Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 45 Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A! - Chương 45: (chính Văn Hoàn)

Bạn đang đọc Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A! của Nhất Hạc Trù

Phiên bản Dịch · 1917 chữ · khoảng 6 phút đọc

Trong mấy tháng qua, Lương Cảnh không nhanh không chậm dành thời gian viết chữ lên những trang giấy nhỏ cho Đoan Mộc Nhan, kêu người đóng thành tập đưa cho Đoan Mộc Nhan tập viết chữ.

Đoan Mộc Nhan có lẽ chỉ nhất thời hứng thú mà thôi, qua một khoảng thời gian, liền bắt đầu chơi xấu không luyện. Những người hầu hạ bên cạnh nào có can đảm mà chỉ trích hắn, chỉ có những lúc Lương Cảnh chằm chằm quan sát bên cạnh, hắn mới ra vẻ động động bút, đòi khích lệ.

Đến lúc bước vào lề lối, lại trở nên tự giác một ít, nhưng chữ dưới ngòi bút của hắn không hề giống như nét chữ đoan trang hiên ngang của Lương Cảnh, trái lại vô cùng khinh dật tùy tính (có thể hiểu là không gò bó, không chút câu nệ í) đến lợi hại, khiến Lương Cảnh vô cùng hoài nghi, hắn luôn miệng nói muốn học cùng y, thế nhưng trên thực tế lại chạy đi xem trộm những nơi khác.

Có điều như thế này mới thật sự là nhìn chữ phán người, nếu như viết ra giống như Lương Cảnh trái lại còn có chút cảm thấy kì quái.

Một năm như vậy thấm thoát trôi qua.

Lương Cảnh bãi triều, đang muốn đi bồi hoàng hậu dùng thuốc cùng luyện chữ, lại thấy một tiểu cung nữ như hồn bay phách lạc hoảng hốt chạy đến, rầm một tiếng quỳ xuống trước mắt Lương Cảnh.

Lương Cảnh kinh ngạc: “Chuyện gì thế?”

Cung nữ khuôn mặt đỏ ửng: “Hoàng hậu…..Hoàng hậu người…..”

Lương Cảnh nhìn cung nữ này cũng đã đến tuổi cập kê, ngũ quan cũng được xem là xinh đẹp, mặt còn đỏ đến mức như tôm hấp chín, trong lòng bất chợt nảy một cái.

Y cũng không hề biết Đoan Mộc Nhan có thích nữ tử hay không, mà hắn trước mắt chính là tâm tính của thiếu niên, sẽ không phải là đem cung nữ khi dễ chứ.

“Hắn làm sao…….?” Lương Cảnh kìm nén thấp thỏm trong lòng hỏi.

Sở dĩ không đem cung nữ bỏ đi, là bởi vì y suy tính thế nào cũng thấy thay đổi là nam tử hầu hạ rõ ràng không ổn tí nào. Mà giờ xem ra, phòng nam lại phòng luôn nữ, quả thực…..không hỏi ý đã tự ý hành động, hậu quả thật khó lường (câu gốc là“甚于防川”, đọc bên baidu thì ta hiểu là, câu này ý chỉ không để người dân lên tiếng ắt có đại nạn, ta thật sự không hiểu ý tác giả ở đây là muốn nói gì nên chém đấy:’))

“Bệ hạ thứ tội!” Tiểu cung nữ mang theo tiếng khóc nức nở đáp lời, “Không thấy Hoàng hậu đâu cả!”

“Cái gì?!” Lương Cảnh giật nảy cả mình.

Y nãy giờ cứ luôn nghĩ Đoan Mộc Nhan chỉ trêu ghẹo cung nữ mà thôi, đáp án này thật sự là nằm ngoài dự liệu của y.

Tiểu cung nữ nhìn sắc mặt y chợt biến, cho rằng bản thân không còn đường sống nữamà sợ run cả người, thế nhưng không ngờ Lương Cảnh một tiếng cũng không nói, chỉ là lông mày hơi nhướn lên, đứng bất động tại chỗ như đang suy nghĩ gì đó.

Đại nội thủ vệ nghiêm ngặt, Đoan Mộc Nhan đã không còn võ công, không thể giống như trước mà tự do tự tại lui tới bất kì nơi nào. Như vậy, nếu muốn thoát thân, nhất định phải dựa vào người khác hỗ trợ. Trong cung ngoài cung, người có thể giúp hắn, người nguyện một lòng giúp hắn —— Lương cảnh trong đầu nháy mắt hiện lên vài người có khả năng, nhưng bất luận là ai, cũng không thể giải thích lý do Đoan Mộc Nhan rời đi.

Nghĩ đến đây, Lương Cảnh rất nhanh điềm tĩnh lại.

Tiểu cung nữ run rẩy chờ tin dữ, lại nghe trên đỉnh đầu truyền đến thanh âm điềm tĩnh của Lương Cảnh: “Khóc giải quyết được gì ư? Đi tìm người.”

Tiểu cung nữ trợn to hai mắt, há miệng: “Vâng”

“Có kinh động đến thị vệ chưa?” Lương Cảnh lại hỏi.

“Vẫn chưa, việc này không dám trì hoãn, lập tức liền đến bẩm báo bệ hạ.”

“Tạm thời không muốn kinh động bọn họ, ngươi mang những người khác đi tìm.” Lương Cảnh gật gù, xua tay đuổi người.

Tiểu cung nữ lảo đảo chạy đi, Lương Cảnh vốn định đến Phượng điện chờ tin tức, suy nghĩ một chút, bước chân dừng lại, ngược lại hướng một hướng khác mà đi.

Thời tiết đang là tháng ba, trong hoa viên cảnh xuân rực rỡ, hoa khoe đua sắc. Lương Cảnh lại không chút hứng thú thưởng thức, không có mục đích mà lẩn quẩn giữa hành lang lối đi, dường như đang tìm hình bóng ai đó.

Bước chân vừa đi đến trong bóng râm, bất thình lình phía sau duỗi ra hai cánh tay, đem mắt Lương Cảnh bịt kín.

Hương thơm nhàn nhạt được gió nam thổi đến bên mặt Lương Cảnh.

Lương Cảnh cơ thể hơi ngưng trệ: “Ai?”

“Sao không thử đoán xem ta là ai?” Người phía sau cười nói.

“A.” Lương cảnh dường như đang suy tư, một lát sau trả lời, “Có lẽ là người trẫm yêu nhất cõi đời này.”

Lời này vừa nói ra, người kia thu tay lại đi tới, giọng điệu oán trách nói: “Xảo ngôn. Từ đầu đã biết là ta?”

Lương Cảnh xoay người, Đoan Mộc Nhan nhàm chán mà nhìn y. Không hiểu sao, y cảm giác Đoan Mộc Nhan lúc này có chút không như bình thường.

Lương Cảnh mỉm cười nói: “Đương nhiên. Ngoại trừ âm thanh, còn tay của ngươi, cả hương thơm trên người ngươi. Làm sao mà trẫm không nhận ra được chứ?”

Đoan Mộc Nhan đỏ mặt, yên lặng nhìn thẳng y chốc lát, mãi đến tận lúc vẻ mặt Lương Cảnh cũng trở nên nghiêm túc, mới từng chữ từng chữ chậm rãi nói: “Ta ổn rồi, trở về rồi.”

Lương Cảnh con ngươi mở to. Y tuy cũng có chút phỏng đoán, cũng biết Đoan Mộc Nhan mỗi ngày đều dần chuyển biến tốt, sớm muộn sẽ khỏi hẳn, thế nhưng đến giờ phút này vẫn là không thể tin được.

Sau cái giây phút không thể tin được ấy, chính là bản thân bị nhấn chìm trong vui sướng.

Đoan Mộc Nhan nhếch môi cười, khóe miệng tràn đầy nhu tình, cúi đầu nói: “Không nghĩ tới từ khi từ biệt Chiêu Giang phủ, lại xảy ra nhiều sự cố đến vậy, một năm qua làm khổ ngươi rồi.”

Bản thân y thật sự đã trải qua rất nhiều khổ cực, nhưng cũng không hề muốn đề cập đến, dáng vẻ bây giờ của Đoan Mộc Nhan đích thực là hắn của trước kia.

Không phải là một bộ sát khí như Tu La kia, cũng không phải là cái ngữ điệu như tiểu hài tử. Chuyện cũ chớp mắt như sương khói, Lương Cảnh có chút hồi tưởng lại, mới phát hiện mỗi một khắc chua xót khổ cực cũng không có một lời ai oán hay trách cứ, tất cả chỉ là hóa thành hoài niệm sâu đậm.

Y uống vào một bình rượu cay nồng, một người thân bạch y thanh đạm, ôm cầm mà đến, cùng bóng người lần đầu gặp gỡ, không chút sai biệt.

Lương Cảnh cảm xúc dâng trào, nhất thời không biết nên nói cái gì, im lặng một hồi mới nói: “Một năm hay nửa năm cũng vậy thôi, nếu như phải đổi cả đời, cũng tuyệt không xem như lỗ vốn buôn bán.”

“Ngươi tính lầm rồi.” Đoan Mộc Nhan mím môi cười nói, “Nếu ngươi muốn cả đời của ta, thì cũng phải lấy bản thân mình ra mà trả.”

Lương cảnh kéo tay hắn qua, vô cùng chân thành: “Chỉ cần người là hoàng hậu của ta, như thế cũng không tính là đắt.”

“Được rồi, trở về thôi. Ta cũng chỉ muốn trêu ngươi một hồi thôi, chớ để hạ nhân phải lật tung hoàng cung này lên để tìm ta.” Đoan Mộc Nhan đỏ mặt tránh đi ánh mắt của y, nhưng tay không hề phản kháng mà mặc kệ để Lương Cảnh nắm.

“Còn một chuyện……..” Lương Cảnh có chút nói không rõ ràng.

Đoan Mộc Nhan nói: “Hả?”

Lương Cảnh ho khan một tiếng: “Từ lúc ở Nam Hải trở về, vi phu đã phải giả trang thành chính nhân quân tử khá lâu rồi, tối nay có thể hay không……”

Đoan Mộc Nhan nghe vậy thì đần mặt ra: “Ban ngày ban mặt, ngươi sao lại có thể hỏi ra câu như thế hả?”

“Nếu như ngươi cũng nhẫn nại một năm, thì cũng hiểu rõ tại sao trẫm phải nói thẳng thừng vậy a.” Lương Cảnh mặt dày nói.

“……..” Trầm mặc ngắn ngủi qua đi, Đoan Mộc Nhan chậm chạp mở miệng: “Mặc dù đã một năm, ta cảm thấy cũng nên thử một lần.” (ý bạn Tiểu Nhan là một năm trôi qua dồi, thôi thì nhiều hơn cũng không sao ý mà, :)))), anh định để chồng mình chết vì dư thừa tinh lực à :)))))

Lương Cảnh trố mắt: “………..”

Thấy y ngậm phải quả đắng, Đoan Mộc Nhan cười đến sáng chói cả mắt. Hắn đã lâu như vậy không được cười thoải mái như thế, ôn nhu hơn gió xuân, xinh đẹp vô cùng, vừa nhìn liền biết không phải thật sự tức giận.

Lương Cảnh lập tức thừa nhận lỗi lầm: “Hoàng hậu bớt giận, những câu thế này thật sự không nên nói vào ban ngày.”

“Hả?”

“Không bằng đợi đến tối lại nói?” (sao thằng công nào cũng mặt dày thế vậy :)))

Đoan Mộc Nhan đứng nửa ngày không thấy lên tiếng.

Lương Cảnh còn đang lo lắng hắn sẽ không trả lời, bên tai lại truyền đến thanh âm nhỏ đến mức không thể nghe thấy “Theo ngươi.”

Lương Cảnh mừng tít mắt.

Một hoàng hậu vừa xinh đẹp lại vừa đức hạnh như thế này, trong mắt y, cái gì mà hậu cung ba ngàn phi tần, tất cả chỉ là đồ bỏ đi.

Chỉ tiếc không thể cùng hắn đi khắp giang sơn như họa (giống như danh lam thắng cảnh í)

Có điều ngược lại giang sơn như họa này chính là của y, làm gì có trở ngại gì?

-Hoàn-

Cuối cùng cũng hoàn. 45 chương truyện, một tháng mò mẫm. Cuối cùng cũng có thể đánh một chữ hoàn. Cảm ơn các bảo bối đã cùng ta đi qua một tháng này. Ta biết bản dịch của mình vẫn còn chưa mượt và hay, ta sau này sẽ cố gắng hết sức mà cải thiện. Cảm ơn các bảo bối đã theo dõi, quan tâm và ủng hộ ta trong suốt một tháng qua. Mong các bảo bối sẽ ủng hộ các tác phẩm sau này của nhà. Bởi vì nhà chỉ có một mình ta, lại chuẩn bị vô năm rồi nên sẽ không ra nhanh như các nhà khác, nhưng cũng mong các bảo bối thông cảm mà vẫn ủng hộ ta. Cảm ơn các bảo bối nhiều. Yêu các ngươi!!!!


Bạn đang đọc Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A! của Nhất Hạc Trù
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự