Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Chương 10

Bạn đang đọc Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường của Thiên Thảo

Phiên bản Dịch · 5574 chữ · khoảng 20 phút đọc

“Có lẽ, ta thật sự yêu của hắn a.” Buông nước trái cây trong tay xuống, Nhan Cát Tường trước cái nhìn xoi mói của Vương Tử Kiến đàng hoàng thừa nhận.

Bởi vì hắn, cô đã khóc một cách thống khoái, mông lung động tâm, thật sâu rung động…

Lần đầu tiên hôn, lần đầu tiên rung động, lần đầu tiên hẹn hò… Tất cả đều bởi vì hắn a.

“Vậy tại sao chia tay?” Vương Tử Kiến hỏi, mặc dù Cát Tường luôn luôn chân thật, nhưng cũng không phải là loại người trốn tránh tình cảm.

“Bởi vì ta muốn khi yêu nhau nên có địa vị ngang hàng, mà hắn thì không thể cho ta.” Cô hy vọng hắn có thể tôn trọng ý kiến của cô, mặc dù cô có thể cảm giác được hắn đangtừng bước từng bước thay đổi, tuy nhiên nó luôn luôn là chậm một bước.

Quyền lợi hai chữ này, lại một lần nữa xẹt qua đầu.

“Được rồi, không nói những thứ này.” Lắc lắc đầu, Nhan Cát Tường nhìn Vương Tử Kiến một chút, “Còn ngươi, lát nữa muốn nói với mẹ ngươi kết quả xem mắt của chúng ta thế nào?”

“Đương nhiên là…” Vương tử xây giọng nói ngừng lại, đôi mắt nhìn Nhan Cát Tường từ trên xuống dưới, “Đi hỏi mẹ ta, nữ nhân hiền lương thục đức trong miệng bà, hôm nay sao không thấy?”

Nhan Cát Tường sửng sốt, nhưng ngay sau đó kịp phản ứng, “Được lắm, ngươi dám chê ta!”

“Ha ha, thật lâu không có chê ngươi, đã có cơ hội, dĩ nhiên phải nắm lấy.” Vương Tử Kiến cười nói.

Hai người, lại như anh em thời học sinh, ngươi một quyền, ta một quyền náo loạn, thu hút ánh mắt mọi người.

Cách đó không xa, hai vị lão mẹ ngồi cùng một chỗ, nhìn tình hình xem mắt của con gái mình, “Bọn chúng hình như nói chuyện rất vui vẻ.” Nhan mẫu vẻ mặt vui mừng nói.

“A, đúng a!” Vương mẫu gật đầu, liên tục đồng ý, “Có vẻ bọn chúng nhìn vừa mắt nhau rồi đi”

Mà Nhan Cát Tường cùng Vương Tử Kiến, không thể biết lão mẹ của mình đã bắt đầu bắt đầu mơ ôm cháu.

Thoải mái! Một tuần vừa rồi, hôm nay cô cuối cùng lại có thể chân chính cười ra tiếng.

Cảm kích nhìn Vương Tử Kiến, Nhan Cát Tường nhỏ giọng nói: “Tử Kiến, cám ơn ngươi.” Không hổ là anh em cũ.

“Cám ơn cái gì!” Vương Tử Kiến vuốt vuốt tóc Nhan Cát Tường, “Sau này nếu có cái gì không vui, có thể tùy ý tới tìm ta, ở gần như vậy, thỉnh thoảng coi ta là thùng rác cũng được.”

Thùng rác? Nhan Cát Tường không nhịn được lại “phì” cười một tiếng, “Kia thật đúng là…” Phút chốc, ánh mắt trong lúc vô tình nhìn đến một góc phòng ăn, sau khi cô nhìn đến bóng dáng quen thuộc kia, cả người trở nên cứng ngắc lại.

Một bộ âu phục màu đen, lộ ra áo sơ mi màu trắng. Mái tóc bình thường rủ xuống trên trán, giờ phút này đã chải toàn bộ về phía sau. Rất ít khi nhìn thấy trang phục nghiêm chỉnh như thế.

Nhưng hắn nghiêm chỉnh, lại làm cho người ta cảm thấy có chút xốc xếch, xốc xếch là vì…

“Cát Tường, ngươi làm sao vậy?” Phát hiện cô thân thể cững ngắc, Vương Tử Kiến hỏi.

Không trả lời câu hỏi của Vương Tử Kiến, Nhan Cát Tường chỉ kinh ngạc nhìn bóng người trong góc.

Hắn —— an tĩnh như vậy tựa vào cạnh góc tường, cho dù mái tóc vốn chỉnh tề có chút xốc xếch kia, cho dù quần áo vốn không có nếp uốn y phục có chút xốc xếch kia, nhưng… nhưng không hao tổn gì đến an tĩnh của hắn.

Con mắt đen vững vàng nhìn cô chằm chằm, mà trong đôi mắt kia, có rất nhiều rất nhiều điều cô nhìn không hiểu.

Hắn… Hắn làm sao lại tới nơi này? Trùng hợp sao? Không thể nào, cho dù hắn muốn đi ăn cơm, cũng tuyệt đối sẽ không tới đây, loại nhà hàng này.

Theo ánh mắt Nhan Cát Tường, Vương Tử Kiến nhìn bóng người đứng ở cạnh góc tường, “Cát Tường, hắn chính là người ngươi yêu sao?”

Thân thể đột nhiên run lên, Nhan Cát Tường nhìn Vương Tử Kiến, “Tử Kiến, ta…”

“Được rồi, không cần phải giải thích gì với ta!” Vỗ vỗ vai đối phương, Vương Tử Kiến cười sang sảng, “Nếu hắn lúc này xuất hiện ở đây, có thể thấy được hắn vẫn yêu ngươi, còn ngươi, cũng không muốn nói với hắn?” Hắn nhìn ra được trong mắt Cát Tường còn có quyến luyến, là quyến luyến người nam nhân kia.

“Ta, ta…” Đúng vậy a, thật sự cô có nhiều chuyện cũng muốn hỏi hắn, muốn hỏi hắn tại sao phải ở thời gian này xuất hiện ở nơi này, tại sao phải yên lặng như thế, tại sao muốn dùng loại ánh mắt này nhìn cô…

Nhiều lắm, muốn hỏi hắn nhiều lắm.

Hít vào một hơi thật sâu, Nhan Cát Tường từng bước từng bước đi tới trước mặt Phí Ôn Đình.

“Ngươi đã đến.” Ngay cả chính cô cũng ngoài ý muốn, câu nói đầu tiên với hắn là như vậy, dĩ nhiên là như vậy. Hay là nói, cô căn bản trong tiềm thức mong đợi hắn đến?

“Ừ.” Hắn đáp nhẹ.

“Đã tới bao lâu?” Cô lại đang hỏi câu hỏi không giải thích được.

Hắn yên lặng ngưng mắt nhìn cô, “Tại sao, ngươi có thể cười vui vẻ như vậy với hắn?” Nụ cười như vậy, cô chưa bao giờ từng ở trước mắt hắn biểu lộ ra.

“Ta…” Cô mấp máy môi.

“Không cho nói.” Tay của hắn đã che trên môi cô, “Ta không muốn nghe, cho nên… đừng nói.” Thanh âm khàn khàn, như một loại khẩn cầu.

Khẩn cầu, một chữ căn bản không có khả năng xuất hiện trên người hắn a… Cô làm sao lại nghĩ như thế đâu?

Nhan Cát Tường âm thầm cười mình một chút.

Phút chốc, cổ tay bị hắn nắm lấy. Không đợi cô kịp phản ứng, hắn đã lôi cô đi ra khỏi phòng ăn. Thoáng chốc, trong nhà ăn không ít người bắt đầu bàn luận rối rít, bàn tán chuyện bát quái vừa rồi, mà Vương Tử Kiến đứng nguyên tại chỗ, thì trong mắt mọi người, vinh quang trở thành heo bị cắm sừng xui xẻo nhất.

“Mới vừa rồi… Kia là chuyện gì xảy ra?” Hai vị lão mẹ cách đó không xa, đã sớm cao hứng phấn chấn từ đầu, bây giờ biến thành không khỏi kinh ngạc.

“Ta cũng không biết a.” Nhan mẫu lắc đầu.

Ai tới nói cho bà biết, Cát Tường của bà, từ lúc nào đi lên số đào hoa a?

“Để ta xuống xe a!” Ngồi trên Ferrari màu bạc , Nhan Cát Tường nhìn cảnh vật ngoài cửa xe không ngừng lui về phía sau, nôn nóng nói.

“Không được.” Phí Ôn Đình nắm tay lái, mãnh liệt giẫm ga dưới chân.

Xe vượt qua nơi vắng vẻ, hướng ngoại ô đi tới.

“Dừng xe!” Cô gào thét.

“Sau đó để tiếp tục trở về xem mắt sao?” Thanh âm của hắn phát ra càng âm trầm.

“Đúng a.” Cô cứng miệng nói, rõ ràng không phải là như vậy nhưng cô nhưng nghĩ một đằng nói một nẻo, “Ngươi có biết ngươi làm hòng buổi xem mắt khó tìm của ta hay không?”

“Nói cách khác, ngươi rất hài lòng người nam nhân vừa rồi kia?” Tại sao? Nam nhân kia so với hắn tốt hơn sao? Hay là so với hắn để ý cô hơn đâu? Bàn tay hắn nắm tay lái càng thêm chặt.

“Hài lòng, vô cùng hài lòng.” Cô căm giận lớn tiếng nói.

“Ta không cho phép!”

“Ngươi có tư cách gì không cho phép?”

“Ngươi rõ ràng là của ta, Cát Tường, thuộc về một mình ta, cho nên, ta không cho phép ngươi yêu nam nhân khác.” (ta là ta thích câu “ngươi rõ ràng là của ta” a. Ôi, yêu thế)

“Hmm, Hmm!” Cô ra vẻ không cần chê cười hai tiếng, “Phí Ôn Đình, đừng quên chúng ta đã chia tay!”

A!

Tiếng thắng xe bén nhọn trên con đường nhỏ yên tĩnh ở ngoại ô vang lên.

Theo quán tính khiến cho cô đột nhiên hướng phía trước vọt hướng.

Dạ dày, có chút khó chịu, bởi vì đột nhiên thắng xe. Nhan Cát Tường nhíu nhíu mày, sau một khắc, liền bị một đôi tay vòng qua thân thể, “Ngươi… thật muốn chia tay sao?”

“Không phải là muốn, mà là đã.”

“Ta không cần, ta không cho phép.” Hắn cứng như gỗ găt gao ôm lấy cô, “Không cho nói gì mà chia tay nữa, thật ra ngươi đối với ta cũng có cảm giác, có phải hay không?” Hắn thật vội vàng nói, như muốn cầu xin sự cam đoan của cô.

Đúng vậy, cô đối với hắn có cảm giác, nhưng ở trước phần cảm giác này, cô vẫn như cũ muốn có tôn nghiêm của cô, “Ngươi biết không? Ngươi quá mức ích kỷ, ngươi luôn lấy tiêu chuẩn của mình để áp đặt cho người khác, thậm chí sẽ không để ý đến cảm nhận của người khác. Cùng ngươi như vậy ở chung một chỗ, ta mệt chết đi.” Nhan Cát Tường mấp máy môi, dứt khoát thành thật đem cảm nhận trong đáy lòng mình nói ra.

“Ngươi là để ý chuyện ta tự tiện điều động chức vị của ngươi sao?” Phí Ôn Đình hỏi.

“Đúng vậy, nhưng cũng không hoàn toàn đúng, ta hy vọng lấy được sự tôn trọng của ngươi, ta hy vọng chuyện của mình phải do ý chí mình quyết định, mà không phải là ý chí của ngươi.”

“Ta chỉ lo lắng cho ngươi, chẳng lẽ sai lầm rồi sao?” Hắn làm như thế chẳng qua là sợ cô lại bị thương a…

Sai lầm rồi sao? Sai lầm rồi sao? Trong nháy mắt, Nhan Cát Tường không xác định được. Có lẽ chẳng qua là hắn biểu đạt sai phương thức, mà cô, thì chịu không được cái loại phương thức này.

“Ngươi biết không? Buổi sáng hôm nay, ta nhận được thư từ chức ngươi gửi qua bưu điện tới công ty, tâm tình ta là như thế nào. Ta cho là ngày đó ngươi chỉ nhất thời tức giận, cho nên ta cho ngươi thời gian, cho nên ta tạm thời biến mất trong tầm mắt ngươi. Nhưng là… Ngươi thật sự muốn tránh xa ta sao? Vĩnh viễn cũng không muốn gặp lại ta sao?” Phí Ôn Đình ôm chặt lấy đối phương, tựa vào trên vai của cô nói. Vốn là hôm nay hắn phải đi tham gia một hội nghị thương nghiệp, nhưng sau khi nhìn đến đơn từ chức cô gửi tới, trong đầu chỉ toàn trống rỗng, sau đó khi hắn phục hồi lại tinh thần, hắn đã chạy vội tới trước cửa Nhan gia.

“Ta…”

“Đừng rời xa ta, được không?” Hắn cúi đầu lẩm bẩm, “Cát Tường, nếu như ngươi rời xa ta, ta sẽ phát điên. Ta sẽ không khống chế được chính mình, thậm chí không biết mình làm ra cái loại chuyện gì.” Quá quan tâm cô, quan tâm đến mức không thể mất đi.

Bất tri bất giác, từng chút từng chút đem cô sáp nhập vào trong thân thể của mình, máu của mình, thần kinh của mình, trong tế bào của mình.

Bả vai, trở nên thật nặng, cô tùy ý hắn ôm lấy mình. Hai tay vốn rủ xuống, thế nhưng kìm lòng không được muốn trở về ôm lấy hắn.

Nam nhân sẽ quan tâm đến cô như thế, sợ rằng trên đời này cũng chỉ có hắn đi.

Nếu là… Nếu là cô bỏ qua cho hắn…

“Anh yêu em, Cát Tường…” Thanh âm của hắn, như lôi kéo như nỏ non, nhẹ nhàng truyền vào tai cô.

Không vang, nhưng thật rõ ràng.

“Ngươi… Ngươi nói gì?” Thân thể cô cứng đờ, hoài nghi mình có nghe lầm hay không.

“Anh yêu em, rất yêu, rất yêu, cho nên không có cách nào mất đi em lần nữa.” Đây là lần đầu tiên, hắn đối với cô đầy đủ thổ lộ tình yêu của mình.

“Anh yêu… em?” Hắn có thể hiểu được hàm nghĩa của yêu sao?

“Đúng vậy, là yêu, chỉ muốn coi em là duy nhất, muốn chạm vào em, muốn có em, cũng muốn…. được em yêu.” Lông mày của cô, mắt của cô, môi của cô, toc của cô… Hắn đều muốn có, “Đối với em, anh không cách nào buông tay, cho nên không cần nói chia tay, được không, Cát Tường?”

Lực ôm mạnh mẽ, làm cho sống lưng của cô mơ hồ đau.

“Nếu như, em cảm thấy anh quá mức ích kỷ, anh sẽ thay đổi, chỉ vì em mà thay đổi.” Chưa bao giờ từng vì ai mà thay đổi chính mình, nhưng lần này, hắn nhượng bộ, hoàn toàn nhượng bộ.

Cô có thể làm cho hắn chợt vui chợt buồn, cũng có thể làm cho hắn trở nên hoàn toàn không giống mình.

Thì ra, đây chính là yêu, lão cha cũng là yêu lão mẹ như vậy sao, yêu quá nhiều, thậm chí quên luôn cả đứa con duy nhất của bọn họ. Trước kia không biết chuyện, bây giờ tất cả đều biết.

“Anh muốn… vì em mà thay đổi?” Nhan Cát Tường hoàn toàn sững sờ. Nếu như nói giờ phút này đáy lòng không có rung động, đó là giả. Hắn cao cao tại thượng, hắn tùy hứng làm bậy, vì cô mà thay đổi sao?

“Ừ, chỉ vì em.” Đầu của hắn từ trong vai cô giơ lên, yên lặng nhìn cô, “Cho nên, em cũng không được dễ dàng nói muốn rời xa anh.” Bởi vì cô rời đi, hắn chịu không được.

“Em…” Môi, mấp máy, cô đôi mắt đen kia. Trong lòng, bỗng dưng có loại cảm giác, nếu là lúc này, cô nói đồng ý, như vậy, hứa hẹn này, sẽ là một đời một kiếp.

Hắn, thật sẽ vì cô mà thay đổi sao?

Mà cô, sau này trong tình yêu có thể nhận được sự tôn trọng cô mong muốn sao?

Không còn là một tình yêu được xây dựng tùy theo ý thích của hắn, mà là một tình yêu dựa theo ý của cô và hắn.

Hắn chờ đáp án của cô, mà cô trầm mặc.

Trong xe, không khí nóng bức đến làm cho người ta mê muội.

Ngón tay của hắn nhẹ nhàng lướt qua cổ tay của cô, sau đó chạm tới vòng tay trong suốt cô vẫn còn mang trên cổ tay, trong ánh mắt đột nhiên phát một cái nhìn khó tin.

“Thì ra em không có bỏ xuống!” Hắn cẩn thận cầm tay cô lên, ngón tay thon dài, ma sát qua lại trên vô số hạt châu trắng tinh, “Cát Tường, thật ra em đối với anh có chút không muốn xa rời, có đúng hay không?” Nếu không, tại sao quà hắn tặng cho cô, cô còn mang đâu!

Nhan Cát Tường ngừng lại, không có tháo xuống, quên rồi sao? Nếu không căn bản là cô sẽ không đeo nó nữa?

“Thật tốt quá.” Hắn đem tay cô để lên má của mình, trên mặt lại lộ ra nụ cười hồn nhiên, “Cát Tường, vẫn là Cát Tường thuộc về anh.”

Nụ cười của hắn làm cho cô hoa mắt, biết rất rõ ràng nếu như muốn chặt đứt liên lạc giữa hai người, vậy sẽ không nên lại đi nhìn nụ cười của hắn, nhưng là… “Vậy còn anh? Lại là thuộc về người nào?” Nhan Cát Tường nghe được thanh âm của mình hỏi như thế.

Môi Phí Ôn Đình nhẹ nhàng đặt lên hạt châu trắng tinh kia, “Đương nhiên là thuộc về Cát Tường, chỉ thuộc về một mình em.” Lại dùng thanh âm rõ ràng, hắn nói hứa hẹn của mình.

Hắn —— cũng thuộc về cô sao?

“Thật sẽ vì em mà thay đổi sao?” Cô hỏi.

Ừ.”

“Thật yêu em sao?”

“Ừ.”

“Thật hy vọng em cũng yêu anh sao?”

“Ừ.”

“Vậy lần này, chúng ta bắt đầu một lần nữa đi.” Cô cười, hướng về phía hắn nói như thế.

Có lẽ, cô hẳn là bị lôi kéo trong chốc lát.

Mười phút đồng hồ sau, Nhan Cát Tường bắt đầu có chút hối hận quyết định vừa rồi của mình đã hạ xuống quá nhanh.

“Cát Tường, hướng về phía anh cười, cười một cái nữa.” Bên trong buồng xe, Phí Ôn Đình nói.

“Không cần.” Nhan Cát Tường lập tức cự tuyệt. Từ vừa nãy đến giờ, cô đã liên tục cười đến mấy phút, còn cười nữa, miệng cũng muốn căng gân.

“Cười đi, em chưa bao giờ đối với anh lộ ra nụ cười như vậy.” Ngữ khí của hắn nghe rất là bất mãn.

Cô… Cô lộ ra nụ cười như thế nào a? Nhan Cát Tường không khỏi chớp mắt mấy cái.

“Em lúc xem mắt, hướng về phía người nọ cười rất vui vẻ.” Phí Ôn Đình tiếp tục nói. Nụ cười kia, làm cho hắn ghen tỵ cũng làm cho hắn có chút khiếp đảm. Bởi vì người làm cho cô cười không phải là hắn.

“Em đó là…”

“Cát Tường, hắn so với anh dễ nhìn hơn sao?” Hắn sát vào cô nói.

Ngất, có công bằng không?! Cô không nhịn được lật mắt trợn trắng.

“Sao?”

“Anh dễ nhìn hơn.” Cô bất đắc dĩ nói, coi như trấn an đứa trẻ tùy hứng đi, mặc dù cái đứa trẻ này, tuổi rõ ràng so với cô lớn hơn.

Hắn hài lòng cười một tiếng, “Vậy không cho phép em thích hắn.”

Cô cùng Vương Tử Kiến? Nhan Cát Tường nhướng mày, không cách nào tưởng tượng anh em biến thành người yêu phải như thế nào, nếu không phải cô chạy đến bên thùng rác ói chết thì chính là Vương Tử Kiến hôn mê trước, “Anh đây là đang ghen phải không?” Cô trêu đùa hắn.

“Đúng.” Hắn cũng thừa nhận rất nhanh.

“Chỉ cho phép thích anh, chỉ cho phép yêu anh, không cho đổi ý…” Hắn vừa nói vừa đem môi hướng về phía môi của cô.

Một cái hôn triền miên nóng bỏng đến cực điểm bắt đầu.

“Ngô…” Cô bị hắn hôn, sau đó hai mốt giây sau, Nhan Cát Tường trong lòng âm thầm nói, hôn lâu như vậy, kỹ thuật nụ hôn của hắn tựa hồ như cũ không có gì tiến bộ.

Bất quá, điều này ít nhất chứng minh, hắn có hôn cũng chỉ hôn một mình cô.

“Cát Tường, anh còn muốn…” Trong mắt hắn, nhuộm màu tình dục. Sao? Cô còn chưa có thở đủ khí đâu!

Còn chưa kịp nói chuyện, nụ hôn nóng bỏng thứ hai lại tiếp tục bắt đầu.

“Ngô… Ngô…” Cho xin đi, cứ hôn như vậy, miệng của cô cũng sắp báo hỏng!

Rốt cục, ở thời điểm Nhan Cát Tường bị hôn đến thiên hôn địa ám, cô nhớ lại một chuyện rất trọng yếu.

“Đúng rồi… Rốt cuộc là ai nói cho anh biết em ở trong phòng ăn kia?”

“Cha em.”

“…” Cô đã biết là ai đã bán đứng cô.

Phòng khách Nhan gia, Nhan phụ Nhan mẫu ngồi trên ghế sa lon, một bộ dáng bất an, xem xét lại người ngoại lai kia, người đang nhàn nhã như đi chơi.

“Ngươi nói, ngươi cùng Cát Tường đang hẹn hò?” Sau khi hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau chán chê, rốt cục Nhan phụ mở miệng hỏi.

“Đúng.” Phí Ôn Đình vuốt cằm, cử chỉ ưu nhã bưng lên ly trà đặt trước mặt uống.

Thật cao quý a!

Nhan phụ Nhan mẫu trong đầu đồng thời hiện lên hình tượng vương tử.

“Ngươi xác định?” Nhan mẫu không xác định hỏi lần nữa.

“Xác định.” Khóe miệng của hắn chậm rãi nhấc lên vẻ mỉm cười.

“Mẹ! Ngươi hỏi như vậy là sao?” Nhan Cát Tường ở một bên nhíu nhíu mày nói. Cái cách hỏi này của lão cha lão mẹ, giống như cô nhặt được rất nhiều tiện nghi.

Nhan mẫu nhìn Phí Ôn Đình một chút, rồi nhìn lại con gái của mình, thật xấu hổ a!

Một chút cũng không có phong phạm thục nữ, làm việc lỗ mãng, ôn nhu uyển chuyển bốn chữ này, lại càng không dính nổi một chút bên nữ nhi, như vậy cô, lại có thể lừa gạt được nam nhân xinh đẹp trước mắt này, thật sự làm cho người ta sợ hãi.

“Ngươi nhìn ngươi xem, có điểm nào giống nữ nhi a!” Nhan mẫu lải nhải.

“Kia có chút chút giống.” Nhan Cát Tường tự mình xem kỹ một chút, ít nhất những thứ nữ nhân nên có cô đều có, cho dù từng chỗ hơi chỗ có hơi thua kém một chút, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến tổng thể.

“Ngươi ——” Nhan mẫu bị nghẹn nói, một chốc, cũng nói không ra lời gì.

Nhan phụ dò xét, bắt đầu cùng Phí Ôn Đình nói việc nhà, “Cùng Cát Tường hẹn hò mệt chết đi.”

“Không.” Khóe miệng của hắn thủy chung hàm chứa ý cười, “Rất thú vị đâu.”

“Vậy ngươi thích Cát Tường ở điểm nào?” Nhan phụ tiếp tục hỏi.

Tầm mắt Phí Ôn Đình nhìn chăm chú vào người đang cùng Nhan mẫu nói chuyện, “Toàn bộ.”

Toàn bộ sao? Nhan phụ xem xét kỹ tính chân thật trong lời nói của đối phương. Nữ nhi bảo bối của hắn, đối với nam nhân mà nữ nhi chọn, hắn tự nhiên cũng muốn thẩm tra một phen thật tốt.

“Đối với ngươi mà nói, Cát Tường là gì của ngươi?”

“Người không thể thay thế được, người phải liều mạng giữ được, người yêu duy nhất.” Khẽ nghiêng đầu, hắn nhìn Nhan phụ, “Đáp án này, bác hài lòng không?”

“Hài lòng.” Nhan phụ gật đầu.

Hắn biết, người nam nhân trước mắt này, sẽ cả đời quý trọng nữ nhi.

Nhan Cát Tường một lần nữa trở lại bộ an nình Phí thị, dĩ nhiên, phong thư từ chức của cô sớm đã bị Phí Ôn Đình tiêu hủy thành từng mảnh, sau đó ném vào chỗ những đồ bỏ đi vĩnh viễn không siêu sinh.

“Cát Tường.” Rón ra rón rén đi tới bên cạnh bạn tốt, Mạnh Ti Ti giống như ăn trộm, “Đồ lần trước ta nói, ngươi có mang theo không?” Nói mà xấu hổ, bạn tốt cùng tổng giám đốc hẹn hà, nhưng cô đến nay vẫn không biết tổng giám đốc ngắn dài thế nào.

“Có.” Nhận mệnh thở dài một hơi, Nhan Cát Tường từ trong ví móc ra một tấm hình đưa cho Ti Ti, “Chỉ một lần này thôi, lần sau không được viện cớ này nữa.”

“Dĩ nhiên, dĩ nhiên.” Mạnh Ti Ti gật đầu lia lịa, thuận tiện cho đối phương một cái ôm thật to, “Quả nhiên không uổng công ta cùng ngươi giao hảo a.”

Tiếng nói ngọt lịm, Nhan Cát Tường nghe được không khỏi nổi da gà.

Người trong tấm ảnh, đang lẳng lặng nằm trên giường, tựa như nghỉ ngơi, nhũ quan duy mỹ, lộ ra làn da màu trắng ngà, hiển nhiên là mỹ nam say ngủ.

“Trời ạ, thì ra là tổng giám đốc chúng ta như vậy a.” Mạnh Ti Ti cuối cùng cũng thấy được Lư Sơn chân diện của tổng giám đốc. Quả nhiên so với trong tưởng tượng của cô cách xa vạn dặm, cái giống nhau duy nhất, chính là bề ngoài đủ để dưỡng nhãn, “Tại sao không có hình lúc hắn mở mắt?” Tiếc nuối duy nhất đại khái là điểm này.

“Chỉ là bộ dáng hắn lúc nhắm mắt, ta cũng thật vất vả mới chụp được.” Vì chụp tấm hình này, cô cũng không ít lo lắng đề phòng. Ai bảo bạn tốt thích thu thập hình mỹ nam, cho nên cô chỉ có thể hy sinh một chút nhan sắc bạn trai.

“Ta biết ngươi thật cực khổ a!” Mạnh Ti Ti nhiệt tình vỗ vỗ vai Nhan Cát Tường, “Đúng rồi, có muốn thuận tiện nghe tin đồn về bạn trai của người một chút hay không a?” Trong lúc rãnh rỗi, cô lại chuẩn bị phát huy sở trường của mình —— bàn tán tin đồn.

“Có tin đồn gì?” Mặc dù thoạt nhìn có chút không để tâm, bất quá lỗ tai của cô đã dựng thẳng đứng.

“Lúc trước có nhìn thấy tên một tạp chí lá cải nói Phí Ôn Đình hình như khi còn bé, có thời gian 7 năm không gặp cha mẹ của mình.”

“A?” 7 năm?

“A cái gì a, ngươi không phải là hắn bạn gái sao? Nhất định phải quan tâm nhiều hơn một chút chuyện của hắn đi.” Mạnh Ti Ti liếc Cát Tường một cái.

Nhan Cát Tường ngẩn ngơ, thật sự đối với chuyện của hắn cô biết ít, biết cũng chỉ là từ người khác nghe được một ít chuyện, cùng với chính hắn nói ra một ít chuyện, “Hắn tại sao có thể có thời gian 7 năm không gặp cha mẹ của mình?” Cô hỏi.

“Hình như là chủ tịch bận rộn phát triển sự nghiệp, mà phu nhân của hắn thì toàn lực ủng hộ hắn, ở sát một bên, về phần Phí Ôn Đình, có vẻ là do bảo mẫu nuôi lớn.”

“Là thế phải không?” Một nam nhân do bảo mẫu nuôi lớn, cho nên mới thiếu hụt tình thân như thế.

Ít nhất thái độ của hắn đối với cha mẹ làm cho người ta rất khó liên tưởng đến hai chữ tình thân, nhiều lắm… cũng chỉ có thể nói công thức hoá.

“Này, ngươi lại đang suy nghĩ gì rồi?” Giơ tay lên ở quơ quơ trước mắt đối phương, Mạnh Ti Ti nhìn bạn tốt xuất thần.

“Ta, ta đột nhiên nhớ tới có chút việc!” Đột nhiên đứng lên, Nhan Cát Tường vội vã bỏ lại một câu nói, hướng cửa chạy đi.

Muốn gặp hắn, bây giờ, cô muốn gặp hắn.

“Ngô, không biết có chuyện gì, đi gấp như vậy.” Nhìn bóng lưng đi xa, Mạnh Ti Ti kỳ quái gãi gãi đầu.

Bất quá hoàn hảo, ít nhất hình mỹ nam —— tới tay!

Thẳng tắp đáp thang máy chạy vội tới tầng 87, lấy được câu trả lời Phí Ôn Đình đang nghỉ ngơi. Cho nên Nhan Cát Tường lại ngược lại chạy vội tới tầng 85. Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, không ngoài ý muốn, cô nhìn hắn đang chìm chìm nằm trên chiếc giường lớn như vậy.

An tĩnh ngủ, gió vi vu nhẹ nhàng thổi lọn tóc của hắn.

Hắn ngủ có ngon không? Có mộng đẹp không? Nhan Cát Tường ngắm nhìn vẻ mặt hắn ngủ, thế nhưng phát giác mình đã càng ngày càng không nỡ dời mắt đi.

7 năm không gặp cha mẹ mình sao? Khi cô ở trong lòng cha mẹ làm nũng, hắn có lẽ đang một mình lẳng lặng ở trong phòng, một mình vượt qua khoảng thời gian trầm mặc kia.

7 năm này, hắn là như thế nào vượt qua đâu?

Bước nhỏ đi tới bên giường, cô tham lam nhìn hắn, ngón tay không thể ức chế vỗ về tóc hắn, dùng động tác rất nhẹ, rất nhẹ…

Tại sao, cô không từng hỏi qua hắn?

Thậm chí không có suy nghĩ qua, những chỗ kỳ quái trong tính cách của hắn.

Có lẽ, hắn cô đơn quá lâu, cho nên đã không biết nên biểu đạt tình cảm của mình như thế nào cho chính xác. Bởi vì không có ai nói cho hắn biết, không có ai dạy cho hắn, tình cảm, nên dùng phương thức như thế nào biểu đạt.

Người trên giường khẽ rên rỉ, một đôi mắt chậm rãi mở ra.

“Đình.” Trực giác của cô muốn thu tay lại trước, nhưng lại một phen bị hắn bắt được.

“Sao em lại tới đây?” Gương mặt của hắn nhẹ nhàng mà mài lên tay cô, tựa như một con mèo nhỏ vừa mới vừa tỉnh ngủ.

“Đột nhiên rất muốn gặp.” Nhan Cát Tường nói.

“Thật?” Hai mắt vốn có chút mông lung, thoáng chốc tỏa ra ánh sáng vui sướng.

Cô gật đầu, nhấc chăn lên, nằm xuống chỗ trống bên cạnh hắn.

“Cát Tường?” Phí Ôn Đình trên mặt có kinh ngạc.

“Chỉ nằm một lát, ta cũng có chút mệt mỏi đâu.” Cô vừa nói vừa đem chăn trùm lên trên người của mình.

“Em ——” hắn mấp máy môi, như đang ngẫm nghĩ, thật lâu, mới khàn khàn nói: “Em đây là đang hấp dẫn anh sao?”

Cười ngất!

Hắn làm sao có thể nghĩ theo hướng đó a? Không nhịn được lật mắt trợn trắng, Nhan Cát Tường rất khẳng định nói: “Không phải!” Cô vẫn là rất thuần khiết đâu!

Hắn nhíu nhíu mày, bất quá thật cũng không nói gì, mà an tĩnh nằm bên cạnh cô.

Hai người, nằm trên một cái giường, đắp một cái chăn, trong lòng Nhan Cát Tường, thế nhưng cực kỳ yên lặng.

“Đình.” Mắt của cô nhìn trần nhà, chậm rãi mở miệng nói.

“Ừ?”

“Anh khi còn bé có cảm thấy cô đơn không?”

“Không biết.”

“Tại sao?”

“Khi đó anh căn bản không biết cái gì gọi là cô đơn.” Chẳng qua là người chăm sóc hắn, thỉnh thoảng lại thay đổi.

“Vậy sao?” Trong lòng có chút đau nhói, đó là cảm giác đau lòng đi.

Từ từ nhắm mắt lại, cô rụt lại thân thể mình nhích tới gần hắn, “Sau này, anh sẽ không cô đơn nữa.” Giọng nói lẩm bẩm, tựa như đang thầm thì.

Mà cô, không nhìn qua, là thần sắc hắn đang rung động.

“Không cô đơn, thật là một từ đẹp, Cát Tường…”

Kết thúc

Lão mẹ nói, muốn bắt được tâm của một người đàn ông, phải bắt được dạ dày của hắn trước.

Lão cha nói, khi dạ dày một người đàn ông bị bắt chặt, như vậy hắn sẽ để cho người đàn bà kia chà xát bóp nghiến.

Cho nên Nhan Cát Tường rất chân thành ở trong phòng bếp một buổi sáng, làm thứ cô hai mươi ba năm qua chưa từng làm —— bánh ngọt.

“Đây là cái gì?” Trong phòng làm việc của tổng giám đốc, Phí Ôn Đình nhìn vật thể đen thui trước mắt ước chừng năm phút, rốt cuộc mở miệng hỏi.

“Bánh Chocolate.” Cô tâm tình vô cùng tốt trả lời.

“Em mua?” Cửa hàng bán ra loại bánh ngọt này, đóng cửa một trăm lần còn chưa đủ.

“Không, em sáng hôm nay tự mình làm.” Cô đắc ý nhún nhún cái mũi, ngẫm lại, có lẽ cô được thiên phú đến vạn dặm khả năng làm hiền thê lương mẫu.

“Em làm?” Hắn thu hồi lời nói lúc đầu. Xem ra phải đóng cửa không phải là của hàng bánh ngọt, mà là phòng bếp nhà hắn.

“Đúng.” Cô gật đầu, “ánh mắt lấp lánh” theo dõi hắn, không ngừng mà bắn ra thông điệp … ăn đi, ăn đi.

Chân mày, không nhịn được địa cau lại, mặt Phí Ôn Đình lộ vẻ khó khăn ngắm bánh ngọt trước mắt, rồi lại nhìn ánh mắt chờ đợi của Nhan Cát Tường.

Cát Tường… Đơn giản là cô là Cát Tường a…

Giơ tay lên, hắn cầm bánh ngọt lên, chậm rãi cắn xuống một miếng.

“Ăn ngon không?” Cô đang đợi hắn đánh giá.

“Hảo…” Khó ăn. Có chút khó khăn nuốt xuống miếng bánh trong miệng, hắn nắm cổ cô, “Bởi vì là em làm, anh mới ăn đâu. Em là Cát Tường của anh, Cát Tường thuộc về anh.”

“Vậy còn anh?” Cô nhướng mi hỏi ngược lại.

“Anh?” Hắn khẽ mỉm cười, “Là Đình của em, Đình chỉ thuộc về em.”

Bởi vì bọn họ là duy nhất của nhau.

Yêu, thực ra là động tâm trong nháy mắt, mà thời điểm hắn gặp được cô lần đầu tiên, cũng đã động tâm, tâm hồn yên lặng, để cho một nữ nhân tên Nhan Cát Tường lay động.

Động đến nóng rực…

“Cát Tường, anh yêu em.” Môi của hắn để sát vào tai cô, không tiếng động nói.

Chỉ vì cô mà dấy lên yêu, sẽ vẫn liên tục, liên tục… Cho đến hắn và cô cùng nhau từ từ già đi, cùng nhau bạc đầu.

Bạn đang đọc Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường của Thiên Thảo
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự