Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Chương 6

Bạn đang đọc Tình Yêu Bay Lượn của Lê Tiêm

Phiên bản Dịch · 1395 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Cậu nói cái gì? Cho cậu nói lại lần nữa." Trên trán Đường Tuấn Bác nổi lên gân xanh, tay nắm thành quyền, anh rất nhẫn nại mới không đánh Tư Luật một quyền.

"Tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ ràng." Vẻ mặt Tư Luật phong kinh vân đạm* nói.

(*) Phong kinh vân đạm: Điềm nhiên, nhẹ nhàng như mây, như gió

"Con mẹ nó!" Đường Tuấn Bác rốt cuộc nhịn không được nữa chửi ầm lên."Nhứ Tiệp là tới đây tìm người anh trai này nghỉ phép, tại sao hành lý của em ấy lại ở nhà cậu? Cái gì mà nói em ấy ở chỗ của cậu là tốt? Tôi nhổ vào! Cậu cho rằng tôi không biết cậu đang suy nghĩ cái gì à? Cậu cho là tôi ngu à! Phùng Tư Luật, tôi biết rõ những gì cậu nghĩ trong đầu"

"Tôi chỉ muốn ở chung một chỗ với Nhứ Tiệp nhiều hơn mà thôi." Tư luật nói rõ ràng mạch lạc.

Đường Tuấn Bác đánh vào mặt bàn, đồ trên bàn vì anh đánh mạnh mà rung lên.

"Tôi không phải gọi em gái tới để cùng cậu bồi dưỡng tình cảm! Tôi muốn em ấy nghỉ ngơi, nghỉ ngơi cậu có hiểu hay không? Chính là không cần phiền lòng chuyện gì cả, nhàn nhã hưởng thụ cuộc sống, cậu đang giở trò quỷ gì vậy!"

"Tôi cũng nghỉ ngơi." Tư Luật khẽ mỉm cười."Cậu bận rộn, tôi biết, tôi có thể đảm nhiệm tiếp các cô ấy giúp cậu, mang các cô ấy đến các thành phố chơi." Nghỉ hè mới bắt đầu, anh có gần hai tháng để chung đụng cùng Nhứ Tiệp.

Chưa bao giờ biết trái tim của anh sẽ vì một cô gái mà đập mạnh như vậy.

Từ xa, anh nhìn một người mảnh mai đang chạy về phía bọn anh, ngũ quan tinh xảo dáng người mềm mại, làm anh không cầm lòng được mà xuất hiện loại tình cảm này -- cho dù khi đó bọn họ không quen nhau, thì ánh mắt của anh cũng bị cô hấp dẫn.

Cô nhào vào trong ngực bạn tốt, khiến ngực anh đau đớn một trận, cảm giác không vui tràn ngập trong ngực. Không nói với nhau một câu, hai người vẫn là người xa lạ, anh muốn độc chiếm cô một mình, khi biết cô là em gái trong miệng bạn tốt thì anh cũng không khách khí!

Chỉ cần nhìn một lần, thì anh biết, cô gái gọi là Diệp Nhứ Tiệp này, chính là người mà anh - Phùng Tư Luật này muốn!

"Tôi nhổ vào." Đường Tuấn Bác không nhịn được khinh bỉ anh. "Tư Luật, biết cậu sáu năm, bây giờ mới biết cậu là loại người trong ngoài không đồng nhất như vậy!"

"Bác, tôi đi thẳng vào vấn đề luôn, tôi thích Nhứ Tiệp." Tư Luật thẳng thắn nói. "Ngay từ cái nhìn đầu tiên, trực giác nói cho tôi biết, chính là cô ấy -- người phụ nữ của tôi."

Đường Tuấn Bác quả thật nghe không lọt. "Tôi quản cái gì trực giác của cậu! Nhứ Tiệp mới mười bảy tuổi, mười bảy tuổi đó! Một cô bé thôi, cậu sẽ làm gì với em ấy, phiền lòng đợi khi em ấy hai mươi tuổi được không? Hiện tại, để cho em ấy làm một học sinh trung học đơn thuần được không, không cần đưa móng vuốt của cậu về phía em gái thuần khiết của tôi. Tư Luật, Nhứ Tiệp không chịu nổi trò chơi tình yêu của cậu!"

"Tôi rất nghiêm túc." Vẻ mặt của anh nghiêm túc nói. "Tôi không đùa giỡn."

"Tư Luật --"

"Nếu mà tôi muốn chơi trò chơi tình cảm với Nhứ Tiệp, tôi sẽ không báo cho cậu biết, hiện tại thấy cậu là anh trai của Nhứ Tiệp, tôi mới thông báo cậu một tiếng, đối với Nhứ Tiệp, tôi xin thề! Bất luận cậu đồng ý hay không, đều không thể ngăn cản được quyết tâm của tôi." Tư Luật nói lời thề son sắt*.

(*) Lời thề son sắt: lời hứa không bao giờ thay đổi.

Đường Tuấn Bác thở dài thỏa hiệp. Quen biết Tư Luật nhiều năm, sao không biết tính tình của cậu ấy? Không có gì cậu ấy không làm được, chỉ là cậu ấy muốn hay không.

Thái độ của Tư luật luôn luôn là có cũng được mà không có cũng không sao, ngoại trừ một số ít việc cậu ấy phải toàn lực ứng phó, cậu ấy là một người rất ít muốn cái gì, muốn làm cho mình trở thành một người bình thường, nhưng chính cậu ấy là người đã tài giỏi từ nhỏ.

"Tôi thật sự rất ngạc nhiên về tình cảm của cậu, tại sao lại là Nhứ Tiệp.... ...."

"Không có vì sao, tôi chỉ biết, ánh mắt của tôi không thể rời khỏi được cô ấy." Tư Luật cười gượng nói. "Tôi đã thấy có những người phụ nữ đẹp hơn, tinh tế, dịu dàng hơn cô ấy, nhưng những người này không khiến tôi có cảm giác, chỉ có Nhứ Tiệp, chỉ một lần gặp mặt đó, để cho tôi không kìm lòng được trao tình cảm cho cô ấy."

Đường Tuấn Bác thất thần, anh thật không ngờ mới gặp Nhứ Tiệp một lần mà Tư Luật đã có tình cảm với cô ấy. Trời ạ, đây là thật sao? Tư Luật cậu ấy.... ......Thật sự nghiêm túc?!

Anh nghiêm túc suy nghĩ, anh nâng em ấy trên bàn tay còn sợ đau, sợ người đàn ông khác cướp em ấy đi, không bằng giao em ấy cho Tư Luật. Lấy sự hiểu biết của anh với Tư Luật, cậu ấy là người, không yêu thì thôi, một khi yêu liền trở nên điên cuồng.

Đó cũng là điều mà anh cảm thấy bái phục Tư Luật, bằng giá trị con người hiện nay của

Tư Luật, với những người phụ nữ chủ động, cậu ấy đều bỏ mặt, không có chút dấu hiệu động lòng nào.

"Nếu cậu nghiêm túc, như vậy, tôi sẽ không ngăn cản việc cậu theo đuổi Nhứ Tiệp." Đường Tuấn Bác khó khăn mở miệng. Giao em gái cho Tư Luật, thật không biết có phải là quyết định sáng suốt hay không.

Mắt Tư Luật sáng lên, trên mặt hiện lên vui sướng.

"Cám ơn cậu." Anh cảm kích từ đáy lòng. Muốn nhận được sự đồng ý từ người bảo vệ cô sư tử nhỏ này, tiếp tục sự nghiệp bảo vệ cô sư tử nhỏ, là một nhiệm vụ không thể nào.

Chỉ là---

Tư Luật không khỏi mỉm cười, so sánh Nhứ Tiệp mảnh mai với sư tử nhỏ, thật sự không phù hợp với hình tượng của cô ấy!

Cô ấy như một con cừu ngoan ngoãn, dịu dàng đáng yêu.

Nghĩ đến vẻ mặt đáng yêu của cô ấy, anh không khỏi nở nụ cười dịu dàng.

Anh biết cô sẽ vô cùng ngạc nhiên khi anh mang hành lý giúp cô, mang một bộ dáng thụ sủng nhược kinh* cùng vẻ mặt ngượng ngùng, định cầm lại hành lý, nhưng lại sợ ánh mắt nóng bỏng của anh, cúi đầu thẹn thùng, không dám nhìn anh một cái.

(*) Thụ sủng kinh nhược: được sủng ái mà lo sợ

Nhớ lại vẻ mặt thẹn thùng của cô, trong tim không khỏi xuất hiện nhu tình. Anh thầm nghĩ sẽ cưng chìu cô thật tốt, thương cô, yêu cô cả đời, để cho cô vĩnh viễn vui sướng cười thật tươi với anh.

"Này, Tư Luật." Đường Tuấn Bác nhìn bộ dáng như đi vào cõi thần tiên của anh, bắt đầu không thoải mái trong lòng, không khỏi nhắc nhở bạn tốt. "Tôi nhắc nhở cậu! Nhứ Tiệp mới mười bảy tuổi, cậu đừng làm bậy với em ấy, nếu cậu dám làm bậy, cho dù đánh thua cậu, tôi cũng đánh cậu một trận."

Tư Luật nhíu mày, cười như không cười nhìn bạn tốt một cái, cười nhạo một tiếng.

Chỉ cần anh muốn, có gì là anh không làm được?

Bất quá điều kiện đầu tiên là, hành động của anh, được Nhứ Tiệp đồng ý.

Anh tuyệt đối không miễn cưỡng cô ấy.

Bạn đang đọc Tình Yêu Bay Lượn của Lê Tiêm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự