Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 14 Bị Hổ Vằn Lớn Đuổi Giết

Bạn đang đọc Trăn Khổng Lồ của Phách Ác

Phiên bản Convert · 2263 chữ · khoảng 11 phút đọc

Chương 14 Bị Hổ Vằn Lớn Đuổi Giết

Trong tâm Vương Bá Đạo mặc dù vội, nhưng hắn không nghĩ ra biện pháp.

Như thế một đuổi một chạy, liền qua một giờ. Mấy lần Vương Bá Đạo bị kiệt sức, nhưng ở cận kề sinh tử, phảng phất như thân thể đột phá cực hạn, đột nhiên trong cơ thể liền tuôn ra một cổ khí lực, như thế mới kiên trì đến bây giờ.

"À Uôm ..."

Hổ vằn lớn điên cuồng gào lên, thanh âm mang theo một cỗ tức giận mãnh liệt.

Bạo phát lực của Hổ cường đại, nhưng tính duy trì liên tục không đủ, như thế lại qua hơn một ngày, hổ vằn lớn cũng bộc phát đến cuối cùng.

Nếu như là bình thường, hổ vằn lớn đã sớm buông tha cho săn sắt đối tượng. Nhưng một núi không thể có hai hổ, bản năng của hổ vằn lớn cho biết, lần này là một cơ hội tuyệt hảo, nếu như lần này không giết đối thủ cạnh tranh cường đại này, vậy nó sẽ không còn cơ hội lần sau nữa.

Mà động vật lại mang thù, nếu như lần này mặc kệ đối thủ bỏ chạy, lần sau chết rất có thể là nó.

"Mẹ, một con mèo bốn chân đuổi giết lão tử nửa ngày, đợi thương thể của lão tử tốt lên, việc làm đầu tiên của lão tử là xử lí ngươi!"

Trong tâm Vương Bá Đạo oán hận, một giờ toàn lực lao nhanh, có thể nói thân thể lại thương càng thêm thương, vốn thương còn không có tốt, lại tăng thêm lần nữa. Xương cốt bị thương vốn là rất khó lành, nhưng giờ phút này lại càng bị thương thêm, không biết khi nào mới có thể khỏi hẳn.

Chạy lòng vòng trong rừng rậm hơn một giờ, Vương Bá Đạo cũng không biết mình chạy đến đâu. Nhưng có thể khẳng định, trong này không phải là lãnh địa của hắn! Về lãnh địa của mình, Vương Bá Đạo rất là quen thuộc.

Trong quá trình di động rất nhanh, Vương Bá Bạo nhìn trúng một phương hướng, chỗ đó có một cái cây bị nghiêng gần 45 độ, là một cây lớn không biết tên. "Cái cây lớn này vừa vặn có thể cho mình trèo lên." Trong tâm Vương Bá Đạo vui vẻ, tốc độ nhanh hơn vài phần.

Đến dưới cây, cây dốc 45 độ, Vương Bá Đạo rất thoải mái liền bò lền.

"Ha ha..." Trong nội tâm đắc ý, " Mèo bốn chân, người liền đứng ở đó mà chờ xem, khi thương thế của lão tử tốt lên, người chờ lão tử báo thù đi! Sau khi chết chết, lão tử còn muốn phân thi ..."

Vương Bá Đạo vòng một vòng trên cây rồi quay đầu nhìn về phía hổ vằn lớn. Chưa nhìn thì không sao, vừa nhìn xong Vương Bá Đạo sợ tới mức lập tức nhảy xuông cây. Trong nội tâm mắng to:" Con mẹ nó ! Ai nói hổ không biết trèo cây? Nếu để Lão tử biết là ai nói, lão tử liền cắn chết hắn ...!"

Móng vuốt hổ vằn lớn sắc nhọn cào vào cây cây, vững vàng đáp xuống, lại nhảy lại cào lại vững vàng rơi xuống ...

Nếu như là cây lớn thẳng đứng, hổ vằn lớn sẽ vì thể tích lớn và nặng, nó sẽ không trèo lên được. Nhưng cây dốc 45 độ, miễn cưỡng cũng có thể đi đứng tự nhiên.

" Bịch !"

Bịch một tiếng, Vương Bá Đạo rơi xuống đất. Giờ phút này, hắn cũng chẳng thể quan tâm được đau đớn trên thân, chỉ nghĩ nhanh chóng chạy ra khỏi miệng hổ. Cũng không chú ý phương hướng, liền quay đầu bỏ chạy.

" À uôm !"

Hổ vằn lớn giận dữ, lần đầu tiên trong đời gian nan leo cây lại để cho trăn trốn, mạnh mẽ từ trên cây nhảy xuống, liền lập tức đuổi theo trăn.

]

Lại chạy hơn nửa tiếng.

Đột nhiên Vương Bá Đạo nghe được có tiếng nước chảy cách đây không xa, Vương Bá Đạo không chút nghĩ ngợi liền trực tiếp hướng nơi có tiếng nước chảy mà bò.

" Con hổ chết tiết ! Ngươi có thể bò lên cây 45 độ, chẳng lẽ còn có thể bơi lội đi ?"

Vài phút sau, Vương Đá Đạo rốt cục nhìn thấy khe núi.

Nhưng Vương Bá Đạo lại thất vọng. Khe suối này quá nhỏ, chỉ rộng có hai mét, nước cũng không sâu, nửa mét cũng chưa tới. Hơn nữa, có thể thấy đáy nước rõ ràng, dựa vào con suối nhỏ này thì tuyệt đối tránh không được hổ vằn lớn đuổi giết.

Không có biện pháp, sau khi qua khe suối, lại trực tiếp chui vào trong rừng. Hơn nữa, là chuyên hướng các nơi cỏ mọc thành bụi chui vào. Ở trong bụi cỏ dại, tốc độ của Trương Bá Đạo nhanh hơn hổ vằn lớn vài phần.

Ở trong quá trình một đuổi một chạy, tầm mắt Vương Bá Đạo bắt đầu có điểm mơ hồ, xương cốt toàn thân bắt đầu đau nhức, đây là hiện tượng thoát lực nghiêm trọng.

Giờ phú này, Vương Bá Đạo mơ mơ màng màng cảm ứng được hổ vằn lớn đã không còn đuối ở phía sau, nghĩ đến hổ vằn lớn cũng đã thoát lực, thể lực của hổ vốn bình thường, có thể ở trong hai giờ liên tục đuổi bắt Vương Bá Đạo, đã là siêu việt cực hạn của nó.

Vương Bá Đạo biết rõ mình không thể mê man, bằng không, rất có khả năng liền vĩnh viễn không thể tỉnh lại.

Thấy phía trước không xa có một sơn động, cũng không quan tâm trong đó có nguy hiểm hay không, liền trực tiếp chui vào. Tìm một góc khuất rồi quận tròn thân thể, vận chuyển tinh khí chữa trị thương thế.

Mà thương thế của Vương Bá Đạo bị nặng nhất là cốt cách, giờ phút này cốt cách đã tới gần biên giới bị đứt gãy. Rắn chỉ có một cái cột sống, giờ phút này cột sống của Vương Bá Đạo đã đến phá toái rất nghiêm trọng, tùy thời có khả năng bị đứt.

Tuy đầu chìm vào hôn mê, từng cơn buồn ngủ đánh úp lại. Nhưng Vương Bá Đạo vẫn cắn chặt răng, ra sức mở đôi mắt, không để cho mình chìm vào trong hôn mê.

Đồng thời tại ngăn cản cơn buồn ngủ, Vương Bá Đạo gian nan vận chuyển tinh khí chậm rãi ôn dưỡng cốt cách, cơ nhục ... Chậm rãi khôi phục thương thế của mình.

Lại qua nửa ngày, thương thế ở cột sống đã bắt đầu ổn định. Tuy ổn định, nhưng mà không thể có động tác lớn, đến bây giờ Vương Bá Đạo mới có cơ hội quan sát hành cảnh sơn động.

Sơn động này rộng ba mét, cao khoảng năm mét, dài thì không biếtTrong sơn động có cỏ dại sinh trường, cây mây lượn lờ. Vương Bá Đạo cũng không có ý định đi vào, ai biết trong đó có nguy hiểm gì, dùng thân thể trọng thương bò lung tung chính là muốn chết !

Nhưng thương thế nghiêm trọng, chỉ có thể dựa vào săn mồi để luyện hóa số lượng lớn máu thịt mới có thể rất nhanh chữa trị thương thế.

Vương Bá Đạo không có biện pháp, chỉ có thể đi ra ngoài săn bắt một ít động vật nhỏ để ăn.

Ra khỏi sơn động, Vương Bá Đạo cũng không dám đi loạn, liền tại gần đó bắt mấy con thỏ hoang, một con sóc liền về đến sơn động, đợi khi luyện hóa xong thỏ hoang cùng sóc, lấy số lượng lớn máu huyết đến bổ sung thương thế của cốt cách, cột sống, làm thương thế tốt hơn một chút.

Tiêu hóa xong rồi thức ăn, Vương Bá Đạo lại đi ra ngoài săn, hơn mười ngày kế tiếp đều là như thế.

Hơn người ngày đi săn luyện hóa tinh huyết chữa trị thương thế, cốt cách rốt cục tốt hơn nhiều, sức chiến đấu cũng khôi phục vài phần.

Vốn mỗi một tháng Vương Bá Đạo sẽ lột da một lần, nhưng lần này bị thương rất nặng, ít nhất phải đợi cho thương thế lành hẳn mới có thể lột da. Như vậy, tối thiểu còn phải chờ một tháng. Nghĩ tới đây, Vương Bá Đạo thật đúng là hận chết con mèo bốn kia ...

Vốn bị cá sấu lớn đánh thoáng một cái chỉ bị gãy xương mà thôi, nhưng bị hổ vắn lớn đuổi giết, từ gãy xương nhỏ liền biến thành nghiêm trọng, suýt nữa thì đứt lìa. Chỉ cần vài ngày thời gian liền có thể khôi phục thương thế, nhưng bị hổ vằn lớn đuổi giết, đuối tới một thàng thời gian cũng khó có thể khôi phục ...

Như thế làm sao Vương Bá Đạo không hận chết hổ vằn lớn?

Sau khi thương thế chuyển biến tốt, rốt cục thì Vương Bá Đạo cũng có thời gian đi ra ngoài quan sát địa hình.

Hơn nửa tháng thời gian, Vương Bá Đạo đều là ở gần đó săn mồi, không dám đi quá xa, trong rừng không nơi đều tràn ngập nguy cơ, chỉ cần không cẩn thận một chút, sẽ chết vô cùng thảm.

Đứng xem từ xa, Vương Bá Đạo bò lên ngọn núi cao nhất gần đó, lại leo đến đỉnh của một cây lớn trên đỉnh núi.

Trăn leo cây rất chậm, bằng không, tại thời điểm hổ vắn lớn đuổi theo, Vương Bá Đạo đã sớm bò lên trên cây đi, cây lớn cao hơn mười mét, Vương Bá Đạo mất vài phút mới bò lên ngọn cây.

Bao quát nhìn xuống, địa hình rừng rậm bị Vương Bá Đạo thu hết vào mắt.

Địa hình hơn mười km, một dãy núi dài và hẹp, phảng phất như một mảnh hẹp dài cự long, lớn nhỏ không đều. Nhìn địa hình lạ lẫm này, trong tâm Vương Bá Đạo liền nhảy lên. "Trong này là phía bắc khu rừng, địa bản của sinh vật khủng bố không biết kia ..."

"Phải chạy nhanh rời đi, bằng không, nếu đụng phải sinh vật khủng bố không biết kia liền có phiền toái lớn ..."

Trong tâm Vương Bá Đạo thầm kêu may mắn, hơn mười ngày ở địa bản của sinh vật khủng bố không biết kia săn mồi, cũng không có gặp qua nó.

Đây không phải là nói đùa, hơn mười ngày trước, ở thời điểm mà Vương Bá Đạo bị thương nặng, một con linh cẩu cũng có thể làm thịt hắn. Nếu gặp được sinh vật khủng bố không biết kia, không chết mới là lạ. Mà trải qua khoảng nửa tháng tu dưỡng, lúc này Vương Bá Đạo xử lí một con sói hoang cũng không vấn đề. Về phần sài lang hổ báo vẫn chưa chơi lại được.

" Khá tốt, nơi này chưa tính là giải đất trung tâm lãnh địa phía bắc, mà là tới gần biên giới, không biết sinh vật khủng bố kia có hay không nhàm chán đi dạo đến nơi đây a ..." Nghĩ đến đây, Vương Bá Đạo liền sợ hãi. Nnhững khi rảnh rỗi, hắn liền hay đi dạo, mò mẫm ở lãnh địa mình, biên giới lãnh địa lại là khu vực hoạt động thường xuyên, không biết sinh vật khủng bố kia có hay không giống hắn.

Vương Bá Đạo không suy nghĩ linh tinh nữa, cẩn thận quan sát lại địa hình, muốn nhìn xem con đường nào là gần nhất để trở lại lãnh địa của mình.

Phát hiện ba con đường.

Một là bò qua bốn dãy núi, nhưng mà dãy núi rất cao, bò lên rất tốn sức, dùng thân thể có thương thế của mình thì có chút khó khăn.

Hai là đường thủy, chính là bị hổ vằn lớn truy đuổi mà gặp con suối nhỏ kia, theo khe suối bơi trở về, tuy không cấn phí sức, nhưng khe núi rất gập ghềnh, thời gian quá dài, tỉ lệ gặp gỡ sinh vật khủng bố là quá lớn. Vương Bá Đạo nghĩ nghĩ, cuối cùng là buông tha con đường này, dù sao quá không an toàn.

Ba là từ lộ chính trực tiếp đi ra rừng rậm, rồi lại đi về lãnh địa của mình.

Tuy nhiên, tỷ lệ gặp lại nhân loại là rất lớn, nhưng cũng không phải người nào đều có súng, hơn nữa vũ khí nóng bình thường Vương Bá Đạo cũng không sợ.

"Cùng lắm thì giết người diệt khẩu, để người khác chết vẫn hơn là mình chết .."

Trên thế giới, trăn lớn rất nhiều, nhưng trăn lớn đen tuyền, Vương Bá Đạo là con duy nhất trên thế giới. Vương Bá Đạo còn giết vài người, làm cho người ta biết thì tuyệt đối đừng mong sống yên ổn, hơn nữa, trước mắt hắn còn là con trăn duy nhất có độc , tin tưởng sẽ có rất nhiều viện nghiên cứu đối với hắn cảm thấy hứng thú, thậm chí bỏ ra số tiền lớn thuê người bắt, cũng không phải không có khả năng ...

Bạn đang đọc Trăn Khổng Lồ của Phách Ác
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TiểuBạchLong
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 6
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự