Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 31 Tống Tâm - Chương 31: (h)

Bạn đang đọc Tống Tâm của Nguyệt Bán Đinh

Phiên bản Dịch · 2100 chữ · khoảng 7 phút đọc

18+, các cô đã được cảnh báo (^ム^)

Chương 31:

Từ sau lần kia, Tống Tâm thường ngủ lại phòng hắn nên nghe mấy câu đó cũng chỉ gật đầu. Nghiêm Thiệu lấy quần áo bước vào buồng tắm, Tống Tâm thì về phòng mình thay áo ngủ, tiện tay cầm mấy quyển sách tiếng Anh theo.

Sắp tới phải thi cấp bốn. Cậu đã chuẩn bị từ khá lâu, quá nửa là thi trượt nhưng vẫn muốn cố gắng chút...

Mỗi khi Tống Tâm nhìn thấy tiếng anh đều cảm thấy mơ màng, rõ ràng chữ nào cũng biết, nhưng lúc chúng đứng cạnh nhau lại chẳng biết nghĩa là gì. Cậu nhăn khuôn mặt nhỏ, dùng tay chỉ vào từng chữ đọc thầm, đột nhiên nghe Nghiêm Thiệu từ phòng tắm gọi ra: "Tống Tâm, tôi quên mang khăn tắm, em mang cho tôi được không? Cửa không khóa."

"À, được!" Tống Tâm tìm cho mình lý do, để sách xuống lấy khăn tắm, đạp dép lê đi tới. Cậu gõ cửa, Nghiêm Thiệu nói: "Cầm vào cho tôi đi."

Tống Tâm không muốn đi vào lắm, do dự một chút mới đẩy cửa ra. Cậu che mắt, theo trí nhớ cẩn thận dịch vào bên trong, vòng qua bồn rửa tay, không cẩn thận va vào kính, phát ra tiếng "Loảng xoảng". Cậu "A" kêu lên, lại thấy tiếng nước rơi xuống khi nam nhân đứng lên từ trong bồn tắm.

"Đừng che mắt, không an toàn, " Nghiêm Thiệu đi ra, nhận khăn tắm trong tay cậu, "Nhỡ ngã tôi còn phải bế em ra."

Giọng hắn mang theo ý cười, Tống Tâm che mắt gật đầu, một ngón tay vẫn ướt chọt chọt lên tay cậu, nói: "Gật rồi sao còn che?"

Cậu nghe lời buông tay xuống, từ từ mở mắt ra. Tóc Nghiêm Thiệu tùy ý rũ, còn đọng nước, nửa người trên trần trụi cường tráng, đường nét cơ thể hoàn mỹ cứ như chỉ chờ phát lực. Từng giọt nước theo đường cơ chảy xuống, lướt qua cơ ngực cơ bụng, cuối cùng biến mất chỗ khăn tắm quấn quanh eo.

Hormon nam tính mạnh mẽ phả vào mặt, Tống Tâm ngơ ngác nghĩ, hắn bây giờ khác hẳn bộ dáng lúc thường nghiêm túc bình tĩnh, có hơi... Có hơi gợi cảm...

Nghiêm Thiệu bước lên, nâng cằm cậu nhùn thẳng vào hắn.

"Tống Tâm", giọng nói từ tình trầm thấp sát bên tai khiến cậu muốn nổ tung, "Lúc trước em nói nguyện ý cảm ơn tôi..."

Tống Tâm gật đầu, lông mi chớp như cánh bướm muốn vỗ cánh bay lên.

"Để cảm ơn, tôi hy vọng sẽ làm chuyện chúng ta chưa từng làm, em thấy sao?"

"Có thể, có thể chứ... Anh muốn làm..."

Lời còn chưa dứt, Nghiêm Thiệu đã ôm lấy cậu, hai người chặt chẽ dán vào nhau. Không được, quần áo cũng bị làm ướt -- cậu vừa nghĩ như vậy, Nghiêm Thiệu đã hôn lên.

Nụ hôn từ dịu dàng đến nóng bỏng, rất nhanh đã chiếm hết sự chú ý của cậu, nếu không nghiêm túc đáp lại sẽ lập tức khó thở. Cậu bị đẩy lên tường phòng tắm, dựa lưng vào gạch sứ lạnh lẽo, từng tiếng rên nhỏ bé trong họng tràn ra. Tay cậu theo thói quen túm áo đối phương, song lần này lại chỉ chạm tới một mảnh ngực nóng bỏng. Trong giây lát lòng bàn tay chạm vào ngực, Nghiêm Thiệu ôm eo cậu càng chặt, Tống Tâm liền cảm nhận được -- có cái gì cứng quá cách khăn tắm đang chọc vào cậu.

Tống Tâm lập tức mở to mắt, bị hôn suýt nữa thở không nổi. Mặt cậu đỏ chót, đợi đến khi Nghiêm Thiệu hôn đến hài lòng mới thả ra, cậu vội vàng há miệng thở.

"Anh, anh, cái này..."

"Nếu em không bằng lòng, tôi sẽ không ép em", Nghiêm Thiệu cắn rái tai cậu nói, "Nhưng Tống Tâm, tôi cũng chỉ là một người đàn ông độc thân cấm dục rất lâu rồi, muốn làm chuyện như vậy với người mình thích cũng là điều rất bình thường."

Tống Tâm hoảng hốt không biết nên nhìn vào đâu, cậu không sợ chỉ là hơi bối rối, lại ngại ngùng không biết làm thế nào. Đôi môi cậu bị mút tới đỏ ửng, mãi chưa nói được một câu đầy đủ, thật vất vả mới lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên, lập tức chết đuối trong ánh mắt nhu tình của Nghiêm Thiệu.

"Em, em biết..." Tống Tâm mặt nóng muốn nổ tung, "Nhưng em không biết phải làm thế nào..."

Nghiêm Thiệu khẽ mỉm cười: "Tôi sẽ dạy em."

Chuyện kế tiếp ra sao, Tống Tâm không thể kể lại rõ ràng. Nghiêm Thiệu ôm cậu ra, dụ dỗ tự cậu cởi hết quần áo, sau đó...

Cậu ngồi ở đầu giường, nhắm mắt lại không dám nhìn thẳng thứ gì, theo giọng nói khàn khàn của Nghiêm Thiệu hướng dẫn, dựa lưng vào gối tự an ủi đồ vật kia của mình. Cậu chưa bao giờ làm chuyện này trước mặt ai khác, ngón tay ve vuốt an ủi, một nỗi ngại ngùng bao trùm lấy cậu; lúc chạm tới đỉnh mẫn cảm, cổ họng tràn ra tiếng rên rỉ, cậu run rẩy, giống như khóc lên mà không dám làm nữa, cậu tự lừa mình dối người nhắm chặt mắt, đầu óc lại càng thêm mơ màng. Lúc này Nghiêm Thiệu bò lên giường, ghé sát tai khen cậu làm tốt lắm, rồi hắn đỡ eo cho cậu ngồi dịch xuống phía dưới một chút.

Sau đó một ngón tay dính chất nhầy ẩm ướt từ từ chạm vào nơi chưa từng có ai đến thăm hỏi của cậu.

Hắn rất kiên nhẫn, đưa từng ngón từng ngón tiến vào, làm cho cậu thích ứng với dị vật nhỏ nhất sau đó mới từng bước mở rộng hành lang. Theo ngón tay tiến vào, từng cảm giác lạ lùng chưa bao giờ có khiến Tống Tâm bủn rủn, đôi mắt mở to tràn đầy ánh nước, tầm nhìn mơ hồ ngay cả mặt mũi Nghiêm Thiệu ra sao cậu cũng không thấy rõ, tựa như làm nũng lại tựa như lấy lòng mà nhìn hắn khóc nấc lên.

Nghiêm Thiệu hôn nước mắt cậu, hỏi: "Đau sao?"

Tống Tâm thật thà lắc đầu, Nghiêm Thiệu dụ dỗ: "Ngoan, thả lỏng chút... Tôi sẽ dịu dàng, đừng sợ."

Ngón tay đã mở rộng được tương đối, bắt chước động tác quan hệ mà nhẹ nhàng đâm rút. Tống Tâm càng lắc đầu mạnh, thất thanh rên rỉ, rất nhanh sau đó hắn rút toàn bộ ngón tay ra, ôm cậu nằm xuống, lại lót dưới eo thêm chiếc gối.

Tống Tâm hư không vài giây, vươn cánh tay trắng nõn như muốn ôm cố Nghiêm Thiệu. Tay Nghiêm Thiệu nắm eo cậu nhấc lên trên, mình thì cúi đầu, nghe thấy tiếng đôi môi Tống Tâm thì thầm.

"Anh, hôn em đi...", giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở, nhỏ như muỗi kêu, "Nhớ nhẹ một chút..."

Nghiêm Thiệu chặn miệng cậu, đồng thời bắt đầu tiến vào thân thể Tống Tâm.

Tống Tâm căng cứng, mở rộng bằng ngón tay khác với dương v*t nóng bỏng, cảm giác muốn nứt làm cậu run rẩy, chỉ có thể quấn lấy cổ Nghiêm Thiệu càng chặt, cắn đôi môi hắn. Nhưng cậu rất nhanh đã hết sức, theo từng bước hắn tiến vào, cậu càng khóc lớn, rồi lại bị Nghiêm Thiệu cướp đoạt hết thảy hô hấp. Cậu mềm nhũn nằm đó, nhận lấy sự xâm lược của nam nhân mình yêu, đau đớn lẫn với kích thích làm cậu mơ hồ, hoảng hốt.

Thân thể cường tráng áp trên người, khống chế từng li từng tí của cậu. Sau nụ hôn là vô số cái hôn hướng xuống phía dưới, từ cổ đến xương quai xanh, tiếp theo trải rộng toàn bộ lồng ngực. Tống Tâm bị hôn như cá rời khỏi nước, nhẹ nhàng giãy dụa, lập tức bị hắn giữ chặt eo, hoàn thành nốt công cuộc xâm lược.

Cái đồ vật kia đến cùng là dài chừng nào? Tống Tâm cảm giác mình càng ngày càng đầy, nhưng nó vẫn còn chưa vào hết. Nghiêm Thiệu thở nặng nề, từng hơi ghé vào tai cậu, thật là nóng. Tay Tống Tâm trượt trên cổ hắn xuống, lau nước mắt trên mặt, nghẹn ngào nói: "Đau..."

Nghiêm Thiệu: "Đau lắm hả?"

"Vâng..." Tống Tâm nói, "Lớn quá..."

Khóe mắt cậu đỏ ửng, lại không tự nhận ra trong giọng nói của mình có bao nhiêu ngọt ngào. Nghiêm Thiệu rốt cục không nhịn nữa, lập tức hoàn toàn tiến vào, vật khổng lồ tiến vào nơi sâu nhất. Kích thích đột ngột làm Tống Tâm mất khống chế lớn tiếng hét lên, bàn tay trên giường bất lực trượt xuống, bỏ chạy thất bại, cậu đầu ngửa về phía sau lộ ra chiếc cổ nhỏ nhắn. Tiểu huyệt lập tức cắn chặt, Nghiêm Thiệu vừa liếm vừa hôn cổ cậu, dương v*t lớn bắt đầu chậm rãi đâm rút.

Dịch trơn trong huyệt bị động tác của hắn đẩy ra ngoài một chút, thân thể cậu theo động tác của hắn dần dần trở nên mềm mại. Thấy vậy, động tác của nam nhân từ từ tăng nhanh. Hắn như thú hoang trăm phương ngàn kế cuối cùng cũng tóm được con mồi đến tay, bắt đầu lộ ra răng nanh rồi tiến công thật hung hãn. Tống Tâm vừa hơi thích ứng một chút, hắn liền đem người vững vàng ôm lấy, hạ thân đâm thật sâu làm cậu khóc gọi lên.

Khoái cảm mãnh liệt va chạm vào đại não Tống Tâm, khiến cậu biến thành chiếc thuyền trôi dạt, ánh mắt tan rã, khóc không ra hơi. Thân thể cậu mềm nhũn, biến thành một con búp bê nho nhỏ, eo cũng bị Nghiêm Thiệu nắm ra một vết hồng, cành nhìn càng quyến rũ.

Cậu ướt đẫm như mới vớt từ trong nước ra, càng mềm mại dễ dàng chi phối. Nghiêm Thiệu nâng chân cậu, gác lên vai mình, thậm chí hắn còn cúi đầu liếm láp gốc đùi mềm mại. Tống Tâm không hề còn sức phản kháng, mơ hồ rên rỉ thở dốc, rất nhanh lại bị đẩy tới cao trào, tinh dịch bắn toàn bộ lên ngực mình. Hắn xấy hổ, lấy cánh tay che mắt mình, nghẹn ngào nói: "Nghiêm Thiệu..."

Trả lời cậu là từng đợt tình triều cành mãnh liệt hơn, giống như muốn nghiền nát cậu rồi nuốt vào bụng, lúc trước hắn nói ôn nhu dịu dàng gì đó, tất cả đều là lừa người. Tống Tâm bị thay đổi một cái tư thế khác, từ phía sau lưng tiếp nhận sự xâm chiếm của nam nhân, thút thít nói: "Anh xấu quá..."

Lưng cậu cũng bị đầu lưỡi hắn liếm qua, cậu giật mình kêu thành tiếng, chỗ bị liếm láp cũng hồng lên. Nghiêm Thiệu cuối cùng cũng chịu mở miệng, giọng nói vừa khàn khàn vừa gợi cảm: "Tống Tâm, là em vẫn luôn nhường tôi, để tôi xấu như vậy."

Đầu gối Tống Tâm bủn rủn, muốn bò lên phía trước, một tí thôi cũng được, cậu phải thử chạy trốn khỏi cạm bẫy thoải mái đến đáng sợ này. Nhưng cậy vừa khẽ động đã bị Nghiêm Thiệu nắm lấy, tay hắn nắm chặt eo, lấp tức tiến vào chỗ còn sâu hơn cả lúc nãy. dương v*t hắn trướng to đến cực hạn, Nghiêm Thiệu từ phía sau lưng ôm chặt, đem cậu quấn chặt trong ngực mình, một cái tay khác nắm lấy tay cậu. Sau một lát, Tống Tâm vùi đầu run rẩy, phát ra tiếng thở dốn, tinh dịch toàn bộ bắn vào trong cơ thể cậu, kích thích mạnh mẽ làm cậu muốn ngất đi.

Thực tế, lúc đó cậu còn đang khóc, khóc một lát càng lúc càng nhỏ, rồi bị Nghiêm Thiệu làm đến mất đi ý thức. Nghiêm Thiệu người yêu nhỏ, rút đồ vật đã mềm ra. Hắn trở Tống Tâm lại, nhìn chăm chú vào vệt nước mắt cùng vẻ mặt vô cùng đáng thương của cậu, nửa ngày mới hài lòng nở nụ cười, sáp lại dịu dàng hôn môi.

Như vậy, Tống Tâm đã hoàn toàn là của hắn rồi.

Bạn đang đọc Tống Tâm của Nguyệt Bán Đinh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự