Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 46 Sông Tùng Hoa

Bạn đang đọc Trăn Khổng Lồ của Phách Ác

Phiên bản Convert · 2472 chữ · khoảng 12 phút đọc

Chương 46 Sông Tùng Hoa

Sau khi rơi vào sông Tùng Hoa, Vương Bá Đạo liền phun ra một ngụm máu tươi đỏ bừng làm nhuộm đỏ cả mặt sông. Nước sông lưu động, một lát sau, máu tươi liền bị nước sông cuốn đi không còn...

Vương Bá Đạo trúng một chiêu uy lực vô cùng của Mông lão là ‘Đô Thiên Trảm’ làm hắn đang giờ phút này bị trọng thương đe dọa tính mạng. Cảm giác được toàn thân vô lực, Vương Bá Đạo chỉ có thể theo nước chảy chìm xuống. Thân thể không dùng được một chút khí lực nào, ý thức dần dần bắt đầu trở lên mơ hồ ...

Vương Bá Đạo cố gắng bảo trì đầu óc thanh tỉnh, nếu hiện tại hôn mê thì hắn cũng rất khó có thể còn sống.

Vương Bá Đạo tập trung tinh thần cảm giác trong thân thể mình. Toàn thân cốt cách vỡ vụn, mấy chỗ kinh mạch bị đứt gãy. Hít vào rồi thở ra một hơi, lòng hắn còn sợ hãi thầm nghĩ:" Không nghĩ tới cảnh giới luyện thần lại mạnh đến như thế, trước kia thật sự quá xem thường luyện thần cường giả rồi!"

Lại nghĩ tới trước kia tự cho là đúng, cho dù đánh không lại luyện thần cường giả thì cũng có thể giữ được tánh mạng. Bây giờ nghĩ lại, phát hiện thật quá buồn cười, hắn lại tự chế giễu chính mình một chút.

" Không nghĩ tới họ Mông chỉ phát huy ra một kích với bảy tám tầng thực lực, ta liền không chịu nổi. Nếu lão ở vào trạng thái tốt nhất, rất có thể một chiêu toàn lực của lão có thể lấy được tánh mạng của ta ..."

Suy tư một lát, Vương Bá Đạo rốt cục cũng chống đỡ không nổi, ý thức dần dần chìm vào hôn mê.

Trước khi Vương Bá Đạo hôn mê hắn đã toàn lực vận chuyển nội khí trong cơ thể để khôi phục thương thế. Cốt cách vỡ vụn, kinh mạch bị đứt gãy, bế tắc, bị thương đến thế này, có thể còn sống được hay không, vậy chỉ có thể nhìn ông trời ...

Sau khi Vương Bá Đạo hôn mê, hắn bị nước sông xuôi dòng đưa đi, thân thể cũng không biết được dòng nước đưa tới đâu. Mà trong sông cũng không phải không có động vật ăn thịt, có lẽ, trước khi Vương Bá Đạo thanh tỉnh, hắn cũng đã bị những động vật khác coi như thực ăn ăn mất ...

Toàn bộ sông Tùng Hoa dài 1900km, Lưu Vực sông có diện tích là 545600 km2, vượt qua diện tích lưu vực sông Châu Giang, vượt qua tổng sản lượng nước chảy lưu vực sông Hoàng Hà. Lưu vực sông Tùng Hoa nằm trong muôn trùng dãy núi, chảy qua rất nhiều khu rừng nguyên thủy, đi qua dãy Đại Hưng , dãy Tiểu Hưng An Lĩnh, Trường Bạch Sơn... đều là những dãy núi rất lớn, tổng cộng lên tới mấy chục nghìn km2, là con sông chảy qua nhiều khu rừng rậm nhất Trung Quốc.

Đoạn sông mà Vương Bá Đạo rơi xuống chỉ là một con sông cái(một trong những nhánh chính của con sông) mà thôi.

Hơn nữa, trước kia sông Tùng Hoa có lưu truyền rất nhiều sự tích về trong nước có rồng! Đương nhiên, nếu hiện tại Vương Bá Đạo nghe thấy, hắn rất có thể sẽ xì mũi coi thường. Làm sao có thể trở thành Thần Long dễ như vậy, cho dù hắn chiếm được truyền thừa của Hắc Long, nhưng muốn tiến hóa thành Thần Long cũng không biết đến năm nào tháng nào.

Nhưng sự tình này xác thực đã xuất hiện qua.

Trước kia sông Tùng Hoa đã xuất hiện ‘sự kiện rồng chết trong sông Tùng Hoa’. Theo như người trong cuộc nói rõ: Trước khi phát hiện bộ hài cốt ‘rồng’, từng nghe những người lớn nói cỏ lau có tiếng lay động, ở trong phát ra những tiếng vang răng rắc, nhưng lại có những tiếng hú giống như tiếng trâu kêu, nghe rất nặng và buồn bực, còn có thể nghe được tiếng vang giãy dụa, về sau liền không có động tĩnh.

Lúc ấy, khu vực lưu trú của người dân liên tục mưa to hơn 40 ngày, phố xá trên đường đều bị ngập nước, một ít căn phòng để nước tràn vào quá nhiều mà bị đổ. Sau khi mưa tạnh, tất cả người dân đều ngửi thấy một mùi vị tanh tưởi rất nồng từ những con gió phía bắc thổi qua. Một người nông nhân họ Lô canh giữ đầm cỏ lau can đảm theo mùi vị tanh tưởi này đi tìm hiểu xem, hắn phát hiện rất nhiều cỏ lau bị đổ, điều này càng làm cho hắn tò mò hơn, hắn quyết định đi theo những vết cỏ lau bị đổ này. Đi được một đoạn dài qua những đám cỏ lau bị đổ, lúc này đập vào mắt hắn là xác một sinh vật khổng lồ nằm chết trên đầm lau sậy. Hắn hét lên kinh hoàng rồi xoay người bỏ chạy, về đến nhà hắn liền bị bệnh nặng một hồi.

]

Sau khi dân chúng nghe hắn kể lại, mọi người liền kết thành từng nhóm một cùng nhau tiến đến quan sát, hơn nữa dân chúng rất nhanh liền báo cho phía cảnh sát. Lúc ấy một nhân viên mặc áo khoác trắng của một bệnh viện phòng dịch nằm ở gần Tây Hải, phun ra thuốc trừ độc cho thi thể động vật khổng lồ đã sinh giỏi kia. Sau khi hài cốt "rồng" được mang ra, có người dùng dây neo của bốn chiếc thuyền mang xương cốt của quái vật quấn lại thành một vòng làm mọi người đến xem.

Khí thế từ bộ xương rồng phát ra như thể che trời, đầu rồng có tất cả ba chiếc sừng, mỗi đoạn xương sống lưng rộng hơn ba tấc(1 tấc = 10cm, 30cm), đi kèm hai bên xương sống lưng là xương sườn, mỗi căn xương dài năm sáu tấc(50-60cm), phần đuôi là một đoạn xương màu trắng, toàn thân thể gồm hai mươi tám đoạn, mỗi đoạn dài hơn xích(1 xích = 33.3cm), toản thân thể tổng cộng dài hơn 3 trượng(1trượng = 10 xích = 3.33m, 10m), nơi con "rồng" nằm chết ở đó, bị một trảo đào ra một cái hố rộng 2 trượng(6.66m) dài 5 trượng(16.66m), dưới hố còn có dấu vết móng rồng tồn tại, gân cốt "rồng" vẫn còn nhưng da thịt đã không thấy.

Những đặc thù này càng làm mọi người cho rằng đó là một bộ xương của rồng.

Theo vài ông lão nói, năm đó chính phủ từng mới nhiều ông lão đánh cá đến hỏi xem đây là xương loài gì, nhưng không có một người nhận ra thi thể của quái vật. Mọi người nghị luận với nhau, phổ biến đều cho rằng đó là "rồng". Hiện vẫn lưa truyền đến bây giờ, ảnh chụp của năm đó vẫn còn. Những người thường đều không cho rằng đó là rồng, trong ý thức người thường, rồng không tồn tại, đây chỉ là sinh vật trong thần thoại mà thôi.

Nhưng nếu làm Vương Bá Đạo nhìn thấy, có lẽ hắn cũng không cho là như vậy.

Vương Bá Đạo biết rõ, ‘rồng’, loại sinh vật khủng khiếp này thật đúng là tồn tại, có lẽ năm đó bộ hài cốt rồng trong ‘sự kiện rồng chết trong sông Tùng Hoa’ còn chưa phải là rồng. Có lẽ nó chỉ là một loại sinh vật được di truyền một ít huyết mạch của Hắc Long mà thôi.

Hàng triệu năm về trước, Ngũ Trảo Kim Long biến thành một người đàn ông thu lấy ba giọt tinh huyết trong thi thể của Hắc Long, đánh vào thi thể của ba con rắn tiền sử lớn. Điều đáng tin nhất, có lẽ là ba con rắn tiền sử lớn này đều không tiến hóa thành Thần Long, nhưng chúng đã tiến hóa thành ‘giao’. Nhưng cũng có lẽ chúng đã tiến hóa thành Thần Long rồi. Nếu không, làm sao ở thời kỳ cổ đại lại có truyền thuyết về rồng ...

Sau khi hôn mê, Vương Bá Đạo theo dòng nước trôi đi hơn ba ngày.

Ba ngày này, Vương Bá Đạo vẫn chưa tỉnh lại. Trong đáy sông, thân thể mười sáu mét của Vương Bá Đạo vẫn nằm ở phía dưới. Chung quanh thân thể không có một con vật nào hoặc loài cá nào dám đến gần. Hổ chết vẫn còn có dư uy tại, huống chi Vương Bá Đạo còn chưa có chết. Thân thể to lớn dài mười sáu mét phát tán ra khí tức làm không có động vật nào dám đến gần.

Nhưng sự tình đều luôn luôn có chuyện ngoài ý muốn.

Chỉ thấy một đàn cà cuống giống như một đoàn mây đen từ trong nước bốc lên, tất cả các loài cá đều vội vàng tránh né, không dám lại gần chút nào.

Cà cuống là con gì? Cà cuống còn được gọi là đà cuống hay long sắt(rận rồng). Là loài côn trùng thuộc họ chân bơi Belostomatidae sống ở dưới nước, Cà cuống là một trong những nhóm côn trùng có kích thước lớn nhất hiện nay, có cơ thể dẹt, hình lá, màu vàng xỉn hoặc nâu đất, dài trung bình từ 7–8 cm, có con lên đến 10–12 cm. Nó là loài sinh vật ăn thịt ở dưới nước, săn bắt từ côn trùng nhỏ đến những con cá lớn hơn nó. Mà lúc này, bọn cá cuống này đang theo dõi Vương Bá Đạo.

Quả nhiên, đám cà cuống khổng lồ này đi đến quanh thân Vương Bá Đạo, bao bọc quanh thân hắn và bắt đầu cắn xé thân thể của hắn.

Đám cà cuống này vừa hung mãnh lại tham ăn, nói chúng hung mãnh là vì khi chúng đi theo đàn, không chỉ có ăn cá nhỏ, nòng nọc, côn trùng nhỏ, mà cả ăn cả những loài cá lớn hơn chúng vài lần như ếch, nhái, trắm cỏ, ... Cũng có lúc những động vật lớn hơn chúng mấy trăm lần như cò, vạc … cũng chết trong miệng của chúng. Chỉ cần tốc độ không nhanh bằng chúng, chúng nó đều công kích. khi con mồi bị cắn thương, đám cà cuồng xung quanh sẽ ngửi được mùi máu và tiến lại gần hút máu con mồi đến chết.

Nói chúng tham ăn là vì chỉ cần có thức ăn, chúng nó đều ăn vào, ăn đến nổi lên mặt nước đều không nổi được. Nhưng cũng không sao cả, sau khi chúng ở trong nước hơn mấy tiếng đồng hồ, ở phần đuôi của chúng sẽ sinh ra những bong bóng có thể làm chúng hô hấp được trong nước. Ấu trùng của chúng như loài rết, cũng hung mãnh và tham ăn, khi chúng đi săn những con trùng nhỏ, một ngày ăn hết 15 con nòng nọc cũng không có gì là lạ.

Mà đám cà cuống này so với đám cà cuống bình thường càng to lớn hơn, trong miệng răng nanh cũng dài hơn, điều này chứng tỏ loài cà cuống biến dị này còn chưa được phát hiện.

Răng nanh sắc bén, tuy không thể cắn xuyên vảy của Vương Bá Đạo, nhưng lại làm Vương Bá Đạo đau đớn. Giống như cỏ đâm vào tay, tuy không đâm thủng tay, nhưng vẫn có cảm giác đau đớn.

Trong hôn mê, Vương Bá Đạo vô ý thức giãy dụa, toàn thân run rẩy.

Đột nhiên,

Vương Bá Đạo đang mông lung liền bừng tỉnh, trước mắt là một mảnh mơ hồ, cảm giác có vô số côn trùng qua lại trước mặt. Nội khí trong thân Vương Bá Đạo chấn động, những con cà cuống đều bị đánh chết hoặc đánh bay ra ngoài, tầm mắt của hắn lập tức liền rõ ràng.

Đánh bay đám cà cuống, tư duy Vương Bá Đạo chậm rãi khôi phục lại.

"Mình bị trúng một chiêu ‘Đô Thiên Trảm’ của họ Mông mà trọng thương. Uhm, đúng rồi! Mình đang ở dưới đáy sông Tùng Hoa.."

Quay đầu nhìn côn trùng chung quanh, Vương Bá Đạo không biết loài côn trùng này. Nhưng răng nanh sắc bén của loài côn trùng này làm Vương Bá Đạo thắm thiết cảm nhận được uy lực của nó. Hắn cảm thấy cho dù là một khối sắt, thép cứng rắn, cũng có thể bị bọn côn trùng này cắn cho thành lồi lõm không nhận ra.

Nói ra thì bọn cà cuống này cũng cứu Vương Bá Đạo. Vốn Vương Bá Đạo không biết phải hôn mê bao lâu, lại bị bọn cà cuống này cắn tỉnh.

Vương Bá Đạo vốn không định để ý đến bọn cà cuống này nữa, nhưng hắn vẫn coi thường đám cà cuống hung mãnh này. Chỉ thấy sau khi đám cà cuống bị nội khí của Vương Bá Đạo chấn khai, lại lập tức mãnh liệt tiến tới. Vương Bá Đạo căm tức liền phun ra nọc độc của mình ...

Nọc độc tản đi ra ngoài độc chết một mảng lớn cà cuống, những con cà cuống khác không dám đến gần Vương Bá Đạo, liền bỏ trốn mất dạng.

Vương Bá Đạo nhìn lại thân thể mình, thương thể cũng chỉ ổn định lại một ít. Vẫn phải mau chóng tìm một chỗ nghỉ ngơi tu dưỡng thân thể, nếu còn tiếp tục vận động thì rất có thể sẽ những vết thương sẽ càng nghiêm trọng hơn.

Đột nhiên.

Vương Bá Đạo nhìn về phía trước, hắn phát hiện thấy cách hơn hai trăm mét về phía trước có một con thuyền rất lớn bị trầm, con thuyền này bị nước bùn che lấp cho nên chỉ thấy hình dáng đại khái của nó. Do thấy được hình dáng của nó nên Vương Bá Đạo đoán được nó là một con thuyền bị trầm ở nơi này không biết bao nhiêu năm.

Lòng tò mò tăng lên và không cảm thấy thấy có nguy hiểm gì, Vương Bá Đạo liền bơi đến.

Trong nội tâm hắn suy nghĩ nói:" Rất có thể ở trong thực sự có bảo bối gì đó!" Tuy nhiên, bảo bối gì đó đối với Vương Bá Đạo hiện tại mà nói, cũng chỉ là món đồ vứt đi. Chẳng nhẽ hắn còn có thể đem đi bán sao ?

Bạn đang đọc Trăn Khổng Lồ của Phách Ác
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TiểuBạchLong
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 4
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự