Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương 9

Bạn đang đọc Trộm Vợ Trước, Dụ Vợ Sau của Mễ Bao

Phiên bản Dịch · 6300 chữ · khoảng 22 phút đọc

Chua xót! Đau!

Giống như mới nếm thử quan hệ ân ái, sao sau khi ép buộc cô một đêm, toàn thân đau nhức đến giống như tan xương cốt, người nào đó lại thần thái sáng láng, hơn nữa còn càng đánh càng hăng?

Bốn lần! Bốn lần! Anh lại muốn cô một đêm bốn lần?

Hai người bọn họ đều là lính mới!

Không hiểu Luật Dã nói lần đầu tiên không lâu là như thế nào? Bởi vì cô không biết bình thường thời gian chắc là dài, duy nhất chỉ có thể xác định, ở lần đầu tiên sau khi kết thúc, thời gian lần tiếp theo lâu hơn lần thứ nhất, tiếp theo đó lâu hơn lần trước!

Sau khi tất cả chấm dứt, cô chậm rãi nhắm mắt lại, mơ hồ nhìn thấy ngoài cửa sổ đã lộ ra chút ánh sáng.

“A!” Chịu đựng không thoải mái, Bảo Linh Linh cố gắng để cho bước chân của mình thoạt nhìn bình thường.

Hiện giờ cô đang ở bên trong siêu thị, cũng không muốn bởi vì cử chỉ quỷ dị của mình khiến cho người khác nhìn chăm chú.

“Linh Linh.” Một giọng nói tao nhã vang lên phía sau cô.

“Luật Anh, hôm nay không về Đài Trung sao?”

Chu Luật Anh mặc bộ quần áo màu xám thoải mái, trên sống mũi mang kính gọng viền vạng vạn năm không đổi, cười cười đi về phía cô.

“Tối nay.”

Tổng công ty ở Đài Trung, bình thường anh đều ở lại đây, tối thứ sáu mới có thể trở về.

“Sao Luật Dã không cùng anh?” Hôm nay là ngày nghỉ, theo lý thuyết miếng kẹo da trâu kia phải dính ở phía sau mới đúng.

“Công việc của cậu ấy còn chưa làm xong.”

“Công việc có quan trọng bằng em không?” Anh cười nhẹ, vẻ mặt và giọng điệu làm cho người ta không suy đoán được cách nghĩ của câu sau.

Tay Bảo Linh Linh đang chọn sữa bò cứng đờ.

Cô không nghe sai chứ? Luật Anh trêu chọc cô?

“Chu Luật Anh, em phát hiện tính cách của mấy anh em nhà anh rất không tốt.” Từ sau khi Luật Dã trở về, trong bảy năm này cô bình tĩnh không hề tức giận, cá tính bị quét sạch sành sanh, hiện giờ cô đã hồi phục tính cách hoạt bát trước kia, thậm chí có thể tự do chuyển đổi giữa hai kiểu điềm tĩnh khôn ngoan và hoạt bát nghịch ngợm.

“Yên tâm, người có tính tình kém cỏi nhất nhà anh bị em ăn sít sao.” Nói một là không dám có hai.

“Tụi anh thật quá đáng, giấu diếm em một đống chuyện.”

“Có sao?” Anh cười như trước.

Đây mới là Bảo Linh Linh anh biết từ nhỏ, rất nhiều tức giận.

“Không có mới là lạ.” Cô liếc trắng mắt, “Còn chuyện gì không, nói cho em biết mau.” Thẳng thắn được khoan hồng.

Chu Luật Anh nhìn cô, cười đến bí hiểm.

“Đừng giả bộ trước mặt em, ghê tởm muốn chết.” Cô quá rõ ràng cá tính nham hiểu của anh hai nhà họ Chu.

Haizzz, chỉ sợ hình tượng tiểu công chúa trong bảy năm này rốt cuộc không về được... Ít nhất ở trước mặt bọn họ, chắc chắn như thế.

“Em muốn biết thằng nhóc kia từ nhỏ uy hiếp tụi anh không được đánh chủ ý lên em, rõ ràng nhà anh còn có máy tính cho nó dùng, nó lại lấy tụi anh làm cớ chạy sang nhà em làm loạn, hoặc tiểu quỷ này thường xuyên bị em khiến cho có tình mà không có chỗ phát tiết, chỉ có thể ở nhà ngâm nước lạnh.”

“Đủ rồi đủ rồi.” Cô vội vàng cắt đứt lời anh, hai má có thể so sánh với “Bánh rùa đỏ”, đỏ bừng trong nháy mắt.

Là cô sai, cô không nên hy vọng die nda nle equ ydo nn người này sẽ nói ra điều gì bình thường hay đáp án cô muốn.

Chu Luật Anh nở nụ cười, nhìn cô em gái mình nhìn từ nhỏ, lộ ra vẻ thẹn thùng của phụ nữ.

Đồ hai người cần mua không nhiều, một trước một sau thanh toán xong, anh như thường lệ cầm túi đồ, hai người cùng nhau đi ra khỏi siêu thị.

Bên ngoài đã gần tối, ánh trời chiều ráng đỏ chiếu sáng đường về nhà.

“Cậu ấy làm rất nhiều cho em.” Một câu nhẹ nhàng bâng quơ, lại rất chân thành.

Tuy rằng anh là anh trai thường bị cậu em như thổ phỉ ép bức, nhưng như thế nào cũng là anh em ruột, anh và Luật Nhân đều nhìn tất cả vào trong mắt.

“Ừmh...”

Thì ra, biết có người có lòng với mình như vậy, hành phúc cảm động sẽ dâng lên lồng ngực.

Thật sự không biết trước đó cô có thể lược qua như thế nào, lãng phí cơ hội để bản thân cảm động nhiều năm như vậy.

Khoảng cách tới hai nhà ngày một gần, xa xa, Chu Luật Anh nhạy bén phát hiện một bóng hình trước cửa nhà.

Khóe miệng của anh nhếch lên, không đầu không đuôi mà thốt ra một câu: “Linh Linh, nhà tụi anh có máy sấy.”

“Cái gì?” Cô phản ứng không kịp, sửng sốt.

“Nhà tụi anh có máy sấy, em biết không?” Anh không ngại phiền toái hỏi lại.

“Em biết.” Với vấn đề bất ngờ khó hiểu, mặc dù cô không rõ, cũng chỉ có thể sững sờ mà đáp lời.

Nghe vậy, Chu Luật Anh nở nụ cười nhã nhặn không biết đã làm mê hoặc trái tim bao nhiêu thiếu nữ, cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói bên tai cô: “Chăn mền giặt xong kêu Luật Dã cầm đi sấy là được rồi, không cần chuyển sang sân thượng nhà em phơi nắng.”

Nói xong, anh nhịn không được mà phì cười ra tiếng.

Mặt Bảo Linh Linh lập tức đỏ bừng lên.

Xong rồi xong rồi.

Lúc cô tỉnh dậy chỉ nghĩ đủ mọi cách nhanh chóng tiêu diệt chứng cớ phạm tội là “Vết máu loang lổ” kia, lập tức chịu đựng toàn thân đau nhức như muốn tan ra, không dễ gì mới thoát ra được thực tủy tri vị *, vừa tỉnh dậy hai tay đã bắt đầu không an phận mà lưu manh đoạt lấy trong tay...

(*) Thực tủy chi vị: có kinh nghiệm một lần rồi thì muốn cố gắng hơn nữa để có được nó lần nữa; hương vị tốt của món ăn ngon (ví với thể xác của đàn ông và phụ nữ).

Khi đó cô thầm nghĩ nhanh chóng cầm chăn đi giặt, lại quên mất phơi chăn trên sân thượng nhà mình có bao nhiêu ái muội.

Trời ơi. Cô không còn mặt mũi gặp người.

“Chu Luật Anh.” Một giọng nam lạnh lẽo lộ ra chút tức giận bổ xuống.

“Gọi anh hai.” Mắt anh không cần di1enda4nle3qu21ydo0n ngước lên cũng biết là ai, bước chân thật nhanh.

“Anh cách xa một chút.” Bàn tay to vung lên, Chu Luật Dã lập tức kéo cô gái nhỏ mặt đỏ bừng về bên người mình.

Chu Luật Anh cố ý đùa cợt em trai nhà mình, “Lúc trước kêu tụi anh bảo vệ tốt cho cô ấy, không phải là em sao?”

“Không bảo anh dán lại gần như vậy.” Nghe thấy giọng anh hai mang theo ái muội, hai mắt anh sắp bốc hỏa.

“Linh Linh không để ý, em gọi quỷ gì?”

“Chu Luật Anh.”

“Chu Luật Dã.”

Đồng thời, cô gái nhỏ bên cạnh anh cũng mở miệng.

“Linh...”

“Anh.” Không cho anh cơ hội đáp lời, cô vừa ngượng vừa tức chỉ đầu mũi anh, “Từ hôm nay trở đi, không cho phép anh tới nhà em.” Người hai nhà nhất định đều biết cả rồi. Trời ạ --

“Linh Linh?”

Không để ý tới vẻ mặt kinh ngạc của anh, Bảo Linh Linh chạy thẳng vào trong nhà.

Chu Luật Dã định đuổi theo trực giác.

“Đợi một chút...”, một bàn tay đột nhiên cản đường anh.

“Rốt cuộc anh đang làm cái quỷ gì?” Không ở bên cạnh người yêu, nói chuyện sẽ không quá khách khí.

Haizzz, ở bên ngoài bảy năm, sao tính tình vẫn không chuyển tốt một chút? “Linh Linh mua.” Tâm trạng của Chu Luật Anh rất tốt giơ cao túi đồ mua sắm trong siêu thị cầm trong tay, kêu em trai muốn đi thì mang đi.

“Quay đầu lại sẽ tìm anh tính sổ.” Hung dữ trừng mắt liếc anh hai, anh cầm lấy túi to nhanh chóng đuổi theo người.

Tính sổ? Cái này anh lợi hại nhất.

Cười nhìn hai bóng hình một trước một sau biến mất trước cửa nhà họ Bảo, Chu Luật Anh cười đến sâu xa khó hiểu.

“Em trai à, phải khách khí với anh trai một chút.” Anh thì thào tự nói với bóng người đã biến mất ở bên ngoài ngã tư đường.

Chậc chậc, thằng nhóc này cho rằng anh không nhớ trong quá khứ bị nó đánh ở trong lòng sao?

Quân tử báo thù, ba năm không muộn, cho dù anh nhẫn nhịn ba mươi năm cũng có cách, chỉ cần có thể đạt tới mục đích anh muốn, chỉ có điều ai bảo nó là em trai anh đâu? Ỷ vào hai chữ yêu thương, anh sẽ chỉ tâm huyết dâng trào điều chỉnh một chút, không đến mức khiến cho long trời lở đất.

“Em phải biết cám ơn anh đó, nhóc.” Vẫn duy trì nụ cười tao nhã như trước, anh chậm rãi tiến vào cổng chính.

Khó khăn lắm, hạnh phúc trì hoãn nhiều năm cuối cùng nở hoa, tình cảm lưu luyến giữa hai người yêu nhau tăng nhiệt độ cực nhanh.

Nam chính cuối cùng không cần giữ vững nguyên tắc chỉ có thể xem mà không thể nhìn, hiện giờ hoàn toàn là nô lệ của bạn gái, ngay cả cậu hai nhà họ Bảo cũng sắp nhìn không được, cảm thấy chị gái mình chiếm quá nhiều lợi ích của người ta.

Nhưng người có liên quan lại vui vẻ chịu đựng, hai người đều vẻ mặt ngọt ngào, người lớn hai nhà thì vui vẻ tác thành, tùy theo phát triển của hai người.

Nói thật ra, ngoại trừ việc bạn trai tràn đầy sức sống đêm qua khiến cho Bảo Linh Linh phàn nàn mấy lần, cô thật sự cảm giác mình hạnh phúc không thể soi mói.

Nằm sấp trên giường, cảm giác dễ chịu khi duỗi chân duỗi tay làm cho cô không nhịn được hạnh phúc mà than nhẹ.

Đây là phòng Chu Luật Dã.

Cô thích nằm trên giường lớn này, so với giường đôi tiêu chuẩn trong phòng cô, giường này còn có thể để cho cô lăn một vòng nhiều lần, cho nên hiện giờ đổi thành mỗi ngày cô chui đầu vào đây.

“Muốn ngủ rồi hả?” Nghe tiếng, Chu Luật Dã dựa lưng vào mép giường cũng ngửa đầu lên.

Bàn thấp bên giường là bàn làm việc của anh, phía trên chỉ có một con chuột và bàn phím, hình ảnh tương ứng được hiển thị trên màn hình tinh thể lỏng rộng 51 inch phía trước.

“Vẫn chưa tới chín giờ.” Coi cô là heo hả.

Cô đưa tay sờ khuôn mặt tuấn tú ngửa ra sau dựa vào giường, hai tay một trái một phải kéo, hỗ trợ kéo da miễn phí.

Quả nhiên người tình trong mắt là Tây Thi, nhìn gương mặt này từ nhỏ đến lớn, gần đây lại cảm thấy càng nhìn càng đẹp trai, càng nhìn càng khiến cô động lòng.

“Lúc nhỏ nhìn thấy anh cũng đẹp trai, nhưng mà sao bổ nhào vào anh chứ?”

“Em cũng biết anh đẹp trai?” Anh còn tưởng rằng cô nhìn thấy anh em tụi anh sẽ phiền, “Anh nghĩ em không có cảm giác với cái mặt của anh.”

“Làm ơn đi, từ nhỏ đến lớn đã nghe người ta nói các anh đẹp trai, đương nhiên biết anh đẹp trai.” Hai ngón tay die enda anle equu ydonn kẹp lấy chóp mũi anh, “Nhưng mà, chỉ có Luật Nhân nhìn có vẻ khá đặc biệt.” Bởi vì Luật Nhân lớn hơn cô, tuy rằng Luật Anh hơn cô một khóa, nhưng từ khi học tiểu học, cô đã coi anh như em trai mà săn sóc.

“Này, em muốn hại anh ăn dấm chua của anh trai anh hả,” bắt lấy bàn tay nhỏ bé kéo loạn trên mặt anh, anh cũng bóp lại mũi của cô.

“Luật Nhân? Thùng dấm chua của anh lớn như vậy sao?”

“Tuyệt đối có?” Kéo thấp đầu cô xuống, anh khẽ mổ lên môi cô, “Cho dù là anh cả hay anh hai, thậm chí Bảo Dương gần gũi em quá anh đều sẽ ghen.”

“Vậy phòng em cần dán biểu ngữ cấm Bảo Dương tiến vào không?” Buồn cười.

“Không cần, anh đã sớm cảnh báo cậu ấy.”

Bảo Linh Linh há hốc mồm, rốt cuộc cô đã biết dấm chua của người đàn ông này không phải lớn bình thường, ngay cả Bảo Dương cũng đề phòng?

Lúc này, loa phát ra một tiếng bíp bíp bén nhọn.

Chu Luật Dã ngẩng đầu lên, gõ một nút trên bàn phím.

“Người anh em, mở chat video.” Trong loa truyền ra một giọng nam.

Mặt Bảo Linh Linh ngờ vực, “Muốn làm gì?”

Nhìn thời gian trên màn hình, Chu Luật Dã thở dài một hơi, “Xin lỗi, anh có việc phải họp.”

“Vậy em về trước nha.”

“Không cần.” Anh đứng dậy, ôm lấy cô đang nằm sấp trên giường, “Nhưng em phải ngồi, hoặc dùng chăn bọc kín toàn thân, tóm lại chú ý không thể nằm sấp đối diện với webcam, em sẽ lộ hết.” Anh chỉ webcam ở đối diện, một tay kéo cổ áo cô.

“Anh thật rõ ràng.” Mắt mang theo vẻ kinh ngạc nhìn anh.

Anh gật đầu rất tự nhiên, “Anh nhìn sạch em từ nhỏ đến lớn. Dĩ nhiên có kinh nghiệm.”

Cô nên ghi một bút nợ với hành động này của anh sao?

Đi ra trước, Chu Luật Dã cắm dây dẫn, không đến vài giây, trên màn hình xuất hiện ba người đàn ông.

Ba người nhìn thấy trong phòng xuất hiện một gương mặt khác, rõ ràng sợ run.

“Wow. Chúng ta ở đây liều mạng làm việc, thằng nhóc này ở nhà ôm người đẹp nghỉ ngơi?”

Một trong số đó dẫn đầu làm khó dễ.

Bảo Linh Linh hơi xấu hổ, không biết có nên chui thẳng vào trong chăn giả bộ ngủ không.

Nhưng người liên quan nào đó hoàn toàn không coi trọng lời nói mờ ám của đối phương, vươn tay qua, giữ cô trong ngực, nói rất rõ ràng: “Bà xã của tôi.”

“Phụt --” Lập tức, có người phun cà phê trong miệng ra.

“Rác rưởi, ổ cứng của tôi.” Người còn lại nhanh chóng cứu ổ cứng của mình, nháy mắt hình ảnh trở nên hỗn loạn.

“Các anh đều họp như vậy?” Bảo Linh Linh nhỏ giọng vụng trộm hỏi người đàn ông sau lưng.

Thật sự náo nhiệt.

“Không hoàn toàn đúng.” Chu Luật Dã cười nhẹ.

“Khụ, a Dã. Cậu còn chưa phát thiệp mời, lấy đâu ra bà xã.” Trong ba người, cho dù là người trẻ nhất cũng lớn hơn Luật Dã ba, bốn tuổi, còn là hoàng kim vương lão ngũ, cậu ta vội vàng cái gì?

“Chuyện sớm hay muộn.”

Cô còn chưa đồng ý mà?

Có người ngoài ở đây, Bảo Linh Linh nể tình không lên tiếng phản đối, chỉ dùng ánh mắt khẽ cảnh cáo anh.

Anh đáp lại bằng cách xoa xoa đầu cô.

Làm cùng chỗ lâu như vậy, ba người trong màn hình vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt và phản ứng này của Luật Dã.

“Đây chắc là Linh Linh tiểu thư tiếng tăm dieendaanleequuydonn lừng lẫy phải không?” Một người trong đó đột nhiên nhớ ra, anh nhớ rõ ngày trước đã nghe a Dã nhắc tới cái tên này trong điện thoại.

Mà mỗi lần nhắc tới tên này, nội dung nói chuyện và phản ứng... Đều cho anh ấn tượng sâu sắc.

“Ặc, xin chào.” Nghe được tên mình, Bảo Linh Linh lên tiếng chào hỏi theo trực giác.

“Xin chào, tôi là người làm chung với a Dã, tôi tên a Kiệt.” Người nói chuyện mắt mang kính gọng viền xanh, cả người hơi thở sang trọng nhưng có vẻ lưu manh.

“Xin chào, tôi là nô lệ của a Dã, tôi tên a Nghiêu.” Trong ba người chỉ có một nam mặc âu phục, khuôn mặt tươi cười thân thiết.

“Cao Nhĩ Tường.” Áo polo màu đen đơn giản, tóc cắt ngắn, không thân thiết như hai người khác, người đàn ông này hơi lạnh lùng.

“Đủ rồi, văn kiện đâu?” Chu Luật Dã lạnh lùng cắt đứt bọn họ, ấn đầu người phụ nữ nhà mình vào trong ngực, ngăn cản cô tiếp tục nói chuyện với ba người đàn ông kia.

“Ơ, thùng dấm chua.” Chung Ấn Nghiêu trêu tức nhíu mày.

“Cẩn thận bị bẹp.” Tiễn Quán Kiệt lương thiện trần thuật đầy đủ.

Anh nhớ tới rất nhiều nội dung nói chuyện điện thoại... Ahhh, siêu đẫm máu.

“Truyền qua cho cậu. Hệ thống nội dung CP085, bộ phận đơn đặt hàng báo có BUG.” Cao Nhĩ Tường đi thẳng vào chủ đề, gửi hồ sơ có vấn đề qua.

Màn hình bị cắt ra gần một phần tư khung hình, truyền ra bản vẽ.

Bảo Linh Linh vốn định đứng dậy, mới động một chút thì cặp đùi cường tráng kia kẹp cô chặt hơn, cô biết gấu koala này đừng mong rời khỏi cây bạch đàn.

Hai tay Chu Luật Dã gõ bàn phím nhanh như bay, không hề bị hành động của người nào đó ở trong lòng tạo thành trở ngại.

Bản thân thấy mình không hề thành trở ngại cho công việc của anh, cô cũng không cứng rắn mặc cho anh ôm, giữ lấy, làm ổ trong lòng anh nghe một đống thuật ngữ chuyên nghiệp khó hiểu, nhìn màn hình nhanh chóng chạy ra mệnh lệnh hết lượt này đến lượt khác.

Tuy tò mò nội dung công việc của anh, nhưng không có cơ hội hỏi, mí mắt dần nặng nề, cuối cùng cô ngủ thật say trong lòng anh.

Rốt cuộc xử lý xong vấn đề, Chu Luật Dã phát hiện thiên hạ trong lòng đã sớm gặp Chu Công, anh cười dịu dàng, hơn nữa cẩn thận đắp chăn.

Ba người ở chỗ khác nhìn động tác của anh, đều lộ ra nụ cười thấu hiểu.

Một người đàn ông thật tình yêu một người phụ nữ, theo cử chỉ có thể nhìn ra được.

“Có nhận case công nghiệp hóa chất Arthur không?” Tiễn Quán Kiệt hỏi.

“Người không đủ, cơ sở dữ liệu siêu khổng lồ, độ phức tạp đạt đến đèn đỏ.” Chung Ấn Nghiêu show nội dung hiệp ước ra, vừa làm bổ sung.

“Nhưng thời gian rất nới lỏng, cậu đánh giá xem.” Cao Nhĩ Tường bổ sung thêm.

Lúc trước a Dã muốn quay về phía Nam, đã rút ngắn phần lớn thời gian làm việc, cho nên mới có khả năng làm thêm giờ, hỏi cậu ấy trước mới có thể quyết định.

“Phân chia thế nào?” Xem sơ qua, Chu Luật Dã hỏi thẳng. “Chỉ có ba người cho cậu,” Cái này thử thách bản lĩnh Leader, phân phối như thế nào, thống nhất, lỡ có người có tiến độ quá thối nát còn phải dọn dẹp, nếu không để ý sẽ hôn thiên ám địa *.

(*) hôn thiên ám địa: trời đất mù mịt, âm u tăm tối.

“Ba người? Công ty sắp sụp đổ?” Nhướn mày.

“Nhờ hồng phúc của cậu, sự nghiệp công ty còn nhỏ bị ép phát triển.” Nếu cậu ấy không về quê, dự đoán phát triển càng nhiều mới đúng.

Cẩn thận kiểm tra bảng biểu hợp đồng và cái khác, Chu Luật Dã đưa ra quyết định.

“Cho tôi thêm một người, nộp trước thời gian ba ngày.”

Ba người không trả lời, rất ăn ý biết chỉ cần thêm một người nữa, hợp đồng này có thể ký, trái lại, cũng nói tạm biệt với thiên văn sổ * tự này.

(*) thiên văn sổ tự: con số thiên văn (những con số rất lớn từ hàng trăm triệu trở lên)

Thảo luận xong việc chính, ba người ở đầu màn hình bên kia lập tức ngã trái ngã phải trên ghế.

“Xem ra sau này muốn họp đều phải thông báo trước.” Tiễn Quán Kiệt tùy tiện vùi thân thể vào sau ghế sa lon văn phòng, cặp chân dài nâng lên, bắt chéo trên bàn hội nghị.

Khó trách a Dã muốn rút đường dẫn, nếu như ngày nào đó bọn họ không cẩn thận nhìn thấy hình ảnh gì đó không nên nhìn, nhất định sẽ chết rất thảm.

“Thật hâm mộ, ba vương lão ngũ chúng ta không ai muốn chỉ có thể ôm công việc ngủ.” Chung Ấn Nghiêu ngồi phịch xuống ghế sa lon bên cạnh.

Trong này anh thảm nhất, không phải chỉ xử lý nội vụ, còn phải phụ trách đối ngoại, anh cũng muốn ở nhà mặc quần ngắn áo lót vùi đầu liều mạng, nhưng lại gặp một đám quái vật này, nhiệm vụ mặc âu phục đành rơi lên đầu anh, hại anh bị thiêu hai phía.

“Chúc mừng cậu thoát khỏi cuộc sống hòa thượng.” Cao Nhĩ Tường cũng gác chân lên bàn hội nghị, hai tay giơ lên cao bắt chéo gối sau đầu, trên mặt lộ ra tươi cười khó có.

Thủa ban đầu khi công ty mới sáng lập, chỉ có một mình a Dã còn đi học, mấy người bọn họ cùng thuê một tầng nhà trọ, cả ngày nhìn cậu ấy không phải đọc sách chính là làm việc, giải trí duy nhất là tập thể hình, cuộc sống còn hạn chế hơn hòa thượng thật sự làm cho người ta không khỏi hoài nghi có phải có chỗ nào đó của cậu ấy có vấn đề không...

Có rồi, cậu ấy có một kiểu giải trí khác...

Hoặc có thể nói là làm theo lệ, chính là gọi điện thoại, nội dung liên miên bất tận, ngoại trừ Linh Linh chính là Linh Linh, nghe thấy khiến bọn họ không nhớ rõ tên cũng khó.

Nhưng như vậy cậu ấy cũng để cho bọn họ biết được, hóa ra một người đàn ông có thể cứng đầu với tình yêu như thế, thử cố gắng, sẵn sàng liều mình vì một mục tiêu – người trong lòng.

“Kết hôn nhớ phải gửi thiệp mời đó.” A Dã liều chết chiến đấu nhiều năm như vậy, hoàn hảo cuối cùng người vào trong tay cậu ấy, nếu không bọn họ thật sự không dám tưởng tượng người phụ nữ mình yêu bị người khác đuổi theo mất, cậu ấy sẽ làm ra việc ngốc nghếch gì.

Cũng bởi vì tìm hiểu tình huống này, cho nên lúc trước khi a Dã nói muốn về Nam, bọn họ hoàn toàn không dám ngăn cản.

“Cô ấy có chị em không, giới thiệu cho tôi một người đi?” Bất đắc dĩ thở dài thêm than thở.

Muốn bạn giường có thể đến quán đêm tìm, nhưng mà đối tượng một đêm phong lưu không thể đảm nhận làm bạn gái, độc thân không phải bởi vì ánh mắt anh cao, thật sự vì công việc của bọn họ rất khó tiếp xúc với người khác giới.

“Muốn bà xã tự mình theo đuổi.” Chu Luật Dã đứng dậy đi đến trước màn hình, “Không có việc gì nữa chứ?” Anh không định chia sẻ dung nhan khi ngủ của bạn gái với người khác.

Ra lệnh đuổi khách.

“Được rồi, chúng tôi cũng nên đi, có rảnh thì về lắc lư -”

Còn chưa nói xong, hình ảnh đã gián đoạn, ba người nhìn nhau, chỉ có thể đau lòng sờ sờ mũi, làm chuyện của mình.

Chiếc xe SUV màu đen quen thuộc dừng lại bên đường.

“Anh đến rồi, có thể đi lên chờ em không?” Chu Luật Dã cứ theo lệ thường đến dưới lầu công ty Tập Nhĩ trước thời gian, theo lệ thường gọi điện thoại cho bạn gái đại nhân, hỏi có lên lầu chờ cô không.

“Em còn bốn mươi phút nữa mới hết giờ làm, anh cố ý.” Đầu bên kia điện thoại, giọng Bảo Linh Linh hơi bất đắc dĩ.

Cô ra lệnh không cho phép anh tự tiện đến công ty của cô, chỉ sợ trường hợp xung đột lần trước với chủ nhiệm Hoàng die nda nle equ ydo nn lại phát sinh lần nữa, đương nhiên có thể tưởng tượng, người đàn ông này yêu cô thương cô, tuyệt đối không nhượng bộ về phương diện biểu thị công khai quyền sở hữu, mỗi một lần đều chờ dưới lầu công ty trước thời gian hết giờ làm, coi như cô sẽ ăn chiêu khổ nhục kế này, đồng ý cho đi.

“Anh rất biết điều.” Đây là lời nói thật, điều kiện đầu tiên miễn là không có ai làm loạn chủ ý của cô.

“Trước tiên anh phải cam đoan với em không làm xằng làm bậy mới được phép đi lên.”

“Mức độ như thế nào được gọi là không làm xằng làm bậy?”

“Không thể cãi nhau, càng không thể ra tay đánh người.” Muốn anh duy trì vẻ mặt ôn hòa với người xạ lạ là chuyện không có khả năng, giữ lễ phép cơ bản đã rất nể tình. Cho nên cô cũng không quá nghiêm khắc anh.

“Được.” Anh đồng ý ngay lập tức.

Không đến hai phút, thân hình cao lớn lập tức xuất hiện trong văn phòng.

Rất nhiều người đều từng xôn xao bát quái về nam nhân vật chính không xa lạ này, vừa thấy anh lập tức chủ động mời đến.

“Thư ký Bảo, bạn trai đến này.”

Trong một đám ánh mắt ngạc nhiên, nam chính đi đến dừng lại trước vị trí của nữ chính.

“Tình yêu, anh đợi chết đi.” Công việc trên tay còn chưa xử lý xong, Bảo Linh Linh bớt chút thời gian lườm anh.

“Em đáng giá.” Đáp lại bạn gái nũng nịu bằng nụ cười, anh tự động kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô.

Mặc dù bạn trai thư ký Bảo thật sự quá đẹp trai, nhưng thái độ ôn hòa rõ ràng chỉ với bạn gái, về phần những người khác, ngay cả lịch sự theo phép cũng có có vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, đồng nghiệp cùng lúc hâm mộ người đàn ông này thật sự là tình nhân trong mộng của phụ nữ, về phương diện khác cũng rất thức thời, không bắt chuyện nhiều.

Nhưng mà, vẫn sẽ có người mắt trắng không hiểu hai chữ thức thời làm như thế nào.

“Đúng là tiểu bạch kiểm * chơi bời lêu lổng.” Hoàng Quang Hoa mới vừa ra ngoài công tác về, bước vào phòng làm việc nhìn thấy người đàn ông từng khiến anh khó chịu, lập tức lộ vẻ mặt khinh bỉ rêu rao.

(*) tiểu bạch kiểm: trai bao/ những chàng trai trắng trẻo (thường mang nghĩa châm chọc)

Có trò hay để nhìn.

Trong văn phòng, các đồng nghiệp khác có cùng một suy nghĩ.

Nghe bậy, Bảo Linh Linh lập tức đứng dậy trả treo, ngược lại bị bạn trai ngăn cản.

“Chính em bảo anh không được cãi nhau, em tức giận cái gì?” Chu Luật Dã thấp giọng nói bên tai cô, tay cũng đặt trên bắp đùi cô, ngăn cản hành động của cô.

“Anh ta sỉ nhục anh.” Bị ảnh hưởng việc anh cố ý hạ thấp giọng, cô cũng không tự chủ nhỏ giọng ghé vào bên tai anh đáp lời, nhưng giọng nói không giấu được giận dữ, “Ức hiếp người đàn ông của em trước mặt em, không phải rất quá đáng sao? Hơn nữa em kêu anh đừng cãi nhau, chứ chưa nói em không thể ầm ỹ.”

Nghe vậy, đầu tiên trong mắt anh hiện lên vẻ kinh ngạc, lập tức cất tiếng cười to.

“Ha ha ha -” Người đàn ông của cô, bạn gái yêu quý của anh thật sự có thể khiến anh sung sướng.

“Chu Luật Dã, khống chế một chút.” Mắt đẹp trừng.

Đồng nghiệp bên cạnh nghi hoặc nhìn soái ca đột nhiên cười ha hả, tuy rằng không nghe thấy nội dung nói nhỏ của bọn họ, nhưng nhìn từ bên cạnh xem ra giống như liếc mắt đưa tình.

“Linh Linh, anh vì tốt cho em. Kiểu giống như tiểu bạch kiểm này không đáng tin, trăm ngàn lần đừng để vẻ bên ngoài dieendaanleequuydonn lừa cả người cả của.” Lời của mình không được người trong cuộc để ý chút nào, Hoàng Quang Hoa cảm thấy thật mất mặt tiếp tục công kích, nhưng xét thấy có kinh nghiệm lần trước, tuy rằng trên miệng anh vẫn không dừng, nhưng không dám bước tới gần.

“Nhân tài? Anh nói nhân tài nào có thể so sánh được qua tôi?” Hừ lạnh một tiếng, người trong cuộc bị công kích cuối cùng mở miệng đáp lại, ròi mới nhỏ giọng nói một câu bên tai bạn gái, “Không cãi nhau, anh phân rõ phải trái là được.”

Sau đó, đứng lên bước ra vài bước đối diện với Hoàng Quang Hoa.

Anh đứng lên, không chỉ chênh lệch chiều cao, tăng thêm khí phách ngông cuồng, lập tức khiến cho đối phương thấp đi.

“Chơi bời lêu lổng, anh giỏi hơn tôi chỗ nào.” Dù sao lăn lộn trong thương trương nhiều năm, có thể bò được lên vị trí hôm nay cũng có chút thực lực, anh chỉnh mạnh một chút, khí thế bị đè xuống trong nháy mắt, cho phản kích.

Nhưng anh quá coi thường người đàn ông ngông nghênh trước mắt.

“Mỗi chỗ đều mạnh hơn anh.” Chu Luật Dã chỉ đơn giản nhíu mày, giọng điệu như lẽ đương nhiên, chưa xong, giống như sợ anh ta không nghe được rõ, lại nhấn mạnh thêm, “Mỗi, một, chỗ.”

“Anh -” Không nghĩ tới anh ta lại cuồng vọng đến thế, Hoàng Quang Hoa lập tức chán nản.

Chỉ có điều, anh còn chưa nói hết, đã có một giọng nói chen vào.

“Có chuyện gì sao?” Chủ nhân giọng nói xuất hiện ở cửa phòng làm việc.

“Giám đốc Chu.”

Mỹ nam kim cương của tổng công ty đích thân đến, một đống nữ đồng nghiệp nhanh chóng cúi đầu trang điểm lại.

“Giám đốc Chu, anh tới thật đúng lúc.” Hoàng Quang Hoa nghênh đón giống như thấy Bồ Tát, “Anh cũng đến khuyên nhủ thư ký Bảo, kêu cô ấy đừng bị lời ngon tiếng ngọt của tiểu bạch kiểm lừa gạt.”

“Tiểu bạch kiểm?” Bị người phía trước lôi kéo, Chu Luật Anh nhìn về phía gương mặt quen thuộc đằng trước.

Ặc – thằng nhóc này tuyệt đối không trắng.

Giống như muốn giải đáp nghi ngờ của anh, Hoàng Quang Hoa thao thao bất tuyệt: “Là vậy, không biết tiểu bạch kiểm này giở thù đoạn gì khiến thư ký Bảo tạo điều kiện cho anh ta? Nhìn anh ta cả ngày không có việc gì chơi bời lêu lổng chờ đến giờ thư ký Bảo hết giờ làm, chắc chắn không phải hạng gì tốt, anh cũng đến giúp tôi khuyên nhủ thư ký Bảo, trăm ngàn lần đừng để bị người ta lừa cả người lẫn của, điều kiện của anh hơn cậu thanh niên mới lớn kia trăm lần, phụ nữ vẫn nên tìm đối tượng chững chạc...”

Nghe anh ta lải nhải không ngừng bên tai, Chu Luật Anh vẫn giữ nụ cười nhẹ lịch sự, vừa tiêu hóa lời anh ta nói.

Đấu không lại Luật Dã, hiện giờ tìm anh làm súng laser đúng không?

Anh lập tức hiểu ra trước kia chủ nhiệm Hoàng cho rằng anh theo đuổi Linh Linh, muốn lôi anh ra cùng đối phó với Luật Dã. Đáng tiếc, chút năng lực ấy của anh ta, còn muốn đấu với em trai?

Anh nhìn về phía em trai, đối phương cho anh ánh mắt chỉ nhìn thấy hai chữ “Khó chịu”, hiển nhiên cậu ta d1eend4nl3q21yd0nn rất muốn ra tay dẹp người, nhưng ngại có lệnh cấm trong người, không cách nào hành động, lại liếc nhìn Linh Linh bên cạnh, chỉ thấy cô không ngừng trợn trắng mắt theo Hoàng Quang Hoa thao thao bất tuyệt không ngừng nói.

Nhịn kích động cười ra tiếng, tròng mắt đen sau cặp kính của Chu Luật Anh nhíu lại, lập tức quyết định nên hành động như thế nào.

“Luật Dã?”

Không để ý tới diễn thuyết dài dòng bên tai, anh trực tiếp mở miệng gọi, coi như xin ý kiến giải thích của cậu ta.

“Gọi hồn hả.” Người bị gọi nhỏ giọng thong thả chậm rãi đáp lại ba chữ, dùng ánh mắt đủ để giải thích cho anh.

Anh hai không nằm trong phạm vi bảo vệ của anh, không thể trách khẩu khí của anh không thể khống chế, không được tốt.

Hả? Giám đốc Chu biết người đàn ông này?

Mọi người lập tức dựng thẳng lỗ tai, bao gồm cả Hoàng Quang Hoa vốn đang lảm nhảm.

“Giám đốc Chu, anh ta là?” Phát hiện hơi không thích hợp, anh hỏi cẩn thận.

“Em trai tôi.”

Đáp án thật rõ ràng.

“Wow -”

Tất cả mọi người đều trợn to hai mắt, tiêu hóa tin bát quái lớn mới nhất, thì ra bạn trai soái ca của thư ký Bảo là em trai giám đốc Chu, thật là một nhà soái ca.

“Ặc... Hóa ra là em trai giám đốc Chu...” Hoàng Quang Hoa hơi xấu hổ hạ giọng, không dự đoán được mình lại trách cứ em trai giám đốc trước mặt chính anh ấy.

Nhưng ngượng ngùng kéo dài không bao lâu, sau đó anh cây ngay không sợ chết đứng quay đầu.

“Cho dù anh là em trai giám đốc Chu, cũng không thể vĩnh viễn dựa vào danh tiếng của anh trai để theo đuổi bạn gái, là đàn ông đáng lẽ ra nên có trách nhiệm, làm việc tốt mới có thể cho gia đình cuộc sống vật chất yên ổn, Linh Linh là cô gái tốt, cô ấy đáng giá có cuộc sống rất tốt -”

Không dám quá nhiều lời với cấp trên, anh đổi thành sắc mặt anh trai, giống như đang dạy thằng nhóc không có tiến bộ nên biết gánh vác trách nhiệm, vừa giống như đau lòng em gái mình sẽ phải chịu uất ức, tiếp tục nã pháo.

Không thể không bội phục, chủ nhiệm Hoàng này đúng là có thực lực, nghiệp vụ công ty chính là cần nhân tài như vậy, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói chuyện ma quỷ, trở mặt còn nhanh hơn lật sách, hơn nữa lấy chữ lý làm nền tảng cơ sở, lại không đến nỗi láu cá quá mức, khiến cho người ta cảm thấy đạo lý trước sau.

“Chủ nhiệm Hoàng,” mặc dù coi như thưởng thức tài năng ứng biến và khả năng ăn nói của anh ta, nhưng nhìn sắc mặt em trai càng lúc càng khó coi, anh phải cắt đứt tay nghề diễn thuyết giỏi này tiếp tục ba hoa khoác lác, đẩy gọng kính viền vàng dưới sống mũi, anh cười đến rất lịch sự, không nhanh không chậm thong thả nói: “Tôi vẫn nên giới thiệu rõ ràng cho anh.”

Anh chỉ vào người đàn ông sắc mặt đã đen, đen đến không thể đen hơn, rất phá phong cảnh trịnh trọng mở miệng, “Chu Luật Dã. Là em thứ ba của tôi, đồng thời, cậu ấy cũng là CEO sau lưng Ngải Bảo.”

Ngải Bảo?

Văn phòng truyền ra một trận hút khí, Hoàng Quang Hoa lại trừng lớn hai mắt.

Ngải Bảo? Hợp đồng lớn nhất trên tay anh, không phải công ty đối phương tên Ngải Bảo sao?

“Nhưng tôi nhớ rõ CEO của Ngải Bảo là -” Sau kinh sợ, trong đầu anh lập tức nhớ tới đã từng gặp CEO của Ngải Bảo hai lần, cũng không phải người đàn ông trước mắt này.

“Biết Ngải Bảo hai CEO chứ?” Đánh gãy nghi vấn của anh ta, Chu Luật Anh đưa ra hai ngón tay, lắc lư trước mặt anh ta, “Một người công khai trước màn, một sau màn.”

Anh vẫn giữ nụ cười lịch sự quá mức, bắn ra viên đạn rung động này, sau đó vừa lòng nhìn cả phòng sững sờ, như người ngoài cuộc xoay người, một tay vỗ vỗ vai Hoàng Quang Hoa.

“Vì hợp đồng trên tay anh, xin đừng chọc giận cậu ấy.” Mỉm cười vỗ vỗ anh ta, anh ôn hòa lại mang theo vẻ sát khí lạnh nhạt.

Bạn đang đọc Trộm Vợ Trước, Dụ Vợ Sau của Mễ Bao
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi amycola
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 104
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự