Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Chương 10

Bạn đang đọc Trộm Vợ Trước, Dụ Vợ Sau của Mễ Bao

Phiên bản Dịch · 4492 chữ · khoảng 16 phút đọc

“Linh Linh...” Giọng điệu ai oán giống hệt cô con dâu bị bỏ rơi, cũng không biết đây là lần thứ bao nhiêu Chu Luật Dã kêu lên cái câu này.

Từ sau khi anh hai công khai công việc của anh ở văn phòng, Linh Linh trừng anh thật lâu, sau đó thì không nói một câu hoàn thành nốt công việc còn dang dở, mãi cho đến khi hai người về đến nhà, cô vẫn không chịu nói với anh nửa câu.

“Linh Linh, cầu xin em hãy nói chuyện với anh đi được không? Em muốn đánh muốn mắng anh đều được, tình hình công việc của anh em cũng biết rồi đấy, anh không hề muốn giấu diếm em, chỉ là vẫn chưa tìm được cơ hội nói rõ ràng với em thôi.” Vẻ mặt anh sốt ruột, chỉ sợ tình cảm rất không dễ dàng mới chớm nở, ở dưới cơn giận của vợ sẽ lập tức héo tàn.

“Chuyện anh và Bảo Dương cá cược lúc trước em cũng có biết, vì muốn sớm đạt được mục tiêu, sau khi anh chuyển trường liền điên cuồng học hành, sau khi tốt nghiệp trung học lập tức xin nhập ngũ trước thời gian, sau khi lên đại học cuối cùng cũng được như mong muốn nhảy hai cấp, nói thực ra, trước kia anh cực kỳ không thích em luôn coi anh như em trai, cũng cực kỳ khó chịu khi ở trong trường luôn kém hơn em một khoảng.” Thấy bạn gái bảo bối của mình vẫn không lên tiếng, anh càng sốt ruột, có cái gì liền vội vàng thốt ra mà không suy nghĩ.

“Ba anh nói không thể để cho vợ mình lo lắng, khuôn mặt của anh lại dễ dàng trêu trọc hoa đào, còn nói anh rất giỏi về máy tính, nếu tiếp quản công việc của gia đình thì sẽ không dễ dàng bị phụ nữ quấn lấy, lúc tham gia quân ngũ, anh quen biết với đối tác bây giờ, chính là A Kiệt mà lần trước em đã gặp qua, anh ta đồng ý để cho anh làm việc theo ý mình mong muốn, cho nên lúc ấy anh mới đáp ứng cùng anh ta sáng lập công ty.”

“Trong đầu anh lúc nào cũng chỉ nghĩ đến em, mỗi ngày đều muốn mau chóng thắng được Bảo Dương, sớm một chút có thể đạt đến mục tiêu là dựa vào năng lực của mình để giúp cho mục tiêu của em, bảy năm anh không ở bên em hầu như là ngày đêm học bài, công tác, anh cực kỳ chung thủy, tuyệt đối không lăng nhăng, em cũng biết là lần đầu tiên của anh đã cho em rồi, đúng rồi, lần đầu tiên của em cũng là cho anh. Anh thật sự cao hứng. Cao hứng muốn cảm tạ ông trời, trong bảy năm em không bị cuỗm đi mất, nhưng là anh rất khó chịu với hai tên quỷ Bảo Dương và Chu Luật Anh, rõ ràng đã dặn dò bọn họ là coi chừng em cẩn thận, kết quả vẫn để cho hai tên đàn ông có cơ hội lợi dụng, em có biết khi anh nhận được tin bên cạnh em có thằng đàn ông khác, đã tức giận đến mức nội thương không, em có biết anh còn muốn quay trở lại để cho thằng nhóc Bảo Dương kia một trận không? Nhưng may mà cuối cùng em vẫn không bị người ta bắt đi, mà anh cũng cực kỳ ngoan, siêu ngoan, anh không làm loạn cũng không hề quen bạn gái, từ đầu đến cuối cũng chỉ có mình em mà thôi.”

Anh một hơi nói ra tất cả mọi chuyện đã xảy ra trong bảy năm qua, chỉ sợ còn có chuyện gì không nói rõ ràng, sau đó lại đội lên cái tội danh giấu diếm.

“Tóm lại, em muốn biết cái gì anh đều sẽ nói cho em biết, anh thật sự không phải cố ý giấu diếm em, nên em đừng tức giận nữa được không?” Phải nói rằng câu “kiến bò trên chảo nóng” cũng không thể diễn tả được sự gấp gáp của anh bây giờ.

Cuối cùng cô cũng quay lại nhìn người đàn ông phía sau một cái, Bảo Linh Linh thở dài trong lòng.

Cô ngồi xuống giường, người đàn ông phía sau vẫn mang bộ dáng một cô dâu nhỏ bị bỏ rơi, cũng ngồi xuống bên cạnh cô.

“Anh không phải cố ý...” Anh đã hết lời rồi, chỉ có thể không ngừng lặp lại câu này.

Cuối cùng, Bảo Linh Linh cũng mở miệng.

“Quên đi.”

Kỳ thật vừa rồi là do cô vẫn không hiểu rõ cảm giác trong lòng nên mới im lặng, biết được anh lại giấu cô một chuyện lớn như thế khiến cho cô cảm thấy rất tức giận, nhưng khi nghe những lời thổ lộ không có trật tự kia của anh, cô đã không thể tức giận nữa rồi.

Một người đàn ông suy nghĩ mọi chuyện vì cô, cô còn mong muốn gì hơn?

“Kể từ bây giờ, không cần yên lặng làm nhiều việc như vậy, có chuyện gì em đều ở bên anh.” Đối diện với khuôn mặt tuấn tú như trút được gánh nặng kia, nàng có chút đau lòng, “Nhưng nếu để em biết anh có việc gạt em, xem em làm sau trừng trị anh.” Cuối cùng cô vẫn không quên uy hiếp một phen, miễn cho anh không cẩn thận lại quên mất.

“Sẽ không.” Cuối cùng tinh thần lo lắng được thả lỏng, Chu Luật Dã ôm chặt lấy cô, chỉ thiếu nước kêu tạ chủ long ân.

Anh vùi đầu vào cổ cô, hít vào mùi hương nhàn nhạt trên người cô, Bảo Linh Linh cũng nhẹ nhàng ôm lại anh, mặc cho anh vùi đầu vào lòng mình.

Thời gian trôi qua thật nhanh, nhớ ngày đó anh vẫn chỉ là cậu nhóc cần bảo vệ hay đi theo sau mông cô, đến trung học lại trở thành cậu thiếu niên mới trưởng thành muốn bảo hộ cô, mà anh hiện tại, đã hoàn toàn trở thành người đứng sau bảo hộ cô, cho cô một tương lai...

“Anh thật đúng là rất giống một đứa em trai.” Chỉ là hành vi của anh vẫn khiến cho cô không nhịn được muốn trêu chọc.

Lập tức, cái đầu đang chôn ở cổ cô nâng lên, con ngươi màu đen dài hẹp nhìn cô chằm chằm.

Cô cố ý hỏi: “Dám trừng?”

“Đúng.”

“Vậy thì biến về phòng.”

“...Không muốn.”

“Tùy hứng lại hay làm nũng, có phải giống em trai không hả?”

“Bảo Linh Linh!”

“Dám quát em?” Đôi lông mày nhíu lại.

“Không dám...” Khí thế vừa nãy đã xẹp đi một nửa.

“Ừ ngoan lắm.” Cô cười sờ sờ đầu người nào đó đang giận mà không dám phát tác.

“Anh bị nội thương rồi.” Nhìn cô cười đến vui vẻ, cho dù bị cô chê là giống em trai, chỉ cần cô vui thì anh cam nguyện.

“Nội cái gì thương?” Cô vẫn cười, tiếp đó liền đẩy anh ngã xuống giường, “Mặc kệ như thế nào, anh vẫn là Chu Luật Dã.”

“Mặc kệ em gọi anh là đàn ông hay em trai, anh vẫn là người em yêu nhất còn gì, như vậy còn chưa đủ sao?”

Cô dạng chân ngồi trên người anh, từ trên cao nhìn xuống, một tay còn không thành thật vẽ vòng tròn trên ngực anh.

Không đoán được cô lại có hành động như vậy, Chu Luật Dã sửng sốt vài giây mới lấy lại được tinh thần.

“Được, em nói cái gì thì là cái đấy.” Nghe được lời ngon tiếng ngọt của vợ yêu, sự không thoải mái trong lòng lập tức biến mất, “Nếu có thể xóa bỏ hoàn toàn cái danh hiệu tiểu đệ đệ này, anh sẽ rất cao --- a...” Muốn nói tâm nguyện nho nhỏ của mình, nhưng còn chưa nói xong, anh đã không khống chế được âm thanh hít khí của mình.

A... Ma nữ này dạng chân ngồi trên người anh thì thôi đi, còn dám làm ra tư thế ái muội như vậy.

“Em trai Luật Dã.” Cô ngọt ngào gọi một tiếng.

“Không được kêu em trai...”

“Hửm? Em trai Luật Dã, nếu anh thích em gọi như thế, có thể nói một câu nha...” Vừa dứt lời liền động tay cởi nút áo sơ mi.

Từ trên xuống, một cúc, hai cúc, ba cúc...

“A...” Chịu không nổi hình ảnh kích thích trước mắt, anh gầm nhẹ một tiếng, “Linh Linh!”

“Anh thích em gọi anh như vậy, có thể nói mà...” Coi như không thấy người bên dưới đang kháng nghị, cô nhắc lại câu nói lúc nãy, cũng duy trì tốc độ chậm chạp cởi nút áo.

Ài, anh đã sớm biết Linh Linh sẽ “ăn” anh đến sít sao mà, kể cả bây giờ quan hệ của hai người đã khác đi, cô vẫn luôn nắm được cái chuôi của anh.

Buông một tiếng thở dài trong lòng, Chu Luật Dã vươn tay kéo một cái, xoay người, hai người lập tức thay đổi vị trí.

“Hử?” Không ngoài ý muốn bị người nào đó quay người áp trụ, cô thâm thúy nhướn lông mày, biểu tình kiều mị chờ đợi đáp án của anh.

Còn anh thì cúi đầu hung hăng hôn cô.

Thôi, dù bị ăn anh cũng cảm thấy vui sướng, chỉ cần cô vui vẻ, tất cả đều không quan trọng, từ nhỏ ba đã nói với anh em bọn họ, vợ là để yêu để chiều cả đời, chỉ cần cô thấy vui, bảo anh suốt đời làm kẻ thua cũng chẳng sao.

“Linh Linh, anh yêu em.” Dời khỏi môi cô, anh mang theo mười phần sủng nịch ôm lấy cô, thầm thì lời tỏ tình.

“Em cũng yêu anh, Luật Dã.” Bảo Linh Linh ngọt ngào đáp lại, hai tay giơ lên, giao toàn bộ mình cho anh.

“Vợ ơi, anh chán...”

“Em còn chưa gả cho anh.”

“Vậy thì gả cho anh đi.” Không biết đây là cầu hôn thứ mấy rồi, dù cho hai người hiện đang ở trong một cửa hàng áo cưới nổi tiếng.

“Anh mà còn làm loạn thì biến về nhà đi.” Ngăn cách bởi một tấm ván gỗ mỏng, Bảo Linh Linh thấp giọng cảnh cáo từ bên trong phòng thay đồ.

Cũng đến lúc thử áo cưới rồi, anh còn định cầu hôn cái gì nữa? Xem đi, đến cô nhân viên đang giúp cô điều chỉnh áo cười cũng đang bị nghẹn cười kìa.

Cuối cùng, người đàn ông ở ngoài nhìn thấy cánh cửa đang đóng chặt có động tĩnh, cửa phòng thay đồ rốt cuộc cũng mở ra rồi.

“Oa...” Bốn phía vang lên tiếng thán phục.

Cửa vừa mở ra, Chu Luật Dã là người đầu tiên nghênh đón.

“Có thể đổi bộ khác được không?” Anh có ý đồ muốn dùng thân thể mình để chắn cho cô, không muốn người khác nhìn thấy cô trong bộ áo cưới quá gợi cảm này.

“Khó coi lắm sao?” Bảo Linh Linh nghi hoặc nhìn anh.

Váy cưới màu hồng với phần thân áo được thiết kế như áo vest, từ phần ngực đến eo được thiết kế ôm sát lấy thân hình cô, làm lộ ra dáng người có lồi có lõm, phía sau có dây buộc lộ ra một mảng lưng lớn, làn váy phía dưới được xếp tầng bởi nhiều chất liệu khác nhau, đính thêm pha lê, một chiếc váy cưới khiến người ta không cảm thấy quá xa hoa mà ngược lại thấy được sự mộc mạc thuần khiết.

“Rất đẹp.” Ánh mắt Chu Luật Dã dán chặt trên gương mặt cô thì thầm, tầm mắt lướt xuống nhìn thấy rãnh sâu bí ẩn nào đó, “Anh sẽ mua cho em bộ này nếu em đồng ý chỉ mặc ở nhà cho một mình anh xem, còn muốn cho người khác xem thì phải đổi bộ khác.”

“Ai lại mặc váy cưới ở nhà chứ.” Người này đúng là hết thuốc chữa, “Em sẽ lấy bộ này.”

“Bà xã...”

“Im lặng.”

Kháng nghị không có hiệu quả.

Ở cửa hàng áo cưới lăn qua lăn lại loáng một cái đã đến buổi trưa. Sau khi rời khỏi cửa hàng áo cưới, hai người dừng lại ở bên cạnh một chiếc SUV màu đen.

“Anh thích làm một lão ngoan đồng lắm hay sao?”

Mệt mỏi dựa vào cửa kính xe, Bảo Linh Linh day day huyệt thái dương.

“Tại em không bao giờ làm nũng với anh, vậy chỉ có thể để anh đến làm nũng với em thôi.” Anh nói với giọng điệu cực kỳ bất đắc dĩ.

Ở trước mặt người khác bà xã luôn là một cô gái nhu hòa thùy mị, nhưng ở trước mặt anh thì cường hãn vô cùng. Nhưng anh biết rõ đây mới là bản tính của cô, từ nhỏ anh chính là vì nảy sinh ái mộ dưới “dâm uy” của cô nên anh không ngại cô tiếp tục phát huy.

“Anh thích bị ngược lắm sao?”

“Nếu đối tượng là em, anh không có vấn đề gì hết.”

“Chu Luật Dã, anh thật khủng bố.” Lời ngon tiếng ngọt càng nói càng thuận miệng.

“Nếu có người dám khi dễ em, anh sẽ càng khủng bố hơn.”

Anh đánh tay lái, điều khiển xe từ từ chạy vào đường cái.

Nhìn khuôn mặt đang chuyên tâm điều khiển xe của anh, cô nghĩ đến lần nói chuyện phiếm với Chu Luật Nhân lúc trước.

“Tính cách Luật Dã quá kiên cường, luôn muốn làm chuyện tốt nhất cho em.”

“Cậu ấy nhất định rất yêu em, chiều em, lại càng không để người khác bắt nạt em, tin tưởng anh, cậu ấy xứng đáng là người để em dựa dẫm cả đời.”

Ài. Tại sao Luật Nhân và Luật Anh lại luân phiên đến tẩy não cô, hại cô không cẩn thận, cứ thế mơ hồ đáp ứng lời cầu hôn của Luật Dã.

“Có chuyện gì sao?” Anh phân tâm nhìn cô một cái.

“Chúng ta đi đâu đây?”

“Đi ăn trưa, anh đã đặt chỗ rồi.” Anh giơ tay ra vuốt vuốt tóc cô, “Đang nghĩ cái gì thế?”

“Chúng ta thật sự sẽ kết hôn sao?”

Bàn tay to bỗng cứng đờ, “Ngàn vạn lần đừng nói với anh là em muốn đổi ý.” Anh biểu tình phức tạp liếc cô một cái, giọng nói cũng lạnh đi vài phần.

Anh không chịu nổi loại đả kích này. “Không phải đàn ông thường nói phải trải nghiệm nhiều trước khi kết hôn sao?” Quá hạnh phúc, không khỏi có chút bất an.

Nói như thế nào thì trước kia cô cũng quen hai bạn trai, nhưng Luật Dã chỉ có cô, khó đảm bảo một ngày nào đó sẽ không thay đổi khẩu vị.

“Anh chỉ muốn trải nghiệm cùng em.” Anh nói như chém đinh chặt sắt. “Anh có bệnh cuồng sạch về tình cảm, cuồng sạch về sinh lý, cuồng sạch về tinh thần, nếu em không lấy anh, anh sẽ xuất gia.”

Bảo Linh Linh le lưỡi, cười ra tiếng, “May là nhà anh có ba anh em, không đến mức tuyệt hậu.”

Nghe vậy, Chu Luật Dã đột nhiên tăng tốc, không nói một câu ngừng xe ở ven đường.

Anh cởi dây an toàn, áp bách mười phần xán lại gần chỗ ghế lái.

“Em nói giỡn mà......” Cô nhanh chóng cầu xin tha thứ, hoàn toàn không có biện pháp né tránh.

Anh không để ý tới cô, trực tiếp chiếm lấy bờ môi hồng của cô.

“Ưm.”

Lúc này, trong nụ hôn đầy tính xâm lược, anh không để ý tới sự giãy dụa của cô, mở hàm răng ra, đầu lưỡi xâm nhập điên cuồng mút.

Bàn tay thô ráp luồn vào dưới quần áo của cô, mạnh mẽ gợi lên phản ứng nguyên thủy nhất của cô.

“Ưm, Luật Dã, không được.” Bảo Linh Linh tốn bao công sức mới tránh được khỏi bờ môi của anh, thở không ra hơi, hai tay vội vã muốn ngăn cản bàn tay to đã xâm nhập bụi hoa.

“Lấy chồng hay không?” Sức mạnh vượt xa, anh vẫn bất động như núi, tiếp tục nắn bóp chỗ mềm mại kia.

“Không, ưm.” Nhu bị điện giật, cô không thể lên tiếng.

Nghe được chữ không, anh tăng thêm độ mạnh, nói, “Lấy chồng hay không?” diexenddanl3qusydoodn Lời nói muốn ngăn cản, ra khỏi miệng, đều biến thành rên rỉ quyến rũ.

“A.” Không thể chống đỡ được sự trêu chọc điên cuồng kia, đôi tay nhỏ bé của Bảo Linh Linh chỉ có thể bất lực cầm lấy cánh tay rắn chắc cứng như thép.

Mà Chu Luật Dã vẫn không buông tha cô, ngón tay cứng đầu tiến vào u kính, trong ngoài tấn công làm cho thủy triều càng thêm lan tràn, trong lúc nhất thời, bên trong xe chỉ nghe thấy tiếng yêu kiều như khúc hát từ trên trời, mà bên ngoài vẫn ngựa xe như nước như trước.

Nhìn hai má đỏ hồng như say, anh mới sung sướng tiêu hơn nửa cơn tức, “Em chỉ có thể lấy anh.” Anh mềm nhẹ hôn lên khuôn mặt của cô, rút tay khỏi nhụy hoa ướt át.

Thở ra khe khẽ, Bảo Linh Linh không thể tin được nhìn chằm chằm bên người đàn ông.

Anh lại dám làm vậy ở bên đường.

“Chu Luật Dã!” Cô muốn mắng to, mà tình dục chưa lui, giọng nói yếu ớt như muỗi kêu.

Anh rút tờ giấy khăn lau tay, cưng triều véo má cô.

“Ngoan, chúng ta đi ăn cơm.” Hình thức bá đạo khởi động.

Anh kéo lại quần áo cho cô, lại xoa xoa đầu cô, rồi bắt đầu khởi động xe.

“Anh hơi quá đáng rồi đấy.” Tức giận nghiêm mặt, ánh mắt hận không thể bắn thủng anh.

“Em mới quá đáng, anh dốc hết lòng dạ cho em, em còn muốn từ hôn.”

“Đùa mà......”

“Linh Linh,” Biểu cảm của anh hơi nghiêm túc, giọng điệu đứng đắn bất thường, “Anh rất yêu em, vui đùa của em sẽ làm trái tim anh tê liệt.”

Bởi vì quá mức để ý, anh không có cách nào chấp nhận việc cô có ý tưởng muốn chạy trốn khỏi anh.

“Được rồi, xin lỗi mà,” Mếu máo, cô thực dũng cảm giải thích.

Nói thực ra, nhìn thấy anh phản ứng lớn với câu nói đầu tiên của mình như vậy, cô cũng có chút mừng thầm.

“Xin lỗi có ích gì sao?”

“Vâng, Chu Luật Dã tiên sinh, anh là đại soái ca, tài hoa dào dạt lại độ lượng, dáng người tuyệt đẹp làm cho em hận không thể ăn anh không còn xương cốt, cầu xin anh lấy em về nhà được không?” Cô lườm anh một cái, không thành ý hừ lạnh nói.

Khóe miệng cong lên độ cong duyên dáng, anh gật gật đầu, “Miễn cưỡng có thể nhận.”

Lời ngon tiếng ngọt của người yêu, nghe thế nào cũng không thấy chán.

Bữa tối, bọn họ dùng cơm ở một nhà hàng mới mở, nơi này nhấn mạnh rằng nguyên liệu nấu ăn đều là nhập khẩu từ Pháp qua đường hàng không, bởi vậy cho dù là giá cả cao ngất trời, trong nhà hàng vẫn chật cứng không còn chỗ ngồi, hai người ngồi ở trong góc lầu hai gần cửa sổ, có thể quan sát cảnh đẹp bên ngoài.

Dùng cơm xong, Chu Luật Dã chở cô đi hóng gió trong nội thành.

“Ồ, kia không phải Bảo Dương sao?” Xa xa, Bảo Linh Linh phát hiện ở phía trước có một đám người đứng bên đường, gương mặt trắng nõn trong số đó cực kì quen thuộc.

Xe tới gần, hạ cửa kính xe xuống.

Rất nhiều người chú ý tới bọn họ.

“Chị? Sao hai người lại ở đây?” Bảo Dương kinh ngạc tiêu sái đến bên xe.

“Đang làm việc sao?” Có nhiếp ảnh, đèn flash với model, hậu trường thật lớn.

“Tăng ca, một tổ dm (minh họa- draftsman), như thế nào cũng không chụp được.” Khiến cho anh không thể không đến giám sát.

“Hôm nay ở nhà không nấu cơm, em tự đi ăn nha.” Tuy rằng hôm qua đã nói rồi, cô vẫn có thói quen dặn dò lại. dđ/equyd)n

“Biết. Em chưa thành tiên, chỉ nhìn không khí không no được.”

“Ôi, thực xin lỗi, phó giám sát......” Nhân viên công tác nơm nớp lo sợ xen vào cuộc nói chuyện của bọn họ.

“Gì?” Quay đầu, Bảo Dương lập tức thay đổi biểu cảm, lạnh lùng tàn khốc như thường ngày.

“Chuyện là...... Thiếu một model nam......” Run rẩy nói ra, anh ta cảm thấy như nhìn thấy tử thần vẫy tay với mình.

Quả nhiên, “Đại diện công ty vô dụng hết à? Không model nam? Cậu có phải nam không?” Khuôn mặt lạnh lùng nháy mắt vặn vẹo.

Thấy em trai phun lửa, Bảo Linh Linh ngây người một lúc, mới quay đầu thấp giọng hỏi người đàn ông nhà mình.

“Không phải tính tình Bảo Dương rất tốt sao?” Thất bại, cô cảm thấy cô làm chị gái quá thất bại, thế mà không phát hiện mấy tên nhóc bọn họ toàn che dấu nhân cách.

“Công tác không thuận, nổi bão là bình thường.” Chu Luật Dã giải thích thay bạn tốt.

Đột nhiên, giọng nói phát điên ngưng bặt, đầu Bảo Dương dí tới gần cửa kính xe, vươn tay qua người chị, chỉ người đàn ông đang ngồi ở ghế lái.

“Chị, chúng ta thương lượng, cho em mượn Luật Dã dùng một chút.”

Đáp lại anh là âm thanh đạp ga.

“Giúp một việc sẽ chết sao?” Nửa người anh sắp nhào vào trong xe, nhanh chóng kéo phanh lại.

“Anh thật hối hận vì đã lại dừng xe.” Mặt Chu Luật Dã nhất thời trở nên siêu thối.

Giúp đỡ? Nhìn anh giống người tốt bụng vậy sao?

“Muốn làm gì?” Bảo Linh Linh rất tò mò.

“Chụp kim cương. Cảnh trên đường, một nam một nữ đeo kim cương, rọi vào lẫn nhau trên đường tối.” Anh giải thích sơ qua một chút.

“Không phải em làm người nam là xong rồi sao?” Cô kỳ quái hỏi.

Nói về bề ngoài, em trai mình cũng là một soái ca mà.

“Không được, da em quá trắng. Không gợi được cảm giác mà em muốn.” Anh muốn là da rám nắng như Luật Dã. “Chị, em còn chưa ăn cơm, case này đã làm em gần ba tháng không ngủ ngon, giờ chỉ thiếu một tổ dm, chị sẽ không khoanh tay đứng nhìn phải không?” Anh không thể chờ nổi đến lúc bọn họ tìm được model khác rồi mới bắt đầu đâu.

“Ừm......” Đứng ở lập trường của một người chị, cô rất muốn hỗ trợ.

“Không bàn nữa.”

“Hi, người anh em, không lâu nữa cậu sẽ biến thành anh rể của tớ, sẽ không ngay cả việc nho nhỏ của cậu em vợ cũng không chịu giúp chứ?” Chỉ cần công tác có thể mau chóng hoàn thành, anh không tiếc dựa vào quan hệ.

Chu Luật Dã trừng anh, ánh mắt hai người đánh nhau mãnh liệt.

Tớ giúp cậu làm gián điệp bao nhiêu năm, chị của tớ có tình huống gì đều báo cáo cho cậu trước.

Ân huệ, ân huệ, ân huệ...... Bảo Dương tấn công bằng nhân tình.

Mẹ nó, tưởng vậy mà thuyết phục được anh hả? Chu Luật Dã cười lạnh, lạnh lùng dùng ánh mắt trả lời.

“Luật Dã.” Ngón tay nhỏ bé của Linh Linh chọc chọc cánh tay anh, mắt hơi hơi đánh về phía trước, ý tứ không cần nói cũng biết.

Haizz...... Anh không thắng được chiêu này.

“Tốt nhất không cần rất phiền toái, tính tình tôi không tốt hơn cậu.” Vẻ mặt xầm xì, anh cởi dây an toàn.

“Nhất định.” Dĩ nhiên là anh biết.

Chu Luật Dã vừa xuống xe, dáng người và khuôn mặt xuất sắc lập tức cướp đi ánh mắt của nhân viên công tác.

Bảo Dương lập tức chỉ huy stylist chuẩn bị, mà Bảo Linh Linh cũng xuống xe, đứng ở chỗ không xa quan sát.

“Oa, phó giám sát, nhà anh chuyên sản xuất trai đẹp gái xinh hả.” Tiểu Trần phụ trách chụp ảnh không dấu được kinh diễm, tiến đến tìm hiểu.

“Khuyên cậu không cần nhìn lung tung, dấm chua của anh rể tôi cực kỳ chua đó.” Anh cảnh cáo trước, “Hơn nữa tiền lương một năm của anh ấy anh ít nhất là gấp 10 lần của tôi, chẳng thiết tha gì lương model đâu.”

Lời này vừa nói ra, lập tức phá hủy ý định trong đầu của Tiểu Trần.

Khung cảnh thật sự tối. Đêm tối, trên đường, một nam một nữ, nam trái nữ phải, ước chừng cách nhau con đường, áo sơmi màu trắng cùng mở cổ áo, viên kim cương ba Cara treo trên một dây chuyền bạch kim, yên tĩnh nằm trước ngực hai người, lóe lên ánh hào quang chói mắt, không có đồ trang sức dư thừa, hai người cũng không có động tác gì khác, lẳng lặng đứng, chỉ nhìn thấy hai viên kim cương lóe sáng.

“Ok. Tiếp theo chỉ cần về sửa ánh sáng một chút là được rồi.” Bảo Dương xác nhận tình huống, chắc chắn ok, anh thét to, mọi người bắt đầu thu thập đạo cụ.

“Nhanh như vậy?”

“Bởi vì khoảng cách xa, lại tối, hơn nữa nhân vật chính là viên kim cương, nhân vật chỉ cần lạnh lùng là tốt rồi, vừa vặn, làm mặt lạnh là sở trường của chồng chị.”

Nếu hôm nay cần diễn mặt tươi cười, anh cam đoan chụp đến sáng mai cũng không xong.

Đổi lại quần áo, Chu Luật Dã đi tới, Bảo Linh Linh ôm cổ anh.

“Hê hê, hình ảnh nhìn qua đẹp trai hết sức nha.” Cô ngây ngô cười ở trước ngực anh.

“Em thích là tốt rồi.” Anh ôm eo cô, sắc mặt hơi tốt hơn một chút, “Em muốn anh chụp đó, đến lúc đó đừng gán một đống tội danh lung tung cho anh.”

“Sẽ không, em biết anh thực ngoan.” Cô thể hiện sự say mê, xem như thưởng cho anh vì đã hỗ trợ.

Bạn đang đọc Trộm Vợ Trước, Dụ Vợ Sau của Mễ Bao
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi amycola
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 113
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự