Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 872 Hỗn Thế Ma Vương (1+2).

Bạn đang đọc Tu Chân Giả Tại Dị Thế của Vũ Phong

Phiên bản Dịch · 2835 chữ · khoảng 10 phút đọc

Cả vách núi không ngừng run lên, yêu thú lúc này sắc mặt tái nhợt, quang mang trong tay không thể duy trì được bao lâu nữa.

- Khặc khặc, có người ở bên ngoài tìm mắt trận, trận pháp này đã không thể vây khốn chúng ta, ngươi đừng có phí sức lực, ngươi lần ngươi vô pháp ngăn cản chúng ta đi ra ngoài rồi.

- Mấy ngàn năm, ta chịu khổ đủ rồi, ta muốn tự do, ta muốn tiên nữ nhân.

Từng đạo thanh âm Âm Lệ ở vách núi rít gào, cả vách núi run lên không ngừng.

Mà lúc này ở tại nơi khác, phạm vi gần hai mươi dặm có một ngọn núi khổng lồ cũng bắt đầu run lên, mặt đất giống như là động đất vậy, tòa đỉnh núi cũng không có đá vụn rơi xuống, cả ngọn núi tựa hồ có một cỗ lực lượng thật lớn đang chậm rãi nâng lên.

- Chân Vũ Đại Đế, người định không bằng trời định, ngươi vẫn không vây khốn được ta, chờ sau ta trở về, chúng ta chậm rãi tính.

Một thanh âm rất nhỏ từ dưới ngọn núi truyền ra.

Nơi này thần bí, trên không trung bắt đầu xuất hiện một cái khe không gian thật dài, cái khe không gian này trực tiếp mở rộng ra.

- Mở ra Cửu Thiên Thập Địa Phục Ma Đại Trận, chúng ta có thể đi ra ngoài.

- Là ai giúp chúng ta, thật đúng là đa tạ, khặc khặc, nữ nhân, ta đến đây.

- Phong ấn phá vỡ cho ta, ngươi cũng vô pháp ngăn cản nhóm ta đây.

- Vang ầm ầm.

Liên tiếp tiếng vang thật lớn vang lên, vách núi khắp nơi bắt đầu trực tiếp sụp đổ, nháy mắt, vách núi liền nổ tung thành đá vụn.

- Ha ha, ta đã ra rồi, ta đã ra rồi.

Một tiếng gầm gừ thật lớn phóng lên cao, theo sau có vài thân ảnh phóng lên, một đám từ dưới nền đất lao ra, có chín người, mỗi người quanh thân đều ma khí ngập trời, dung mạo không thấy rõ lắm, nhưng trên thân từng người, khí thế cường hãn cũng khủng bố vô cùng.

- Chó giữ nhà, ta nói rồi, đi ra chuyện làm thứ nhất chính là đánh chết ngươi, nhận lấy cái chết đi.

Trong chín người, người ở giữa quanh thân ma khí, bắt đầu ngưng tụ.

- Vang ầm ầm.

Nhưng vào lúc này, xa xa phía chân trời truyền đến một tiếng nổ, một đạo ma khí thẳng hướng chín tầng mây.

- Đi nhanh lên, ma vương kia mở ra phong ấn.

Chín người này sắc mặt biến đổi, đối với một đạo ma khí xa xa tựa hồ kiêng kị dị thường.

- Mọi người đều tự bảo trọng, mau chóng khôi phục thực lực, cũng không nhất định e ngại hắn.

Một người nói, cũng hướng lên trên không trung nhảy tới, tùy theo mọi người đều hướng lên trên không trung mà đi, lúc trước yêu thú chặn đánh người cũng thu tay lại, hướng lên không gian cái khe trên trống không lao đi.

- Huyền Thiên nội địa, sợ là phiền toái lớn.

Yêu thú đứng ở ngọn núi thì thào nhìn trên không trung nói.

Lúc này ngọn núi thật lớn xa xôi đã muốn ngã trên mặt đất, một đạo ma khí phóng lên cao.

- Ha ha ha ha...

Một đạo thanh âm cuồng tiếu thật lớn vang lên, giống như từ Cửu U vọt ra vậy.

Người này nhảy lên giữa không trung, nhìn thấy trên không trung xuất hiện không gian thông đạo, lẩm bẩm nói:

- Rốt cục ta đã ra rồi.

Một lát sau, chỉ thấy hắc mang tiêu tán, dáng người tráng kiện, trừng mắt mắt lạnh lẽo, tóc dài giống như hán tử bình thường xuất hiện ở trên không, người này quần áo thanh bào, diễn cảm dữ tợn. Trên nét mặt tràn ngập ác khí, quan trọng nhất là trên người vô hình trung tràn ngập ra kia một cỗ ma khí, làm cho người ta sợ hãi.

- Hừ, lấy của ta Thần Nông đỉnh phong ấn ta, Chân Vũ Đại Đế, ngươi thật không ngờ, Thần Nông đỉnh cũng không phải là ngươi dễ dàng có thể luyện hóa được.

Thanh bào thân ảnh lẩm bẩm nói, lúc này trong tay người này đánh ra từng đạo pháp quyết, từng đạo hắc mang ngưng tụ vào ngọn núi đang từ từ xụp đổ.

Ngọn núi này bị hắc mang đánh vào, xuất hiện một cỗ quang mang chói mắt, theo hào quang chiếu rọi, ngọn núi này chậm rãi trôi nổi trên không trung, ngọn núi khổng lồ lúc này hào quang vạn trượng, làm cho cả không gian đều chói mắt lên, một lát sau, một mảnh hào quang này tràn ngập ra, ngọn núi khổng lồ trôi nổi ở trên trống không hóa thành một cái đại đỉnh thật lớn, một đạo tiếng vang ong ong vang lên, chung quanh không gian sóng gợn trực tiếp chấn vỡ.

Chỉ thấy một cái đỉnh thật lớn có ba chân, chung quanh rậm rạp bí văn màu xanh, trên lưng còn có một con chim lớn, nhìn thấy hình dạng, đều làm cho người ta cảm giác áp lực rất nặng.

- Trở về.

Thanh bào đánh ra thủ ấn, đại đỉnh khổng lồ nháy mắt hóa làm một đạo quang mang màu xanh tiến nhập vào ấn đường không thấy đâu nữa.

- Chân Vũ Đại Đế, ngươi thất bại, ta đã ra rồi.

Thanh bào nhìn chăm chú không gian cái khe, thân hình hóa thành hắc mang, nháy mắt biến mất ngay tại chỗ.

Mà lúc này ở ngọn núi xa, không gian dòng khí cuồng bạo cũng không có giảm bớt nửa phần, Nhạc Thành tưởng vào biện pháp, cũng không thể thoát ra khỏi lốc xoáy bao vây, xa xa Đoan Mộc Cuồng cũng giống vậy, bị nhốt ở không gian dòng khí, trong lúc nhất thời cũng không thể thoát vây mà ra, chỉ có thể gắt gao vây ở bên trong.

- Ha ha ha ha.

Vào lúc này, mấy đạo thanh âm cuồng tiếu ở trên không vang lên.

Mà lúc này Nhạc Thành nhìn thấy không gian thông đạo, xuất hiện chín đạo thân ảnh nhảy ra, chín đạo thân ảnh nhảy ra hướng tứ phía biến mất không thấy.

- Làm sao có nhiều người như vậy, rốt cuộc sảy ra chuyện gì sao?

Nhạc Thành kinh ngạc thầm nghĩ, không phải ở nơi này phong ấn một người Hỗn Thế Ma Vương sao, sao lại có chín người như vậy.

- Người này là ai, tại sao từ bên trong kết giới đi ra.

Đám người Vũ Văn Lê, Trần Vân lão tổ lúc này kinh ngạc không thôi.

- Lại ra tới một người.

Nhạc Thành lẩm bẩm nói, không gian thông đạo mở ra, nháy mắt xuất hiện một đạo thân ảnh màu xanh, nhìn thân ảnh màu xanh xuyên thấu qua không gian dòng khí, Nhạc Thành cảm giác được tim đập nhanh hơn, người nọ đứng ở trên không trung, hơi thở trên người vô hình làm cho người ta không dám nhìn thẳng.

Chỉ thấy trên không trung thân ảnh màu xanh cũng đang nhìn chăm chú vào mấy người đang ở bên trong không gian dòng khí, thần sắc không có gì biến hóa.

- Hảo, hảo, nguyên lai là các ngươi cùng phá Cửu Thiên Thập Địa Phục Ma Đại Trận, ta đây cũng giúp các ngươi một lần.

Thanh bào thân ảnh nhìn không gian dòng khí vạn thước cuồng bạo, trong tay không biết lúc nào ngưng tụ một mảnh hắc mang nồng đậm, hắc mang ở trên không ngưng tụ thành một cái quang cầu màu đen.

Màu đen quang cầu nháy mắt đi vào trung ương lốc xoáy, trực tiếp xé rách không gian, một màn này làm cho tất cả mọi người hít vào một hơi, nếu công kích này đến, không ai có thể tránh né.

- Oành.

Một tiếng nổ vang lên, quang cầu màu đen nháy mắt nứt toác, lực lượng cường hãn đủ để xé rách không gian, cũng trực tiếp nứt ra không gian dòng khí lốc xoáy, đồng thời cổ không gian dòng khí lốc xoáy cuồng bạo trút xuống mà tán ra, phạm vi trăm dặm nháy mắt bị san thành bình địa, từng đạo khe nứt hiện ra.

Một đạo công kích dễ dàng như vậy, Nhạc Thành thấy thanh bào dễ dàng phá huỷ, lực lượng này quá kinh khủng, làm cho Nhạc Thành rung động.

- Ra mắt ma vương, ma vương, ngươi rốt cục đã ra rồi, chúc mừng ma vương bài trừ phong ấn.

Vào lúc này, Đoan Mộc Cuồng cũng đi tới bên người thanh bào, vẻ mặt vô cùng tôn kính thi lễ nói.

- Đoan Mộc Cuồng, vất vả cho ngươi, ngươi làm không sai.

Thanh bào chậm rãi nhìn Đoan Mộc Cuồng nói, hai mắt giống như hàn tinh nhìn chăm chú vào Nhạc Thành.

- Ma vương, chẳng lẽ người này chính là Hỗn Thế Ma Vương phân thân.

Nhạc Thành nhất thời trong lòng kinh hãi, chính mình lo lắng chuyện này nhất thì đã xuất hiện, đại hán này chính là Hỗn Thế Ma Vương, đúng là phiền toái.

- Chỉ cần ma vương có thể đi ra là tốt rồi.

Đoan Mộc Cuồng trả lời, tại trước mặt Hỗn Thế Ma Vương, hắn không dám tùy ý.

Mà lúc này, Nhạc Thành đồng thời cảm giác được một cổ ánh mắt cường đại hướng trên người của mình thăm dò đến, Nhạc Thành thần sắc trầm xuống, ngưng tụ nguyên thần lực hung hăng va chạm, lũ nguyên thần kia lại biến mất không thấy.

- Không sai, Đại Thừa kỳ trung kỳ, nguyên thần cường đại.

Thanh bào hán tử nhìn Nhạc Thành nói, nguyên thần hắn vừa mới gây nên.

- Ngươi chẳng lẽ là Hỗn Thế Ma Vương.

Nhạc Thành do dự một chút nhìn thanh bào hán tử hỏi, lời hắn hỏi cũng là vô nghĩa, trong lòng hắn muốn khẳng định một chút mà thôi, Nhạc Thành rất muốn rời đi rồi nói sau, nhưng chính mình nếu trực tiếp trốn đi, không thể nghi ngờ là quyết định ngu xuẩn nhất.

- Không sai, ngươi có biết ta sao.

Thanh bào hán tử sắc mặt đại biến, nhìn thấy Nhạc Thành, hắn có tật giật mình, hơn nữa tại sao mọi người lại biết sự tồn tại của hắn.

Nhạc Thành hết sức áp chế khiếp sợ, mặc dù biết rõ người này chính là Hỗn Thế Ma Vương, nghe thế nhân nói, nhưng không nhịn được trong lòng khiếp sợ, Hỗn Thế Ma Vương, ở tiên Ma giới đều là nhất phương ma chủ uy chấn, lúc này chính mình cho dù lúc trước là lục kiếp Tán tiên, ở trước mặt Hỗn Thế Ma Vương cũng như là con kiến bình thường tồn tại.

Đồng thời, trong lòng Nhạc Thành cũng mơ hồ ngăn chặn một cỗ sát ý, người này chính là đánh chết tổ sư Hạo Thiên Đại Đế của mình, nếu tương lai có cơ hội, chính mình cũng muốn đánh chết bản thể Hỗn Thế Ma Vương, báo thù cho sư tổ.

- Cả Huyền Thiên nội lục đều biết ở bên trong kết giới phong ấn Hỗn Thế Ma Vương, ngươi từ bên trong đi ra, tự nhiên là nhận ra được.

Nhạc Thành sắc mặt trầm xuống, chính mình vừa mới không nên hỏi, nếu là Chân Vũ Đại Đế nói cho mình biết hắn là Hỗn Thế Ma Vương, phỏng chừng chính mình phải chạy nhanh, sau này tính sau, Hỗn Thế Ma Vương này bị phong ấn mấy ngàn năm, phỏng chừng cũng không biết Huyền Thiên nội địa bộ dáng gì nữa, chính mình nói cả người Huyền Thiên nội địa cũng biết sự tồn tại của hắn, phỏng chừng cũng đủ lừa hắn.

- Thật không?

Hỗn Thế Ma Vương trừng mắt trầm xuống, nhìn chăm chú vào Nhạc Thành, trong lòng bị Nhạc Thành lừa dối, không biết lời Nhạc Thành nói là thật là giả, người cả Huyền Thiên nội lục đều biết, chẳng lẽ là do Chân Vũ đại đế nói ra.

- Tiểu tử, ngươi cũng là người tu chân, sao kỳ quái như thế, ngươi rốt cuộc là ai.

Sau khi nghi hoặc một chút, Hỗn Thế Ma Vương nhìn Nhạc Thành hỏi, lúc này nhìn qua Đại Song Tiểu Song, hai nàng cũng là người tu chân, tự nhiên chạy không khỏi sự thăm dò của hắn.

- Có gì kỳ quái, hiện tại cả Huyền Thiên đại lục, không ít người tu chân.

Nhạc Thành thản nhiên trả lời.

- Thật không?

Hỗn Thế Ma Vương nghi hoặc, hắn nghĩ có thể Chân Vũ Đại Đế tại Huyền Thiên đại lục để lại tu chân pháp môn.

- Ma vương, tiểu tử này nói ngươi cũng đừng tin tưởng, Thái Dương Chân Hỏa ở trong tay tiểu tử này.

Đoan Mộc Cuồng nhìn Hỗn Thế Ma Vương nói, Nhạc Thành nhận biết được Hỗn Thế Ma Vương, Đoan Mộc Cuồng cũng nghi hoặc không thôi, lúc trước hắn biết người thần bí này là ma vương, nhưng cũng không biết tên là Hỗn Thế Ma Vương.

- Tiểu tử, giao ra đây, không chỉ có Thái Dương Chân Hỏa, còn Thái Hư Chân Hỏa và Hạo Thiên Tháp, giao ra đây ta tha cho ngươi khỏi chết.

Hỗn Thế Ma Vương nhìn Nhạc Thành nói, giống như là xem thấu Nhạc Thành vậy.

Nhạc Thành sắc mặt nhất thời đại biến, trong mắt Hỗn Thế Ma Vương bản thân mình không có bí mật gì đáng nói, thật là đáng sợ, đồng thời Nhạc Thành cũng toát ra mồ hôi lạnh.

- Ngươi tại sao biết như vậy.

Nhạc Thành thở sâu một chút, nhìn Đoan Mộc Cuồng hỏi, muốn hắn ngoan ngoãn giao ra đồ vật này nọ, Nhạc Thành cũng không phải là người như thế, chính hắn không phải là người dễ bị khi dễ, ánh mắt Nhạc Thành ở chung quanh quan sat, nhìn xem ứng phó như thế nào.

- Ta nhớ rõ mấy năm trước ngươi tại cổ động cùng Hạo Thiên Tháp lấy đi chín khỏa thượng cổ linh châu, trên người ngươi hiện tại có hơi thở Thái Hư Chân Hỏa cùng Thái Dương Chân Hỏa, Thái Hư Chân Hỏa này cùng Thái Dương Chân Hỏa vốn chính là của ta.

Hỗn Thế Ma Vương nói, mỉm cười, cũng không đem Nhạc Thành ở trong mắt.

Nhạc Thành nhìn Hỗn Thế Ma Vương, nguyên lai là như vậy, chính mình lúc trước ở cổ động lấy đi chín khỏa thượng cổ linh châu, nguyên lai Hỗn Thế Ma Vương đã nhìn thấy.

Nhạc Thành có chút kinh ngạc, Hỗn Thế Ma Vương có thể vừa mới đi ra, cho nên tiếp tục nói:

- Ngươi có phải rất kỳ quái hay không, ta vì cái gì mà biết, mỗi mười năm ta dùng thượng cổ linh châu linh khí đến giải khai phong ấn, mà hơn một lần thượng cổ linh châu bị ngươi lấy đi, hết thảy ta cũng biết, còn có...

Hỗn Thế Ma Vương nhìn về phía Thanh Đồng cùng Hồng Loan nói:

- Không nghĩ tới hóa xà của ta cũng tự nở, huyền huyết cỏ linh chi cũng thành tinh, những việc ngoài ý muốn như thế, tiểu hóa xà lúc trước là ta mất không ít tinh lực từ hóa xà trưởng thành lấy vào trong tay, huyền huyết cỏ linh chi vốn chính là linh dược ở bên trong Thần Nông đỉnh, hai người các ngươi hiện tại trở lại bên cạnh ta, ta có thể tha cho các ngươi khỏi chết.

Thanh Đồng cùng Hồng Loan sớm kinh ngạc nhìn vào Hỗn Thế Ma Vương, hai tiểu ác ma lúc này thần sắc rất khó coi cùng Nhạc Thành giống nhau, bọn họ biết thực lực của đối phương, căn bản không phải bản thân mình có khả năng đối kháng.

- Ngươi nằm mơ, ta không ở bên cạnh ngươi đâu, nhìn dáng vẻ của ngươi biết là không phải người tốt.

Thanh Đồng nắm chặt nắm tay nhỏ nói, trong lòng nghe được vì người này mà mình chưa từng gặp được cha mẹ, thì hắn đã muốn nổi giận, nhưng ác ma này mình không phải là đối thủ.

- Chính vì thế ta biết ngươi có được Hạo Thiên Tháp.

Hỗn Thế Ma Vương nói.

Bạn đang đọc Tu Chân Giả Tại Dị Thế của Vũ Phong
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 117

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự