Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Cậu ấy đã nhường học bổng cho tớ (3)

Bạn đang đọc Tớ Thích Cậu Hơn Cả HARVARD của TrầnThuHà714

Phiên bản Convert · 1799 chữ · khoảng 8 phút đọc

Phần 3: Tẩy chay

Tớ trước khi gặp mặt lại cứ nghĩ các bạn ấy kinh khủng kì lạ như nào cơ, hóa ra các bạn ấy cũng giống đa số bạn bè tớ trước kia thôi. Ngoài việc dùng Iphone và tới trường bằng xe bốn bánh thì lúc nghỉ tập các bạn vẫn nói chuyện bằng tiếng Việt, cũng thần tượng mấy anh “ồ ba”, thậm chí trong lớp còn chia bè kết phái. Có hai phái chính, mỗi bên cùng bảo vệ một luận điểm, một phái cho rằng lớp trưởng hot hơn, phái còn lại cho rằng Cún hot hơn. Mà quên chưa kể, Cún học cùng lớp với tớ. À, bạn thần đồng kia thì không được lọt danh sách nhé, bạn ấy béo quá mà. Tớ bỏ phiếu cho Hưng, cậu ấy nhảy đẹp và rất nhiệt tình hòa đồng, đối lập với Cún, tớ chưa bao giờ thấy Cún nói chuyện với ai cả. Khổ nỗi các bạn nữ bây giờ có vẻ thích mẫu nam “nạnh nùng” hay sao mà bên của Cún đông gấp đôi bên tớ. Lớp trưởng tóc nhuộm đỏ quạch, nghịch lắm, cậu ấy đi đâu là không khí sôi động tới đấy. Có lần Hưng đi qua tớ còn bị trêu vui: “Sao đầu Thu trồng nhiều rễ tre thế?”. Tóc tớ bị cháy nắng mà, thấy mọi người cười cười tớ cũng đùa lại:

  • Đầu Hưng trông cũng giống hệt bát tiết canh ý!

Cả lớp ôm bụng nghiêng ngả, có mỗi bạn lớp trưởng là bực mình đi lên hàng đầu, chẳng hiểu sao cậu ấy lại tức nữa? Chỉ biết là sáng hôm sau đã thấy cậu ấy đổi màu tóc sang xanh lá cây. Sau buổi khai giảng là lên xếp chỗ ngồi và nghe cô nhắc nhở. Mỗi bàn hai người mà tớ chẳng có ai ngồi cùng cả, không phải vì các bạn ghét tớ chứ? Không phải đâu nhỉ? Chắc là do mọi người kết bạn với nhau hết rồi, tớ chưa kịp quen thôi. Còn hai bàn cuối cùng, một bàn Cún ngồi và một bàn trống.

  • Cún ơi tớ ngồi cạnh Cún được không?

  • Cún ơi!

Tớ gọi mà mặt Cún trông ghê lắm, còn lườn lườm nữa. Tớ hơi sợ nên đành ngồi một mình một bàn. Lúc về, cả lớp rủ nhau đi ăn, tất cả đều đi trừ bạn ấy. Vào tới quán, xem cái menu mà tớ suýt nữa trụy tim, đắt cắt cổ vậy trời? Cố gắng lắm mới làm ra vẻ bình thường được, sau đó kiếm cớ nhà có việc bận để lủi về. Sáng hôm sau Hưng thông báo hôm qua đi ăn mỗi người hết hai trăm tám, thôi đóng quỹ lớp một triệu luôn để liên hoan dần. What? Một triệu? Có nhầm không thế? Vậy mà nhìn kìa, các cậu ấy lần lượt rút ví đưa luôn, cứ như chỉ là mười ngàn thôi ấy! Tớ vinh dự được học với toàn con đại gia chăng? Tới lượt Cún, ôi thầm cầu nguyện. Không thể tin nổi, cậu ấy dù không đi ăn mà vẫn nộp tiền, chẳng thèm thắc mắc. Rốt cuộc cũng đến lượt mình, hết cách rồi, đành đứng hít một hơi thật sâu, lí nhí:

  • Tớ… có thể nào… tớ… không nộp quỹ được không? Tớ sẽ không đi ăn buổi nào cả.

Vừa dứt lời, cả lớp quay lại nhìn, cứ như kiểu tớ là sinh vật ngoài hành tinh vậy. Chưa bao giờ tớ thấy lạc lõng đến thế! Các bạn ở lớp tớ nói chung cũng không quan tâm nhiều lắm, lớp trưởng không ép nộp tiền, chỉ có điều từ hôm đó tớ bị cho ra rìa. Không ai thèm chơi hay nói chuyện với tớ cả ý. Mà thực sự tớ cũng chỉ hơi buồn xíu thôi, căn bản là nếu có chơi cũng không hợp. Các bạn nam thì chơi trò các bạn nam rồi nhé, các bạn nữa trong lớp thì suốt ngày bàn về son phấn, đồ hiệu hay những thứ hàng hiếm , rồi các thần tượng hay các bộ phim trên mạng. Thôi cũng không sao, nghỉ giữa giờ cố làm bài tập rồi về sẽ có thời gian đi ship hàng, sẽ có nhiều tiền hơn nhé. Với lại cuối học kì trường tớ phát học bổng cho top năm của lớp đó, mỗi người được một triệu, riêng phần thưởng cho người cao nhất lớp là hai triệu, cao nhất khối là năm triệu. Tớ không dám mơ được năm triệu, nhưng ít nhất vẫn mong lấy được một triệu.

Trong lớp không phải mình tớ bị tẩy chay, mà còn Cún nữa, khác là cậu ấy chủ động tẩy chay cả lớp. Có lần Cún đến muộn, tớ thấy mấy bạn nữ bàn trên buôn dưa. Hóa ra Cún bị bệnh chứ không phải cố ý, bệnh tự kỷ, ngại tiếp xúc với mọi người xung quanh. Không phải Cún không có khả năng nói, mà chỉ nói trong trường hợp bắt buộc, ví dụ thầy cô gọi lên kiểm tra bài, còn lại cậu ấy rất lười mở miệng. Nói thật lúc đầu nghe vậy tớ còn tưởng chuyện đùa, đời tớ mới nghe bệnh đau đầu sổ mũi, ung thư… chứ chưa bao giờ nghe có bênh sợ giao tiếp. Nhưng lâu dần tiếp xúc, thì ra có bệnh ấy thật. Cậu ấy cứ lủi thủi trong thế giới riêng của mình vậy, trông tội lắm.

Thỉnh thoảng đi học về, ba mẹ hay hỏi chuyện trường lớp, tớ toàn nói dối thôi, là các bạn thích con lắm. Hai người hỏi Thu quý bạn nào nhất, tớ liền trả lời là Cún, dù sao tớ và cún ngồi đối diện nhau nên tớ cũng biết về ban ấy nhiều nhất. Cún dùng ba lô màu đen, đồ dùng học tập toàn đồ xịn, tớ chưa bao giờ trông thấy những thứ đó ở các cửa hàng văn phòng phẩm thông thường cả. Cún luôn mang theo một bộ màu nước và bút chì, lúc ra chơi cậu ấy thường ngồi một góc vẽ vời.

  • Cậu vẽ đẹp quá!

Đã có lần tớ mạnh dạn bắt chuyện nhưng đáp lại chỉ là cái thái độ lạnh như tiền của cậu ấy, còn chẳng thèm ngẩng đầu lên nữa.

Chủ Nhật cuối cùng của tháng Chín là buổi họp phụ huynh. Năm nào ba tớ cũng sợ ngày này nhất vì nhiều khoản đóng góp quá, có năm nay thì ba đi và về đều rất vui vẻ. Có thể trong lúc nói chuyện với người khác, ba kẻ nhà tớ bán hàng hay sao ý, cho nên sáng hôm sau tới lớp thấy nhiều bạn đưa tớ tiền nói muốn đặt tào phớ, xoài dầm, sữa đậu. Thế là từ hôm đó tớ vừa đi học, vừa ship đồ luôn cho các bạn. Ba mẹ bảo tớ đừng làm vậy, nếu các bạn muốn ăn thì hôm nào mang tặng thôi chứ bạn bè buôn bán gì, với lại nhìn tớ ngày nào cũng lỉnh kỉnh một đống thứ ba mẹ thương. Nhưng tớ quyết định không nghe lời, các bạn có tiền mà, các bạn mua tớ bán, tớ có ăn xin ăn quỵt của ai đâu. Cũng nhờ việc này mà các bạn ít xa lánh tớ đi. Sáng thứ Năm vì nhà làm tào phớ muộn quá nên tớ luống cuống gói đồ, thế nào mà quên mang hộp bút. Tới lúc vào giờ mượn các bạn kia không ai cho, bất đắc dĩ đành quay sang bàn bên cạnh lí nhí:

  • Cún ơi tớ mượn bút. Cún ơi!

  • Cún ơi Cún…

Tớ gọi mấy lần, bởi vì Cún chưa từ chối nên vẫn tiếp túc kiên trì năn nỉ. Một hồi thì thấy cậu ấy quay sang, hơi nhíu mày. Tớ thốt thêm câu Cún ơi, mặt ai đó càng cau có. Rốt cuộc phát hiện ra, hình như cậu ấy khong thích bị gọi là Cún. Tớ lập tức đổi giọng ngọt xớt:

  • Khôi đẹp trai ơi cho Thu mượn bút nhá!

Có người mặt đỏ bừng, quay đi nhanh lắm. Nhưng may mà cậu ấy còn có lòng từ bi, ném cả hộp bút sang bàn tớ. Khôi có nhiều bút đẹp và hình thù ngộ nghĩnh thật, tớ cũng muốn có một cái như này nha. Tan học, tớ đóng nắp rồi kéo khóa cẩn thận rồi trả lại bạn. Đang định đi về thì thấy ngón trỏ của cậu ấy gõ gõ vai tớ. Kể ra thì hơi xấu hổ nhưng bằng tuổi mà cậu ấy cao hơn tớ một cái đầu. Tớ quay lại, có vẻ bạn ấy định nói gì ý, nhưng rồi lại thôi. Khôi cứ chần chừ như vậy một lúc lâu, sau cùng lấy bút ra viết viết đưa cho tớ. Nội dung của mảnh giấy đó đơn giản chỉ có vài chữ.

Đừng bán hàng trong lớp nữa, không hay.

Có gì mà không hay? Nói thật tự ái rồi nha, tớ làm phiền gì tới cậu ấy chứ? Không mua thì thôi việc gì phải phá đám như vậy? Hay là có người GATO? Tớ chạy lên trước chặn Khôi lại, liền mạch nói một hồi:

  • Cậu xấu tính thật đấy, cậu ghen ăn tức ở với tớ chứ gì, là do giờ tớ không bị tẩy chay, các bạn thích chơi với tớ nên cậu bực phải không? Đồ ích kỉ!

Khôi chẳng thèm phân bua, cậu ấy đẩy tớ sang một bên, cứ thế đi về. Chính từ giây phút đó tớ bổ sung Cún Khôi vào danh sách đen, danh sách những người Tây Thu ghét, mấy tuần liền cạch mặt không thèm nhìn cậu ấy luôn. Cho đến hôm vừa học xong tiết Sinh, thầy giáo nói thu vở bài tập chấm. Hưng bảo cần một người mang xuống văn phòng cho thầy với bạn ấy, không ai chịu nên tớ xung phong đi cùng. Xong rồi chạy lên lớp, lúc tới cửa tình cờ nghe được vài chuyện rất là hay.

  • Bạn nhìn thấy cái mặt con Thu không, lúc nó nhận được năm ngàn ý, chỉ năm ngàn thôi mà mắt sáng hơn sao.

  • Có, có nhìn thấy chứ, như vớ được vàng ý!

  • Tào phớ gì mà có năm ngàn, mình chẳng dám động vào luôn, sợ lắm!

  • Thì có ai ăn đâu, chẳng qua nhìn cái mặt nó rất thú vị, mỗi lần tới lớp thấy nó tay xách nách mang cũng rất buồn cười.

  • Ôi các nàng đã nghe chưa, biệt danh của nó là Tây Thu đấy, đen đen bẩn bẩn.

Bạn đang đọc Tớ Thích Cậu Hơn Cả HARVARD của TrầnThuHà714
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TrầnThuHà714
Phiên bản Convert
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự