Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Chương 2

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe

Phiên bản Dịch · 3770 chữ · khoảng 13 phút đọc

“Sao vậy, Vũ Phong? Ai đó đánh cắp mất hồn của cậu rồi à?”

Nhận ra đôi mắt ấy chỉ nhìn vào một chỗ từ lúc nãy, chàng trai với mái tóc đen nhướn mày hỏi, tay huơ huơ trước mặt bạn mình. Cậu nhìn theo hướng nhìn của bạn nhưng chẳng thấy gì khác ngoài một đám người lúc nhúc, chen chúc xem đánh nhau.

“Cô gái kia sao chưa thấy bao giờ?”, người im lặng nhất lên tiếng trả lời bạn mình. Đó là một chàng trai khoảng hai mươi lăm tuổi, tóc hơi hoe vàng, kiểu faux hawk cắt ngắn, khuôn mặt góc cạnh mạnh mẽ mang một nửa thần sắc phương Tây, với lông mày hoe vàng và đôi mắt màu nâu khói sắc sảo. Đôi mắt sâu rất cuốn hút, từ đầu đến cuối chỉ nhìn chằm chằm vào đám đông.

“Có lẽ nó là lính mới đó! Nhưng lại được ngồi uống rượu, có lẽ là lính cưng của Mama rồi…”, cô nàng tiếp viên tóc vàng uốn éo. Theo cô ta, tiếp viên ở quán bar này do Mama dẫn đầu, nhưng Mama thường gài thêm lính mới xen kẽ vào lính cũ, để từ đó dựa vào việc: nếu lính mới ngay ngày đầu đã có được khách thì hôm sau chỉ có lính mới được ra mặt tiếp khách, những người cũ phải ở bên trong ngồi chờ khách gọi theo chỉ định; và ngược lại – đó là cách lọc người của Mama. Tuy nhiên có những lúc Mama “ém người”, cưng chiều một tiếp viên mới rồi chờ đợi đến khi hài lòng thì cho cô ta “ra quân”. Cô nàng lính cưng sẽ được Mama cho phép uống rượu, hút thuốc hoặc nhảy nhót, làm tất cả những thứ mà các cô gái cho là gây hấp dẫn với đàn ông, miễn sao càng nhiều khách càng tốt. Còn những tiếp viên bình thường, nếu cố ý làm những việc đó sẽ bị phạt nặng và trừ tiền cả tháng. Các cô gái tiếp viên ở đây thậm chí có lúc nhìn cũng chẳng biết ai với ai, vì Mama thay người luân phiên và thường hay gài người mới xen lẫn vào mà không giới thiệu với ai cả. Tất cả vì muốn ngăn chặn những mối quan hệ quá thân thiết giữa những tiếp viên. Từng có hai tiếp viên vì quá thân thiết với nhau nên đã quyết định cứu bạn mình bằng cách dùng bản thân để cầu cứu khách. Vụ đó suýt vỡ lở và Mama, nếu không phải người ghê gớm và có nhiều quan hệ ngầm, đã có thể gặp rắc rối với pháp luật về tội tổ chức mua bán dâm. Sau đó, hai cô gái đáng thương đã vĩnh viễn biến mất. Thật tệ vì họ là hai con gà đẻ trứng vàng, hai mỏ vàng của Mama, nên từ lúc ấy, Mama vô cùng siết chặt và cẩn trọng. Tất cả điều đó vô tình khiến hai cô tiếp viên nghĩ rằng Vũ Lục Hàn là nữ tiếp viên mới, là lính cưng của Mama.

Vũ Lục Hàn đã chạy đi một mạch trong buổi lễ đính hôn của mình. Đó là lí do vì sao cô lại mặc chiếc váy ngắn hai dây nhỏ trắng tinh, ôm sát người, vô tình tôn lên những đường nét nữ tính của cơ thể và khiến cô đẹp đến bất ngờ. Với cô gái ngày nào cũng chỉ mặc áo phông và quần jeans nhàm chán, ngay cả việc nhìn thấy mình trong gương với chiếc váy trắng tinh cũng khiến Vũ Lục Hàn ngạc nhiên trố cả mắt. Tuy nhiên bây giờ, ở một nơi như vũ trường, trang phục của cô không còn tính chất tinh khiết và kiêu sa nữa. Dù cô không trang điểm, không đi giày cao gót, cô vẫn khiến người khác hiểu rằng mình là một tiếp viên, một tiếp viên với cách trang điểm nude và phong thái đần độn như nữ chính trong ngôn tình chỉ để câu khách mà thôi.

“Cô không biết cô ta à?”, chàng trai có gương mặt lai phương Tây hỏi lại. Hai cô nàng tiếp tân bĩu môi lắc đầu, nhún vai. Làm sao biết được chứ!

“Sao cậu để ý cô tiếp viên đó quá vậy?”, Hoàng Lâm, chàng trai có mái tóc đen thư sinh, nghiêng người nhìn bạn mình thích thú. Hàm Vũ Phong đâu có biết để ý ai bao giờ!

“Không phải cậu thích cô ta ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi đó chứ?”, Trần Hải Minh cười khúc khích, đưa tay vuốt mái tóc hung đỏ của mình.

“Các anh đừng trêu anh ấy nữa, anh ấy chỉ tò mò thôi!”, Chu Bạch Thảo, với khuôn mặt cân đối quyến rũ và mái tóc xoăn bồng bềnh, nheo mắt nhìn hai người mà cô gọi là anh, đồng thời nhích vào cạnh Hàm Vũ Phong. Cô nhìn người kế bên chờ đợi một sự đồng tình, nhưng chẳng có biểu cảm gì cả. Hắn ngồi im như tượng, chỉ một mực nhìn vào đám đông. Và bất chợt, Hàm Vũ Phong đứng bật dậy, thẳng thắn bước về chỗ nhộn nhạo ấy. Hắn làm ba người bạn của mình bất ngờ đến không kịp trở tay, chỉ biết gọi tên và mở to mắt lên nhìn theo bóng dáng đang len lỏi vào giữa đám người hiếu kì. Nhanh như khi hắn quyết định, Hàm Vũ Phong đã rẽ đám đông đến chỗ cô gái ấy.

Vũ Lục Hàn thở hổn hển, đôi mắt đỏ rơm rớm nước nhìn chằm chằm vào tên hộ pháp với ánh nhìn đầy căm giận. Tên đó đánh cô, năm ngón tay đỏ ửng trên má khiến cô tỉnh cả rượu. Thật ngu ngốc khi lại chọn nơi này để giải sầu, ngu ngốc hơn là lại uống say để bây giờ chân tay bủn rủn, đứng còn không nổi nữa là chống cự. Sau khi túm tóc cô giật lại và bị cô cắn vào bắp tay, gã dúi cô xuống đất và tát cô hai phát. Và gã cười sung sướng với ý nghĩ hành hạ được một cô nàng tiếp tân xinh đẹp.

“Mày thấy không? Hỗn với anh để làm gì! Bây giờ tạ lỗi với anh còn kịp đấy, cô em xinh đẹp ạ”, gã hộ pháp cười khùng khục. Đôi mắt gã dán chặt vào thân hình đầy đặn của Vũ Lục Hàn, chẳng hơi đâu nhìn vào đôi mắt ngấn nước đầy tức giận kia. Vũ Lục Hàn chỉ biết dùng đôi mắt làm vũ khí, căm ghét thì thào hai tiếng: “Thô bỉ!”. Ngay lập tức, mặt gã tối sầm. Gã lại lao đến tóm lấy tóc Vũ Lục Hàn, toan giật ngược lên. Một cánh tay rắn chắc găm chặt lấy bắp tay to bè của gã. Gã nhìn lên với ánh mắt giận dữ.

Chàng trai hai lăm tuổi đang đứng trước mặt gã mặc một bộ đồ đen u tối trên người, với áo sơ mi đen, quần jeans đen và motor jacket làm bằng da thật có in biểu tượng trên ngực trái, một logo rất quen nhưng gã không tài nào nhớ ra. Hắn có mái tóc faux hawk ngắn ngả màu vàng, khuôn mặt đặc những nét thu hút của phương Tây và đôi mắt màu nâu khói như muốn đâm hàng ngàn nhát dao sắc lẹm vào ngực gã. Tuy vậy gã vẫn hét lớn trước khuôn mặt trẻ măng:

“Mày là thằng nào?!!!”

Không đáp lại, Hàm Vũ Phong thẳng tay đấm mạnh vào mặt gã, khiến gã loạng choàng lùi lại phía sau. Hai hàng nước đỏ lòm chảy ra từ mũi gã. Khuôn mặt gã đỏ au như mũi của gã, tức giận nhìn chàng trai trẻ vừa đấm mình đau điếng giờ đang đứng chắn giữa gã và cô tiếp tân ngon lành kia.

“Tao nhìn thấy cô ta trước, cô ta là của tao. Mày đánh cô ta hai phát và chỉ nhận lại một phát như vậy là quá lợi. Đừng đến gần cô gái này nữa.”, Hàm Vũ Phong nói một cách chậm rãi nhưng đầy uy hiếp. Đám đông xôn xao. Chà, hóa ra là tranh giành nhau một cô tiếp viên xinh đẹp! Một số cảm thán: cô ta chẳng đẹp như mình mà cũng được cứu bởi một chàng trai hấp dẫn, công bằng ở đâu!

Gã đàn ông to béo tím tái cả mặt. Lão tức giận vì bị mất thể diện và còn mất cả miếng mồi ngon. Gã giơ chai rượu đang cầm trên tay, định uy hiếp hắn, thì bảo vệ ở đâu bỗng ập đến lôi xềnh xệch gã đi. Gã đàn ông vừa kêu la, vừa chửi rủa, vừa giãy giụa nhưng cuối cùng vẫn bị tống ra ngoài. Tất nhiên là bảo vệ phải bảo vệ cho Hàm Vũ Phong rồi.

Hàm Vũ Phong liếc nhìn Vũ Lục Hàn. Cô đang cúi đầu, một tay ôm má đỏ ửng, một tay cố lau cho hết chỗ nước đã chực chờ trên khóe mắt. Cô vừa lúng túng, vừa xấu hổ, lại vừa khó chịu khi vẫn còn men rượu đọng trong người. Đúng là sai lầm, đêm nay một ngàn lần đều là sai lầm!

Hàm Vũ Phong ngồi thấp xuống trước mặt Vũ Lục Hàn. Hắn nhướn mày khẽ nhìn cô, đưa tay kéo bàn tay cô ra để nhìn rõ mặt. Cô ngước lên nhìn hắn. Ngay lập tức, sắc mặt hắn thay đổi. Một tia bàng hoàng thoáng qua ánh mắt màu nâu khói và ngay lập tức, hắn buông tay cô rồi đứng thẳng dậy. Hắn toan rẽ đám đông tò mò để trở về chỗ ngồi của mình, nhưng rồi khựng lại. Những suy nghĩ thoáng qua đầu hắn. Hắn quay lại, tóm lấy cổ tay Vũ Lục Hàn và kéo đi. Cô vẫn bủn rủn vì rượu và má đỏ rát, choáng váng vì bị kéo bật dậy bất ngờ, ngơ ngác nhìn hắn và rồi la thảm thiết: “Thả tôi ra!” Thế đấy, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa! Vũ Lục Hàn đã cảm thấy vô cùng biết ơn bất cứ ai đấy vừa cứu cô khỏi tên béo phiền toái và bây giờ cô lại thầm rủa cho hắn chết đi. Hóa ra cũng chẳng phải nghĩ tốt cho cô một tí nào!

Hắn cứ phăm phăm kéo cô về chỗ ngồi của mình, nơi có năm cặp mắt đang nhìn hắn ngỡ ngàng và khó hiểu. Hàm Vũ Phong bình thường chẳng bao giờ động vào con gái, kể cả Chu Bạch Thảo, và bây giờ đang nắm (cổ) tay một cô gái kéo đi. Và cô gái đó còn là tiếp viên. Và còn vừa bị khách đánh dã man giữa bao nhiêu người ngoài kia. Và Hàm Vũ Phong lại che chở cho cô gái ấy !? Một loạt suy luận kinh hoàng lướt qua cái đầu của hai chàng trai đang ngồi trên ghế, khiến mắt họ trợn to và cái mồm há hốc. Hàm Vũ Phong đến gần với bạn, không giải thích một câu, tay vẫn khư khư giữ chặt lấy cổ tay cô tiếp viên đó. Vũ Lục Hàn im bặt và cúi gằm mặt khi thấy những người lạ đang nhìn mình chằm chằm, nhất là khi cô còn nhận ra ánh mắt không mấy thiện cảm của cô gái vô cùng xinh đẹp ngồi ở góc kia. Mặc dù đây là một vũ trường nhưng cô gái xinh đẹp ấy lại toát lên một khí phách rất riêng biệt, trang nhã và nổi bật hẳn lên khỏi hai cô tiếp viên đang ngồi gần đó. Cô gái xinh đẹp với mái tóc đen bồng bềnh mặc một chiếc váy quây màu đỏ, dài ngang đùi, bó sát lấy từng đường cong của cơ thể, không hề phản cảm mà vô cùng quyến rũ, kín đáo. Vũ Lục Hàn thấy, một cô gái mặc váy quây lại không hề phản cảm nhưng vô cùng hấp dẫn trong một vũ trường, không biết cô ấy có thể làm mê mệt bao nhiêu chàng trai với phong cách khôn ngoan rất riêng đó. Cô gái như vậy chắc chắn ăn đứt tất cả những cô gái xinh đẹp nhất – nhưng mặc váy quây cố ép nửa bầu ngực ra khỏi váy và khi cúi xuống có thể hở nửa mông. Trừ có điều cô ấy đang nhìn mình vô cùng khó chịu, khó chịu – Vũ Lục Hàn nghĩ. Không lẽ mình xấu quá nên cô ấy thấy mình không vừa mắt?

Hàm Vũ Phong vớ lấy một chai rượu và uống cạn. Hắn không ngồi xuống. Sau khi đặt vỏ chai rỗng xuống mặt bàn, hắn nở một nụ cười nhẹ với ba người bạn.

“Xin lỗi, tối nay tôi có hẹn rồi. Hẹn sáng mai gặp lại.”

Ba người ngỡ ngàng. Trần Hải Minh là người hoàng hồn nhanh nhất, nheo mắt nhìn Vũ Lục Hàn từ đầu đến cuối, kéo dài giọng:

“Nhìn cô ấy quen quen..”

“Đừng nhận vơ thế chứ!”, Hoàng Lâm cười gượng gạo, liếc nhìn cô gái đang cúi gằm mặt sau lưng Hàm Vũ Phong. Cậu nhận ra cô đang hơi lảo đảo vì say rượu, và hai má đỏ ửng. Nhưng cậu nghĩ rằng cô đã đổ trước anh bạn lai Tây của cậu nên mới im thin thít như vậy. Chẳng có một chút kháng cự.

“Tôi không có đùa! Nhìn cô ấy quen lắm! Này cô gái, chúng ta gặp nhau ở đâu chưa?”, chàng trai tóc đỏ Trần Hải Minh vẫn cố hỏi, nhăn nhăn trán khó chịu vì không nghĩ ra, còn cô gái kia thì mặt cứ cúi gằm xuống, chẳng nhìn rõ được.

“Cô ấy say rồi”, Hàm Vũ Phong lên tiếng, nhìn qua các bạn một lượt và dừng lại ở Chu Bạch Thảo. Cô ấy im lặng, đôi mắt vô cùng phức tạp và rõ ràng không vui vẻ gì.

“Tí nữa em có tự về được không?”, hắn hỏi.

“Em không có xe”, Chu Bạch Thảo đáp, nhìn vào hắn với cái nhìn nửa van lơn, nửa khó chịu. Cô không thích hắn bỏ cô lại một mình. Để đi với cô gái khác.

“Cậu có thể đưa cô ấy về không?”, hắn thôi nhìn Bạch Thảo, quay sang Hoàng Lâm và Trần Hải Minh. Cậu con trai tóc đen thì nhún vai ngụ ý “không phải lo”, còn chàng trai tóc đỏ Hải Minh dường như chẳng bận tâm gì, đôi mắt nheo nheo cố ghi nhận hình ảnh cô gái bé nhỏ kia để nhớ lại khoảnh khắc quen thuộc này đã xảy ra ở đâu. Quen, quen lắm…!

“Vậy cảm ơn. Có gì hãy gọi cho anh, xin phép!”, hắn nhìn lướt qua Chu Bạch Thảo trong một giây, đưa tay làm hành động chào tạm biệt và kéo cô gái Vũ Lục Hàn đi thẳng. Cô giật mình ngước lên nhìn hắn. Cô gần như lịm đi lúc đứng khép nép sau lưng “ân nhân”, bởi cô đã bắt đầu thấm mệt. Cô đã uống không biết bao nhiêu cốc rượu và đầu óc cô vừa mệt mỏi, vừa lơ mơ. Vậy mà vẫn bị lôi đi xềnh xệch, thật khổ!

Trần Hải Minh sựng người khi nhìn thấy khuôn mặt Vũ Lục Hàn, dù chỉ là nửa bên mặt. Giờ thì cậu nhận ra rồi! Cậu mới gặp cô gái này, sáng hôm nay! Chẳng trách lại quen đến thế, cô ta chẳng khác gì buổi sáng, ngoại trừ mái tóc rũ rượi, thân hình liêu xiêu lảo đảo và hai bên má đỏ ửng. Ôi, thật sự cậu mong cậu đã nhầm!

“Tôi nhớ ra cô gái ấy rồi! Tại sao cô ấy lại ở đây nhỉ?”, Trần Hải Minh hô to, rướn người nhìn theo bóng dáng váy trắng khuất đi ở phía cửa sau vũ trường. Hoàng Lâm cười khẩy, hài hước:

“Không phải cậu gặp cô tiếp viên này ở quán bar khác rồi đấy chứ? Không lẽ Vũ Phong lại vớ phải gái đã bị bạn thân sử dụng!”

“Không, đồ điên!”, Trần Hải Minh nhăn mặt, “Cô gái này chính là hôn phu tương lai của một người bạn của tôi, tôi vừa mới đến dự lễ đính hôn của họ sáng nay!”

“Anh bảo sao? Anh có chắc không?”, Chu Bạch Thảo bất ngờ lên tiếng, rướn người thật sâu về phía chàng trai tóc đỏ. Trần Hải Minh cười:

“Tôi mới hai mươi lăm tuổi, trí nhớ tôi đâu có kém! Chắc chắn là cô ấy, đúng chiếc váy ấy, đúng khuôn mặt ấy! Tôi không nhớ rõ tên nhưng hình như họ Vũ, tên Tiểu Hàn. Cô ấy làm gì mà lại vào đây nhỉ?”

“Ôi, vậy thì Vũ Phong vớ phải hoa có chủ rồi!”, Hoàng Lâm cười giòn tan, khoác vai cô tiếp viên tóc vàng bên cạnh, “Đúng là, bỗng nhiên nổi hứng nhưng lại thật đen đủi!”

“Thật nực cười! Bạn anh để vợ sắp cưới vào vũ trường, uống say không biết trời đất và ngoan ngoãn đi theo một người đàn ông khác, thật vô sỉ! Cô ta nghĩ rằng cô ta đang đắm mình trong buổi tiệc kết thúc đời độc thân sao?”, Chu Bạch Thảo khoanh tay, khuôn mặt nhăn lại đầy vẻ khó chịu và bất an. Cô dường như muốn bật dậy chạy theo Hàm Vũ Phong để lôi hắn lại, ngay khi có thể.

“Ngoan nào, anh cũng chưa thể kết luận được, có thể uống say rồi nên nhìn nhầm!”, Trần Hải Minh dỗ dành, lôi trong túi chiếc smartphone và ấn tìm tên bạn mình. “Cần phải hỏi lại cho chắc, bạn anh đâu có tệ đến mức kiếm phải cô vợ như thế chứ!”

“Đúng vậy, tốt nhất nên kiểm tra lại. Người giống người không hiếm, có khi giờ này anh ta đang ôm vợ mình trên giường ấy”, Hoàng Lâm cười nhí nhảnh. Mái tóc đen thư sinh, khuôn mặt khôi ngô trẻ măng cộng với những điệu cười khúc khích, trông cậu không khác gì những nam sinh cấp ba dù cậu đã tròn hai mươi lăm tuổi. Bởi cậu có làn môi đẹp và nụ cười thu hút nên Hoàng Lâm chẳng ngại gì không phô trương nó ra. Ấy vậy mà cậu vẫn chưa ưng ý ai – những kẻ đào hoa quá mức cũng có nỗi khổ riêng, đó là chẳng biết xung quanh mình có ai thật lòng. Nếu không có khối tài sản đáng mơ ước và gương mặt trị giá bạc tỷ này thì chắc cậu đến nước phải đăng báo tìm bạn đời mất!

“Từ Thiên”, Trần Hải Minh đang ngả người ta phía sau ghế, đưa tay vuốt ve mái tóc của cô tiếp viên ngồi cạnh mình. “Xin lỗi làm phiền cậu giờ này. Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng cậu đang ở bên cô vợ xinh xắn của cậu”, Hải Minh nói. Một quãng im lặng, và cậu sửng sốt:

“Cậu nói vợ cậu biến mất ngay sau buổi lễ á?”, câu nói ấy của Trần Hải Minh khiến mọi con mắt còn lại đổ dồn vào cậu. “Cậu chắc chứ? Vậy thì thật tệ!”

“Ý cậu là gì?”, giọng nói hoài nghi bên kia điện thoại.

“Vì tôi đang ở trong quán bar, và tôi vừa thấy một cô gái rất giống hôn phu của cậu, ngồi uống rượu say mèm, bị hiểu lầm là tiếp viên và bị người khác đánh, và bây giờ thì vi vu tận nơi nào cùng bạn thân của tôi rồi!”, Trần Hải Minh nói ra điều đó vô cùng dễ dàng, chắc chắn người nghe phải đứng hình và đau khổ. Chàng trai tóc đỏ nheo mắt: “Tôi xin chia buồn với cậu, bỏ quách con nhỏ đó đi! Trừ khi cậu đã làm nó có thai!”

“Cậu không hiểu đâu!”, giọng nói ấy bối rối, “Dù sao cũng cảm ơn cậu. Có thể cho tôi biết bạn cậu cùng cô gái kia đi đâu không?”

“Chịu thôi, chắc là khách sạn nào đấy..”, Trần Hải Minh tỏ ra đăm chiêu. “Nhưng khả năng rất lớn là khách sạn Hoàng Gia, nó thuộc chuỗi khách sạn của bạn tôi, cậu ta rất thích nơi đó”

“Cảm ơn cậu”, giọng nói bên kia điện thoại đầy não nề và cuộc nói chuyện kết thúc. Hải Minh ngắt máy, thở dài.

“Không hiểu anh bạn nào của tôi mới đang là nạn nhân!”

“Chắc chắn là anh Vũ Phong rồi!”, Chu Bạch Thảo lớn tiếng, “Anh ấy chưa bao giờ muốn lên giường với bất cứ ai cả, vậy mà đã bị con bé đó dụ dỗ! Có chồng rồi mà còn như vậy!”

“Thôi nào bé!”, Hoàng Lâm cười xuề xòa, “Có phải hắn ta sinh ra đã ghét phụ nữ đâu, chỉ là một biến cố nhỏ thay đổi hắn thôi, cũng đến lúc cần phải có người mở mắt cho hắn!”

“Nhưng không phải thế này!”, Bạch Thảo gắt gỏng, “Không phải là con bé lẳng lơ đó, không phải lúc này!”

“Sao vậy Bạch Thảo?”, Hải Minh nhướn mày, nheo mắt nhìn Chu Bạch Thảo. Cô trợn mắt thách thức nhìn lại, không giấu nổi một sự ghen tuông.

“Em… chà, không lẽ em thích thằng máu lạnh ấy?”, Hoàng Lâm tỏ rõ vẻ thích thú, nhìn Bạch Thảo nhoẻn một nụ cười tươi. Chu Bạch Thảo đỏ mặt, nhưng vẫn cố giữ vẻ cau có.

“Không phải việc của các anh đâu!”, cô quay mặt đi, khoanh tay bướng bỉnh, “Em chỉ lo rằng nếu đúng là con bé đó đã đính hôn với bạn anh mà lại còn ngoan ngoãn theo sau Vũ Phong như thế thì anh Hải Minh sẽ rất khó xử với hai người bạn của mình. Biết đâu lớn chuyện, lên báo, không tốt một tí nào!”

“Đúng là một nguy cơ”, Trần Hải Minh nhấp một ngụm rượu, “Nhưng cậu ta lớn rồi, dù có thế nào đi nữa cũng chẳng ai quật ngã được Hàm Vũ Phong. Em không cần lo xa”

“Đánh nhau với hắn ta còn chưa ai thắng nổi nữa là..”, Hoàng Lâm cười khúc khích. Cậu dường như lúc nào cũng rất vui vẻ.

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 15

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự