Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 361 Triều nghị (1)

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn

Phiên bản Dịch · 3124 chữ · khoảng 11 phút đọc

Cánh cửa tây cung rất nặng dưới sự dời đẩy của cấm quân binh sĩ chậm rãi mở ra.

Các đại thần đứng bên ngoài cửa cung đang tụ tập nói chuyện phiếm sửa sang lại quan bào quan mạo, đứng thẳng thân thể, theo phẩm giai xếp thành văn võ hai hàng, sau đó dưới sự dẫn dắt của tiểu thái giám trực nhật, đi những bước tiến bình ổn nhà quan, ngang nhiên đi vào cửa cung, chuẩn bị một ngày lâm triều mới.

Lúc này chợt nghe phía sau có tiếng vó ngựa thật gấp, quần thần quay đầu ngạc nhiên nhìn lại, đã thấy một chiếc xe ngựa hấp tấp từ ngoài cung chạy tới, xe ngựa chạy tới trước cửa sân rộng tây cung liền ngừng, một gã quan viên ăn mặc quan phục nhị phẩm trẻ tuổi y quan không chỉnh tề từ trên xe ngựa nhảy xuống, nhanh chân đuổi theo đội ngũ quan viên đi vào cung.

“ Ai, đợi lát nữa, đợi lát nữa! Các ngươi chớ đi nhanh như vậy nha.” Quan viên tuổi trẻ vừa chạy vừa kêu, không hề để ý đến lễ nghi làm quan chút nào, thậm chí có vẻ có chút hổn hển.

Quần thần chăm chú nhìn lại, a! Phương đại nhân? Không phải hắn đang “ nghỉ sanh” trong nhà sao? Thế nào hôm nay lại chạy vào triều? Chẳng lẽ trong triều lại xảy ra đại sự?

Hơn mười ngôn quan từng có mối hận cũ tranh chấp với Phương Tranh mí mắt không hẹn mà cùng nhảy lên.

Từ lần trước Phương Tranh ngay trong kim điện đánh Ngự Sử thai Trịnh Nho, mà hoàng thượng không hề trách tội, trái lại lệnh cho Trịnh Nho từ quan trí sĩ, đám ngôn quan bỗng nhiên trở nên thông minh hơn, phi thường thức thời bắt đầu mang theo cái đuôi làm người, rất ít tiếp tục xuất hiện những chuyện vì việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi mà đi hạch tội đại thần trong triều.

Song song, trong lòng quần thần đối với trình độ Phương Tranh được thánh quyến ân sủng cũng có sự nhận thức càng sâu hơn. Trịnh Nho là nguyên lão hai triều, ở trong triều đức cao vọng trọng, nhưng đơn giản là đắc tội Phương Tranh, hoàng thượng liền lệnh cho Trịnh Nho trí sĩ. Giao tình thâm hậu ngày cùng trường, hai người quả thật có quan hệ vô cùng mật thiết.

Phương Tranh bây giờ nói như thế nào đây, ân, hiện tại hắn là nhị đại gia trong triều đình, ai cũng không dám đắc tội. Dù cho mỗi ngày hắn nghiêng thân thể đi ngang, cũng không ai còn dám hạch tội hắn hoành hành ngang ngược nữa.

Đám ngôn quan đương nhiên đều tự nhận là thanh lưu chính nghĩa lẫm nhiên. Thế nhưng thanh lưu cũng phải làm quan nha, nếu đắc tội vị nhị đại gia kia, chức quan này không cần làm nữa sao? Đám ngôn quan rất cẩn thận, đối với Phương Tranh vừa lo lại sợ, vào lúc này, không ai dám đui mù đi đắc tội hắn.

Hôm nay Phương Tranh gấp gáp chạy vào triều, trong lòng đám ngôn quan lại nói thầm, chúng ta không trêu chọc hắn, người này không phải chủ động muốn chọc chúng ta đi? Hôm nay hắn ngoài ý muốn xuất hiện, chẳng lẽ muốn xử lý ngôn quan trong triều? Với tính tình mà kẻ khác không sao nắm bắt của Phương đại nhân mà nói, đây là chuyện không phải không có khả năng.

Phương Tranh làm quan đã vài năm, trong triều đường cũng có vài quan viên tương đắc cùng giao tình với hắn. Thấy Phương Tranh hấp tấp chạy vào đội ngũ, các quan viên vô luận là thích hay không thích hắn, đều cùng nhau bắt chuyện.

“ Phương đại nhân ngày đêm làm lụng vất vả quốc sự, hôm nay còn không ngại lao khổ vào triều, thật sự là khổ cực quá.”

Quần thần đều gật đầu phụ họa.

Phương Tranh bĩu môi cười nói: “ Cái gì làm lụng quốc sự vất vả nha, ta chiếu cố hai bà bầu trong nhà quá mệt mỏi thôi, ngủ quên, ha hả, xin lỗi, xin lỗi.”

Mọi người: “…”

Cho ngươi một bậc thang lại không biết leo lên, đáng đời ngươi cùng quan viên trong triều không có tiếng nói chung.

Phương Tranh thở hổn hển, lại cùng hoàn lễ với các quan viên. Sau đó liền ôm vai Ngụy Thừa Đức, cười nói: “ Ngụy đại nhân, ha hả, càng già càng dẻo dai, mỗi ngày chìm đắm trong ôn nhu hương của Phượng Tiên cô nương, còn có thể vào triều sớm như vậy, thật là làm hạ quan bội phục không ngớt.”

Ngụy Thừa Đức tức giận đến râu mép nhảy lên, nguyên bản vốn muốn cùng Phương Tranh trò chuyện vài câu, lúc này lại phải nghiêm mặt, hung hăng hừ một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.

Phương Tranh cười hắc hắc, cùng Phùng Cừu Đao đang đi trong hàng võ tướng sắc mặt trầm tĩnh trao đổi một chút ánh mắt.

Lâm triều vẫn dập đầu như cũ, lại hô muôn năm, sau đó chúng ái khanh bình thân.

Mập Mạp ngồi trên ngai vàng, thần sắc hơi có chút âm úc thâm trầm.

Vô luận là ai khi biết được sắp có người dùng đao kiếm nhanh chỉ vào chóp mũi của chính mình thì tâm tình đều không sao tốt nổi.

Mập Mạp lên làm hoàng đế, vốn cũng do tình thế bắt buộc. Khi đó đang đánh nhau với thái tử, nếu không tranh ngôi vị hoàng đế, đó chỉ còn đường chết, may là Mập Mạp tranh được rồi.

Nhưng bản chất của hắn kỳ thực có chút nhu nhược. Là một người tốt vô cùng khoan dung đối với người khác. Điều này đã định trước khi hắn lên ngôi sẽ không quá khả năng trở thành vị đế vương hứa hẹn sẽ mở mang bờ cõi, chỉ có thể căng căng thẳng thẳng duy trì hiện trạng, làm một vị quân vương không công tích cũng không quá tội lỗi mà thôi.

Nhưng hôm qua Phương Tranh tiến cung, đem quân báo từ phương bắc cho hắn xem qua, Mập Mạp nhất thời rõ ràng, tình thế lúc này, sợ rằng làm một vị quân vương thủ phận cũng không được, sau khi tiêu diệt quốc sư Mặc Cúc Liên và tiểu Khả Hãn, Mặc Xuyết tất nhiên sẽ xé bỏ ước hẹn đồng minh cùng Hoa triều, hung hãn phạm biên cảnh Hoa triều. Với thiên tính hơn trăm năm của người Đột Quyết, đây hầu như là sẽ khẳng định.

Thân là người thống trị của quốc gia khổng lồ này, Mập Mạp nên làm sao quyết đoán? Dốc hết binh lực trong nước chiến đấu hay phái sứ giả đến kết giao Mặc Xuyết, đổi lại một chút hơi tàn?

Mập Mạp lâm vào khó khăn vô cùng.

“ Các ái khanh khoan hãy dâng sớ, trẫm có một chuyện muốn cùng các ái khanh thương nghị.”

Mập Mạp dừng một chút, nhìn các đại thần, chậm rãi nói: “ Hôm qua phương bắc quân báo, hai vị Khả Hãn Đột Quyết quyết chiến ngoài Hắc Sa Thành, Cốt Đốt Lộc Khả Hãn chết trận, Mặc Xuyết đại thắng, hôm nay đã bức tàn quân Cốt Đốt Lộc tới ngoài U Châu, thảo nguyên đã sắp được Mặc Xuyết thống nhất…”

Lời vừa nói ra, cả kim điện kinh hãi.

Đại thần có thể đứng trên kim điện, tự nhiên cũng không phải là nhân vật đơn giản, Mập Mạp còn chưa nói xong, bọn họ lập tức liền ý thức được, tai họa của Hoa triều sắp tới.

Mặc Xuyết thống nhất thảo nguyên, bước tiếp theo hắn sẽ làm gì, điều này còn cần phải hỏi sao?

Trong lúc nhất thời, tiếng quần thần nghị luận vang lên, bên trong kim điện vang lên tiếng ồn ào, ong ong không dứt.

Mập Mạp nhìn những đại thần thường ngày luôn hô hào trung quân ái quốc, không khỏi nhẹ nhàng thở dài.

Quốc nạn sắp tới, những kẻ tự xưng “ trung quân ái quốc” này, chẳng lẽ dù là một người đưa ra quyết định hay kiến nghị cũng đều không có hay sao?

Theo thói quen hắn nhìn về phía Phương Tranh đứng bên cây trụ gần cửa điện, đã thấy hắn đang ngáp dài, vẫn dáng dấp không tỉnh ngủ như trước, đầu gật gù, không biết còn cho rằng hắn đang tự hỏi chuyện quốc sự, biết đến đương nhiên hiểu rõ, người này đang bắt đầu ngủ gà ngủ gật.

Nhìn dáng dấp lười biếng của Phương Tranh, Mập Mạp không khỏi cười khổ.

“ Hoàng thượng, cựu thần có chuyện nói.”

Thanh âm già nua vang lên trong kim điện, mọi người đều đưa ánh mắt nhìn vào giữa kim điện, đã thấy Lễ Bộ thị lang Lâm Đằng run rẩy đứng ra khỏi hàng, lão đầu nhi hơn bảy mươi tuổi, cũng là hai triều nguyên lão. Vẫn dùng văn chương đạo đức lưu truyền hậu thế, thái độ làm người hơi có chút câu nệ, nhưng năng lực cũng không tệ.

Mập Mạp thấy rốt cục cũng có người bước ra nói chuyện, nhất thời vui vẻ, vội vàng nói: “ Lâm ái khanh có chuyện gì cứ nói.”

Lâm Đằng lắc nhẹ đầu, lại khàn giọng ho khan vài tiếng, làm Phương Tranh giật mình tỉnh ngủ, kiễng chân liếc mắt nhìn về phía trước, không khỏi lắc đầu, thấp giọng nói thầm: “ Lão nhân này, sắp vào quan tài rồi, thế nào còn không chịu cáo lão hồi hương? Làm chức quan này thật có ý nghĩa lắm sao? Tuổi tác đã già như vậy còn cố chiếm vị trí không chịu buông tay, thật là không có lòng giác ngộ…”

Lâm Đằng dùng sức khái một hồi, lúc này mới khàn giọng nói: “ Hoàng thượng, cựu thần cho rằng, Đột Quyết Mặc Xuyết Khả Hãn sau khi thống nhất xong thảo nguyên, sẽ nam hạ xâm lược Hoa triều ta. Thế nhưng Hoa triều đã chịu qua mấy lần nội chiến, vô luận là quốc khố ngân lượng, quân giới bổ bị, quân sĩ nhân số, lương thảo vân vân, thật sự là vô cùng thiếu thốn. Hoàng thượng, cựu thần cho rằng, nên nhanh chóng phái sứ giả đến thảo nguyên, dùng tiền tài tạo niềm vui cho Mặc Xuyết Khả Hãn, khiến cho hắn cùng Hoa triều ký xuống minh ước vĩnh không xâm phạm, bỏ đi ý niệm xuôi nam trong đầu, như vậy có thể bảo cho Hoa triều bách tính và xã tắc bình an, không phải chịu binh đao tai ương…”

Một phen lời nghe như đường đường chính chính mưu quốc, nhất thời đưa tới không ít đại thần nhát gan phụ họa. Mọi người đều gật đầu khen: “ Lâm đại nhân lời ấy đại thiện, lúc này thật không phải lúc giao chiến cùng Đột Quyết.”

“ Quân tiên phong của người Đột Quyết mạnh không thể đỡ, cùng họ ngạnh đấu, thật là bất lợi!”

“ Thần tán thành Lâm đại nhân nói!”

Nhất thời trong đại điện đông nghịt người quỳ đầy đất, cùng kêu lên nói: “ Chúng thần tán thành lời Lâm đại nhân nói!”

Chỉ có một số ít đại thần ngay thẳng cùng toàn bộ võ tướng vẫn đứng thẳng tắp, trên mặt tràn đầy vẻ giận dữ.

Mập Mạp thất thần nhìn các đại thần quỳ cả kim điện, thấy có cả Lễ Bộ thượng thư Dương Đốc Thanh dẫn đầu, còn có Hộ Bộ thượng thư Đỗ Tùng Quân, cùng với đại bộ phận quan viên trong lục bộ đều quỳ, trong lòng Mập Mạp nhất thời thất vọng không gì sánh được.

Đây là thần tử não cốt mà phụ hoàng lưu lại cho ta đó sao? Người Đột Quyết còn chưa đánh tới, bọn họ đều sợ hãi, tình cảnh này, chẳng khác gì mấy năm trước khi người Đột Quyết đánh tới vô cùng tương tự, Mập Mạp nhớ kỹ lúc đó cũng trên kim loan điện, cả triều đại thần quỳ hơn phân nửa, đang xin cầu hòa, phụ hoàng tức giận xanh cả mặt, nhưng lại không có biện pháp làm gì họ, dù sao lý do bọn họ nói ngoài miệng, một chữ so với một chữ vô cùng chính nghĩa nghiêm nghị, tựa hồ khởi binh chiến tranh là hành vi của bạo quân, sẽ cấp cho thần dân thiên hạ lưu lại ấn tượng xấu…

Mập Mạp nhìn các đại thần quỳ trong điện, trong mắt không khỏi hiện lên vài phần bi thương, dù là dâng lên tài vật, người Đột Quyết lui binh, nhưng dạng lui binh này có thể bảo trụ được bao năm? Huống chi Hoa triều từ xưa đều cho mình là thượng quốc, nếu hướng kẻ xâm lược dâng lên tài vật, mình đường đường là vua của một nước, tôn nghiêm về đâu? Thiên hạ thần dân làm sao đối đãi chính mình? Lịch sử hôm nay phảng phất như đi qua một lần luân hồi, lại là một màn như ngày xưa, đối mặt cả triều đòi cầu hòa, Mập Mạp cảm thấy một trận vô lực.

Chỉ có Bộ Binh thượng thư Ngụy Thừa Đức lạnh lùng hừ một tiếng, hèn mọn nhìn các đại thần quỳ đầy đất, lông mày rậm nhướng cao, ngang nhiên nói: “ Hoàng thượng, cựu thần…”

“ Hán gian! Chó săn! Quân bán nước! Người người đều có thể tru chi!”

Trên triều đình nghị luận, phi thường đột ngột truyền đến một thanh âm giáo huấn phẫn nộ.

Quần thần ngẩn người, sau đó lập tức liền biết, không cần nhìn, đó nhất định là Phương đại nhân có chuyện muốn nói.

Mập Mạp thấy Phương Tranh mở miệng, thần sắc không khỏi vui vẻ. Hắn bỗng nhiên cảm thấy mình may mắn hơn so với phụ hoàng, ngày trước khi triều đình gặp nạn này, cả triều đều đòi cầu hòa, không một ai đi ra phản bác, đến phiên chính mình làm hoàng đế, may mắn chính là mình có thần tử như Phương Tranh, hắn có thể ở bất cứ lúc nào cũng cùng chung ý nghĩ nhất trí với mình, đây mới là tri kỷ lương bằng chân chính.

Trong ánh mắt nhìn kỹ ngạc nhiên của quần thần, Phương Tranh đang dựa vào cây cột ngủ gà ngủ gật cũng không ngủ nổi nữa, hắn hổn hển đẩy ra đại thần đang đứng trước người, trong miệng hét lên: “ Mau tránh ra, mau tránh ra! Tới phiên ta lên tiếng!”

Tách ra người đứng trước mặt, Phương Tranh bước nhanh đi tới trước mặt Lâm Đằng, tức giận chỉ vào mũi Lâm Đằng lớn tiếng nói: “ Lão đầu nhi ngươi có phải là có bệnh hay không? Người khác sắp đánh tới cửa, ngươi còn thí điên thí điên đi tống vàng bạc châu bảo cho người ta, ngươi tự hạ tiện thì chính ngươi cứ đưa đi, đừng lôi kéo hoàng thượng và cả triều văn võ theo ngươi cùng nhau bị coi thường!”

Lâm Đằng thấy Phương Tranh mắng hắn, không khỏi ngẩn người. Mặc dù biết rõ Phương Tranh không dễ trêu chọc, nhưng ngay trước mặt mọi người bị chỉ vào mũi chửi mắng, thân là hai triều nguyên lão, nhất thời hắn làm sao xuống đài?

Bộ râu của Lâm Đằng run lên, ngón tay run run chỉ Phương Tranh: “ Ngươi…ngươi quá…thô bỉ không chịu nổi.”

“ Hiểu rõ hiểu rõ cái rắm! Nói còn chưa đầy đủ, đã già đến hồ đồ, còn không về nhà dưỡng lão, làm chức quan rách này có ý tứ gì? Làm quan thì cứ lo thủ phận của ngươi đi, nhưng ngươi cổ động hoàng thượng và cả triều đại thần theo ngươi bán nước, thích làm nô tài của người Đột Quyết như thế, sao ngươi không đem lão bà nữ nhi của ngươi đưa cho Đột Quyết Khả Hãn? Người Đột Quyết còn chưa đánh tới, ngươi lại ba ba muốn đi tống tiền cho bọn hắn, sao ngươi không tống tiền cho ta?”

Phương Tranh nói chuyện chợt chuyển, nhất thời làm Lâm Đằng khó hiểu: “ A?”

Thấy Lâm Đằng không giải thích được, Phương Tranh rất không vui vẻ, kiên trì giải thích: “ Ngươi xem, chuyện người Đột Quyết đánh tới không biết sẽ là ngày nào, ít nhất bây giờ còn rất sớm, đối với ngươi hiện tại ta nhìn rất không vừa mắt, rất có khả năng một quyền chỉnh ngươi chết khiếp, với tính tình sợ chết như thế của ngươi, ta nghĩ ngươi hẳn nên tống tiền cho ta trước. Nếu làm ta vui vẻ, có lẽ ta sẽ không chỉnh ngươi nữa…”

Lâm Đằng suy nghĩ hồi lâu mới kịp phản ứng, nhất thời nét mặt già nua trầm xuống, cả giận nói: “ Phương đại nhân, lúc này là lúc quốc gia tồn vong, mời đừng nói chuyện vui đùa đi chứ? Lão phu vừa nói, đều là luận bàn của người lão thành mưu quốc, thế nào đến miệng ngươi đều thành bán nước? Ngươi không thấy nhiều vị đại nhân đều tán thành lời lão phu nói hay sao? Ngươi nói lão phu bán nước, chẳng lẽ hơn phân nửa triều thần đều là kẻ bán nước?”

Quần thần đều gật đầu nói: “ Hay hay, biết rõ không thể làm nổi, còn cố làm là ngu ngốc, Đột Quyết thế mạnh, chúng ta tránh đi mũi đao, tạm thời tỏ ra yếu kém. Chẳng lẽ không nên sao? Chẳng lẽ phải đẩy quân sĩ Hoa triều ra tiền tuyến cùng bọn chúng hợp lại ngươi chết ta sống mới được? Các tướng sĩ đều đã chết, ai tới bảo hộ giang sơn chúng ta? Ai tới bảo hộ hoàng thượng và thiên hạ con dân?”

Mọi người ồn ào lên tiếng, lý luận cùng Phương Tranh, nói ra đều hiên ngang lẫm liệt, phảng phất chỉ có né chiến cầu an, mới là lối ra duy nhất của triều đình và quốc gia. Bằng không đó là họa quốc, sẽ hại chết Hoa triều bách tính, nguy hiểm cho giang sơn xã tắc vân vân…

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 61

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự