Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 956 Ngươi không nên uy hiếp của ta (1-4)

Bạn đang đọc Tu Chân Giả Tại Dị Thế của Vũ Phong

Phiên bản Dịch · 6131 chữ · khoảng 22 phút đọc

- A...

Cực Sắc Đạo Nhân thảm thiết kêu rên, hắn cũng không ngờ chính mình bị chết ở trong tay một Địa tiên như vậy.

Nguyên thần bị hút ra, ở lực không gian cường đại trói buộc, Cực Sắc Đạo Nhân căn bản không thể phản kháng.

- Bang bang.

Tiếng không gian nứt toác vang lên, thân thể Cực Sắc Đạo Nhân hóa thành mảnh vỡ, đồng thời ở nguyên thần Cực Sắc Đạo Nhân, Nhạc Thành chiếm được hết thảy.

- Phú quý hiểm trung cầu, thành công.

Nhạc Thành lộ ra vừa lòng, trong lòng bàn tay mở ra, trữ vật nhẫn của Cực Sắc Đạo Nhân xuất hiện ở trong tay Nhạc Thành.

Cực Sắc Đạo Nhân đã chết rồi, trong giới chỉ trữ vật phong ấn ngăn cản Nhạc Thành, nhưng một lát sau, trữ vật giới chỉ phong ấn bị cởi bỏ, trong đó xuất hiện một cái hộp ngọc thật dài, đó là Bạch Thuật Linh Ô của Cực Sắc Đạo Nhân thu được. Từ nguyên thần của Cực Sắc Đạo Nhân, Nhạc Thành biết Bạch Thuật Linh Ô trân quý, đây chính là tài liệu luyện chế tiên đan thượng hạng, còn hơn Hóa Linh thảo rất nhiều.

Mở ra hộp ngọc, Bạch Thuật Linh Ô này cao nửa thước, mặt trên xanh mượt, ở dưới là một khối rễ trắng tinh như ngọc, giống như là hà thủ ô hình người, nồng đậm linh khí, làm cho Nhạc Thành vui vẻ thoải mái vô cùng, không hổ là linh dược trân quý vô cùng.

Thu hồi Bạch Thuật Linh Ô vào trong trữ vật giới chỉ, Nhạc Thành lại lấy ra một cái ngọc giản ố vàng, ngọc giản này tràn ngập quang mang màu vàng nhạt, có một cỗ hơi thở sâu trong linh hồn đều có cảm giác tim đập nhanh hơn.

Dựa theo nguyên thần Cực Sắc Đạo Nhân biết được tin tức, ngọc giản này chính là Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết, Cực Sắc Đạo Nhân nghiên cứu mấy tháng cũng không có thấu triệt được kiếm quyết này.

Nhạc Thành muốn nghiên cứu một phen, nhưng hiện tại cũng không phải thời điểm, sau khi thu hồi ngọc giản, Nhạc Thành kiểm tra một chút trữ vật giới chỉ của Cực Sắc Đạo Nhân, tán tu không phải giàu có, cũng chỉ có mấy ngàn linh phẩm tinh thạch mà thôi, mặt khác còn có vài món pháp bảo tiên khí.

Tại nguyên thần Cực Sắc Đạo Nhân, Nhạc Thành biết trận pháp đã sớm bị Cực Sắc Đạo Nhân tìm được đường ra, cho nên Cực Sắc Đạo Nhân mới tránh ở nơi này, mấy tháng thời gian này, hàng nghìn hàng vạn người ở Mê Vụ Tùng Lâm không có tìm được hắn, đồng thời Cực Sắc Đạo Nhân còn cố ý dẫn dắt người rời đi đến địa phương khác.

Thu thập xong hết thảy, Nhạc Thành pháp quyết biến hóa, thân ảnh xuất hiện ở trong sơn động, bây giờ còn có ba nữ nhân chưa có giải quyết, vì giữ bí mật, ba nữ nhân kia phải giải quyết mới được.

Cực Sắc Đạo Nhân thân hình biến mất không thấy, Xích Ngạo Tuyết cùng hai nàng Ma đạo nói thầm, lúc này thấy thân ảnh Nhạc Thành, tam nữ đều biến sắc.

Vì không muốn Hạo Thiên Tháp bại lộ, Nhạc Thành thi triển Hạo Thiên Tháp thu hồi Cực Sắc Đạo Nhân, quang hoa chợt lóe, chỉ thấy từng mảnh trần sa, cho nên tam nữ cũng không có thấy rõ ràng Hạo Thiên Tháp.

- Là ngươi, sao ngươi lại tới đây.

Xích Ngạo Tuyết gặp được Nhạc Thành, vốn là kinh ngạc, sau đó lại thở dài nhẹ nhõm.

- Đạo hữu, ngươi thả chúng ta, hai tỷ muội chúng ta nhất định hảo hảo hầu hạ ngươi.

Nhạc Thành sau khi xuất hiện, hai nàng Ma đạo cũng biết Cực Sắc Đạo Nhân đã bị đánh chết, đại khái chính là hắc bào nam tử này làm, vì bảo mệnh, hai nàng bắt đầu khởi mị thái lên.

- Hai ngươi còn cố mê ta, các ngươi chết đi.

Nhạc Thành quay đầu lại nhìn hai Ma đạo nữ tử, hai đạo kim sắc trong tay lưu quang bạo lược hướng về phía hai Ma đạo nữ tử, loại nữ nhân này, Nhạc Thành tự nhiên sẽ không mêm yếu.

Hai Ma đạo nữ tử toàn thân bị cấm chế, hơn nữa thân hình bị hai đạo lưu quang oanh kích, sau đó hai nàng kêu thảm một tiếng, liền bị Nhạc Thành tru sát ở dưới Ám Ảnh Kiếm.

- Tiểu tử, ngươi lần này lập công, ta nhất định bảo cha ta thưởng cho ngươi, ngươi mau dẫn ta đi ra ngoài.

Nhìn thấy Nhạc Thành đánh chết hai Ma đạo nữ tử, Xích Ngạo Tuyết cao hứng không thôi.

- Ngươi hãy để cho cha ngươi tới cứu ngươi đi, ngươi không phải muốn giáo huấn ta sao, hiện tại ngươi có thể giáo huấn ta?

Nhạc Thành nhìn Xích Ngạo Tuyết nói, đối với Xích Ngạo Tuyết này, Nhạc Thành không biết xử trí như thế nào cho tốt, nếu đánh chết nàng, Xích Ngạo Tuyết chính là nữ chủ nhân Cực Nhạc Thành, cha nàng chính là Đại La Kim Tiên, hơn nữa thân phận địa vị Tiên Đạo liên minh, đến lúc đó chính hắn ở Tiên Ma giới sống cũng không yên ổn.

Nhưng không giết, bí mật Cực Sắc Đạo Nhân bị hắn đánh chết liền tiết ra ngoài, đến lúc đó hắn sẽ trở thành đối tượng truy nã của cả Tiên Đạo liên minh cùng Ma Đạo liên minh.

Nhạc Thành do dự một lát, nếu không giết cũng không phải biện pháp tốt nhất, giết Xích Ngạo Tuyết thì Xích thành chủ cũng sẽ tra được là chính mình làm, lúc đó chính mình cũng khó sống ở Tiên Ma giới rồi.

- Tiểu tử, ngươi muốn làm cái gì, chẳng lẽ ngươi...

Xích Ngạo Tuyết kinh ngạc nhìn vào Nhạc Thành.

- Ngươi cứ nói đi, ngươi không phải đuổi theo ta lâu như vậy không buông tha ta sao, hiện tại có nên báo thù không.

Nhạc Thành nhìn vào Xích Ngạo Tuyết, cũng không biết nên xử trí như thế nào cho thật tốt.

- Ngươi dám, ngươi là cái tặc tử, nếu ngươi dám làm gì ta, về sau ở Cực Nhạc Thành ngươi sẽ không sống yên ổn, cho dù ngươi thoát khỏi Cực Nhạc Thành, cả Tiên Đạo liên minh cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi, ta cũng không bỏ qua cho ngươi.

Xích Ngạo Tuyết cả giận nói.

- Đừng quên, ngươi hiện tại ở trong tay của ta, ta cho dù giết ngươi thì thế nào, nhìn ngươi làm như thế nào không buông tha ta.

Nhạc Thành lạnh nhạt nói, đời này Nhạc Thành ghét nhất bị uy hiếp.

- Ngươi dám giết ta, cha ta lập tức sẽ biết, đến lúc đó ngươi ở Mê Vụ Tùng Lâm không ra.

Xích Ngạo Tuyết nhìn Nhạc Thành lạnh nhạt nói, chính là trong mắt đã xuất hiện một ít khủng hoảng.

- Phải không, ngươi uy hiếp ta.

Nhạc Thành lãnh đạm nhìn Xích Ngạo Tuyết, cho dù thật sự Xích thành chủ đến đây, Nhạc Thành cũng không phải lo lắng, thực lực Lang Lễ không dưới Xích thành chủ, sau đó chính mình đi đến Huyền Vũ sơn, Chân Vũ Đại Đế chính là Cửu Thiên Huyền Tiên, đến lúc đó Xích thành chủ cũng không làm gì được mình, dựa vào tổ sư gia cùng Chân Vũ Đại Đế giao tình, tin tưởng Chân Vũ Đại Đế sẽ không mặc kệ chính mình, nghĩ đến đây, Nhạc Thành cũng không quá lo lắng.

Nhìn thấy ánh mắt Nhạc Thành, Xích Ngạo Tuyết không khỏi kích động, đối phương chính là Địa tiên sơ kỳ mà thôi, nhưng ánh mắt sắc bén kia cũng làm cho lòng người run sợ.

- Ngươi dẫn ta đi ra ngoài, sự tình trước kia coi như xong, nói cách khác, ngươi giết ta, ngươi cũng phải chết không thể nghi ngờ.

Xích Ngạo Tuyết nói, trong giọng nói có chút uy hiếp.

Nhạc Thành nhìn Xích Ngạo Tuyết, nữ nhân này không giết thì phiền toái.

- Ngươi còn đang suy nghĩ cái gì, nếu ngươi cứu ta ra ngoài, ta nhất định báo đáp, bằng không ngươi chờ Tiên Đạo liên minh truy nã đi?

Xích Ngạo Tuyết nhìn thấy Nhạc Thành không nói gì, nghĩ đến Nhạc Thành có chút dao động.

- Xích Ngạo Tuyết, ngươi không nên uy hiếp ta, ngươi nếu cầu ta, có lẽ ta hảo hảo cứu ngươi một mạng, nhưng hiện tại, ngươi còn dám uy hiếp ta, chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng ta sợ ngươi sao.

Nhạc Thành nói xong nhìn Xích Ngạo Tuyết, khuôn mặt âm trầm, mang theo tươi cười tà ác.

Xích Ngạo Tuyết trơ mắt nhìn Nhạc Thành vọt tới, cả người không thể đứng dậy. Nàng mới biết được uy hiếp của nàng đã chọc giận đối phương, nếu bình thường nàng không thèm để ý một tên Địa tiên sơ kỳ, nhưng hiện tại cả người nàng vô lực, căn bản không là đối thủ.

---o0o---

Khẽ cắn răng, Xích Ngạo Tuyết sắc mặt đại biến, lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, nói:

- Ngươi muốn điều gì?

Nhạc Thành không đáp lời, trong tay thủ ấn biến hóa, hai tay xuất hiện một mảnh thanh mang hướng tới Xích Ngạo Tuyết quấn quanh.

Chờ Nhạc Thành đi tới bên cạnh Xích Ngạo Tuyết thì Xích Ngạo Tuyết đã bị thanh mang bao lấy, cả người không thể nhúc nhích, ánh mắt sợ hãi nhìn Nhạc Thành.

- Ta muốn làm cái gì, chính là muốn làm một chút chuyện tình Cực Sắc Đạo Nhân chưa làm xong mà thôi, ta thấy ngươi thì nên làm sao bây giờ.

Nhạc Thành tà tà cười, hai tay nhằm vào khu vực ngạo nhân của Xích Ngạo Tuyết xoa bóp, theo trước ngực đến ngọc mông, sau đó đến ấn khu vực cấm cũng không buông tha, còn cách quần áo Nhạc Thành tựa hồ không giải hận, tiếp tục cửi hết quần áo lộ cả da thịt.

Làn da trắng như mỡ dê dịu dàng, lại phát ra quang mang thánh khiết, hai tay Nhạc Thành suồng sã du động, một lát sau, Nhạc Thành cảm giác được chính mình cũng có phản ứng.

- Hừ, ngươi dám hiếp ta, cho dù ngươi là La Thiên thượng tiên, là tiên nữ thì thế nào.

Nhạc Thành trong lòng đã giải hận, đây chính là tiên nữ, da thật là bóng loáng, xúc cảm cũng không sai.

Xoa nắn một canh giờ sau, Xích Ngạo Tuyết nhìn Nhạc Thành, sắc mặt trắng bệch, không biết kinh ngạc hay bị dọa tới, miệng không nói ra lời.

Nhạc Thành cố nén ở trong lòng phản ứng, châm chọc nói:

- Xích Ngạo Tuyết, nhớ kỹ lần sau đừng uy hiếp ta sợ nữa, hôm nay trong sơn động hết thảy ngươi dám nói ra, ta sẽ đem ngươi lột sach, đến lúc đó cả nam nhân Tiên Ma giới đối với ngươi đều có hứng thú.

Lúc này Xích Ngạo Tuyết, giống như không biết Nhạc Thành nói cái gì, đôi mắt đẹp tựa hồ mất đi sắc thái, cả người đờ đẫn ngu ngơ, giống như thất hồn vậy.

- Nhớ kỹ, hết thảy giữ bí mật, nếu không ngươi sẽ biết.

Nhạc Thành thản nhiên nói, trong tay nhịn không được nhằm bộ ngực Xích Ngạo Tuyết sờ soạng một phen.

Lúc này Xích Ngạo Tuyết đã đờ người ra, hai mắt thất thần, sắc mặt trắng bệch, tựa hồ không có phục hồi tinh thần lại.

- Quên đi, ta còn cứu ngươi ra ngoài trận này.

Nhạc Thành khống chế được tà niệm trong lòng, sơn động này không an toàn, chính mình cũng không biết bọn Lang Lễ ở địa phương nào.

Về phần Lang Lễ cùng Diễm Ma, đám người Thanh Đồng, Nhạc Thành cũng không lo lắng, thực lực Lang Lễ, cả Cực Nhạc Thành cũng không có người nào có thể làm gì được, thực lực Diễm Ma cũng không yếu, tại Mê Vụ Tùng Lâm tự bảo vệ mình cũng không có vấn đề.

Nhạc Thành đem Xích Ngạo Tuyết trực tiếp thu vào trong trữ vật giới chỉ, thu thập sơn động hết thảy, sau đó cũng ly khai sơn động. Cực Sắc Đạo Nhân đã chết rồi, bố trí cấm chế ở trong sơn động cũng tự nhiên mất đi tác dụng.

Ly khai sơn động, dựa theo nguyên thần trí nhớ của Cực Sắc Đạo Nhân, Nhạc Thành đi ra bên ngoài, dọc theo đường đi ngẫu nhiên ***ng phải mấy Thiên tiên cùng Thiên ma, đều bị Nhạc Thành xảo diệu né tránh.

Mà ngày thứ ba, Nhạc Thành cảm ứng được chỗ của Lang Lễ cùng Diễm Ma, đám người Thanh Đồng, tìm được mọi người rồi, Nhạc Thành lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, chính bản thân lúc này mới xem như tạm thời an toàn.

- Chủ nhân.

- Lão ba.

Đám người Lang Lễ, Thanh Đồng, Diễm Ma mấy ngày nay ở trong trận tìm kiếm Nhạc Thành, kết quả không có tìm được, chính mình ngược lại đều không ra được.

- Chúng ta ra ngoài nói sau.

Nhạc Thành nhìn mọi người nói, nhìn thấy tất cả mọi người không có việc gì, trong lòng cũng yên tâm.

Một ngày sau, mọi người ra khỏi trận pháp tới một chỗ khe sâu, chung quanh sương mù tràn ngập, cho dù là Nhạc Thành thi triển pháp lực, cũng chỉ có thể thấy rõ ba nghìn thước mà thôi.

- Chủ nhân, người làm thế nào đem nha đầu kia mang ở tại trên người.

Bên khe sâu, Nhạc Thành cầm trữ vật giới chỉ của Xích Ngạo Tuyết ném xuống đất, nhất thời làm cho đám người Lang Lễ cùng Diễm Ma hoảng sợ, không biết chủ nhân làm như thế nào đem La Thiên thượng tiên biến thành bộ dáng hiện tại, nhất thời tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Nhạc Thành.

- Chúng ta đi thôi, rời đi rồi nói.

Nhạc Thành không có để ý ánh mắt của mọi người, hiện tại hắn muốn rời khỏi Mê Vụ Tùng Lâm, lúc này Tiên Đạo liên minh cùng Ma Đạo liên minh cũng đã đi tìm Cực Sắc Đạo Nhân.

- Chủ nhân, nha đầu kia chính là nữ nhi của Cực Nhạc Thành thành chủ, chẳng lẽ chúng ta...

Lang Lễ nói, trong mắt là một đạo sát ý, Lang Lễ cũng không để ý cái gì Tiên Đạo liên minh cùng Cực Nhạc Thành thành chủ.

- Mặc kệ là ai, chúng ta hiện tại đi.

Lang Lễ chưa nói hết, Nhạc Thành liền chặn ngang lời của Lang Lễ, nữ nhân này Nhạc Thành cũng không quản, đem nàng mang ra đã là tiện nghi rồi, sau khi do dự một chút, Nhạc Thành cũng mở ra cấm chế Xích Ngạo Tuyết.

- Chúng ta đi.

Nhạc Thành nói xong, đi về phía trước, đám người Lang Lễ nhìn thoáng qua Xích Ngạo Tuyết cũng biến mất ngay tại chỗ, mọi người cũng mặc kệ Xích Ngạo Tuyết, huống chi Lang Lễ vốn có ý muốn đánh chết Xích Ngạo Tuyết.

- Nhạc Thành, đừng để ta tìm được ngươi, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Xích Ngạo Tuyết thật lâu mới hồi phục tinh thần lại, sau khi đứng dậy, nhìn chăm chú vào địa phương Nhạc Thành biến mất lớn tiếng nói.

- Đáng tiếc, đáng tiếc.

Một chỗ trong rừng cây, Nhạc Thành nhẹ giọng lắc đầu không thôi.

- Chủ nhân, ngươi làm sao vậy, chẳng lẽ người luyến tiếc nha đầu kia sao, nha đầu kia mặc dù có vài phần nhan sắc, nhưng cũng không thể ngươi nhớ mãi không quên.

Diễm Ma cười hỏi.

- Không có gì.

Nhạc Thành thở dài một hơi, trong lòng thầm tiếc Âm Dương Kính, bảo vật kia uy lực cực lớn, chính là khó có được, chính là biết chiếm lấy bảo vật này có thể rước lấy phiền toái, cho nên Nhạc Thành đối với bảo vật kia nhớ mãi không quên.

- Chủ nhân, Cực Sắc Đạo Nhân cũng không biết chốn ở chỗ nào, chúng ta làm sao tìm được?

Thú Ma nói.

Nhạc Thành nói:

- Không cần quay lại, chúng ta đi ra ngoài Mê Vụ Tùng Lâm đi.

- Chủ nhân, chưa có tìm được n Cực Sắc Đạo Nhân, chẳng lẽ chúng ta trở về như vậy sao?

Vạn Biến Thiên Ma hỏi.

- Đúng rồi Thiên ma, ngươi, Vạn Biến Ma Công có thể biến hóa bộ dáng chính mình hay không?

Nhạc Thành nhìn Vạn Biến Thiên Ma hỏi.

- Vạn Biến Ma Công tu luyện cực kỳ khó khăn, người bình thường tu luyện, trong một trăm người thành công một mà thôi, nhưng chủ nhân muốn tu luyện dễ dàng hơn.

Vạn Biến Thiên Ma nói, trong lòng không biết chủ nhân muốn tu luyện làm cái gì.

- Thế thì tốt quá, ngươi trước dạy ta, chờ ta học xong cũng có chút bảo đảm.

Nhạc Thành cao hứng nói, không thể nghi ngờ nếu Xích Ngạo Tuyết đem chuyện chính mình đánh chết Cực Sắc Đạo Nhân nói ra, thì hắn cũng chỉ có thể trở thành đối tượng truy nã của Tiên Đạo liên minh cùng Ma Đạo liên minh, đến lúc đó hắn có thủ đoạn Vạn Biến Thiên Ma, cũng an toàn hơn.

---o0o---

Cố Thành Vệ, đem ma công dạy cho ta cùng Diễm Ma, Thú Ma, chúng ta hiện tại dễ dàng khiến cho Hỗn Thế Ma Vương chú ý, về sau chúng ta biến hóa một cái bộ dáng mới xuất hiện.

Lang Lễ nhìn Vạn Biến Thiên Ma Cố Thành Vệ nói.

- Điều này không có vấn đề, chính là thay đổi một chút bên ngoài mà thôi, bất quá đây chính là Vạn biến Ma Môn bất truyền bí mật, trừ bỏ chủ nhân ra, các ngươi tu luyện phải có pháp bảo lại đây đổi, ha ha.

Vạn Biến Thiên Ma tà tà cười nói.

Một chỗ trong sơn động, Vạn Biến Thiên Ma Cố Thành Vệ không hề giữ lại mà truyền cho Nhạc Thành, Lang Lễ, đám người Diễm Ma tu luyện Vạn Biến Ma Công tâm pháp khẩu quyết.

Nhạc Thành vì phòng bị, nghĩ thầm học được thủ đoạn này về sau cũng an toàn hơn, mặc dù ma công, Nhạc Thành cũng không cần, ở trong mắt Nhạc Thành, tu đạo không có chính ma chi phân, đều là nghịch thiên đi mà thôi, nhưng Ma đạo tu luyện công pháp quá mức tàn nhẫn.

Mà Lang Lễ đầu bạc bắt đầu nghĩ đến cất dấu thân phận của mình thế nào, không để cho những người khác nhận ra bản thân cùng đám người Thú Ma.

Ở Huyền Thiên nội địa, nguyên thần phân thân của Hỗn Thế Ma Vương bị tru diệt, bản thể ở Tiên Ma giới tự nhiên không biết, lúc trước Thú Ma, Diễm Ma đều bị Hỗn Thế Ma Vương bắt được ở trong Thần Nông đỉnh, hiện tại Diễm Ma cùng đám người Thú Ma xuất hiện ở Tiên Ma giới, đến lúc đó Hỗn Thế Ma Vương nhất định nhanh chóng tìm tới.

Lúc này tu luyện một ít thủ đoạn biến hóa cũng tốt, tu luyện Vạn Biến Ma Công, cũng không phải rất khó, sau khi Vạn Biến Thiên Ma truyền xong khẩu quyết, mọi người liền tìm một chỗ bắt đầu tu luyện.

Lúc này Thanh Đồng cũng nhàn rỗi không có việc gì, cũng học một ít diệu pháp Vạn Biến Ma Công biến hóa, nửa tháng sau, mọi người đều là cường giả, cũng ít nhiều lĩnh hội một ít diệu dụng của Vạn Biến Ma Công, đơn giản biến hóa trở thành người khác cũng là dễ dàng.

Đương nhiên, thủ đoạn mọi người biến hóa cùng Cố Thành Vệ kém xa vạn dặm. Cố Thành Vệ hiện tại biến hóa núi đá cây cối đều có thể, thực lực không thể phân chia.

- Chủ nhân, ngươi nói là ngươi đánh chết Cực Sắc Đạo Nhân sao, chiếm được Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết?

Nhạc Thành đem chuyện tình ở trong sơn động nói tất cả cho mọi người, Lang Lễ kinh ngạc nhìn Nhạc Thành hỏi.

- Không sai, chính là Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết cũng không biết mở ra như thế nào.

Nhạc Thành lấy ra ngọc giản ố vàng sắc nói.

- Chủ nhân, nếu là như vậy, ngươi không nên thả Xích Ngạo Tuyết, hiện tại phiền toái lớn?

Lang Lễ thở dài một hơi nhìn Nhạc Thành nói.

- Chẳng lẽ ngươi lo lắng hắn nói ra chuyện tình ta đánh chết Cực Sắc Đạo Nhân?

Nhạc Thành nói.

- Không sai, chủ nhân đại khái cũng chưa biết Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết là vật gì sao?

Lang Lễ lại thở dài một hơi.

- Ta biết rõ ràng, bất quá Tiên Đạo liên minh cùng Ma Đạo liên minh đang tìm Cực Sắc Đạo Nhân, Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết này không phải là phàm vật?

Nhạc Thành chậm rãi nói, kiếm quyết này được xưng Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết, hẳn là bất phàm rồi.

Lang Lễ nhìn Nhạc Thành một cái, nói:

- Hơn cả bất phàm, ta xem trên người Cực Sắc Đạo Nhân có Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết cũng chỉ có một ít người của Tiên Đạo liên minh cùng Ma Đạo liên minh biết, nếu không cả Tiên Ma giới chỉ sợ đều điên cuồng.

- Lang Lễ, chẳng lẽ Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết này có uy lực lớn như thế sao, một bộ kiếm quyết mà có thể khiến cho cả Tiên Ma giới chấn động?

Nhạc Thành có chút kinh ngạc hỏi.

- Chủ nhân, ngươi trước hãy nghe ta nói, kiếm quyết này uy lực lớn vô cùng, ở trong truyền thuyết Tiên Ma giới, Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết này chính là khắc tinh của tiên ma yêu quái, nghe nói ở thời kì viễn cổ có một vị đại năng sáng chế, tổng cộng chỉ có một thức kiếm quyết, nhưng một thức kiếm quyết này nghe nói có thể đem thi triển đến uy lực cực mạnh, cho dù tiên khí thần khí đều không thể đối kháng, ngay cả Hạo Thiên Tháp cùng Thần Nông đỉnh thần khí như vậy cũng không biết có thể đối kháng được hay không.

Lang Lễ chậm rãi nói.

- Cho nên, chủ nhân thả Xích Ngạo Tuyết, đến lúc đó chuyện ngươi đánh chết Cực Sắc Đạo Nhân truyền ra ngoài, thì người vì Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết sẽ không bỏ qua chủ nhân.

Lang Lễ lo lắng tiếp tục nói.

- Thời kỳ Viễn cổ đại năng sáng chế lợi hại như thế sao.

Nghe được Lang Lễ nói, Nhạc Thành cũng kinh ngạc, một thức kiếm quyết cường hãn tới loại tình trạng này, quả thực là đáng sợ. Hiện ở nói như vậy, Nhạc Thành cũng cảm thấy hối hận buông tha Xích Ngạo Tuyết, Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết lợi hại như thế, nếu tin tức tiết lộ ra ngoài, cả Tiên Ma giới sẽ tìm chính mình gây phiền toái.

- Chính là kiếm quyết này ta căn bản không thể mở ra.

Nhạc Thành bất đắc dĩ nói, nếu kiếm quyết lợi hại như thế, chính mình nhất định phải tu luyện một phen mới được.

Hiện tại Tiên Đạo liên minh cùng Ma Đạo liên minh cũng treo thưởng mười vạn linh phẩm tinh thạch, Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết như vậy, thì giá trị mười vạn linh phẩm tinh thạch nho nhỏ làm sao có thể mua được.

- Nhưng đây đều là truyền thuyết mà thôi, cũng không biết là thật hay giả, bất quá truyền thuyết cũng không đồn vô căn cứ, chúc mừng chủ nhân lại đạt được cơ duyên như thế, Tru Tiên Diệt Ma Kiếm Quyết nếu là của viễn cổ đại năng sáng chế, tự nhiên chính là người có duyên, chủ nhân chiếm được sẽ có cơ hội mở ra.

Lang Lễ nói.

- Có rảnh nghiên cứu đi, hiện tại chúng ta đi ra ngoài, sau đó nghĩ biện pháp từ truyện tống trận đến Hạo Thiên môn nói sau.

Nhạc Thành nhìn mọi người nói.

- Chủ nhân, tinh thạch linh phẩm có một vạn cũng đủ rồi, đến lúc đó chúng ta liền tiến vào bên trong Hạo Thiên Tháp, truyện tống trận có thể kiểm tra, nhưng Hạo Thiên Tháp là thần khí, truyện tống trận không thể kiểm tra được.

Lang Lễ cười nói.

- Một vạn linh phẩm tinh thạch, như vậy là đủ rồi.

Nhạc Thành nói, bên trong trữ vật trong giới chỉ của Cực Sắc Đạo Nhân, Nhạc Thành có được mấy ngàn linh phẩm tinh thạch, còn có trữ vật giới chỉ của đám người Dương Trạch, Hoành Tiêu, Bạch Mi đạo nhân, Nhạc Thành cũng thu hoạch được không ít, mấy người này là đều là tán tu, trên người căn bản không có bao nhiêu.

- Chúng ta đi thôi, Mê Vụ Tùng Lâm này chúng ta cũng không cần ở lại.

Lang Lễ nói:

- Hiện tại, Mê Vụ Tùng Lâm đã có không ít cường giả đi vào.

Thu thập xong hết thảy, Lang Lễ hóa thành một trung niên hán tử, Vạn Biến Thiên Ma vẫn như cũ, vốn không có người nhận ra Vạn Biến Thiên Ma, mà Diễm Ma biến hóa thành bộ dáng Đại Song, điều này làm cho Nhạc Thành cũng phải bất đắc dĩ không thôi.

Về phần Thú Ma biến hóa thành một cái lão giả, so với bộ dáng của hắn hoàn toàn tương phản, nếu không phải Nhạc Thành cùng tất cả mọi người quen thuộc, thật sự không biết biến ra cái gì nữa.

Mà Nhạc Thành cũng không cần biến hóa, dù sao Tiên Ma giới bây giờ chưa có bao nhiêu người biết đến hắn.

---o0o---

Ba ngày sau, ở một chỗ trong rừng cây, hai Địa tiên trung kỳ cẩn thận ở tại trong rừng cây.

- Lô đạo hữu, ngươi nói Cực Sắc Đạo Nhân có phải bỏ chạy hay không, mấy tháng nay cũng không có tin tức.

Bên trái một tán tu nói.

- Có lẽ như vậy, chúng ta cũng quên đi, ở nơi này nguy hiểm vô cùng, không cần mất mạng ở trong này.

Bên phải một tán tu nói.

- Chết đi, các ngươi để mạng lại.

Một tiếng cười xuất hiện, sau đó hai đạo hào quang bạo lược xông ra, Vạn Biến Thiên Ma cùng Diễm Ma xuất hiện ở phía sau hai người kia.

Mà tên Địa tiên còn chưa phục hồi tinh thần lại, nguyên thần liền bị Vạn Biến Thiên Ma cùng Diễm Ma đánh chết.

- Chủ nhân, hai tên tán tu này nghèo quá, tiên khí đều là hạ phẩm.

Diễm Ma đem hai cái trữ vật nhẫn giao cho Nhạc Thành, chính nàng ra tay mới chiếm được mấy Bách Linh phẩm tinh thạch, điều này làm cho Diễm Ma cũng buồn bực không thôi.

- Tán tu đều là người nghèo, trên người các ngươi không giống như vậy sao?

Nhạc Thành nhìn Diễm Ma cười nói, chúng người hiện tại cũng vậy sao.

- Đây là.

Diễm Ma không có lời nào để nói, mấy tên tán tu này đều nghèo, trên người tài liệu luyện chế một món tiên khí đều không có.

- Quên đi, kế tiếp chúng ta động thủ, tìm Tiên Đạo liên minh cùng Ma Đạo liên minh.

Nhạc Thành nói, trên người đám tán tu đều không thu hoạch được gì.

- Chủ nhân, bên trái chúng ta có bốn người của Tiên Đạo liên minh, thực lực cực mạnh chính là La Thiên thượng tiên trung kỳ, còn một tên là La Thiên thượng tiên sơ kỳ, còn có hai tên là Thiên tiên sơ kỳ.

Lang Lễ nhìn Nhạc Thành nói.

- Động thủ, chúng ta chỉ có một vạn linh phẩm tinh thạch dùng vào truyện tống trận, ngoài ra không còn tinh thạch.

Nhạc Thành nói, giết đám Tiên Đạo liên minh cùng Ma Đạo liên minh, Nhạc Thành cũng không bận tâm gì.

- Ta đối phó một tên La Thiên thượng tiên trung kỳ cùng một tên Địa tiên sơ kỳ, Diễm Ma đối phó La Thiên thượng tiên sơ kỳ, Thú Ma, Thiên ma, các ngươi đối phó tên Địa tiên sơ kỳ, tốc chiến tốc thắng, không thể kinh động nhóm người phụ cận được.

Lang Lễ nhìn đám người Diễm Ma nói.

- Yên tâm, không có vấn đề gì.

Diễm Ma Thú Ma nói.

Nhạc Thành mỉm cười, ba ngày này đã đánh chết không ít tán tu, nhưng thu hoạch rất ít, hiện tại Nhạc Thành hướng về phía Tiên Đạo liên minh hoặc là Ma Đạo liên minh xuống tay. Người của hai liên minh này giầu có hơn, cho dù là tiên khí trong tay cầm đi bán cũng đáng giá hơn.

Một lát sau, bên trái mọi người xuất hiện bốn đạo thân ảnh, người có thực lực cao nhất là một lão giả La Thiên thượng tiên trung kỳ.

Bọn họ chờ mấy người này đến đánh chết, nhưng bốn người này cũng thật không ngờ, nếu có người đối phó với Tiên Đạo liên minh đánh giết, chính là bốn người này thực lực mặc dù cũng không yếu, nhưng Lang Lễ cùng Diễm Ma ra tay, bốn người này toàn bộ bị đánh chết.

Mà những thứ thu hoạch được làm cho Nhạc Thành mỉm cười, thu hoạch của bốn người này còn hơn trong khoảng thời gian hắn ở Mê Vụ Tùng Lâm.

Mọi người đi ra ngoài, cũng không nóng nảy, đi nhanh có thể khiến bị người chú ý, dù sao cũng không gấp. Cứ như vậy tới ngày thứ bảy, mọi người hoạch cũng không ít, còn chiếm được một ít tinh thạch tiên phẩm.

Ngày thứ bảy, ở một chỗ khe sâu, Nhạc Thành cùng Lang Lễ, đám người Diễm Ma bất đắc dĩ nở nụ cười, bởi vì lúc này sáu người bọn họ bị mười tán tu Ma đạo vây ở trong hạp cốc, bọn họ ngày thường vẫn tìm con mồi, hiện tại lại bị người biến mình trở thành con mồi.

Nhưng cũng không thể trách người khác, bởi vì sáu người bọn họ thực lực thu liễm Địa ma mà thôi, ngay cả Thanh Đồng cùng Nhạc Thành tu luyện Vạn Biến Ma Công, cũng có thể thi triển một ít ma khí, thoạt nhìn giống như là Ma đạo tán tu.

Mà hiện tại mười người này, có hai lão giả thực lực cực mạnh là La Thiên đại ma trung kỳ, còn có ba La Thiên đại sơ kỳ, còn lại năm người, trong đó hai hồng y trung niên hán tử là Địa ma hậu kỳ, còn ba người cuối cùng đều là Thiên ma trung kỳ.

Mười người này thực lực chỉnh thể cũng không yếu, năm La Thiên đại ma, coi như là cường giả rồi.

- Chủ nhân, hai La Thiên đại ma trung kỳ, bên trái tên là Phi Thiên Ma Bành Phách, bên phải một người tên là Tố Toản Địa Ma Bành Ngọc, hai người là hai huynh đệ, đều là hạng người tâm ngoan thủ lạt.

Diễm Ma nhìn Nhạc Thành nói.

- Giao ra trữ vật nhẫn, xem ra đều là Ma Môn tán tu, ta tha các ngươi một mạng.

Trong lúc Diễm Ma đang nói, lão giả bên trái nhìn bọn người Nhạc Thành nói.

- Nữ nhân này lưu lại, người khác giao ra trữ vật nhẫn liền cút đi.

Bên phải Địa ma Bành Ngọc nói, cặp mắt bắn ra quang mang bốn phía nhìn Diễm Ma, Diễm Ma mặc dù thay đổi dung mạo, nhưng có bộ dáng của Đại Song tuyệt sắc dễ thương.

- Bành Ngọc, Bành Phách, các ngươi lưu lại trữ vật nhẫn liền cút đi, bằng không các ngươi muốn trốn cũng không kịp rồi.

Diễm Ma nói, hai người này dám đem chú ý trên người của nàng, nếu bình thường, đã sớm tru giết rồi.

- Ngươi là ai, ngươi biết huynh đệ chúng ta?

Nghe được Diễm Ma nói, sắc mặt hai người đầy hồ nghi.

- Nhanh giao ra trữ vật nhẫn, sau đó liền cút ngay.

Diễm Ma trách mắng.

- Địa ma hậu kỳ nho nhỏ mà hung hăng càn quấy như thế, nữ nhân này thật đúng là thủ lạt.

Một hán tử mặc hắc y trường bào đi đến, hai mắt nhìn chăm chú vào Diễm Ma, nói:

- Ta thích, bản ma trước cùng ngươi chơi đùa một chút.

Hán tử nói xong, liền tà tà cười nhìn về phía Diễm Ma, Diễm Ma lúc này thu liễm Địa ma hậu kỳ tu vi mà thôi, hán tử này chính là La Thiên đại ma sơ kỳ, tự nhiên không đem Diễm Ma trong mắt, nhìn thấy nàng là một tuyệt sắc mỹ nữ, hắn tự nhiên là tìm đến rồi.

Diễm Ma dễ thương cười, liền nhằm hán tử đánh tới, trong mắt mị thái mười phần, câu hồn phách hán tử, Diễm Ma lúc này đã muốn làm cho hán tử này hãm xuống rồi.

- Cùng bản ma chơi đùa đi, bản ma nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.

Hán tử cười liền hướng về phía Diễm Ma ôm tới, hắn bị Diễm Ma bày ra ảo cảnh mê hoặc, lúc này trong mắt của hắn nhìn thấy chính là Diễm Ma cùng hắn yêu thương nhung nhớ mà thôi.

- Chết đi.

Nhưng vào thời điểm này, thủ ấn trong tay Diễm Ma biến hóa, phi kiếm màu đỏ nháy mắt liền bạo lược lao ra.

- Cẩn thận.

Bành Ngọc cùng Bành Phách sắc mặt đại biến, bọn họ đã sớm cảm thấy được có chút gì đó không đúng, lúc này Diễm Ma triển lộ ra khí tức bọn hắn mới biết được, đối diện chính là La Thiên đại Ma hậu kỳ, còn mạnh hơn bọn họ rất nhiều.

Mà trung niên hán tử này ngay tại công kích của Diễm Ma tới trước người hắn mới hồi phục tinh thần lại, sắc mặt nhất thời liền trắng bệch, ma khí quanh thân cuồn cuộn, thân hình nháy mắt liền bạo lui.

- Phì phò.

Đây là hán tử thực lực vốn kém hơn Diễm Ma, lại bị rơi vào trong tay Diễm Ma thì làm sao thoát được, kiếm quang màu đỏ bạo lược lao đến, chỉ thấy hán tử này nhất thời bị hồng mang đảo qua.

- Ca ca.

Nhưng vào lúc này, trên người hán tử kia vang lên một âm thanh thanh thúy, trường bào trên người vỡ tan, thân hình mặc một bộ hộ thân bảo giáp màu đen cứu hắn một mạng, hộ thân bảo giáp này đã ngăn chặn được một kích của Diễm Ma, nhưng thân hình của hán tử cũng bị đẩy lui trên trăm thước, miệng máu tươi phun ra.

- Thì ra đây là thượng phẩm hộ thần bảo giáp, thật là không sai, ta muốn.

Sau khi nhìn thấy hộ thân bảo giáp trên người hán tử, Diễm Ma mỉm cười, trong tay pháp quyết biến hóa, thân ảnh nháy mắt biến mất ngay tại chỗ.

- Mọi người cùng nhau ngăn lại nữ nhân này.

Bành Ngọc Bành Phách nhìn hai tên La Thiên đại ma sơ kỳ nói, đối phương là La Thiên đại Ma hậu kỳ, lúc này chỉ có thể liên thủ mới ngăn lại được.

---o0o---

Bạn đang đọc Tu Chân Giả Tại Dị Thế của Vũ Phong
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 86

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự