Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 43 Phù Tiên Đảo

Bạn đang đọc Tinh Thần Châu của Thiên Sầu

Phiên bản Dịch · 3472 chữ · khoảng 12 phút đọc

"Đạo hữu, muốn tìm mua thứ gì vậy, trong cửa hàng chúng tôi có rất nhiều pháp bảo và đan dược nổi tiếng ở Tu Chân giới."

"Ta xem qua một chút đã." Dược Thiên Sầu nói xong ngắm nhìn vật phẩm trưng bày trên kệ. Đúng như tên chưởng quỹ nói, cửa hàng này chủ yếu là kinh doanh pháp bảo cùng đan dược. Ngắm nhìn một lát, Dược Thiên Sầu ngoảnh mặt sang hỏi: "Chưởng quỹ, cửa hàng này do ngươi làm chủ sao?"

Tên chưởng quỹ hơi ngạc nhiên, không biết vì sao khách nhân muốn hỏi thăm chuyện này. Nhưng cũng mỉm cười giải thích nói: "Nơi này là do trưởng lão của bổn phái trấn thủ! Bất quá tất cả vật phầm bày bán ở trong này, ta đều có thể làm chủ, đạo hữu muốn mua thứ gì?"

Dược Thiên Sầu mủn cười: "Ta muốn gặp trưởng lão của các ngươi..."

Trông thấy tên chưởng quỹ còn đang do dự, nên Dược Thiên Sầu bổ sung thêm: "Ta có chuyện quan trọng, muốn gặp trưởng lão của các ngươi để thương lượng."

Khi tên chưởng quỹ còn đang trầm ngâm, thì từ trong buồng có một đôi nam nữ trẻ tuổi, tướng mạo phi phàm bước ra. Theo ở ngay phía sau là một vị lão nhân, tên chưởng quỹ vừa trông thấy đám người, liền cung kính nói: "Thiếu cung chủ, tiểu thư."

Đôi nam nữ trẻ tuổi khẽ gật đầu.

Thiếu cung chủ và tiểu thư nhà nào vậy? Dược Thiên Sầu ngoảnh mặt nhìn theo hướng của đôi nam nữ thanh niên. Nam khí độ phi phàm, nữ xinh đẹp như tiên thiên, so với Khúc Bình Nhi cũng chẳng thua kém bao nhiêu. Dược Thiên Sầu nhịn không được, hai mắt căng ra nhìn.

Bất quá, đôi nam nữ thanh niên, dường như không quá chú ý tới Dược Thiên Sầu, bởi vì diện mạo bên ngoài của hắn cũng rất bình thường. Đôi nam nữ thanh niên bước ra trước cửa hàng, xoay người nhìn lão giả hành lễ nói: "Sư thúc xin hãy dừng bước."

Lão giả gật đầu: "Trở về thay ta vấn an mẫu thân các ngươi nhé."

Nam nữ thanh niên khách sáo thêm vài câu, rồi xoay người rời đi. Lúc này lão giả cũng quay trở vào trong nhà.

"Tần trưởng lão." Tên chưởng quỹ kinh hô, bước tới trước mặt lão già, cung kính nói: "Tần trưởng lão, vị đạo hữu này muốn gặp ngài, nói có chuyện quan trọng cần thương lượng."

Nói xong chỉ sang hướng Dược Thiên Sầu.

"Ah!" Lão giả đưa mắt nhìn về phía Dược Thiên Sầu, cao thấp đánh giá hắn một phen, nghi ngờ nói: "Tiểu huynh đệ tìm lão phu có chuyện gì không?"

Lúc này, Dược Thiên Sầu cũng không dám chậm trễ, vội vàng bước qua hành lễ, học theo tên chưởng quỹ nói: "Tần trưởng lão!"

Theo sau, lấy Phù Tiên Lệnh ở trong túi trữ vật ra, đưa tới.

Tần trưởng lão vừa nhìn thấy Phù Tiên Lệnh trong tay Dược Thiên Sầu, khóe mắt liền nhảy dựng lên. Hắn khẽ vươn tay kiểm tra Phù Tiên Lệnh là hàng thật, lúc này mới nói: "Ngươi đi theo ta vào trong này."

Dược Thiên Sầu cung kính bước theo sau lưng hắn, đi vào trong gian buồng.

Tên chưởng quỹ cũng trông thấy vật kia, nhìn theo bóng lưng hai người tiến vào trong buồng, khẽ lẩm bẩm: "Phù Tiên Lệnh sao? Đã lâu rồi không nghe nói có người mang thứ này đến đây ah."

trời vừa mới sáng, Dược Thiên Sầu cùng một người đi ra khỏi Bách Hoa Cốc. Người này chính là đệ tử của Tần trưởng lão, tên là Trình Canh Thanh, hắn chuyên phụ trách vận chuyển từ Bách Hoa Cốc đến Phù Tiên Đảo. Hôm nay cũng phụng mệnh sư phụ, đem Dược Thiên Sầu quay trở về Phù Tiên Đảo.

Hai người vừa ra khỏi trận pháp sương mù quanh Bách Hoa Cốc, Trình Canh Thanh liền xuất ra một con hạc làm bằng đồng, tay kháp quyết ném nó lên giữa không trung. Tức thì hạc đồng đón gió mà lớn ra, nháy mắt biến thành một con tiên hạc sống động xoay quanh ở giữa không trung. Đảo cánh vài vòng liền đáp xuống trước mặt hai người.

Trình Canh Thanh nhảy lên lưng hạc, ngoảnh mặt nhìn Dược Thiên Sầu cười nói: "Lên đây đi!"

Đợi sau khi Dược Thiên Sầu ngồi lên, Trình Canh Thanh liền quát vang: "Khởi!"

Nhất thời tiên hạc hót dài một tiếng, phóng thẳng lên giữa không trung, thiếu chút

Nữa đã làm cho Dược Thiên Sầu mất thăng bằng, bị rơi xuống dưới rồi. Tiên hạc xoay quanh vài vòng, liền tung cách bay về hướng nam.

Tốc độ phi hành rất nhanh, lực cản của gió cũng lớn, cơ hồ muốn đem người ta thổi bay xuống phía dưới. Bất quá Dược Thiên Sầu vẫn có thể vận công trụ vững.

Trình Canh trông thấy Dược Thiên Sầu có điểm cứng nhắc, nên không khỏi cười hỏi: "Lần đầu tiên ngươi cưỡi pháp bảo phi hành sao?"

"Ưm, trước kia chưa từng ngồi qua bao giờ." Dược Thiên Sầu cũng không biết xưng hô với hắn như thế nào, nên trực tiếp trả lời.

Tựa hồ Trình Canh Thanh nhìn thấu suy nghĩ của hắn, cho nên nói: "Nếu ngươi có Phù Tiên Lệnh, vậy sau này cũng là đệ tử đồng môn rồi. Phù Tiên Đảo chúng ta quy củ không giống như các môn phái tu chân khác, đều là dựa theo thực lực mà phân chia bối phận. Ví dụ như Luyện Khí kỳ gọi Trúc Cơ kỳ là sư thúc, từ đó mà suy diễn ra thôi. Ta là tu sĩ Kết Đan kỳ, nhưng không nhìn thấu tu vi của ngươi, chẳng biết ngươi tu luyện đến trình độ nào rồi?"

Tên Quan Vũ chết bầm kia, như thế nào không nói chuyện này cho ta biết ah! Dược Thiên Sầu cười khổ nói: "Ta mới chỉ Luyện Khí thấp cấp, hẳn là phải gọi ngươi bằng Trình sư tổ rồi."

Dược Thiên Sầu có điểm buồn bực, hắn không nghĩ tới mình ở Thanh Quang Tông bối phận cao như vậy. Hiện giờ lại trở thành đồ tử đồ tôn của người ta.

"Ngươi không cần phải xấu hổ, chuyện này ở trong Phù Tiên Đảo cũng là rất bình thường. Có thể hôm nay ta là sư tổ của ngươi, qua hai năm sau ta phải gọi ngươi một tiếng sư thúc cũng không biết chừng." Trình Canh Thanh cười nói.

"Trình sư tổ nói đùạ, chuyện này làm sao có khả năng." Dược Thiên Sầu cần thận hồi đáp. Trình Canh Thanh cũng là người dễ nói chuyện, cho nên hai người cười đùa suốt cả đường đi.

Trải qua hơn nửa ngày phi hành, ở phía dưới đã không còn nhìn thấy lục địa nữa, tất cả đều là biển rộng mênh mông. Dược Thiên Sầu biết, hẳn là sắp đến Phù Tiên Đảo rồi! Quả nhiên không bao lâu sau, trên mặt biển liền hiện ra một tòa hải đảo, trên đảo mây mù bao phủ dày đặc. Lúc này, Trình Canh Thanh cũng cười nói: "Phía trước chính là Phù Tiên Đảo."

Phi hành tới gần mới phát hiện, nhìn từ đằng xa tòa hải đảo này rất nhỏ, nhưng tới gần thì không hề nhỏ như trong suy nghĩ chút nào. Tiên hạc chậm rãi giảm tốc, lúc sắp rơi xuống thì Trình Canh Thanh bắn một đạo chỉ quyết vào trong tầng mây mù. Tầng mây dày đặc nhường ra một lối đi, theo sau tiên hạc chở hai người bay vào.

Xuyên qua tầng mây mù, Dược Thiên Sầu đưa mắt nhìn xung quanh, hắn không khỏi sửng sốt. Bởi nhìn từ bên ngoài thì trông thấy tầng mây mù bao phủ, nhưng ở trong nhìn ra lại không thấy cái gì, chắc hẳn đây cũng là do tác dụng của trận pháp bảo vệ hải đảo. Theo sau đưa mắt nhìn xuống, Dược Thiên Sầu trông thấy đình đài lầu các mọc san sát nhau, thực sự đúng là nhân gian tiên cảnh, quả nhiên không hố danh chính đạo đệ nhất phái, xem khí thế của đống kiến trúc vật này, so với Thanh Quang Tông còn cố chấp hơn vài phần.

Tiên hạc đáp xuống trước mảnh sân rộng, hai người cũng nhảy xuống theo, Trình Canh Thanh làm phép thu hồi tiên hạc, rồi nhìn Dược Thiên Sầu nói: "Ngươi đi theo ta."

Nói xong hắn đưa Dược Thiên Sầu đi tới tòa kiến trúc đồ sộ ở trước mặt. Dọc theo đường đi có không ít người chào hỏi Trình Canh Thanh. Dược Thiên Sầu ở phía sau, âm thầm đưa mắt ngắm nhìn tòa kiến trúc, trước cổng lớn có treo một tấm bảng hiệu "Bồng Lai Các."

Trình Canh Thanh bước tới nói vài câu cùng đám thủ vệ gác cửa. Theo sau đó đưa Dược Thiên Sầu tiến nhấp vào bên trong. Vừa tiến vào trong, Dược Thiên Sầu thiếu chút nữa đã phải kinh hô lên, bởi vì nơi này cùng tòa nhà chính phủ ở kiếp trước cũng không khác biệt nhau lắm. Tầng thứ nhất là một đại sảnh rộng lớn, hai bên phân chia thành nhiều gian phòng, trên mỗi phòng đều treo một cái thẻ bài. Ví dụ như phòng công vụ, phòng tạp vụ, phòng buôn bán...

Dược Thiên Sầu lắc đầu, nếu không phải kiến trúc cổ kính ở nơi này, hắn đã thực hoài nghi, có phải mình đang nằm mơ quay trở về tiền thế hay không nữa? Đi theo Trình Canh Thanh lên tầng ba, dừng ở bên ngoài một gian phòng khá lớn.

Trình Canh Thanh đứng ở bên ngoài hô: "Đệ tử Trình Canh Thanh cầu kiến chưởng môn."

Dược Thiên Sầu liếc mắt nhìn thẻ bài treo trên cửa, quả nhiên đúng là hai chữ "chưởng môn". Hắn thực hoài nghi, kẻ làm ra mấy thứ này, có phải cũng là nhân sĩ xuyên việt hay không nhỉ?

"Vào đi!" Bên trong vọng ra một thanh âm uy nghiêm.

Chương 44: Phiền não của chưởng môn.

Phùng Hướng Thiên là chưởng môn Phù Tiên Đảo, một thân tu vi đã luyện tới Độ Kiếp trung kỳ, chặp chưởng Phù Tiên Đảo đệ nhất chính phái đã hơn trăm năm qua. Lúc này, hắn đang ngồi trên gian phòng cao nhất trong Bồng Lai Các, ở trong đó còn có thêm mấy vị trưởng lão của Phù Tiên Đảo nữa.

Bọn hắn đối với tinh huống hiện giờ trong Tu Chân giới hơi có điểm lo lắng không yên. Một năm thời gian qua, Thanh Quang Tông hưng sư động chúng, một hơi diệt sạch mấy môn phái ma đạo, triệt để phá vỡ sự cân bằng của chính tà lưỡng đạo trong suốt mấy trăm năm qua. Thanh Quang Tông dùng cường thế quật khởi, làm cho cả Tu Chân giới đều không được bình an, những tiểu phái chính đạo liên tục gặp phải tập kích, xung đột giữa hai phe chính ma lưỡng đạo càng ngày càng nhiều.

"Xem ra Tu Chân giới đại loạn là không thề tránh khỏi. Phù Tiên Đảo chúng ta, tuy là chính đạo đệ nhất phái, nhưng chỉ sợ cũng khó thoát khỏi liên lụy, nên cần phải chuẩn bị sớm hơn mới được! Phí trưởng lão, Quan trưởng lão, Hoàng trưởng lão, ba vị chấp chưởng Vạn Phân Viên, Luyện Đan Các, Luyện Khí Các vốn là những địa phương trọng yếu nhất trong kiếp nạn lần này. Nhất là những loại đan dược cùng pháp khí đều cần phải dự trữ đầy đủ, một khi náo động tới Phù Tiên Đảo, chúng ta quyết không để tổn hại đến uy danh chính đạo đệ nhất phái của Phù Tiên Đảo. Phỏng chừng kiếp nạn qua đi, Tu Chân giới cũng phân chia thứ hạng thêm một lần nữa, bổn phái đã duy trì hơn ngàn năm qua là đệ nhất chính phái, quyết không cho phép hủy hoại uy danh ở trong tay mấy người chúng ta." Phùng Hướng Thiên uy nghiêm đảo mắt nhìn ba vị trưởng lão ngồi ở phía đối diện, nói.

"Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức!" Ba vị trưởng lão đồng thanh nói. Nhưng Phí trưởng lão chấp chưởng Vạn Phân Viên dường như trong ngữ khí có điểm không vui.

Phùng Hướng Thiên đừng ánh mắt ở trên người hắn, nói: "Phí trưởng lão có chuyện gì khó giải quyết sao? Nếu gặp chuyện gì, đều nói thẳng ra cả đi, sự tình liên quan đến hưng suy của tông môn, ngàn vạn lần đừng giấu giếm, nếu trong lúc hành sự trắc trở, chúng ta cũng liền trở thành tội nhân thiên cổ đối với tông môn ah."

Phí trưởng lão nhìn sang hai vị trưởng lão ngồi bên cạnh, mới cười khổ nói: "Quả thực có chút khó khăn! Nói Vạn Phân Viên là vườn linh thảo quy mô lớn nhất thiên hạ hẳn cũng không sai đi? Nhưng linh thảo tốt dùng để luyện chế đan dược cao cấp đều không còn nhiều lắm, bởi những giống này sinh trưởng rất chậm, lại khó thích nghi với môi trường xung quanh. Một khi Quan trưởng lão của Luyện Đan Các muốn dùng số lượng lớn, chỉ sợ ta cũng không thể đáp ứng nổi nhu cầu."

Thanh âm vừa dứt, thì chỉ thấy Quan trưởng lão ngồi bên cạnh dựng thẳng người lên, trừng mắt quát: "Họ Phí kia, ngươi nói như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ muốn giảm bớt số lượng linh thảo của Luyện Đan Các chúng ta sao? Ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng mơ tưởng!"

Phí trưởng lão bị Quan trưởng lão mắng cũng không hề tức giận, ngược lại chỉ lắc đầu cười khổ. Tính tình của Quan trưởng lão ở trong Phù Tiên Đảo cũng nổi danh nhiều năm qua rồi, bình sinh mặc kệ những chuyện khác, hắn chỉ thích luyên đan mà thôi. Nếu có người dám cản trở hắn luyện đan, hắn nhất định sẽ liều cái mạng già của mình với kẻ đó. Cho nên, trên Phù Tiên Đảo không ai không sợ hắn, mà trong khắp Tu Chân giới, hắn cũng được mệnh danh là "Đan Si", trình độ luyện đan sợ rằng không có mấy người hơn được. Biết rõ tính khí của hắn, Phí trưởng lão cũng không thèm chấp nhặt.

"Ta xem như vậy đi!" Phùng Hướng Thiên trầm ngâm nói: "Phân chia thêm đệ tử đến nhiều nơi tìm kiếm linh thảo, Vạn Phân Viên đồng dạng cũng cần phải gia tăng thêm nhân công, thì mới đề cao sản lượng thu hoạch linh thảo được. Đối ngoại thì chỉ được phép bán ra đan dược trung phầm và hàng tồn kho trong phù Tiên Đảo thôi. Đối nội, thì chúng ta phải âm thầm gia tăng tu vi cho các đệ tử dưới Kết Đan kỳ!"

Mấy vị trưởng lão nghe xong phương án này đều gật đầu trng thuận. Bỗng dưng ở bên ngoài truyền vào một thanh âm: "Đệ tử Trình Canh Thanh cầu kiến chưởng môn."

Đối với Trình Canh Thanh tất cả mọi người đều rất có ấn tượng, hắn chính là đệ từ thân truyền của Tần trưởng lão, người quản lí kinh doanh ở bên ngoài. Nhưng không biết hắn chạy tới đây cầu kiến chưởng môn làm cái gì, chẳng lẽ bên ngoài đã xảy ra chuyện sao? Phùng Hướng Thiên nhíu mày hô: "Vào đi."

Chỉ thấy Trình Canh Thanh dẫn theo một người tướng mạo binh thường tiến vào. Phùng Hướng Thiên cùng ba vị trưởng lão ánh mắt đều rơi ở trên người Dược Thiên Sầu, nhận ra hắn cũng không phải đệ tử trong Phù Tiên Đảo, mà kì quái nhất chính là, bọn họ không nhìn thấu tu vi của người thanh niên này.

"Đệ tử Trình Canh Thanh ra mắt chưởng môn cùng ba vị trưởng lão." Trình Canh Thanh khom lưng hành lễ nói.

Dược Thiên Sầu ở bên cạnh cũng học theo: "Tán tu Dược Thiên Sầu xin ra mắt chưởng môn cùng ba vị trưởng lão."

"Trình Canh Thanh, ngươi tìm ta có chuyện gì không?" Phùng Hướng Thiên miệng nói, nhưng nhãn tình vẫn đang quan sát Dược Thiên Sầu. Nghe hắn giới thiệU Minh là tán tu, Phùng Hướng Thiên còn tưởng mình đã nhìn lầm. Mà trong mắt ba vị trưởng lão, đồng dạng cũng hiện ra một tia nghi hoặc.

Trình Canh Thanh đưa tay sờ túi trữ vật ở bên hông, cung kính nói: "Hồi bầm chưởng môn, đệ tử đem linh thạch chuyển về đảo. Cũng phụng mệnh sư phụ, tiện đường mang theo Dược Thiên Sầu đạo hữu tới gặp chưởng môn."

Trình Canh Thanh vội vàng đem Phù Tiên Lệnh dâng lên, cũng nói ra ý đồ của Dược Thiên Sầu đến đây.

Nghe hắn trình bày xong, Phùng Hướng Thiên cùng ba vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau. Phù Tiên Lệnh là người đã từng đảm đương qua chức vụ trưởng lão mới được phát lệnh bài này. Thứ nhất là biểu thị thân phận, thứ hai là cho hậu nhân của người đó một cơ hội gia nhấp Phù Tiên Đảo. Quy củ này lập ra từ mấy ngàn năm trước, Dược Thiên Sầu cũng là người thứ ba cầm lệnh bài tới đây cầu kiến.

Nguyên trước kia Phù Tiên Đảo cũng đặc chế ra ba trăm chiếc lệnh bài, nghe nói nếu người nào thu thập đủ ba trăm chiếc lệnh bài sẽ nắm giữ được một bí mật thiên đại to lớn. Nhưng chẳng ai biết đó là cái bí mật gì, dần dần nó liền trở thành vật tượng trưng cho thân phận của những trưởng lão ẩn cư. Theo năm tháng thay đổi, bất tri giác lệnh bài cũng thất lạc đi ít nhiều.

Bởi vậy cũng rất phiền toái, có nhiều trưởng lão tu vi thâm hậu trong tông môn, nhưng cố tình lại không có lệnh bài riêng đại biểu cho thân phận trưởng lão của mình. Điều này cũng khiến Phù Tiên Lệnh càng thêm trân quý.

Hiện giờ Dược Thiên Sầu mang lệnh bài đến, không thể nghi ngờ là đã khiến cho nhóm trưởng lão danh bất chính, ngôn bất thuận rơi vào cục diện khó xử.

Phùng Hướng Thiên tiếp nhận lệnh bài trong tay Trình Canh Thanh, cần thận xem xét một phen, mới ngoảnh mặt nhìn ba vị trưởng lão khẽ gật đầu, biểu thị đúng là Phù Tiên Lệnh. Nhất thời trong mắt ba vị trưởng lão đều tản mát ra quang mang nóng bỏng khó có thể che giấu. Bởi vì ba người này đúng là đảm đương chức vụ trưởng lão nhưng lại không hề có lệnh bài trên người. Kỳ thực đừng nói là ba người bọn họ, mà ngay cả mấy vị trưởng lão lâu năm hơn đều không có lệnh bài.

Thần tình nóng bỏng của ba vị trưởng lão đều rơi vào trong mắt Phùng Hướng Thiên. Khiến cho hắn đau đầu không thôi, thầm nghĩ đại sự bất hảo! Mấy trăm năm qua ngươi không xuất hiện, cố tình đến lúc ta chấp chưởng Phù Tiên Đảo thì mới hiện ra. Hiện giờ trên Phù Tiên Đảo có khoảng hai trăm người đảm đương chức vụ trưởng lão, những vị trưởng lão không có lệnh bài sợ rằng cũng phải đến năm mươi người. Chiếc lệnh bài này, tùy tiện cấp cho ai, khẳng định cũng sẽ đắc tội với bốn mươi chúi người còn lại, mà thân làm chưởng môn như hắn cũng không thể kê gối ngủ cao đầu nổi.

Đừng nghĩ rằng một chiếc Phù Tiên Lệnh nhỏ nhơi mà không gây ra nổi sóng to gió lớn gì. Sự tình làm không êm, liền có thể đẩy hắn ra khỏi cái ghế chưởng môn kia ngay. Nghĩ đến đây, Phùng Hướng Thiên nhìn Dược Thiên Sầu cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Dược Thiên Sầu đâu có biết tâm tư của vị chưởng môn chính đạo đệ nhất phái, lại rắc rối đến như thế. Chỉ thấy Phùng Hướng Thiên trầm ngâm nhìn về phía mình, trong lòng hắn bộp chộp thầm nghĩ: "Ta kháo! Lão bất tử này hay là muốn đổi ý?

Bạn đang đọc Tinh Thần Châu của Thiên Sầu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 39

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự