Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Chờ đợi

Bạn đang đọc Tình Yêu Cùng Tên của Miêu Chi Yêu

Phiên bản Dịch · 1518 chữ · khoảng 5 phút đọc

“Tiểu Vũ, cậu lại suy nghĩ gì đó?” Thạch Tiểu Tiểu đột nhiên xuất hiện trước mặt người nào đó đang ngây ngẩn, thử gọi trở về thần trí của ai đó.

Lúc ấy Tiêu Vũ quay về trường, cùng lúc Thạch Tiểu Tiểu cũng ghi danh tại đó, vì thế hai người lại là bạn học cùng lớp.

“Ơ? Không có gì.”

“Còn không có gì, tớ gọi cậu mấy tiếng luôn đó.”

“Hở, có chuyện gì sao?”

“Đi thôi, đi thôi, đi ăn cơm chiều.”

“Ờ.” Tiêu Vũ miễn cưỡng lên tiếng, đi theo Thạch Tiểu Tiểu ra khỏi phòng học, cô quay đầu nhìn nắng chiều ngoài cửa sổ, rất hồng, giống như hôm đó, cậu ấy, đã đi hai năm rồi, cậu ấy, có khỏe không?

Tiêu Vũ cảm thấy mình rất kỳ lạ, từ khi tên kia đi rồi bản thân cô lại là lạ, chẳng lẽ ——

“Đúng rồi, nhất định là không ai cãi nhau với tớ, cuộc sống nhàm chán để lại di chứng, đúng, nhất định là vậy.” Tiêu Vũ cảm thấy sự giải thích đối với bản thân rất hoàn hảo, nhưng có người không cho là vậy.

“Tiểu Vũ, cậu nói thế là muốn thuyết phục ai hả?”

“Huh? Thuyết phục ai, tớ cần phải thuyết phục ai sao?” Tiêu Vũ nghiêng đầu nghiêm túc nói.

Tiêu đại thiếu, đừng trách tôi không giúp cậu, sự thật là cô nhóc này quá ngu ngốc. Thạch Tiểu Tiểu chán nản, trong lòng than vãn thay cho ý định tốt đẹp của ai đó. Nhưng mà như vậy cũng tốt, ít nhất tạm thời sẽ không bị người khác cuỗm mất. Nghĩ kỹ lại, có lẽ sự ngu ngốc của người nào đó cũng có chút giá trị.

“Tiểu Tiểu, sau kỳ nghỉ hè này bọn mình phải chuẩn bị thi đại học, cậu có tính toán gì chưa.” Tiêu Vũ hí hoáy tóc mình, lơ đãng mở miệng nói.

“À, chuyện này, chưa nghĩ tới, còn cậu?”

“Tớ, tớ sẽ cố gắng thi vào trường đại học tài chính và kinh tế XX, tớ rất có hứng thú với tài chính.”

Quả nhiên. Thạch Tiểu Tiểu lấy tay sờ má, nhịn không được khâm phục ai đó ngay cả điều này cũng đoán trước được, xem ra cô nhóc này không trốn được bao lâu nữa đâu.

“Này này, Tiểu Tiểu, cậu có nghe tớ nói không.”

“Có, có, tớ đang nghe.”

“Tớ nghe nói trường đó…”

Cởi bỏ bộ đồng phục non trẻ thay bằng trang phục thiếu nữ xinh đẹp, Tiêu Vũ toại nguyện bước vào con đường tri thức mà mình hằng ước mong.

“Tiểu Tiểu, vì sao cậu cũng ghi danh vào trường này thế?” Tiêu Vũ nghi hoặc nhìn cô bạn thân, hỏi ra chuyện mình luôn muốn hỏi, “Cậu không phải muốn đến thành phố gần bờ biển ư?”

“Chuyện này ——” Đương nhiên là bị một đại ma vương nào đó uy hiếp rồi, nhưng lời này không thể nói ra, “Đương nhiên là vì cậu ở đây mà.” Ặc, buồn nôn muốn chết, Thạch Tiểu Tiểu cố nén cảm giác nôn mửa, cười mỉm nói.

“Thật sao, tớ yêu cậu chết mất, Tiểu Tiểu cậu tốt nhất.” Tiêu Vũ cảm động ôm Thạch Tiểu Tiểu đang cười hơi cứng nhắc.

Haiz, thật sự là đứa trẻ đơn thuần mà, cũng khó trách cậu ta bảo mình trông chừng. Thạch Tiểu Tiểu sờ cái đầu nào đó đang chui trong lòng mình, cô yêu chiều nói thầm trong lòng.

“Tiểu Tiểu, cậu nói xem chúng ta nên tham gia vào câu lạc bộ nào.”

“Cậu thích cái nào thì tham gia cái ấy.” Ngay cả việc này cũng hỏi, mình thật sự mang số phận bảo mẫu rồi.

“Ừm ~ nhưng mà cái nào tớ cũng muốn tham gia cả.” Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nào đó nhăn nhúm lại.

Thạch Tiểu Tiểu liếc mắt nhìn đơn đăng ký trong tay người nào đó, câu lạc bộ kịch nói, câu lạc bộ trà đạo, câu lạc bộ phim hoạt hình, câu lạc bộ Taekwondo…

Trời ơi, nhiều như vậy, sở thích của cô nhóc này nhiều loại thế?

“Cái này đi.” Thạch Tiểu Tiểu tiện tay rút ra một tờ nằm trong đống đơn đăng ký, thay ai đó quyết định.

“Hở? Câu lạc bộ kịch nói.”

“Phải, cái đó đi.”

“Nhưng mà ——” Người nào đó nhìn những đơn đăng ký khác trong tay, có chút không nỡ nói.

“Còn nói nữa thì cậu tự chọn đi.” Thật là nhiều lời thừa thải.

“Được, tớ biết rồi, vậy câu lạc bộ kịch nói đi, tớ đi nộp đơn đăng ký đây, à, Tiểu Tiểu, cậu muốn đến câu lạc bộ nào?” Người nào đó chạy vài bước đột nhiên nhận ra quay đầu lại hỏi.

Còn cần phải nói à, đương nhiên là cái đó rồi.

Nhìn thấy trong tay có thêm một tờ đăng ký giống y như đúc, người nào đó vui vẻ nói: “Tiểu Tiểu, cậu cũng chọn giống tớ à, thật tốt quá, sau này chúng ta có thể ở chung mỗi ngày.”

Đã ở chung với nhau suốt, cùng trường cùng lớp cộng thêm cùng ký túc xá, hiện tại ngay cả câu lạc bộ cũng ở chung, mình thật sự thành toàn chức bảo mẫu rồi. Thạch Tiểu Tiểu tự giễu trong lòng, nhưng trông thấy nụ cười tươi tắn của ai đó, cô cảm thấy tất cả đều đáng giá, chỉ cần Tiêu Vũ vui là được rồi, ai bảo cậu là bạn thân của tớ.

Trải qua cuộc phỏng vấn đơn giản, Tiêu Vũ và Thạch Tiểu Tiểu đều thuận lợi gia nhập câu lạc bộ kịch nói, bắt đầu cuộc sống đại học muôn màu muôn vẻ của hai cô.

“Bạn học Tiêu Vũ, xin bạn nhận lấy cái này.”

“Ơ?” Nhìn thấy bức thư đưa đến trước mắt, Tiêu Vũ nghi hoặc nhìn sang Thạch Tiểu Tiểu đứng bên cạnh hỏi, “Tiểu Tiểu, là ý gì thế?”

Lại nữa rồi. Thạch Tiểu Tiểu lấy tay bóp trán, đau đầu không thôi. Từ sau khi cô nhóc này thể hiện tài năng ở câu lạc bộ kịch nói, chuyện như vậy nhìn mãi quen mắt, nhưng đều bị cô âm thầm giấu đi, nhưng hôm nay ——

Cô liếc mắt đánh giá anh chàng nam sinh trước mắt, ừm, tướng mạo tuấn tú, dáng người không tồi, đáng tiếc —— Tiểu Tiểu âm thầm thương hại anh chàng nam sinh này, nhưng lời từ chối vẫn phải nói ra.

“Vị bạn học này, anh lấy thư về đi, cô ấy sẽ không nhận đâu.”

“Là vậy à. Thế làm quen bạn bè chắc được nhỉ, tôi tên là Lâm Phong.”

Không biết có phải là ảo giác của cô không, Tiểu Tiểu cảm thấy anh chàng nam sinh tên là Lâm Phong kia hình như chẳng có chút cảm xúc hợp với người vừa bị từ chối, ngược lại bình thản chấp nhận.

Tiểu Tiểu ngờ vực nhìn sắc mặt tươi cười của anh ta, cô hơi ngẩn ngơ.

“Tiêu Vũ, cuối tuần chúng ta cùng đi chơi nhé.” Lâm Phong đã coi như quen thân với hai cô, mở lời mời mọc.

“Ừm, chuyện này…”

“Tiểu Tiểu, cùng đi, được không.” Nhìn thấy sắc mặt khó xử của Tiêu Vũ, Lâm Phong vui vẻ lên tiếng thay cô.

Thạch Tiểu Tiểu vốn muốn dứt khoát từ chối, nhưng khi tiếp xúc với đôi mắt to lóng lánh mong chờ của Tiêu Vũ, cô chỉ có thể lựa chọn đồng ý.

“Yeah!”

Hồ ly! Nhìn thấy khuôn mặt nào đó đắc ý, Tiểu Tiểu nhịn không được oán thầm.

“Tôi nói cho anh biết, anh không có hy vọng đâu, đừng lãng phí thời gian.” Thừa dịp ai đó đang chơi vui vẻ, Tiểu Tiểu cảnh cáo người bên cạnh.

“Tôi cũng không nghĩ vậy.” Người kia lại nói như đã tính trước mọi việc.

“Anh ——”

“A, đẹp quá, Tiểu Tiểu, cậu mau đến xem, chỗ này đẹp quá.”

“Ừ ừ, tớ qua ngay.” Thạch Tiểu Tiểu vừa bất đắc dĩ nhận lời, vừa không quên tiếp tục cảnh cáo, “Tôi nói cho anh biết, anh tốt nhất bỏ cuộc sớm đi, bằng không chờ cậu ta đến đây, anh sẽ ——”

“Cậu ta?”

A, nguy rồi, lộ tẩy, thật là, mình quan tâm con hồ ly này làm gì.

“À, không có gì, chúng ta đến bên kia đi.”

Lâm Phong nghi ngờ nhìn Tiểu Tiểu vội vàng chạy đi, trong lòng anh ta có nghi hoặc nhưng không để ý, dù sao mục đích của anh ta…

“Tiểu Tiểu mau qua đây —— ơ?”

“Sao thế?” Tiểu Tiểu vội vàng tới nơi trông thấy Tiêu Vũ sững sờ đứng tại chỗ, cô hỏi.

“Hình như tớ thấy cậu ấy.”

“Cậu ấy? Ai?”

“Không, có lẽ tớ nhìn nhầm rồi, lại đây chúng ta tiếp tục chơi đi.”

Cậu ta? Chẳng lẽ cậu ta đã trở lại rồi?

Bạn đang đọc Tình Yêu Cùng Tên của Miêu Chi Yêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự