Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 14 Đáng tiếc là không phải anh, đồng hành cùng em đến tận cuối cùng

Bạn đang đọc Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần của Nguyễn Sênh Lục

Phiên bản Dịch · 15440 chữ · khoảng 56 phút đọc

Cô đứng bên bờ sông ẩm ướt, nhìn thấy cánh hoa cuối cùng rơi vào dòng nước, lưu giữ hình ảnh trước mắt vào trong tim mãi mãi, giống như một chiếc đồng hồ bị hỏng, kêu lên một tiếng “tích tắc” thật to cuối cùng, sau đó, rơi vào một khoảng không yên tĩnh không bến bờ.

1.

Rồi sóng gió cũng lặng dần, ba mẹ Long đều cho rằng, Lâm Quốc Đống vứt bỏ ý định nhận Long Vịnh Thanh vì sợ làm lớn chuyện, dần dần nới lỏng cảnh giác, bắt đầu lo liệu làm thủ tục đi học lại cho Long Vịnh Thanh. Cho dù đã lãng phí rất nhiều thời gian, nhưng may mà bài vở và chế độ quản lý của trường đại học hạng ba thoải mái, chỉ cần nộp đủ tiền học phí, học lại một năm thì hoàn toàn không thành vấn đề, cho nên khi Vịnh Lục và Ngôn Thuyết lên đại học năm ba, Long Vịnh Thanh vẫn loay hoay ở năm hai.

Thời gian này, Quan Quan không quay về Nhật Bản, sống suốt ở thành phố S, một phần vì muốn được bình tĩnh trở lại, suy nghĩ kĩ về tương lai của mình, mặt khác, ba mẹ Long nhờ anh trông hộ Long Vịnh Thanh, đừng để cô tiếp xúc với người lạ, đặc biệt là Lâm Quốc Đống. Thế nên Quan Quan trở thành vệ sĩ kiêm giám hộ của Long Vịnh Thanh. Long Vịnh Thanh ở trong trường, anh liền thuê một căn hộ ở gần đó, còn không quên mua tài liệu học tập, tranh thủ học thêm khi ở nhà, một ngày đến trường của Long Vịnh Thanh thăm cô một đến hai lần. Long Vịnh Thanh đã từng hỏi Quan Quan có muốn học đại học ở Trung Quốc không, anh chỉ cười nhạt và trả lời. “Ở nơi nào mà càng làm cho em đau khổ và xót xa trong lòng, thì em càng muốn đến nơi đó, ở đó có thể chiến thắng những nỗi đau khổ ấy. Cho dù bây giờ không được, nhưng em tin tưởng rằng, sớm muộn rồi cũng có một ngày, em sẽ làm được. Cho nên, đợi em điều chỉnh lại tâm trạng hiện nay, sẽ quay trở về Nhật Bản, về quê hương của mẹ, ở bên cạnh mộ mẹ, học xong đại học.”

“Đây là tự ngược đãi bản thân.” Long Vịnh Thanh không hiểu. Nếu như là cô, cái nơi mà làm cho cô đau khổ, xót xa, chắc chắn cô sẽ đi khỏi đó thật xa, chạy trốn còn không kịp, làm sao mà quay trở về được?

“Cho dù là ngược đãi cũng chẳng sao cả.”

Căn hộ mà Quan Quan thuê ở bên ngoài đó gần như trở thành địa điểm đến của riêng Long Vịnh Thanh. Chỉ cần không có tiết học, cô đều ở đó, dù sao ở đó cũng có phòng của cô, muốn ở bao lâu thì ở. Chỉ tiếc rằng hai người đều không biết nấu ăn, cho dù trong phòng bếp có đầy đủ đồ nghề nấu ăn nhưng cũng chỉ bày biện ra như thế thôi, đói bụng thì gọi người mang đến, hoặc là xuống dưới tiệm bán thức ăn nhanh ở dưới lầu giải quyết. Lúc này hai người đang ở trong nhà, đợi người mang bánh Pizza đến, Long Vịnh Thanh nửa nằm nửa ngồi trên sofa, còn Quan Quan thì đang ngồi trên thảm xem tivi. Câu chuyện nói đến đây, đột nhiên chuông cửa vang lên, có lẽ là người giao thức ăn đến, anh đứng dậy đi mở cửa, vừa đi vừa quay đầu nói với Long Vịnh Thanh: “Tự ngược đãi cũng không sao, bởi vì em rất khỏe mạnh.”

Ăn xong bánh Pizza, cũng chẳng biết mùi vị thế nào, Long Vịnh Thanh không biết tiếp theo phải làm gì, chỉ buồn chán nằm trên sofa, nhìn ngơ ngẩn vào cái điện thoại ở trong phòng.

Thực ra từ rất lâu trước đây, cô đã nghĩ, có nên gọi điện thoại chất vấn Triệu Ngôn Thuyết hay không? Hỏi anh rằng, anh và cô Giang Lệ Vũ rốt cuộc có quan hệ gì với nhau? Được thôi, cho dù không có Giang Lệ Vũ, cho dù cô tin tưởng anh một trăm lần trăm không phản bội cô, nhưng mà cuối cùng là vì nguyên nhân gì? Sự việc của Lâm Quốc Đống xảy ra lâu như vậy rồi, anh chẳng thèm gọi một cuộc điện thoại đến? Giận dỗi cũng nên có giới hạn chứ, trong hoàn cảnh này, chẳng nhẽ lại bắt cô đi tìm anh giảng hòa? Trong chuyện này, rốt cuộc là cô đã làm sai điều gì? Tại sao lại phải chịu uất ức như vậy chứ?

Quan Quan cất bánh Pizza còn thừa lại vào trong tủ lạnh, Long Vịnh Thanh nằm bò trên ghế, ngẩn người nhìn theo bóng lưng của anh. Cũng không biết dây thần kinh nào của cô có vấn đề, đột nhiên nói một câu không suy nghĩ, “Quan Quan, chúng ta cưới nhau quách đi cho xong. Chúng ta mà cưới nhau, chắc chắn sẽ rất vui vẻ.”

Tay của Quan Quan run lên, hộp bánh Pizza ở trong tay suýt nữa rơi xuống nền nhà, nhưng rất nhanh lấy lại được bình tĩnh, quay đầu cười với cô, “Thế anh Ngôn Thuyết thì sao?”

“Cứ để cho anh ta đi chết đi, tình yêu gì gì đó, cũng chết hết đi cho rồi.” Long Vịnh Thanh nghe nhắc đến tên của Triệu Ngôn Thuyết, tự nhiên trở nên bực bội chết đi được, vớ lấy cái gối úp lên đầu mình, hét lên ầm ĩ, “Yêu đương cái nỗi gì, cái tên Triệu Ngôn Thuyết khốn khiếp đó, chẳng thèm gọi một cuộc điện thoại cho chị, chị dựa vào cái gì mà phải nhớ đến hắn? Dựa vào cái gì?”

“Chị Vịnh Thanh, chị dừng có ích kỷ như vậy nữa có được không? Chị không cần tình yêu, nhưng mà em lại cần đó...” Quan Quan lấy một chai cô ca ở trong tủ lạnh ra, uống một hơi hết nửa chai, tay phải bóp vào điện thoại di động ở trong túi quần, do dự một lúc, nhưng cuối cùng vẫn không lấy ra.

Đó là điện thoại di động anh mới mua được, lắp sim điện thoại cũ của Long Vịnh Thanh. Vốn là định mang đến cho cô một niềm vui bất ngờ, nhưng không hiểu tại sao bây giờ lại đột nhiên không muốn lấy ra, để cho cô đoạn tuyệt quan hệ với thế giới bên ngoài cũng tốt. Ít nhất, trong khoảng thời gian này, cô hoàn toàn thuộc về anh. Nghĩ đến đây, anh nhướng khóe môi lên, vuốt ve điện thoại ở trong túi, nhẹ nhàng gỡ cục pin của điện thoại ra.

Buổi chiều, Long Vịnh Thanh có tiết học, Quan Quan đưa cô đến cổng trường rồi quay trở về. Long Vịnh Thanh bước vào trong lớp học, mười phút sau lại quay trở ra, vòng qua con đường nhỏ đằng sau các lớp học, ở đó có một người đang đợi cô.

Là Lâm Quốc Đống.

Khoảng thời gian này, Lâm Quốc Đống không làm phiền người nhà của Long Vịnh Thanh là vì, Long Vịnh Thanh cảnh cáo ông, nếu như còn đến quấy rối gia đình họ Long, thì cả đời này, cô sẽ không xuất hiện để gặp ông nữa, nếu như ông bình tĩnh, giữ được cuộc sống bình an, thoải mái cho gia đình nhà họ Long, như vậy họ còn có thể bí mật gặp gỡ nhau một hai lần.

Mẹ Long nói Lâm Quốc Đống chẳng phải người tốt đẹp gì, đương nhiên là cô tin, nhưng trước mặt cô, Lâm Quốc Đống lúc nào cũng rất dè dặt, nói chuyện cũng rất cẩn thận, chỉ sợ chọc tức cô, điều này, có chút gì đó giống với ba Long, chắc hẳn là xuất phát từ tình yêu của ba dành cho con gái. Mẹ Long kiên quyết phủ nhận Lâm Quốc Đống không phải ba ruột của cô, nhưng mỗi lần gặp mặt, Lâm Quốc Đống đều năm lần bảy lượt thề thốt, ông tuyệt đối là ba ruột của cô, bởi vì ông là người đàn ông đầu tiên của mẹ ruột cô, ông có niềm tin vào điều đó. Suy nghĩ của Long Vịnh Thanh ngày càng rối như tơ vò, dần dần không biết nên tin tưởng vào ai nữa.

“Khi chú và mẹ con thích nhau, mới có mười tám tuổi, lúc đó mẹ con là bảo mẫu của nhà chú, lớn hơn chú hai tuổi, sau này ba chú biết chuyện của chú và mẹ con liền đuổi mẹ con ra khỏi nhà, nhưng mà chú và mẹ con vẫn lén lút gặp nhau, sau đó mẹ con có bầu, ba chú lại ép chú ấy một người con gái của một gia đình có chức có quyền. Sau khi kết hôn, chú vẫn không quên được mẹ con, chạy đi tìm cô ấy thì phát hiện mất con rồi, cô ấy bảo sau khi sinh con xong vứt con vào thùng rác của bệnh viện. Mẹ con hận chú, muốn trả thù chú... Để trả thù chú, mẹ con còn tự bán thân, làm gái trong một câu lạc bộ đêm... Có điều, cũng đã không có gì quan trọng nữa rồi, trước khi chú đến đây nhận cháu, mẹ cháu đã chết vì bệnh tật rồi...” Lâm Quốc Đống nói cho Long Vịnh Thanh nghe chuyện đã qua, hai vai co rút lại, ngước mắt lên, trên con đường âm u đó, nhìn Long Vịnh Thanh với ánh mắt như có lửa, “Vịnh Thanh, chú biết cháu là con chú, từ lúc lần đầu tiên nhìn thấy cháu, chú đã nhận ra ngay, bởi vì, cháu giống mẹ cháu như đúc, giống hệt dáng vẻ của cô ấy ngày còn trẻ...”

“Đủ rồi.” Rõ ràng đã căn dặn mình không được gặp Lâm Quốc Đống, nhưng vẫn không kiềm chế được bản thân, mỗi chiều thứ sau đều âm thầm đến đây gặp Lâm Quốc Đống. Rõ ràng đã căn dặn mình không được tin tưởng những lời Lâm Quốc Đống nói, nhưng vẫn không ngừng muốn hỏi ông những chi tiết có liên quan đến xuất thân của cô, về người phụ nữ mà cô chưa từng gặp mặt, người phụ nữ đã sinh ra cô. Rõ ràng cô không hào hứng gì nhưng vẫn không tự kiềm chế được, cũng muốn đi gặp người phụ nữ đó, “Người phụ nữ đó không phải là mẹ cháu, mẹ cháu là Long Tú Phần, chú cũng không phải là ba cháu, ba cháu là Long Chí Cương.”

“Nếu như cháu không tin, chú cháu mình có thể đi xét nghiệm ADN xác nhận quan hệ cha con, Vịnh Thanh, cháu hãy thương lấy người ba này với, năm ngoái chú đi kiểm tra sức khỏe, phát hiện ra sức khỏe có vấn đề, không thể nào có con được nữa, cháu là đứa con duy nhất của chú, cháu là máu mủ duy nhất của gia đình nhà họ Lâm, cháu vẫn có thể tiếp tục mang họ Long, nhưng ít nhất cháu cũng đừng phủ nhận mình là con gái của nhà họ Lâm, đừng làm cho gia đình họ Lâm bị tuyệt tự.” Lâm Quốc Đống nói đến những nỗi khổ sở ở trong lòng, mặc dù đã đến tuổi trung niên nhưng không thèm để ý thể diện, khóc rấm rứt thành tiếng.

Long Vịnh Thanh thực sự không chịu được khi nhìn thấy bộ dạng này của Lâm Quốc Đống, quay mặt đi nơi khác, chán nản nói: “Việc xác định ADN, cháu sẽ suy nghĩ, chú đừng khóc nữa.”

“Được... Được...” Lâm Quốc Đống nhìn thấy Long Vịnh Thanh nhượng bộ, vui mừng khôn xiết gật gật đầu, gỡ mắt kính ra, vội vội vàng vàng lau nước mắt, “Mấy năm gần đây chú có đầu tư một ít vào đất đai, kiếm được rất nhiều tiền, còn có mấy căn nhà, trong tương lai đều là của cháu cả. Ông nội cháu cũng đã lên làm chủ nhiệm của ủy ban kiểm tra kỷ luật thành phố, tất cả tài sản của gia đình nhà họ Lâm, tương lai cũng sẽ là của cháu. Nếu như Long Tú Phần không ngăn cản cháu, thì cháu nói với mẹ, cứ cho là cháu nhận người ba này đi, cũng sẽ hiếu thuận với bà ấy, tiền của cả nhà chú đều là của cháu, cháu muốn cho bà ấy bao nhiêu, chú quyết sẽ không ngăn cản, như vậy bà ấy cũng sẽ không cần phải làm y tá ở bệnh viện nữa, mỗi ngày phải cực khổ đi làm, cũng sẽ rất mệt...”

Long Vịnh Thanh lặng lẽ đứng nghe, tâm trạng vẫn rất rối bời, nhưng không biết vì sao tim lại đập nhanh như vậy, tưởng tượng đến dáng vẻ mình biến thành thiên kim tiểu thư, tưởng tượng đến việc cái gì cũng có, rút ngắn khoảng cách chênh lệch giữa mình và Triệu Ngôn Thuyết, đột nhiên cảm thấy căng thẳng và hưng phấn không kiềm chế được. Nhưng rất nhanh ngay sau đó, cô nhận thấy rằng, suy nghĩ của mình sao quá xấu xa, vội vàng lắc lắc đầu, hy vọng có thể tống được những suy nghĩ đen tối này ra khỏi đầu, quay người bỏ đi, “Đợi cháu suy nghĩ xong, cháu sẽ mượn máy của bạn học nhắn tin cho chú. Chú đừng chủ động đến tìm cháu nữa, cũng đừng đi làm phiền gia đình nhà họ Long nữa, nếu không cả đời này, cháu sẽ không gặp chú nữa.”

“Được, được, được.” Lâm Quốc Đống gật đầu liên tục, nhìn thấy Long Vịnh Thanh sắp đi, vội vàng đuổi theo, lấy trong túi áo ra một cái phong bì dày cộp, nhét vào người Long Vịnh Thanh, “Vịnh Thanh, cháu cầm lấy một ít tiền trước, đi mua một ít quần áo, giày dép mới, con gái không phải ai cũng thích những thứ này sao? Tiêu hết rồi thì nhắn tin cho chú, chú sẽ đưa qua bất cứ lúc nào.”

Long Vịnh Thanh lạnh lùng đẩy trả lại phong bì cho Lâm Quốc Đống, “Gia đình nhà họ Long tuy không khá giả, nhưng chưa bao giờ để cho cháu thiếu thốn cái gì, hơn nữa, có một số thứ, không thể mua được bằng tiền.”

2.

Từ ngày đó, Long Vịnh Thanh luôn bị giằng xé bởi những mâu thuẫn trong lòng. Trước đây mỗi lần không quyết định được việc gì, cô đều đi tìm Triệu Ngôn Thuyết trao đổi, Triệu Ngôn Thuyết cũng đều chỉ dẫn cho cô rất rõ ràng, giúp cô có được lựa chọn chính xác, cho nên từ bé đến lớn cô chưa từng biết đến hoang mang, từ trước đến nay chưa từng bị dằn vặt, đấu tranh khổ sở như bây giờ. Đấu tranh tư tưởng khổ sở được mấy ngày, cô thực sự chịu không nổi nữa, quyết định quẳng tự tôn sang một bên, chủ động gọi điện cho Triệu Ngôn Thuyết, chủ động làm lành với anh. Thế là, khi nghỉ giải lao, cô mượn điện thoại di động của bạn học, gọi điện cho Triệu Ngôn Thuyết, nhưng không ngờ, người nghe máy lại là mẹ Triệu.

“Vịnh Thanh à, cháu tìm Ngôn Thuyết hả? Ủa, cháu không biết hả? Ngôn Thuyết đi Mỹ làm cái gì mà trao đổi sinh viên gì gì đó, đi khoảng nửa năm rồi, hết hè mới về, đến nước Mỹ rộng lớn như thế, bác nói với ba Triệu mua di động mới cho Ngôn Thuyết, máy cũ giữ lại để bác dùng, cháu có việc gì không?”

Giọng nói của mẹ Triệu truyền sang, Long Vịnh Thanh nghe mà cứ như từ một thế giới nào vọng đến, cô nhìn điện thoại trầm ngâm một lúc, nhẹ nhàng nói một câu, “Không có việc gì ạ.” Sau đó muốn ngắt điện thoại, mẹ Triệu đột nhiên gọi cô lại, “Vịnh Thanh này, việc của cháu, bác đã nghe Ngôn Từ nói rồi, kỳ thực bác cũng chẳng biết phải nói gì, cũng chỉ biết nói là ông trời trêu ngươi, cháu cũng đừng để ý làm gì. Còn nữa, đó là... Nếu như cháu không có việc gì, thì đừng tìm Ngôn Thuyết nữa, ba nó đã bắt đầu liên hệ cho nó một trường đại học ở nước ngoài, muốn nó sang năm, hoặc sang năm nữa đi du học. Dù sao đi nữa học ở nước ngoài về cũng sẽ có tiền đồ hơn là học ở trong nước, cháu thấy thế có đúng không? Nếu như không có việc gì quan trọng, những việc chơi bời gì gì đó thì thôi, đừng tìm nó nữa. Còn nữa, việc cháu tìm Ngôn Thuyết, nhất định không được nói với ba của Ngôn Thuyết, gia đình họ Triệu có thù oán với gia đình nhà họ Lâm. Năm đó, gia đình nhà bác chưa ra đây làm ăn, ông Lâm chủ tịch thị trấn nhận tiền hối lộ, chung vốn với người khác mở một mỏ than trái phép, ngang nhiên cho người đến đào mộ phần của dòng họ Triệu lên, đến mộ của bà nội Triệu Ngôn Thuyết cũng bị xới tung. Cái gì đình họ Lâm đó, có người làm to từ đời này sang đời khác, vừa có tiền của vừa có quyền lực, nhà bác không làm gì được họ, nhưng ít nhất, cũng không thèm qua lại với người nhà họ Lâm...”

Long Vịnh Thanh thở dốc, hơi thở ngày càng gấp gáp, cổ họng khô cứng lại, đau đớn. Để tránh không cho bản thân mình bật khóc thành tiếng vì tủi thân, cô vội vàng lấy cớ ngắt điện thoại, “Cháu xin lỗi bác Triệu ạ, cháu còn có tiết, cháu ngắt máy trước đây ạ.”

Tắt điện thoại xong, cô lê bước vào phòng học, ngồi ngơ ngẩn một lúc lâu ở chỗ ngồi của mình, dần dần mới hiểu ra một số chuyện. Cuối cùng cô cũng đã hiểu, tại sao Triệu Ngôn Thuyết cứ khăng khăng không muốn công khai quan hệ giữa hai người, cứ bí mật yêu cô như thế, không chỉ vì Triệu Ngôn Thuyết, nguyên nhân chính là ở mẹ Triệu, mẹ Triệu tuyệt đối sẽ không đồng ý để Ngôn Thuyết yêu đương với loại người như cô, Triệu Ngôn Thuyết là một người con có hiếu, anh sợ đối diện với cơn thịnh nộ của mẹ Triệu, lo sợ phải đưa ra lựa chọn giữa mẹ Triệu và cô, xét cho cùng, hai người chơi với nhau từ nhỏ, và sau đó lớn lên, yêu nhau, kết hôn với nhau là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Cô vốn dĩ cho rằng, nếu như cô mang họ Lâm, trở thành tiểu thư của gia đình họ Lâm thì mới có thể xứng lứa vừa đôi với anh, bậy giờ đột nhiên tỉnh ngộ, chẳng qua đó là bởi vì cô cảm thấy tội nghiệp bản thân mình nên mới có một giấc mơ như vậy.

Cô chống cằm ngồi đờ người ra đó, dần dần nhận ra khoảng cách giữa hai người, chầm chậm thở dài một cái.

Mấy ngày tiếp theo đó, Long Vịnh Thanh cũng không biết là mình đã sống như thế nào nữa, chuồn học hai ngày liền, ru rú ở trong nhà của Quan Quan, cô cố gắng hết sức để mình có thể trở thành một cây nấm bị lên mốc. Quan Quan chạy hết cả thành phố S, mua về tất tần tật những món ăn cô thích, Long Vịnh Thanh vẫn không hề nhúc nhích, không ăn không uống, không ngủ không chơi, mọi hoạt độngcủa cơ thể hầu như bị ngưng trệ lại.

“Chị Vịnh Thanh, chị ăn một chút gì đi, chị mà không ăn uống nữa là em gọi xe cấp cứu đấy...” Quan Quan bưng một đĩa thịt bò sốt tiêu ngồi bên cạnh cô, nhìn khuôn mặt tiều tụy của cô, cảm thấy trái tim mình cũng đau đớn theo cô, “Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng nhẽ không nói với em được à?”

“Nói với em, em có thể thay hết máu trong người này của chị được không?” Long Vịnh Thanh từ từ ngẩng đầu lên, hai quầng mắt sưng lên, đen thui, làm cho cả khuôn mặt cũng trở nên tái mét, “Em có thể xóa hết mọi chuyện xảy ra trong thời gian gần đây không? Em nói cho chị biết, có phải chị chỉ gặp ác mộng thôi, phải không?”

Quan Quan trầm mặc không nói, từ từ đứng dậy, cho đĩa cơm thịt bò sốt tiêu đang cầm trên tay vào lò vi sóng, hâm lại cho ấm. Khi quay trở lại, đĩa cơm thịt bò đang bốc hơi nghi ngút, anh đưa đĩa cơm lại trước mặt cô, nói: “Ăn hết cái này đi, ăn xong rồi, em sẽ nói cho chị biết, làm thế nào để thoát ra khỏi cơn ác mộng.”

Long Vịnh Thanh ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của Quan Quan, trên khuôn mặt của anh không hề biểu lộ ra chút cảm xúc nào, cô không hiểu lời anh vừa nói, cũng không đả động gì đến đĩa cơm, mở đôi môi khô khốc ra hỏi: “Có thể tỉnh dậy từ cơn ác mộng được thật sao?”

“Em nói được là chắc chắn được.” Quan Quan gật đầu, “Việc chị lén lút gặp gỡ Lâm Quốc Đống, em cũng sẽ không nói cho ba mẹ Long biết đâu.”

“Làm sao em biết được...” Cô kinh ngạc, nhưng cơ thể yếu ớt của cô không cho phép cô nói quá to, cho dù là âm thanh hết cỡ của sự kinh ngạc, nhưng cũng chủ làm cho người ta cảm thấy âm thanh đó như bị hụt hơi vậy.

“Chiều thứ sáu mỗi tuần đều gặp nhau, mỗi tối thứ sáu, sau khi tan học đến đây, tâm trạng của chị rất tồi tệ. Nhiều lần cứ lặp đi lặp lại như vậy, em không cách nào cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp được.” Quan Quan để đĩa cơm xuống dưới nền nhà, lay lay người cô, “Ăn đi, cũng sắp được nghỉ hè rồi, em đang định khi chị nghỉ hè sẽ quay về Nhật Bản, liên hệ việc học đại học, thứ sáu tuần này sẽ ra sân bay đặt vé, lúc đó chị muốn đi đâu thì đi.”

Long Vịnh Thanh nhìn khuôn mặt của anh, rồi lại nhìn đĩa cơm đặt dưới chân đã được hâm nóng không biết bao nhiêu lần rồi, nước mắt tí tách chảy xuống, giơ tay bưng lấy đĩa cơm, nhét từng miếng, từng miếng thịt bò to đùng vào miệng, nước mắt lẫn với mùi cay nồng của tiêu xộc thẳng vào thực quản, làm cô ho sặc sụa, cô vừa ho vừa ăn, ăn cho đến khi nhét hết đĩa cơm thịt bò vào bụng, mới nhào vào lòng của Quan Quan, khóc to lên, “Chị muốn biết rõ, rốt cuộc chị và Lâm Quốc Đống có quan hệ gì với nhau hay không? Chị muốn biết rõ, chị và Triệu Ngôn Thuyết, cuối cùng có khả năng đến với nhau hay không... Quan Quan, may mà còn có em, may mà còn có em hiểu được chị!”

Quan Quan ngang ngược ôm lấy cô từ trên nền nhà giá lạnh, đặt lên trên giường, sau đó đắp chăn giúp cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào trán cô giống như cô hay dỗ dành anh thuở bé, “Chị mau ngủ đi, ngủ đủ giấc rồi mới có thế tính chuyện của ngày mai được.”

Cả khuôn mặt đầm đìa nước mắt, cô gật gật đầu, sau đó mới từ từ nhắm mắt lại. Quan Quan ngồi ở đầu giường, nhìn dáng vẻ ngủ không ngon giấc của cô, đột nhiên khẽ hỏi một câu, “Chị có muốn đi Nhật Bản với em không? Rời xa nơi này, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì vậy, đừng gặp bất kỳ người nào nữa, bao gồm cả Triệu Ngôn Thuyết...”

Long Vịnh Thanh chưa ngủ say, nhưng mà giọng nói của anh quá nhỏ, cô không nghe rõ Quan Quan nói gì. Thế là mở mắt ra, nghi hoặc hỏi: “Em nói gì thế?”

“Không có gì.” Quan Quan giật mình, giống như tỉnh dậy từ trong giấc mơ vậy, nhướn môi lên cười, liên tục lắc đầu, “Không có gì, em chẳng nói gì cả.”

Ngày hôm sau, Long Vịnh Thanh trốn Quan Quan, lấy điện thoại trong phòng gọi điện cho Lâm Quốc Đống, nói cô đồng ý đi làm xét nghiệm xác định quan hệ cha con, sáng thứ sáu tuần này bảo ông lái xe đến đón.

Sáng thứ sáu, Quan Quan ra sân bay từ sáng sớm. Long Vịnh Thanh đến cổng trường, phát hiện ra Lâm Quốc Đống đã đứng ở đó đợi cô từ lâu, mặc một bộ quần áo mới tinh, mái tóc cũng được chải rất gọn gàng, giống như đang chuẩn bị đi làm lễ cưới, nụ cười thường trực trên môi, nhìn thấy Long Vịnh Thanh thì vội vàng vẫy tay với cô, sau đó giúp cô mở cửa xe, “Vịnh Thanh, cháu đến rồi à? Xin lỗi nhé, có phải chú quá nôn nóng không? Đáng lẽ phải để cháu ngủ thêm một chút nữa.”

“Không sao đâu ạ, cháu cũng muốn được biết kết quả sớm.” Long Vịnh Thanh ngồi vào trong xe, cố gắng đẩy cái mũ trên đầu xuống, muốn che đi gương mặt tiều tụy, trắng bệch của mình, sau đó giục Lâm Quốc Đống, “Mau đi đi chú, cháu không muốn để bạn học nhìn thấy.”

“Ờ, được, được, được.” Lâm Quốc Đống sướng âm ỉ, nhảy lên xe, vừa hát khe khẽ, vừa khởi động xe, đạp ga, giống như sắp nghênh đón một thời khắc thiêng liêng, lái xe hướng về phía bệnh viện.

Long Vịnh Thanh ngồi trên ghế phụ phía bên cạnh Lâm Quốc Đống, ngẫu nhiên cũng quay đầu nhìn ông một lúc. Năm mươi lăm tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy cho đến tận bây giờ, mấy năm gần đây, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Lâm Quốc Đống cười, lần đầu tiên nhìn thấy ông vui như vậy, cô lặng lẽ cúi đầu xuống, bất kể người đàn ông này có phải ba ruột của cô hay không, cô đều cảm thấy Lâm Quốc Đống là một người rất đáng thương, từ nay về sau bản thân mình không cần phải đối xử tệ bạc như thế với Lâm Quốc Đống nữa.

Đến bệnh viện, Lâm Quốc Đống tìm một vị bác sĩ tương đối thân thiết, mà cũng có thể là đã sắp xếp từ trước hết rồi, họ được đưa đến một phòng chuyên dùng để tiếp khách. Khi y tá vào lấy máu của họ, Lâm Quốc Đống tỏ ra rất căng thẳng, không ngừng dặn dò cô y tá phải nhẹ tay, đừng để Long Vịnh Thanh bị đau, đã vậy còn như bị thần kinh, trách móc y tá suốt, “Đừng lấy nhiều quá, lấy vừa đủ xét nghiệm là được rồi, cả gia đình họ Lâm nhà chúng tôi chỉ có một đứa cháu này thôi, bảo vật quý giá lắm đó, đừng có lấy nhiều như vậy.”

Sau khi lấy máu xong, Lâm Quốc Đống ngồi nói chuyện với bác sĩ một lúc, rồi đưa Long Vịnh Thanh về. Kết quả phải nửa tháng sau mới có, lúc đó Long Vịnh Thanh đã nghỉ hè rồi, ba mẹ Long trông coi cô rất chặt, Lâm Quốc Đống hẹn trước với cô, ngày có kết quả, ngày hai mươi tám tháng bảy, sẽ gọi điện đến gia đình nhà họ Long lúc một giờ sáng, đến lúc đó, cô cứ ngồi bên cạnh điện thoại, điện thoại vừa kêu thì cô nhấc máy ngay, như vậy sẽ không làm kinh động người nhà gia định họ Long.

3.

Ngày cô được nghỉ hè, Quan Quan sắp xếp lại một lượt đồ đạc của mình, sau đó đưa Long Vịnh Thanh về thôn Long Sơn, sau đó một mình quay trở về Nhật Bản. Đối với những người không đi học cấp ba đầy đủ, những trường đại học có thể tiếp nhận họ thực sự là rất có hạn. Cũng may thành tích học tập của Quan Quan rất khá, có một trường đại học tốt muốn nhận anh, lần này trở về, anh phải đến trường đại học đó để liên hệ các thủ tục nhập học có liên quan.

Thực tế là trước đây, chú Quan Dịch Phong, ba của Quan Quan cũng đã mấy lần ngỏ ý muốn đón anh đến Anh để học, cũng vào đúng thời điểm Quan Nhã Dương đang chuẩn bị đến anh học nghiên cứu sinh, ông muốn nhân cơ hội này để ba cha con được đoàn tụ. Nhưng Quan Quan nhận điện thoại rồi chỉ cười cười, nói với Quan Dịch Phong ở phía bên kia điện thoại: “Con đã quen với việc tự mình lo việc của mình rồi, đoàn tụ hay không thì cũng thế cả thôi, chúng ta cứ tiếp tục sống theo cách trước đây, cũng không phải là không tốt.”

Long Vịnh Thanh ở bên cạnh nghe những lời nói nhàn nhạt này của anh, không kìm được thở dài một tiếng, “Trước đây em toàn gọi điện thoại cho chú Quan, nói rằng em muốn đoàn tụ với họ, muốn người nhà được ở cùng với nhau, bây giờ lại đổi chỗ cho nhau, em biến thành người không cần đến họ.”

“Ngày còn nhỏ, mỗi lần gọi điện thoại bị ba từ chối xong, em đều nghĩ, có phải mình quá không hiểu chuyện, cứ thích bám lấy người khác hay không, thế là em liền cố gắng bạt mạng, ra sức suy nghĩ cố gắng sống độc lập, cố gắng để trở thành một người lớn có thể tự mình giải quyết được tất cả mọi việc. Bây giờ, cuối cùng em cũng đã có thể sống tự lập, cũng đã làm ông ấy được thỏa mãn, không bám lấy ông ấy nữa, một mình cũng có thể sống rất tốt. Nhưng mà, ông lại muốn biến em trở lại như ngày còn nhỏ, đây không phải là quá ích kỷ sao?” Quan Quan xếp quyển sách cuối cùng vào trong hành lý, lại lấy từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại di động mới tinh, nhét vào tay của Long Vịnh Thanh, “Điện thoại mới này dùng số điện thoại cũ của chị, em lén lút mua, không ai biết cả đâu, chị giấu cho kỹ một chút, cảm thấy không vui thì cứ gọi điện thoại cho em.”

Long Vịnh Thanh nắm chặt điện thoại, bàn tay không kìm được run lên, “Quan Quan, đợi có kết quả xác nhận quan hệ rồi... Nếu như, chị đúng là con gái của Lâm Quốc Đống, em có thể đưa chị đi Nhật Bản không?”

Quan Quan nhìn khuôn mặt trắng bệch bởi mấy hôm nay bị ức chế và căng thẳng của cô, cảm xúc trên khuôn mặt gần như ngừng lại mấy phút, cuối cùng vẫn nhướn môi lên, cười với cô, “Được, đến lúc đó, đến lượt chị qua đó học đại học với em.” Nói xong, anh xách hành lý đi ra, đi được vài bước, quay đầu lại, “Đừng ép bản thân mình quá, chỉ cần còn có em, chị mãi mãi không bao giờ bị dồn vào ngõ cụt.”

Quan Quan quay về Nhật Bản, Vịnh Lục nghỉ hè về nhà, trở thành người giám hộ thứ hai của Long Vịnh Thanh. Bình thường Long Vịnh Lục cũng không thích ra khỏi nhà, chỉ khi nào Triệu Ngôn Từ đến nhà của gia đình họ Long, đôi lúc mới đi ăn uống, hát karaoke cùng với họ, chỉ đáng tiếc là, gần đây, Triệu Ngôn Từ cũng bị ngăn cấm của gia đình họ Triệu, không cho anh tiếp cận với Long Vịnh Thanh, cho nên, cũng đã lâu rồi họ không gặp nhau.

Triệu Ngôn Thuyết đương nhiên là vẫn bặt vô âm tín, nghe Vịnh Lục nói, việc trao đổi nghiên cứu sinh của trường đại học Q với trường đại học California của Mỹ lần này số lượng sinh viên có hạn, cả khoa tài chính cũng chỉ có hai người, là anh ấy và Giang Lệ Vũ được đi mà thôi. Nói đến đây, Vịnh Lục tỏ ra có chút gì đó rất ngưỡng mộ, Long Vịnh Thanh để ý hỏi: “Thành tích học tập của em giỏi như vậy, tại sao không tranh thủ một suất mà đi?”

“Gia đình mình làm gì có nhiều tiền dư giả như thế? Chỉ mỗi tiền học phí của hai chị em mình thôi cũng đã đủ cho ba mẹ vất vả rồi.” Long Vịnh Lục ngẩng đầu, lạnh nhạt nhìn cô, cầm lấy quyển sách, đi về phòng học bài.

Long Vịnh Thanh cúi đầu ngồi trên ghế sofa, không nói gì nữa, hình như còn trở nên trầm lặng hơn trước đây nữa.

Buổi tối trở về phòng ngủ, cô lén lút lấy điện thoại mà Quan Quan dúi vào tay cô ra, nhắn tin cho Lâm Quốc Đống, “Nếu cháu nhận chú là ba, chú có thật sẽ đưa cho cháu rất nhiều tiền?”

Tin nhắn rất nhanh đã được trả lời, Lâm Quốc Đống cảm thấy rất vui và hưng phấn vì cô đã chủ động nhắn tin cho mình, “Đương nhiên, đương nhiên rồi, cháu là con gái duy nhất của chú, toàn bộ tài sản của chú, trong tương lai, tất cả đều là của cháu.”

“Đợi có kết quả xác định quan hệ cha con, nếu như cháu quả đúng là con gái của chú, trước tiên chú có thể đưa Vịnh Lục ra nước ngoài du học, chi trả toàn bộ chi phí du học ở nước ngoài cho Vịnh Lục được không?”

“Được chứ, được chứ, chỉ cần cháu là con gái của chú, cái gì chú cũng nghe theo lời cháu.”

Đọc đến đây, Long Vịnh Thanh mới miễn cưỡng nở một nụ cười, đây chính là kết quả tồi tệ nhất mà cô đã từng suy nghĩ. Nếu như cô đúng thật là con gái của Lâm Quốc Đống, thế thì mối quan hệ của cô và Triệu Ngôn Thuyết cũng sẽ thực sự chấm dứt, cũng không thể nào ở lại thôn Long Sơn này được nữa, cô sẽ đi Nhật Bản với Quan Quan, vậy thì ít nhất, trước khi cô đi, cô cũng sẽ thay gia đình họ Long, thay Vịnh Lục làm một việc cuối cùng này.

Cô nhìn đăm đăm vào màn hình máy di động, đọc từng chữ từng chữ trên màn hình, nhấp vào nút trả lời, còn muốn trả lời một tin nhắn cho Lâm Quốc Đống. Ai ngờ đúng lúc này, mẹ Long bưng một tô canh nóng vừa nấu xong, đột nhiên đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cô đang cầm máy di động nhắn tin, đặt tô canh xuống bàn, trừng mắt hỏi cô: “Không phải điện thoại của con bị rớt hỏng rồi à? Điện thoại di động này ở đâu ra vậy? Con đang nhắn tin cho ai?”

“Dạ không... Không ai cả...”

Long Vịnh Thanh nơm nớp lo sợ, hoảng hốt giấu điện thoại ra sau lưng, vừa giấu vừa vội vội vàng vàng xóa hết những tin nhắn lúc nãy. Mẹ Long vốn có tính nóng nảy, làm sao mà để cô giấu đi được, liền nhào qua chụp lấy điện thoại, hai người cứ thế giằng co trên giường. Long Vịnh Thanh lấy tay che để tránh mẹ Long, vừa xóa hết tin nhắn, đợi đến khi xóa xong tin nhắn mới cầm điện thoại ra, đưa cho mẹ Long, sợ sệt nhắc lại, “Thật không có ai mà, con mượn điện thoại của bạn học cùng lớp, trong đó có mấy tin nhắn riêng tư của người ta, không tiện cho mẹ xem mà thôi.”

Mẹ Long cầm điện thoại qua, xem một lúc lâu, cũng không nhìn thấy có gì khả nghi, đang định nói giúp cô cất vài ngày, đợi đến khi nhập học rồi trả lại cho cô. Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên đổ chuông, Lâm Quốc Đống thấy Long Vịnh Thanh mãi mà không trả lời tin nhắn, nên bất ngờ gọi điện thoại sang.

“Con lại còn dám liên lạc với con người khốn nạn này hả, không phải mẹ đã nói với con rồi ư, đừng có để ý đến ông ta nữa rồi hay sao?” Mẹ Long phẫn nộ vứt điện thoại lên giường, “Tại sao con lại cứ không nghe lời mẹ hả? Cái người họ Lâm đó không phải hạng người tốt đẹp gì...”

“Không phải hạng người tốt đẹp gì, không phải hạng người tốt đẹp gì, nhưng mà, có khả năng người đó là ba ruột của con...” Long Vịnh Thanh cắn môi dưới, từ từ ngẩng đầu lên nhìn mẹ Long, khuôn mặt trắng bệch đến phát sợ, “Mẹ, mẹ cứ nói trước mặt con rằng chú ấy chẳng phải hạng người tốt đẹp gì, mẹ có bao giờ nghĩ tới cảm giác của con chưa? Cái người trong mắt mẹ không phải hạng người tốt đẹp gì đó, nếu thật sự là ba của con, như vậy con thì sao? Há chẳng phải cũng tồi tệ như thế sao?”

“Ông ta không phải ba của con.” Giọng nói của mẹ Long bỗng nhiên cao vút lên, trong đôi mắt hiện rõ sự đau đớn, trừng mắt nhìn Long Vịnh Thanh, “Mẹ nói bao nhiêu lần con mới chịu tin đây? Khi mẹ ôm con vào lòng, có nghe mấy công nhân dọn vệ sinh của bệnh viện nói, khi mẹ con vứt con lại, lúc đó bà có nói đó là con của một khách làng chơi, nghe nói là người ngoại tỉnh...”

“Trước khi có kết quả giám định quan hệ cha con, không ai được nói như vậy cả.” Long Vịnh Thanh không muốn nghe những lời nói tiếp theo, cũng không dám nhìn vào mắt của mẹ Long, cúi đầu, dùng hết sức nắm chặt lấy ga giường, nói to cắt ngang lời của mẹ Long. Bởi vì nắm chặt quá, các khớp ngón tay đều trở thành trắng xanh không hề tự nhiên, “Mẹ không cần phải lo lắng, cho dù có nhận người cha ruột đó, con cũng sẽ hiếu thuận với mẹ...”

Bốp...

Long Vịnh Thanh còn chưa nói xong, trên mặt đã nhận lấy một bạt tai, đau rát. Cánh tay giơ cao lên của mẹ Long còn chưa kịp thu về, cô ngẩng đầu lên nhìn, trong đôi mắt phẫn nộ và tràn trề sự thất vọng của mẹ Long, cô nhìn thấy nước mắt của mẹ đang từ từ chảy ra, sau đó tay mẹ Long chỉ ra phía cửa, hét lên với cô: “Con cút đi, con cút đi cho mẹ... Con cảm thấy mẹ vì lo sợ con nhận Lâm Quốc Đống làm cha ruột, sẽ không hiếu thuận được với mẹ nên mới ngăn cấm con liên lạc với ông ta, nếu đã suy nghĩ như vậy, bây giờ con cút ngay đi... Bây giờ con đi mà tìm người ba đó, xem xem ông ta yêu thương con được tới mức nào... Mẹ không cần sự hiếu thuận của con, người của gia đình nhà họ Long, trong tương lai, cho dù có phải đi ăn xin cũng không cần sự hiếu thuận của con...”

Giọng nói oang oang đó của mẹ Long làm cho ba Long và Vịnh Lục sợ đến nỗi tỉnh cả ngủ, vội vàng chạy đến. Ba Long mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng nhìn thấy đôi mắt ướt nhòe của mẹ Long và một bên má của Long Vịnh Thanh đỏ lên, cũng đã đoán được tình hình không mấy khả quan, vội vàng kéo mẹ Long ra khuyên, “Xảy ra chuyện gì vậy? Đừng nổi nóng lên như thế, đêm đã khuya rồi, nhỡ may đánh thức hàng xóm thì không hay lắm...”

Vịnh Lục vẫn mặc bộ quần áo ngủ, đi đến trước giường của Long Vịnh Thanh, nhíu mày lạnh lùng hỏi: “Chị làm gì thế mà làm mẹ tức giận đển mức này? Chị mau xin lỗi mẹ đi, để cho ba và mẹ về đi ngủ, chẳng lẽ chị không biết gần đây nhiều người trong thôn ngó nghiêng nhà mình đợi xem kịch vui sao? Chị không nhịn được một chút à?”

Long Vịnh Thanh lấy tay úp vào một bên má bị đánh, cúi đầu không hé miệng, chỉ chầm chậm bước xuống giường, mở cửa bước ra ngoài. Vịnh Lục hốt hoảng kéo cô lại, “Chị định đi đâu vậy?”

“Chị đâu phải người của gia đình nhà họ Long, ở lại đây làm cái gì?” Từ khi việc này bị phát hiện, Long Vịnh Thanh luôn nín nhịn trong lòng, cảm thấy tự ti, sống khép nép với những người mà cô đã từng cho rằng là ruột thịt của mình. Lần đầu tiên dùng giọng điệu kiểu này, đến cả cô còn bị những lời nói này làm cho giật mình, nhưng đã nói ra rồi làm sao còn thu hồi lại được. Khuôn mặt cô trắng bệch, lúc này cô có cảm giác rằng, bản thân mình trở nên thật cô độc và đáng thương, linh hồn đã rời xa cô, chỉ còn lại một chút tôn nghiêm tội nghiệp không nỡ vứt bỏ, “Hơn nữa mẹ đã nói chị cút đi rồi, làm sao chị có thể mặt dày ở lại đây được nữa?”

“Đó là những lời mẹ nói khi tức giận, chị nghe mà không hiểu à? Long Vịnh Thanh, chị đừng có làm loạn nữa được không hả?” Vịnh Lục giữ chặt áo của cô, không dám buông lỏng một giây phút nào. Nhưng thái độ lần này của Long Vịnh Thanh cũng rất kiên quyết, sống chết cũng không quay về phòng, cuối cùng ba Long phải qua giúp Vịnh Lục, hai người vừa kéo, vừa lôi, cuối cùng cũng “áp giải” được Long Vịnh Thanh quay trở về phòng cô.

4.

Mấy ngày hôm sau, mẹ Long cũng không nói chuyện với Long Vịnh Thanh. Sau đó, Long Vịnh Thanh cũng suy nghĩ lại, mặc dù cũng cảm thấy những lời nói ngày hôm đó của mình có phần hơi quá đáng, nhưng cô không có ý định đi xin lỗi, cô cứ chờ kết quả của việc giám định quan hệ cha con đã. Cô đã tính toán mọi chuyện hết rồi, nếu như cô là con gái của Lâm Quốc Đống, vậy thì cô phải làm cho ba Long và mẹ Long ghét cô triệt để, như vậy, khi cô rời khỏi căn nhà này đi Nhật Bản mới có thể không làm ba mẹ quá đau lòng.

Đương nhiên, nếu như không phải thì càng tốt, tất cả đều có thể bắt đầu lại từ đâu, cho dù là tình yêu đối với Triệu Ngôn Thuyết, hay là mối quan hệ với mọi người trong nhà đều có thể bắt đầu lại từ đầu. Cô sẽ cố gắng học hành, tương lai tìm được một công việc đàng hoàng một chút, để ba mẹ Long vui lòng, cũng cố gắng để cho mẹ Triệu phải nhìn cô với một ánh mắt khác.

Cô tính toán xong những điều này, trong lòng thấp thoáng không yên đợi chờ thêm mấy ngày nữa. Cuối cùng cũng đã đến ngày hai mươi tám tháng bảy. Ngày hôm đó, từ sáng sớm, cô đã ngồi nhìn đăm đăm vào máy di động, không đi ra khỏi phòng một giây nào. Cô biết, Lâm Quốc Đống biết cô có điện thoại di động mới, chắc chắn sẽ không gọi và máy điện thoại bàn nữa, cũng không cần đợi cho đến đêm, có thể gọi điện, nhắn tin cho cô bất kỳ lúc nào. Cũng không biết có phải ông trời giúp đỡ cô hay không, ngày hôm đó là thứ bảy, ba Long và mẹ Long đều phải tăng ca, chỉ có cô và Vịnh Lục ở nhà. Vịnh Lục ở trong phòng học bài cả ngày, căn bản là không hề có thời gian mà để ý đến cô, đương nhiên cũng không có ai phát hiện ra sự khác lạ đó của cô.

Đến giờ ăn trưa, Vịnh Lục xuống bếp nấu mì, Long Vịnh Thanh ru rú ở trong phòng, bỗng nhiên cô nghe ở ngoài cửa chính có người đang ra sức gõ cửa. Cô sợ là Lâm Quốc Đống cầm kết quả trực tiếp chạy đến đây tìm cô luôn, nên vội vàng chạy ra khỏi phòng, trong lúc Vịnh Lục còn chưa kịp phản ứng gì, cô đã chạy ào ra ngoài, mở cửa.

Không phải Lâm Quốc Đống, lại là người đã lâu không gặp, Triệu Ngôn Thuyết.

Đã lâu rồi không gặp, thực ra ban đầu ngay khi vừa nhìn thấy anh, Long Vịnh Thanh còn ngỡ rằng là Triệu Ngôn Từ. Bởi vì, Triệu Ngôn Thuyết trước mắt cô thực sự có chút thê thảm, trước đây áo quần luôn thẳng thớm gọn gàng, còn bây giờ áo quần nhăn nheo, xộc xệch, trên khuôn mặt trắng trẻo đó còn lỉa chỉa những cọng râu mới nhú màu xanh đen, giống như bộ dạng của một người lang thang trên đường phố đã lâu không về nhà, chỉ có đôi mắt là vẫn còn rất sáng, đôi mắt đen nhìn chăm chú vào Long Vịnh Thanh, sau đó túm chặt lấy vai cô, gấp gáp hỏi cô: “Vịnh Thanh, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Lâm Quốc Đống sao có thể là ba ruột của em? Không phải em là con ruột của ba Long và mẹ Long à?”

Cả thế giới này đều không lấy chuyện này ra để làm tin tức thời sự nữa rồi, chỉ có anh bây giờ mới được biết. Trước khi gặp anh, Long Vịnh Thanh mỗi đêm đều mơ thấy anh, mơ thấy anh thay thế vị trí của Quan Quan, mỗi ngày đều ở cùng cô, cùng cô vượt qua những ngày tháng khổ sở này. Nhưng bây giờ, khi anh thực sự xuất hiện trước mặt cô, hỏi cô một câu như vậy, cô cười như bị ma quỷ xui khiến.

“Em không mang họ Long, em họ Lâm, tốt nhất, anh tránh xa em ra một chút, mẹ anh nói gia đình họ Lâm của em chính là kẻ thù đã đào bới mồ mả tổ tiên của nhà họ Triệu...”

Ánh mắt cô lạnh lẽo, trên môi còn có cả nụ cười chế giễu, chưa nói xong câu nói hờn dỗi đó, Triệu Ngôn Thuyết bất ngờ kéo tay cô, không cho cô có bất kỳ cơ hội phản kháng nào, kéo cô chạy về ngôi nhà của gia đình nhà họ Triệu nằm phía sau nhà cô.

Long Vịnh Thanh bị lôi đi cả đoạn đường, rồi bị kéo vào căn phòng ngày xưa của Triệu Ngôn Thuyết, ngay lập tức, cô bị anh ôm trọn vào lòng. Cơ thể lạnh lẽo của cô có thể cảm nhận được hơi ấm trên người anh, sau đó anh thì thầm bên tai cô, “Xin lỗi, anh xin lỗi, Vịnh Thanh, cái gì anh cũng không biết, lại còn giận dỗi với em, không nói tiếng nào đã chạy sang bên Mỹ. Mấy ngày trước mới nghe Triệu Ngôn Từ nói đến việc này, anh xin lỗi, là tại anh quá ích kỷ hẹp hòi, không để ý gì đến em.”

“Anh cút đi.” Khi Long Vịnh Thanh nghe anh nói xin lỗi, nước mắt cô đột nhiên trào ra, vừa tủi thân vừa phẫn nộ đẩy anh ra xa, giơ chân đạp mạnh vào anh, vừa đạp vừa hét lên, “Xin lỗi có thể làm cơm để ăn được không? Xin lỗi có thể giảm bớt những tủi nhục mà em phải chịu trong thời gian vừa qua hay không? Nói một câu xin lỗi, thì em phải tha thứ cho anh sao? Anh cút đi, anh chết đi, đừng để em nhìn thấy anh nữa, đi mà du học với nàng Giang Lệ Vũ gì đó của anh đi, sau đó kết hôn, sinh con là xong, còn trở về đây tìm em làm gì?”

“Vịnh Thanh... Vịnh Thanh, anh xin lỗi, là anh quá ích kỷ hẹp hòi. Khi nhìn thấy ảnh em và Quan Quan đang ôm nhau trong khách sạn mà Giang Lệ Vũ gửi cho anh, anh như mất đi lý trí, cho rằng em phản bội anh, anh đã uống rượu suốt đêm trong quán bar, rồi còn giận dỗi bỏ đi Mỹ. Sau đó suy nghĩ lại, anh cảm thấy có gì đó không bình thường, đã từng gọi điện thoại về tìm em, nhưng điện thoại nhà em cứ không liên lạc được suốt. Anh hỏi Vịnh Lục, cô ấy luôn nói em rất tốt, chẳng nói gì với anh cả...” Triệu Ngôn Thuyết vừa chịu đựng cơn giận của Long Vịnh Thanh, vừa không ngừng giải thích với cô, cái chân bị cô đá cho mấy cái đang đau buốt từng đợt.

Lúc này Long Vịnh Thanh mới chợt nhớ ra, để phòng tránh Lâm Quốc Đống quấy nhiễu, có một thời gian mẹ Long rút dây điện thoại trong nhà ra, cũng cảnh cáo Vịnh Lục rằng, không được đi nói lung tung về chuyện của gia đình mình. Mà tính cách của Vịnh Lục vốn rất lạnh lùng, lại kiêu ngạo, không thể nào chủ động đưa mặt xấu của mình ra cho người khác thấy. Vịnh Lục thích Triệu Ngôn Từ, khi Triệu Ngôn Từ hỏi cô, có thể cô sẽ nói thật, nhưng mà còn Triệu Ngôn Thuyết, cái gì cô cũng không nói, điều này cũng chẳng có gì là lạ cả.

Cho dù là như vậy, cô vẫn rất tức giận, không nhừng đánh đấm anh, hít hít mũi chất vấn tiếp: “Em không cần biết cái cô Giang Lệ Vũ làm sao biết chuyện của em và Quan Quan ở trong khách sạn, cho dù như thế nào đi chăng nữa, vì việc này mà anh hoài nghi em, đúng là quá làm cho người khác quá thất vọng. Giữa em và Quan Quan là quan hệ như thế nào, anh còn không biết ư? Bọn em ngủ chung chăn từ hồi còn nhỏ, em còn thân thiết với cậu ấy hơn là với anh, bọn em là người một nhà, làm sao có khả năng có chuyện gì được?”

“Em cảm thấy không có gì, không đồng nghĩa với việc Quan Quan cũng cảm thấy không có gì. Quan Quan tốt với em như thế, mọi người đều nhìn thấy hết, cậu ấy vừa về nước, người đầu tiên cậu ấy đi tìm là em, còn bọn anh đều không biết gì cả. Bọn anh cũng lớn lên với Quan Quan từ bé, điều này nói lên cái gì đây, ngay từ lúc bắt đầu, trong mắt Quan Quan chỉ có em mà thôi, những người như bọn anh đây, cậu ấy không hề để ý đến.” Triệu Ngôn Thuyết nắm lấy tay cô, đôi mắt mệt mỏi nhìn vào đôi mắt đang ướt nhòe của Long Vịnh Thanh, đau lòng lau nước mắt cho cô, “Chính vì em quá không để tâm vào mấy chuyện này, cho nên anh mới không yên tâm. Ngày hôm đó, ban ngày em vừa mới nói mấy câu linh tinh, buổi tối em đã cùng Quan Quan xuất hiện trong khách sạn, lại còn ôm nhau một cách thắm thiết như vậy, thằng đàn ông nào mà không tức giận cho được? Mặc dù nói Quan Quan là em trai em, nhưng thực ra chẳng có một chút quan hệ huyết thống nào cả, em lại lo lắng cho Quan Quan như vậy...”

Long Vịnh Thanh hất tay anh ra, “Còn anh thì sao? Cũng không phải là ở với Giang Lệ Vũ suốt đêm à? Đêm thứ hai, em gọi điện thoại cho anh, không ngờ là cô ta bắt máy, còn nói là anh uống say rồi, đang ngủ ở trong phòng, tại sao anh uống say, mà lại ngủ ở trong phòng của cô ta?”

“Ngày đó máy di động của anh rớt trong phòng học, sau đó bạn anh nhặt được mới trả cho anh, anh không hề biết là em đã gọi điện thoại cho anh.” Triệu Ngôn Thuyết ấm ức vô cùng, nói đến đây, anh giơ tay lên thề, “Lần này đi Mỹ, ba mẹ anh cũng rất kỳ lạ. mỗi tháng đều đúng vào một thời gian cố định gửi sinh hoạt phí cho anh, hơn nữa lại vừa đúng số tiền chỉ đủ chi tiêu trong tháng đó. Sau này nghe Triệu Ngôn Từ nói với anh, cậu ấy nói, ba mẹ vì không muốn anh lén lút đi gặp em, mới không dám gửi cho anh quá nhiều tiền, sợ anh lấy tiền mua vé máy bay trốn về nước. Lần này, anh đã lấy hết tiền của tháng này mới mua được vé máy bay để về, bây giờ còn nghèo hơn cả mấy người ăn xin ngoài đường, lại còn không dám về nhà, cả ngày hôm nay lại chưa có gì vào bụng, cả đời này, chưa bao giờ anh lại thê thảm như thế này.”

Nghe đến đây, mặc dù trong lòng Long Vịnh Thanh vẫn chưa vui, nhưng khi nghe anh nói cả ngày chưa ăn gì thì thấy tim mình thắt lại, tạm thời không muốn đôi co vấn đề này nữa, đợi anh ăn xong rồi nói sau, “Bây giờ em vẫn chưa tin tưởng anh hoàn toàn đâu, nhưng mà... Dù sao anh cũng đến nhà em rồi, đi ăn trước đã, Vịnh Lục chắc cũng đã nấu mì xong rồi.”

Nói xong, cô hất tay anh ra rồi bỏ đi, Triệu Ngôn Thuyết ngay lập tức chụp lấy cánh tay cô, kéo cô quay trở lại, ôm chặt cô vào lòng, “Vịnh Thanh, đợi một chút, cho anh ôm em một lát. Đây là lần đầu tiên trong đời anh giận em thật sự, anh rất hối hận. Cho nên đây cũng là lần cuối cùng. Từ nay về sau, cho dù em có làm loạn như thế nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ không bao giờ giận em, cũng không bao giờ rời xa em lâu như vậy nữa, Vịnh Thanh, anh thật sự rất nhớ em.”

Long Vịnh Thanh vốn đang định vùng vẫy để thoát ra khỏi anh, nhưng những lời anh nói giống như bỏ bùa mê, làm cả người cô tê cứng lại, không nhúc nhích nổi. Họ dán sát vào nhau, rất gần, cô dựa vào trước ngực anh, có thể nghe rất rõ ràng tiếng tim đập của anh đang hòa nhịp với tiếng tim đập của cô, dần dần làm cho cô cảm thấy mê muội, không còn phân biệt nổi cuối cùng trái tim của người nào nhớ người kia nhiều hơn, không kìm chế được mà kêu gào lên trong cơ thể của họ.

Ăn xong mì Vịnh Lục nấu, Long Vịnh Thanh liền tìm một bộ quần áo của Quan Quan để lại đưa cho Triệu Ngôn Thuyết, để anh đi tắm rửa trước, còn mình thì ở lại dọn dẹp. Vịnh Lục ăn xong trước họ, bây giờ đang ôm một quyển sách, từ trong phòng bước ra nhìn Long Vịnh Thanh, rất có hứng khởi hỏi cô: “Anh Ngôn Thuyết quan tâm chị thật đấy, vì chuyện của chị mà dám âm thầm trốn ba Triệu và mẹ Triệu chạy từ Mỹ về đây, anh Ngôn Từ hình như cũng vì chuyện của chị mà cãi nhau với ba Triệu và mẹ Triệu. Họ đều đối xử tốt với chị như vậy, còn chị thích ai hơn? Hay là, có khi nào chị thích Quan Quan không nhỉ?”

Rốt cuộc là cô thích ai?

Long Vịnh Thanh nghe đến vấn đề này, cũng ngẩn ngơ mất một lúc.

Nếu như bí mật về thân thế của cô không bị nổi lên khỏi mặt nước, vĩnh viễn chỉ là một cái xương cá trong lòng cô mà thôi, vậy thì, sau bao nhiêu lâu yêu đương với Triệu Ngôn Thuyết, hôm nay Vịnh Lục hỏi cô, cô nghĩ rằng cô sẽ nói đúng theo sự thật, cô yêu Triệu Ngôn Thuyết, nhưng bây giờ, cô lại có chút gì đó không dám chắc chắn, cô không nhìn thấy tương lai, bắt đầu cảm thấy mông lung.

Cô đứng bên cạnh bàn tần ngần một lúc, sau đó quay người bưng chén bát vào trong nhà bếp. Vịnh Lục thấy cô không trả lời, cũng không hỏi nữa, mặt mày buồn bã quay về phòng học bài.

Rửa chén xong, cô quay trở về phòng mình, Long Vịnh Thanh cảm nhận được điện thoại di động trong túi áo rung lên một cái, cô biết đó là tín hiệu của tin nhắn trong máy di động của cô, bỗng nhiên cô có chút căng thẳng, khi lấy máy di động ra, tay cô cũng hơi run lên.

Quả nhiên là tin nhắn của Lâm Quốc Đống, nội dung của tin nhắn rất đơn giản, chỉ có một câu: Lấy được kết quả rồi, gặp nhau ở ngọn núi phía sau.

Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý trực tiếp nhìn thấy kết quả, nhìn thấy dòng chữ trên màn hình điện thoại di động, cảm thấy có chút thất vọng, cô muốn nhanh chóng biết được kết quả, nhưng mà cũng lại có chút sợ hãi khi biết kết quả, do dự một lúc, trả lời một tin nhắn: Trực tiếp nói kết quả cho cháu.

Tin nhắn gửi đi rất lâu mà không thấy tin nhắn nào trả lời, Long Vịnh Thanh càng đứng ngồi không yên. Đang do dự không biết có nên trực tiếp gọi điện thoại hỏi hay không thì đúng lúc này, điện thoại di động lại rung lên: Cháu đến ngọn núi phía sau, chú muốn gặp mặt cháu một lát, đồng thời cho cháu xem ảnh của mẹ cháu luôn.

Đưa ảnh của mẹ cho cô xem, chẳng nhẽ là, kết quả đã nói rõ, cô chính là con gái của Lâm Quốc Đống? Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý rất kĩ, thậm chí cô cũng đã suy tính đường lui cho mình rồi, nhưng khi những suy nghĩ này chạy thẳng vào đầu óc cô, Long Vịnh Thanh vẫn có chút gì đó không thể chấp nhận được, cảm giác giống như có một chậu nước đá đang dội thẳng xuống đỉnh đầu, cả người lạnh run từ đầu đến chân.

Cô hít thở thật sâu mấy cái, để tự mình an ủi trong lòng. Cũng có thể đó là do Lâm Quốc Đống cố tình tự huyễn hoặc, việc này cũng có thể có khả năng ngược lại, đi gặp Lâm Quốc Đống đi, đi gặp mặt ông ta một lần cũng tốt, nói tất cả mọi việc cho rõ ràng. Với suy nghĩ như vậy, cô nhét điện thoại di động vào túi quần, bước về phía cổng, đi đến trước phòng tắm, cô suy nghĩ một lúc, rồi gõ cửa nói với Triệu Ngôn Thuyết đang ở trong đó, “Triệu Ngôn Thuyết, bây giờ em đi gặp một người, việc của chúng ta đợi em về rồi nói tiếp, bây giờ em vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng anh đâu, có tha thứ được cho anh hay không...” Cô nói đến đây, ngừng lại một lúc, cắn vào môi dưới, “Thôi được rồi, tất cả mọi việc đợi em về rồi hẵng nói vậy.”

Triệu Ngôn Thuyết vừa tắm xong, nghe thấy tiếng của Long Vịnh Thanh, vội vàng vớ lấy bộ quần áo mặc lên người, vừa mặc vừa hét lên với người đang đứng ngoài cửa: “Em đi đâu vậy hả? Đợi anh một lát, anh đi cùng với em.”

“Em đến ngọn núi phía sau gặp một người, rất gần... cũng rất nhanh. Anh không cần đi với em đâu, việc này chỉ một mình em đi được thôi.” Long Vịnh Thanh không đợi anh mặc xong quần áo, liền hạ quyết tâm, quay người chạy thẳng ra khỏi cổng nhà.

Hai bên con đường từ thôn Long sơn dẫn ra ngọn núi phía sau đều là đất trồng trọt của người trong thôn làng, bây giờ đang đúng vào giữa mùa hè, các loại rau củ của mùa hè đang lên rất tươi tốt, đập vào mắt là những vạt rau xanh mướt mát mênh mông, nhiều chỗ còn được điểm tô thêm bởi những các loài hoa dại đủ màu sắc. Cảnh tượng đó cho dù có sống trong thành phố bao nhiêu lâu cũng không thể nào nhìn thấy được. Trước đây, mỗi lần đi trên con đường này, cô đều nhìn quanh nhìn quất, rồi cực kì thô thiển thò tay ra hái dưa leo của nhà ai đó trồng bên đường, cho luôn vào miệng, nhai ngấu nghiến, bây giờ rõ ràng là không có tâm trạng đó, chỉ biết cúi đầu cắm cúi chạy suốt trên con đường nhỏ, từ trong thôn chạy đến dưới chân núi chỉ mất mười lăm phút.

Ngọn núi thấp phía đằng sau thôn, vốn dĩ là không cao, từ chân núi leo lên đỉnh núi, nhiều nhất cũng chỉ mất mười mấy phút, Long Vịnh Thanh leo một hơi lên đến nơi, ngay lập tức nhìn thấy Lâm Quốc Đống trên đỉnh núi. Lâm Quốc Đống đang ngồi trên một cành cây khô quay lưng về phía cô, trong tay đang cầm một túi giấy màu da bò, sống lưng thẳng đứng, không nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Quốc Đống, cũng không biết ông đang nghĩ gì.

Long Vịnh Thanh bước qua đó, trên đường đi giẫm vào mấy cành cây khô, những âm thanh “răng rắc” đó không hề làm ảnh hưởng đến Lâm Quốc Đống, cuối cùng cô gọi ông một tiếng, Lâm Quốc Đống mới đột nhiên bừng tỉnh, chầm chậm quay người qua.

“Ủa... Chú... Chú làm sao vậy ạ:” Vừa nhìn thấy dáng vẻ của Lâm Quốc Đống, Long Vịnh Thanh hết hồn, Lâm Quốc Đống trước mặt cô đây, đầu tóc bù xù, kính mắt cũng không biết là đã đánh rơi ở nơi nào, đôi mắt đỏ ngầu, cà vạt bị kéo xuống hơn một nửa, vắt va vắt vẻo trên cổ, áo sơ mi có lẽ là bị vướng vào cành cây, có mấy nơi bị rách lỗ chỗ, cả người không hề có một chút sức sống nào, cứ ngồi thẳng đơ ra đó. Long Vịnh Thanh hỏi Lâm Quốc Đống một câu, không thấy ông trả lời, thế là tiếp tục hỏi: “Tại sao chú lại ra nông nỗi này? Báo cáo đâu? Cháu muốn biết kết quả."

“Hết rồi, cái gì cũng hết rồi...” Lâm Quốc Đống nhìn về phía trước, tự lẩm bẩm một mình, lẩm bẩm một lúc, rồi đột nhiên cười “ha ha” lên hai tiếng: “Mỹ Vân, em đúng là quá tàn nhẫn, tàn nhẫn thật đấy.” Sau đó, đột nhiên ôm lấy đầu, khóc rống lên.

Long Vịnh Thanh thấy Lâm Quốc Đống cứ như người điên, vừa lẩm bẩm lại vừa khóc vừa cười làm cho cô càng thấy sợ hơn, lùi về phía sau hai bước, lại hỏi tìếp: “Chú... Rốt cuộc chú có ý gì... Mau đưa báo cáo cho cháu xem.”

Lúc này, Lâm Ouốc Đống mới chầm chậm đưa tay lên, mở cái túi màu da bò ra, “loạt xoạt loạt xoạt” đồ hết mọi thứ từ trong đó ra, trong đó có mấy tờ báo cáo to như tờ giấy A4 và một tập ảnh, bị đổ ra như thế, toàn bộ bị rớt ra lung tung trên nền đá sỏi của đỉnh núi, một cơn gió thổi đến, ngay lập tức bị thổi đi tứ tung. Long Vịnh Thanh đang nôn nóng xem báo cáo, hốt hoảng chạy đuổi theo nhặt, nhặt một lúc lâu mới gom được hết các tờ giấy A4 và mấy tấm ảnh kia về lại được.

Những tấm nãy có lẽ được chụp lâu lắm rồi, ở các góc ảnh đã có chỗ bị ố vàng, nội dung của những tấm hình này đa số là ảnh chụp chung của Lâm Quốc Đống và một cô gái, người con gái đó có mái tóc gọn gàng như của học sinh, xem ra khoảng chừng mười bảy, mười tám tuổi, quả thật rất giống với Long Vịnh Thanh bây giờ. Bây giờ Long Vịnh Thanh mới hiểu được, tại sao Lâm Quốc Đống lại bảo cô giống hệt mẹ ruột, hóa ra không phải là lừa cô.

Có điều bây giờ cô chẳng có tâm trạng xem ảnh, cô muốn biết kết quả của việc giám định quan hệ cha con, thế nên vội vang cúi đầu lật tìm báo cáo.

Phần trên là một loạt các thuật ngữ chuyên ngành mà cô đọc không hiểu, cô nín thở, lật từng trang từ trang để đọc, cuối cùng một trong những trang giấy đó, có một hàng cuối cùng ghi rõ kết quả giám định của bệnh viện: Người được giám định không có quan hệ cha con.

Không có quan hệ cha con... Không có quan hệ cha con... Không có quan hệ cha con...

Long Vịnh Thanh nhìn thấy hàng chữ này, nỗi vui mừng khôn xiết trào dâng lên trong lòng, lan tỏa đến từng tế bào trên cơ thể của cô. Cô có chút không tin tưởng vào mắt của mình, ra sức dụi dụi mắt, đọc lại một lần nữa, vẫn là dòng chữ đó: Ngườì được giám định không có quan hệ cha con.

Cô cầm lấy mấy tờ giấy báo cáo đó, chỉ cảm thấy cả người đang toát mồ hôi ra, cô hít vào thở ra, hít vào thở ra từng đợt, mới dần dần cảm thấy trở lại với thực tại, nhướn môi lên, nở một nụ cười mừng vui.

“Chú không phải là ba của cháu.” Cô đưa báo cáo lại cho Lâm Quốc Đống, còn cẩn thận chỉ vào hàng chữ đó cho Lâm Quốc Đống xem, nhấn mạnh lại: “Chú xem cho rõ đây này, chú không phải là ba của cháu, sau này chú đừng đến nhà cháu nữa, đừng có đến quấy rầy cháu nữa.”

“Đồ đê tiện...” Lâm Quốc Đống hoàn toàn không để ý đến những lời cô nói, vội vàng chụp ngay mấy tờ báo cáo trên tay của Long Vịnh Thanh như một gã điên, hằn học xé nát mấy tờ giấy đó, sau đó đưa tay lên tát cho cô một cái, cái tát đó quá mạnh, mạnh đến nỗi làm cho Long Vịnh Thanh hoa hết cả mắt mũi. Còn chưa hiểu được là đang xảy ra chuyện gì, ngay sau đó cô lập tức bị Lâm Quốc Đống túm lấy tóc, kéo về phía ông, “Ngô Mỹ Vân, mày đúng là quá đê tiện, chia tay với tôi là đi tìm ngay người đàn ông khác, còn sinh con cho hắn ta, nó không phải con của tôi, thế rốt cuộc nó là con của ai hả? Mày nói đi, nói đi...”

“Ông làm gì thế? Thả tôi ra, tôi không phải là Ngô Mỹ Vân...” Long Vịnh Thanh trước hết là bị tát một cái, một bên má vẫn đang đau rát, vẫn nóng ran lên, tiếp sau đó là bị túm lấy tóc, bị kéo, bị giật thật mạnh, làm cô đau đến tê dại, bật khóc, lấy hết sức bình sinh đánh đấm Lâm Quốc Đống, “Thả tôi ra, cái đồ thần kinh này, ông vẫn còn có mặt mũi để chửi người khác đê tiện à, không phải vì ông đi cưới người đàn bà khác rồi về nhà hắt hủi con gái nhà người ta hay sao? Bà ấy đúng là một người đáng thương, ông không có tư cách để nói về bà ấy như thế... Thả tôi ra, đồ thần kinh...”

“Tôi không có tư cách ư? Tại sao tôi lại không có tư cách? Tại sao ông trời lại đối xử với tôi như thế? Vợ thì chẳng sinh cho tôi được một mụn con nào, bây giờ đến hy vọng duy nhất cũng bị dập tắt rồi... Tôi là con một của ba đời rồi, cả gia đình nhà tôi chỉ hy vọng vào một mình tôi để nối dõi tông đường thôi, lại bắt tôi bị cái bệnh đó, cho dù là con gái tôi cũng không chê bai nữa, chỉ cần là con của tôi thôi là được rồi, nhưng mà, tại sao ông trời lại bắt tôi bị tuyệt đường con cái...” Giọng nói của Lâm Quốc Đống khản đặc đi, càng ra sức túm tóc của Long Vịnh Thanh, gào thét cuồng điên, giống như quá kích động, “Tại sao không phải là con của tôi? Tại sao vậy? Cô sinh đứa con này ra là để trả thù tôi hả? Bây giờ nhìn thấy tôi đi từ hy vọng đến vực sâu của tuyệt vọng, chắc cô vui lòng lắm hả? Vui lòng lắm hả?”

Long Vịnh Thanh đau đến nỗi sắp tắt thở, toàn bộ máu trên người đang đông cứng lại ở trên đầu, cơ thể đã bắt đầu tê cứng, đang dần dần mất đi tri giác, chỉ cảm giác được rằng, nếu như ông ta không ngừng tay, cả vùng da đầu có thể bị ông ta kéo bật ra khỏi đầu. Để tự vệ, cô đành phải cố hết sức lực, lấy chân đá vào đầu gối của ông ta một phát.

Lâm Quốc Đống bị đau mới ý thức rằng phải thả lỏng tay ra, Long Vịnh Thanh nhân sơ hở này hoảng hốt cứu lấy mái tóc của mình, chạy xuống dưới núi, ông ta thực sự xem cô là Ngô Mỹ Vân đã chết trước đó, đâu có buông tha cho cô bỏ chạy đi dễ dàng như thế, không thèm để ý đến chỗ đau trên đầu gối nữa, cà nhắc cà nhắc chạy đuổi theo đằng sau. Long Vịnh Thanh bị dọa đến chết khiếp, chạy còn không vững, chạy chẳng bao xa đã bị vướng vào cành cây, cả người ngã sõng soài trên nên đá sỏi lởm chởm, bàn tay và đầu gối đều bị xây xước. Nhưng mà cô không còn để ý gì nữa, vội vàng bò đứng dậy, tiếp tục chạy về phía trước, đâu biết được rằng đã không còn kịp nữa rồi, lúc này đây, Lâm Quốc Đống đã kịp nhào lên, từ đằng sau túm lấy cô, kéo cô lại.

“Chơi cho tôi một vố xong rồi muốn trốn chạy hả, cô đừng có nằm mơ, cô cho rằng người nhà họ Lâm tôi đây ăn chay hả? Đứa con trước đây đã không phải là con của tôi, vậy thì, bây giờ, cô phải đẻ lại cho tôi, bây giờ cô phải đẻ lại cho tôi một đứa con...” Ông ta gào thét, giống như con thú hoang đang giãy dụa lên trước khi chết, vừa hét to vừa đè Long Vịnh Thanh xuống dưới đất, bắt đầu xé toang quần áo của cô.

Áo quần mặc mùa hè vốn đã rất mỏng, làm gì chịu nổi sự thô bạo của người đang không làm chủ được bản thân như ông ta, chiếc áo thun cotton chẳng mấy chốc bị xé làm từng mảnh, lộ ra chiếc áo lót màu xanh nhạt. Long Vịnh Thanh dùng hết sức bình sinh phản kháng, vừa liều mạng đánh đấm vào người Lâm Quốc Đống, vừa tuyệt vọng kêu to lên: “Cứu với... Cứu với... Thả tôi ra, đồ biến thái, tôi không phải là Ngô Mỹ Vân... Thả tôi ra...”

Lâm Quốc Đống quá kích động, đã sớm mất đi lý trí, xé rách áo thun trên người Long Vịnh Thanh xong, liền bắt đầu cởi quần áo của mình, nhưng mà cúc áo của ông ta quá khó cởi, ông ta dứt khoát xé luôn cả cái áo, cúc áo bị kéo mạnh văng ra tứ phía, phát ra một tràng âm thanh “lách cách lách cách” trên nền sỏi đá. Long Vịnh Thanh càng sợ hãi hơn nữa, không còn để ý gì nữa, vớ phải hòn đá, cành cây gì bên cạnh cũng đánh, đập tùm lum lên người ông, trán của ông bị hòn đá của cô đánh trúng, máu đỏ chảy xuống mắt, ông ta cúi người xuống, đối mặt với Long Vịnh Thanh, hằn học cho cô thêm hai cái bạt tai nữa.

Vì giãy giụa và kêu gào thực sự quá mất sức, nên cả người cô đều đau đớn, Long Vịnh Thanh cảm thấy cơ thể mình không thể chịu đựng được nữa, đầu óc dần dần trở nên trống rỗng, cô tuyệt vọng nhìn lên bầu trời, trong lòng thầm kêu tên của rất nhiều người: Quan Quan... Ngôn Thuyết... Ngôn Từ... ba... mẹ... Vịnh Lục... đến cứu con, cầu xin mọi người mau đến đây cứu con...

Câu cầu cứu cuối cùng này, cô hét to lên trong lòng, dùng âm thanh tuyệt vọng nhất, bất lực nhất, nhưng thực ra nó không hề phát ra thành tiếng. Có lẽ là ông trời thương xót cô, trước khi cô bất tỉnh, cô thật sự nhìn thấy có người vừa gọi tên cô, vừa chạy về phía cô bên này, sau đó đẩy mạnh Lâm Quốc Đống ra.

Tiếp theo đó cô được người ta ôm lấy, có người cố gắng dùng sức lay mạnh vai cô, cô mới có thể dần dần hít thở lại được, mở mắt ra nhìn khuôn mặt đẹp trai của Triệu Ngôn Thuyết, giống như bản thân mình được nhìn thấy thiên sứ, bất lực nhoài người vào lòng anh, khóc ầm lên.

“Vịnh Thanh, Vịnh Thanh, em không sao chứ? Anh đã nói là để anh đi cùng em...” Triệu Ngôn Thuyết đau lòng ôm lấy cô, cẩn thận lấy đi những cọng cỏ đang bám vào đầu cô, cởi áo đang mặc trên người ra choàng lên người cô, “Đừng khóc nữa, không sao nữa đâu, anh sẽ bảo vệ cho em, em đừng sợ.”

“Ngôn Thuyết...” Long Vịnh Thanh khóc sụt sùi, “Ngôn Thuyết, em không phải là con gái của ông ta, em không phải họ Lâm, tốt quá, em không phải là kẻ thù của nhà anh. Chỉ cần em cố gắng, một ngày nào đó, mẹ Triệu sẽ chấp nhận em... Chúng ta đừng cãi nhau nữa... em cũng sẽ không giận anh nữa đâu, chúng ta lại có thể ở bên nhau được rồi, Ngôn Thuyết...”

Trong đầu cô cứ ong ong, chỉ biết vừa khóc vừa nói, những lời cô nói ra cũng bị ngắt quãng, thực ra, cô cũng không hề biết bản thân đang nói những gì.

Triệu Ngôn Thuyết ôm cô, lo lắng kiểm tra những vết thương trên người cô, có điều cũng may là tất cả đều là vết thương ngoài da, cho dù cô nói gì, anh cũng đều gật đầu đồng ý.

Cũng đúng vào lúc này, Lâm Quốc Đống gần như đã trở nên điên điên khùng khùng đó nhảy ập đến, anh đành phải bỏ Long Vịnh Thanh ra, quay qua đối phó với Lâm Quốc Đống. Mặc dù Lâm Quốc Đống đang ở độ tuổi có sức khỏe, nhưng trong người đang có bệnh, nên khi giằng co với người mảnh khảnh như Triệu Ngôn Thuyết cũng không hề thấy có lợi thế hơn là mấy, ngược lại càng ngày càng đuối sức. Cuối cùng, Triệu Ngôn Thuyết giơ một nằm đấm lên, đấm cho ông ta nằm lăn ra đất, tưởng chừng như sắp chế ngự được ông ta, không ngờ ông ta ngẩng khuôn mặt đầy vết thương lên, hằn học nhìn Long Vịnh Thanh cười một cách gian trá, “Người tình của cô đến cứu cô rồi đấy, tôi sẽ không làm cho cô được toại nguyện đâu, cho dù có chết, tôi cũng phải kéo theo hắn ta, sẽ không làm cho cô được thỏa lòng mong ước đâu.”

Liền ngay sau đó, ông ta bất ngờ lấy hết sức nhảy bổ về phía Triệu Ngôn Thuyết, bất ngờ ôm lấy anh nhảy ngay xuống vực núi trước mặt...

Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, căn bản không hề cho người ta bất kỳ một cơ hội phản ứng nào. Không những Long Vịnh Thanh, có lẽ ngay đến cả bản thân Triệu Ngôn Thuyết cũng không hề ngờ rằng, sự việc lại đột nhiên biến thành như thế này, vào giây phút trước khi anh rơi xuống vực đó, anh còn mở to mắt ra, nhìn về phía của Long Vịnh Thanh, cánh tay vẫy vẫy trong không trung, mấp máy môi, hình như là nói gì đó. Long Vịnh Thanh phát điên lên bò về phía có anh bên đó, cô chỉ lo bò về phía trước, còn không kịp đứng dậy, chỉ muốn nhanh hơn một chút để có thể nắm lấy cánh tay đang vẫy vẫy của anh. Nhưng mà cuối cùng vẫn là quá muộn, khi cô bò đến bên bờ vực, tận mắt chứng kiến cánh tay đó rơi xuống ngay trước mặt mình.

Những sự việc sau đó cô không còn nhớ rõ nữa, cô chỉ mơ hồ nhớ rằng, mình đã vừa bò, vừa lăn, vừa chạy xuống núi, cũng không biết đã gặp được người đầu tiên trong thôn là ai, dù sao cô cũng chỉ nói một câu, Ngôn Thuyết rơi xuống vực núi, cứu mạng, sau đó ngất luôn. Đợi đến lúc cô tỉnh dậy ở trong phòng bệnh của bệnh viện, Quan Quan đã ngồi bên cạnh giường của cô. Bên ngoài hành lang của phòng bệnh, có người đang gào khóc thảm thiết gọi tên của Triệu Ngôn Thuyết, cô nghe ra đó là giọng của mẹ Triệu, cô không thèm để ý đến sự đau đớn trên cơ thể mình, gắng gượng ngồi dậy hỏi Quan Quan, “Sao thế em? Triệu Ngôn Thuyết bị làm sao thế? Anh ấy không sao chứ? Vực núi đó rất thấp, rớt xuống đó cũng không thể nào chết được...”

Quan Quan vừa từ Nhật Bản trở về, ba lô còn đeo trên vai, đứng dậy giúp cô rót một cốc nước, cố ý trốn tránh câu hỏi của cô: “Chị có chỗ nào không khỏe không? Vừa mới tỉnh dậy đừng có động đậy lung tung, bác sĩ nói vết thương ngoài da của chị rất nghiêm trọng, không chăm sóc kĩ, có khả năng sẽ để lại sẹo.”

Long Vịnh Thanh không muốn nghe anh lải nhải nữa, sốt ruột không chịu được nên vội vàng bò xuống giường, bước thấp bước cao tìm về hướng phát ra tiếng khóc, cô nhìn thấy mẹ Triệu đang quì trên nền nhà ôm lấy chân bác sĩ, đau khổ van xin: “Bác sĩ ơi, bác sĩ đi khám lại cho con tôi với, nó chưa chết, nó chưa chết, nhất định sẽ cứu sống được nó... Cho dù tốn bao nhiêu tiền tôi cũng chấp nhận... Cầu xin bác sĩ đi khám lại cho nó một lần...”

Bác sĩ đứng thẳng tắp, khuôn mặt hiện lên vẻ thương tiếc và áy náy, xin lỗi và nói một câu mà thường nghe thấy ở trong những bộ phim truyền hình: “Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi.”

Người vậy quanh đó rất đông, ba Triệu và Triệu Ngôn Từ lôi mẹ Triệu, muốn kéo bà đứng dậy, nhưng mẹ Triệu sống chết cũng quỳ trên nền nhà. Hai người đàn ông to lớn mà cũng không kéo nổi mẹ Triệu dậy, còn có cả ba Long mẹ Long và Vịnh Lục, mọi người đều có mặt ở đó, tất cả mọi người đều lặng lẽ lau nước mắt.

Cô lảo đảo đi về phía đó, cô đứng ở phía ngoài đám đông, nhìn thấy bên trong phòng bệnh đang mở cửa ấy, có một người nằm ở đó, trên đầu có đắp một cái ga giường màu trắng, căn bản là không nhìn thấy rõ là ai, lúc đó cô chỉ cảm thấy nực cười, trong lòng còn nghĩ, những người này có phải là điên hết rồi hay không, Triệu Ngôn Thuyết làm sao mà có thể chết được, rớt xuống từ vách núi đó không thể nào mà chết được, cô bước vào bên trong, giơ tay kéo tấm ga giường màu trắng ở trên đầu của người đang nằm trên giường bệnh đó ra. Lúc này, mẹ Triệu xông vào, hằn học đẩy cô ra, gào thét, khóc lóc ầm ĩ lên với cô.

“Đừng đụng vào Ngôn Thuyết của tôi, đều là do cô hại nó cả, là do cô hại nó chết đấy, cái con bé khắc tinh này, từ nhỏ đã bắt đầu làm hại Ngôn Thuyết, tại sao cố không tránh xa gia đình tôi ra một chút hả?”

Cả người cô đều bị thương, bị mẹ Triệu xô một cái như thế, đầu cô va chạm mạnh vào tường, đầu như bị nổ tung ra, rồi không cách nào đứng dậy được nữa. Ba Long và mẹ Long hoảng hốt chạy qua đỡ lấy Long Vịnh Thanh, Long Vịnh Thanh lại đẩy tay của ba Long và mẹ Long ra, hai môi nhợt nhạt còn nở ra một nụ cười với mẹ Triệu, “Bác Triệu, bác đang nói gì đấy ạ? Ngôn Thuyết không chết, Ngôn Thuyết đang đùa với cháu đấy mà, nếu không tin, để cháu đến gọi anh ấy, cháu mà gọi anh ấy, anh ấy sẽ dậy ngay, chúng cháu trước đây cũng thường chơi đùa như vậy mà...”

“Cút ngay, cô chính là mầm sống gây tai họa, hồi nhỏ đã dạy Ngôn Thuyết trèo cây, dạy cho nó toàn cái xấu, đáng nhẽ ra tôi phải đưa nó về thành phố sớm hơn một chút, đáng nhẽ phải cho nó tránh xa cô ra sớm hơn... Trước khi quen cô, Ngôn Thuyết của tôi rất biết vâng lời, lần này nó lại dám lén lút chạy một mình từ Mỹ về đây, chắc chắn là tại cô xúi giục nó, chắc chắn là cô, cô đã hại chết nó, cô còn còn mặt mũi nào mà đứng đây nữa hả... Cái đồ con hoang nhà họ Lâm này, cô mau cút ngay cho khuất mắt tôi...” Mẹ Triệu bị sốc mạnh, đầu tóc rối tung lên, trong mắt hằn lên những tia máu, gần như là phát điên lên, nói xong đột nhiên vớ lấy phích nước sôi bên cạnh đập vào người Long Vịnh Thanh.

Quan Quan đứng một bên đột nhiên xông vào, đứng che trước mặt Long Vịnh Thanh, phích nước sôi giáng mạnh lên người anh. Cũng may là trong phích không có nước sôi, có điều, ruột phích bị va chạm mạnh, vỡ tan, phát ra những tiếng nổ nhẹ. Long Vịnh Thanh co quắp trong lòng Quan Quan, quên mất cả khóc, nhỏ giọng thì thào: “Cháu không phải người nhà họ Lâm, cháu không phải, báo cáo giám định cha con đã có rồi, cháu không phải người nhà họ Lâm...”

Mẹ Long từ nãy đến giờ đang cố nhín nhịn không nói gì, bây giờ thì bà không chịu được nữa, đau lòng xoa đầu của Long Vịnh Thanh, hét lên với mẹ Triệu: “Ngôn Thuyết xảy ra việc ngoài ý muốn như thế, mọi người đều rất buồn, nhưng tại sao chị lại có thể đổ hết trách nhiệm lên đầu con bé Long Vịnh Thanh nhà tôi được? Nó không phải người họ Lâm, cũng không hại chết Ngôn Thuyết, người hại chết Ngôn Thuyết là cái tên giết người Lâm Quốc Đống kia kìa, chị đi mà lý lẽ với hắn, đừng có trút cơn giận lên người con bé Long Vịnh Thanh nhà tôi.”

Rốt cuộc mẹ Long vẫn cứ bảo vệ cho Long Vịnh Thanh, xét cho cùng, đứa con do mình nuôi nấng từ nhỏ, trong mắt người mẹ, con ruột hay không phải con ruột không hề quan trọng, những lời nói của bà động chạm đến nỗi đau của mẹ Triệu, có lẽ là để trút ra sự đau khổ trong lòng, hai người đàn bà từ xưa đến nay vốn chơi thân với nhau như hai chị em đứng cãi nhau đến long trời lở đất trong phòng bệnh, hơn nữa còn ra tay đánh nhau, cuối cùng hai người đàn ông được coi là tỉnh táo hơn một chút phải kéo hai người phụ nữ đó ra, cuộc chiến này mới ngưng lại được.

Người lành chết sớm, kẻ ác sống lâu, câu nói từ ngàn xưa quá đúng với trường hợp này, Triệu Ngôn Thuyết và Lâm Quốc Đống cùng rơi xuống vự sâu, Triệu Ngôn Thuyết chết, Lâm Quốc Đống lại giữ được mạng sống. Hai người bọn họ làm sao mà lại rơi xuống vực? Tất cả mọi người đều cảm thấy rất kỳ quặc, nhưng không người nào biết được, lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bởi vì sau khi chuyện đó xảy ra, nhân chứng duy nhất là Long Vịnh Thanh lại trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Cô thường ngồi ngẩn ngơ cả ngày nhìn sững vào một nơi nào đó, nói những lời chẳng ai hiểu được. Có một lần, cô bỗng nhiên một mình chạy lên trên núi, định nhảy từ trên núi xuống, may mà Quan Quan lúc nào cũng bên cạnh cô, giây phút cô định nhảy xuống vực đó, anh ôm lấy eo của cô, kéo cô quay lại. Bác sĩ nói, cô sốc nặng nên bộ não của cô bị ảnh hưởng, phải qua một thời gian nữa mới có thể hồi phục trở lại, Quan Quan dời lại thời gian học đại học, ở lại bên cô ở trong bệnh viện, nghe cô cứ lảm nhảm suốt một câu: “Tôi phải trả thù, là Lâm Quốc Đống đẩy Triệu Ngôn Thuyết xuống vực núi, ông ta muốn kéo Triệu Ngôn Thuyết chết cùng, tôi phải trả thù, tôi nhất định phải giết ông ta cho bằng được.”

Gia đình nhà họ Triệu báo công an, công an tiến hành điều tra một thời gian cũng không đưa ra được kết luận gì, bởi vì người sống sót là Lâm Quốc Đống thì thần kinh hình như cũng có vấn đề, chỉ biết lảm nhảm suốt mấy câu, Ngô Mỹ Vân, đồ đê tiện... Những câu mà không ai hiểu gì cả, hơn nữa trên người cũng có mấy chỗ bị gãy xương, ngay sau đó đã chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt, có ông bố là chủ nhiệm ủy ban kiểm tra kỉ luật thành phố che chở cho, nên công an cũng không dám tra hỏi gì nhiều.

Long Vịnh Thanh mặc dù ngơ ngơ ngẩn ngẩn, nhưng khi công an tra hỏi, cũng đã kể một mạch diễn biến của sự việc, nói rằng Lâm Quốc Đống đột nhiên nổi điên lên tấn công cô, Ngôn Thuyết đến cứu cô, nhưng bị ông ta đẩy xuống vực núi. Chỉ tiếc là, trên quyển sổ khám bệnh bác sĩ chẩn đoán, bởi vì chịu sự đả kích quá mạnh nên thần kinh của cô có vấn đề, nên căn bản không có ai tin tưởng lời nói của cô, cũng không có ai kiên nhẫn ngồi nghe cô nói. Chỉ có Quan Quan, mỗi ngày đều nắm lấy tay cô khuyên nhủ: “Chị Vịnh Thanh, chị phải nhanh chóng khỏe lên, để ra toà làm chứng cho mọi tội lỗi của Lâm Quốc Đống.”

Vụ án này cuối cùng rồi cũng kết thúc như vậy, gia đình họ Triệu vẫn cứ kiên trì kháng án, cũng làm ầm ĩ lên không biết bao nhiêu lâu. Trên thị trấn dần dần xuất hiện những tin đồn như, người bố làm chủ nhiệm ủy ban kiểm tra kỉ luật thành phố của Lâm Quốc Đống đó có mối quan hệ rất tốt với mấy cán bộ cấp cao của ngành công an, ba Triệu ở thành phố K cũng là nhân vật có tầm cỡ, lãnh đạo của thành phố cho rằng, việc này nếu cứ tiếp tục làm ầm ĩ lên như thế, sẽ có ảnh hưởng rất xấu, nên đã mời hai gia đình đến ăn một bữa cơm. Ăn cơm xong đó, vụ án này từ đó trờ đi, không ai còn nhắc đến nữa.

Mẹ Triệu xem như là đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình nhà họ Long, đặc biệt là cực kì ghét Long Vịnh Thanh, nhưng mà ba Triệu có chút lý trí hơn, những khi buồn bã, ông đều đến tìm ba Long uống rượu, sau khi uống say đều đau khổ bật khóc ngay trên bàn rượu, vừa khóc vừa ném cái ly rượu xuống nền nhà, “Làm quan to đều bức ép dân đi vào chỗ chết, chúng ta không có quyền lực, lại không có chứng cứ, chỉ căn cứ vào những câu nói không tỉnh táo đó của Long Vịnh Thanh, không thể nào đi tố cáo được, căn bản là không thể nào đi tố cáo được.”

Long Vịnh Thanh ngồi trong phòng, hai mắt đờ dẫn nhìn về phía trước, lặp đi lặp lại mỗi một câu, “Không ai tin lời tôi, tôi phải tự mình đi trả thù, tôi nhất định phải giết ông ta, nhất định phải giết ông cho bằng được...”

Ngày đưa tang của Triệu Ngôn Thuyết, Long Vịnh Thanh lén lút chạy trốn ra khỏi nhà, một mình chạy đến nghĩa trang của thành phố K, lấy tiền tiêu vặt còn lại trên người mua một bó hoa cúc trắng, dự định đặt trước ngôi mộ của Triệu Ngôn Thuyết, nhưng khi cô đứng chen vào trong đoàn người đến đưa tang, cô bị mẹ Triệu phát hiện ra ngay, cho người đến đuổi cô ngay lập tức, cô khóc to ôm lấy bó cúc trắng đó, rồi bị hai người đàn ông lôi ra khỏi nghĩa trang.

Khi Quan Quan và Vịnh Lục hốt hoảng tìm đến, Long Vịnh Thanh đang ngồi ngẩn người ở bờ sông cạnh nghĩa trang, bứt từng cánh hoa cúc trắng ra, thả từng cánh, từng cánh vào trong dòng sông, buổi sáng ngày hôm đó, có một trận mưa nhỏ, mặt đường rất trơn, rêu xanh phủ đầy bên hai bờ sông, cô đứng bên bờ sông ướt át, trơn trượt đó, nhìn cánh hoa cuối cùng rơi xuống dòng sông, lưu giữ hình ảnh trước mắt vào trong tim mãi mãi, giống như một chiếc đồng hồ bị hỏng, kêu lên một tiếng “tích tắc” thật to cuối cùng, sau đó, rơi vào một khoảng không yên tĩnh không bến bờ.

Bạn đang đọc Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần của Nguyễn Sênh Lục
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự