh, chả liên quan gì tới hắn cả.”

“Hắc hắc, hay cho cái chả liên quan gì tới hắn! Ngươi nếu không cực kỳ yêu Lăng Vô Cữu, sao sau khi hắn chết lại tìm tới nhi tử hắn? Ngươi nơi nơi chốn chốn bảo vệ tiểu tử họ Lăng, chẳng lẽ không phải vì hắn? Lão cha không cần ngươi, tìm nhi tử đến thay thế, đáng tiếc a đáng tiếc!” Ghen ghét đố kỵ, Mạc Vô Tà liền nói không nghĩ ngợi.

“Đáng tiếc cái gì?” Luyện Vô Thương nghe gã nói năng lỗ mãng, lúc đầu rất buồn bực, lại nghe ra trong lời hắn nói hình như chưa hết ý, không kìm được hỏi lại.

“Đáng tiếc lớn nhỏ đều bạc tình bạc nghĩa như nhau, nhìn thấy danh lợi phú quý, liền vứt ngươi đi. Ngươi còn không biết sao? Lăng tiểu tử kia ngày mai sẽ cùng Niếp tiểu thư thành thân!”

Luyện Vô Thương chấn động toàn thân, đột nhiên minh bạch hôm nay vì sao Lăng Liệt đáp ứng để mình rời đi. Bởi vì từ ngày mai, hắn chính là người có vợ, kiều thê ở bên, nào có thời gian dây dưa với mình? Lời ngày đó ở nhà gỗ nói, quả nhiên chỉ là lấy lệ. Nghĩ đến đây, trong lòng đau đớn vô cùng.

Biết y đang đau lòng vì Lăng Liệt, Mạc Vô Tà càng ghen tỵ, la lên: “Xú tiểu tử kia có cái gì tốt? Đáng để ngươi đau lòng vì hắn như vậy? Vì sao ngươi còn chưa rõ, trên đời này chỉ có ta là thật tâm đối với ngươi, những năm nay, bên cạnh ta chưa từng có kẻ khác, tâm tâm niệm niệm chỉ có mình ngươi!” Nói xong, hôn lên môi Luyện Vô Thương, hai tay cũng sốt ruột mò trên người y, chỉ hận không thể đưa y nuốt vào bụng, khiến y hoàn toàn thuộc về mình!

Bỏ ra! Đầu lưỡi kia quấy nhiễu trong miệng, khiến Luyện Vô Thương mấy lần muốn nôn, khổ nỗi lại không cách nào lên tiếng, không cách nào phản kháng, cái gọi là dùng hết khí lực toàn thân “giãy giụa” cũng bất quá chỉ là hai tay nắm chặt mà thôi. Y xót xa phát hiện, mình ngay cả khí lực cắn lưỡi tự tử cũng không có!

Đây chính là số mệnh của mình? Đã định trước bị người lừa gạt khi dễ? Ta rốt cuộc làm sai cái gì?

Cảm giác vô lực nảy lên trong lòng, hai tay nắm chặt từ từ buông lỏng. Mà thôi, tuỳ gã đi!

Cảm giác được đối phương thuận theo, Mạc Vô Tà nở nụ cười: “Như vậy mới đúng, ta nhất định sẽ hảo hảo đối đãi ngươi.” Thò tay cởi vạt áo y.

Nguyện vọng nhiều năm sắp được thực hiện, trong lòng Mạc Vô Tà hưng phấn không gì tả xiết, tiếng hít thở dần dần trở nên thô ráp, tay hơi hơi run, kéo vài lần, cuối cùng không thể đem vạt áo kia cởi ra. Gã nói: “Ta thực sự rất cao hứng, ngay cả bản thân cũng không kiểm soát được.”

Thật vất vả cởi ngoại sam của Luyện Vô Thương, Mạc Vô Tà vậy mà toát mồ hôi toàn thân. Nhưng lực chú ý của gã toàn bộ đặt trên người Luyện Vô Thương, cũng không để ý. Đưa tay lại cởi nội sam, trong giây lát cảm thấy phía sau có một luồng gió lạnh kéo tới, vội vàng hướng phía bên cạnh vừa loé lên, quát: “Là ai?”

Lời còn chưa dứt, đối phương đã đánh ra chiêu thứ hai, Mạc Vô Tà giơ chưởng đỡ. Nhưng cái nhấc tay này, lại khiến gã cực kỳ hoảng sợ!

Chuyện gì xảy ra? Gã vậy mà không dậy nổi một tia khí lực! Trong lúc kinh ngạc, đối phương đã ra tay nhanh như chớp, điểm ngay ngũ đại huyệt toàn thân gã. Mạc Vô Tà “rầm” một tiếng ngã trên mặt đất.

“Vô Thương!” Người vừa tới bay thẳng đến bên giường, chỉ thấy Luyện Vô Thương nằm đó, y sam xộc xệch, nửa cánh tay lộ ra, trong mắt xuất hiện sát khí, hung hăng đá hai cước lên người Mạc Vô Tà.

“Lăng Liệt…”

Luyện Vô Thương cũng không ngờ cư nhiên lại được hắn cứu, nửa mừng nửa lo. Ở nơi cùng đường gặp lối thoát, quả thật là có cảm giác như đã trải qua mấy đời!

“Là ta.” Lăng Liệt bước lên một bước, đem Luyện Vô Thương ôm vào ngực ôn nhu an ủi, “Không có việc gì, ta đã tới.” Giải huyệt đạo cho y, chỉnh lại y sam.

Luyện Vô Thương tựa trên người Lăng Liệt, tâm trạng kích động từ từ bình tĩnh, hỏi: “Ngươi sao lại tới?”

Vốn là thuận miệng hỏi, thân thể Lăng Liệt lại cứng đờ.

Luyện Vô Thương cảm thấy hoài nghi, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Ngươi sao vậy? Có phải đang giấu ta gì không?”

Ánh mắt Lăng Liệt chớp tắt: “Ngươi vừa bị hoảng sợ, không nên suy nghĩ linh tinh, hảo hảo nghỉ ngơi đi.”

Hắn có việc giấu mình! Luyện Vô Thương nhìn thoáng qua Mạc Vô Tà xụi lơ trên mặt đất, trong đầu chợt loé lên, hỏi: “Võ công ngũ sư ca ngang ngửa ngươi, vì sao gã lại dễ dàng bị ngươi chế ngự như vậy?”

Nhìn hai tay mình, rõ ràng huyệt đạo đã giải vẫn không chút khí lực, lại hỏi: “Vì sao ta cảm thấy toàn thân vô lực, võ công hoàn toàn không thi triển được?”

Càng nghĩ hoài nghi càng nhiều, vì sao Lăng Liệt đột nhiên đồng ý để mình rời đi? Vì sao mình xuống núi không bao lâu thì gặp Mạc Vô Tà? Vì sao Mạc Vô Tà cho rằng chỗ này bí mật, Lăng Liệt lại có thể ở thời khắc mấu chốt tìm đến? Vì sao mình hỏi hắn lại không trả lời?

Luyện Vô Thương thình lình ngẩng đầu: “Trước khi đi, ngươi cho ta uống rốt cuộc là cái gì?”

Lăng Liệt lảng tránh ánh mắt y, chậm rãi đứng dậy, bàn tay vỗ nhẹ hai cái. Hai nam tử theo tiếng từ ngoài cửa đi vào. Lăng Liệt chỉ Mạc Vô Tà, điềm nhiên nói: “Đem gã ra ngoài trông giữ cẩn thận, tất cả theo kế hoạch hành động.”

Một nam tử đem một cái túi chụp lên người Mạc Vô Tà, buộc chặt miệng túi, vác lên vai. Hai người hướng Lăng Liệt thi lễ, chớp mắt rời đi.

Lăng Liệt xoay người lại, nhìn Luyện Vô Thương hãy còn ngồi yên trên giường: “Vô Thương, uỷ khuất cho ngươi rồi.”

Năm chữ vô cùng đơn giản, đã giải thích tất cả, thân mình Luyện Vô Thương nhoáng cái, suýt nữa ngồi cũng không được.

Chuyện sợ nhất vẫn xảy ra!

Khăng khăng muốn rời đi, đơn giản là sợ hãi, sợ chút tốt đẹp về Lăng Liệt còn lại trong lòng, cũng sẽ theo sự thay đổi của hắn biến mất không còn chút gì!

Bởi vì Lăng Liệt hiện tại, rất giống Lăng Vô Cữu năm đó, rời đi trước khi tan nát cõi lòng, đây là cách duy nhất Luyện Vô Thương có thể bảo hộ chính mình.

Nhưng không ngờ, bất kể chạy trốn thế nào, cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi lại một lần nữa làm vật hy sinh!

Lăng Liệt, vì sao nhất định phải là chuyện tuyệt tình như vậy? Khiến ta muốn tha thứ cho ngươi, cũng không tìm được lý do!

Tâm trầm xuống, rơi vào vực sâu, vỡ nát.

Đối với một bộ phận người giang hồ mà nói, mùng mười đầu tháng mười là một ngày khiến bọn họ cả đời khó quên.

Giang hồ luôn thay đổi, đặc biệt là mười năm gần đây, Hạo Thiên Môn, Hàng Long Bảo đột nhiên bị diệt, tứ đại môn phái tan thành mây khói, không cái nào không phải là việc lớn kinh thiên động địa, thế nhưng cũng không hơn được thảm biến ngày mùng mười tháng mười ở Phượng Hoàng sơn trang, máu chảy thành sông!

Khi hỉ đường bị máu thấm thành màu đỏ thẫm, khi mùi máu tanh khiến người buồn nôn toả ra khắp không trung, mọi người mới từ trận ác mộng này chợt giật mình tỉnh lại.

Cho tới bây giờ, bọn họ đều không rõ, một việc vui sao lại kết thúc như vậy, đường đường trang chủ Phượng Hoàng sơn trang, sao lại thua dưới tay một tiểu tử vô danh.

Chính vì như vậy, khi người ta nghe được hai chữ “Lăng Liệt” này, đều kinh hãi biến sắc.

Bạn đang đọc Tuý Hoa Ấm của Lưu Thủy Vô Tình/Lưu Thủy Sàn Sàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự