Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 75 biến thiên

Bạn đang đọc Trọng Sinh Chi Đại Giới của Dạ Đích

Phiên bản Dịch · 3798 chữ · khoảng 13 phút đọc

Trần Oản Oản bị nghẹn nửa ngày không nói được, đại khái nhìn ra cô xấu hổ, nam sinh khác liền ồn ào lôi kéo cô làm quen, cười cười nói nói, không khí nhanh chóng liền hòa hoãn.

Nhóm người chơi mấy giờ vô cùng náo nhiệt, mắt thấy đã chạng vạng tối nên nghĩ đến việc ăn cơm tối, Cao Tử Huy lập tức nói: “Mọi người muốn đi đâu ăn? Hay là quán Tử Đằng Hoa được chứ?”

“Được a, tiệm đó mắc thì mắc, nhưng mùi vị thật thơm, cả hoa quả thịt nguội đều ngon hơn bình thường.”

“Vậy còn nói gì nữa, GO!”

“Nữ sinh có xe đi trước, có thể nhét mấy người thì nhét, những người khác chờ tôi gọi xe buýt tới .”

Lương Khuê chủ động nhấc tay: “Chúng ta có chiếc xe, Trần Yến cùng đi? Còn mấy nữ sinh đi lên luôn.”

Nữ sinh ban Khoa học tự nhiên vốn rất ít, tăng thêm Trần Yến ngoại ban, đến chỉ mười người. Trần Yến cười đi tới, Trần Oản Oản phất tay: “Lương Khuê, tôi cũng ngồi xe anh.”

Lương Khuê gật gật đầu cùng Tô Nham đến bãi đỗ xe trước, mấy nữ sinh líu ríu theo phía sau cười cười nói nói.

Chiếc xe này là cho hai người bọn họTrương Vĩ mượn, Lương Khuê hiện nay phục vụ lái xe.

Hai người xa xa đã trông thấy chiếc Range roverquen quen thuộc, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy phi thường không đúng, Lương Khuê lập tức tiến lên xem xét: “Shit!”

“Như thế nào?” mắt Tô Nham rơi lên thân xe, lập tức biến sắc.

“Xước rất nhiều.”

“Bên kia cũng có…”

Mọi người đi quanh xe vài vòng, phát hiện trừ nắp đầu xe, nơi khác đều bị chà, vài dấu X thật to, chói mắt như giấy niêm phong, không cách nào bỏ qua. Sơn xe tuyệt đẹp đều bị phá hủy, quả thực hoàn toàn thay đổi.

Trần Oản Oản kinh ngạc xong, sắc mặt biến hóa khó coi, Lương Khuê một bên kiểm tra một bên chửi ầm lên, cái gì thô tục đều mắng ra. Xe bị phá quá kinh khủng! Hơn nữa quan trọng nhất là chiếc xe này không phải của hắn, là người khác mượn cho họ, làm sao ăn nói với chủ xe đây.

Tô Nham mặt sa sầm dò xét nửa ngày, lúc này gọi bảo an bãi đỗ xe tới.

“Xe của chúng tôi đậu trong này có trả tiền, các người giải thích thế nào đây? Xe bị phá thành như vậy, các người không ai phát hiện sao? Tôi giờ báo cảnh sát, hy vọng các người phối hợp điều tra máy quay giám sát.”

Bảo an mờ mịt quá hoảng sợ, thấy chiếc xe tàn phá thành thế này mặt càng tái nhợt, lúc này cũng không cãi lại, lập tức gọi một cú điện thoại.

Cảnh sát cùng bộ quản lí an toàn sảnh giải trí này hầu như liền chạy đến hiện trường, thấy chiếc xe này cũng không phải hàng dễ bàn, Range rover vượt địa hình, hơn nữa là chiếc mới nhất, giá cả khỏi nói. Kéo đi toàn bộ chỉnh chu vẻ ngoài thôi cũng phải hơn vạn, hơn nữa còn không biết có làm hỏng nơi khác hay không.

Cảnh sát đi lên thí nghiệm một phen, phát hiện trừ bị hư bề ngoài, công năng khác đều hoàn hảo. Vài cảnh sát tìm Tô Nham cùng Lương Khuê làm bản ghi chép, bộ quản lí an toàn điều tra máy ghi hình giám sát, rất đáng tiếc kẻ gây án rất cẩn thận, từ đầu tới đuôi chỉ quay lại được nửa người gã, không nhìn tới đầu. Sự tình do đó mắc cạn, nhất thời bán hội tra không ra hung phạm, cảnh sát bảo bọn họ trở về chờ tin tức. Có thể chờ đến ngày phá án không cũng không biết.

Mấy người đi ra từ cục cảnh sát, Lương Khuê chưa từ bỏ ý định, sau khi đem xe đưa đi sửa chữa, lúc này lại chạy về khu giải trí tìm bộ quản lí an toàn, điều tra máy ghi hình xong, Lương Khuê ghi chép lại hai chiếc xe đỗ sát bọn họ, bên trái là một chiếc Shanghai Volkswagen, bên phải một chiếc Porsche, Lương Khuê ghi hết bảng số xe, lúc này mới tiến đến nhà hàng ăn cơm tối.

“Nếu bảo an không chú ý đến kẻ khả nghi, vậy người gây ra có khả năng lớn cũng là chủ đỗ xe, dù sao bãi đỗ xe lớn như vậy, đèn lại mờ, tránh khỏi quản chế gây án cũng không khó. Hai chiếc xe kế bên chúng ta hiềm nghi rất lớn, cậu không phát hiện lúc chúng ta đến hiện trường, hai chiếc đều biến mất, chúng đi trước chúng ta, hiềm nghi này càng lớn. Ghi nhớ bảng số xe trở lại dò tra, hừ, thật là tà môn, ông đây hôm nay mới đến Thành phố C, bị phiền toái quấn thân nhanh như vậy. Không biết là tìm tớ hả giận, hay là kẻ thù của Trương Vĩ? Nếu là tìm tớ thì thật âm hồn mà, làm sao gã biết chúng ta mượn chiếc Range rover này?”

Tô Nham cười khẽ: “Có lẽ hung thủ ngay tại phụ cận.”

“Có ý gì?”

“Biết chúng ta mượn Range rover cũng không khó, buổi sáng chúng ta lái xe đi khách sạn, chỗ đó nhiều người nhiều miệng, người hữu tâm chú ý cũng không khó. Hơn nữa xe đậu suốt một buổi chiều ở khu giải trí. Thời gian dài như vậy, có thể phát sinh rất nhiều chuyện.”

Hai người ngồi ở hàng trước thảo luận, Trần Oản Oản im lặng xanh cả mặt, do dự nhiều lần muốn gọi điện thoại, cuối cùng vẫn im lặng.

Trong phòng, món ăn Cao Tử Huy chọn còn chưa dọn lên, Trương Vĩ nhận được điện thoại vội vàng đẩy cửa vào: “Chuyện gì xảy ra?”

Lương Khuê hai người vội càng đứng dậy, áy náy không thôi nói: “Thật sự ngại quá, sơn của chiếc Range rover anh cho chúng tôi mượn tiêu rồi, tôi đưa đi sửa, thời gian ngắn khẳng định không mang về được.”

Trương Vĩ nhíu mày: “Đừng vội xin lỗi, xe là của tôi, kẻ gây rối là nhằm vào tôi?”

Quả thực, tỷ lệ nhằm vào Trương Vĩ càng lớn, dù sao xe kia vẫn hắn đang dùng. Nhưng nào có trùng hợp như vậy, Tô Nham mượn liền xảy ra chuyện.

Lương Khuê đưa bảng số xe ghi lại cho Trương Vĩ: “Đây là tôi ghi lại.”

Trương Vĩ lạnh lùng nói: “Nhìn có vài phần quen mắt, tôi đi tra. Các cậu yên tâm ăn cơm đi, bữa này coi như tôi mời. Quản lí Vương , đi chào hỏi khách khứa đi.”

Trương Vĩ cầm tờ giấy đi nhanh như sao xẹt, thần sắc có vài phần phẫn nộ cùng sốt ruột, hắn cũng sợ là nhằm vào hắn, nếu quả thật như thế, con trai cùng vợ của hắn sẽ rất nguy hiểm. Mấy năm này quán Tử Đằng Hoa dựa vào món ngon mỹ vị từng bước thăng cao, không biết bao nhiêu đối đầu theo dõi hắn, may mà hắn có đủ chỗ dựa cứng rắn, cho tới nay xem như rất thuận lợi.

Lời Trương Vĩ nói tất cả mọi người đều nghe thấy, Cao Tử Huy lúc này cười ha hả đập vai: “Thật tốt quá, thì ra cả ông chủ các cậu cũng quen, hôm nay tớ có thể bớt một khoản tiền, không tệ không tệ. Sao không nói sớm với tớ, tớ kết hôn mời rượu còn có thể giảm giá.”

Tô Nham bật cười: “Chờ con cậu đầy tháng, có thể giảm cho cậu.”

“Lời này nhất định phải giữ đó!”

“Tô Nham là ông chủ nhà hàng này sao? Không thì phiếu giảm giá cũng cho tớ một tấm, ba mẹ tớ nói trong này ăn ngon, hơn nữa dinh dưỡng, nhưng giá cả rất cao, thường rất xa xỉ, làm thẻ hội viên rất khó. Không ngờ Tô Nham cậu chỉ cần gật đầu, đã có thể giup lấy một tấm rồi, nếu không cho đồng học chúng ta mỗi người một tấm? Tất cả mọi người là người Thành phố C, sau này kết hôn mở việc vui đều có thể có ưu đãi.” Trần Oản Oản cười tủm tỉm nhìn Tô Nham, ngữ khí rất thành khẩn hâm mộ. (châm chọc gớm nhễ)

Tô Nham mỉm cười, đang muốn mở miệng nói, quản lí Vương chờ một bên đột nhiên tiến lên, cầm một quyển tập đưa cho Trần Oản Oản: “Vị nữ sĩ này, nếu muốn làm thẻ hội viên thỉnh cẩn thận xem qua, các vị đã là bạn của Ông Tô, mở thẻ hội viên có thể có 0,7 ưu đãi, có được thẻ hội viên sau này bất luận tiêu phí gì đều có thể có 0,8 ưu đãi, ngày lễ ngày tết còn có thể được tặng quà điểm tâm sinh dưỡng, mỗi sinh nhật hội viên có thể có được hoa quả bánh ngọt sang trọng bổ dưỡng, món ăn mới mỗi một quý được nếm thử miễn phí đầu tiên, người già hơn sáu mươi tuổi cùng trẻ em dưới mười tuổi kể cả phụ nữ có thai, mỗi tháng có thể hưởng thụ nửa giá tiêu phí một lần, hội viên còn có thể…”

Trần Oản Oản cầm quyển sổ nhỏ xinh đẹp có thể nói là bị ép cầm, nghe vị quản lí tuổi trẻ này thao thao bất tuyệt giải thích, nhất thời không phản bác được. Tùy ý mở ra liếc mắt những điều cần rõ chi chít trên thẻ nhập hội viên, rậm rạp chằng chịt một đống chữ hán biểu đạt một ý, muốn nhập hội viên, cần một chi phí tích lũy siêu cấp kếch xù, cho dù dùng gia cảnh của cô mà nói, tuyệt đối là xa xỉ quá độ.

Tiệc cưới của Cao Tử Huy khoảng ba nghìn một bàn, trong mắt sinh viên bọn họ đó là tiệc rượu giá trên trời, nhưng ba nghìn một bàn tại quán ăn này chỉ là loại trung kém mà thôi.

Tiền là đồ tốt, không ai không thích nó, không cần nó.

Trong tay có tiền, lo gì ăn một bữa cơm còn xấu hổ khó khăn?

Trong tay có tiền, thanh xuân cũng có thể lưu lại nhiều hơn người khác, xem những mỹ nữ minh tinh kia, năm sáu chục tuổi còn có thể đấu mị lực với người tuổi trẻ hai mươi ba mươi, nhưng điều này đều cần rất nhiều tiền.

Bạn bè đang ngồi cũng nghe ra Trần Oản Oản không có ý tốt lành gì, thẻ hội viên tuy tốt, nhưng cái giá để có được quá lớn. Cho dù Tô Nham là ông chủ, cũng không thể miễn phí tặng vài chục tấm. Huống chi Tô Nham sao có thể là ông chủ.

Tô Nham quả nhiên nói: “Tôi đương nhiên không phải ông chủ. Thẻ hội viên tôi không cách nào tặng, nhưng sau này mọi người kết hôn sanh con mở việc vui gì, nếu muốn chọn nhà hàng này, có thể gọi điện cho tôi, tôi nhờ Trương ông chủ giảm giá cho mọi người, cái này tôi làm được.”

Lúc này có người vỗ tay nói tốt như vậy là đủ rồi.

Quản lí kia còn đang lải nhải đẩy mạnh tiêu thụ với Trần Oản Oản, không biết là thật tâm muốn làm việc, hay bị mỹ nữ mê hoặc, tóm lại nhất thời bán hội không tính im miệng.

Tô Nham cùng Lương Khuê buồn cười không thôi, thẳng đến thức ăn lên bàn, đoàn người ừng ực bắt đầu ăn, quản lí lúc này mới tiếc hận thối lui, Trần Oản Oản xị mặt thở phào, nam sinh bên cạnh ân cần dâng quả táo cùng dưa hấu cắt thành miếng lên, Trần Oản Oản lúc này mới nở nụ cười.

Rau xanh cùng hoa quả không đến vài phút chỉ còn lại chén đĩa không, mọi người lúc này vẫn chưa thỏa mãn đi đến nhấm nháp món mặn.

Lương Khuê gặm miếng thịt heo nói: “Ngày mai chúng ta đến nhà cậu? Nhà này cậu tùy tiện sửa một chút có thể cho thuê, trống cũng là trống, không ai ở hư nhanh hơn đấy.”

Tô Nham gật đầu: “Ừ, ngày mai tớ an bài.”

Hai người đang nói, một nhân viên nữ mang hai cậu bé giao hoa tươi đi đến.

“Vị nào là tiểu thư Trần Oản Oản? Có một quý ông kính tặng cho cô một tình yêu trường trường cửu cửu đây.” Cậu bé kia ôm hoa hồng đi về hướng Trần Oản Oản hạc giữa bầy gà.

Những bạn học khác lập tức vỗ tay ồn ào, nhao nhao nói: “Ai tặng? Thật lãng phí.”

“Là bạn trai sao?”

“Mang đến để cho chúng ta nhìn xem a.”

Trần Oản Oản mỉm cười nhận hoa, mắt nhìn lời nhắn, thần sắc vô kinh vô hỉ, biểu hiện quá mức bình thản. Mọi người đành đặt lòng hiếu kỳ vào trên người giao hoa còn lại.

Người kia nói: “Hoa tặng cho ngài Tô Nham.”

Tô Nham nhíu mày: “Lấy tới.”

Lương Khuê đoạt lấy hoa hồng trước y một bước, thế nhưng lục lọi đến hoa tươi bấy nhầy cũng không tìm thấy đôi câu vài lời.

“Hoa ai đặt?”

Người gioa hoa lắc đầu: “Không biết, ông chủ chúng em không nói, chỉ cho địa chỉ ở đây cùng tên của Ông Tô.”

“Hai người các em là cùng một hàng bán hoa” Tô Nham chỉ vào cậu và cậu bé tặng hoa của Trần Oản Oản.

Hai người lắc đầu: “Chúng em không phải một tiệm.”

“Ha ha, lớp trưởng thật quá mị lực! Nhất định là cô nàng nào nhìn trúng cậu!”

“Có thể bạn gái cậu vụng trộm theo tới cho cậu một bất ngờ hay không?”

“Muốn gọi điện thoại hỏi một chút không.”

Tô Nham lắc đầu: “Y sẽ không.”

Tô Nham nghĩ như thế nào đều nghĩ không ra có người nào tặng hoa cho y, Lương Khuê càng không nghĩ ra hơn y.

Hai người ở lại nhà Trương Vĩ, Trương Vĩ tra xét một ngày, tra được chủ xe lại tra không ra hung thủ, chủ hai chiếc xe kia đều không đáng nghi. Vừa vặn cha mẹ hắn gọi điện nói nhớ thương cháu gái cháu trai quá, Trương Vĩ dứt khoát đặt vé máy bay, đóng gói đem vợ con toàn bộ đưa đi nước ngoài.

Xa cách hai năm, Tô Nham trở lại lấy được nhà mới sau quy hoạch. Nhà cửa y một mực không trở về quản lý, chỉ là một bán thành phẩm đơn sơ, tìm Cao Tử Huy an bài tốt chuyện lắp đặt thiết bị xong, hai người hẹn Lâm Cường cùng Trần Yến đi ra chơi, dạo chơi nơi Đô thị phồn Hoa lạ lẫm một lần, rồi đến Lê Hoa cao trung mới xây một chuyến. Chỗ bọn họ cảm thấy buồn tẻ nhất trước kia, sớm đã bị bao phủ dưới bánh xe thời đại, Lê Hoa cao trung ghi lại thanh xuân của họ, rốt cuộc không tìm thấy được nữa.

Khi họ đứng trước cửa cao trung mới tinh lạ lẫm, thời khắc này, trong nội tâm có vài phần mờ mịt cùng trống vắng.

Khi họ mất phương hướng trên con đường cố hương của mình, mới sâu sắc cảm giác biến hóa không chỉ là có cao trung nọ.

Màn đêm buông xuống, bốn người đi vào khu mỹ thực đường dành riêng cho người đi bộ, lấy một phần thức ăn, ăn rất đã ghiền.

Trần Yến chỉ vào cuối đường dành riêng cho người đi bộ nói: “Càng đi về phía trước chính là sạp nhà tớ. Nhà chúng tớ thuê một tiệm tạp hóa trong này, ba mẹ làm đồ xào, em trai bán gà rán, em gái phụ bếp.”

Tô Nham sớm nghe nói chuyện này, chỉ quan tâm nói: “Sinh ý thế nào?”

“Cũng không tệ lắm, ba mẹ tớ tuy trình độ không cao, nhưng mẹ tớ trước kia làm bảo mẫu cho người ta, tay nghề cũng không tệ lắm. Em trai em gái tớ học hành không giỏi, nhưng là rất nghe lời, đều chịu khó.”

Tô Nham gật gật đầu, Lương Khuê lại hỏi: “Nhà các cậu hiện tại có nhà ở không?” Hắn nhớ rõ nhà Trần Yến chịu ra giá bán, hiện tại giá nhà lại tăng thêm vài lần.

Trần Yến thần sắc ảm đạm: “Không có. Trước kia nếu không bán, hiện tại có thể thật tốt… Nhưng cũng không có cách nào, nếu không bán theo giá tiền, hiện tại nhà tớ cũng không làm ăn được. Nhưng bây giờ nhà ở đột nhiên rất mắc, muốn mua lại mua không nổi, sau này em trai tớ kết hôn còn không biết thế nào, hiện tại cả nhà đều ở nhà thuê, tiền thuê cũng tăng gấp bội…”

Lương Khuê biểu lộ bộ dạng quả thế mà, Tô Nham trừng hắn. Lương Khuê sờ sờ mũi, nói sang chuyện khác: “Trần Yến cũng có phúc khí, xem xem Lâm Cường nhà cậu coi, đây chính là thiếu gia đại học A tương lai, có xe có phòng, sau này cậu gả đi còn sầu cái gì, ha ha.”

Trần Yến hung hăng trừng hắn, sắc mặt đỏ bừng.

Lâm Cường lúng túng nói: “Cậu đừng luôn trêu ghẹo tớ, tớ sẽ nghĩ cậu đang cười nhạo tớ, hừ, cậu có thể nói, nhà tớ chính là bộc phát giàu. Nếu không quy hoạch, ba tớ cả đời kiếm không được một trăm vạn.”

Lời này là thật, nhà Lâm Cường trước kia là gia đình công nhân bình thường, quy hoạch hủy ba phòng nhỏ, hơn nữa vị trí tốt nhất, về sau cha mẹ hắn làm đầu tư, lại dùng tiền sớm mua thêm hai cái nhà, hiện tại giá cả tăng trưởng, trực tiếp giàu.

Đến tiệm tạp hóa, Trần Yến cười chạy tới chào hỏi cùng ba mẹ, cô chú bận bịu đầu đầy mồ hôi nhiệt tình nói: “Sớm nói bạn Yến Tử nhà ta muốn tới, các con tùy tiện tìm chỗ trống ngồi, dì lấy vài món ăn cho các con, không, uống chén canh trước, nếm thử canh rong biển dì nấu, tay nghề của dì coi như cũng tạm.”

Cha mẹ Trần Yến bề bộn đi thu xếp, trong quán nhỏ còn có rất nhiều khách ăn cơm, sinh ý đường dành riêng cho người đi bộ đều rất không tồi.

Em trai em gái Trần Yến không nói lời nào, liền hướng về phía bọn họ mỉm cười, sau đó giữ yên lặng rán một ít gà bưng lên, có phần ngại ngùng nói: “Các anh nếm thử cái này… Gà đó ạ…”

Lương Khuê không khỏi cười em trai cô: “Em cậu ngại ngùng như vậy, sẽ có hại đến việc buôn bán nha.”

Em Trần xấu hổ đỏ mặt, Trần Yến cười giải thích: “Lương Khuê cậu đừng cười em tớ, bình thường nó cũng không tệ lắm, nhưng nó lại sợ hai người các cậu.”

Lương Khuê nghe vậy hiếu kỳ : “Tớ cùng Tô Nham rất có uy nghiêm?”

Tô Nham mừng rỡ, Lâm Cường cười nhạo: “Bởi vì các cậu là sinh viên Đại học A!”

“A? Đây là vì sao ”

Mẹ Trần Yến lớn giọng cười nói: “Tiểu tử ngốc nhà dì trời sinh là học sinh dốt, sợ nhất chính là thầy giáo. Nó vừa nghe các con gì mà Đại học A, thủ khoa, nói là còn lợi hại hơn so với giáo viên ở trường, đều là thiên tài, Đại Học Giả. Nó không phải sợ, chính là hâm mộ, đặc biệt sùng bái.”

“Phụt ha ha, thì ra là thế.”

Lâm Cường nói: “Tớ lần đầu tiên tới nó cũng như thế này, về sau quen rồi thì luôn hỏi tớ chuyện trong đại học, ha ha.”

Em Trần ho nhẹ: “Em thi không đậu, thi rớt đại học nổi tiếng, cho nên rất hiếu kì chuyện trong đó.”

“Vì sao không đi học tiếp?”

Trần Yến thở dài: “Thành tích của nó nhiều lắm là cao đẳng mà thôi, học không vào được, không có biện pháp.”

Trần ba ba cười nói: “Nhà chúng ta đều không học được, chỉ có Yến Tử mạnh chút, ha ha, ra một cái sinh viên chú cũng thỏa mãn !”

Tô Nham nhanh chóng ăn xong một bao gà, liếm láp đầu lưỡi khen: “Rán gà ăn rất ngon , tay nghề không sai.”

Hiện tại miệng người bắt bẻ, lựa chọn cũng nhiều, thật không có chút tay nghề, dù vị trí tốt cũng không giữ được. Nhà Trần Yến mặc dù không có nhà ở, nhưng sinh ý này duy trì liên tục, về sau nhất định sẽ kiếm được cái khác.

Ngày nghỉ 1 tháng 5 vui vẻ rất nhanh chấm dứt, bốn người trở về cuộc sống đại học lần nữa.

Theo thời gian trôi qua, chuyện xe, chuyện hoa tươi, đều bị hai người không để tâm đến, bọn họ ở Thành phố A xa xa, có quá nhiều chuyện phải bận rộn.

Năm hai kết thúc mỹ mãn, nghênh đón mùa hè khốc nhiệt.

Tô Nham đến Mỹ thăm Tần Việt lần nữa, Lương Khuê lần này không vội nhận công trình kiếm tiền, mà là theo chân một giáo sư mang nghiên cứu sinh bôn ba học tập khắp nơi.

Trước nghỉ hè, khoản tiền công trình Tô Nham cùng Tô An Bình hợp tác toàn bộ đều tính kĩ, hai người hợp tác đến đây kết thúc, Nghiêm Tiểu Mễ mời hai người đi ăn cơm chúc mừng, Lương Khuê luôn miệng từ chối, sau đó, Tô An Bình không còn đi tìm Lương Khuê nữa.

Mùa hè nóng bức, làm người ta dễ sinh buồn ngủ.

Tô Nham canh giữ trong phòng bệnh, khi nào thì ngủ, khi nào thì tỉnh, y có điểm mơ hồ. Tần Việt trên giường vẫn như vậy, mặt trời ngoài cửa sổ cũng nóng bỏng như trước.

Điện thoại của y đột nhiên vang lên.

“Đừng nghe!”

Bạn đang đọc Trọng Sinh Chi Đại Giới của Dạ Đích
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự