Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 33 Nằm cùng nơi . . .

Bạn đang đọc Trúc Mã Quấn Thanh Mai của Thương Tố Hoa

Phiên bản Dịch · 2666 chữ · khoảng 9 phút đọc

Trong giọng nói ông cụ lộ ra tang thương, đó là tang thương trải qua năm tháng ma luyện: "Tôi cầu xin cậu cứu con tôi, không làm cho bi kịch mười lăm năm trước tái diễn."

Trịnh Nhân Xuyên cũng rung động, đối với Ông cụ Kỷ cao ngạo như vậy mà nói, loại chuyện quỳ xuống phá hỏng tôn nghiêm tuyệt đối không thể nào xảy ra, nhưng hôm nay vì con trai, ông ấy quỳ xuống không mang một chút do dự. Trịnh Nhân Xuyên nhìn ôn ấy một cái, chợt cảm thấy không có ý nghĩa, những năm này hận cũng hận qua, hôm nay có cơ hội nhìn Nhà họ Kỷ bọn họ chịu một chịu cái loại có bệnh cầu y cũng không người cứu, Trịnh Nhân Xuyên ngược lại không có khoái cảm ban đầu.

Tay Tiểu Huệ từ trên tay cầm cửa từ từ trượt xuống, cô nhìn chằm chằm ông cụ, nói không ra lời. Ở trong ấn tượng của cô, ông cụ chính là một Hoàng đế phong kiến, ông kiểm soát mạnh mẽ, bên cạnh vĩnh viễn có vệ sĩ trung thành của công ty vệ sĩ đi theo. Ông nghiêm nghị quản thúc Thiên ca, phái người theo dõi hành động của con trai, khống chế hôn nhân của con trai, bao gồm đối tượng lui tới. . . . . . Quản chế như vậy rất khó không làm cho Thiên ca ghét.

Nhưng hôm nay, một khắc kia, Tiểu Huệ phát hiện mình sai lầm rồi, hơn nữa sai rất thái quá. Ông cụ Kỷ cho dù có muôn vàn lỗi, nhưng trái tim vì con không có sai. Ông chỉ dùng phương thức của ông bảo vệ con ông, mặc dù phương thức này không nhất định chính xác, cũng rất khó nói ông ấy sai lầm rồi. Thiên ca trời sinh tính không câu chấp, cần người quản anh, cho nên ông cụ phái người đi theo anh, dẫn anh về nhà.

Bây giờ nhớ tới, ngày đó người đàn ông tây trang xuất hiện tại dưới nhà Tiểu Huệ, dù Tiểu Huệ cùng Thiên ca liên thủ để cho anh ta không hoàn thành nhiệm vụ dẫn người trở về Nhà họ Kỷ, nhưng những ngày kế tiếp anh ta thế nhưng lại cũng không có dây dưa bắt người. Cho nên Ông cụ Kỷ không phải thật muốn đem Thiên ca ép không đường để đi. Tiểu Huệ lại nghĩ tới Thiên ca cùng bạn cùng nhau mở công ty thức uống, nếu như không có Ông cụ Kỷ cam chịu, anh thật có thể mở sao?

Âm thanh của Trịnh Nhân Xuyên cắt đứt suy nghĩ của Tiểu Huệ: "Thật ra thì không cần như vậy, bởi vì coi như ông quỳ xuống, người chết cũng không sống lại." Nói xong anh liền vòng qua ông cụ, đi tới hướng chỗ Tiểu Huệ đứng ở cửa.

Ông cụ vẫn không đứng lên, ông nở nụ cười: "Người trẻ tuổi, cậu chủ ý quyết định để cho tôi nữa nếm thử cảm giác khổ sở mười lăm năm trước sao? Sau đó thì sao, tựa như cậu nói, người chết vẫn không thể sống lại."

Nghe lời này, trong lồng ngực Trịnh Nhân Xuyên giống như là bị thứ gì đập trúng: "Nếu như mười lăm năm trước Du Nhiên có cơ hội tiếp nhận trị liệu, có lẽ hiện tại tôi và cô ấy đã có con của mình. Ông nói thật nhẹ nhõm, bởi vì cái chết không phải người thân của ông, làm sao ông có thể cảm nhận được loại cảm giác đó chứ."

Ông cụ xoay đầu lại: "Coi như năm đó bác sỹ chữa bệnh cho phu nhân tôi phân tâm đi chữa trị cho Du Nhiên, cậu cảm thấy tỷ lệ sống sót của cô ấy cao bao nhiêu? Còn nữa, cậu nói tôi không hiểu, chẳng lẽ cậu quên mười lăm năm trước phu nhân của tôi cũng rời đi sao? Mười lăm năm trước, chính tại trước giường bệnh của phu nhân tôi đã thề, đời này sẽ phải che chở thật tốt cho con của chúng tôi, không để cho con có một chút chuyện. Nếu như cậu không chịu ra tay, như vậy tôi sẽ tìm bác sỹ cho nó. Thế giới rất to lớn, tôi không tin không tìm được bác sỹ có nghiên cứu về u khoa." Ánh mắt của ông rất sắc bén, giống như một thanh kiếm đâm thẳng lòng người.

Một khắc kia Tiểu Huệ lại cảm thấy ông rất tuấn tú, khó trách sẽ sinh ra một đứa con trai anh tuấn như Thiên ca. Cô không do dự nữa, đi nhanh mấy bước, tay khoác ở cánh tay ông, cao giọng kêu: "Cha, đứng lên đi, cầu xin thứ người như thế thật sự là lãng phí tình cảm."

Một cái chân bước ra khỏi cửa khiến Trịnh Nhân Xuyên chợt dừng bước, anh quay đầu lại, mặt không thay đổi hỏi một câu: "Cô cảm thấy tôi là loại người như vậy?"

Tiểu Huệ chê cười: "Chính anh là người thế nào cũng không biết sao? Còn cần tôi tới nói cho anh biết, anh không bằng cầm thú?" Cô khoát tay ngăn cản Trịnh Nhân Xuyên sắp cửa ra, cô cúi đầu nâng ông cụ đứng lên, kéo lên, ông cụ không động, hai kéo. . . . . .

Tiểu Huệ nhỏ giọng, ở bên tai ông cụ nói: "Cha, Trịnh Nhân Xuyên không thể tin, dù cha vẫn quỳ xuống, anh ta cũng sẽ không đồng ý. Thay vì cầu xin anh ta, không bằng dựa vào chính mình."

Ông cụ giương một tay lên, gạt khỏi tay cô, giọng nói lạnh lẽo: "Cậu quả nhiên không hiểu."

Ông còn chưa nói hết, Trịnh Nhân Xuyên tiếp lời: "Kỷ Thiên Hàng mắc bệnh chính là u di truyền, loại u này bình thường sẽ không ung thư, nhưng rất đáng tiếc mẹ anh ta cũng chính là Kỷ phu nhân bị ung thư mười lăm năm trước, hơn nữa căn cứ vào tình hình kiểm tra gần đây của anh ta, tình trạng của anh ta rất giống mẹ anh ta. Còn cần tôi tiếp tục giải thích nữa sao?"

Ông cụ nhắm mắt, thở dài một cái.

Tiểu Huệ lại giống như bị sét đánh, đầu cũng muốn nổ tung: ý tứ của anh ta là Thiên ca cũng sẽ bị ung thư như Kỷ mẹ, sau đó. . . . . . Chết? Tiểu Huệ không phải lần đầu tiên nghe thấy u, chữ ung thư này, nhưng duy chỉ có lần này, lại liên hệ với cái chết. Mười lăm năm trước cô còn nhỏ, cũng không có cảm giác quá lớn đối với lúc Kỷ mẹ rời đi, nhưng bây giờ không giống nhau, hiện tại người nằm ở trên giường bệnh chính là người đàn ông của cô. Chợt cô có thể hiểu được ông cụ. Bởi vì cô tự nhiên nữa, bởi vì cô mở lại sáng, không còn sợ, hiện tại cô đều không nói ra phản bác gì.

Trên mặt Trịnh Nhân Xuyên không có nụ cười, anh nhìn chằm chằm hai người một quỳ một ngồi chồm hổm, ánh mắt cuối cùng rơi vào trên người Giang Tiểu Huệ, bởi vì nghĩ đến cô cùng Kỷ Thiên Hàng đã kết hôn rồi, anh chợt nhếch miệng cười lạnh: "Tôi có thể làm giải phẩu, nhưng có một điều kiện."

. . . . . .

Từ phòng làm việc đi ra, nét mặt Tiểu Huệ cùng với ông cụ cũng thật không tốt, ông cụ tự mình chống gậy, bước chân dừng cách xa phòng bệnh Thiên ca mấy bước, ông cũng không có nhìn Tiểu Huệ một cái, lại nói với cô: "Cháu đi vào với nó đi."

Tiểu Huệ sửng sốt một chút, bỗng nhiên lại hiểu rõ: đại khái ông cụ cho là mình sẽ đáp ứng lời nói quỷ của Trịnh Nhân Xuyên, hiện tại coi như là cho mình cùng Thiên ca thời gian sửa sang lại sao? Nghĩ tới đây, cô cảm thấy rất buồn cười, nhưng lại cười không nổi, chỉ rất muốn mắng người, càng muốn đánh người.

Trong phòng bệnh, sắc mặt Thiên ca tái nhợt, anh che bụng đổ mồ hôi hột, ổ bụng giống như có thứ gì đó từ trong đâm ra ngoài, người đau không chịu nổi. Mà đúng lúc ấy thì cửa có động tĩnh, anh nghiêng đầu liếc mắt nhìn. Khi thấy là Tiểu Huệ vào cửa, Thiên ca chợt vươn tay, cau mày kêu: "Bà xã, mau tới đây, để cho anh ôm, không có em ở đây, anh. . . . . . Hoảng hốt muốn chết." Thật ra thì anh muốn nói là "đau", chỉ là nói như thế, Tiểu Huệ nhất định sẽ lo lắng.

Tiểu Huệ hiếm khi không có trợn mắt nhìn anh, cô rất nghe lời đi tới, Thiên ca ôm lấy, đồng thời cũng đưa tay ôm lấy anh. Cô dùng đầu cọ xát đầu Thiên ca, chợt không giải thích được nói một câu: "Kỷ Thiên Hàng, anh nghe đây, nếu anh không phối hợp trị liệu, hai ta lập tức ly hôn!"

Thiên ca vô tội nháy nháy mắt, ủy khuất gầm nhẹ: "Bà xã, em nhẫn tâm nói lời này ư, em xem gần đây anh rất nghe lời. Em bảo anh đi hướng Đông, anh tuyệt đối không dám đi hướng Đông. A Phi, không đúng, anh tuyệt không dám đi hướng Tây!"

Tiểu Huệ liếc anh một cái: "Cái người này, chuyện cười thật là lạnh."

Thiên ca thở dài một cái: "Em đều không có cười, quả nhiên là lạnh." Vào lúc này bụng anh còn đau muốn chết, đầu cũng gần như vậy, có thể nghĩ ra một chuyện cười như vậy đã rất khó khăn, nếu để cho anh nghĩ. . . . . . Thật sự là nhức đầu. Anh chỉ định nhếch miệng cười cười, sau đó thân thể bên na bên liễu ra bên ngoài, chừa lại đầy đủ chỗ trống. Anh dùng tay vỗ vỗ giường đệm: "Nằm một lát cùng anh."

Tiểu Huệ nghiêng đầu, liếc mắt nhìn phương hướng cửa: "Ngộ nhỡ có người tiến vào thì làm thế nào?"

Thiên ca nhân cơ hội che miệng ho khan, lúc Tiểu Huệ xoay đầu lại khôi phục nụ cười lưu manh như trước: "Vậy thì có quan hệ gì, hai ta vốn là vợ chồng, hơn nữa, chỉ nằm trên giường, lại không làm động tác hạn chế nào cả."

Chỉ cần ở một chỗ cùng Thiên ca, anh luôn có biện pháp có thể làm cho mình dở khóc dở cười, Tiểu Huệ nghĩ, đây chính là bản lĩnh Thiên ca nói nhiều thêm da mặt dày. Nghĩ thì nghĩ vậy, thân thể của cô vẫn không tự chủ được nằm lên.

Bởi vì quan hệ với Ông cụ Kỷ, Thiên ca nằm phòng bệnh độc lập giường coi như lớn, hai người chen một chút còn không kém nhiều lắm, bất quá không phải giường lớn ở nhà —— hai người nằm phía trên cũng có thể tận tình lăn lộn. Tiểu Huệ cùng Thiên ca nằm ở trên giường, thật sự là hai người chen chúc thành một khối.

Thiên ca ôm eo của Tiểu Huệ, vùi đầu ở ngực cô, sau đó hơi thở hổn hển ở trước ngực Tiểu Huệ. Tiểu Huệ cũng có thể cảm thấy abg thở ra khí nóng, ngực ngứa một chút, gãi phải trong lòng cũng giống như nóng lên, cô có chút khẩn trương vỗ phần lưng Thiên ca, nhỏ giọng quát: "Anh hãy thành thật chút, đây là bệnh viện, không phải ở nhà."

Nhưng cô không thấy vào lúc này đầu Thiên ca đã đau đến không rõ ràng, anh buồn buồn nghe Tiểu Huệ nói chuyện, vậy mà chờ mấy phút sau nghe rõ ý tứ trong lời nói của cô. Dưới tình huống này, anh cũng bắt đầu có chút khẩn trương, chỉ có thể ôm chặt Tiểu Huệ, làm bộ như không có việc gì nói: "Bà xã thân yêu, anh ngủ một lát, em ngàn vạn đừng đi! Ngộ nhỡ anh phát hiện em len lén chạy trốn, anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho em!"

Nghe lời nói bá đạo của Thiên ca, Tiểu Huệ lại cảm thấy có loại cảm giác ngọt ngào, giống như phương thức cô cùng Thiên ca chung đụng tự nhiên nhất chính là cãi nhau, ngày nào đó muốn anh làm thâm tình làm lãng mạn, thật đúng là sẽ cảm thấy không có thói quen. Nghĩ tới đây, Tiểu Huệ cũng cười. Cô ôm lấy Thiên ca, không nặng không nhẹ vỗ trên lưng anh, giọng nhạo báng: "Đứa bé ngoan, ngủ đi, tỷ tỷ ở chỗ này cùng với em."

Người trong ngực ho hai tiếng, Tiểu Huệ lại cười: một tiếng tỷ tỷ sẽ để cho Thiên ca từ trước đến giờ miệng há lò xo nói không ra lời, chỉ biết ho khan.

Chỉ tiếc cười lên, miệng của cô liền cứng ngắc ở nơi nào rồi, cô vẫn còn do dự, Trịnh Nhân Xuyên - người đàn ông kia là một bệnh thần kinh, lời của anh ta không nên tin. Nhưng anh ta là chuyên gia về phương diện u khoa, ngay cả ông cụ cũng muốn xin anh ta mau làn giải phẫu cho Thiên ca, lời của anh ta lại giống như không thể không nghe. Rốt cuộc nên lựa chọn thế nào đây?

Không biết qua bao lâu, có lẽ là dính khí ấm khiến Tiểu Huệ cũng buồn ngủ, cô không sai biệt lắm nhắm mắt lại, chợt nghe được một tiếng thét kinh hãi: "Mẹ, chớ đi!" Một tiếng như vậy, cả kinh cô vội vàng mở mắt, lại thấy trên giường chỉ có một người nằm. Ánh mắt của cô quét một vòng ở trong phòng bệnh, kết quả thấy Thiên ca đứng ở cửa, xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh nhìn bên ngoài. Tấm thủy tinh phản xạ, Tiểu Huệ có thể thấy được ánh mắt của anh rất không thích hợp, ánh mắt của anh vốn phải là trong suốt mang một ít nụ cười xảo trá, bởi vì anh thích đùa giỡn người, nhưng bây giờ trong ánh mắt của anh không có gì cả, hình như là một bãi nước lặng, bình tĩnh đáng sợ.

Tiểu Huệ vội vàng chạy tới, kéo tay Thiên ca, có thể cảm thấy tay của anh vừa ướt lại lạnh. Thiên ca quay lại, ánh mắt còn có chút rời rạc, ánh mắt của anh trống rỗng nhìn Tiểu Huệ chạy tới sau lưng, ngừng mấy giây mới mở miệng: "Em đã tỉnh?"

Tiểu Huệ không dám làm một cử động nhỏ nào, cô nhìn thấy Thiên ca mò mẫm lung tung tìm tay của mình, nhìn anh có chút không tự nhiên cúi đầu, nhìn anh. . . . . . Chợt Tiểu Huệ có chút hoảng hốt, rõ ràng như vậy, cô cảm thấy Thiên ca biến hóa. Biến hóa đến từ trên thân thể của anh, có lẽ còn có lòng anh. . . . . .

Tiểu Huệ khẩn trương kéo tay Thiên ca, đặt ở lòng bàn tay của mình, sau đó cố gắng cười ha hả nói: "Mau ngủ, đợi tỉnh ngủ, em chuẩn bị xong đồ ăn cho anh. Em tự mình xuống bếp, em đã nói với anh, tài nấu nướng của em tiến bộ thật không ít, anh tuyệt đối sẽ thất kinh . . . . . ."

Thiên ca nghe, cười, nhàn nhạt đáp một tiếng: "Được!"

Chỉ là bọn họ cũng phát hiện, hai người đều đột nhiên biến hóa, ngay tiếp theo hình thức bọn họ chung đụng cũng trở nên xa lạ.

Chỉ . . . . . . bởi vì Thiên ca có thể không nhìn thấy, cái ý vị này là như thế nào, Tiểu Huệ không dám nghĩ.

Bạn đang đọc Trúc Mã Quấn Thanh Mai của Thương Tố Hoa
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 15

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự