Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Tội Phạm Truy Nã Cấp A

Bạn đang đọc Trăn Khổng Lồ của Phách Ác

Phiên bản Convert · 2540 chữ · khoảng 12 phút đọc

Chương 1 Tội Phạm Truy Nã Cấp A

Ngục Giam Tần Thành, một trong những ngục giam nghiêm mật nhất của Trung Quốc, một máy bay trực thăng quân dụng đang đứng ở trước cửa, cánh quạt đong đưa, một cơn gió mạnh đánh úp lại, lá cây rơi lả tả trên mặt đất giống như bị những cơn lốc quấn tung bay khắp nơi.

Nói về Ngục Giam Tần Thành, không thể không nói một chút về lai lịch của nó. Ngục Giam Tần Thành được xây vào năm 1958, là năm mươi năm trước "Lão Đại Ca" Liên Xô viện trợ cho Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa khi mới thành lập, là kết quả của kiến thiết kinh tế cùng quốc phòng. Lúc ấy, Liên Xô cùng Trung Quốc ký kết viện trợ kiến thiết hạng mục gồm có 157 cái, mà một trong số đó chính là Ngục Giam Tần Thành. Nhưng bởi vì Ngục Giam Tần Thành là hạng mục bí mật, cho nên người bên ngoài chỉ biết nó cũng giống như 156 cái hạng mục còn lại mà Liên Xô viện trợ kiến thiết.

Một vòng tường vây to lớn, bao quanh nó là những khung lưới điện, cứ cách mười mét là có một đài gác, mỗi một đài gác đều có một khẩu súng máy 7.62mm, nhân viên cảnh sát Ngục Giam nếu như là huấn luyện nghiêm chỉnh, có thể sử dụng đả kích tất cả địch nhân ở trong vòng 800m. Như vậy, bán kích 800m chính là phạm vi khống chế của hắn.

Ngục giam như vậy, nếu có người có thể vượt gục thì đó chỉ là nằm mơ giữa ban ngày mà thôi.

Cửa lớn của Ngục Giam Tần Thành từ từ mở ra, một tên tội phạm mặc tù phục, là một người đàn đông dáng gầy gò, tại mười tên cảnh vệ áp giải đi ra.

Đợi đi đến gần, mới phát hiện là một người đàn ông trung niên bình thường. Người đàn ông trung niên này tên là Vương Bá Đạo, người cũng như tên, tính cách cực đoan bá đạo.

Vương Bá Đạo thân hình có vẻ gầy gò, rất khó tưởng tượng lại để cho mười tên cảnh vệ cầm súng thật áp giải.

Quá trình giao tiếp rất thuận lợi, Vương Bá Đạo không có một ý muốn phản kháng nào liền đi vào trực thăng quân dụng.

"Phù... Cuối cùng cũng đem tên sát thần này đưa đến."

"Ừ, trong lòng bàn tay ta hiện tại còn đang đổ mồ hôi đây ..."

"May mắn hắn không có động tác gì... Bằng không..."

Trong mười tên cảnh vệ áp giải Vương Bá Đạo, trong đó ba tên cảnh vệ già đều thở ra một hơi. Tuy nhiên quá trình áp giải diễn ra rất nhanh, nhưng thân thể của bọn hắn cũng khẩn trương đến cứng ngắc, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi.

Nhìn ba tên cảnh vệ già lòng còn sợ hãi như là còn sống sót sau tai nạn, Vương Ô âm thầm khinh thường. Tuy nhiên hắn là tân binh, nhưng lá gan lại không nhỏ.

"Không phải là áp giải một tên phạm nhân mà thôi sao? Nhìn bọn họ khẩn trương như vậy ... Tuần trước ta còn áp giải một tên khủng bố quốc tế đây này ..."

Vài tên cảnh vệ già nhìn mặt của Vương Ô, tự nhiên biết rõ hắn đang suy nghĩ cái gì. Chỉ là trong nội tâm cảm thán một câu:

"Nghé con mới sinh không sợ hổ..."

Người khác không biết Vương Bá Đạo, bọn họ sao có thể không biết ? Đừng nhìn Vương Bá Đạo gầy gò, nhưng nếu hắn mà điên lên thì một con hổ cũng có thể bị hắn xé tan. Hắn có thể xem như ‘Nhân hình hung khí’.

Trong quá trình tiếp xúc nho nhỏ vừa rồi, bọn họ khẩn trương đến toàn thân cơ thịt đều cứng ngắc. Tuy nhiên tay chân Vương Bá Đạo đều bị khóa lại bằng những sợi xích trầm trọng, trong tay mình lại là súng trường, nhưng trong nội tâm bọn họ thật sự là không an tâm chút nào, nếu như Vương Bá Đạo muốn phản kháng, là bọn họ bị Vương Bá Đạo giết chết hay là mười khẩu súng trường bắn Vương Bá Đạo thành tổ ong vò vẽ ?

Loại đáp án này bọn họ vĩnh viễn cũng không muốn biết rõ...

Nói về những sự tích của Vương Bá Đạo, cũng không khỏi làm cho người ta đau lòng. Nhìn bóng dáng Vương Bá Đạo đi xa, vẫn y nguyên sừng sững trong lòng bọn họ. Nghĩ đến một vị tông sư quốc thuật lập tức bị bắt chết.

"Đây thật sự là mất mác lớn của giới quốc thuật a ..."

Giới quốc thuật hiện tại như là lá vàng hôm qua. Võ giả "cảnh giới luyện tinh" đều tính là cao thủ. Như Vương Bá Đạo là cường giả cảnh giới luyện khí đại viên mãn đã cực nhỏ cực nhỏ, có thể nói là chết một người liền thiếu một người, hơn nữa Vương Bá Đạo vẫn còn khá "trẻ", rất rất có khả năng đột phá đến cảnh giới "luyện thần".

Tu luyện quốc thuật từ thấp đến cao, chia làm : luyện tinh, luyện khí, luyện thần. Mỗi một cảnh giới lại phân làm tiền, trung hậu và viên mãn, bốn giai đoạn nhỏ.

]

Vương Bá Đạo, tội phạm truy nã cấp A, là truyền nhân của Vương Gia Quyền, cường giả luyện khí đại viên mãn. Ngày 11 tháng 6 năm 20XX đồ sát sạch sẽ cả hà Lý gia ở S huyện, hơn 30 người, ngày 12 tháng 12 năm 20XX bị bắt, giam giữ ba ngày, không qua quan tòa và phán quyết, trực tiếp xử bắn.

Quãng đời của Vương Bá Đạo như một đoạn truyền kỳ, 10 tuổi đến luyện tinh, 23 tuổi đến luyện tinh đại viên mãn, 25 tuổi luyện khí, 47 luyện khí đại viên mãn, năm nay 48 tuổi, bởi vì tu luyện quốc thuật, bề ngoài Vương Bá Đạo nhìn như khoảng 30 tuổi, nhưng hắn thật sự đã sắp bước vào hàng ngũ những người già.

Đương nhiên, 48 tuổi đạt đến cảnh giới luyện khí đại viên mãn, đã tính là "tuổi trẻ" trong giới quốc thuật. Cường giả đạt tới cảnh giới luyện thần trên thế giới này có thể dùng một đôi tay đếm ra, mà người nào cũng không phải tám chín mươi, hoặc là trên trăm tuổi, lão bất tử ? Giống như Vương Bá Đạo vô cùng có khả năng tại trước 60 tuổi trở thành cường giả cảnh giới luyện thần, có thể nói là phượng mao lân giác.

Lên trực thăng, ngồi trong trực thăng, nhìn chung quanh một lần, bảy tên đàn ông cầm súng trường, bên trái ba tên, bên phải ba tên, trước mặt một tên. Cộng thêm tên phi công cùng với chính mình là chín người.

Vương Bá Đạo không muốn chết, không có người nào sắp chết mà không muốn phản kháng. Nhưng bảy vị tay cầm súng trường tinh anh trong giới quân đội đều rất cẩn thận, nếu Vương Bá Đạo nhúc nhích một chút, tuyệt đối sẽ bị bắn ngay tại chỗ.

Người đàn ông trung niên ngồi trước mặt Vương Bá Đạo dường như là đội trưởng của đội này, nhìn Vương Bá Đạo nhìn quanh bốn phía, lạnh lùng nói:

"Tốt nhất là ngươi không cần hành động thiếu suy nghĩ, bằng không, ta không ngại đem ngươi bắn chết ngay tại chỗ !"

Trong nội tâm của người đội viên trẻ hiển nhiên là có chút không thích, nhịn không được liền đối với người đàn ông trung niên nói:

"Đội trường, chúng ta ‘Đặc Chủng Đại Đội Đệ Tam’ được xưng là một trong những bộ đội đặc chủng tinh nhuệ nhất trong giới quân đội, từ trước đến nay là đối phó phần tử khủng bố nguy hiểm nhất, chất hành nhiệm vụ gian nan nhất. Người này tuy nhiên lợi hại, nhưng hiện tại hay tay hai chân của hắn đều bị khóa bởi xiềng xích nặng 60kg, ta không tin hắn còn có thể lật trời đi. "

"Công tử của tỉnh ủy thư ý Viên, tự mình ra mệnh lệnh, cho nên chúng ta quyết không thể xảy ra việc ngoài ý muốn! Hơn nữa, các người ngàn vạn lần đừng có xem thường hắn." Nói xong chỉ chỉ Vương Bá Đạo.

"Hắn không phải nhân vật đơn giản đâu. Người hắn giết chết là cả nhà bộ trưởng Lý, hơn nữa là ơ trong nhà bộ trưởng Lý, lúc đó còn có sự bảo vệ của hơn ba mươi tên quân đội đặc chủng không thua kém gì chúng ta. Trong bọn quân đội đặc chủng này có một tên được xưng là ‘Lão Hổ’, các người chắc đều biết, đúng không ? Hắn đã từng dạy chúng ta kỹ thuật cận chiến, được công nhận là 10 đại cao thủ nội gia quyền trong quân đội đặc chủng. Nhưng là, hắn cũng bị tên phạm nhân này giết chết, bị mộ quyền xuyên tim đánh vỡ tâm mạch, việc này chỉ dùng không đến ba giầy đồng hồ. Điều này làm cho cả nhà bộ trưởng Lý ngay cả thời giàn chạy trốn đều không có, tự nhiên vứt đi tính mạng của mình."

Mọi người nghe vậy đêu hút vào một hơi lạnh. Có người giật mình hét lên:

"Huấn luyện viên Lão Hổ cũng chết ở trên tay hắn, ta biết hắn là ai, Vương Bá Đạo ..."

"Thì ra là hắn, tuy nhiên hắn giết cả nhà họ Lý, nhưng người Lý gia đều thật sự đáng chết... "

"Cũng đúng, cả nhà Lý gia đều là cầm thú ...."

"Quá đúng, đặc biệt là mấy tên công tử nhà Lý gia, cả một đám đều là loại ăn chơi đua đòi, không biết hại bao nhiêu thiếu nữ, làm cho tỉ lệ nam nữ Trung Quốc không điều hòa, làm lão tử hiện tại cũng chưa có lão bà... "

"Im mồm !" Người đàn ông trung niên sắc mặt lãnh đạm, hai mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào bộ hạ của mình:

"Nhìn hắn cẩn thận vào cho lão tử, trực thằng sắp bay lên rồi!"

"Vâng!...."

Vương Bá Đạo nhìn trông bình thường, dáng người nhìn còn có chút gầy gò, chỉ là cơ bắp lộ ra mơ hồ phía ngoài tù phục có cảm giác cứng như sắt thép, ánh mắt hắn thoạt nhìn rất nhạt, không có hồn, nhưng rất quỷ quái, chỉ cần vừa nhìn, sẽ không tự chủ được muốn tránh di, như là đang trốn tránh ánh mắt của tử thần, tim đập trông ngực không thể khống chế mà đập nhanh.

Hai cái xích vừa nặng lại rắn chắc, làm cho người ta hoài nghi có phải xiền xiếc là dùng để xích voi lớn hoặc là gấu bắc cực, chúng nó phân biệt khóa tại hai cổ tay và hai cổ chân của Vương Bá Đạo. Bề ngoài nhìn, xiền xích nặng nặng khoảng hơn 60kg, xiềng xiệc nặng như vậy, Vương Bá Đạo vẫn có thể đứng thẳng và đi đường vẫn ổn.

"Khoảng cách quá gần, bị bảy thanh súng trường đẩy, muốn cướp cơ mà chạy khó khăn quá lớn..."

Mặc dù Vương Bá Đạo là cưởng giả luyện khí đại viên mãn, tại cả Trung Quốc cũng coi là cao thủ đỉnh cấp, ngoài trừ mấy lão quái vật không 80, 90 tuổi không xuất thế.

"Không thể để cho trực thăng cất cánh, bằng không ta ngay cả một chút cơ hội cũng không có!"

Vương Bá Đạo trong lòng suy tính. Đến bầu trời, cho dù đem bọn họ đều giết, cũng không thể để mình nhảy xuống từ trên cao, mà không biết trực thăng chở tội phạm có hay không chuẩn bị dù. Đương nhiên, cũng có thể bắt cóc người điều khiển, nhưng việc này còn khó khắn hơn giết sạch bọn họ.

Vị Độ Trung trung niên kia thấy Vương Bá Đạo thân ảnh gầy gò, trong nội tâm thở dài một tiếng, lời nói cùng nhẹ nhàng không ít:

"Vương Bá Đạo, tuy ngươi giết không ít người, ta cũng không muốn làm khó dễ ngươi, nhưng..."

Vương Bá Đạo cười nhạt một cái, nói khẽ:"Cám ơn!".

"Không cần, bởi vì ta không giúp được ngươi."

Ta một mực cảm thấy kỳ quái, Lý gia và ngươi có thâm thù đại hận gì mà người giết cả nhà hắn?"

"Thù giết cha và mối hận cướp vợ ! Đã đủ chưa!"

"Đủ rồi!"

"Thật xin lỗi, ta không muốn vì những kẻ đáng chết mà đền mạng! Ta muốn sống, cho nên các ngươi đi chết đi!"

"Ngươi muốn chạy trốn? Cho dù ngươi có thể thoát khỏi tay chúng ta nhưng trực thăng đã bắt đầu cất cánh, người có thể trốn đi nơi ...., ngươi làm gì! Mọi người chú ý!"

"Keng !" một tiếng, Vương Bá Đạo dộng, động tác nhanh như điện xẹt, xiềng xích bị hắn làm thành binh khí, trong 1 tích tắc liền đánh bay đại bộ phận vũ khí.

Vương Bá Đạo động tác nhanh như điện xẹt, đang lúc mọi người còn không kịp phản ứng, đã bắt được đội trưởng trung niên.

Xiềng xích cẩn thận khóa lại cổ đội trưởng trung niên, làm hắn hô hấp có chút khó khăn, nói giọng khàn khàn:

"Vương Bá Đạo, ngươi muốn làm gì?"

Vương Bá Đạo cười nhạt nói:

"Lúc này ngươi còn nói linh tinh? Ngươi lên biết thực lực của ta, loại tình huống thế này ta muốn giết ngươi thì chỉ cần 0.3 giây, tuy nhiên, sau khi giết ngươi, các huynh đệ của ngươi sẽ bắn ta thành tổ ong vò vẽ, nhưng ta là tử tù, ngươi cho rằng đáng giá?"

"Trực thăng đã cất cánh, ngươi nên biết, ngươi trốn không thoát đâu!"

"Ta chỉ muốn sống!" Vương Bá Đạo một chút cũng không vì trực thăng cất cánh mà sốt ruột, thanh âm của hắn vẫn rất vững vàng.

"Ngươi thật là là một kẻ địch đáng sợ!" Thấy Vương Bá Đạo không bị mình dọa, đội trưởng trung niên đành bất đắc dĩ nói.

"Tích... Tích... Tích..." Đột nhiên tiếng cảnh báo liên tiếp vang lên, Vương Bá Đạo đột nhiên phản ứng, sắc mặt dữ tợn noi:

"Họ Viên, ngươi thật ác độc, ta hận không có thể giết ngươi, chỉ giết được một con chó của ngươi,..."

"Bùm..."

Ngày thứ hai, Báo Tân Hoa Tân Văn. Hôm qua một chiếc trực thăng chở tội phạm phát sinh trục trặc, bị nổ mạnh trên không trung, may mắn phía dười không có người ở, ngoại trừ tám gã nhân viên cảnh sát trên trực thăng hi sinh vì nhiệm vụ, cũng chí có một danh tù phạm..."

Bạn đang đọc Trăn Khổng Lồ của Phách Ác
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TiểuBạchLong
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 15
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự