Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương 05

Bạn đang đọc Trạm Kế Tiếp Hạnh Phúc của Lương Uẩn Như

Phiên bản Dịch · 4789 chữ · khoảng 17 phút đọc

Trạm Thứ Năm: Chuyển trạm cách nơi anh rất xa

Cuối cùng đã đến ngày mở phiên tòa trước toàn trường.

Để thể hiện sự chuyên nghiệp của mình, Quang Hy cố gắng mặc bộ quần áo tây trang, Mộ Tranh khéo léo tự tay thắt cà vạt cho anh.

“Anh mang đủ tài liệu chưa?” Cô hỏi.

“Không vấn đề.”

“Thuốc đau đầu thì sao?”

“Đã mang theo.”

Còn gì nữa nhỉ? Mộ Tranh nghiêng đầu nghĩ, Quang Hy thấy vẻ mặt đó của cô, nhịn không được cười trìu mến.

“Anh sẽ thắng.” Anh dịu dàng nói nhỏ, tay phải đặt trước ngực thể hiện sự quyết tâm. “Tin tưởng anh nhé, anh nhất định sẽ bảo vệ em.”

Mộ Tranh rung động trong lòng, cô rất cảm động, anh lại bướng bỉnh bổ sung thêm một câu:

“Dù sao em cũng là bạn gái anh mà.”

“Anh nói cái gì?” Cô sửng sốt. Ý của anh là bọn họ coi như đã hẹn hò? Không thể nào! Mẹ anh sẽ không đồng ý, thân phận của hai người họ khác nhau một trời một vực.

“Chậc, em đừng nói em không thừa nhận nhé.” Quang Hy hiểu lầm sự chần chừ của cô mà trêu cô. “Em nói xem, là ai mỗi lần khi ở cạnh anh đều rất nhanh hồi hộp? Một chút lại giúp anh mát xa, một chút lại nấu cơm cho anh ăn? Không phải bạn gái anh thì sao lại quan tâm anh vậy?”

“Đó là bởi vì anh giúp em rất nhiều.” Mộ Tranh nhỏ giọng giải thích, hai má đỏ bừng.

“Tóm lại là em thương anh, em được định sẵn làm bạn gái anh rồi!” Anh bá đạo kết luận. “Mộ Tranh, em cũng đừng quên đã đồng ý với anh, tối nay anh muốn ăn cơm thịt bò sở trường nhất của em.”

“Chờ anh… thắng đã rồi nói sau.” Cô hờn dỗi rồi vội vàng xoay người.

“Đi thôi.”

“Sao lại đi nhanh vậy?” Anh ôm vai cô từ phía sau. “Đỏ mặt à?”

“Đâu có, đâu có đâu? Anh đừng nói bừa, buông em ra mau, em không thở được.”

“Không được, trừ phi em đồng ý cho anh hôn môi một cái.”

“Em… không được! Anh… người này sao lại mặt dày vậy? Buông ra mau.”

“Anh không buông, mau hôn anh đi, bằng không bạn trai em hôm nay ra tòa vận may sẽ giảm, nếu thua nhất định sẽ bị cười mất.”

Quang Hy kiên trì quấn quýt không tha, Mộ Tranh thật sự không có cách nào, đành phải quay đầu, hôn một cái hời hợt lên má anh,

“Như vậy được rồi chứ? Chúng ta mau đi thôi.”

“Chỉ có vậy đã muốn đuổi anh đi à? Thật không có thành ý mà!” Anh oán giận.

“Chứ anh còn muốn thế nào nữa?”

“Không có gì.” Anh cười hì hì. “Được rồi, tạm tha cho e đó, chờ anh chiến thắng phiên tòa này thì em phải chăm chỉ trả ơn anh đó.”

“Vô lại, ai thèm để ý anh chứ?” Cô hờn dỗi nhưng trong lòng lại cảm thấy rất ngọt ngào, một câu tình cảm cũng không thể nói ra lời.

Trong phiên tòa, cả không gian yên lặng như tờ.

Phiên tòa này theo mẫu của một phiên tòa thực sự, Thẩm phán do Viện trưởng khoa Luật của trường đảm nhiệm, nhóm giảng viên còn lại trong khoa làm nhiệm vụ giúp đỡ thẩm phán, Phương Đức Dung ở vị trí trung lập, ngồi dưới đài theo dõi quá trình tranh cãi với Luật sư Lâm, Chủ tịch Hà cũng đến đây, ông vừa về Mỹ làm thủ tục chuyển trường do con gái nhờ vả, rồi tới đây theo dõi trận biện luận tòa án đầu tiên của người con trai được con gái mình chọn.

Mặt khác, còn có đám sinh viên đông nghịt đang tò mò đứng chật trong sân trường, họ muốn xem sinh viên luôn bị lưu ban Nhậm Quang Hy và sinh viên tài năng Hứa Phương Quốc thi đấu.

Mới bắt đầu, hai bên đều mời nhân chứng riêng của mình.

Quang Hy mời ông chủ bán cá nơi Mộ Tranh làm công, chứng minh rõ ràng cô là một cô gái vừa chăm chỉ lại có trách nhiệm, quyết sẽ không vì tiền mà bán thân.

Hứa Phương Quốc lại mời bà chủ bán cá, bà nói chồng bà đã từng có lần tặng riêng cho Mộ Tranh một con cá mú.

“Mới đầu, tôi thấy cô Lương thành thật nên mới để cô ta đến làm việc, kết quả cô ta lại dụ dỗ chồng tôi không ngớt, để lão cho cô ta một con cá mú tới hai ngàn tệ! Vì trường học của cô ta xảy ra chuyện này, bằng không tôi cũng đâu biết thì ra cô ta lại là người có thể dụ dỗ đàn ông chứ.”

Cả hiện trường ồ lên, vẻ mặt Quang Hy vẫn rất bình tĩnh, anh coi lại tư liệu về bà chủ bán cá rồi nói:

“Bà đã từng làm kế toán ở công ty hải sản?”

“Đúng vậy.” Bà chủ bán cá gật đầu.

“Lễ tết hoặc ngày đặc biệt bà đều được lĩnh tiền thưởng chứ?”

“Đúng vậy, có vấn đề gì không?”

“Dựa vào chứng cứ xác thực từ ông chủ và cô Lương, thì vụ tiền cá kia là ông chủ nhất quyết không lấy tiền của cô Lương, vì đó là tiền thưởng cho công việc của cô Lương, nếu chiếu theo lối suy luận logic của bà, vậy bà được lĩnh tiền thưởng cuối năm, tôi cũng có thể nói bà dụ dỗ ông chủ của bà không?”

Bà chủ bán cá nghẹn lời không thể phản bác, Quang Hy thành công chiến thắng trận thứ nhất.

“Kế tiếp tôi muốn mời nhân chứng Hoa Thác Dã.” Quang Hy tuyên bố, lấy ra một chiếc CD. “Cậu Hoa, mời cậu nói rõ ràng lai lịch chiếc đĩa CD này.”

“Đây là đĩa Trương Ngải đưa cho tôi.” Thác Dã bình tĩnh trả lời. “Bên trong có đoạn ghi âm mà người theo dõi của cô ta chụp được hình ảnh về Lương Mộ Tranh.”

Cái gì!? Toàn trường khiếp sợ, người đang ngồi dưới đài là Trương Ngải cũng nghẹn họng ngạc nhiên không thể tin được.

“Mời mọi người theo dõi.”

Quang Hy bật đĩa CD, trên màn chiếu hiện ra hình ảnh Trương Ngải ra lệnh các cầu thủ đại học G bắt cóc Mộ Tranh đến sân băng, cùng việc cô phát tán tới toàn bộ giảng viên và các sinh viên trong trường hai hình ảnh khó nhìn kia.

“Rất rõ ràng, vì Trương Ngải có thù oán với cô Lương nên mới có thể cố ý phát tán lời đồn đãi trong trường nhằm bôi nhọ sự trong sạch của cô Lương.”

“Anh nói lung tung!” Trương Ngải đứng dậy kháng nghị. “Tôi không làm như vậy! Hơn nữa nếu tôi làm thì sao có thể ngốc đến mức đưa cho Hoa Thác Dã chứ?”

“Bởi vì cô cho rằng tôi muốn trả thù Mộ Tranh.” Thác Dã nghiêm mặt. “Cô cho rằng mọi người đều giống cô, yêu không được sẽ phá hủy, nên khi tôi tiếp cận cô, kể khổ với cô thì cô liền dào dạt đem kinh nghiệm của mình truyền thụ cho tôi.”

Thì ra là đã trúng mỹ nam kế!

Các sinh viên vui mừng khi nhìn về phía Trương Ngải, cô xấu hổ muốn chui xuống đất, thật sự không thể ngồi tiếp được, đành mang khuôn mặt trắng bệch rời đi.

“Cho dù ảnh chụp là Trương Ngải phát tán nhưng điều này cũng không thể chứng minh cô Lương không dụ dỗ đàn ông.” Hứa Phương Quốc phản bác, gọi tới hai bạn học đã bắt gặp Quang Hy và Mộ Tranh sáng sớm đã đi ra với nhau từ Thánh Đức đường, hiển nhiên là họ đã ở bên nhau cả một đêm.

Lời này vừa nói ra, mọi người lại thêm một trận ngạc nhiên, Phương Đức Dung thất vọng mím môi, Chủ tịch Hà mang vẻ mặt tức giận.

Tiếp theo, Hứa Phương Quốc lại mời A Tài làm chứng.

“Đúng vậy, chính là ngày đó, tôi thấy Mộ Tranh muộn như thế lại một mình chạy ra khỏi nhà, sợ cô ta gặp nguy hiểm, nên muốn đưa cô ta trở về, không ngờ thế nhưng cô ta lại hẹn hò với Nhậm Quang Hy ở Thánh Đức đường, Mộ Tranh còn cởi quần áo trước mặt cậu ta… Không biết hai người bọn họ đã lén lút bao lâu, tôi thừa nhận tôi đã nhất thời bị ma quỷ cám dỗ mới có thể bị cô ta dụ dỗ, cô ta nói chỉ cần tôi cho cô ta tiền, thì muốn cô ta làm gì cũng được, giống Nhậm Quang Hy…”

“Nói bậy!” Mộ Tranh mở lời, sắc mặt trắng bệch, tức giận đến toàn thân phát run. Quang Hy hiểu được của sự tức giận của cô, nên liếc mắt nhìn cô một cái trấn an, ý bảo toàn bộ hãy để mình anh lo.

“Về việc đó, nếu tôi là người trong cuộc thì hãy để tôi nói lại rõ ràng.” Giọng anh to rõ ràng, ánh mắt bình tĩnh nhìn mọi người xung quanh. “Tối hôm đó tôi ngủ ở Thánh Đức đường, cô Lương đã vào đó đánh đàn, làm ồn tới tôi khiến tôi nhất thời không kiềm chế được, mắng cô ấy một trận, cô ấy chẳng những không sợ, trái lại còn giáo huấn tôi, nên tôi mới thẹn quá hoá giận uy hiếp cô ấy cởi quần áo cho tôi nhìn, bằng không tôi sẽ ép nhân viên nhà trường đuổi tiệm ăn nhà cô ấy. Các vị hẳn hiểu rõ tôi, tính cách của Nhậm Quang Hy trước đây, từ khi bắt đầu tiến vào trường này, tôi luôn luôn hoành hành ngang ngược, ỷ vào thân phận của mình mà ức hiếp các bạn học khác, cô Lương cũng bị tôi bức ép đến bất đắc dĩ mới phải làm vậy.”

Đây là chuyện gì? Các sinh viên quay mặt nhìn nhau, thật không ngờ tới một Nhậm Quang Hy cao ngạo lại có thể đứng trước mặt mọi người tự mắng bản thân, nhóm giảng viên cũng rất kinh ngạc, còn vẻ mặt của Phương Đức Dung thì căng thẳng.

“Tôi là tiểu bá vương vô pháp vô thiên nhưng cô Lương lại khiến tôi có thể hiểu được tôi rất thấp kém, rất bất tài, nước mắt và sự trách mắng của cô ấy đã làm tôi tỉnh mộng, tôi hiểu được mình là một kẻ thối nát, nên tôi đã ngăn cô ấy lại, không để cô ấy cởi đồ. Ngày đó, vì bảo vệ khóa cửa ngoài nên chúng tôi đành bất đắc dĩ qua đêm ở Thánh Đức đường, sau đó cũng không xảy ra thêm chuyện gì nữa.” Quang Hy dừng một chút, quét mắt nhìn lần lượt những gương mặt không dám tin kia, cuối cùng ánh mắt dịu dàng dừng lại trên người Mộ Tranh:

“Đây là lần đầu tiên, Nhậm Quang Hy tôi vì một người mà muốn trở thành một người đàn ông tốt, tôi muốn để cô gái đó thấy được một mặt nghiêm túc của mình, tôi muốn chứng minh rằng mình có thể bảo vệ cô ấy, nếu cô ấy là loại người vì tiền mà có thể bán thân, thì Nhậm Quang Hy tôi đã không ngốc đến mức thích cô ấy!”

Wow... Đây chính là tỏ tình trước mặt mọi người mà!

Có bạn học ở dưới đài huýt sáo, thậm chí có sinh viên nữ cảm động vỗ tay, Mộ Tranh lấy tay che miệng, dường như cô đã nhịn không được mà khóc nức nở, trong lòng tràn ngập vui sướng và cảm động.

Hứa Phương Quốc thấy tình huống không ổn, nóng ruột muốn xoay chuyển tình hình. “Cho dù… anh thích cô gái này thì sao? Nói không chừng chính anh đã bị tình yêu làm cho loạn đầu, làm sao anh biết cô ta sẽ không giả bộ đáng thương khi đứng trước mặt anh?”

Điều này cũng đúng. Các bạn học bên dưới lại ồn ào.

“Anh mới quen Lương Mộ Tranh vài ngày thì có thể hiểu được cô ta bao nhiêu? Ngay cả người dì ở với cô ta nhiều năm cũng đã nói cô ta dụ dỗ cha dượng của mình…”

“Không phải như vậy!” Một giọng nói rõ ràng cắt lời Hứa Phương Quốc, Thác Dã tiến vào, anh đưa cho Quang Hy một xấp ảnh. “Đây là những tấm ảnh vừa rồi dì Lâm giao cho tôi, bà nói bà không thể ra làm chứng công nhận tội của chồng mình, chỉ có thể đưa đến những tấm ảnh này.”

Quang Hy nhận lấy những tấm ảnh, ánh mắt sáng ngời, trình cấp quan tòa.

“Thẩm phán, tôi có vật chứng mới.”

Quan tòa và nhóm bồi thẩm đoàn xem ảnh chụp, tấm ảnh thứ nhất là Mộ Tranh mặc đồng phục trung học đang xoay người lau bàn, điểm chính trong ảnh là mông của cô, tiêu điểm của tấm thứ hai là bộ ngực đầy đặn, tấm thứ ba thì lộ ra toàn bộ nội y, thậm chí có tấm đang rình coi phòng tắm, cô chỉ đang quấn khăn tắm…

“Những tấm ảnh này là dì Lâm tìm được từ trong tủ quần áo của gia đình, ai là người chụp ảnh rất rõ ràng.” Thác Dã trừng mắt nhìn A Tài.

Vô số ánh mắt coi thường tập trung trên người A Tài, hắn cảm thấy áp lực rất lớn, bất giác xấu hổ cúi đầu.

“Xin hỏi vụ án xảy ra đêm đó, vì sao ông lại có mặt ở Thánh Đức đường?” Quang Hy chất vấn.

“Sao?” A Tài sửng sốt.

“Tôi, tôi…”

“Bởi vì ông biết buổi tối hôm đó tôi hẹn cô ấy ở Thánh Đức đường, lại nhìn thấy tôi gửi tin nhắn cho Mộ Tranh, nói sẽ tới trễ, nên ông mới cố ý theo dõi cô ấy? Vợ ông cũng đã cung cấp những tấm ảnh này, hơn nữa đàn em của Trương Ngải cũng chụp được những tấm ảnh của ông và cô Lương, điều đó đã sáng tỏ chuyện ông dòm ngó khao khát muốn cô Lương, ông muốn dùng sức mạnh với cô ấy nhưng lại bị phản kháng… Ông không chỉ có động cơ, mà ông đã thực sự phạm tội!”

“Tôi, tôi… Vậy thì sao?” A Tài suy sụp, không thể ngờ nhà ăn đóng cửa, vợ lại phản bội mình, sau này cũng không biết đi đâu, hắn nhịn không được mà gào thét điên cuồng. “Tao nuôi con nhóc chết tiệt kia đã mười hai năm, đổ vào người nó bao nhiêu tiền, nó cũng nên báo đáp tao không phải sao? Nó do tao nuôi, tao thích làm gì thì làm, dùng thế nào thì dùng, ai cũng không thể xen vào…”

Một quả đấm nặng đáp tới mặt hắn ngăn cản sự lên tiếng của tên vô liêm sỉ này.

Quang Hy đã hiểu rõ động cơ của hắn, vẻ mặt chán ghét, hận không thể đem hắn băm thây vạn đoạn, các sinh viên cũng đều đều đứng dậy, hoan hô trầm trồ khen ngợi.

Phiên tòa nhất thời lâm vào cảnh hỗn loạn.

Sau khi ban thẩm đoàn trao đổi xong, tất cả đều nhất trí quyết định Mộ Tranh vô tội, hơn nữa lại cho rằng cô là người bị hại, toàn bộ trách nhiệm đều do cha dượng cần phải gánh vác.

Kết quả như vậy rất phù hợp với sự chờ mong của mọi người, các sinh viên đều vỗ tay cho Quang Hy, lời chúc mừng không dứt bên tai, nói anh là sinh viên lưu ban nhưng đã đánh bại sinh viên giỏi, khiến mọi người phải nhìn với con mắt khác.

“Cảm ơn anh.” Mộ Tranh thật vất vả mới tới gần được anh, nhìn Quang Hy biểu đạt lòng biết ơn.

Quang Hy lắc đầu. “Người giúp em, không phải anh, cũng không phải Thác Dã, mà là chính em, là em đã làm cảm động dì, bà mới nguyện ý chủ động cung cấp những tấm ảnh này, chứng minh em trong sạch, nên em hãy tự cảm ơn mình đi.” Anh dừng lại, bướng bỉnh nháy mắt với cô. “Nhưng nếu em muốn mời anh ăn cơm thịt bò, ngoài ra còn có thêm thành ý muốn hôn anh, thì anh đương nhiên sẽ không phản đối.”

“Á.” Cô thẹn thùng lườm anh một cái.

Sau đó, bọn họ liền không có cơ hội nói chuyện riêng nữa, vì Quang Hy lại bị các bạn học khác vây quanh, nhóm người ồn ào làm anh có chút đau đầu, anh miễn cưỡng đáp lời, một lát sau, anh đột nhiên thoáng nhìn thấy cách đó không xa, Chủ tịch Hà đang mang vẻ mặt nghiêm túc chăm chú nói chuyện gì đó với mẹ anh.

Trong lòng anh biết không ổn, liền lấy cớ rời đi tới chỗ hai người.

“… Hiệu trưởng Phương, con bà lại tự nhiên biểu đạt tình yêu với một cô gái khác trong phiên tòa, rõ ràng là đang muốn trêu đùa Dĩ Thiến nhà tôi, nếu như vậy, chuyện kéo dài kì hạn cho vay chúng ta nên tạm thời đừng bàn tới, Thánh Đức đường tôi nhất định sẽ lấy, bà hãy chờ dỡ bỏ thượng đường, hãy làm lễ kỉ niệm trước đi.”

Cái gì? Chủ tịch Hà muốn tháo dỡ Thánh Đức đường?

Quang Hy nghiêm túc, ở trong đầu nhanh chóng xem xét tình hình, sau đó liền quyết đoán giương cao nụ cười.

“Chú Hà, chú không biết cách làm của các luật sư à?”

Chủ tịch Hà sửng sốt, quay đầu nhìn anh, Phương Đức Dung cũng đồng thời nhìn con.

“Dĩ nhiên tôi biết.”

“Vậy thì đúng rồi, cách làm của các luật sư là đan xen giữa đúng và sai, nói cách khác hành nghề luật sư này, lên tòa án chính là giảng đúng sai, chỉ cần có thể chiến thắng trong phiên tòa, cái quỷ gì cũng có thể ba hoa chích chòe nói được.”

“Cho nên…?” Chủ tịch Hà không hiểu dụng ý của anh.

“Chú Hà, cả đời chú sáng suốt, chẳng lẽ nhìn không ra cháu chỉ vì thắng kiện mới phải diễn xuất một chút à?”

Chủ tịch Hà nhíu mày trầm ngâm. “Ý của cậu là, cậu không thích cô gái kia?”

Quang Hy lắc đầu, cảm thấy lời ông thật buồn cười.

“Chú Hà, chú cũng quá xem thường con mắt của cháu rồi. Cái loại nhỏ cơm hộp không có phẩm chất này, sao cháu có thể thích chứ?”

Chủ tịch Hà kín đáo quan sát anh hết nửa ngày, dường như đã chấp nhận lời giải thích của anh mới gật gật đầu.

“Tốt lắm, cậu phải nhớ kĩ, tôi chỉ có mình Dĩ Thiến, nhất định sẽ không cho bất cứ kẻ nào trêu đùa nó.”

“Dĩ Thiến thông minh lại xinh đẹp, ai có thể bỏ được cô ấy đây?” Quang Hy nở nụ cười.

Phương Đức Dung chăm chú nhìn con, cũng quay sang cười với Chủ tịch Hà, nhưng trong ánh mắt của bà lại mơ hồ ẩn chứa cái nhìn sắc bén.

Ba người đều cười nhưng mỗi nụ cười lại có ý nghĩa riêng của nó, ai cũng không chú ý tới Mộ Tranh đang đứng gần đó, kinh ngạc trừng mắt theo dõi màn vừa rồi.

Hà Dĩ Thiến thông minh lại xinh đẹp, cô chỉ là một nhỏ cơm hộp không có phẩm chất?

Cô dùng sức cắn môi, trong ngực run lên từng trận co rút đau đớn, khó có thể hô hấp.

Thác Dã đứng bên cạnh cô, cũng đã nghe hết màn đối thoại của Quang Hy cùng Chủ tịch Hà, nhìn vẻ mặt cô đang nhanh chóng biến đổi.

“Đáng giận! Tên đó dám đùa bỡn em? Để anh dạy hắn!”

Nói xong, anh liền xông tới trước.

Mộ Tranh vội vàng giữ chặt anh.

“Thôi đi, Thác Dã.”

“Nhưng Nhậm Quang Hy hắn…”

Mộ Tranh lắc đầu, lời Quang Hy từng nói vẫn đang vang vọng trong đầu cô.

Tin tưởng anh, anh nhất định sẽ bảo vệ em.

“Anh ấy nhất định có nỗi khổ riêng mới phải nói như vậy.” Cô thầm nhủ, ánh mắt kiên định. “Em tin anh ấy.”

Sau khi đối phó với Chủ tịch Hà, Quang Hy nhìn quanh bốn phía, tìm không thấy Mộ Tranh, đoán rằng cô hẳn đã về nhà nấu cơm thịt bò chờ mình, lồng ngực anh bỗng cảm thấy ngọt ngào, khẩn trương nghĩ muốn gặp cô.

Anh đi tới chiếc xe quen thuộc, vừa lấy chìa khóa xe ra, Phương Đức Dung đã đột nhiên xuất hiện, một tay cướp lại.

“Con vội đi đâu vậy? Không phải lại muốn đi tìm nhỏ cơm hộp kia đấy chứ?”

“Đúng thì sao?” Quang Hy không kiên nhẫn, đoạt lại chìa khóa.

Phương Đức Dung tức giận, lớn tiếng trách cứ:

“Vì sao con không học cái tốt, mà luôn học theo ba con giải quyết mọi việc đều bằng cảm tính chứ?”

Quang Hy sửng sốt, không ngờ mẹ lại chủ động nhắc tới ba.

“Con không nhớ rõ sao? Chính là người từ nhỏ đã vứt bỏ con, cuối cùng người đó đã chết ở bên ngoài rất thê thảm!”

“Dừng lại!” Quang Hy cuồng nộ. “Bà dựa vào cái gì mà dùng lời này nói về ba?”

“Con có biết vì sao ba con lại thất bại không?” Phương Đức Dung lạnh lùng nghiêm mặt. “Chính là vì ông ta luôn xử lý mọi việc theo cảm tính! Với tài hoa của ông ta, chỉ cần an phận, thì mẹ sẽ giúp ông ta tỏa sáng trong ngành giáo dục, nhưng ông ta lại chỉ muốn theo đuổi giấc mộng âm nhạc, một giấc mộng không thực tế với cuộc sống này! Bây giờ con cũng muốn đi theo con đường của ba con sao? Vứt bỏ Dĩ Thiến, người giúp đỡ cuộc sống của con trở nên tốt đẹp, con còn không tự nuôi nổi mình mà lại đi yêu một đứa con gái nghèo ư?”

“Đúng, là tôi thích Mộ Tranh, tôi muốn ở bên cạnh cô ấy cả đời! Cho nên bà muốn làm gì? Giống như năm đó ép ba tôi, nay cũng ép cả tôi sao?” Quang Hy gào thét, nỗi oán giận và hận ý dành ẹ đều phát tiết hết vào thời điểm này.

Phương Đức Dung cắn chặt răng, bà biết rõ con vẫn hận mình, nhưng vẫn kiên trì muốn nói:

“Mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con, Quang Hy, con còn rất trẻ, không biết cái gì mới là tốt nhất với mình…”

“Ai nói tôi không biết?” Quang Hy cắt lời mẹ. “Ít nhất tôi biết rất rõ, tôi tuyệt đối không muốn trở thành một người hám danh lợi, không có nhân tính! Trên đời này không phải chỉ có tiền là quan trọng, bà không hiểu sao?”

Phương Đức Dung sững sờ, trong mắt con toàn bộ đều là hận ý, hèn mọn và khinh thường, khiến bà như tan nát cõi lòng.

Vì sao nó không hiểu? Tình yêu phù phiếm đó cuối cùng cũng chỉ làm nó mình đầy thương tích.

“Quang Hy…”

“Đủ rồi! Tôi không muốn nói nhiều với người vô tâm nữa.” Quang Hy căm giận mở cửa xe, xoay người tiến vào xe, nhưng một trận đau đầu lại bỗng dưng kịch liệt xuất hiện, trước mắt anh nhất thời tối sầm, anh đau đến mức choáng váng ngất đi.

Phương Đức Dung sững sờ nhìn con trai ngất đi trước mặt mình, nhất thời không biết làm sao.

“Thằng đó đã nói em như vậy, em còn nấu cơm thịt bò cho nó hả?” Thác Dã cùng Mộ Tranh trở về nhà trọ, nhìn cô bận rộn ở phòng bếp, anh càng nhìn càng đau lòng, cũng lại càng không thích, nhịn không được mở miệng oán giận.

“Đừng nóng giận, Thác Dã, mặc kệ như thế nào, thì lần này anh ấy cũng đã giúp em một chuyện lớn.” Mộ Tranh mỉm cười, trong ánh mắt trong sáng kia không thể nhìn ra một chút thầm oán nào. “Anh cũng vậy, Thác Dã, cho nên anh cũng ở lại ăn chung nhé.”

“Đương nhiên anh sẽ ở lại rồi.” Thác Dã vui mừng, anh còn muốn chờ gặp tên đàn ông nói một đằng làm một nẻo kia, hỏi một câu cuối cùng hắn với Mộ Tranh sẽ ra sao?

Nhưng hai người cứ chờ rồi lại chờ. Từ chiều tối tới tận đêm khuya, vẫn không thấy bóng dáng Quang Hy đâu, cô gọi điện thoại cho anh, di động cũng tắt máy.

“Không phải đã xảy ra chuyện gì đó chứ?” Mộ Tranh lo lắng.

“Em yên tâm, mấy tên tai họa nhất định sẽ sống ngàn năm.” Thác Dã nói mát.

Mộ Tranh chau mày.

“Được rồi được rồi, là anh lỡ lời.” Thác Dã thở dài, cho dù đối với Nhậm Quang Hy đầy bụng oán hận, thì anh cũng không nỡ khiến Mộ Tranh lo lắng. “Anh nghĩ chắc tên đó có chuyện bận thôi. Em đừng nghĩ quá nhiều.”

“Nếu không anh cứ ăn trước đi?” Mộ Tranh không muốn Thác Dã vì mình mà đói bụng.

“Vậy còn em?”

“Em đợi thêm chút nữa.”

Anh có thể để cô ngồi chờ một mình sao? Thác Dã thở dài trong lòng, vì sao người anh yêu lại không thương anh? Anh thật muốn mặc niệm ba phút ình.

Anh nhìn Mộ Tranh đang ngồi bên cạnh, nhớ tới thời tiểu học, khi lần đầu tiên anh nhìn thấy cô, lúc ấy anh vẫn là một đứa nhỏ thân thể đầy bệnh, anh luôn bị những đứa trẻ khác coi thường, mà cô là một tiểu công chúa lại ngẫu nhiên tới nơi của anh, cô giống như một con búp bê bằng sứ, đẹp đến mức làm cho người ta phải nín thở.

Trong thôn từng có những đứa trẻ khác muốn tìm mọi cách được làm bạn với cô, chỉ có anh chưa bao giờ dám liếc cô nhiều hơn một cái, hôm đó, vài đứa nhỏ xấu tính đã cố ý phá hoại vườn hoa cô yêu thích nhất, vì bảo vệ những bông hoa non nớt này, anh đã liều mạng chống lại, nhưng lại bị đánh ặt mũi bầm dập, chật vật không chịu nổi.

Anh rất hận bản thân, ngay cả mấy bồn hoa cũng không bảo vệ được. Nhưng cô lại chủ động đưa tay nâng anh dậy, còn khen anh rất dũng cảm.

Ngày đó, mũi tên của thần tình yêu đã bắn trúng anh, từ đó trong trái tim nhỏ đã có bóng dáng của một tiểu thiên sứ thuần khiết, anh cố gắng rèn luyện thân thể, chăm chỉ học Karate, anh hứa khi nào gặp lại cô, anh sẽ trở thành một người đàn ông đầu đội trời, chân đạp đất.

Rốt cuộc anh cũng gặp lại cô, nhưng cô lại luôn coi anh là bạn tốt, bây giờ cô còn đang yêu một tên tay chơi… chẳng lẽ anh chỉ có thể vĩnh viễn yên lặng ở bên cạnh bảo vệ cô hay sao?

“Thác Dã, anh ăn đi.” Mộ Tranh bưng tới một bát cơm thịt bò nóng hổi, đưa cho anh. “Đừng nhịn nữa, sẽ đói bụng đó.”

Anh đón nhận, nhưng hoàn toàn không có tâm tình muốn ăn, anh ngẩn người nhìn cô, rốt cuộc đưa ra quyết định.

“Mộ Tranh, em hãy nghe anh nói.”

“Chuyện gì?”

“Đời này, anh vĩnh viễn sẽ là người bạn tốt nhất của em, bất cứ lúc nào, chỉ cần em gọi điện thì anh sẽ tới ngay.” Anh đưa ra lời thề, vẻ mặt mang theo sự cố chấp đến ngốc nghếch.

Mộ Tranh giật mình nhìn anh, lĩnh hội được thâm ý trong câu nói của anh, làm cô cảm động nở nụ cười.

“Cảm ơn anh, Thác Dã.”

Bạn đang đọc Trạm Kế Tiếp Hạnh Phúc của Lương Uẩn Như
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự