Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 27 Trong Môn Phái Của Ta Không Có Khả Năng Đều Là Nghiệt Đồ - Chương 27: Kết Thúc

Bạn đang đọc Trong Môn Phái Của Ta Không Có Khả Năng Đều Là Nghiệt Đồ của Thiểu Niên Cung

Phiên bản Dịch · 3243 chữ · khoảng 11 phút đọc

Non xanh nước biếc, đường nhỏ vắng vẻ, dòng suốt róc rách chảy xuống, tập hợp lại tại khe núi tạo khe suối tưới nước cho câycỏ.

"Sau khi tiến hành ‘Ngự ma thuật’, ma ấn nghịc thiên liền biến mất không còn tăm tích, có thể là không thừa nhận ta." Ngườinói câu này không có chút gì chán nản, ngược lại môi nhếch lên, có vẻ tâm tình rất tốt.

"Tuy nhiên Tả tế ti cũng đừng đau lòng, ma ấn nghịch thiên kia có lẽ đã sinh trưởng trên thân thể ma nhân khác, ngươi về Magiới tìm một chút, cũng tiết kiện mỗi ngày ở đây dụ dỗ người thân thể bán ma như ta."

Khuôn mặt Tả tế ti biến thành màu đen, có thể so với áo choàng đen như mực trên người gã.

Gã thật sự không còn cảm nhận được khí tức của ma ấn nghịch thiên trên người Hàn Sở Nhượng, gã cũng không nghĩ tự ý khởiđộng ‘Ngự ma thuật’ sẽ sinh ra hậu quả như thế.

Xưa nay ma chủ khi vào ghế, nếu trong Ma giới thật sự không thể chống đỡ nổi cường địch, tế ti của Ma giới mới có thể vì machủ mà làm phép Kỳ nguyện cổ xưa, sau đó mới có thể khởi động ‘Ngự ma thuật’.

Vì trong sách cổ có ghi chép, nếu ma chủ chưa gia tăng mà tự ý khởi động ‘Ngự ma thuật’, thì sẽ sinh ra hậu quả không có cáchnào cứu vãn.

‘Hậu quả không có cách nào cứu vãn’ này rốt cuộc là gì, trong sách cổ không có ghii lại, thế nhưng những ma chủ kỳ trước đềubiết tính nghiêm trọng của sự việc, căn bản sẽ không dễ dàng đi thử nghiệm, gã thật sự không nghĩ tới, thế mà lại có hậu quảnhư thế này.

Tuy nhiên đây đối với phần lớn ma nhân cũng coi như là tổn thất nghiêm trọng, còn thằng nhóc Hàn Sở Nhượng này, đoánrằng có thể còn ước gì không có ma ấn nghịch thiên kia, để hắn có thể cùng sư phụ của mình mỗi ngày ở một chỗ.

Nghĩ tới đây, mắt Tả tế ti lóe lên, vẻ mặt có chút ý vị thâm trường.

Nếu không phải Mạnh trưởng lão trở về nói cho gã, nói tân Ma tôn này của bọn họ đem lòng mến mộ sư phụ của mình, bị Cùng Kì làm thương thì giả vờ giả vịt, dưới ánh nhìn của mọi người lừa hôn một cái, hắn còn thật không biết vì sao đứa nhiềuMa cơ xinh đẹp cho Hàn Sở Nhượng, hắn lại đụng cũng không muốn đụng.

Không nghĩ tới mà, người trong môn phái tu tiên lại không có kỷ cương như thế, dám làm ra việc vi phạm luân thường.

Trong lòng đủ loại bát quái, Tả tế ti nhìn bóng lưng Hàn Sở Nhượng rời đi, hừ lạnh, quay người hóa thành khói đen về Ma giớitìm ma chủ khác.

Lại nói Hàn Sở Nhượng sau khi trở về, ở Linh Vân phái tìm nửa ngày cũng không thấy Lãnh Vô Sương.

Hắn xuống núi làm nhiệm vụ đã hơn mười ngày, cũng không phải yêu thú khó dây dưa gì, chỉ là chỗ mời trừ yêu cách khá xa,tới cũng phải lưu lại chút thời gian.

Hơn mười ngày đối với đạo sĩ tu tiên không tính là lâu, nếu tính thời gian tu luyện, bọn họ có thể có vô số hơn mười ngày sửdụng.

Thế nhưng đã hơn mười ngày không gặp, Hàn Sở Nhượng ban ngày giúp người chung quanh trừ yêu, ban đêm gối lên cánh tayngây người nhìn trần nhà nghĩ tới Lãnh Vô Sương, tư vị ấy thật vừa khổ vừa ngọt, còn thêm chút vị chua.

Bây giờ lại không thấy y, tự nhiên có chút thất vọng, đi ngang qua phòng Huyền Thiieen hỏi hai câu mới biết Lãnh Vô SƯơng đitới Bích Hà phong.

Đại sư huynh Huyền Thiên đang cầm sách cổ xem, Hàn Sở Nhượng đi tới liếc một cái, phát hiện quyển này chính là ‘Linh Vânkiếm trận’ dưới đáy hòm Linh Vân.

"Ngày ấy chiến đấu với Cùng Kì, sư phụ khởi động kiếm truyện này, nghe đâu quả thật đâm trúng Cùng Kì, thế nhưng lại khônggây ra tổn gì được tới nó, ta lấy ra xem một chút coi ra sao."

Hàn Sở Nhượng tiếp nhận sách cổ Huyền Thiên đưa tới tùy tiện lật hai trang.

Cũng không biết phải do duyên phận không, hắn lật tới tờ trùng hợp vấn đề Huyền Thiên đang suy tính, tuy nhiên phía trên cómột hàng chữ.

"Nếu đạo tâm không ổn, suốt ngày nhớ tới tình án dâm dục nhân gian, cho dù thành công khởi động kiếm trận cũng khó có thểgây sát thương."

Huyền Thiên thấy được hàng chữ này, chỉ cảm thấy da mặt bản thân có chút nóng lên, ho khan đem sách lấy lại, tiếp tục đểdưới đáy hòm.

Sắc mặt Hàn Sở Nhượng lại không dễ nhìn, trong lòng dấm chua càng nhiều, mất hưng ra khỏi phòng Huyền Thiên, đi tới gianphòng Bạch Sơ sát vách.

Con chó trắng Bạch Sơ đang ở hình dạng thú con, trắng trắng mềm mềm nho nhỏ, đứng ở trên giường đang nhìn gương nherăng trợn mắt giả bộ hung ác.

Có thể bị Cùng Kì ảnh hưởng, cảm thấy nhe răng trợn mắt có khí thế một chút, coi như tu vi không cao cũng có thể làm kẻ địchsợ hãi.

Hàn Sở Nhượng ôm bụng cười lón, đợi đến khi dịu lại mới bước vào phòng, nắm đuôi Bạch Sơ nâng hắn lên, nghe hắn hoảnghốt kêu gào, tâm tình tốt hơn một chút, lúc này mới thả hắn xuống, hiền lành sờ sờ đầu hắn nói: "Nói cho sư huynh, sư phụ ykhi nào trở về?"

Bạch Sơ tức giậ u oán cắn mạnh lên ngón tay của hắn, thấy tay Hàn Sở Nhượng lại muốn bứt lông mình, vội vã cào lên đùi hắn,biến về hình người đứng xa xa, giọng nói còn có chút oan ức.

"Đệ không biết, sư phụ người không nói, tối hôm qua đệ cùng sư phụ sau khi song tu, buổi sáng người liền đi ra ngoài, cònkhông theo chơi với ta."

Hàn Sở Nhượng càng cảm thấy khó chịu, nghĩ thầm ngươi còn có thể cùng sư phụ song tu, ta mấy ngày chỉ có thể nhìn thường,bản thân tưởng tượng lấy tay tuốt.

Sau khi đi ra khỏi phòng Bạch Sơ, Hàn Sở Nhượng trực tiếp đi tới cửa lớn Linh Vân phái, cũng vừa hay, xa xa nhìn thấy ngựkiếm của Lãnh Vô Sương bay tới.

Lãnh Vô Sương và hạ xuống nhìn thấy Hàn Sở Nhượng đợi ở cửa, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, liền hỏi thăm một câu.

Hàn Sở Nhượng đặt tay ở eo ôm lấy Lãnh Vô Sương, đôi mắt tập trung nhìn thẳng vào mặt Lãnh Vô Sương.

"Không có chuyện gì, chỉ là trên đường về đụng phải Tả tế ti."

Lãnh Vô Sương cảm thấy bị Hàn Sở Nhượng làm cho da mặt nóng lên, lúc cả người không thoải mái, nghe thấy hắn nói mộtcâu như vậy, không tự chủ nhíu mày.

"Hắn muốn ngươi quay về? Hay là nói ngươi muốn về Ma giới tiếp tục làm ma chủ?"

Hàn Sở Nhượng cười đến nỗi mắt híp lại, lén lút hôn một cái lên má Lãnh Vô Sương, hí hỏm nói: "Không làm, vẫn là đồ đệ LinhVân phái thoải mái hơn."

Giọng nói của hắn quá bất chính, khiến người nghe không tự chủ nghĩ bậy, cái ‘Thoải mái’ này rốt cuộc là loại thoải mái nàođây.

Lãnh Vô Sương nghe xong tức giận, đẩy mạnh ngực hắn ra, lạnh giọng nói: "Trở về tu luyện."

Hàn Sở Nhượng liền học Bạch Sơ, làm ra vẻ đáng thương.

"Sư phụ không hiểu phong tình gì hết, người ta ở bên ngoài mấy ngày nay nhớ ngươi sắp chết, nghĩ đến tim gan ta đều đau, vềtới liền tìm ngươi, kết quả ngươi còn hung ác với ta."

Lãnh Vô Sương biết rõ đức hạnh của hắn, đương nhiên sẽ không bị lừa, trong nhưng lửa giận cũng vơi đi một chút.

Thấy vẻ mặt lạnh như băng của y thoải mái bớt, đôi môi khẽ mím lại, có chút làm lay động, Hàn Sở Nhượng kéo tay y nói: "Đitheo ta, ta có đồ muốn cho ngươi xem."

Hắn kéo Lãnh Vô Sương ra sau núi, cầm cái xẻng đào nửa ngày mới lấy ra được một vò rượu dán giấy đỏ đến.

"Sư phụ rượu ta không có uống hết, còn để lại một vò."

Lãnh Vô Sương nhận lấy, ngây người nhìn, cảm thấy dường như đang mơ.

Rượu này vốn là muốn tặng cho lễ đính hôn của y cùng một nữ tu.

Năm đó Linh Vân phái còn chưa gặp đạii nạn, chính là ở lúc cường thịnh, nữ tu kia cũng là tu sĩ thuộc danh môn đại phái, LinhVân cùng môn phái của nữ tu kia có ý định tác hợp cho hai người bọn họ, để y cùng nữ tu cùng một chỗ luận đạo tu pháp,thường xuyên qua lại, y thật sự có sinh ra lòng mến mộ.

Chỉ là sau khi Linh Vân gặp nạn, môn phái của nữ nhân này đột nhiên lật mặt, trực tiếp phá hủy hôn ước, để nữ tu cùng một đệtử tinh anh của đại phái khác bái đường.

Lúc trước y đang gặp nạn diệt môn, nghe tin tức này lòng như tro nguội, cả người từ đầu tới chân lạnh thấu, lại không muốncho Huyền Thiên còn nhỏ thấy được, mạnh mẽ chịu đựng thống khổ trong lòng, cho nên sau đó, phát sinh chuyện đau khổ bịtổn thương gì nữa, y cũng theo thói quen nhẫn nhịn, khó chịu thế nào cũng chịu đựng.

Chịu một cái đã hơn một trăm năm.

Chỉ là bây giờ nhớ lại, chỉ còn xúc động.

Hàn Sở Nhượng không phát hiện biểu hiện khác thường của Lãnh Vô Sương, từ trong lòng lấy một cái túi gấm mở ra, quơ quơtrước mắt Lãnh Vô Sương, mắt mang ý cười.

"Sư phụ ngươi xem, ta lần này trừ yêu tìm được hạt giống của sơn hào hải vị, ta ngày mai sẽ gieo nó xuống, còn có, ta lần nữaxây lại ao nuôi linh cá cùng hoa sen, ở trên đỉnh núi gieo lại Linh Vân tuyết liên lúc trước." Giọng hắn đều đều, ý cười trong mắtcũng ngưng lại.

Hắn bỗng nhiên ôm chặt lấy Lãnh Vô Sương, trầm giọng tiếp tục nói: "Nếu sư phụ muốn, ta cũng có thể đem hồn trả lại chongươi, cả trái tim ta cũng có thể, chỉ cần ngươi không cần giận ta nữa."

Lãnh Vô Sương nhắm mắt, chóp mũi đặt trên ngực Hàn Sở Nhượng, cảm nhận độ ấm nơi đó truyền tới, trong lòng cũng như bịhòa tan.

Khóe môi y cong lên, giọng nói khàn khàn: "Được."

Hàn Sở Nhượng như bị vận may quay lưng, không nhìn thấy được nụ cười trăm năm khó gặp được của Lãnh Vô SƯơng, nghe yđáp lại mình, không nhịn được ti tiện, trêu chọc nói: "Tiên hạc ta sẽ không nuôi, sư phụ muốn, cưỡi ta là được rồi." Hắn nở nụcười thích thú, tiếp tục nói: "Buổi tối ở trên giường, sư phụ muốn cưỡi làm sao thì cưỡi thế ấy, xác định sẽ để sư phụ cưỡi thoảimái."

"Cút."

Đương nhiên, đến đêm vẫn để Hàn Sở Nhượng thực hiện được, Lãnh Vô Sương lúc động dục làm sao quản được nhiều nhưvậy.

Bên ngoài ánh sao dày đặc, gió lạnh tập kích, bên trong lại lửa nóng ám muội, tình dục dâm mỹ.

Đạo trưởng ban ngày nghiêm túc đứng đắn lúc này thân thể trần truồng, hai chân mở ra khóa ngồi trên đùi Hàn Sở Nhượng, từphía sau lưng bóng loáng trắng noãn của y nhìn lại, hiện ra đường cong xinh đẹp của mông eo đang lắc lư, mỗi lần hạ xuốngđều nuốt sâu tính khí phồng lớn, cứng rắn. đứng thẳng, đỏ hõn của Hàn Sở Nhượng, tính khí kia như một thanh hung khí đầysát khí, dữ dằn đâm vào rút ra.

Hàn Sở Nhượng sảng khoái như muốn bay lên, bóp chặt lấy vòng eo Lãnh Vô Sương thở dốc.

"Sương Sương sư phụ, tiểu huyệt của ngươi nuốt thật giỏi, đồ nhi sắp bị ngươi kẹp cho bắn."

Lãnh Vô Sương mặc dù không chịu được lời nói đầy thô bỉ của Hàn Sở Nhượng, nhưng quả thật bản thân rất thoải mái, tư thếnày có thể đem côn thịt thô to kia đâm vào mức sâu nhất, mỗi lần đều đâm vào điểm nằm tuốt trong kia, khiến cho da đầu y têdại, dâm thủy chảy liên miên khiến trên bụng Hàn Sở Nhượng đầy ẩm ướt.

Lãnh Vô Sương không phản ứng hắn, nhắm mắt tiếp tục chuyển động lên xuống, làm bộ không nghe.

Hàn Sở Nhượng xưa nay thích nhất là đùa giỡn Lãnh Vô Sương, thấy y không để ý tới mình liền có chút không cao hứng, siết lạivòng eo của y không cho di chuyển, nhìn y hấp đến nổi khóe mắt đỏ lên, trong lòng cực kỳ đắc ý, giọng xấu xa nói: "Gọi phuquân, gọi xong liền cho ngươi ăn."

Lãnh Vô Sương nào mà chịu gọi, trừng lớn mắt nhìn Hàn Sở Nhượng, suýt chút nữa khiến hắn chịu không nổi.

Y có chút hối hận rồi, khi đó nếu sớm biết đầu đuôi sư tình, cũng không cần làm nhiều chuyện khiến Lãnh Vô Sương tức giậnnhư vậy, hắn sớm nên cả ngày lẫn đêm nên thương yêu Sương Sương sư phụ của mình.

Càng nghĩ càng dấm chua, vừa hận mình ngu xuẩn, vừa dấm chua Huyền Thiên cùng Bạch Sơ hai người khi mình bị đuổi xuốngLinh Vân trong đoạn thời gian đó ngày đêm cùng với Lãnh Vô Sương.

Hắn ôm eo Lãnh Vô Sương hướng lên trên, côn thịt bừng bừng phấn chấn lưu luyến không muốn rời trượt ra, phía sau củaLãnh Vô Sương cũng lưu luyến co lại.

Đem người Lãnh Vô Sương lật lại đè xuống, tay nắm chặt bắp đùi của y tách ra, đem đầu vùi vào giữa hai chân, duỗi đầu lưỡilinh hoạt ẩm ướt quanh co đâm đâm vào trong hậu huyệt của hắn, bên trong ẩm ướt dinh dính, dâm thủy chảy ra, Lãnh VôSương lắc đầu sung sướng như muốn bay lên thiên đàng, sau một hồi, sảng khoái qua đi, ngứa ngáy bên trong lại không giảmbớt, có chút nhịn không được, hai chân y kẹp chặt đầu Hàn Sở Nhượng để nó gần hậu huyệt của mình hơn, hai mắt thất thần,miệng lẩm bẩm nói: "Muốn côn thịt, muốn côn thịt thao vào."

Hàn Sở Nhượng thấy đã tới thời cơ, rút đầu lưỡi ra, đem cự căn để trên hậu huyệt Lãnh Vô Sương, cũng không đi vào, Lãnh VôSương co miệng huyệt lại, động mông như muốn đem vật kia ăn vào, bị Hàn Sở Nhượng vỗ lên cái đùi trắng như tuyết một cái.

"Gọi tướng công, gọi xong liền cho ngươi ăn."

Lãnh Vô Sương đỏ mắt giãy dụa một hồi, thật sự không chịu nổi, rốt cuộc bất đắc dĩ thỏa hiệp.

"Tướng công cho ta, ta muốn ăn côn thịt."

Hàn Sở Nhượng thấy y kêu nhạt nhẽo, không có chút nào tình nguyện, muốn hả giận mà ngặm núm vú phía trước nhẹ nhàngcọ xát hút lấy, chỉ chốc lát sau liền nếm được vị sữa, đem sữa đặt vào trong miệng Lãnh Vô Sương, nhìn hắn thất thần nuốtxuống, còn có chút thuận theo khóe miệng chảy xuống, vô cùng ẩm ướt, nhìn thấy khiến dưới hông Hàn Sở Nhượng đau đớn,cầm chân của y, nhắm ngay tiểu huyệt kia tiến vào.

"Tiếp tục gọi, gọi êm tai chút ta liền cho ngươi sảng khoái."

"A a a!! Tướng công tướng công thao ta, dùng sức cút, bên trong thật là ngứa."

Giọng kêu vừa dịu dàng vừa ngọt ngào khiến máu mũi Hàn Sở Nhượng suýt chút nữa chảy ra, vội vã hít một hơi kiềm chế hơinóng trong mũi, hắn đem hai chân Lãnh Vô Sương mở lớn, chốc chốc thao mạnh.

"Nói, ngươi thích ai nhất?"

"Nhất a a a! Thích ngươi nhất."

"Ta là ai?"

"Ưm a a Sơ, ngươi là A Sở."

Hàn Sở Nhượng hài lòng, sau đó ôm chặt Lãnh Vô Sương, nhìn y ngủ say, đắc ý nhìn khối linh thạch để trên đầu giường.

Hắn vừa rồi thừa dịp Lãnh Vô Sương không chú ý, ở phía trên làm một cái thuật dẫn âm, đoán rằng tối nay có người muốn ngủcũng không được.

Hàn Sở Nhượng trong lòng xấu xa, hắn ăn dấm chua cũng phải kéo người ăn chung, không thể không nói, hắn làm xong, haingười khác trong phòng cả đêm cũng ngủ không ngon.

Ban đêm ngày thứ hai đến phiên Huyền Thiên, hắn im lặng không lên tiếng làm hết màn khởi động, tới cửa lại dừng bước, Lãnh Vô Sương gấp đến muốn cắn người, kéo cánh tay Huyền Thiên lấy lòng quơ quơ.

Huyền Thiên tuy rằng vẫn trầm mặc, tuy nhiên tốt xấu gì vẫn chiều theo ý Lãnh Vô Sương, làm y sảng khoái, đến cuối cùng khithấy Lãnh Vô Sương bắn nhanh, lập tức nắm chặt tính khí của y, tiến đến bên tai nói: "Sư phụ, ngươi thích ai nhất?"

Lãnh Vô Sương nghẹn đến nỗi nước mắt muốn chảy xuống, cắn môi nói: "Thích Tiểu Thiên nhất."

Huyền Thiên cũng hài lòng, buông tay nhìn y thoải mái bắn ra.

Đêm ngày thứ ba đến phiên Bạch Sơ, hắn cũng vẻ mặt u oán, bò đến trên giường ôm chặt lấy Lãnh Vô Sương làm nũng.

"Sư phụ người sao có thể thích Nhị sư huynh nhất, Nhị sư huynh hư nhu vậy."

Lãnh Vô Sương không biết tiếng rên rỉ của mình đêm trước đã bị hai người bọn họ nghe, chỉ tưởng Hàn Sở Nhượng tự mình nóira, giờ phút này Bạch Sơ lại nói, bản thân cũng không thể làm gì khác ngoài dụ dỗ.

"Tất nhiên là thích ngươi nhất rồi."

Đôi mắt Bạch Sơ liền sáng hơn.

"Có thật không?"

Lãnh Vô Sương đỏ mặt gật đầu nói: "Là thật."

Bạch Sơ vui vẻ, đôi mắt như ngôi sao nhỏ lấp lánh, ấp úng cởi quần áo Lãnh Vô Sương, cảm thấy toàn thân đều là sức mạnh, ởtrên người Lãnh Vô Sương liếm đầy nước bọt của mình, sau đó hài lòng ôm lấy y hôn nhẹ rồi khiến y sảng khoái.

Sau đó, bởi vì đấu tranh trong môn phái, ba đồ đệ của Linh Vân phái tu vi tăng lên rất nhanh, vẻn vẹn chỉ qua hơn một trămnăm, kẻ yếu nhất Bạch Sơ cũng đã tiến cấp tới nguyên anh.

Chưởng môn Lãnh Vô Sương rốt cuộc cũng không phụ nhờ vả của sư phụ mình, đem Linh Vân phái đưa vào cường thịnh

Bạn đang đọc Trong Môn Phái Của Ta Không Có Khả Năng Đều Là Nghiệt Đồ của Thiểu Niên Cung
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự