Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 345 Thế gia dạ yến (1)

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn

Phiên bản Dịch · 3442 chữ · khoảng 12 phút đọc

Hòa Nhạc Lâu trầm như nước, Phương Tranh và đám thủ hạ quản sự Ảnh Tử cũng không hề quay đầu tiến lên xe ngựa, xa phu vung roi, xe ngựa chậm rãi bắt đầu di động.

“ Đại nhân, Diệp Mẫn Chi đã từng bắt cóc ngài, lại còn đá Hàn gia tiểu thư thành trọng thương, đại cừu như vậy, chỉ để cho hắn làm trai lơ thiếp đồng, có phải quá tiện nghi cho hắn hay không?” Ôn Sâm ngồi trong xe ngựa hỏi.

Phương Tranh hừ nói: “ Vậy ngươi còn muốn thế nào?”

Trong ánh mắt Ôn Sâm lộ ra vẻ ngoan lệ, dương tay chém xuống: “ Thuộc hạ an bài vài người, đợi Lý viên ngoại tiêu hồn qua đi, đem Diệp Mẫn Chi giải quyết, hắn đối với đại nhân tất sẽ sinh thù hận trong tâm, giữ lại chỉ sợ là một tai họa.”

Phương Tranh suy nghĩ một chút, than thở: “ Bỏ đi, hắn đã bị nghiêm phạt đủ rồi, hắn đã vì sự xung động của chính mình trả giá thật đắt, nếu còn giết hắn, đó chính là khinh người quá đáng. Lão Ôn, phân phó xuống dưới, đem Diệp Mẫn Chi cùng Hàng Châu Diệp gia toàn tộc lưu vong ngoài ngàn dặm tại Mạc Bắc, cả đời làm nô, vĩnh không trở mình, Hàng Châu Diệp gia triệt để bị xóa tên tại Giang Nam!”

Ôn Sâm rùng mình, vội vàng tuân mệnh.

“ Đại nhân, Diệp Mẫn Chi nhắc đến tại Giang Nam không ít thế gia âm thầm cùng Thái Vương cấu kết, giúp đỡ Thái Vương mưu phản. Lời này nếu là thật, đại nhân có muốn cấp cho đám thế gia một chút giáo huấn hay không?”

Phương Tranh trừng mắt nhìn hắn, nói: “ Giáo huấn? Ai giáo huấn ai? Lĩnh mười vạn đại quân tiêu diệt hết Giang Nam thế gia? Thế lực thế gia tại Giang Nam đã ăn sâu gốc rễ, rắc rối khó gỡ, bọn họ là địa đầu xà, chúng ta làm sao đấu qua bọn họ?”

Ôn Sâm cứng lại, sắc mặt nong nóng nói: “ Nhưng cũng không thể tùy ý cho bọn họ âm thầm thông đồng với phản tặc chứ?”

Phương Tranh suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nở nụ cười: “ Đối với Giang Nam thế gia, ân uy cùng phát, vừa đấm vừa xoa, hiện tại Diệp gia đã bị khâm sai đại thần ra lệnh một tiếng biến thành tro bụi, như vậy xem như đã lập uy, thế gia gia chủ của Giang Nam đang lúc kinh nghi bất định quan sát, chúng ta kế tiếp muốn làm, chính là phải thi ân trấn an.”

Ôn Sâm hai mắt sáng ngời: “ Ý tứ của đại nhân, chẳng lẽ dùng kế sách dụ dỗ trấn an thế gia?”

Phương Tranh cười nói: “ Không sai, dụ lợi, động tình, luôn luôn có điểm hiệu quả, chúng ta đại biểu cho thiên tử, thiên hạ đều thừa nhận chính thống, nếu làm cho thế gia còn đường có thể đi, ai lại muốn quay đầu mưu phản? Cho nên, ta đứng ra trấn an, khẳng định so với tên Thái Vương lén lén lút lút liên lạc bọn họ có hiệu quả tốt hơn nhiều lắm.”

“ Thái Vương kinh doanh nhiều năm, hắn tranh thủ lòng dân, mượn hơi thế gia, những thủ đoạn này hắn đều dùng, nhưng dù sao hắn cũng không phải là hoàng thượng, làm chuyện này dĩ nhiên không được hoàn chỉnh. Còn bị cản tay và lo lắng cũng nhiều. Nhưng chúng ta đại biểu chính là thiên tử, không nhiều lo lắng như hắn, hắn phải toàn lực tranh thủ, còn chúng ta nếu muốn tranh thủ, thì phải tranh thủ lòng dân cùng thế gia trở lại, bên người hắn còn có thứ gì giúp đỡ? Như vậy, Thái Vương bị diệt là sắp tới.”

Ôn Sâm khen ngợi: “ Đại nhân cao minh! Kế sách tuyệt diệu rút củi dưới đáy nồi, cũng chỉ có một vị công tử phong thần tuấn lãng đương kim thiên hạ như đại nhân tài năng nghĩ ra, thuộc hạ đối với đại nhân thật sự là…”

Phương Tranh yếu ớt thở dài: “ Được rồi, ngươi đừng vỗ, chủ ý này không phải do ta ra, là Hàn gia tiểu thư ra, ai, đều nói nữ tử vô tài đó là đức, ta nghĩ vị Hàn gia tiểu thư này rất thiếu đạo đức.”

Ôn Sâm cứng lại, vội vàng sửa lời nói: “ Đây cũng do đại nhân tuệ nhãn biết nhìn người! Nếu không có đại nhân nhận thức Hàn tiểu thư, nàng ta sao có cơ hội ở bên người vì ngài hiệu lực, vi người mưu ra kế sách? Nói đến cùng, công lao của đại nhân mới là lớn nhất. Lưu vong Diệp gia lập uy sau đó chúng ta lại ra mặt triệu tập các gia chủ của Giang Nam thế gia gặp nhau, do đại nhân tự mình đứng ra trấn an, cho bọn hắn tha hồ vuốt râu mừng rỡ, hứa ra chỗ tốt, thật khéo tay vừa đấm vừa xoa, quả nhiên rất mềm, rất mềm a.”

Phương Tranh nghe vậy cười ha ha, bỗng nhiên nghiêm mặt nói: “ Nói bậy! Bổn quan cứng đứng lên cũng thực cứng lắm đó!”

Ôn Sâm vừa nghe liền hiểu ý, vội vàng nói: “ Đúng đúng đúng, đại nhân cứng rắn cao ngất, thiên hạ thật tìm không ra người thứ hai, thật sự là dũng mãnh phi thường uy vũ nam tử, nam tử vĩ đại…”

“ Không chỉ cứng rắn, còn có thể co duỗi đó.”

“ A? Đại nhân uy vũ!”

Hai ngày sau, thám tử phái đi Phục Ngưu sơn truy tra nơi ở của Thái Vương còn chưa hồi báo tin tức, thành Dương Châu đã phái ra hơn mười kỵ mang ra tin tức, sau khi ra khỏi thành, liền theo các phương hướng khác nhau chạy đi.

Giang Nam lại một lần nữa gió nổi mây phun.

Các đại thế gia trong thời gian ngắn nhất đều cùng nhận được một lá thư mời đến từ khâm sai đại thần Phương đại nhân, trong thư mời các gia chủ thế gia trong ngày năm tháng ba đến thành Dương Châu Lục Ấm Quán. Phương Tranh sẽ bày yến tiệc tại Lục Ấm Quán, mời bọn họ đến với lý do là làm đầy tháng cho hài tử còn chưa ra đời của hắn.

Lý do này thật sự làm cho người ta dở khóc dở cười, hài tử còn chưa ra đời, không ngờ lại sớm bày tiệc đầy tháng, vị khâm sai đại nhân này cũng thật là không chút nghiêm túc nào.

Nhưng toàn bộ gia chủ Giang Nam thế gia nhận được lá thư mời, không ai dám bỏ quên trên bàn mà không để ý tới, trái lại thần tình ngưng trọng nhiều lần cân nhắc suy nghĩ mỗi chữ mỗi câu trong thư, nhấm nuốt thâm ý của khâm sai đại thần khi bỗng nhiên mời tiệc đầy tháng trong thời kỳ vô cùng mẫn cảm hiện tại.

Thế gia gia chủ cũng không ngốc, đương nhiên biết được tiệc đầy tháng chỉ bất quá là một cái cớ, bọn họ đang nghĩ rốt cục là vị khâm sai đại thần trẻ tuổi này đang muốn làm gì? Hàng Châu Diệp gia vừa mới bị hắn trừ tận gốc, toàn tộc gần ngàn người bị đày tới Mạc Bắc ngàn dặm làm nô, Diệp gia ngày đó bị lưu vong tiếng khóc rung trời, gia chủ Diệp Kình thân mang gông xiềng, ngay trước mặt quan binh đánh nhị công tử Diệp Mẫn Chi đến chết khiếp, Hàng Châu Diệp gia huy hoàng hơn trăm năm, khâm sai đại nhân chỉ chậm rãi phất phất tay, liền từ nay về sau xóa tên trong danh sách Giang Nam thế gia, có một điển hình phản diện vô cùng sống động đứng ngay nơi đó, thế gia nào của Giang Nam dám đem phong thư mời của vị khâm sai đại nhân này coi như không quan trọng?

Khâm sai mời tiệc, tồn ý thiện hay ác? Ở thời kỳ mẫn cảm khi Thái Vương bị binh bại, khâm sai có dự định cùng các đại thế gia tính toán sổ sách hay không?

Ngay khi các gia chủ còn đang ngờ vực vô căn cứ trong thời gian nghỉ chân quan sát, Tô Châu Hàn gia gia chủ Hàn Trúc là người thứ nhất khởi hành đi Dương Châu, lúc Hàn Trúc rời khỏi Tô Châu lại rất rầm rộ, khua chiêng gõ trống cho mọi người đều biết, tri phủ Tô Châu suất lĩnh quan viên trong thành đi ra đưa tiễn, rầm rộ không kém gì đi nghênh tiếp khâm sai đại nhân.

Có Hàn Trúc đi đầu, thế gia gia chủ đều noi theo, trong lúc nhất thời xe ngựa xa hoa đi Dương Châu như mây trôi mù mịt, trên quan đạo xe đến xe đi, cảnh tượng vô cùng phồn hoa trọng đại.

Ngày năm tháng ba, đêm.

Bên trong Dương Châu Lục Ấm Quán giăng đèn kết hoa, từ Hào Ti phủ thổ địa đưa đến một đám người hầu xử lý công việc, qua lại hối hả náo nhiệt.

Xe ngựa bố trí xa hoa, những cỗ kiệu lần lượt dừng ngay trước Lục Ấm Quán, các gia chủ thần sắc khác nhau lúc gặp mặt đều chắp tay hành lễ, đây đó trao đổi ánh mắt ý vị thâm trường.

Bọn người hầu nho nhã lễ độ đưa các gia chủ đến một nhà thủy tạ trong Lục Ấm Quán, yến hội được diễn ra bên trong một nhà thủy tạ, nơi này bốn mặt đều có nước bao quanh, đèn như sao trời, phong cảnh uy nghi.

Bên trong Lục Ấm Quán, Phương Tranh lặng lẽ xốc lên màn che thật dày, đánh giá những gia chủ thế gia đến đây dự tiệc.

“ Ai nha, những gia chủ này gương mặt thật là xấu xí, ta đứng trước mặt bọn họ nhất định rất có tự tin.” Phương Tranh vô cùng vui vẻ nói.

Hàn Diệc Chân đứng một bên tức giận lườm hắn một cái, người này rốt cục đang suy nghĩ cái gì trong đầu? Thời khắc trọng yếu như vậy, hắn lại đi lo bình luận gương mặt của các gia chủ, tư duy của hắn thực sự quá phóng khoáng đi.

Phương Tranh vừa xem vừa tấm tắc đánh giá, hồn nhiên chưa phát giác ra ánh mắt khinh bỉ của Hàn Diệc Chân bên cạnh.

Phương Tranh càng xem càng cảm giác những gia chủ thế gia này không giống như loại người dễ tiếp xúc, biểu tình dễ dàng dần dần rút đi, thay vào thần tình lo sợ bất an, nghiêng đầu nhìn Hàn Diệc Chân nói: “ Bọn họ dường như rất hung a.”

Hàn Diệc Chân trợn trắng mắt.

Phương Tranh không nghe câu đáp của nàng, không khỏi càng lo sợ: “ Như thế này nếu như nói chuyện không vừa ý, bọn họ liên thủ đánh ta thì làm sao bây giờ? Ngươi biết, ta không dễ dàng xuất thủ.”

Dù là xuất thủ thì cũng chỉ là bị đánh.

Suy nghĩ một chút, thần tình Phương Tranh ngưng trọng nói: “ Không được! Công tác chuẩn bị của ta còn chưa làm đủ, ta phải đi an bài an bài.”

Nói xong Phương Tranh quay đầu đi ra ngoài.

“ Ngươi đi làm gì?” Hàn Diệc Chân hỏi.

“ Đi an bài năm trăm danh đao phủ thủ mai phục bên ngoài thủy tạ, ai dám đánh ta, lão tử gọi người dùng năm trăm cái búa chém chết hắn!” Khẩu khí của Phương Tranh hùng hồn như người của Hồng Hưng Bang.

“ Ngươi thực sự là tên hỗn đản!” Hàn Diệc Chân còn chưa lành vết thương, lại bị Phương Tranh làm tức giận đến hai gò má đỏ bừng, đưa tay kéo lấy ống tay áo Phương Tranh, hung hăng giật lại, quát: “ Ngươi trở về cho ta.”

“ Họ đều là gia chủ có thân phận địa vị, cho dù xé rách mặt cũng có giáo dưỡng tốt đẹp, ngươi cho là ai cũng đê tiện thô lỗ như ngươi sao? An bài đao phủ thủ có cái gì dùng.” Bàn tay Hàn Diệc Chân đẩy mạnh đầu Phương Tranh nói.

“ Bên trong tuồng kịch có nói nam diễn viên an bài đao phủ thủ luôn rất ngưu bức…”

Phương Tranh thật muốn thử xem tình cảnh dùng ly ném xuống làm hiệu lệnh sau đó chúng đao phủ thủ nhất loạt giết vào, tràng diện nhất định rất rộng lớn mạnh mẽ.

Hàn Diệc Chân nhíu đôi mày thanh tú, than thở dài.

Giờ Tuất, dưới vòng vây của các thuộc hạ, chủ nhân yến hội Phương Tranh rốt cục khoan thai xuất hiện.

Hôm nay Phương Tranh mặc thường phục, thân khoác nho sam màu tím nhạt, thắt lưng đeo dây đai cẩm ngọc khảm châu, dây lưng còn có một khối ngọc bội Bách Phúc Ngọc, chân mang giày mềm, thỉnh thoảng còn phe phẩy một cây quạt mạ vàng trong tay, cả người có vẻ hơn người, siêu phàm thoát tục, lúc bước đi tràn đầy ý tứ hàm súc của một công tử xuất trần, nhất thời hấp dẫn không ít ánh mắt ái mộ của bọn nha hoàn đang hầu hạ chung quanh.

Các gia chủ đưa mắt nhìn nhau, trong lòng không khỏi thầm giật mình.

Sớm biết vị khâm sai đại thần này là một vị công tử còn trẻ tuổi, lại không nghĩ tới hắn lại trẻ đến như vậy, trên mặt hiện lên vẻ mỉm cười ôn hòa. Làm kẻ khác như thấy được cơn gió mùa xuân, theo hình dạng hiền lành lúc này của hắn, ai cũng không thể tưởng tượng, chỉ ngay mấy ngày trước, hắn tự mình dẫn đại quân triều đình đánh bại quân đội mưu phản của Thái Vương, một đường chém giết mấy vạn phản tặc. Cũng là mấy ngày trước, một đạo mệnh lệnh của hắn hạ xuống, Hàng Châu Diệp gia toàn tộc hơn ngàn người đều kết thúc ngày tháng phong cảnh huy hoàng của trăm năm thế gia, toàn bộ biến thành nô lệ khổ dịch.

Người này tuổi tác tuy nhỏ, nhưng hành sự vô lại chua ngoa, quả nhiên không thể khinh thường.

Các gia chủ mang theo tâm tình kính nể cẩn cẩn thận thận chào hỏi Phương Tranh, sau đó lo sợ bất an ngồi xuống, đây đó trao đổi ánh mắt thấp thỏm.

Phương Tranh ha ha cười, cất cao giọng nói: “ Hôm nay bổn quan mạo muội, thỉnh các vị gia chủ đến Dương Châu dự tiệc, thực là vì chúc mừng đầy tháng hài tử còn chưa ra đời của bổn quan, các vị nể tình như thế, bổn quan nhờ ơn, đa tạ các vị, rất hân hạnh được đón tiếp!”

Chúc mừng đầy tháng hài tử còn chưa ra đời!

Mọi người gương mặt cười khổ, những lời nói này, nghe vào rõ ràng là có vấn đề, nhưng hết lần này tới lần khác lại không ai phản bác. Trong lòng đoàn người đều biết rõ ràng, ngươi cũng không cần đem cái cớ này nói ra một lần lại một lần đi chứ? Đang ngồi ai chẳng biết ngươi kêu chúng ta tới là ý không ở trong lời?

Các gia chủ đều là người rất có hàm dưỡng, cũng không vạch trần, đều chắp tay chúc mừng: “ Chúc mừng Phương đại nhân có hài nhi như lân hổ.”

Ai biết Phương Tranh lại hì hì cười, nói: “ Tuy rằng hài tử của ta còn chưa ra đời, nhưng hôm nay là rượu đầy tháng, vẫn phải làm một chút hình thức, đã là rượu đầy tháng, hài tử dù có xấu xí cũng phải ra mắt, nếu không sau khi các ngươi trở về khẳng định sẽ nói bổn quan treo đầu dê bán thịt chó, như vậy không quá tuyệt vời.”

Nói xong Phương Tranh quay phía sau ra dấu cho thuộc hạ, một gã thuộc hạ nín cười, chẳng biết từ nơi nào ôm ra một búp bê vải bằng tơ lụa trắng. Búp bê làm rất tinh xảo, bên trong nhồi bông gòn, có mũi có mắt, diệu nhất chính là, mặt mày búp bê vải còn có vài phần rất giống Phương Tranh, đều là dáng dấp lấm la lấm lét, dường như tùy thời đều đang đánh chủ ý xấu xa.

Phương Tranh hai tay tiếp nhận, nhìn mặt mày búp bê vải, đáy lòng không khỏi thở dài không ngớt.

Thỉnh Hàn Diệc Chân tùy tiện làm ra một con búp bê dùng làm dụng cụ biểu diễn, không cần phải tích cực đến như thế này chứ? Tỉ mỉ nhìn một cái, oa nhi này ngoại trừ có chút giống hắn, không ngờ còn loáng thoáng có vài phần dáng dấp của Hàn Diệc Chân, nhìn ra được Hàn Diệc Chân khi làm oa nhi này còn hao phí mất một phen tâm tư linh xảo.

Trên mặt lộ ra mỉm cười hòa ái, trong ánh mắt ngạc nhiên không giải thích được của mọi người, Phương Tranh ôm búp bê vải giả trang như đang nhẹ nhàng lắc lắc ru ngủ, sắc mặt như một phụ thân hiền lành: “ Hài tử, ngày hôm nay ngươi đầy tháng, ngươi xem, có nhiều gia gia bá bá vội tới chúc mừng cho ngươi, ngươi có phải cảm thấy rất cao hứng không? Nhất định là như vậy.” Vẻ mặt cười hiền từ, không ngờ hắn lại nói chuyện với búp bê vải trong tay.

Mọi người nhìn nhau, trong lòng một mảnh hỗn độn, dù những gia chủ đều kinh nghiệm sóng gió, lúc này cũng đoán không ra vì sao vị khâm sai đại nhân lại làm trò ngay trước mặt bọn họ ôm một búp bê vải giả thành người cha hiền từ, hành động này đến tột cùng có dụng ý ra sao?

Bất quá mọi người rất nhanh liền hiểu rõ dụng ý của Phương Tranh.

Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Phương Tranh bỗng nhiên kề lỗ tai gần kề đầu của búp bê vải, giả dạng “ a” một tiếng: “ Ngươi nói cái gì?”

Giọng nói Phương Tranh có vẻ rất giật mình, sau đó biến sắc, dáng dấp hơi làm khó nhìn búp bê vải nói: “ Như vậy không tốt đâu? Ngươi cũng quá kỳ cục.”

Sắc mặt mọi người nhất thời càng phức tạp, vị khâm sai đại nhân này có phải là có mao bệnh? Búp bê vải có thể nói sao? Rốt cục ngươi muốn làm gì thì cứ nói thẳng không được sao? Quanh có lòng vòng có ý tứ gì chứ?

Theo ý của mọi người, Phương Tranh cuối cùng cũng nói thẳng.

Ngẩng đầu, vẻ mặt Phương Tranh hơi làm khó nhìn mọi người: “ Phá hài tử này, lại còn nói các ngươi tới chúc mừng đầy tháng của hắn vì sao đi tay không, không tống cho hắn chút vòng vàng vàng thỏi dây chuyền gì đó, nhỏ như vậy đã biết đòi hối lộ, thật sự là quá vô sỉ.”

Mọi người mặt mày đen thui, rốt cục là ai vô sỉ? Các gia chủ quen nhìn nhân vật quan trường, dạng người gì chưa từng thấy qua? Nhưng đòi hối lộ lại có kỹ thuật hàm lượng như thế, bọn họ thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy, người này không biết da mặt làm bằng gì?

Mọi người đều cười khổ, thò tay hùng hồn góp tiền, bởi tất cả mọi người đều không nghĩ tới Phương Tranh lại ôm một hài tử đi ra, cho nên khi bọn họ đi tới cũng không hề chuẩn bị lễ vật, theo như lời Phương Tranh “ vòng vàng dây chuyền” các loại gì đó càng không mang theo, duy nhất cũng chỉ có ngân phiếu mà thôi.

Vì vậy bên trong nhà thủy tạ, giữa hai dãy bàn yến hội, một bức tình cảnh không hiểu quỷ dị xuất hiện.

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 48

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự