Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 87 Chương 87

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe

Phiên bản Dịch · 5957 chữ · khoảng 21 phút đọc

Hai tiếng trước, trở về căn hộ của Trần Hải Minh. Cậu đưa hai cô gái đi một vòng quanh siêu thị ở tầng một của chuỗi căn hộ, cũng chính là siêu thị thuộc hệ thống bất động sản của Tập đoàn ACorp. Trần Hải Minh chỉ cho hai cô gái từng loại bột tốt, từng loại bơ ngon, mềm, chính hãng, và liên tục chọn các loại thực phẩm tươi sống. Triệu Minh là người chăm chú nhất, dường như việc lắng nghe và ghi nhớ những mẹo đi chợ của Trần Hải Minh khiến cô tạm thời quên đi chuyện buồn với Thư Sinh hồi nãy. Vũ Lục Hàn dù chẳng nhớ được mấy những lời Trần Hải Minh đã nói, cũng cảm thấy rất vui và mãn nguyện.

Chàng trai tóc đỏ khệ nệ bê các loại túi, mở cửa ra vào bằng chân dù vẫn phải nhờ vả Triệu Minh quẹt thẻ vào khe cửa. Vũ Lục Hàn giúp cậu dỡ đồ ra bàn, rồi cùng Triệu Minh bàn tán về những gì Tóc Đỏ sẽ làm với những nguyên liệu này.

“Chắc chắn sẽ có bánh! Moose chanh leo ư? Chừng này chanh leo có đủ không? Mình đã từng làm rồi nhưng mà…”

“Vậy ư? Mình tưởng anh ấy sẽ pha nước chanh leo”, Vũ Lục Hàn ngó nghiêng quả chanh leo trên tay, méo mó cười. Cô là kẻ duy nhất trong căn bếp này chỉ biết làm bánh bằng nồi cơm điện!

“Nè, chocolate chips, thứ này có thể đun chảy ra làm bánh chocolate…”

“Mình nghĩ là bánh quy…”, Vũ Lục Hàn một lần nữa đỏ mặt, còn Triệu Minh thích thú bật cười.

Trần Hải Minh quay trở ra, khiến hai cô gái có một tia choáng ngợp. Vũ Lục Hàn ngừng lại vài giây, nhớ lại hình ảnh của Hàm Vũ Phong trong căn bếp nhà mình ngày hôm qua, cũng áo sơ mi bừa bãi xắn tay áo lên khuỷu, nới lỏng mấy khuy áo trên ngực. Những đứa con trai tập thể hình, mặc sơ mi thế này… đẹp trai thật!

Triệu Minh cảm thấy má mình đỏ ửng lên khi Trần Hải Minh nhìn lướt qua cô bằng đôi mắt mập mờ, cuốn hút ấy. Cô hình như thấy tim mình rộn lên một chút. Thật là một cô gái dễ rung động, Triệu Minh tự trách mình. Cuối cùng, cô chỉ biết cúi gằm xuống khi Tóc Đỏ đến gần, đôi mắt cậu sáng lên trước những nguyên vật liệu bày đầy trên bàn bếp.

“Các em muốn ăn nhiều đồ ngọt, hay ăn nhiều đồ mặn?”, cậu hăng hái hỏi và chống hai tay lên bàn. Vũ Lục Hàn ậm ừ không quyết định được, Triệu Minh lí nhí một câu “Em thích ăn cả đồ mặn và ngọt.”

Vậy là cậu quyết định làm một bữa tối kiểu Âu hoành tránh kèm tráng miệng đồ ngọt.

Vũ Lục Hàn theo hướng dẫn của Tóc Đỏ, cẩn thận rửa thịt gà. Trong khi đó, Triệu Minh bắt đầu ngâm nấm và nêm nếm món súp. Trong lúc miệng còn bận rộn hướng dẫn với món súp gà nấm, tay Tóc Đỏ đã liên tục lóc cẩn thận từng miếng cá hồi ngon lành và trộn salad cá hồi. Khi đang đợi sốt ngấm vào salad, Trần Hải Minh đã thoăn thoắt làm tôm tươi, nhanh tay trụng qua nồi nước từ lúc nào đã sôi lục bục trên bếp.

“Nước cốt dừa, Triệu Minh, một phần hai cup”, Trần Hải Minh ngửi lướt qua mùi hương món súp trên bếp, không cần thử mà vẫn biết nó thiếu nguyên liệu gì. Triệu Minh làm theo răm rắp, cẩn thận rót từng tí một. Vũ Lục Hàn được giao nhiệm vụ xắt nhỏ hành tỏi để ướp gia vị cho những miếng sườn cừu. Trần Hải Minh ngay khi trụng xong tôm qua nước sôi, rất nhanh chóng hạ nồi nước vẫn còn sôi sùng sục xuống và đặt chiếc chảo sâu lòng lên trên bếp còn nóng rực.

“Thiếu ớt”, Tóc Đỏ nói, khi mùi hương của món súp bay lượn qua chiếc mũi thính của cậu. Triệu Minh vội vàng chạy đi tìm ớt, trong khi Vũ Lục Hàn xỏ tay vào chiecs găng tay nilon để trộn đều sườn cừu với gia vỉ tẩm ướp thơm lừng, chuẩn bị chính xác theo hướng dẫn của ngài Bếp trưởng.

“Đun chảy chocolate và lọc chanh dây đi, Triệu Minh”, Trần Hải Minh nói, sau đó thả một loạt đồ đã xắt hạt lựu vào chảo khiến nó bùng lên mùi thơm nghẹt thở. Vũ Lục Hàn chỉ biết tròn mắt nhìn, không hiểu cậu đã xắt nhỏ những thứ gì trong chiếc chảo kia. Không chỉ thơm, mà thứ đang được đảo nóng kia trông vô cùng bắt mắt. Dù đang làm món khác, Tóc Đỏ vẫn chỉ dẫn chính xác những việc hai cô gái cần làm. Lúc này, Triệu Minh đang chuẩn bị cho món bánh tráng miệng, còn Vũ Lục Hàn đặt nóng lò nướng sườn cừu.

Điện thoại reo, Vũ Lục Hàn vội vàng rút tay ra khỏi găng tay nilon nhưng vẫn không thể với được điện thoại. Trần Hải Minh không ngần ngại xoay người, từ phía sau luồn tay vào túi áo cô lấy ra chiếc điệm thoại đang kêu ầm ĩ. Vũ Lục Hàn quá ngại để nói cảm ơn một cách tử tế. Chàng trai tóc đỏ giúp cô nhận cuộc gọi, và cô dùng vai để kẹp chiếc điện thoại vào tai.

“Anh à? Vâng, em ở nhà anh Hải Minh…”

“Cứ như đang dự thi Master Chef vậy”, Triệu Minh quay sang nói với Bếp trưởng khi cậu giúp cô đánh bông lòng trắng trứng. Trần Hải Minh bật cười, quả thật tác phong của cậu giống như một bếp trưởng nhà hàng đang thể hiện tài năng nhờ vào sự giúp đỡ của hai phụ bếp. Vũ Lục Hàn có một giây lơ đãng, liếc nhìn hai người bạn, hí hửng cười. Cô vô tình vặn lò quá nóng, đến nỗi hơi nóng phả cả vào mặt, giật mình hô lên:

“Ôi chết, nóng quá!”

Triệu Minh nghe thấy, vội vàng chạy lại xem xét, bị một phen hết hồn, tưởng cô bị bỏng. Vũ Lục Hàn đỏ mặt lùi lại, thấy Triệu Minh chỉnh lò quá tay, bị rối lên nói lung tung hết cả. Rốt cuộc, lại đến Bếp trưởng phải ra tay, chỉnh lò nướng vừa vặn, một tay nhét sườn nướng vào bếp thuần thục. Đến lúc này, Vũ Lục Hàn alo vài tiếng, mới nhận ra Hàm Vũ Phong đã tắt máy từ đời nào!

“Anh ấy nói gì nhỉ, em quên mất rồi!”, cô gái nhỏ thành thật thú nhận, hai má hồng lên. Trần Hải Minh vừa cười, vừa đổ chocolate vào hỗn hợp làm bánh, tỏ ra bình thản:

“Cứ làm tiếp đi. Khi cậu ta đến đây, đồ ăn sẵn sàng là vừa!”

“Anh ấy cũng sẽ đến hả?”, Vũ Lục Hàn ngạc nhiên hỏi lại, ngây ngô thở phào. Cô đã nghĩ đến chuyện học lỏm bí quyết làm bánh, và làm ngay rồi mang bánh về cho Hàm Vũ Phong. Cô không biết bao giờ hắn xong công việc, hắn chỉ nói nếu không về kịp, hắn sẽ nhờ Juliano chuẩn bị cho cô một bữa đồ ăn Pháp thịnh soạn. Nghĩ đến chuyện hắn đã xong việc, đang trên đường tới đây, Vũ Lục Hàn ngâm nga một bài hát trẻ con và vui vẻ thử súp.

Chỉ có Trần Hải Minh nén tiếng thở dài, lắc đầu nguầy nguậy. Hàm Vũ Phong còn lâu mới để yên khi Vũ Lục Hàn vẫn đang ở nhà cậu. Dù có ăn hay không, việc hắn mang cái xác to bự của mình đến là việc hiển nhiên rồi. Lần này cậu tự tiện đưa hai cô gái về nhà mở tiệc mà không thèm báo một tiếng cho bạn trai của người nào đấy. Phen này, xem ra lãnh đủ rồi!

Chuông cửa vang lên thật dữ dội. Vũ Lục Hàn biết là Hàm Vũ Phong đã đến, hưng phấn hô lên “Để em mở cửa”. Cô rất ngạc nhiên khi Tóc Đỏ ủ rũ đi ra, nói một câu làm cô chột dạ:

“Em lùi lại nhé. Khi nào tôi mở cửa thì cứ lao ra ôm lấy người bấm chuông cửa. Tính mạng của tôi phụ thuộc vào độ nhanh của em đấy…”

Vũ Lục Hàn vừa hồi hộp, vừa tò mò không hiểu vì sao Trần Hải Minh lại nói như vậy. Cô nhón chân ngó qua vai chàng Bếp trưởng, còn thấy hình như… cậu hít một hơi can đảm trước khi mở cánh cửa kia!

Cửa vừa mở, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Vũ Lục Hàn đã thấy Trần Hải Minh ngồi sụp xuống. Hàm Vũ Phong hiện ra trước cửa, mặt đỏ bừng, đấm hụt một cú trên không khi tên bạn thân đột ngột ngồi xuống. Vũ Lục Hàn quên hẳn lời Tóc Đỏ dặn dò, toe toét cười chạy ra nhìn hắn:

“Anh đến đúng lúc quá! Bọn em chỉ đợi anh để ăn tối thôi đấy!”

“Thế à”, hắn lạnh lùng đáp lại, nheo mắt nhìn cô, rồi đưa mắt tìm ngay tên bạn vừa vội vàng trốn sau lưng… Vũ Lục Hàn.

“A surprise dinner!”, Trần Hải Minh méo mó cười, hô lên như thể đây là việc đã có chủ định. Hàm Vũ Phong nhếch miệng cười, khuôn mặt đáng sợ hầm hầm lao về phía Tóc Đỏ.

“Last dinner for an asshole”, hắn đáp lại như vậy, hung hăng giơ nắm đấm lên. Vũ Lục Hàn không kịp nắm bắt câu chuyện bởi cuộc hội thoại bằng tiếng Anh diễn ra quá nhanh, rất ngây thơ túm lấy ngực áo của hắn, cười tươi như thể thế giới này không có chiến tranh:

“Anh Hải Minh dạy em nướng thịt, nấu súp đấy. Nếu lần này thành công, ngày nào em cũng sẽ nấu cho anh!”

“Dạy… cơ à?”, hắn liếc mắt nhìn sang cậu bạn thân – kẻ đã kịp đứng cách xa vài chục bước chân. Tóc Đỏ còn đang luống cuống chưa kịp thanh minh, thì từ trong nhà, vị cứu tinh Triệu Minh xuất hiện. Chờ lâu không thấy mọi người quay lại bếp, nàng Chủ tịch đã luống cuống với món hạt dẻ cười. Nhìn thấy Hàm Vũ Phong, Triệu Minh hạ giọng cười, tỏ ra điềm tĩnh như vẻ ngoài vốn có của mình:

“Chào anh! Hi vọng anh vẫn nhớ, em là Triệu Minh…”

“Chào cô”, Hàm Vũ Phong đáp lại bằng giọng nói lạnh lẽo, liếc xéo qua chàng Bếp trưởng với khuôn mặt méo xẹo đứng giữa nhà. Thật may là có Triệu Minh, bởi nhìn thấy một cô gái nữa ở cùng Vũ Lục Hàn trong căn hộ này, cơn thịnh nộ vì ghen tuông của hắn giảm xuống chỉ còn một nửa. Nếu chỉ có Vũ Lục Hàn và Trần Hải Minh trong căn hộ này, không hiểu tên tóc đỏ phải chạy đi đâu mới thoát được đây!

Bữa tối với sự giúp đỡ của hai cô gái, hoàn thành trong vòng hơn một tiếng với đủ các món khai vị, món chính, đến tráng miệng. Mở đầu là salad, với sự kết hợp của xà lách, xoài, rau thơm, cá hồi, trộn đều với sốt nước mắm. Dưới bàn tay điêu luyện của ngài Master Chef, món salad có đầy đủ vị chua của xoài, vị thơm bùi của rau, vị ngọt thanh béo ngậy của cá hồi, không hề tanh, với nước mắm là chất xúc tác đẩy mạnh cảm nhận mùi vị. Ngay sau đó, mỗi người thưởng thức một bát súp gà kiểu Thái. Nước gà thơm ngậy kèm mùi hương đặc trưng của nấm, chanh, và vị cay tê nhè nhẹ đầu lưỡi kèm mùi thơm của nước cốt dừa, món súp không thể hoàn hảo hơn được nữa. Có hai món chính đều dùng đến sốt wasabi được đích thân Trần Hải Minh làm, là món sườn cừu nướng sốt wasiba, ăn kèm hạt dẻ cười với nước sốt miso. Món còn lại là tôm tươi trụng nước sôi, đảo qua với bơ, rưới sốt wasabi kèm chanh tươi. Khi kết thúc bữa chính, họ có thể tráng miệng với bánh pudding chanh dây chocolate. Trần Hải Minh không ngần ngại mang ra một chai Barcadi Breczer để pha chế thành loại rượu cocktail “pina colada” nổi tiếng.

“Em uống ít thôi”, Hàm Vũ Phong nhắc nhở Vũ Lục Hàn. Barcadi là rượu mạnh. Tuy Vũ Lục Hàn gật đầu đồng tình, nhưng cô lại uống tận ba ly rượu. Khi chưa thấy Triệu Minh vui, cô vẫn còn đòi uống tiếp. Không hiểu ai đã nhồi nhét vào đầu cô cái suy nghĩ “bạn bè cùng uống rượu với nhau mới thấy hết buồn”. Cô cũng từng rất buồn, cho đến khi uống rượu vào, hai tư ly rượu, chẳng còn biết buồn bã là gì nữa. Hàm Vũ Phong nghiêm túc giành lấy vài ly từ tay cô, nhưng chỉ uống đỡ cô được đúng một ly rượu. Vũ Lục Hàn nóng người, mặt đỏ, to gan chẳng cần biết Hàm Vũ Phong là ai nữa! Hắn giành của cô một ly, cô chộp lấy ly của hắn và uống bù lại một ly. Trần Hải Minh dù cũng có ý ngăn cản hai cô gái trẻ đang bá cổ nhau uống rượu, rốt cuộc lại bị Triệu Minh lôi kéo.

“Để các cô gái tự nhiên đi”, Tóc Đỏ kéo tay ngài Adam ra một góc. Đôi mắt ngài cứ dính lấy Vũ Lục Hàn với vẻ mặt ăn tươi nuốt sống, “Tôi mang họ về đây cũng vì muốn làm họ vui lên thôi! Có một số chuyện buồn đã xảy ra rồi…”

Hai chàng trai, mỗi người một ly cocktail, tựa mình trên lan can của khu căn hộ cao cấp. Hàm Vũ Phong không hiểu chuyện, chỉ hướng tầm mắt vào trong nhà, nơi hắn vẫn nhìn thấy Vũ Lục Hàn.

“Chuyện buồn đã xảy ra? Vì sao Vũ Lục Hàn không nói với tôi?”

“Không, chẳng liên quan đến cô ấy đâu”, Trần Hải Minh bật cười, “Tiểu Hàn chỉ muốn cô bạn thân của mình vui lên thôi. Chuyện buồn xảy ra với cô nàng kia kìa.”

Cậu nhìn về phía Triệu Minh. Hai cô gái đang ngồi cười đùa, dưới sàn nhà, tựa lưng vào chiếc ghế salon mềm mại, với chai rượu đặt ở giữa họ. Hắn quay người đi, phì cười khó hiểu:

“Cô gái đó đâu phải bạn thân của Vũ Lục Hàn!”

“Nhưng rõ ràng đã khiến Tiểu Hàn phải lo lắng rồi đấy thôi!”, Tóc Đỏ vặc lại. Hắn im lặng, cuối cùng cũng chịu bật ra một câu hỏi:

“Chuyện gì đã xảy ra?”

“Tôi nghĩ là Hoàng Lâm đã chia tay với cô gái ấy”, Tóc Đỏ nhấp một ngụm rượu nhỏ, “Chiều nay ở chỗ hắn ta, tôi bắt gặp cô gái này đi ra khỏi văn phòng hắn, khuôn mặt cứ như bị khiển trách trừ lương. Hỏi một hồi hắn mới khai, đang tán tỉnh cô gái ấy thì phát hiện cô ấy trúng tuyển làm nhân viên của mình. Cậu ta chỉ đơn giản không thích tán tỉnh người làm việc cho mình, nên đá ngay lập tức. Chỉ tiếc là, hình như cô gái ấy đã kịp thích cậu ta rồi…”

“Chỉ vậy thôi à…”, Hàm Vũ Phong chống hai tay lên thanh lan can kim loại, phóng tầm mắt về phía xa, “Yêu đương kiểu cậu ta biết đến bao giờ mới lấy được vợ…”

“Này, cậu có biết chuyện cậu ta quan hệ với Tiểu Bạch Thảo không?”

Phụt. Hàm Vũ Phong ho sặc sụa, bỗng nhiên thấy rượu cay nồng. Hắn cúi đầu hít vài hơi thật dài, ho thêm vài tiếng, trừng mắt nhìn kẻ vừa thốt ra như thể kẻ đó vừa động chạm đến gia đình hắn.

“Cậu nghiêm túc đấy à?”

“Chu Bạch Thảo chưa thừa nhận, tôi chẳng dám hỏi. Nhưng Hoàng Lâm đã thú nhận rồi…”, Tóc Đỏ không ngạc nhiên trước phản ứng của Hàm Vũ Phong. Lần đầu nghe chính miệng Hoàng Lâm nói ra điều đó, nếu cậu đang uống rượu, cậu cũng đã phun hết ra bàn rồi.

“Từ bao giờ?”, hắn che giấu giọng nói bàng hoàng nhưng tròng mắt lại giãn ra hết cỡ. Tóc Đỏ đột nhiên không nhớ ra nổi mình gặp mặt hai người ấy trong quán bar vào thời điểm nào, nhún vai “Cách đây vài ngày.”

“Bọn họ quan hệ cách đây vài ngày?”

“Không, tôi nghe điều đó cách đây vài ngày. Chuyện quan hệ có lẽ đã xảy ra được khoảng một tuần rồi. Không biết có còn tiếp diễn không…”

“Chúa ơi, bọn họ điên rồi…”, Hàm Vũ Phong lầm bầm. Trước giờ, hắn có chết cũng không tin nổi Chu Bạch Thảo sẽ lên giường với Hoàng Lâm. Chẳng ai tin nổi Hoàng Lâm sẽ lên giường với Chu Bạch Thảo. Nàng là người tôn thờ chủ nghĩa hoàn hảo, trừ Hàm Vũ Phong ra, một nửa của một nửa con mắt cũng chưa hề liếc nhìn một tên con trai nào. Hoàng Lâm là kẻ tôn thờ chủ nghĩa phóng khoáng, đối với mọi cô gái đều tán tỉnh, lả lơi, chỉ riêng mình nàng tiểu thư họ Chu với cậu không hề có sức hấp dẫn. Điều đó khiến họ làm bạn tám năm trời. Vậy mà, bùm, bọn họ đột nhiên vượt lên trên rào cản bạn bè, dọa Trần Hải Minh và Hàm Vũ Phong một phen đau tim phát khiếp!

“Lâu lắm không tụ tập, không thể tin hai đứa nó đã dám to gan như thế…”, Tóc Đỏ nhíu mày, uống hết cạn ly cocktail.

“Tôi cũng vậy, gặp riêng Hoàng Lâm cũng lâu lắm rồi…”, Hàm Vũ Phong uống đè một ngụm rượu to để át đi cái cay xè nơi cổ họng, “Lần cuối gặp cậu ta có lẽ là ở buổi ra mắt sách. Không thể tin nổi…”

“Cốc cốc cốc!”, Vũ Lục Hàn đập vào cửa kính ban công, rú lên rất to bắt chước xe cứu hỏa, “Có ai ở nhà không? Tôi cần đến bệnh viện đây…”

“Cô ấy say rồi”, Hàm Vũ Phong liếc xéo cậu bạn thân, quay lại mở cửa trước khi cô gái nhỏ “phi thân” vào cánh cửa kính. “Em thật sự không biết nghe lời một chút nào!”

“Anh có biết bọn em uống hết rồi không?”, Vũ Lục Hàn cười phá lên, hào hứng vớ lấy chai rượu. Quả thật là hết sạch!

“Này, có chuyện gì vậy?”, Trần Hải Minh giật mình khi nhìn thấy Triệu Minh nằm sõng soài dưới sàn nhà, mặt đỏ ửng lên. Vũ Lục Hàn chạy đến chỗ cậu, rất tự nhiên khoác vai cậu, khúc khích cười:

“Công chúa cần có giường để ngủ. Phiền anh… đêm nay ngủ trong bếp đi nhé!”

“Chúa ơi, em lại đây!”, Hàm Vũ Phong bực mình kéo Vũ Lục Hàn lại khi thấy cô quá say, hắn ôm cô trong lòng và nói với Tóc Đỏ:

“Tôi đưa cô ấy về. Cậu nếu đánh thức được “nàng công chúa” kia thì đưa người ta về nhé. Vũ Lục Hàn sẽ rất lo lắng nếu tỉnh lại đấy.”

“Biết rồi, tôi đưa đến đây, tôi sẽ đưa về! Đi cẩn thận, mặt cậu cũng đang đỏ lên đấy!”

“Cậu cũng chẳng khá hơn đâu”, hắn nhoẻn miệng cười, một tay bế thốc Vũ Lục Hàn lên vai. Hắn dùng tay còn lại thu dọn đồ đạc của cô, quay lại chào cậu bạn thân theo kiểu cao bồi Mỹ và mở cửa ra về. Dù cửa đã đóng lại, Trần Hải Minh vẫn còn nghe tiếng Vũ Lục Hàn la oai oái vọng vào từ hành lang.

“Đúng là sai lầm khi mời lũ này một chai rượu mạnh”, Tóc Đỏ lầm bầm, ngồi xổm bên cạnh cô nàng đang say khướt nằm bẹp dưới sàn nhà mình. Triệu Minh có vẻ đã ngủ, ngủ rất ngon. Cậu lay vai cô, gọi mấy tiếng, cô chỉ đáp lại bằng vài từ chẳng rõ chữ, rồi lại ngủ. Trần Hải Minh bật cười, đành bế cô đặt lên ghế, cởi ngay áo khoác của mình đắp lên người cô, rồi thu dọn những ly rượu. Ôi, rửa bát… Chàng bếp trưởng ngán ngẩm nhìn vào trong bếp. Lúc tàn tiệc, phần dọn dẹp là phần muôn đời chẳng ai muốn làm!

“Nếu em không chịu im đi, anh sẽ bị bắt về đồn vì tưởng là bắt cóc em đấy!”, Hàm Vũ Phong đe dọa Vũ Lục Hàn. Hắn gọi điện yêu cầu Juliano lấy chiếc xe của mình trong hầm xe ở công ty đến đây, hắn muốn đích thân lái xe đưa cô về. Hắn có ý định đưa cô tới căn nhà ở ngoại ô, vì cô say xỉn như vậy mang về khách sạn sẽ không được hay cho lắm. Hàm Vũ Phong để Vũ Lục Hàn ngồi trên ghế gỗ trong lúc chờ đợi người tài xế mang xe đến đây. Dù thế, Vũ Lục Hàn vẫn là kẻ không biết điều, liên tục đứng dậy bám vào vai hắn và nói những thứ không thể tưởng tượng nổi:

“Anh có biết đêm nay sẽ có tuyết không? Em nghe nói mấy cửa hàng bán hoa quả đang thừa thùng xốp…”

“Sao anh không nhuộm tóc đen nhỉ? Như vậy mới đứng đắn chứ? Ối chà, người ta mất bao nhiêu tiền đi nhuộm tóc vàng đấy…”

“Nhìn này, áo vest của anh dính bụi rồi. Để em lau đi cho… xem nào, anh thích lau bằng lá ngắt trên cây hay lá nhặt dưới đất…?”

“Em phiền phức quá!”, Hàm Vũ Phong túm lấy hai tay cô khi cô đang mân mê vạt áo vest của mình. Có một chút phấn khích khi Vũ Lục Hàn cứ ***ng chạm như vậy, vì thế, hắn không ngần ngại ấn cô vào bức tường phía sau và hôn ngấu nghiến. Vũ Lục Hàn định kêu ầm lên, nhưng rồi thấy… thích, nhào đến ôm lấy cổ hắn và đáp trả mãnh liệt. Không ổn rồi, Hàm Vũ Phong tự tát mình vài chục phát trong tâm tưởng, ở nơi công cộng thế này mà cô dám mãnh liệt như thế, hắn biết phải làm sao bây giờ!

Tiếng động cơ xe đột ngột cắt ngang nụ hôn của hắn. Hắn nhận ra Juliano đã mang chiếc Aventador đến cho mình, lập tức dùng hai tay bám chặt lấy vai cô và cương quyết đẩy ra. Vũ Lục Hàn cũng bất ngờ không kém, nhưng vẫn chẳng chịu tỉnh rượu, khúc khích cười. Môi cô bị hôn cho sưng mọng lên, bỗng nhiên quá đỗi hấp dẫn. Hắn đã nhìn cô không rời mắt, người nóng bừng, đầu chỉ muốn nổ tung vì quá nóng! Hắn nắm lấy tay cô kéo về phía chiếc xe, mở cửa và để cô vào xe rồi đóng ngay lập tức. Juliano chào hắn, với một sự ngượng ngùng được che giấu khá vụng về. Hàm Vũ Phong chống hai tay lên cửa kính xe, thở dốc mất một lúc. Mãi cho đến khi Vũ Lục Hàn nghịch ngợm gõ lên kính xe từ bên trong, hắn mới bừng tỉnh và lên tiếng chào người tài xế Thụy Sỹ bằng giọng Anh khàn khàn.

“Cảm ơn”, hắn nói khi ngồi vào xe, “Anh tìm cách về được chứ?”

“Đừng lo cho tôi, thưa ngài”, Juliano hắng giọng, “Chúc ngài một buổi tối tốt lành.”

Thật may vì anh ta không thêm Vũ Lục Hàn vào trong câu nói vừa rồi. Nóng thật! Hàm Vũ Phong lại cởi áo khoác, mở bung hai cúc áo sơ mi, vừa lái xe vừa kéo tay áo lên tận ngang bắp.

“Nóng quá rồi đấy!”, Vũ Lục Hàn cũng hô lên, kéo phéc mơ tuya áo khoác. Hắn giật mình bất ngờ, đưa tay sang chặn lại, bàn tay chạm vào tay cô bị giật điện tê nhè nhẹ.

“Em. Ngồi im! Sự an toàn của chúng ta… tùy thuộc vào em đấy”, hắn cũng không hiểu mình vừa nói gì nữa, không dám quay sang nhìn vào mắt Vũ Lục Hàn. Cô gật đầu ngây ngô cười, nằm tụt người xuống dưới ghế như lúc đi xem phim ma ở rạp chiếu phim. Chín giờ hơn, đường phố vãn dần. Hắn phóng xe như điên về căn biệt thự toàn kính. Lâu lắm rồi họ không ở đây, cánh cửa vẫn nhiệt liệt chào đón họ. Hắn cho xe đi thẳng vào gara, dừng lại ở vị trí quen thuộc và hít một hơi trước khi mở cửa cho Vũ Lục Hàn. Cô chậm chạp chui ra khỏi xe, ngó nghiêng xung quanh rồi ngúng nguẩy bước đi xiêu vẹo:

“Về nhà rồi!”, cô hô lên rất to trước những chiếc xe trong gara. Vũ Lục Hàn mơ hồ nhận ra căn nhà ngoại ô, cảm thấy phấn khích, chạy ngay về phía cánh cửa kính dẫn lên phòng khách, suýt nữa đâm sầm vào tường nếu Hàm Vũ Phong không kéo lại.

“Em mỗi khi say thật vô cùng khó chịu!”, hắn không ngần ngại mắng cô, “Đi tắm rồi ngủ ngay lập tức, nhớ đấy!”

“Tắm à… Được rồi, chúng ta đi tắm!”, Vũ Lục Hàn hào hứng đồng tình, bám lấy hắn đi uốn éo lên căn nhà chính. Hàm Vũ Phong dù đã ôm lấy cô dìu lên, cũng không thể nào đỡ được cô gái nhỏ đang trong cơn say rượu.

“Thà em cứ ngủ đi còn hơn”, hắn đau khổ cằn nhằn.

“Người ta chẳng buồn ngủ!”, cô vênh mặt đáp lại. Cô đẩy hắn ra và lao thẳng vào phòng tắm. Trước khi hắn định làm gì, cô đã cởi sạch đồ và mở vòi hoa sen. Hàm Vũ Phong đỏ mặt, vừa ngại vừa tức, chỉ biết đứng bên ngoài liên tục nhắc cô dùng nước nóng!

“Quần áo!”, Vũ Lục Hàn ra lệnh như một bà hoàng, gõ liên tục vào cửa nhà tắm. Hắn đang loanh quanh ngay bên ngoài, giật mình không biết cô để đồ ở đâu, liền lao thẳng vào tủ quần áo của mình và rút bừa một cái áo.

“Đồ lót của em đâu?”, cô rú ầm lên khi chỉ nhận được một cái áo, của hắn. Hàm Vũ Phong lại đỏ mặt, lần đầu tiên bị con gái chọc cho lúng túng như thế, lớn tiếng để át đi ngại ngùng:

“Đó là tội của em không chịu chuẩn bị đồ trước khi tắm! Mặc vào rồi tự đi lên tìm!”

“Anh chẳng hữu dụng gì cả…”, Vũ Lục Hàn lầm bầm, chẳng thấy ngại ngùng gì hết, mặc độc chiếc áo len to tướng của hắn, mở cửa đứng nhìn hắn có vẻ giận dỗi. Áo len của hắn chỉ vừa đủ che hết “vài chỗ cần thiết”, trong khi hắn đang vô cùng ngại ngùng, mặt đỏ không chỉ vì say rượu, người nóng bừng lên, thì cô lại tung tăng nhảy chân sáo lên tầng. Hàm Vũ Phong dán mắt vào thân hình bé nhỏ của cô, chỉ đến khi không thể thấy cô trong tầm mắt được nữa mới bừng tỉnh, lao thẳng vào nhà tắm. Chúa ơi, Hàm Vũ Phong, mày có đi lễ một nghìn lần ở nhà thờ cũng không rửa hết tội được mất!

Vũ Lục Hàn chỉ đến khi tắm xong mới bắt đầu ngấm cơn say. Cô nằm lăn ra giữa giường một cách ngang ngược, cuộn người ôm lấy chăn, mắt nhắm nghiền. Hàm Vũ Phong tắm xong, mặc áo choàng tắm đi thẳng lên gác. Hắn đứng sững lại khi thấy Vũ Lục Hàn mất trật tự như vậy, người lại nóng lên ngay lập tức. Vũ Lục Hàn đột nhiên xoay người, mắt nhắm mắt mở nhìn hắn, hai má cứ hồng lên rất đáng yêu, vì rượu.

“Tắt đèn cho em đi!”, cô nhõng nhẽo cằn nhằn. Đúng là ngang ngược, đã yêu sách và ra lệnh cho hắn suốt từ lúc về nhà đến giờ. Không hiểu vì sao bộ dạng của cô khiến cơ thể hắn tê rần như bị giật điện.

“Em… không mặc… đồ lót à?”, Hàm Vũ Phong cảm thấy mình vừa lên cơn đau tim trong giây lát khi Vũ Lục Hàn xoay người, để lộ nguyên… vòng ba của mình sau chiếc áo to của hắn. Vũ Lục Hàn vùi đầu vào chăn, uể oải trả lời:

“Sao lại phải mặc nhỉ? Anh còn chẳng mặc thứ gì tử tế trên người cơ mà! Đây là nhà em!”

Lại châm chọc. Hắn nuốt khan, tự thấy mình phải vô cùng rộng lượng và yêu cô thì mới không nổi điên lên bởi mấy câu châm chọc ấy.

“Em đang ở một mình, với anh đấy.”, hắn điềm tĩnh nhắc lại, tắt đèn đi đúng với yêu cầu của cô. Vũ Lục Hàn tặc lưỡi:

“Thì sao?”

“Em không thấy rằng em đang ở cùng một người khác giới à? Dù có là người yêu em thì em cũng nên cảnh giác chứ?”, hắn khẽ nhếch môi cười, như tự nói với bản thân nhiều hơn. Hắn mang trong mình bản năng của một chàng trai phương Tây. Và nếu như hắn đang ở đất nước của mình, với người hắn yêu khiêu gợi chạy lông nhông trước mặt, hắn đã sớm… kết thúc rồi! Phải rồi, vì sao lại cứ phải nhịn thế này nhỉ…

“Này Vũ Lục Hàn, khi em còn chưa tỉnh rượu, em đừng nên nói điều gì khiến bản thân phải hối hận nữa…”

Hàm Vũ Phong nhìn cô trong bóng tối. Cô nằm nghiêng người, ngửa cổ lên nhìn hắn với đôi mắt ướt mở to phảng phất hơi rượu nồng.

“Ở với anh thì sao? Có khác gì ở với Triệu Minh đâu?”

Hàm Vũ Phong sững sờ, mọi mạch máu tê rần, từng giọt adrenaline lăn chầm chậm lên tới đỉnh đầu. Hắn điềm tĩnh nhếch môi cười, chậm rãi đi về phía cô. Cô vẫn giương mắt lên nhìn hắn, dù không có ý gì, vẫn cứ như một sự thách thức vậy.

Hàm Vũ Phong nằm xuống, chống tay xuống giường, ghé sát miệng vào môi cô. Hắn vẫn còn giữ được nụ cười, trước khi lao vào chính thức chiếm lĩnh cái miệng khó chịu của cô gái nhỏ:

“Nếu sáng mai tỉnh dậy em có hối hận, đó không còn là việc tôi cần phải lo nữa…”

Vũ Lục Hàn bất ngờ bị hắn đè xuống giường, nửa tỉnh nửa mơ, ban đầu còn chống tay lên ngực hắn để giữ khoảng cách. Hắn kéo dài nụ hôn lên tai cô, và cơ thể cô đột nhiên nóng bừng, khó chịu. Cảm giác râm ran xuất hiện, cảm giác lần đầu tiên ập đến với cô. Hắn hôn xuống cổ, bất ngờ cắn mạnh vào cổ cô. Vũ Lục Hàn giật nảy mình, rên lên một tiếng. Hắn không ngừng hôn lên cổ, vùi mình vào xương quai xanh của cô, thỏa mãn nhếch miệng cười.

“Hai thẻ vàng dẫn đến một thẻ đỏ đấy, cô gái…”, hắn thì thầm vào tai cô, bàn tay của hắn vuốt nhẹ nhàng dọc đường cong từ eo xuống hông Vũ Lục Hàn.

Cảm giác thật khó tả, cô đã gồng mình lên trước hành động lạ lẫm ấy. Hắn khiến cô thở gấp. Cô đã từ bao giờ ôm chặt lấy hắn, mọi nơi hắn chạm vào đều như có lửa đốt.

“Em… khó chịu…”, cô lẩm bẩm vào tai hắn. Hắn nở nụ cười mãn nguyện, liên tục hôn lên vành tai, hôn lên cổ, cắn nhẹ vào môi dưới của cô.

“Anh xin lỗi…”, hắn thì thầm. Vũ Lục Hàn chẳng thèm để tâm đến nữa, luồn tay vào tóc hắn, vươn người lên để được hôn lên đôi môi kiêu ngạo của Hàm Vũ Phong.

Hắn như con thú đang khát mồi, lại gặp được một kẻ tự mình dâng hiến, máu trong người cuồn cuộn chảy. Hắn muốn tan chảy vào với cô. Cứ như dù cô có ôm hắn chặt đến mấy, hắn cũng thấy không đủ.

Vũ Lục Hàn tự mình cởi bỏ chiếc áo choàng tắm của hắn. Cô run run chạm vào những bắp cơ trên ngực, trên bụng, trên tay người mình yêu. Vẫn là cảm giác râm ran chạy dài khắp cơ thể, Vũ Lục Hàn chỉ cảm thấy thoải mái khi bàn tay ấm nóng của hắn chạm vào, lướt qua. Áo len của hắn đã kéo lên đến ngang bụng cô. Cô quấn lấy hắn như cành cây leo tìm thấy giàn gỗ. Cô liên tục hôn lên môi hắn, bắt chước hắn phủ thật nhiều nụ hôn lên cổ, và quyết định cắn mạnh vào đúng nơi mà hắn đã cắn trên cổ mình. Hắn hít vào một hơi, khẽ kêu lên một tiếng, môi nhếch lên nụ cười nhẹ nhàng. Thật quyến rũ đến chết mất! Vũ Lục Hàn ngấu nghiến hôn môi hắn, tự mình tan chảy trước nụ cười bộc phát đầy nam tính của hắn. Hàm Vũ Phong đáp lại cô, từng động chạm của hắn rung động mọi dây thần kinh của Vũ Lục Hàn. Hai mươi hai năm, Vũ Lục Hàn để một chàng trai tung hoành khám phá cơ thể mình. Và cô thỏa mãn vì điều đó.

“Anh xin lỗi…”, Hàm Vũ Phong đột nhiên dừng lại khi thấy cô thở dồn dập. Vũ Lục Hàn lắc đầu, không thể nói được gì bây giờ.

“Em say rồi”, hắn cười nhẹ, hôn lên trán cô. Đôi mắt nâu khói nhìn cô say đắm. Hắn không làm gì cả.

“Em không say…”, cô lẩm bẩm, ôm lấy khuôn mặt hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn bằng cái nhìn tỉnh táo nhất.

“Em không biết em đang làm gì đâu”, hắn thì thầm. Màu nâu khói trong mắt dường như thẫm hơn. Vũ Lục Hàn nhăn mặt. Hắn đang nghĩ gì vậy? Cô đã sẵn sàng rồi.

“Em biết em muốn gì mà…”, Vũ Lục Hàn gần như nài nỉ. Hắn nhìn cô không đáp, và cô dứt khoát hôn hắn thật sâu.

“Khi tỉnh dậy vào sáng mai…”, hắn nói trong khi vẫn hôn cô, “Em sẽ không hối hận chứ?”

“Em không bao giờ hối hận”, cô kiên quyết nhìn hắn. Lúc này, cô bỗng thấy gương mặt này thật thân thương. Chưa bao giờ, nhìn vào mắt một người, cô lại thấy nhiều yêu thương dành cho mình đến vậy.

“Em yêu anh.”

Trái tim của Hàm Vũ Phong rung lên thổn thức, và sau đó tan chảy thành thứ chất lỏng đẹp đẽ, hòa tan vào cơ thể Vũ Lục Hàn.

“Anh yêu em, Vũ Lục Hàn.”

Cô nhoẻn miệng cười. Và cô tiếp tục hôn hắn.

Có thể nửa tiếng trước, cô vẫn còn say.

Nhưng ngay lúc này, cô hoàn toàn rất tỉnh.

Thứ duy nhất khiến cô say mềm,

chính là

tình yêu của Hàm Vũ Phong.

(Còn tiếp)

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự