Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Tại sao anh lại không đồng ý làm người yêu em chứ?

Bạn đang đọc Tôi Đã Yêu Em Thật Rồi! sáng tác bởi Thanh-yên

Tiểu thuyết gốc · 1085 chữ · khoảng 5 phút đọc

Hắn lấy ánh mắt đảo một vòng lên cơ thể Lưu Xuân, mèo nhỏ này có một thân hình rất cân đối và cậu còn sở hữu một làn da trắng trẻo nên càng khiến nhìn giống một đứa trẻ vậy. Tạ Hải rất muốn chạm vào cơ thể xinh đẹp của mèo nhỏ này nhưng hắn sợ sẽ khiến cho mèo nhỏ này tỉnh giấc mất nên hắn không nghĩ đến chuyện đó nữa. Thấy Lưu Xuân đã ngủ ngon hắn mới cởi chiếc áo khoác bên ngoài đắp lên cho người nào đó đang ngủ say sưa trên ghế.Vì trong phòng có điều hòa, hắn lại sợ cậu ngủ lâu trong này sẽ bị lạnh nên hắn mới chu đáo đến thế.

Sau khi đắp áo cho Lưu Xuân xong hắn trở lại bàn làm việc của mình. Hắn phải giải cho xong đống văn kiện trên bàn vừa mới được gửi đến, hắn vừa làm vừa nhìn mèo nhỏ kia ngủ. Mỗi lần Lưu Xuân chỉ cần xoay người một chút thôi cũng đủ để hắn có thể chú ý đến cậu, Tạ Hải suốt cả một quá trình đều ngắm nhìn Lưu Xuân, có đôi lúc hắn còn đến búng vào trán cậu vài cái nữa. Thấy cậu nhăn mặt vì đau hắn không thể nào mà nhìn cười nổi, hắn rất thích nụ cười xuất hiện trên gương mặt cậu nhưng từ lúc gặp hắn cậu chưa bao giờ cười cho dù một cái. Thậm chí những câu do cậu phát ra cũng có thể đếm trên đâu ngón tay.

.....

Tiểu Trương cũng không thua kém gì với Lưu Xuân cả, Lưu Xuân bên kia thì gửi hàng ở Tạ thị một công ty nổi tiếng. Còn Tiểu Trương thì lại gửi hàng ở Trì thị một công ty chỉ đứng sau Tạ thị một chút thôi. Đến nơi cậu đậu xe bên ngoài công ty, từ đây Tiểu Trương có thể nhìn thấy Trì thị đúng là một tòa nhà to lớn. Nó cao cũng phải mấy chụp tầng như vậy, cậu nhìn mà muốn hoa cả mắt. Tiểu Trương lấy chìa khóa xe bỏ vào túi rồi bê thùng hàng đi từ từ vào trong, cậu bước trên hành lang ai cũng nhìn cậu với con mắt khác lạ. Cũng phải thôi vì nhân viên trong công ty này chưa từng thấy qua cậu mà nên mọi người nhìn cậu như vậy cũng đúng.

Tiểu Trương đến gần chỗ thang máy, thấy có chiếc sắp đóng lại cậu nhanh chóng lấy chân của mình cản lại. Vào được trong thang máy cậu bấm nút chọn tầng số 37 nơi mà tổng giám đốc công ty này đang làm việc. Rồi Tiểu Trương đứng trong thang máy chỉnh trang lại quần áo, vì lần đầu gặp tổng giám đốc của một công ty lớn thế này cậu cũng phải ăn mặt lịch sự một chút chứ. 'Ting' cửa thang máy mở ra từ trong này cậu đã có thể thấy căn phòng mà vị tổng giám đốc kia đang ngồi trong đó rồi. Tiểu Trương bước khỏi thang máy đi từ từ đến, đứng gần cánh cửa dường như cậu có thể nghe bên trong đang có tiếng cãi nhau ầm ĩ. Cậu không phải là kiểu người chuyên nghe lén người khác nên cậu đợi khi nào họ cãi xong mới bước vào.

Tiêu Tuyết thật sự rất tức giận vì cái gì mà Trì Tuyên không muốn làm bạn trai của cô chứ, lần nào cô ngỏ ý muốn hắn làm bạn trai mình nhưng luôn luôn bị thất bại. Vì sao chứ? Cô đã giúp hắn nhiều vậy mà, đúng là cô được tiếng như bây giờ là nhờ hắn nâng đỡ lên nhưng vậy thì đã sao, cái cô muốn là hắn làm người yêu cô hơn kìa. Cô đã giúp hắn nhiều chuyện vì chỉ muốn hắn làm người yêu của mình thôi chứ không muốn gì khác nữa cả:

"Tại sao anh lại không đồng ý làm người yêu em chứ?"

Trì Tuyên gương mặt vẫn cứ bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, hắn nãy giờ vẫn không để ý đến một lời nói nào của Tiêu Tuyết cả. Hắn giúp cô nổi tiếng như ngày hôm nay vì hắn chỉ thấy cô tốt bụng với hắn nên mới làm vậy để đền đáp những việc cô đã làm cho hắn thôi chứ hắn tuyệt đối không hề có cảm giác gì đối với cô cả. Hắn là vậy đấy người nào tốt với mình hắn sẽ đối đãi họ đặt biệt hơn những người khác nên Trì Tuyên mới nâng đỡ Tiêu Tuyết thành một nữ minh tinh nổi tiếng. Trì Tuyên thấy hơi đau đầu lấy tay xoa thái dương:

"Tôi còn phải giải quyết một số công chuyện nữa nên phiền cô ra ngoài giúp cho."

Tiêu Tuyết tức giận chỉ thẳng tay vào mặt của Trì Tuyên:

"Anh..."

Cô không nhiều lời với hắn với hắn nữa mà trực tiếp đi đến cánh cửa mở mạnh nó ra, chiếc cửa bị cô đẩy mạnh quá nên đã đụng trúng người nào đó đang đứng bên ngoài. Tiểu Trương lấy tay xoa xoa chỗ bị đau một chút rồi nhìn Tiêu Tuyết. Cậu không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng có vẻ như cô đang rất tức giận, cậu thấy gương mặt đang bốc hỏa kia của Tiêu Tuyết khiến cậu cảm thấy có chút sợ không ngờ con gái lúc tức giận lại đáng sợ đến như vậy. Tiêu Tuyết không thèm để ý gì đến Tiểu Trương nữa , cô xoay người về phía bên phải đi thẳng một mạch và không hề quay đầu lại.

Tuy Tiểu Trương chỉ nhìn lướt sơ qua Tiêu Tuyết nhưng cậu có thể nhận ra đó là ai. Cô ấy không ai khác chính là nữ minh tinh đang rất nổi tiếng thời nay, cậu rất hâm mộ Tiêu Tuyết những bộ phim do cô đóng cậu đều đón xem và không hề bỏ một tập nào. Từ lâu cậu đã muốn nhìn thấy cô từ ngoài đời thật rồi nhưng cậu nghĩ ước muốn đó còn xa lắm nên không nghĩ đến nữa, nhưng hôm nay cậu đã gặp được người mà cậu đã hâm mộ rất lâu. Trong lòng cậu thật sự rất vui, vui đến nỗi nói không nên lời nữa kia mà. ​

Bạn đang đọc Tôi Đã Yêu Em Thật Rồi! sáng tác bởi Thanh-yên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Thanh-yên
Thời gian
Lượt đọc 12
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự