Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Chap 7

Bạn đang đọc Trò Chơi Của Quỷ của Heo and Hoaigasu

Phiên bản Dịch · 2410 chữ · khoảng 8 phút đọc

_Điện thoại không gọi được So Yeon ah! Làm sao đây? Làm sao đây? So Yeon ah! Làm sao đây? Tớ sợ quá… Eun Hắn và Ji Yeon chết rồi… Tớ sợ lắm, Tớ không muốn chết đâu So Yeon àh!

Hyo Min vừa khóc vừa ôm lấy gối mà nhìn So Yeon. Lúc này cô cũng không nói thành lời, chỉ dựa vào người Qri để Ri sưởi ấm cho cô. Môi cô tím tái vì sợ và vì lạnh. Có một cái gì đó rất lạnh bao trùm lấy cô và nó cứ vươn vấn không thôi. Nằm trong vòng tay Qri cũng khiến So Yeon yên tâm được phần nào nhưng Ri không thể ngồi đây mà ôm cô suốt được. Đêm nay sao dài quá, So Yeon chỉ muốn khi cô mở mắt ra là thấy ánh bình minh soi rọi khắp nơi, cô sợ phải sống trong sợ hãi và hoảng loạn như thế này. Cô hối hận lắm khi mình đồng ý cầu cơ cùng Hyo Min, cô hối hận lắm vì không tin vào tình yêu của Ri với cô, cô thật sự hối hận. Nếu thời gian có quay ngược lại, cô sẽ không chơi trò chơi tử thần đó. Nếu thời gian quay ngược lại, cô vẫn sẽ là Park So Yeon của Lee Qri.

_Đừng sợ So Yeon àh! Đừng sợ! Có Ri ở đây.

Qri ôm cứng lấy So Yeon và hôn lên tóc cô để trấn an. Bây giờ trong nhà, chỉ còn Ri là bình tĩnh nhất. Việc cầu cơ trở lại là không thể vì con quỷ sẽ không bao giờ lên để bị đẩy xuống địa ngục lần nữa. Qri nhìn xung quanh để tìm cái gì đó có thể giúp Ri khống chế nó hoặc ít nhất cũng có thể đẩy nó ra xa khỏi So Yeon và Hyo Min. Ri thật sự sợ hãi nếu như So Yeon có chuyện gì. Ri thật sự sợ hãi.

Bên cạnh So Yeon là một Hyo Min đang hoảng loạn, nó ôm lấy chân mình và nhìn dáo dác xung quanh. Bây giờ nếu rời hai người này mà đi thì không ổn chút nào cả.

Chợt có cái gì đó ánh lên trong mắt Qri.

_So Yeon ah! Ngôi nhà này ba mua cho em lúc nào? – Qri hỏi trong khi mắt vẫn nhìn ra ngoài qua khung tường bằng kính của ngôi nhà.

_Hơn… hơn 3 năm rồi… Một người sang lại giá rẻ, căn nhà lại nằm ở gần trường nên ba mua cho em ở… Tuy hơi vắng nhưng được cái là không khí trong lành và yên tĩnh… – So Yeon run rẩy nói trong khi cố ôm Ri chặt hơn.

_Em biết người chủ trước của nó không? – Qri hỏi một lần nữa và ôm So Yeon chặt hơn, Ri cũng cố kéo Hyo Min lại gần và quàng tay qua người nó. Lúc này, ngoài So Yeon, Ri còn phải che chở thêm một người nữa – Hyo Min.

_Em không biết! Hình như ông đó cũng mua lại nhưng không sống nữa vì con bảo lãnh sang Mĩ ở nên mới bán cho ba. Hình như… giấy tờ còn để trên gác. Nhưng mà em chưa bao giờ lên đó để lấy cả, ở trên đó tối lắm.

_Ừh! Để Ri lên.

Qri vừa đứng lên thì So Yeon vội nắm lấy tay Ri và lắc đầu, cô không muốn xa Ri vào lúc này, Ri là tất cả của cô, cô không thể xa Ri được.

_Ri sẽ xuống ngay, Ri hứa!

Qri vỗ vai trấn an So Yeon và hôn lên môi cô, Ri cũng vỗ vai Hyo Min vài cái để nó được bình tĩnh hơn. Ngay khi rời khỏi người So Yeon, Qri đã chạy lên gác nhanh hết mức có thể để thời gian xa nhau ngắn hơn một chút, ở bên dưới So Yeon và Hyo Min ôm cứng lấy nhau, cố gắng truyền cho nhau hơi ấm. So Yeon trông theo bóng Qri chạy lên gác mà thầm mong Ri không sao.

_So Yeon ah! Có khi nào chúng ta chết không? – Hyo Min run rẩy hỏi – Cửa không mở được, điện thoại không gọi được… Tớ sợ lắm So Yeon ah!

_Không sao đâu,! Có Qri bên cạnh, chúng ta sẽ không sao…

_Eun Jung… Ji Yeon… Tụi nó không có tội…

_Không sao đâu Hyo Min ah! Qri sẽ về nhanh thôi… không sao đâu…

Mặc dù rất sợ nhưng So Yeon cố gắng bình tĩnh hơn Hyo Min. Dù sao cô cũng có Qri bên cạnh trong khi Hyo Min không có người nào cả. Bây giờ Qri đã lên gác, cô phải ở lại bảo vệ Hyo Min. Bây giờ còn hai người cũng đỡ hơn là một mình, cô cần phải bên cạnh Hyo Min.

_So Yeon… So Yeon ah… S… So… So Yeon…

Hyo Min run rẩy lắc mạnh vai So Yeon khi nó trông thấy thứ không bao giờ muốn thấy. Con quỷ…. Hắn đang ngồi trước mặt nó với đôi tay chạm vào chân nó và nhìn nó bằng đôi mắt đỏ rực, nụ cười của nó làm lộ hàm răng gớm ghiếc với những chiếc răng trắng nhọn hoắc, máu tươi nhỏ qua kẽ răng và đọng lại trên đùi nó. Mắt nó mở to hết cỡ và cố gắng nắm chặt cánh tay So Yeon khiến cô phải nhíu cậu vì đau. So Yeon thật sự không biết Hyo Min đang nhìn thấy cái gì nhưng cô biết, điều đó thật sự không ổn. Cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng cô khiến cô phải rùng mình.

_Hyo Min ah! Có Tớ ở đây, Tớ ở đây Hyo Min ah!

_So Yeon… S…So Yeon ah… Nó… nó ở đây…

So Yeon run rẩy hướng ánh nhìn của mình đến nơi Hyo Min đang nhìn, Nó là đùi của Hyo Min và cô chẳng thấy gì ở đó cả. Cô biết Hyo Min nhìn thấy gì nên cố gắng ôm nó chặt hơn vào liều mình đưa tay phủi đùi nó.

_Không sao Hyo Min ah! Không sao, Qri sắp về tới rồi… Qri sẽ cứu chúng ta.

Hyo Min mở to mắt hơn mỗi lần So Yeon phủi tay lên đùi nó. Mỗi khi tay cô chạm vào đùi thì gương mặt con quỷ càng gần hơn, gần hơn… gần đến nỗi chỉ cần nó cúi xuống, nó sẽ chạm vào mặt hắn. Sợ hãi… nó đẩy So Yeon khiến cô té sóng soài xuống đất trong khi nó nhảy ra phía sau và lùi về góc tường, hai tay ôm chặt đầu để mong không nhìn thấy nữa.

_SO YEON AH! CỨU TỚ VỚI SO YEON AH! CỨU TỚ!

Hyo Min hét lên một cách hoảng loạn mỗi lần mở mắt là gương mặt ghê tởm của con quỷ hiện diện trước mặt. Hắn chưa phút giây nào buông tha cho nó cả.

_TỈNH LẠI ĐI HYO MIN, LÀ SO YEON ĐÂY, LÀ TỚ ĐÂY HYO MIN AH!

So Yeon lắc mạnh vai Hyo Min trong khi nó cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi. Trước mặt nó không phải là So Yeon, là con quỷ với những thớ thịt chảy xệ, là con quỷ với những giọt máu nhĩu lộp bộp trên sàn, Hắn đang đưa đầu lại gần, đang nhe hàm răng nhọn hoắc của mình để cắn nó, sợ quá! Nó gần như mất lý trí, nó gào thét một cách điên loạn, chưa bao giờ So Yeon nhìn thấy một Hyo Min hoảng loạn như thế. Cô muốn giúp nó nhưng không được, cô không thể làm gì khác hơn là cố ôm Hyo Min vào lòng và hét tên của Qri. Mong Ri mau chóng quay về…

Trong khi đó

_Thì ra là vậy, có cách cứu rồi.

Qri đặt những tờ giấy vào hộp và nhanh chóng chạy xuống nhà khi nghe tiếng hét của So Yeon. Ri cần phải nhanh chân hơn. Hắn không phải là một con quỷ bình thường. Hắn là con quỷ chết oán, hắn yêu thích So Yeon và chắc chắn sẽ không giết So Yeon ngay. Sở thích của quỷ mà giết chết kẻ mà nó yêu thích một cách tàn nhẫn và đau đớn nhất, So Yeon sẽ là người cuối cùng bị giết sau khi chứng kiến những người bạn thân của mình lần lượt ra đi trong đau đớn mà bản thân không thể làm gì để cứu giúp. Rồi linh hồn cô sẽ không được siêu thoát, nó sẽ mãi mãi sỡ hữu linh hồn cô, hắn sẽ có cô và Ri không cho phép điều đó xảy ra.

_SO YEON AH!

Qri hét lớn tên So Yeon khi Ri vừa chạy xuống nhà. Ri kéo mạnh So Yeon ra khỏi người Hyo Min và ôm chặt lấy cô. Hyo Min vẫn co ro trong góc phòng và khóc như một đứa trẻ. Gương mặt hoàn hảo của nó đang tái đi vì sợ, đôi mắt nhìn khắp nơi như dò xét và cơ thể nó run lên từng hồi.

_Làm sao Qri ah! Hyo Min… hình như nó thấy…. nó thấy Ri àh… – So Yeon đứng ngồi không yên mà nhìn Qri – Làm sao đây Ri? Làm sao… em sợ lắm…

_So Yeon ah! Ri biết hắn là ai rồi. chính là người chủ của căn nhà này. Hắn bị thiêu sống tại đây và xác hắn chắc chắn ở đâu đó ngoài kia – Qri chỉ ra ngoài sân – Chúng ta cần tìm ra xác hắn và trấn hắn… – Qri nói nhanh, Ri không có thời gian dể giải thích cho cô nữa. Hắn chắc chắn đang ở trong nhà và sẽ mang So Yeon của Ri đi bất cứ lúc nào. Trước khi trời sáng Ri cần phải trấn hắn, nếu không So Yeon của Ri sẽ không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa.

_CỨU TÔI VỚI HU HU HU CỨU VỚI ĐỪNG LẠI ĐÂY, ĐỪNG LẠI ĐÂY! CỨU TÔI VỚI HU HU HU!

Hyo Min hét lên một cách hoảng loạn và quẫy đạp điên cuồng. Chân nó đang bị tóm lấy bởi con quỷ hung ác và nó không biết làm sao để thoát ra, Hắn cười và tiến lại ngày càng gần. Mặc cho Qri và So Yeon lao lại ôm lấy nó nhưng dường như nó không còn thấy cái gì nữa ngoài gương mặt tởm lợm của con quỷ độc ác. Nó sợ quá, nó không muốn nhìn nữa, nó không muốn thấy cái gì nữa. nó không muốn!

_Tao sẽ không thấy mày nữa, tao sẽ không thấy nữa…

_Hyo Min ah… HYO MIN! CậU LÀM CÁI GÌ THẾ, HYO MIN!

_HYO MIN AH! BỎ RA, BỎTAYRA HYO MIN!

Qri và So Yeon hét tên Hyo Min trong khi nó đang cố móc mắt của mình ra, hai tay nó cắm sâu vào hốc mắt khiến máu bắn ra giàn giụa. Nó không đau, không đau một tí nào cả. Nỗi sợ đã lấn át đi cái đau thể xác. Nó chỉ muốn được yên tĩnh, nó không muốn nhìn thấy Hắn nữa, nó sợ lắm, nó không muốn nhìn thấy bất cứ cái gì nữa.

_BỎ RA NHANH, HYO MIN! HU HU HU! BỎ RA NHANH LÊN, CẬU ĐỪNG LÀM VẬY MÀ, HU HU HU, HYO MIN AH!

_BỎ RA HYO MIN! BỎ RA!

Đôi mắt bị vứt ra phía trước khiến So Yeon choáng váng, Qri vội bỏ Hyo Min ra để đỡ lấy cô, So Yeon thật sự không đứng nổi nữa khi tận mắt nhìn thấy người bạn của mình phải móc mắt để không nhìn thấy con quỷ nữa. Hyo Min cười một cách điên dại trong khi máu vẫn túa ra trên mặt, nó lảo đảo dứng dậy và hét lớn lên để tỏ rõ sự điên cuồng của mình.

_TAO KHÔNG SỢ MÀY NỮA. TAO KHÔNG THẤY MÀY NỮA HA HA HA HA! MÀY ĐỪNG HÒNG LÀM TAO SỢ NỮA. TAO KHÔNG SỢ NỮA HA HA HA HA!

_ HYO MIN AH! CẬU ĐIÊN RỒI! HU HU HU CẬU ĐIÊN RỒI!

So Yeon gào lên khi Qri cố kéo cô ra xa Hyo Min càng nhanh càng tốt, nó điên cuồng đi khắp nơi và cười sang sảng, So Yeon thật sự không tin vào mắt mình nữa, không còn là Hyo Min ngạo mạn nhưng đáng yêu, không còn là Hyo Min chân thành nữa. Bây giờ… nó như phát điên và nó cần một cái gì đó để đập phá.

_MÀY SẼ KHÔNG LÀM TAO SỢ NỮA HA HA HA HA!

_Thật sao?

So Yeon lùi lại vài bước khi thanh âm đó phát ra từ miệng của Hyo Min. Bước đi của nó không còn hoảng loạn nữa mà rất chậm rãi chậm rãi, đôi môi nó nhếch lên một cách ngạo nghễ.

_Không làm gì được sao?

_Đừng sợ So Yeon ah! Có Ri ở đây, em không sao đâu. – Qri thì thầm vào tai So Yeon và kéo cô ra phía sau mình, Ri biết kẻ đó là ai, chính là con quỷ… Nó đã nhập vào người Hyo Min.

_Em… thật xinh đẹp So Yeon ah! Tôi… Rất thích em… – Hyo Min ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào So Yeon, cảm giác như đôi mắt vẫn còn và nó đang xoáy sâu vào người cô khiến cô run rẩy – Em muốn như thế nào?

_Biến đi!- So Yeon nói thầm trong lòng

_Được! Nhưng khi tôi đưa em đi cùng tôi So Yeon ah!

Hyo Min bất ngờ lao đến So Yeon, tay nó tự bao giờ đã xuất hiện con dao sáng loáng và nó đang bổ từ trên xuống.

_TRÁNH RA SO YEON AH!

So Yeon bị đẩy đi rất mạnh và nhát dao đó chém xuống người Qri. Một đường sáng lóe lên khi lưỡi dao chạm vào đầu Ri, chúng đi xuyên qua con người Ri tạo thành một đường cong hoàn hảo như trăng khuyết.

_Qri… Ri…

_Ri xin lỗi So Yeon ah… Ri đã giấu em…

Mắt So Yeon mở to nhìn người yêu trước mặt mình. Ri đang đứng đó… Nhìn cô… Cùng nước mắt…

_Ri xin lỗi So Yeon ah!

Bạn đang đọc Trò Chơi Của Quỷ của Heo and Hoaigasu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 38

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự