Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 559 Huỳnh Huỳnh thông minh (1)

Bạn đang đọc Trọng Sinh Truy Mỹ Ký của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1344 chữ · khoảng 4 phút đọc

Cho nên, bọn họ nghĩ ngay tới việc, đây có thể là lăng mộ của một vương hầu thời cổ đại!

Do cái cánh cửa đá vô cùng to lớn, không thể do thiên nhiên tạo thành được!

Cho nên hai người cố nén vui mừng, đi tới trước cánh cửa đá, trước mắt họ, đây không phải cửa đá mà là một đống kim ngân tài bảo to lớn!

Nhưng mà bọn họ cũng biết, sẽ không dễ dàng mở cửa đá như vậy, với lại trong lăng mộ của vương hầu đều có ám khí và cơ quan, cho nên họ vô cùng cẩn thận.

Sau khi ở gần quan sát nửa ngày, không thấy có gì dị dạng, Vương Đại Niên không kháng cự được tâm tình kích động, đưa tay kéo cánh cửa!

Nhưng mà cánh cửa này không động đậy chút nào! Vương Đại Niên thấy cửa đá không mở được, nên vô cùng sốt ruột, vì vậy tiếp tục cùng Tạ Văn Hóa thương lượng.

Hai người đều không muốn đem chuyện ở đây nói cho người trong thôn biết, bởi vì không biết trong này có bao nhiêu tài bảo cả!

Hai người thương lượng hồi lâu, rồi quyết định tự nghĩ biện pháp!

Mặc dù như vậy có tốn chút khí lực, nhưng tài bảo sẽ hoàn toàn thuộc về hai người họ!

Cho nên, hai người ăn lương khô, nghỉ ngơi lấy sức, sau đó Vương Đại Niên dùng cuốc và móc sắt cạy cửa, xem có thề mở nó ra được hay không!

Trong khi đó Tạ Văn Hóa cầm đuốc chiếu sáng, hai người khí thế ngất trời tìm cách mở cửa.

Khi Vương Đại Niên dùng móc sắt và cuốc kẹp vào cửa đá để kéo, thì chuyện quái dị đã xảy ra!

Chỉ thấy Vương Đại Niên không rên lên tiếng nào, cũng không có dấu hiệu nào ngã trên mặt đất!

Lúc đầu, Tạ Văn Hóa còn tưởng rằng Vương Đại Niên đang đùa hắn, vì vậy nói:

"Lão Vương, con mẹ nó, cậu lăn ra đó làm gì, mau chóng làm việc đi! Hai chúng ta khí lực lớn, mau cạy đi, để có tiền cưới vợ!"

Thế nhưng Vương Đại Niên vẫn không có phản ứng gì, Tạ Văn Hóa lại gọi hắn hai tiếng, hắn vẫn không có phản ứng.

Tạ Văn Hóa tức giận, đá Vương Đại Niên một cước nói:

"Cậu không muôn phát tài nữa, đúng không?"

Bởi vì tức giận, một cước này của Tạ Văn Hóa dùng sức rất lớn, hắn vốn tưởng rằng có thể làm cho Vương Đại Niên đau đớn tỉnh dậy, nhưng không nghĩ rằng Vương Đại Niên vẫn không có bất cứ phản ứng gì!

Lúc này Tạ Văn Hóa mói ý thức được chuyện có gì đó không đúng, vội vã ngồi xổm xuống, cầm cây đuốc đi đến chiếu vào mặt của Vương Đại Niên...

Nhưng khi mới nhìn vào thì Tạ Văn Hóa đã sợ tới mức ném đuốc xuống, bởi vì Vương Đại Niên thất khiếu chảy máu, đã tắt thở tứ lâu!

"Mẹ ơi có quỷ!"

Tạ Văn Hóa vô ý thức cho rằng là quỷ thần tác quái bởi vì lúc nãy còn êm đẹp, tại sao lại đột nhiên xảy ra quái sự như vậy? !

Nhất định là hành vi của Vương Đại Niên chọc giận linh hồn trong lăng mộ, nên nó mới nghiêm phạt Vương Đại Niên!

Tạ Văn Hóa không còn ham muốn tài bảo gì nữa, lập tức dập đầu, sau đó bỏ chạy!

Có thể lả do lòng thành của hắn làm cảm động trời cao nên hắn tìm lại được đường ra, dọc đường đi hắn cũng lưu lại ký hiệu!

Hắn sờ dĩ lưu lại ký hiệu, là vì có thể trở về, thông báo cho gia quyến của Vương Đai Niên, tới lấy thi thể!

Khi Tạ Văn Hóa về tới thôn, đem chuyện hôm nay thuật lại cho mọi người một lần! Khi hắn nói đến Vương Đại Niên không hiểu vì sao mà chết, thì cho rằng có gì không đúng? Tự dưng sao lại có điềm báo như vậy?

Sau đó có người nói Tạ Văn Hóa muốn độc chiếm bào tàng, mới đem Vương Đại Niên giết chết! Do không mở được cửa đá, nên về nói dối mọi người trong thôn.

Tạ Văn Hóa biết lúc này có miệng cũng khó nói khi thấy mọi người chuẩn bị đánh hắn, thì trưởng thôn Vương Quảng mới chạy tới ngăn càn mọi người. Đề nghị trước tiên đem Tạ Văn Hóa buộc lên, ngày mai tới son động đó xem, sau đó xử lý cũng không muộn.

Cứ như vậy, Tạ Văn Hóa vừa kinh sợ vừa ủy khuất bị treo lên một đêm. Ngày thứ hai tuy rằng không muốn đi, nhưng để chứng minh mình trong sạch, hắn đành theo người cùng thôn đi lên núi.

Có ký hiệu ngày hôm qua mọi người rất nhanh tìm được sơn động! Khi mọi người nhìn thấy Vương Đại Niên, thì bị khung cảnh dọa cho ngây người, lại có kiểu chết như vậy sao? Chỉ thấy Vương Đại Niên khuôn mặt, trên người đều là máu đen!

Nếu như nói do Tạ Văn Hóa giết, vậy thì thủ pháp của hắn cực kỳ tàn nhẫn, và lại vô cùng thuần thục! Bởi vì trong lòng họ đều tin, không ai có thể làm được điều này!

Cho nên lòng nghi ngờ của người trong thôn vói Tạ Văn Hóa giảm đi rất nhiều, nhưng vẫn không cởi trói cho hắn.

Nhìn thấy cánh cửa đá, người trong thôn thấp giọng bàn tán, đây có thể là lăng mộ. Nhưng đã có Vương Đại Niên làm ví dụ, nên không ai vọng động.

Thế nhưng tính tham lam bạo phát, trưởng thôn căn bản là không để ý tới lời nói của Tạ Văn Hóa, bắt đầu tổ chức nam nhân trong thôn cầm cuốc và móc sắt, cố định vào cánh cửa đá.

Trưởng thôn hô một tiếng thì mọi người sẽ cố sức kéo!

"Mọi người cỗ sức! Cùng nhau kéo nào, một, hai, ba! Nỗ lực lên!"

Trưởng thôn gắt giọng quát.

"Một, hai..."

Thế nhưng, thanh âm chỉ dừng ở đây, tiếng ba không thể nào phát ra được!

Tất cả mọi người đang kéo đều giống như Vương Đại Niên hôm qua, vô thanh vô tức ngã trên đất. Mắt, mùi, mồm, tai đều phun máu, huyết hoa bay tới tấp!

Trưởng thôn sợ ngây người, phụ nữ và trẻ em ở đấy cũng sợ ngây người!

Đây rõ ràng là lực lượng của ma quỷ! Một lát sau, Tạ Văn Hóa là người phản ứng đầu tiên, thì thào nói:

"Tôi đã nói sớm rồi, mọi người không nên kinh động linh hồn trong lăng mộ, các ngươi hết lần này tới lần khác không nghe, bây giờ thì xong rồi... xong rồi. Toàn bộ đều chết rồi!"

Tạ Văn Hóa là người vô tôi, thế nhưng mọi người không ai chú ý tới điểm này, bởi vì nó còn ý nghĩa gì nữa? Nam nhân có sức lao động trong thôn đều chết hết rồi!

Trưởng thôn lúc này mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, vội vàng báo cảnh sát. Nhưng khi cảnh sát chạy tới hiện trường, biết vụ này không làm được, nên báo sang cho quân đội.

Ngay lúc đó, quân đội phái rất nhiều chuyên gia, chẳng những có chuyên gia pháp y, học gia sinh vật còn có cả các nhà khảo cổ học, cho dù chuyên gia nào đi chăng nữa, cũng không tìm ra được nguyên nhân cái chết của những người này!

Nhưng có một điều có thể khẳng định, cánh cửa đá không phải là lăng mộ gì cả! Bởi vì các nhà khảo cổ học nói: lăng mộ không có kiểu dáng nào như vậy cả.

Bạn đang đọc Trọng Sinh Truy Mỹ Ký của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 85

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự