Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 95 Chương 95

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe

Phiên bản Dịch · 7294 chữ · khoảng 26 phút đọc

“Em đã báo cho Hàm Vũ Phong chưa?”, Hoàng Lâm xoa nhẹ lưng Vũ Lục Hàn, muốn cô thoát khỏi tâm trạng đau khổ lúc này nhưng dường như rất khó. Chu Bạch Thảo vẫn đang cầm tay cô. Nàng cũng không thể giấu nổi sự thương cảm.

Vũ Lục Hàn lắc đầu. Cô chậm chạp tìm điện thoại nhưng không thấy.

“Em… em để quên… ở nhà…”, cô khó khăn nói. Lúc này, tâm trí cô chỉ hoàn toàn để vào ca phẫu thuật trong căn phòng kia. Cô chẳng cần thiết cái gì, cũng không muốn biết bất cứ điều gì nữa. Cô chỉ muốn biết, bao giờ cuộc phẫu thuật kết thúc. Bao giờ cô mới được gặp mẹ? Mẹ cô… liệu có qua khỏi hay không?

“Anh gọi cho anh ấy đi!”, Chu Bạch Thảo túm áo Hoàng Lâm, “Có thể bây giờ anh Vũ Phong đang lo…”

“Bảy giờ rồi. Hi vọng cậu ta vẫn còn trong phòng chờ…”, Hoàng Lâm đứng dậy, lùi ra xa và gọi điện thoại. Không hiểu sao đến bây giờ cậu mới nhớ ra việc này. Cậu không biết chuyến bay của họ bay lúc mấy giờ, chỉ hi vọng máy bay chưa cất cánh.

Điện thoại vang lên những tiếng tút tút não ruột rồi tự ngắt. Hàm Vũ Phong không nghe máy. Cậu đã gọi lại đến lần thứ ba, hắn vẫn không nhận cuộc gọi. Chưa tắt máy nghĩa là chưa bay. Rất có thể hắn đang làm thủ tục check in hoặc đang chờ đợi xe bus sân bay. Hi vọng thứ hai là Trần Hải Minh, Thư Sinh ngay lập tức chuyển người gọi. Vậy mà Tóc Đỏ dội cho cậu một gáo nước lạnh. Trần Hải Minh thậm chí đã tắt nguồn điện thoại!

“Anh không gọi được!”, Hoàng Lâm lo lắng nói nhỏ với Chu Bạch Thảo. Chính nàng cũng không mang theo điện thoại, lúc ở nhà đi do đau quá chỉ biết cuộn tròn ôm chặt lấy bụng, Hoàng Lâm chạy đến cứ như vậy bế thốc nàng đi, đến bây giờ nàng vẫn còn mặc nguyên đồ ngủ!

“Không lẽ họ định bay mà không có Vũ Lục Hàn?”, Chu Bạch Thảo tự dưng sốt ruột, “Em thấy nóng ruột. Anh Vũ Phong nhất định phải thắc mắc nếu không thấy Vũ Lục Hàn chứ nhỉ? Tại sao anh ấy lại không đi tìm? Ít ra cũng phải nghe máy của anh…”

“Khoan, nhân viên của anh… Đúng rồi, Triệu Minh cũng đi cùng…”, Hoàng Lâm bỗng dưng nhớ ra Triệu Minh, vội vàng tìm lại số của cô trong danh sách cuộc gọi. Cậu cũng không thể liên lạc được. Giống như Hàm Vũ Phong, Triệu Minh cũng không nghe máy.

“Hai người không nghe máy, có lẽ chưa lên máy bay…”, Hoàng Lâm lẩm bẩm, “Làm thế nào để cậu ta nghe máy?”

“Em thấy có gì đó không đúng!”, Chu Bạch Thảo khoanh tay trước ngực, “Anh Vũ Phong không đời nào lại bỏ xót một người mà không lo lắng được! Anh có nhớ năm ngoái em bị trễ giờ ra sân bay, anh Vũ Phong đã hủy hẳn chuyến bay đó để quay về tìm em không? Chưa kể anh ấy đã coi Vũ Lục Hàn là bạn gái rồi, làm gì có chuyện không thấy bạn gái ra sân bay mà lại mặc kệ? Anh ấy nhất định phải làm mọi cách để tìm ra, đó mới là phong cách của anh ấy! Em nghĩ lúc này phải có thứ gì đó làm anh ấy nghĩ rằng Vũ Lục Hàn không phải đang gặp chuyện mà chỉ đến muộn…”

“Không, khi chờ đợi một người, người ta luôn luôn phải để ý giờ và gọi điện thoại. Cậu ta có thói quen đeo đồng hồ, có thể không cần check giờ trên điện thoại, nhưng không thể nào thấy bạn gái đến muộn mà lại không gọi. Bình thường phải đến sớm một tiếng trước giờ bay để làm thủ tục bay, chẳng ai lại đến quá sát giờ cả, ai cũng biết bên check in sẽ dừng check vé bốn mươi phút trước giờ bay. Sau đó, hành khách nào thiếu sẽ được hãng hàng không gọi tên trên loa nhiều lần. Máy bay sẽ phải đợi hành khách ấy cho đến mười phút trước khi bay, mọi hành khách sẽ ổn định vị trí, tắt nguồn điện thoại, quan sát hướng dẫn an toàn bay thực hiện bởi các tiếp viên hàng không, rồi máy bay sẽ chạy trên đường băng và cất cánh khi đến thời điểm. Tất cả các bước trên nếu có hành khách không lên được máy bay, mọi hành khách khác đều biết. Hàm Vũ Phong không đời nào để chuyện đó xảy ra. Cậu ta là loại người, như em nói, sẽ hủy cả chuyến bay để chờ một người, chứ sẽ không lên máy bay thắt dây an toàn rồi nhấp nhổm nhìn xem người kia đến chưa. Anh tin là đang có gì đó không bình thường diễn ra. Vũ Lục Hàn đang ở ngay đây, gặp chuyện lớn như vậy mà Hàm Vũ Phong không hề biết, không hề đi tìm…”

“Hay là… cãi nhau?”, Chu Bạch Thảo lại nói ra một phương án vô lí khác. Và rồi cũng chính nàng đính chính lại, “Cãi nhau thì anh Vũ Phong cũng vẫn sẽ đến đây, anh ấy là loại đàn ông không có tính nhỏ mọn…”

“Không thể cứ đoán bừa được”, Hoàng Lâm lục tìm một số điện thoại rồi ấn “gọi”. Đầu dây đã trả lời sau vài tiếng tút.

“Tôi là Hoàng Lâm, là bạn của chị cậu. Tôi muốn biết chị cậu đã đi ra sân bay chưa, bởi tôi không thể liên lạc được. Nhân đây tôi cũng muốn biết chuyến bay của chị cậu sẽ cất cánh lúc mấy giờ? Mong cậu giúp đỡ…”

Chu Bạch Thảo tròn mắt nhìn cậu. Nàng không hiểu cậu đang nói chuyện với ai.

“Hiểu rồi. Vậy phiền cậu gọi cho chị cậu ngay, tôi có việc khẩn cấp cần nói chuyện ngay lập tức. Không, đừng hỏi tôi có chuyện gì… Thôi được. Bạn thân của chị cậu, cô Vũ Lục Hàn, gặp chuyện gia đình, đang ở trong bệnh viện, không thể nào cùng chị cậu đi du lịch được nữa. Tôi cần phải báo lại cho chị cậu biết trước khi máy bay cất cánh…”

“Vũ Lục Hàn đang ở bệnh viện? Bệnh viện nào?”

Chu Bạch Thảo có thể nghe rõ ràng người đó hét lên trong điện thoại của Hoàng Lâm như vậy. Nàng không muốn tỏ ra vô duyên, nhưng lại tò mò tiến lên hai bước về phía cậu.

“Bệnh viện Đa khoa. Tôi hi vọng cậu sẽ cho tôi biết khi cậu liên lạc được với chị. Alo? Cúp máy rồi à…”

“Anh nói chuyện với ai vậy?”, nàng nhướn một bên mày, hỏi. Hoàng Lâm mở mục tin nhắn, chọn tên Hàm Vũ Phong và bắt đầu nhắn tin.

“Đó là em trai của Triệu Minh, Triệu Minh là bạn thân của Vũ Lục Hàn. Là cô gái anh đã từng kể, bởi trở thành nhân viên của anh nên bị anh bỏ rơi ấy… Hồi trước, có một lần cô ấy để quên điện thoại ở chỗ anh, đã mượn điện thoại em trai gọi cho anh nhờ giữ hộ để hôm sau lấy. Nhờ đó anh có số của em trai cô ấy…”

“Anh lưu cả số cơ à”, Chu Bạch Thảo có vài phần bực bội.

“Không, anh chỉ nhớ lại ngày và thời điểm để tìm ra số thôi mà”, cậu cười, “Anh có ít số lạ gọi vào máy lắm.”

“Thế cậu ta nói gì?”

“Nói rằng chuyến bay đi Anh đã delay do thời tiết ở Anh có gió to. Chị cậu ta đáng lẽ phải rời nhà lúc năm giờ, đến tận sáu giờ mới đi. Có vẻ việc delay chuyến bay đã được báo trước, tuy nhiên Vũ Lục Hàn lại không biết. Hoặc chỉ Hàm Vũ Phong và Trần Hải Minh biết rồi quyết định giờ để đón hai cô gái. Đã hơn một tiếng từ lúc Triệu Minh ra khỏi nhà, có lẽ như giờ này họ mới chỉ hoàn thành thủ tục check in sân bay. Như vậy, chúng ta có thể có hi vọng sẽ liên lạc lại được… Khoảng năm phút nữa anh sẽ gọi tiếp cho Vũ Phong…”

“Anh chắc chứ?”, Chu Bạch Thảo khoanh tay, “Năm giờ ra khỏi nhà, từ khu vực này đến sân bay mất khoảng bốn lăm phút… Nghĩa là giờ bay cũ có lẽ là sáu giờ rưỡi, tầm ấy. Chuyến bay delay, sáu giờ ra khỏi nhà… Có thể coi như bảy rưỡi bay không? Như thế chẳng phải hai mươi phút nữa họ sẽ bay à?”

Hoàng Lâm nghĩ ngợi một hồi, đưa mắt nhìn Vũ Lục Hàn. Cô vẫn ngồi thất thần trên băng ghế, nhìn chằm chằm vào phòng phẫu thuật. Vũ Lục Hàn có vẻ phờ phạc, như một người thiếu ngủ, nhiều hơn là một người bị sốc tinh thần. Vũ Lục Hàn đã không ngủ tí nào, cô cảm thấy kiệt quệ trong lúc này.

“Anh sẽ tiếp tục gọi cho đến khi nào Hàm Vũ Phong bắt máy. Chắc chắn cậu ta sẽ phải kiểm tra điện thoại bởi trước khi máy bay cất cánh cần phải tắt nguồn hoặc ít nhất chuyển qua chế độ máy bay. Em hãy ra động viên Vũ Lục Hàn, có thể dụ cô ấy ngủ một chút đi. Trông không có vẻ gì đã ngủ đủ…”

“Em hiểu rồi”, Chu Bạch Thảo nhẹ nhàng đáp lời, đi nhanh về phía Vũ Lục Hàn. Hoàng Lâm lại tiếp tục gọi, gọi xen kẽ Hàm Vũ Phong rồi đến Triệu Minh. Tên chết tiệt, lúc bình thường gọi một lần đã nghe máy. Lúc cần thiết thì gọi hoài không thèm nghe! Phải rồi, Hoàng Lâm quyết định viết một tin nhắn kể vắn tắt mọi thứ, rồi gọi đi ngay sau khi tin nhắn được gửi. Hi vọng cậu ta sẽ chú ý một chút đến số lượng cuộc gọi nhỡ và đọc tin nhắn khi kiểm tra điện thoại… Quỷ tha ma bắt, nếu bây giờ phóng xe đến sân bay mà kịp lôi được tên con lai kia về, Hoàng Lâm nhất định sẽ đi ngay lập tức! Hàm Vũ Phong đang làm gì mà không biết chuyện đã xảy ra với Vũ Lục Hàn cơ chứ? Mà, chuyện gì đã xảy ra với mẹ cô? Thư Sinh không nỡ hỏi chuyện, khi mà cô gái nhỏ còn đang mang tâm trạng tồi tệ như thế kia. Vũ Lục Hàn bây giờ đang mong manh như một ngọn cỏ dại, sẵn sàng đổ gục bất cứ lúc nào.

Một tên con trai bất ngờ chạy xộc về phía cậu. Hoàng Lâm giật mình lùi lại vài bước, nhíu mày, nhận ra cậu con trai kia là em trai của Triệu Minh. Triệu Dương thở hổn hển, dường như cậu ta đã hoạt động mạnh trong vài phút gần đây, ***g ngực phập phồng hít thở.

“Đâu? Vũ Lục Hàn đâu?”, Triệu Dương tức tốc lao vào Hoàng Lâm, toan túm áo cậu. Chàng thư sinh xoay người tránh né, nhìn về phía phòng phẫu thuật. Vũ Lục Hàn đang tựa vào vai Chu Bạch Thảo, mắt nhắm nghiền như đang ngủ. Có một cảm giác lẫn lộn hiện lên trong lòng Triệu Dương. Cậu chậm chạp tiến đến gần cô. Chu Bạch Thảo không biết cậu là ai, nhưng cũng đưa tay ra hiệu im lặng khi thấy một chàng trai tiến đến gần mình.

“Đã có… chuyện gì xảy ra?”

Triệu Minh nhìn quanh, nhìn Hoàng Lâm, nhìn Chu Bạch Thảo. Cậu nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi ở băng ghế chờ đối diện Vũ Lục Hàn, đang ngủ. Cậu chờ đợi một câu trả lời; càng im lặng, Triệu Dương càng thêm hoang mang.

“Cậu có vẻ hơi lo lắng quá mức cần thiết”, Hoàng Lâm lạnh lùng nhìn Triệu Minh, trên tay vẫn lăm lăm điện thoại và liên tục gọi vào số máy của người bạn ngoại quốc, “Chúng tôi cũng chưa rõ chuyện. Đêm qua gia đình Vũ Lục Hàn đã xảy ra chuyện gì đó vô cùng nghiêm trọng. Mẹ cô ấy đã phải nhập viện trong tình trạng nguy kịch, hiện đang trong phòng phẫu thuật. Bố Vũ Lục Hàn nói…”, Hoàng Lâm nhìn người đàn ông đang ngủ trên băng ghế, “… Mẹ Vũ Lục Hàn phải phẫu thuật ghép tim khẩn cấp, nếu không phẫu thuật, khả năng chắc chắn sẽ ra đi vào ngày mai. Ca phẫu thuật cũng chỉ đảm bảo được khả năng thành công rất nhỏ, dù bác sĩ đang phẫu thuật là người có tay nghề cực kì tốt đã được chứng nhận ở Mỹ. Cậu thấy đấy, bỗng dưng mẹ của mình gặp chuyện, không thể nào không bị xuống tinh thần. Tôi rất thắc mắc vì sao bạn trai cô ấy lại có thể yên tâm ở sân bay mà không thắc mắc gì về việc này? Chị gái cậu đi cùng bạn của tôi, liệu cậu có thể liên lạc được với chị gái mình không?”

“Tôi…”, Triệu Dương mặt trắng bệch,toát mồ hôi khi chỉ nghe được một nửa câu chuyện. Cậu thậm chí không nhúc nhích nổi, khó thở, người lạnh toát. Vương Vũ Lam, ả đàn bà kia, ả đã làm trò gì vậy? Vì sao lại ảnh hưởng đến tính mạng của mẹ cô? Có phải… do cậu tiết lộ về bệnh tình của bà, tiếp tay cho ả thực hiện kế hoạch của mình không? Chẳng phải ả đã nói sẽ không làm gì gây hại đến Vũ Lục Hàn cơ mà? Ả đã nói sẽ chỉ bắt cóc cô, và cho cậu địa chỉ nơi giam giữ để cậu đến giải thoát, trở thành người hùng của cô cơ mà? Trời ơi, Vương Vũ Lam đã làm gì thế này?

“Này, cậu có nghe tôi nói gì không?”, Hoàng Lâm búng tay trước mặt Triệu Dương.Cậu có biểu hiện của một kẻ phạm tội. Dù không muốn để mình nghi ngờ cậu ta, Hoàng Lâm cho rằng biểu hiện này quá kì lạ đối với một người nghe chuyện gia đình của người khác. Trong ánh mắt là cả hối lỗi và dằn vặt. Nhưng không, Hoàng Lâm buộc lòng phải tự mình gạt đi nỗi nghi ngờ. Triệu Dương là em trai Triệu Minh – người duy nhất Vũ Lục Hàn coi là bạn. Cậu nhóc này sẽ không đời nào dám làm gì bạn thân của chị gái. Nhất là khi, cậu ta thì có gan làm được gì? Không thù không oán với gia đình họ Vũ, cậu ta đâu có lợi lộc gì khi hãm hại mẹ Vũ Lục Hàn ra nông nỗi này. Người bị đau về thể xác có thể trong phút chốc không cảm nhận được gì. Nhưng Vũ Lục Hàn, và bố cô, những người bị đau về tinh thần, mãi mãi không bao giờ dứt được nỗi đau. Họ sẽ luôn bị chuyện này ám ảnh, dù mẹ cô có vượt qua được hay không. Một tai nạn? Có thể. Hoàng Lâm không thể hỏi được nhiều hơn khi Vũ Lục Hàn cùng bố đang ở trong tình trạng bị kích động như vậy. Nếu may mắn mỉm cười với họ lần nữa, nếu ca phẫu thuật thành công; có lẽ chỉ khi đó Vũ Lục Hàn mới có thể kể rõ ngọn ngành. Cậu không muốn trở thành một thám tử, nhưng rõ ràng không một người bị bệnh tim nào lại bỗng dưng lên cơn nhồi máu cơ tim mà không bị tác động. Người bị bệnh tim có thể thường xuyên bất ngờ lên cơn đau, khó thở, nhưng để đến mức nhập viện hoặc bị đe dọa tính mạng, chắc chắn phải có tác nhân từ bên ngoài. Điều gì có thể xảy đến vào lúc nửa đêm khiến một phụ nữ yếu tim thức dậy, bị nhồi máu cơ tim và nhập viện? Vì sao Vũ Lục Hàn và bố cô – chồng người phụ nữ – người đàn ông nằm ngay bên cạnh người phụ nữ ấy, lại không biết có chuyện gì xảy ra? Căn nhà nhỏ chỉ có ba người, hai người đột nhiên thức dậy và phát hiện người thứ ba đang hấp hối. Chẳng phải đó là điều cực kì bất thường ư?

Cảng hàng không quốc tế. Bảy giờ mười lăm phút. Bốn hành khách đã hoàn thành thủ tục check in, đang chờ đợi trong phòng chờ sân bay. Chỉ mười lăm phút nữa là mở cổng soát vé để xuống xe bus ra máy bay. Vương Vũ Lam bám riết lấy Hàm Vũ Phong, tuyệt nhiên lảng tránh trò chuyện cùng bạn-thân-của-Vũ-Lục-Hàn, Triệu Minh. Cô bạn Triệu Minh lấy làm lạ trước phản ứng của bạn mình, nhưng rồi tự nhủ do cô ấy quá hồi hộp trước chuyến đi nên không muốn rời xa bạn trai mà thôi. Dù sao, cũng có một chút không quen.

Điện thoại của Vũ Lam rung liên tục. Ả đã vứt điện thoại của Vũ Lục Hàn chỏng chơ, lăn lóc trên sàn nhà trong phòng cô, vì thế không thể nào rút điện thoại ra nghe vào lúc này. Khốn kiếp thật, không hiểu ai còn gọi điện vào lúc này. Biết vậy tắt quách nguồn điện thoại đi như Trần Hải Minh có phải là nhanh gọn không. Đành phải rời khỏi đây vài phút vậy. Ả quay sang nhìn hắn, nở nụ cười tươi tắn giả tạo nhất có thể.

“Em cần đi vệ sinh một chút”, ả thỏ thẻ. Hàm Vũ Phong gật đầu, cười đáp lại nhưng không trả lời. Vũ Lam mang nguyên cả túi sách theo, bởi không thể nào rút điện thoại trước mặt hắn. Ả nhanh chóng chạy về phía vệ sinh trong phòng chờ, trước khi hắn nảy sinh bất kì sự nghi ngờ nào.

“Thôi đi nhé!”, Trần Hải Minh huých khuỷu tay vào Hàm Vũ Phong, “Cậu làm tôi nổi gai ốc!”

“Gì chứ”, hắn bật cười. Tóc Đỏ nhìn theo hướng nhìn của hắn, gác một chân lên đầu gối.

“Từ lúc tôi gặp cậu, tôi đã đếm đủ mười hai lần cậu nhìn Vũ Lục Hàn. Tôi không nghĩ cậu là kẻ sến sụa như vậy đâu…”

Hàm Vũ Phong phì cười.

“Thật à?”

“Chứ sao? Này, tôi hiểu rằng cậu đang yêu nên cậu thích ngắm người yêu… Nhưng mà đối với kẻ chưa tìm được người yêu này thì đó là cả một sự xúc phạm về thị giác…”

“Không phải cậu đang muốn áp sát cô nàng kia à?”, hắn nhướn mày lên cười, nghiêng người nhìn Triệu Minh đang ngồi đọc sách bên cạnh Trần Hải Minh. Cậu bạn tóc đỏ khịt mũi, hắng giọng.

“Tôi muốn là một chuyện. Người ta có muốn hay không lại là một chuyện…”, rồi Tóc Đỏ lại đánh Hàm Vũ Phong một cái, “Đừng đánh trống lảng nữa, đồ khốn!”

Hàm Vũ Phong bật cười, cúi đầu xuống nhìn đôi giày Nike Jordan. Cô gái của cậu đi Vans classic. Có lẽ cô ấy quên. Tối hôm qua, trước khi chúc Vũ Lục Hàn ngủ ngon, Hàm Vũ Phong đã nói “anh hi vọng ngày mai đôi Nike Jordan mà em thích sẽ có cơ hội tỏa sáng”. Vũ Lam không thể biết được rằng, Vũ Lục Hàn chuẩn bị sẵn quần áo trong phòng nhưng riêng đôi giày được cô đặt gọn gàng trước cửa ra vào. Vũ Lam đã chọn ngay đôi Vans classic mà Vũ Lục Hàn để bên cạnh móc treo quần áo.

“Thật ra… đúng là tôi phải nhìn cô ấy, nhiều. Để chắc chắn rằng đó đúng là Vũ Lục Hàn.”

“Nói vậy là ý gì thế?”, Trần Hải Minh tặc lưỡi nhìn hắn, “Vũ Lục Hàn mới ngủ ở nhà có ba đêm thôi mà cậu đã nghi ngờ cô ấy thay lòng đổi dạ sao?”

“Không phải vậy”, hắn cười, “Cô ấy vẫn yêu tôi. Nhưng tôi có cảm giác lạ, từ lúc gặp cô ấy buổi sáng nay. Cảm giác… mơ hồ lắm. Tôi không rõ nên miêu tả thế nào… Nhưng tôi cảm giác… Vũ Lục Hàn đang không là chính mình…”

“Ý cậu là Vũ Lục Hàn căng thẳng vì chuyến đi này ư?”, Tóc Đỏ nghiêng đầu hỏi, “Tôi thấy cô ấy vẫn bình thường đấy chứ? Có điều bám cậu nhiều hơn mọi ngày thôi. Tiểu Hàn chẳng nói chuyện với tôi nhiều, Triệu Minh cũng bị lâm vào cảnh tương tự…”

“Tôi chỉ mong cô ấy không quá sợ hãi khi gặp mẹ tôi”, hắn lắc đầu, “Tối qua tôi mới cho cô ấy biết Libby sẽ đón chúng ta ở sân bay. Chỉ sợ tôi tạo áp lực cho Vũ Lục Hàn… Cậu biết đấy, cô ấy chưa gặp mẹ tôi bao giờ, chúng tôi lại mới yêu nhau không lâu. Có lẽ cô ấy lo lắng…”

“Em không biết Vũ Lục Hàn stress* cái gì”, Triệu Minh đột nhiên gập bộp quyển sách, quắc mắt nhìn thẳng Hàm Vũ Phong, “Nhưng từ sáng đến giờ Tiểu Hàn cứ như thể không muốn nói chuyện với em. Lúc em chạy đến ôm lại còn đẩy ra nữa. Sao một người có thể hôm trước rất đáng yêu, hôm sau lại xấu tính như thế chứ? Em không muốn tỏ ra khó tính, nhưng Tiểu Hàn đang làm em rất tủi thân đấy! Có thể nào gặp người yêu một cái là quên ngay bạn bè à!”

*Có một chương mình viết ‘stress’ thành ‘street’, hiện chưa thể chỉnh sửa, mong các bạn nhắm mắt làm ngơ…

Hàm Vũ Phong yên lặng nhìn Triệu Minh, bỗng dưng trong lòng dâng lên cảm giác lạ. Quả thật Vũ Lục Hàn ngày hôm nay không giống như mọi ngày. Trần Hải Minh ít tiếp xúc nên không cảm thấy lạ, thế nhưng ngay cả Triệu Minh cũng đồng tình với hắn, Vũ Lục Hàn rất rất… có vấn đề! Không lẽ chỉ vì biết mẹ hắn sẽ đến đón ở sân bay mà lại cư xử thiếu tự nhiên như thế?

“Này, người ta bắt đầu xếp hàng qua cửa soát vé rồi kìa!”, Trần Hải Minh đột ngột lên tiếng, “Vũ Lục Hàn đi vệ sinh mà lâu thế nhỉ?”

Hàm Vũ Phong ngước lên nhìn những hành khách cùng ngồi trong phòng chờ đã bắt đầu xách hành lí và xếp thành hàng ra soát vé. Hắn nhìn đồng hồ trên tay. Vũ Lục Hàn đã rời khỏi đây hơn mười phút.

“Cậu gọi cho cô ấy đi. Tôi không biết có vấn đề tế nhị gì… Nhưng thế này là hơi lâu đấy…”, Tóc Đỏ thủ thỉ. Hàm Vũ Phong thở dài, sờ tay tìm điện thoại. Trong túi quần không có. Trong túi áo da, không có! Buồn cười thật! Hàm Vũ Phong đứng dậy nhìn quanh, bỗng dưng không nhớ nổi mình đã để điện thoại chỗ nào!

“Cậu làm gì vậy? Gọi Vũ Lục Hàn đi chứ!”

“Tôi… Cậu có nhớ tôi để điện thoại ở đâu không nhỉ?”, hắn gãi đầu, méo mó cười nhìn Tóc Đỏ. Rõ ràng khi đến sân bay, lúc xuống xe, hắn còn lôi điện thoại ra gọi cho Juliano đến mang xe về. Sau đó, vì Vũ Lục Hàn nhờ hắn xách hộ vali, hắn hai tay đều bận nên nhét điện thoại vào đâu đó… Hàm Vũ Phong nhăn mặt, nhìn Tóc Đỏ van nài:

“Cậu gọi vào số tôi có được không? Điện thoại tôi vẫn ở chế độ rung, có lẽ tôi sẽ nghe thử xem âm rung phát ra từ đâu…”

“Tôi chịu, máy hết pin rồi!”, Trần Hải Minh cằn nhằn, “Đêm qua tôi làm mất cục sạc, chẳng phải tôi bảo cậu hôm nay nhớ mang sạc dự phòng đi cho tôi mượn còn gì! Cậu nói đã gói cẩn thận cất trong vali rồi, xuống sân bay sẽ lấy ra cho tôi, không nhớ à?”

“Chết tiệt thật…”, hắn lẩm bẩm. Rồi Con Lai đưa mắt về phía Triệu Minh, chưa kịp nói gì, cô nàng đã thở dài, rút điện thoại trong túi.

“Ấy? Gì thế này?”, Triệu Minh trợn mắt khi nhìn điện thoại, “Sao Hoàng Lâm lại gọi nhỡ nhiều thế?”

“Em bảo ai? Hoàng Lâm?”, Trần Hải Minh nhảy dựng lên khi nghe thấy điều đó, “Tên này, hết tán tỉnh Vũ Lục Hàn lại tán tỉnh sang cả bạn thân… Về phải cho một trận…”, cậu lẩm bẩm. Những lời này vô tình lọt vào tai Triệu Minh. Cô nàng bất ngờ bừng bừng lửa giận.

“Ra là thế! Anh ta lỡ bỏ rồi nên bây giờ tiếc đây mà!”, Triệu Minh ‘bùng nổ’, “Bảo sao hôm qua lại hỏi thăm bọn em về chuyến đi chơi này! Sao mình còn lưu số anh ta chứ, thật là…”

Rồi cô nàng đùng đùng xóa số!

“Khoan đã, Hoàng Lâm gọi nhỡ bao nhiêu lần?”, Hàm Vũ Phong đột nhiên hỏi, “Hoàng Lâm không bao giờ gọi đi gọi lại quá hai lần, chỉ gọi nhiều khi có chuyện khẩn thôi…”

“Gọi nhỡ đúng hai lần thôi, anh ạ!”, Triệu Minh lớn giọng nói, “Hoặc là anh ta gọi nhầm rồi gọi lại để nói rằng mình gọi nhầm, hoặc là định bắt em ở nhà làm việc để phá bĩnh đó! Bạn của các anh cũng thật khéo!”

Hàm Vũ Phong không nói gì. Hắn có một linh tính không tốt. Hoàng Lâm chẳng có lí gì đột nhiên gọi điện cho bạn thân của Vũ Lục Hàn, nếu chỉ đơn thuần muốn tán tỉnh. Hắn bỗng thấy bất an, trong người bực bội vì bỗng nhiên mất điện thoại. Dòng người xếp hàng đã ngày càng ngắn dần, mà Vũ Lục Hàn còn chưa chịu trở lại. Không lẽ bây giờ lại xông vào… nhà vệ sinh sân bay để lôi ra?!

“Lạ quá”, Triệu Minh lẩm bẩm, “Em trai em cũng gọi nhỡ rất nhiều, bảy cuộc…”, cô nhìn sang hai chàng trai, rồi ấn nút gọi lại ngay. Máy bận.

“Không hiểu chuyện gì nữa. Gọi nhỡ người ta xong rồi máy bận! Triệu Dương sáng nay phải đi thi, có việc gì mà phải gọi nhỉ?”, Triệu Minh nói với bản thân. Trần Hải Minh ngồi bên cạnh, tự dưng cũng cảm thấy căng thẳng.

“Chúng ta đang làm gì thế hả?”, Tóc Đỏ cố gắng cười, “Sao bỗng dưng lại cùng nhau chúi vào mấy cuộc gọi thế? Kìa, đọc số đi để còn tìm điện thoại!”

Hắn tự kìm nén bản thân, đọc số điện thoại của mình và Triệu Minh bắt đầu bấm số. Chưa kịp hoàn thành dãy số, thì “bạn gái của hắn” bất ngờ xuất hiện.

“Xin lỗi mọi người!”, Vương Vũ Lam nhanh chóng cười, “Em gặp vấn đề… đèn đỏ… Nên em phải loay hoay hơi lâu…”

Một lí do nghe có vẻ hợp lí. Ả thấy ba người nhìn mình, chột dạ, đon đả chạy đến và nói lảng đi:

“Sao lại nhìn em thế? Em xin lỗi, do em không chuẩn bị tốt… Đi thôi, chúng ta trễ mất!”

“Vũ Lục Hàn, em có nhớ anh để điện thoại ở đâu không?”, hắn rất điềm tĩnh, nhìn cô gái đang vội vàng xách vali lên. Vũ Lam ngẩn người nhìn hắn, rồi méo mó cười:

“À… cái đó… lúc xách hành lí, anh đưa em cầm mà… Em cất vào túi của em rồi… Lên máy bay em sẽ đưa cho anh…”

“Cảm ơn em”, hắn nhếch môi cười như một phản xạ, “Anh cần nó bây giờ. Anh cần gọi cho Tổng Giám đốc chi nhánh ở Anh để họ chuẩn bị trước khi anh đến…”

“Thôi nào…”, Vũ Lam lắp bắp, “Anh đừng suốt ngày công việc nữa, chúng ta hãy tạm gác lại, được không? Mọi người đang chờ…”

“Mình nghĩ cậu nên để anh ấy giải quyết công việc trước”, Triệu Minh đứng dậy, xách hành lí của mình, “Mình không có ý can thiệp đâu, nhưng cậu cũng nên để ý tới người khác một chút. Đừng vì bản thân bị stress mà lờ hết xung quanh đi như vậy!”

Vũ Lam hoang mang nhìn bạn-thân-của-Vũ-Lục-Hàn, rồi lại nhìn hắn. Hàm Vũ Phong không tỏ vẻ gì nghi ngờ, hay lạnh lùng. Hắn vẫn cười rất thoải mái, một nụ cười tỏa sáng. Đành phải làm vậy. Vũ Lam gượng gạo cười mỉm, mở túi xách, tìm điện thoại của Hàm Vũ Phong mà cố không để lộ điện thoại của mình. Chẳng có ai cố nhìn vào túi ả, tốt rồi. Ả lấy ra chiếc điện thoại bạc sáng của hắn, đưa cho hắn mà hai tay run rẩy.

“Anh không thấy em đeo túi sách bao giờ!”, hắn vu vơ cười, “Em biết không, anh đã tính mua ba lô đi học để tặng em, thay vì mua túi sách Louis Vuitton đấy…”

Chỉ là một câu nói đùa bình thường thôi. Vũ Lam thở ra, ngoác miệng cười lấy lệ. Những người này đang làm trò gì vậy? Chỉ còn năm phút nữa, sao còn chưa chịu lên máy bay?

Hàm Vũ Phong kiểm tra điện thoại đầu tiên. Hắn để chế độ tắt tiếng nên hoàn toàn không biết gì. Mười lăm cuộc gọi từ Hoàng Lâm. Rõ ràng linh cảm của hắn đã đúng. Tuy thế, ngoài mặt hắn không thể hiện cái gì. Có một tin nhắn. Trần Hải Minh, Triệu Minh đã kéo hành lí đi về phía cửa soát vé. Vũ Lam cũng nhanh chóng khoác tay hắn, lúc này tự mình kéo vali và có ý đưa hắn nhanh chóng bước đi.

“Để sau đi anh”, ả thầm thì, “Đến giờ ra máy bay rồi!”

“Em có vẻ háo hức hơn anh tưởng tượng”, hắn nhếch môi cười lần thứ hai, “Anh cứ lo em sẽ sợ hãi khi chuẩn bị gặp một người đàn bà ngoại quốc xa lạ, và bạn trai của bà ấy, khi đáp xuống London Heathrow…”

“Em không sợ đâu, đã có anh rồi mà”, Vũ Lam tít mắt cười. Đáp lại nụ cười ấy, hắn chỉ biểu cảm một cách máy móc. Hắn đột nhiên đứng lại, quay người đối diện Vương Vũ Lam.

“Sao thế?”, ả rùng mình, dấy lên một cảm giác lo sợ. Trần Hải Minh chỉ đứng sau một người nữa, đã cầm sẵn vé máy bay và hộ chiếu trên tay. Thế mà cậu cũng dừng lại, quay hẳn người nhìn khi thấy bạn mình không đi tiếp.

Hàm Vũ Phong lại thay đổi thái độ, dịu dàng, khích lệ, đưa tay lên chạm vào má Vũ Lam. Ả giật mình, nghiêng người muốn né tránh.

“Anh à, đây là sân bay đấy… Mình muộn rồi…”

“Họ có thể đợi”, hắn nói. Ngay lập tức, hắn vén một lọn tóc ra phía sau tai cô gái trước mặt mình. Trong khoảnh khắc ấy, Vương Vũ Lam biết chắc mọi thứ đã chấm dứt.

Bên tai cô gái này, hiện rõ vết xỏ khuyên.

Vương Vũ Lam run rẩy khi nhìn vào mắt hắn. Đôi mắt sắc lẹm màu nâu khói, mới giây trước còn nhìn ả vỗ về đầy tình cảm, sao bây giờ lại đáng sợ như vậy. Đó là cái nhìn thấu tận xương tủy, mang theo giá lạnh và một nỗi tức giận không thể nào miêu tả thành lời.

“Cô thật kinh tởm”, hắn gằn giọng, không ngại ngần mang theo bao nhiêu thù hận và giận giữ. Vũ Lam khuỵu gối, ôm riết lấy tay hắn, không ai làm gì mà khóc lóc thảm thiết.

“Em xin lỗi, em xin lỗi, em xin lỗi,..”

Ả chỉ có thể nói vậy. Trần Hải Minh đột nhiên hiểu ra vấn đề. Đến lượt cậu đùng đùng chạy đến, giằng ả ra khỏi bạn thân mình.

“Thì ra là cô? Chúa ơi, tôi không thể tin nổi! Vì sao tôi lại không nhận ra cô cơ chứ?”

Hàm Vũ Phong hận mình không thể đánh phụ nữ. Bàn tay hắn nắm chặt giận giữ. Hắn giận chính bản thân mình không nhận ra sự đổi trắng thay đen tráo trợn này sớm hơn. Hận bản thân đã hôn ả, ôm ả, dịu dàng với ả, người đánh lẽ ra phải là Vũ Lục Hàn. Vì sao đến hắn cũng bị đánh lừa? Thật là một cú lừa ngoạn mục! Nếu không phải vì ả đột nhiên vắng mặt quá lâu, đến bao giờ hắn mới nhận ra điều ấy?

“Vũ Lục Hàn đâu?”, hắn hít vào một hơi đầy không khí để không mất bình tĩnh, nhưng giọng hắn vẫn run lên và đáng sợ. Vũ Lam quỳ xuống khóc, chỉ lắc đầu, và xin lỗi.

“Cô im đi! Vũ Lục Hàn đâu rồi?”

Biểu hiện của ả chỉ khiến hắn càng thêm giận giữ. Hắn lao đến, ấn thẳng Vũ Lam vào bức tường cạnh đó với sức mạnh của lòng oán hận, “Cô đã làm gì Vũ Lục Hàn?”

“Vũ Lục Hàn, Vũ Lục Hàn…”, Vương Vũ Lam đột nhiên bật cười, bao sự sợ hãi, hối lỗi vừa rồi không đâu bay biến hết, “Anh một câu Vũ Lục Hàn, hai câu Vũ Lục Hàn, nhưng ngay cả tôi đóng giả Vũ Lục Hàn từ sáng đến giờ, anh còn không biết. Anh là bạn trai tốt quá nhỉ?”

Vương Vũ Lam mỉa mai hắn. Tóc Đỏ bùng lên một ngọn lửa, xắn tay áo định xông tới: “Để tôi cho cô ta một trận!” – Ai ngờ chạy được hai bước thì Triệu Minh giữ lại. Cô nàng Chủ tịch tuy không biết chuyện gì xảy ra, nhưng cũng phần nào đoán ra kẻ vẫn lén lút đi gặp em trai mình, nay đã ở kia, giả danh bạn cô từ sáng đến giờ. Chính cô cũng muốn biết ả đã làm gì Vũ Lục Hàn, chỉ e rằng ả không chịu nói với thái độ như vậy. Đây cũng là lần đầu tiên Triệu Minh nhìn thấy người luôn điềm tĩnh như Hàm Vũ Phong, khi nổi giận lại đáng sợ đến vậy. Dù chỉ đứng nhìn và không thể can thiệp, Triệu Minh cũng không nén nổi bị rùng mình.

“Tại sao? Tại sao hả?”, hắn rít lên, uy hiếp ả bằng sát khí đang tỏa ra quanh mình. Vũ Lam trong lòng cực kì sợ hãi, tim đập mạnh, hơi thở dồn dập, nhưng vẫn cố trợn mắt nhìn hắn, tỏ ra không vừa.

“Tôi đã cho cô mọi thứ cô cần. Cô còn muốn gì ở tôi?”, hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt ngông nghênh của Vũ Lam, tự cười mình bấy lâu nay lại không nhìn ra bản chất của cô gái này,

“Tôi muốn anh. Tôi muốn anh!”, Vũ Lam bất cần hét lên thật lớn, “Tôi biết anh vẫn yêu tôi. Tôi biết anh chỉ yêu cô ta vì cô ta giống tôi mà thôi. Tôi biết hết! Vì sao anh lại dày vò tôi như thế? Đồ khốn!”

“Cô nhầm rồi”, hắn nhếch môi cười. Ả ớn lạnh. Thà rằng không có nụ cười ấy, ả còn cảm thấy dễ chịu.”Vũ Lục Hàn không giống cô. Vũ Lục Hàn không có điểm nào giống cô hết. Cô, đừng nghĩ rằng mình có thể sánh được với Vũ Lục Hàn dù chỉ một chút! Cô, không bao giờ bằng được người tôi yêu…”

Vũ Lam trợn mắt. Một gương mặt đàn bà đáng sợ.

“Cruella de Vil sẽ phải gọi con mụ này bằng cụ!”, Trần Hải Minh không kiêng nể, nói lớn, “Cô giấu Vũ Lục Hàn đi đâu rồi? Tôi sẽ truy tố cô vì tội bắt cóc đấy, mụ già ạ!”

“Anh câm đi!”, Vũ Lam quay phắt sang, hét lên với Tóc Đỏ, “Loại đàn ông như anh đừng mơ nói chuyện với tôi!”

“Vũ Lục Hàn ở đâu?”, hắn đã hết kiên nhẫn, không ngại ngần một lần nữa dí Vương Vũ Lam vào bức tường đá. Làm náo loạn sân bay là điều hắn không hề muốn. Nhưng dù bảo vệ sân bay có đến lôi hắn đi, hắn nhất định phải làm cô ả khai ra bằng được, ả đã làm gì Vũ Lục Hàn. Vũ Lam chậm rãi quay đầu nhìn hắn, không vừa, cũng nhếch môi lên cười với hắn.

“Con bạn gái yêu quý của anh, giờ này chắc đang chết rũ ở cái bệnh viện nào rồi! Well played…”

Hàm Vũ Phong rụng rời chân tay, ngay lập tức quay đi, chạy thật nhanh về phía cửa ra sân bay. Vương Vũ Lam khuỵu gối, trượt xuống khỏi bờ tường, người đau ê ẩm. Hàm Vũ Phong làm ả đau. Làm ả rất đau. Hắn đã thay đổi rồi! Ngày trước, James của ả chưa bao giờ dám làm đau ả, dù chỉ một chút. James của ả cũng chưa bao giờ dám nói với ả những điều không thật như vậy! Không thể, không thể nào! Đã đi xa đến mức này rồi,không thể nào chịu bỏ cuộc như vậy!

“Đi tìm luật sư đi, Cruella”, Trần Hải Minh mặt đỏ như gấc vì giận, nhưng lại giữ được thái độ rất chừng mực, “Tôi nhất định sẽ dìm cô xuống đáy, để cô sống, nhưng phải xin được chết!”

“Mày hãy về lo rửa chân cho mẹ mày đi”, Vũ Lam đưa mắt về phía Trần Hải Minh, sự căm hận hiện rõ trong đáy mắt. “Không có việc gì Vũ Lam này không dám làm!”

“Được rồi, để xem cô làm được gì”, Tóc Đỏ ngồi xổm nhìn ả, cười khẩy, “Để đi đến nước này, trong tay cô đã không còn gì nữa rồi…”

“Mày…”

“Anh xin lỗi, Triệu Minh”, Tóc Đỏ đứng dậy, quay lưng đi như chẳng có ai ở đó, “Anh nghĩ anh đã mất hết điểm trong mắt em với màn kịch vừa rồi… Dù sao thì, hôm nay có lẽ phải hoãn chuyến đi Anh lại thôi…”

“Không… không sao”, Triệu Minh đáp, vẫn còn liếc mắt nhìn Vũ Lam. Ả như một bệnh nhân điên dại, mái tóc rũ rượi, khuôn mặt đỏ bừng, nhếch nhác và nhem nhuốc vì nước mắt, quần áo xộc xệch, ngồi bệt xuống và thở hổn hển. Có một vài vị khách nhìn theo bàn tán. Trần Hải Minh từ chối sự can thiệp của các nhân viên sân bay, cứ như vậy xách hành lí của hắn, của mình, kéo tay Triệu Minh bỏ về một mạch.

Vũ Lam nhìn theo những bóng người vừa đi, uất ức gào lên một tiếng. Ả không thể làm gì được họ. Ả không thể làm. Tất cả, tất cả bởi vì ả đã sơ suất trong vài phút. Đổ bể, đổ bể hết rồi…


Vũ Lam chạy nhanh vào vệ sinh sân bay, chui vào một buồng khóa kín rồi móc ngay điện thoại. Là số điện thoại ả không bao giờ lưu, nhưng lại ghi nhớ những số cuối.

“Gọi làm cái gì thế hả, đồ đần độn!”, ả quát ngay vào điện thoại, bởi đầu dây bên kia chính là Triệu Dương.

“Bà đã làm gì vậy?”, Triệu Dương gào lên, “Tại sao bà lại làm trò tiểu nhân, vô đạo đức như thế? Bà đã làm gì gia đình Vũ Lục Hàn?”

“Thằng điên!”, ả rít lên, “Cậu muốn cái gì? Tôi giúp cậu giữ chân con bé đó ở nhà, cậu còn hạch sách gì tôi nữa? Để tôi yên, chúng ta cắt đứt quan hệ!”

“Bà mới là đồ điên!”, Triệu Dương không ngần ngại quát thẳng, “Bà có biết mẹ Vũ Lục Hàn đang đối mặt với cái chết không? Bà đã giở trò gì? Bà đã làm gì?”

“Đừng gọi một quý cô là bà, thưa Quý ngài Bú Sữa Mẹ!”, Vũ Lam khoanh tay, biểu hiện khinh miệt, “Thứ nhất, chính cậu là người lấy trộm chìa khóa nhà của cô ta, và mang đi làm một chìa giống hệt để trao cho tôi. Thứ hai, tôi không làm gì cô ta, hay bà già của cô ta. Là người tôi thuê đến bắt cóc cô ta, vô tình bị bà già đó nghe thấy tiếng động, mò ra nhìn, người của tôi đành phải dọa bà ta để còn thuận đường bỏ chạy, ai bảo tim bà ta quá yếu, lại còn thò ra ngoài vào ban đêm! Này, cậu nhớ kĩ cho tôi, cậu gián tiếp tiếp tay cho kẻ lạ vào nhà cô ta dọa chết bà già nhà đó, cậu đừng hòng đổ hết tội cho tôi! Thôi cái trò đạo đức giả đó và tập trung làm anh hùng đi! Đến khi bà già đó mất, cô ta sẽ cần ai đó ôm để mà khóc đấy!”

“Bà… bà điên rồi!”, Triệu Minh lạc cả giọng. Vũ Lam vì thế biết chắc ả đã uy hiếp được một tên con trai non nớt.

“Khi nào sang Anh, tôi sẽ liên lạc với cậu. Này, cậu nhóc, cứ tin vào tôi. Cậu sẽ phải cảm ơn tôi đấy…”

“Bà thật bệnh hoạn!”

“Tôi ư? Ôi Chúa ơi…”, Vũ Lam phá lên cười, “Tôi chỉ thấy tôi là một kẻ có mục tiêu, và biết cách hoàn thành mục tiêu của mình thôi… Còn cậu, đến theo đuổi cũng vụng về. Chẳng trách cô ta nửa con mắt cũng chẳng thèm liếc…”

“Tôi… tôi sẽ báo cảnh sát… Bà đã phạm vào tội Ngộ sát, bà biết không?”

Ả bật ra tràng cười sảng khoái nhất trong đời.

“Nói chuyện với cậu vui thật… Đừng quên, tôi vẫn còn nhiều cách để đổ hết tội lỗi lên đầu cậu đấy… Cậu chưa là gì để đe dọa được tôi đâu! Và nữa, đi về học lại Luật đi…”

“Bà…”

“Nào nào, cậu em trai bé bỏng đừng để chị gái mình lo lắng”, ả chu môi lên hôn gió, nhìn nhanh giờ trên điện thoại, “Cậu lấy của tôi sáu phút đồng hồ quý giá rồi… Này, tôi sót tiền điện thoại hộ cậu đấy… Thi tốt nhé, thay mặt Vũ Lục Hàn gửi chàng trai friendzoned tội nghiệp vài ngàn nụ hôn…”

Không để Triệu Dương có cơ hội nổi khùng, ả đã nhanh chóng tắt máy, không giấu nổi nụ cười mãn nguyện. Ả thong thả bước ra khỏi buồng vệ sinh, soi gương, tự gửi cho mình nụ hôn gió, quyết định lấy mascara trong túi và đánh một chút cho hàng mi thêm dày.

“Vũ Lục Hàn ạ, cô may mắn có gương mặt giống tôi nên xinh đẹp… Nhưng lại quá ngược đãi gương mặt này, trong khi James là người yêu cái đẹp.. Chà…”, ả lẩm bẩm, hài lòng nhìn ngắm mình trong gương lần cuối, “Cứ ở đó với Quý ngài Bú Sữa Mẹ nhé. Cảm ơn vì đã tặng lại Hàm Vũ Phong cho tôi…”

Ả quay người một cách duyên dáng, ngân nga một bài hát khi đẩy cửa bước ra ngoài.

(Còn tiếp)

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự