Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 272 Binh vây Thần Liệt sơn (1+2)

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn
Phiên bản Dịch · 5035 chữ · khoảng 18 phút đọc

Trên đỉnh Thần Liệt sơn, từng trận gió lạnh thấu xương gào thét, bầu không khí khủng bố tràn ngập, nỗi sợ hãi trong thâm tâm của đám quần thần bắt đầu lan tràn.

Đại đa số bọn hắn đều là văn thần thuộc hạng tay trói gà không chặt, chưa bao giờ từng nghĩ rằng chiến tranh cùng giết chóc lại cách bọn họ gần đến như thế, trong chóp mũi mơ hồ ngửa thấy được mùi máu tanh khiến cho người ta muốn nôn mửa.

Có không ít các vị đại thần hoảng sợ tới mức biểu tình tái mét, thân hình run rẩy không ngừng, lúc trước trên miệng của bọn hắn thường treo một câu, “ Thần không tham sanh úy tử, quyết xả thân thủ nghĩa.” Giờ khắc này gương mặt của cả đám đều trở nên tái nhợt, một khi địch nhân đặt đao kiếm lên cổ chính mình, chân chính có thể ung dung tự tại liệu có được bao nhiêu người? Nhân tính vốn dĩ đã yếu đuối, ngay cả tướng quân kinh qua đẫm máu sa trường cũng có những lúc sợ chết mà phải đầu hàng, huống chi một đám văn thần yếu nhược như bọn hắn?

Dưới chân núi thanh âm hò hét càng lúc càng kịch liệt, nghe thanh âm này dường như ở dưới chân núi phản quân của thái tử cùng cấm quân đã bắt đầu khai chiến rồi.

Lúc này một gã thống lĩnh cấm quân toàn thân đầy máu, lảo đảo bước lên đàn tế trời quỳ một gối xuống, lớn tiếng nói: “ Bẩm hoàng thượng, dưới chân núi có một đội quân năm vạn nhân mã mang ý đồ mưu phản, một mực ngoan cố tấn công lên núi. Cấm quân ít người chỉ có thể ngăn cản nhất thời, thỉnh cầu hoàng thượng mau rút lui!”

Quần thần nghe vậy nhất thời náo động, năm vạn nhân mã! Lần này thái tử tạo phản quả nhiên là đã tốn nhiều công phu lập mưu tính kế, một vạn cấm quân làm sao có thể ngăn cản được năm vạn người tấn công? Ánh mắt của đám quần thần tất cả đều tập trung lên trên người hoàng thượng, tình thế nguy cấp không biết hoàng thượng sẽ hạ quyết định như thế nào?

Binh Bộ thượng thư Ngụy Thừa Đức chỉ kinh ngạc ngắn ngủi trong chốc lát, lập tức đã khôi phục lại trạng thái bình thường. Lúc này đôi mày rậm của hắn nhướng lên, hiên ngang đứng ra giữa quỳ gối trước mặt hoàng thượng, nghiêm trang nói: “ Thần nguyện chết vì hoàng thượng! Hoàng thượng thỉnh mau lui trở lại kinh thành, cựu thần vốn là Binh Bộ thượng thư, tuy rằng chỉ là một văn thần nhưng cũng am hiểu chiến sự, nơi này cựu thần sẽ phụ trách chỉ nguy ngăn cản địch nhân, để cho hoàng thượng có thể tranh thủ thời gian, cho dù chỉ còn một binh một tốt, cựu thần cũng sẽ không để cho phản quân vượt qua sơn đạo này!”

Hoàng thượng vui mừng nhìn Ngụy Thừa Đức, sau đó chợt cười lạnh nói: “ Trẫm vốn là chân mệnh thiên tử, trẫm ngồi trên ngôi vị cửu ngũ chí tôn là do phụng mệnh thiên gia, chỉ một đạo phản quân há lại có thể đảo lộn thiên ý? Trẫm không lui!”

Hoàng thượng nét mặt trầm tĩnh như nước, trong hốc mắt già nua chợt bắn ra từng đạo sát khí, ánh mắt đảo qua đám quần thần trầm giọng nói: “ Trẫm muốn các ngươi mở to hai mắt ra nhìn cho rõ ràng, quân phản bội trẫm, kết cục chỉ có một đó chính là hồn phi phách tán!”

Nói xong Hoàng thượng quát lớn: “ Phùng Cừu Đao ở chỗ nào? Hàn Đại Thạch ở đâu?”

Thanh âm văng vẳng giữa không trung, sau đàn tế trời có hai thân ảnh hiên ngang bước ra, một thân giáp trụ sáng ngời, thần tình nghiêm trang cước bộ trầm ổn, trong lúc bước ra đã thể hiện rõ khí chất quân nhân vô cùng cường hãn.

“ Mạt tướng bái kiến hoàng thượng.” Hai người đi tới trước mặt hoàng thượng, quỳ một gối bái nói.

“ Mời hai tướng quân hãy đứng lên.” Hoàng thượng nhìn hai người trong ánh mắt lộ ra vài phần thưởng thức: “ Thái tử mưu phản, triều cục nguy nan, có ngăn cản được cơn sóng dữ này hay không thì còn phải trông chờ vào hai vị tướng quân.”

Phùng Cừu Đao cùng Hàn Đại Thạch lại dõng dạc nói: “ Tuân chỉ!”

Ngay sau đó hai người liền đứng dậy, phân biệt bước về hai hướng ngược nhau, tiếp theo nhận trường cung trong tay của thuộc hạ, ngửa đầu lên trời bắn ra một mũi lệnh tiễn, thanh âm chói tai gào rít trùng điệp trên bầu trời của núi rừng Thần Liệt sơn. Bỗng nhiên trong cánh rừng dần dần lộ ra những ngọn đại kỳ màu hồng, màu đen theo thứ tự, ngay sau đó những thân ảnh phục binh mặc áo giáp Long Vũ quân cùng Long Tương quân cũng chậm rãi xuất hiện, thân ảnh càng ngày càng nhiều, cuối cùng chung quanh khắp núi rừng đều chi chít bóng người dày đặc.

Sau khi binh lính hiện thân, liền nhanh chóng xếp thành đội ngũ hướng lên đỉnh núi mà tụ tập, tựa như từng lớp lớp sóng người rất nhanh liền trào dâng tới.

Đến lúc này đám quần thần mới mơ hồ minh bạch được, nguyên lai sự tình thái tử mưu phản sớm đã nằm trong kế hoạch của hoàng thượng, hữu tâm toán vô tâm, kế hoạch mưu phản của thái tử liệu có thành được hay không?

“ Truyền lệnh, nổi trống! Hợp binh!” Hai vị tướng quân đồng thời quát lớn, ra lệnh cho thuộc hạ.

“ Tùng tùng tùng…..” Tiếng trống trầm muộn mà chấn động, đám quân sĩ tựa như nghe được tín hiệu xung phong, nhất thời sĩ khí tăng cao, cùng hét lớn lên một tiếng: “ Giết….!”

Tiếng hống rung trời, khiến cho thiên địa phong vân biến sắc, núi rừng ảm đạm.

Giữa lúc đó quân sĩ hai cánh quân hợp lại thành một, giống như hai dòng nước lũ gặp nhau, lập tức kết hợp thành một cơn hồng thủy dũng mãnh lao đi.

Dưới chân núi Thần Liệt, thái tử ngồi ở trong quân trướng một mực rơi vào trầm tư, biểu tình biến đổi phức tạp, trong hưng phấn lại mang theo vài phần hoảng sợ. Bởi vì, đây là một trận chiến sống còn liên quan đến tánh mạng cùng quyền lực của hắn, dùng sinh tử và quang vinh làm tiền đặt cược, hiện tại tiền đặt cược đã vứt ra trên bàn, chỉ còn đợi thời khắc công bố kết quả, cho nên tuy rằng đã có nhiều năm kinh nghiệm sóng gió quan trường nhưng giờ phút này tâm tình của thái tử vẫn không chịu nổi mà hưng phấn không yên. Loại tình cảm phức tạp này đan xen lẫn nhau, khiến cho chén trà trong tay của thái tử không ngừng run run, tiếng hò hét náo loạn bên ngoài trướng làm cho Hệ thống cấm nói bậyg ngực của hắn dâng lên một cỗ hỏa khí, cỗ hỏa khí này để cho hắn cảm nhận được một loại cảm xúc dục vọng muốn hủy diệt hết thảy.

Tư Tư tóc mai buông xõa, ngồi ở một góc trong quân trướng, lẳng lặng vuốt ve cây đàn tì bà. Thỉnh thoảng nàng ngẩng đầu hướng thái tử nở một nụ cười thản nhiên, nụ cười tuyệt sắc dễ thương nhưng khi nàng cúi đầu thì trong đôi mắt đẹp lại nổi lên vài phần lạnh lẽo không dễ dàng phát hiện.

Chim chết vì mồi người chết đương nhiên vì dục vọng ham muốn. Thần sắc hưng phấn của thái tử động ở trong mắt của nàng, khiến cho nội tâm nàng không khỏi nặng trĩu, thở dài một hơi.

Bên ngoài quân trướng không ngừng có binh sĩ tiến đến bẩm báo tình hình triển khai chiến sự.

“ Bẩm điện hạ, quân ta đã bao vây chung quanh Thần Liệt sơn, quân tiên phong gồm một vạn binh mã đã bắt đầu giao chiến cùng cấm quân!”

“ Bẩm điện hạ, quân tiên phong của ta đang chiếm thế thượng phong, cấm quân liên tục thoái lui, quân ta đang chuẩn bị đẩy mãnh mũi tấn công lên đỉnh núi.”

“ Bẩm điện hạ, quân ta đã chiếm lĩnh được sườn núi đồng thời cấm quân thương vong thảm trọng đang lui lên đỉnh núi phòng ngự, trước mắt binh lực không đủ năm ngàn người.”

Đối với những chiến báo truyền đến, hết thảy đều suôn sẻ như trong dự tính, thần sắc của thái tử ngày càng thêm hưng phấn, biểu tình lo lắng bất an vừa rồi sớm đã không còn trông thấy tăm hơi bóng dáng.

Phạm Thụy ngồi một bên cau mày, trầm giọng nói: “ Điện hạ, tuy nói rằng chiến sự trước mắt đang ở trong tình huống thuận lợi, nhưng điện hạ cũng không nên chủ quan, tại hạ vẫn còn một chút lo lắng.”

Thái tử dần thu lại biểu tình hưng phấn, chậm rãi nói: “ Tiên sinh lo lắng cái gì?”

“ Điện hạ, mọi chuyện không nên quá vội vàng, hoàng thượng dường như đã có bố trí! Ngoại trừ cấm quân đi theo hoàng thượng đang thương vong thảm trọng, nhưng lại không thấy hoàng thượng cầu quân viện trợ, mà hiện giờ tư quân đã hoàn toàn tiến nhập vào chiến sự, lại không có thấy một chút động tĩnh của Sài Mộng Sơn, tại hạ lo lắng hai chuyện này sẽ ảnh hưởng đến đại kế của điện hạ.”

Bỗng nhiên tâm tình của thái tử chợt trầm xuống, “ Sài Mộng Sơn có truyền quân báo đến hay không?”

Phạm Thụy gật đầu nói: “ Hai canh giờ trước có nhận được quân báo do tín sứ của hắn mang đến, hồi báo rằng bởi vì trời mưa to suốt đêm cho nên đã ảnh hưởng đến tiến độ hành quân, đành phải chậm trễ hơn dự tính mất khoảng bảy tám canh giờ thời gian. Trước mắt đạo quân do Sài tướng quân đã tiến đến bờ bắc sông Trường Giang, chỉ cần chờ trăng lên nước rút, liền lập tức hạ lệnh vượt qua sông Trường Giang, bọn hắn sẽ từ phía bắc đánh úp tới Thần Liệt sơn cùng quân ta hai mặt giáp công, một người cũng không để cho chạy thoát.”

Thái tử thần sắc bất hảo, cau mày nói: “ Hi vọng rằng hắn sẽ không nuốt lời, nếu không cuộc chiến hôm nay sẽ có rất nhiều biến số.”

Đúng lúc này chỉ nghe trên núi truyền đến những tiếng trống rung trời, ngay sau đó một đạo quân hàng vạn người nhất tề đồng thanh hò hét, tựa như thiên lôi oanh đỉnh khiến cho đầu óc choáng váng mơ màng.

Thái tử cùng Phạm Thụy trong lòng rung lên, vội vàng bước ra khỏi quân trướng ngưng mắt nhìn lên phía trên đỉnh núi, chỉ thấy khắp nơi đều là một màu xám của bóng người, như trường giang đại hải cuồn cuộn cuốn tới. Quân tiên phong của thái tử tại sườn núi liền chết mà tiến công, nhưng thực lực song phương quá mức chênh lệch về nhân số cho nên rất nhanh tư quân của thái tử liền bị cỗ hồng thủy này bao phủ và nhấn chìm, ngay cả bọt sóng cũng đều chưa từng gợn lên nửa điểm tăm hơi.

Nhất thời sắc mặt của Phạm Thụy xám xịt giống như tro tàn, lẩm bẩm nói: “ Quả nhiên có viện quân, hoàng thượng quả nhiên sớm đã có chuẩn bị.”

Thái tử thân mình run nhè nhẹ, tái mặt cắn răng nói: “ Bất quá chỉ hơn mấy vạn nhân mã mà thôi, đừng quên chúng ta còn có năm vạn nhân mã của Sài Mộng Sơn chuẩn bị hiệp trợ, đến lúc đó hai quân hợp nhất, trước sau giáp công, mặc dù bọn hắn có mười vạn nhân mã cũng không thể trốn thoát được khỏi bàn tay của Cô vương!”

“ Truyền lệnh toàn quân lui lại phòng ngự, ngăn cản viện quân trên đỉnh núi, kiên trì đợi Sài Mộng Sơn biên quân đến hiệp trợ, nếu như có người nào thoái chí, trảm ngay tại đương trường.” Thái tử cắn răng, hạ quân lệnh chắc nịch như đinh đóng cột.

Phạm Thụy tâm tư sớm đã như rơi vào vực sâu không đáy, môi ngập ngừng, há miệng thở dốc nhưng chưa nói cái gì. Hiện giờ đang trong thời khắc mấu chốt, hắn không dám tiếp tục phá vỡ kì vọng của thái tử.

Hoàng thượng đã bố trí mai phục tại trên đỉnh Thần Liệt sơn, chẳng lẽ hắn sẽ không có nhằm vào Sài Mộng Sơn mà điều binh bố trận? Thái tử một lòng trông ngóng năm vạn biên quân, nhưng đến tột cùng thì bọn họ có thể tới được chân núi Thần Liệt này hay không?

Thái tử nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh. Phụ hoàng, ngươi có phục binh chẳng lẽ ta thì không có hay sao? Ngay cả hôm nay Sài Mộng Sơn đã bị ngươi phục kích, ngươi cũng chạy không thoát khỏi vận mệnh tử vong, ngôi vị hoàng đế này hôm nay nhất định phải thuộc về ta, bất luận kẻ nào đều không thể ngăn cản được!

Kinh thành, trên thành lầu phía bắc.

Phương Tranh đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào sắc mặt xám như tro tàn của Tần Trọng, “ Tần tướng quân, bổn phận làm thần tử, chắc cũng không cần ta phải dạy ngươi nên làm như thế nào! Ngươi tự mình lựa chọn nhưng chớ quên sinh tử của năm vạn tướng sĩ Thành Vệ quân đồng thời còn có sinh tử của người nhà bọn họ, đều đang trông chờ vào quyết định của ngươi.” Phương Tranh thanh âm lạnh lùng nói.

“ Ta…. Ta không biết.” Tần Trọng đôi môi không ngừng run rẩy, biểu tình ảm đạm thất sắc.

Phương Tranh thở dài nói tiếp: “ Được rồi, ta cũng không bức ngươi, hi vọng thời điểm thái tử bại binh lui về kinh thành cố thủ, Tần tướng quân sẽ có một cái lựa chọn chính xác!”

Tần Trọng ngẩn người, trong mắt hiện lên một tia sợ hãi.

Phương Tranh nhìn hắn gật đầu quả quyết, nghiêm nghị nói: “ Nếu thái tử manh nha khởi binh tạo phản, tất sẽ bại! Tần tướng quân tự lo thu xếp ổn thỏa đi, hiện tại ta muốn làm một việc, hi vọng người sẽ không ngăn cản ta.”

Phương Tranh nói dứt lời, tức thì quay người lại hướng đài canh gác nhìn đám quân sĩ gác cổng thành, nhếch miệng quát: “ Người đâu! Nổi trống! Lệnh cho toàn bộ những người từ thiên tướng trở lên, toàn bộ đến bắc thành lâu chờ nghe lệnh, sau ba hồi trống nếu người nào chưa tới, trảm!”

Rất nhanh dưới cổng thành vang lên tiếng trống đinh tai nhức óc, “ Tùng tùng tùng” Tiếng vang phảng phất như muốn đập thẳng vào Hệ thống cấm nói bậyg ngực của chư vị tướng lĩnh, khiến cho người ta không tự chủ được mà phải rùng mình một cái.

Phần nhiều cấp tướng lĩnh trong Thành Vệ quân đều đã bị thái tử mua chuộc, cho nên đối với Phương Tranh thường nảy sinh tâm lý chống đối, nhưng dù sao trên danh nghĩa Phương Tranh cũng là chủ tướng của Thành Vệ quân, chủ tướng triệu tập lãnh tướng thủ hạ đến nghị sự, ai dám không nghe theo? Trước đó vài ngày phó tướng Thẩm Tín chính là một tấm gương tốt cho mọi người noi theo, Phương Tranh trảm Thẩm Tín để lập uy, việc này cũng chính là điều mà sâu trong thâm tâm của chư tướng vẫn luôn luôn cố kị.

Rất nhanh các tướng lĩnh đã có mặt tại bắc thành lầu, thành lầu tạm thời đã biến thành quân trướng của đại tướng quân. Đứng canh giữ ở cửa cùng hộ vệ bên người Phương Tranh, tất cả đều là người của cấm quân hoàng cung, phụng mệnh hoàng thượng bảo hộ an toàn cho hắn.

Chư tướng lĩnh bất động thành sắc hoặc thản nhiên hoặc cười lạnh, chen nhau đi vào trong thành lâu.

Bên trong thành lâu, Phương Tranh thân mặc khôi giáp lưng đeo kim đao ngồi ở trên ghế chủ tướng, bên cạnh hắn có hơn mười gã thị vệ, đám thị vệ tay đè bội kiếm bên hông, thần tình lạnh lùng nhìn chư tướng đang nối đuôi nhau đi vào, một cỗ sát khí khủng bố dần dần lan tràn bên trong thành lâu.

Tần Trọng ngồi ở phía bên tay phải của Phương Tranh, mặt mày tái nhợt, bộ dạng tang thương không nói được nên lời, nhìn cũng chưa từng nhìn một lần các chư tướng đang theo thứ tự bước vào.

Hoàn tất công tác điểm danh tướng lĩnh, mọi người đều có mặt đông đủ. Phương Tranh nhẹ nhàng cười, sau đó đứng dậy trong nháy mắt biểu tình trở nên âm trầm nhìn chư tướng lạnh lùng nói: “ Hôm nay bổn tướng cho gọi mọi người tới đây là muốn hạ một đạo quân lệnh, từ thời khắc này trở đi toàn thành giới nghiêm, cổng thành hoàn toàn bế môn, bất luận kẻ nào cũng không được phép ra vào. Binh sĩ Thành Vệ quân chia làm nhiều tốp đi tuần tra quanh thành, lệnh cho phủ doãn Kim Lăng phủ tức tốc phái bộ khoái nha dịch phối hợp với binh sĩ duy trì trật tự trị an bên trong thành, cũng dán bố cáo chiêu an, chớ khiến cho dân chúng trong kinh thành lâm vào hoảng loạn.”

“ Cái gì? Toàn thành giới nghiêm?” Một gã phó tướng tên là Đặng Tường bật người đứng thẳng dậy, giận dữ trừng mắt nhìn Phương Tranh, lớn tiếng phản đối: “ Phương tướng quân, ngài đây là ý gì? Như thế nào lại bế môn cổng thành? Mệnh lệnh này ngài do đâu mà có?”

Phương Tranh nghe được hai con mắt sáng ngời, biểu tình gian manh lộ ra thêm vài phần cao hứng, cười nói: “ Vị tướng quân này không đồng ý với quyết định của bổn tướng quân ư? Thật tốt quá, mau đến, đem quan điểm của ngươi nói cho mọi người một chút, tại sao lại không đồng ý và ngươi có cảm tưởng gì, hoặc là ngươi nghi ngờ trên người của bổn tướng quân có điểm nào bất ổn, nói nói, tất cả đều nói hết nha, nói thoải mái, ân, bổn tướng cũng không phải là người không biết giảng giải chuyện đạo lí, tin tưởng rằng mọi người nhất định cũng cảm nhận được, đúng không?”

Nhìn biểu tình tươi cười hiền hòa trên gương mặt Phương Tranh giống được như thiên quan tứ phúc, chư vị tướng lĩnh trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý đâm thấu đến tận xương tủy. Trước đó vài hôm, hắn ở trên giáo trường trảm Thẩm Tín lập uy lúc đó chẳng phải biểu tình trên mặt cũng nhoẻn miệng cười gian manh như thế này hay sao?

Đặng Tường không tự chủ được mà lùi lại một bước, nụ cười của Phương Tranh khiến cho hắn phi thường bất an, loại cảm giác này ngày càng mãnh liệt. Hiện tại hắn cảm nhận được nơi cổ của mình bỗng nhiên lạnh lẽo, tựa hồ như chiếc đầu trên cổ của mình tùy thời đều có khả năng bị tước đoạt đi, lăn lông lốc trên mặt đất giống như cái đầu của đồng chí Thẩm Tín.

Nhưng hơi nghiêng đầu nhìn thoảng qua ô cửa sổ thành lầu xuyên thấu xuống bên dưới, chứng kiến binh sĩ tầng tầng lớp lớp đang chỉnh tề đội ngũ thì trong lòng của Đặng Tường lại khôi phục được vài phần bình tĩnh, ta có nhiều thuộc hạ như vậy, mười nhóm quân sĩ canh gác ở bên dưới tường thành, chỉ cần ta ra lệnh một tiếng, bọn hắn liền tấn công lên. Hiện tại, tiểu tử họ Phương này có lá gan dám giết ta hay sao?

Nghĩ tới đây, Đặng Tường không khỏi cười lạnh một tiếng, dựng thẳng sống lưng lên thanh âm lạnh lùng nói: “ Phương tướng quân đừng chụp mũ cho tại hạ cái tội danh như thế, ta là phó tướng Thành Vệ quan tự nhiên phải có trách nhiệm. Nhưng là dựa theo pháp lệnh của Hoa triều chúng ta, trừ phi do hoàng thượng tự mình hạ chỉ, hoặc là quân địch công thành, nếu không cho dù bất cứ thời điểm nào cổng thành cũng không được phép bế môn giới nghiêm! Phương tướng quân vốn thuộc hàng trọng thần trong triều, ngay cả điều luật này cũng không biết hay sao?”

Phương Tranh cười híp mắt nói: “ Biết! Bổn tướng đương nhiên biết, nói cách khác Đặng tướng quân không hài lòng với quyết định của bổn tướng có đúng hay không?”

Đặng Tường trợn mắt lớn tiếng nói: “ Đúng! Mạt tướng không đồng ý! Cử động lần này hình phạt đồng dạng với mưu phản, mạt tướng không dám tán đồng.”

Phương Tranh cao hứng liếm môi, song thủ xoa xoa vào nhau, hai còn mắt rực sáng nhìn chằm chằm vào Đặng Tường, miệng lẩm bẩm nói: “ Thật tốt quá, thực sự muốn cái gì là được cái đó a! Lão tử đang lo không biết mang ai ra khai đao, gã ngu ngốc này liền đứng ra, hắc hắc, thực anh dũng a!” Ngay sau đó khuôn mặt tuấn tú của Phương Tranh trầm xuống, ác thanh nói: “ Đặng Tường, ngươi dám chống lại quân lệnh của bổn tướng, phải nên biết sẽ có hậu quả như thế nào! Không nghe theo hiệu lệnh của chủ tướng, luận tội mười phần phải chém, Đặng Tường, ngươi rất anh dũng đó nga!”

Nói xong không đợi cho Đặng Tường kịp mở miệng, Phương Tranh liền quát lớn: “ Người đâu! Đem Đặng Tường bắt lại, mang ra bên ngoài thành lầu làm gương cho các tướng sĩ, chém!”

Đang hạ mệnh lệnh thì có hơn mười chư tướng sĩ ở bên trong thành lầu đồng loạt đứng bật dậy, chắn ngang ở trước mặt Đặng Tường trợn mắt nhìn trừng trừng Phương Tranh, trong ánh mắt phát ra địch ý rõ ràng, tựa như một ngọn lửa bao bọc toàn thân Phương Tranh, hừng hực thiêu đốt.

“ Thái độ của các ngươi như thế là có ý tứ gì?” Phương Tranh thấy ánh mắt chư tướng đều không hàm thiện ý theo dõi hắn. Nhất thời rụt cổ, hơi có chút khẩn trương hỏi.

Chư tướng im lặng không nói chỉ dõi theo hắn miệng không ngừng cười lạnh, sau đó mọi người quẳng ánh mắt về phía Tần Trọng đang cúi đầu, tựa hồ như chỉ cần hắn ra lệnh một tiếng, cả đám liền động thủ xông tới bắt Phương Tranh.

Phương Tranh con ngươi loạn chuyển, sau khi đã quan sát rõ ràng tình huống chung quanh, cả người không khỏi run run, kinh hãi nói: “ Các ngươi cấu kết mưu phản?”

Đám thị vệ bên cạnh Phương Tranh tức thì tuốt binh khí ra khỏi vỏ, động tác đồng loạt chỉ thẳng mũi kiếm vào chư tướng lĩnh, đồng thời phân biệt bốn phía chung quanh đem Phương Tranh vây vào giữa, nghiêm mật bảo vệ an toàn cho hắn. Nhất thời bầu không khí bên trong thành lầu trở nên khẩn trương, song phương đang giương cung bạt kiếm hai mắt gườm nhau, tràn ngập mùi thuốc súng.

Tần Trọng ngẩng đầu nhìn thoảng qua chư tướng lĩnh, lại quay sang quan sát Phương Tranh thần tình đang kinh hoảng, há miệng thở dốc một hơi, rốt cuộc im lặng không nói, trầm mặc cúi đầu.

“ Các ngươi đã nghĩ thông suốt chưa? Hành động rồi sau này cũng đừng hối hận nha…..” Phương Tranh đảo mắt một vòng, nỗ lực đe dọa nói.

“ Hừ! Nào có loại chủ tướng bạo ngược như ngươi, chúng ta làm phản thì có gì sai?” Một gã thiên tướng mở miệng hừ lạnh nói.

Phương Tranh lắc đầu thở dài: “ Rốt cuộc các ngươi đang dần dần đặt chân lên con đường phạm tội, càng đi sẽ càng xa, càng chẳng thể nào mà quay đầu trở lại, nên suy nghĩ thật kĩ trước khi manh động a!”

Ngay sau đó bỗng nhiên Phương Tranh nhìn mọi người mỉm cười, bất thình lình trầm giọng quát: “ Ôn Sâm, phát tín hiệu, đem bọn họ bao vây lại!”

Ôn Sâm đứng bên cạnh nghe được liền vung tay lên, chỉ nghe “phanh” một tiếng nổ thật lớn, Phương Tranh sợ hãi tới mức hai chân mềm nhũn luống cuống chui xuống dưới gầm bàn của chiếc bàn duy nhất bên trong thành lầu.

Nhưng liền lúc này tình huống bên trong thành lầu cũng đã bắt đầu phát sinh biến hóa.

Chỉ thấy bên ngoài cửa sổ, trên tường thành, thậm chí ngay cả trên xà ngang mái nhà đã xuất hiện vô số nhân ảnh, bọn họ mặc một bộ trang phục đồng nhất màu đen, còn có người mang phục sức cấm quân thị vệ. Đám tướng lĩnh trong thành lầu chưa kịp phản ứng, những người này trong chớp mắt đã đem chung quanh thành lầu bao vây lại, ngay sau đó những người này chia thành từng tốp năm người, đồng loạt phóng lên hướng mười vị tướng lĩnh phản nghịch mà giao thủ.

Chư tướng phản nghịch nguyên bản cũng tinh thông võ nghệ, nhưng có thể sở trường lớn nhất của bọn hắn vẫn chính là điều binh bố trận, về phương diện đối chiêu đương nhiên không thể so bì được cùng Ảnh Tử và cao thủ cấm quân đại nội. Huống chi nhiều cao thủ đang vây công một người, bởi thế cho nên không quá mấy hiệp, đám tướng lĩnh phản nghịch này đều bị chế ngự, Ảnh Tử cùng đám cấm quân thị vệ cũng không dám khinh thường dùng dây thừng đem bọn họ trói lại.

Nguyên bản trường phản loạn còn chưa kịp triển khai, đã bị nhóm Ảnh Tử và cao thủ cấm quân thị vệ giải trừ ngay lập tức.

Dưới tường thành, đám binh sĩ của Thành Vệ quân bị tiếng nổ bên trong thành lầu làm cho kinh động, mọi người sôi nổi kinh nghi bất định ngửa đầu nhìn hướng lên phía thành lầu, trong quân đội thoáng chốc bắt đầu có chút xôn xao, đám thuộc hạ tâm phúc của nhóm tướng lĩnh chứng kiến tình huống tựa hồ như đang bất ổn, liền cũng rục rịch ý đồ muốn cứu doanh tướng của bọn họ.

Tần Trọng nhìn đám tướng lĩnh bị trói thành một đoàn, biểu tình trên mặt tràn đầy vẻ kinh hoảng cùng không dám tin, miệng tự lẩm bẩm nói: “ Nguyên lai ngươi sớm đã có chuẩn bị, nguyên lai ngươi sớm đã có dự mưu….”

Quay đầu nhìn lại tìm Phương Tranh, đã thấy hắn đang chạy dọc theo tường thành, nghiến răng nghiến lợi đuổi giết Ôn Sâm, vừa truy sát còn vừa mắng chửi: “ Con mẹ ngươi Ôn Sâm! Lão tử kêu ngươi phát tín hiệu, ngươi lại nã pháo hù dọa lão tử, ngươi có mưu đồ gì? Muốn hù chết lão tử để cướp vị trí đầu lĩnh của ta có phải hay không? Đừng hòng!”

“ Đại nhân tha mạng! Thành lầu chính là một gian phòng a! Tiễn lệnh phóng như thế nào được nha, chỉ có thể nã pháo trận mà thôi….” Ôn Sâm bi thương kêu rên thảm thiết, nhưng miệng vẫn không quên biện giải.

“ Uy? Còn dám mạnh miệng già mồm cãi láo? Phản rồi phản rồi! Xem phi cước!”

Phốc xích!

Tần Trọng ánh mắt ngây dại, mồ hôi lạnh từ trên huyệt thái dương không ngừng chảy xuống.

Lại nhìn đám thị vệ cùng Ảnh Tử thuộc hạ của Phương Tranh, bọn hắn mặt mày cũng đen thui, thức thời xoay người coi như không nhìn thấy chuyện gì cả, tùy tiện để cho Phương đại nhân phát hổ uy.

Sau khi đuổi giết một hồi, Phương Tranh thỏa mãn trở lại thành lầu, phía sau lưng là Ôn Sâm mặt mũi bầm dập, khập khiễng bám sát theo.

Chứng kiến biểu tình hoảng sợ của đám tướng lĩnh đang bị trói, bỗng nhiên tâm tình của Phương Tranh lại khoan khoái, ngửa mặt lên trời cười dài ba tiếng, tiếp theo chậm rãi thu lại diễn cảm, lớn tiếng phụng phịu nói: “ Hiện tại ta tuyên bố, các ngươi đều là con tin của lão tử! Mau chóng báo tin cho người nhà của các ngươi giao tiền chuộc, nếu quá mười hai canh giờ, lão tử liền giết con tin!”

Dứt lời Phương Tranh đắc chí cười thêm vài tiếng, sau đó quay đầu lại quát lớn: “ Nổi trống lên! Mệnh lệnh cho quân sĩ tập hợp thành hàng ngũ chỉnh tề, bổn tướng quân muốn đánh cướp! Uy, nói nhầm rồi, là bổn tướng quân có lời muốn nói!”

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự