Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 28 Chương 28

Bạn đang đọc Tình Yêu Bay Lượn của Lê Tiêm

Phiên bản Dịch · 2605 chữ · khoảng 9 phút đọc

Nhứ Tiệp bước vào phòng học, khiến các bạn học trong lớp vốn ồn ào an tĩnh lại, mỗi người giương mắt nhìn cô cười khanh khách với bọn họ, dịu dàng chào buổi sáng. . . . . .

"A! Nhứ Tiệp trở lại!" Một bạn học nam nói to, không thể tin được dụi mắt.

"Chào buổi sáng!" Nhứ Tiệp cười cùng mọi người chào hỏi.

Cách biệt một tháng, thật làm cho người ta nhớ nhung ——

"A, Nhứ Tiệp. . . . . ." Mấy bạn học nữ vây quanh ôm lấy cô. "Chúng mình đều sắp bị cậu hù chết! Cậu tốt chứ? Có bị thương không?"

"Mình xem một chút, Mình xem một chút, —— nguy hiểm thật tóc của cậu không bị cắt quá nhiều, đại hạnh trong bất hạnh (trong cái rủi có cái may)!" Một người bạn học nữ trong đó sờ tóc của cô, xác định tóc của cô vẫn như cũ phủ xuống vai, mới thở dài một hơi.

"A, Nhứ Tiệp ——" một bạn học nam khoa trương nhào lên, vốn định ôm cô, lại bị người một bên cầm kiếm chờ làm thịt Tích Vĩ dọa cho phải rụt về. "Á! Tô Tích Vĩ, khách khí!

Mình chỉ muốn biểu hiện một chút nhớ nhung với Nhứ Tiệp mà thôi."

"Ah, mình cũng chỉ là yêu kiếm mà thôi, dùng máu con trai cho nó ăn, khiến nó hấp thu nhật nguyệt tinh hoa mà thôi." Tích Vĩ nhếch khóe miệng, cười thật đáng yêu.

"Chờ một chút, chờ một chút, mình có vấn đề muốn hỏi Nhứ Tiệp xinh đẹp của chúng ta." Bạn học nam thần bí kéo Nhứ Tiệp qua kề một bên tai nói nhỏ, lập tức, tất cả nam sinh cũng vây lại.

"Ah, hỏi một chút thôi mà, thật, chỉ là hỏi một chút, bạn không cần sợ, chúng ta sẽ không nói ra đâu!"

"Đúng đúng đúng, Nhứ Tiệp đừng sợ, chúng ta chỉ là tò mò! Chúng ta cùng đám nữ sinh kia không giống nhau, sẽ không nói ra đâu!"

Nhứ Tiệp bị các nam sinh vây quanh, dở khóc dở cười nhìn bọn họ một người một người nói một câu, giành phát biểu ý kiến.

Tình huống như thế cô cũng không xa lạ, ba năm qua, bọn họ vẫn cùng cô chơi như vậy, không có ác ý, chỉ là chơi thật vui thôi! Cho nên bọn họ cũng không sợ.

"Các cậu muốn hỏi cái gì?" Cô buồn cười hỏi.

Tích Vĩ không xông vào trong vòng vây được, ở bên ngoài giậm chân.

"Các cậu lại tới! Gian trá!" Cô rống lên.

"Chính là. . . . . . Ừ. . . . . . Nhứ Tiệp, cậu ngàn vạn lần không được nghĩ chúng tớ nhiều chuyện, tớ thề. . . . . ."

"Chúng tơ chẳng qua chỉ là tò mò!" Tất cả bạn học nam đồng thanh giơ tay lên thề, chọc đám nữ sinh ở một bên xem náo nhiệt cười rất vui vẻ.

"Phốc." Nhứ Tiệp không nhịn được bật cười, nhìn nét mặt của các bạn học, cô liền không nhịn được bật cười.

Bọn họ lúc nào thì xấu hổ như vậy? Thật hiếm thấy!

"Tốt, các cậu hỏi đi." Cô cười gật đầu đồng ý.

"Sao không nói sớm!" Nam sinh dẫn đầu như trút được gánh nặng. "Nhứ Tiệp, chúng ta cũng cùng lớp ba năm, bình thường thì, chúng tớ cũng chăm sóc cậu, với những nam sinh có ý đồ bất lương với cậu chúng tớ cũng trị không dưới mười lần, không có công lao cũng có khổ lao, có đúng hay không?"

"Các cậu muốn mình mời khách sao?" Cô bừng tỉnh hiểu ra gật đầu. "Được ah, mình mời các cậu." Phải nhiều thức ăn, mới có thể làm cho nhóm người đang thời kì phát triển này ăn no.

"Ok, trước hết cám ơn cậu mời chúng tớ, bất quá mục đích của chúng tớ không phải cái này."

Nhứ Tiệp thu lại nụ cười, hoài nghi ý đồ của bọn họ. "Vậy các cậu muốn sao?"

"Không có, chúng tớ chỉ rất là hiếu kỳ, khụ khụ." Cố làm vẻ thần bí ho hai tiếng, vẻ mặt không có gì hỏi: "Cậu và người đó, ngoại hình đẹp trai, thể trạng khá tốt, thân thủ bất phàm lại là giáo viên lịch sự—— Phùng Tư Luật, có quan hệ gì?"

"Á!" Khuôn mặt nhỏ của Nhứ Tiệp đỏ lên. "Cái gì. . . . . ." Giả bộ ngu, ánh mắt không được tự nhiên nhìn quanh.

"Nói mau, chúng tớ đã sớm phát hiện, ngày đó giáo viên mới tới, sao cậu lại lộ ra vẻ mặt kia? Trước đó cậu đã biết thầy rồi, có đúng hay không? Đừng giả bộ ngu!"

Các nam sinh ép hỏi, không để cho Nhứ Tiệp có cơ hội giả bộ ngu, cố ý muốn cô nói rõ ràng.

"Nói ah, Nhứ Tiệp, các cậu là quan hệ gì?" Các nam sinh lần nữa phát huy sự ăn ý của bọn họ trong ba năm cùng lớp, nhếch môi, lộ ra hàm răng trắng toát, miệng đồng thanh ép hỏi.

"Àh. . . . . ." Nhứ Tiệp nói sang vấn đề khác: "Tớ. . . . . . Lúc nào thì chúng ta cùng nhau ăn cơm? Tớ mời khách. . . . . ."

"Mời khách là mời khách, vấn đề vẫn còn tồn tại, Nhứ Tiệp, cái vấn đề này quấy nhiễu chúng tớ gần một năm, tốt bụng một chút, trước khi tốt nghiệp nói ra đi!"

"Các cậu rất muốn biết thật sao?"

"Đúng vậy, đúng ah!" Các nam sinh gật đầu như băm tỏi.

Trong lòng Nhứ Tiệp run lên. Không phải cô trả lời, vậy giọng nói kia là của ai? Giọng điệu còn rất lạnh lùng. . . . . . Chỉ là rất quen thuộc.

"Wey wey wey!" Tích Vĩ nhỏ giọng nói với nam sinh không biết chết sống kia, "Tránh ra!"

"Tôi rất vui lòng trả lời cho các bạn."

Cộc cộc cộc—

"Ah ——" Trong mắt các nam sinh lóe lên nghi ngờ.

Giọng nói kia rất quen thuộc, hình như là —— của giáo viên bọn họ mỗi lần ở trong lớp đều bị bọn họ làm cho phát bực thì thầy sẽ biểu diễn cho bọn họ nhìn, sau đó hẹn sau khi tan học đến câu lạc bộ kiếm thuật gặp mặt!

Bọn họ không hẹn mà cùng quay đầu, nhìn thấy thầy giáo lịch sự tháo mắt kính xuống, cặp mắt kia —— quá sắc bén rồi! Sắc bén đến nỗi khiến bọn họ không tự giác mà run lẩy bẩy. . . . . . Cộng thêm trên trán của thầy ấy có gân xanh, ừ, hiện lên rồi! Đó là dấu hiệu báo trước bọn họ làm thầy phát bực rồi!

"Ah!Thầy, chúng em không phải cố ý!" Các nam sinh nhất thời tan tác như chim muông, mọi người ngoan ngoãn ngồi xuống chỗ của mình, chuyên tâm đọc sách.

"Haiz, “thầy” Phùng, em xem thầy cũng đừng dấu diếm nữa, tất cả mọi người đều ngầm hiểu rồi." Tích Vĩ thở dài nói.

Một tháng nữa là tốt nghiệp rồi, đến lúc đó, bụng Nhứ Tiệp cũng không lừa được, họ còn phải đến Italy học đại học nữa, không biết Phùng Tư Luật có chịu thả người hay không?

Cho dù muốn học tiếp, Nhứ Tiệp cũng không muốn bỏ đứa trẻ, cậu ấy tự nhận có thể học ở ngoài, còn có thể chăm sóc tốt thân thể mình.

Chỉ là Tích Vĩ rất lo lắng, ngành kiến trúc không phải là khoa chỉ cần đọc sách, thường vì báo cáo, đồ họa, mô hình mà làm cho mất ăn mất ngủ, ngày đêm điên đảo, mặc dù Nhứ Tiệp ưu tú, tác phẩm được rất nhiều giáo sư đại học tán thưởng, nhưng người nào hiểu được đây? Từ nay về sau sẽ có nhiều thách thức hơn đang đợi bọn họ.

"Tôi cũng nghĩ như vậy." Tư Luật cười nhìn vẻ mặt vô tội của Nhứ Tiệp, thái độ không tự chủ được dịu dàng.

"Àh, tớ đoán là hai người kia léng phéng qua lại." Lớp trưởng nhỏ giọng cùng người xung quanh kề tai nói nhỏ.

"Trở về chỗ ngồi." Tốt bụng không để ý tới người nào đó kề tai nói nhỏ, Tư Luật dịu dàng mỉm cười với Nhứ Tiệp.

Nhứ Tiệp ngượng ngùng cười một tiếng, chạy về vị trí.

"Nhứ Tiệp!" Tích Vĩ hoa dung thất sắc (mặt mày tái nhợt) kêu lên."Cậu còn chạy được àh?!"

"Suỵt —— nhỏ giọng một chút, Tiểu Vĩ xấu xa, cậu muốn cho mọi người đều biết à?" Cô nũng nịu nói với bạn tốt.

"Cậu có biết thân thể của cậu hay không. . . . . . Ưm. . . . . ." Tích Vĩ vốn định tiếp tục càu nhàu, lại bị Nhứ Tiệp nhét một miếng bánh vào trong miệng, không cách nào mở miệng.

"Khụ khụ, qua một tháng nữa mọi người sẽ phải tốt nghiệp, đối với nghi vấn của mọi người, tôi sẽ cho mọi người một đáp án hài lòng, chỉ là ——" Tư Luật dừng một chút, tầm mắt quét qua gương mặt tràn đầy mong đợi của đám học sinh dưới lớp, chỉ thấy bọn họ từng người một trợn to mắt, vễnh tai, chỉ sợ nghe không rõ, anh không khỏi lắc đầu bật cười.

"Tôi hi vọng những gì tôi nói hôm nay, sẽ không để cho người ngoài nghe được, nếu tôi biết ai để lộ tin tức, tôi sẽ. . . . . ." Anh không nói cho rõ ràng, chỉ là dùng ngôn ngữ tay chân để tất cả mọi người hiểu rõ, để đầu ngón tay chỉ chỉ, mọi người liền đều hiểu rỗ, tự động đóng cửa sổ lại, khóa cửa lại, mở điều hòa, nín thở ngưng thần chờ đợi anh nói rõ ràng.

Phải nói sao? Nhứ Tiệp chảy mồ hôi lạnh. Không thể nào? Muốn cùng mọi người nói chuyện của bọn họ?

Cô lại không dám nói chuyện đứa bé cho Tư Luật biết!

Nhứ Tiệp cắn môi, trừng mắt nhìn vẻ mặt cao thâm khó lường của Tư Luật trên bục.

"Rất tốt, tôi tin tưởng các bạn sẽ không nói ra." Anh hài lòng cười một tiếng, nói tiếp:

"Tin tưởng mọi người nhất định rất tò mò quan hệ của tôi với một bạn học nữ trong lớp."

Mắt liếc về phía Nhứ Tiệp đang lấy tay che miệng, ánh mắt không khỏi dịu dàng, ngu ngốc mấy cũng nhìn ra được hai người bọn họ có việc giấu diếm.

"Không sai, giống như các bạn nghĩ, quan hệ giữa chúng tôi không đơn thuần." Tư Luật thần bí cười một tiếng.

"Tớ biết ngay mà, hai người bọn họ léng phéng qua lại!" Vẻ mặt lớp trưởng "Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi" kêu to, hì hì cười đùa với vẻ mặt thẹn thùng của Nhứ Tiệp.

"Chỉ là trước hết, tôi phải nói rõ trước một chuyện, tôi cùng cô ấy quen biết là kỳ nghỉ hè năm ngoái, nói cách khác, tôi là vì bảo vệ cô ấy mà đến, có lẽ các bạn đối với cách làm của tôi có ý kiến, nhưng tôi cảm thấy, may mà tôi đến! Tôi thật sự vô cùng may mắn, tôi nghe được âm thanh từ đáy lòng mình, đuổi theo cô ấy mà đến, nếu không trong một tháng này xảy ra những việc kia, ai có thể bảo vệ cô ấy?"

"Thật là lãng mạn ——" Bạn học nữ hâm mộ kêu lên, mặt tràn đầy hâm mộ nhìn Nhứ Tiệp.

Kế tiếp tôi nên nói đến trọng điểm." Tư Luật quỷ dị cười một tiếng, giả vờ ho khan một cái.

Cười như không cười nhìn vẻ mặt hào hứng bừng bừng của học sinh dưới lớp, anh nhẹ nhàng mở miệng, "Một tháng này, cảm tạ mọi người quan tâm đã “vợ tôi” cùng giữ kín bí mật, cũng cám ơn các bạn học nam trong lớp đã “thương yêu” vợ tôi, chỉ là! Người phụ nữ của tôi muốn tôi cưng chiều, còn dư lại một tháng, hi vọng các bạn nên quản lý tốt tay của mình, nếu không —— chúng ta sẽ gặp nhau ở câu lạc bộ kiếm thuật."

Nhất thời, cả lớp sửng sờ, chỉ ngoại trừ vẻ mặt tràn đầy ngượng ngùng của Nhứ Tiệp cùng vẻ mặt nhàm chán của Tích Vĩ.

"Giả bộ thần tiên, hừ!" Tích Vĩ khinh thường hừ một tiếng.

Chuyện này có phải quá mạnh mẽ không? Nhứ Tiệp mang thai có phải là đại sự không?!

Quá ngạc nhiên mà!

"Ah, vợ tôi——"

"Tớ nghe không hiểu, thầy, đừng dùng thể văn ngôn (ngôn ngữ cổ xưa - trong các tác phẩm cổ xưa)."

"Không thể nào ——còn giả sao?"

Chỉ chốc lát sau, mọi người bắt đầu xôn xao.

Kết quả ngoài dự đoán, cho dù ai cũng không nghĩ đến quan hệ của bọn họ sẽ là như thế. . . . . .Àh. . . . . . Không đơn thuần.

"Nói trắng ra một chút, là bọn họ sớm kết hôn áh..., đần! Đồ không có khả năng thưởng thức cái đẹp." Tích Vĩ không nhìn được nói. "Năm ngoái ngày 14 tháng 2, ngay cả tớ cũng lừa gạt, thật không phải là bạn chí cốt!"

"Tiểu Vĩ! Cậu mới không có khả năng thường thức cái đẹp." Nhứ Tiệp đỏ mặt trách cứ.

"Oa ——" Tích Vĩ há hốc mồm, nhìn Nhứ Tiệp mắc cỡ gần như bất tỉnh.

"Trời ơi, có người lừa gạt chúng ta len lén kết hôn!" Có người tuôn ra bất mãn rống giận.

"Không công bằng, không công bằng! Mình không có đến uống rượu mừng."

"Náo động phòng, náo động phòng!"

Bắt đầu có người cổ võ.

Bọn học sinh nghĩ rõ ràng là lừa đảo, nhưng Tư Luật chỉ là cười.

"Chỉ cần trước khi tới buổi lễ tốt nghiệp, nếu chuyện này không đưa tới sóng gió gì trong trường, tôi liền mời các bạn học ăn đồ Nhật."

"Oa ——"

Tư Luật hào phóng như vậy khiến cả lớp sững sờ, liên tục gật đầu không ngừng.

"Chúc mừng cậu! Nhứ Tiệp, tìm được một ông chồng tốt."

Bạn học nữ vây Nhứ Tiệp lại, nói.

Tư Luật không có nói người cùng kết hôn với anh là ai, nhưng mọi người đều biết, người đó chính là Nhứ Tiệp.

"Tô Tích Vĩ nhất định có không ít chỗ tốt." Có người đột nhiên nghĩ đến.

"Đối với chuyện này! Cậu ấy làm sao có thể không biết nội tình được! Tô Tích Vĩ! Nói, cậu sau lưng chúng tớ rốt cuộc được bao nhiêu lợi lộc? Nói mau!"

"Mình. . . . . ." Tích Vĩ nhìn bạn học phẫn nộ muốn đánh cô, trong khoảng thời gian ngắn không biết nói lại thế nào.

Chột dạ, cô được ăn miễn phí không ít bữa tiệc lớn á..., cho dù thường ngày giọng nói của cô là lớn nhất nhưng cũng không dám nói lại, ngoan ngoãn mặc cho các bạn học xử trí.

"Cậu mau nói tất cả ra, nếu không chúng tớ không buông tha cho cậu!"

Oh, có người dọa rồi!

Tích Vĩ nhìn bạn học từng bước một tiến tới gần cô, không tự chủ nhíu mày. . . . . .

Cái này không dễ trấn an ——

Tư Luật không nhìn hỗn loạn trong lớp, hướng Nhứ Tiệp cười một tiếng, vươn tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, không để ý tới ánh mắt muốn giết người của Tích Vĩ, dắt Nhứ Tiệp đi ra khỏi phòng học. . . . . .

……………………..

Bạn đang đọc Tình Yêu Bay Lượn của Lê Tiêm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự