Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 42 Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A! - Chương 42

Bạn đang đọc Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A! của Nhất Hạc Trù

Phiên bản Dịch · 1007 chữ · khoảng 3 phút đọc

Uầy, vậy là cũng gần hoàn rồi nha. Chỉ còn ba chương nữa thôi. hãy chờ đón một kết thúc đầy viên mãn cho hai bạn trẻ =////=

————-

Lương Cảnh đang ngủ thì bị đánh thức.

Vừa mở mắt, Yến Tê đứng bên cạnh trên cao nhìn xuống, sắc mặt trắng bệch, môi xanh ngắt, hình dáng không khác gì quỷ.

Lương Cảnh khó khăn giữ mình không la lên: “Ngươi làm sao vậy?”

Yến Tê không muốn nhiều lời khoát tay áo, ra hiệu y ít lời, âm thanh phập phồng nói: “Hôm nay ta sẽ đem hồn cổ qua người Đoan Mộc Nhan, các ngươi sau đó có thể trở về.”

Lương Cảnh lúc đầu rất vui vẻ, sau đó lại chần chừ nói: “Cổ hồn này làm sao hoàn lại cho ngươi?”

Yến Tê căn bản tựa hồ không nghĩ tới việc này, sửng sốt chốc lát, hai mắt hững hờ nhìn chằm chằm mặt đất, khóe miệng nhẹ nhàng trừu rút: “Thứ vật hại người, không muốn cũng phải.”

Dường như trong nháy mắt y nghĩ đến rất nhiều chuyện, biểu hiện trở nên lạnh lẽo, Lương Cảnh trực giác mơ hồ biết rằng y đang nhớ tới Hề Xuyên, không ngu ngốc đến độ dưới bầu không khí thế kia lại chờ câu trả lời, liền tự động đổi đề tài: “Hiện tại phải làm thế nào?”

Cách làm cùng với khi y đem tử cổ chuyển sang cho Lương Cảnh cũng không khác gì, chỉ là căn dặn Lương Cảnh mỗi ngày cho Đoan Mộc Nhan dùng một thang thuốc làm vật dẫn, để tránh cổ trùng trái lại thương tổn Đoan Mộc Nhan.

Sau khi chuyển giao xong, Yến Tê nhìn qua dường như đã không còn một chút sức lực nào, lại không quên ném qua một con rắn cho Lương Cảnh: “Tiểu mỹ nhân hiện tại đã không còn công phu trong người, ngươi cầm theo Quỷ Quân mà mở đường đi. Đến bên bờ cứ vứt nó xuống đất, nó sẽ ngoan ngoãn tự động trở về.”

Đoan Mộc Nhan không nhìn nổi con rắn kia, mà Lương Cảnh kỳ thực trong lòng cũng sợ hãi, nhưng cũng không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt làm ngơ, đem con rắn cuộn lại để trên người hướng Yến Tê cảm tạ.

Yến Tệ tựa cửa, không hề có chút lưu luyến mà xua đuổi: “Đi mau đi mau, ta cần thanh tịnh.”

Lương Cảnh có chút hoảng hốt mang theo Đoan Mộc Nhan quay trở về Nam Hải.

Đoan Mộc Nhan mắt không ngừng trợn tròn, lúc đến bờ, cũng chặt chẽ ôm lấy cánh tay của Lương Cảnh không hề buông ra, ánh mắt nhìn mọi thứ mới mẻ xung quanh: “Trở về?”

Lúc quay trở lại đất liền, trên bờ rất ít người qua lại, không khí không hề náo nhiệt như tưởng tượng. Lương Cảnh lúc này mới sực tỉnh, đã là cuối tháng Chạp rồi, mắt thấy chính là cuối năm rồi.

Lương Ảnh chờ hai người sốt ruột đến độ đứng ngồi không yên, ngày ngày canh giữ ở bến phà, nhìn thấy Lương Cảnh, lập tức ba chân bốn cẳng tiến lên đón: “Chủ thượng! Cuối cùng cũng đợi được ngài về rồi.”

Lương Cảnh trong lòng còn đang tiếc nuối, một năm này không thể ở bên cạnh Hề thị bồi nàng, Đoan Mộc Nhan đã vươn ngón tay chỉ vào Lương Ảnh, linh quang lóe lên: “Sư phụ?”

Lương Ảnh nhất thời đờ người, cuống quít nhìn về phía Lương Cảnh: “Chủ thượng?”

“Không sao.” Lương Cảnh buồn cười giơ tay vỗ vỗ vai Đoan Mộc Nhan, đối với hắn nói, “Hắn gọi Lương Ảnh.”

Đoan Mộc Nhan nhỏ giọng “Nha” một tiếng, sợ người lạ nhưng lại tò mò liếc mắt nhìn hắn một cái, nhìn đến Lương Ảnh cả người ngứa ngáy.

Cũng may Lương Cảnh hướng Lương Ảnh liếc mắt ra hiệu, hắn thức thời trở lại chuyện chính: “Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, chủ thượng muốn trở về kinh bất cứ lúc nào cũng được.”

“Ta không ở đây một thời gian, mọi thứ đều bình yên chứ?”

Lương Ảnh nói: “Tất cả như thường ngày.”

Lương Cảnh lúc này mới buông được căng thẳng, vừa cẩn thận dặn dò: “Ta chỗ này có một đơn thuốc, ngươi đi đem thuốc mua về, một ngày cũng không được chậm trễ.”

Tự mình chỉnh trang lại dung mạo có chút suy sút buồn cười, lại giúp Đoan Mộc Nhan rửa mặt chỉnh tề, cuối cùng cùng nhau hồi kinh.

Đoan Mộc Nhan cả người được quấn trong một tấm áo khoác lông cáo, cả khuôn mặt đều bị che mất một nửa, chỉ lộ ra cái cằm thon gọn, hồ đồ được Lương Cảnh dẫn vào Phượng điện.

Lòng bàn tay hắn mềm mại, nắm đến Lương Cảnh tâm cũng mềm đi. Y cùng Đoan Mộc Nhan nửa năm qua cơ hồ một khắc chưa từng chia lìa, đem người buông ra, liền cảm giác trong lòng như bị đào rỗng một lỗ, chua xót, tràn đầy không nỡ.

Suy đi tính lại, bời vì lo sợ Đoan Mộc Nhan bây giờ không hiểu sự đời, hạ nhân hầu hạ lạnh nhạt hay chịu ủy khuất gì. Liền kêu người đem hết đồ dùng trong thư phòng của hắn chuyển hết sang thư phòng của Phượng điện, mỗi khi bãi triều, đều trực tiếp đến đây xử lí công việc, chỉ có triệu kiến quần thần bên ngoài mới đến Ngự Thư Phòng.

Y hành động thế này, kì thực là do nhạy cảm, hay chỉ là vì chính mình tìm cớ.

Các hạ nhân trong cung đều bị cưỡng chế miệng kín như bưng, nhưng trên thực tế không tránh khỏi những lời đồn đại, tất cả đều biết Hoàng đế cùng Hoàng hậubí mật xuất cung, lại cùng nhau trở về cung.

Ân sủng càng ngày càng tăng.

Bạn đang đọc Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A! của Nhất Hạc Trù
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự