Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 41 Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A! - Chương 41

Bạn đang đọc Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A! của Nhất Hạc Trù

Phiên bản Dịch · 1018 chữ · khoảng 3 phút đọc

Loại chất độc Chu Sa này dùng để tẩy sạch độc tính trong huyết mạch của Đoan Mộc Nhan, kết hợp với thi châm lên huyệt, bằng phương thức ôn hòa này có thể đem tà công trong cơ thể Đoan Mộc Nhan tản đi.

Trong quá trình này, tâm trí sẽ từ từ thoái hóa, tâm trí có lúc như người đã ở tuổi xế chiều, lại có khi chỉ như một đứa trẻ.

Quãng thời gian ban đầu, Lương Cảnh chỉ thấy ký ức của Đoan Mộc Nhan càng ngày càng kém đi, hắn thường xuyên lúc đi ra khỏi màn trướng, liền đứng ngây ra tại chỗmà mờ mịt nhìn xung quanh, tựa như một chú chim non không tìm được tổ. Lương Cảnh hỏi hắn, trong con ngươi hắc bạch phân minh của hắn ánh lên vẻ vô tội: “Ta quên mất mình định làm gì rồi……”

Thế nhưng càng về sau, tính khí của hắn càng mềm mỏng, bản thân lúc nào cũng dính chặt bên cạnh Lương Cảnh, thậm chí thấy Lương Cảnh cùng Yến Tê nói đôi câu việc nhà đều sẽ nhăn mặt, một bộ dáng dấp rầu rĩ không vui.

Yến Tê tuy là đại phu nhưng lại không có tấm lòng phụ mẫu, thỉnh thoảng lại còn giả vờ trêu chọc vài câu: “Ai da, sao lại có mùi dấm chua lè trong không khí vậy nhỉ?”

Đoan Mộc Nhan sẽ căm giận mà nguýt y một cái, ánh mắt như tiểu hài tử đang bực bội.

Lương Cảnh một chút cũng không thấy phiền phức chán ghét, ngược lại còn yêu muốn chết bộ dáng Đoan Mộc Nhan như vậy, hận không thể đem hắn treo bên eo mà mang theo, nhưng lại sợ hắn nhìn thấy bản thân lúc bị hồn cổ phát tác, bất đắc dĩ mà cũng hắn giữ chút khoảng cách nhỏ.

Cho đến một ngày, Lương Cảnh vừa ra khỏi gian nhà, liền nghe thấy Đoan Mộc Nhan ngồi cạnh sông, quay đầu lại gọi y: “Vương Cảnh!”

Thôi xong, đến cả tên cũng đều loạn cả lên rồi, hắn bắt lấy y không ngừng cười đùa còn đem nước vung lên mặt y, có lúc thì kêu Vương Cảnh, có lúc lại trở thành Lương Cảnh. Lương Cảnh ngực bỗng nhiên một trận lạnh lẽo, giống như có một bàn tay nhỏ xíu đang không ngừng bóp chặt lấy tim y, y thầm nghĩ: nếu như cứ mãi như thế không thể hồi phục lại thì sao?

Đoan Mộc Nhan ỷ lại y so với năm xưa chỉ có tăng lên chứ không giảm đi, y chính là mong muốn luôn được nhìn thấy hắn vui vẻ bám y như vậy. Nhưng đây vốn dĩ không phải là Đoan Mộc Nhan, cũng không thể vì yêu thích hắn thế này, lại đem hắn cả đời lẩn quẩn như một tiểu hài tử.

Đoan Mộc Nhan nghiêng đầu, con ngươi đen láy sáng hoắc, lấp lánh ý cười: “Lương Cảnh, tóc thật loạn.”

Ánh mắt trong veo của hắn dường như có thể tẩy sạch cả bầu trời, Lương Cảnh thầm than một câu, bỏ đi, ép buộc bản thân không suy nghĩ thêm chuyện mất hứng.

“Là do ai?” Lương Cảnh lông mày nhíu lại, nhéo nhéo chóp mũi cao của Đoan Mộc Nhan.

Đoan Mộc Nhan không thể né tránh mà kêu la, lông mi không ngừng run run: “Không, không phải Tiểu Nhan!” (xịt máu, đệch, xl ôm mũi chạy đi)

Lương Cảnh nghiêm túc đe dọa hắn: “Vậy lần sau ta chơi cùng Yến Tê, có được hay không.”

“Ngươi…..Ngươi vò lại ta đi.” Đoan Mộc Nhan vội vã ngẩng đầu lên, vẻ mặt ủ rũ. (phun máu)

Cái điệu bộ trẻ con này của hắn khiến y càng muốn trêu chọc, nhưng lại không nhẫn tâm đem người bức đến cuống lên. Chuyện quá thân mật thế này cũng không tiện, bởi lẽ dù gì Đoan Mộc Nhan bây giờ chính là một tiểu hài tử không rành thế sự, mà y miễn miễn cưỡng cưỡng cũng coi như là một quân tử.

Mặc dù đồ ăn lẫn nơi ở trên đảo đều đơn sơ, nhưng cũng không đến nỗi không thể sinh sống. Duy nhất kỳ quái chính là, thời gian Yến Tê nhốt mình trong phòng ngày càng dài, vóc người vốn tinh tế mềm mại, dẻo dai ban đầu bây giờ từng ngày từng ngày trở nên hao gầy, càng về sau, khớp mắt cá chân càng lộ rõ đến kinh người, có cảm giác cơ thể y lúc này chỉ cần một tác động nhỏ cũng sẽ gãy. (chỗ này ta chém, tác giả là đang tả bạn Yến Tê ốm đến kinh người, kiểu lộ xương luôn í, nhưng có mấy từ tác giả dùng hơi khó hiểu nên ta chém, thông cảm:’))

Lương Cảnh mặc dù cũng đang phải chịu đựng dày vò, nhưng mà có thể do có Đoan Mộc Nhan ở bên cạnh bầu bạn, nên chỉ thấy hơi tiều tụy, chứ không hề có bộ dáng đáng sợ như Yến Tê thế kia.

Lương Cảnh từ lâu đã hoài nghi, y sẽ không vô duyên vô cớ mà đem hồn cổ nuôi trong cơ thể, để ngày ngày phải chịu tâm can bị phệ hồn cắn xé. Cũng sẽ không uống rượu đến nghiện, cách mấy ngày lại uống say đến bí tị.

Còn nữa, y từng đề cập tới, hồn cổ trong người Lương Cảnh chỉ mới là tử cổ, như vậy nhất định còn có một mẫu cổ…..

Những suy đoán tích tụ lâu ngày dần xuất hiện. Yến Tê tuổi còn trẻ đã rời xa nhân thế, tự mình chịu đựng những dằn vặt đau đớn khó có thể tưởng tượng, là vì gì?

Vì Hề Xuyên ư?

Lương Cảnh hiện tại còn e ngại nhiều thứ, nên không hỏi, nhưng đến một lúc nào đó y chắc chắn sẽ làm rõ mọi chuyện. (thuyết âm mưu của ta: HX cũng tu luyện ma pháp????)

Bạn đang đọc Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A! của Nhất Hạc Trù
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự