Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 349 Cửu u Minh Động (nhị)

Bạn đang đọc Tinh Thần Châu của Thiên Sầu

Phiên bản Dịch · 2344 chữ · khoảng 8 phút đọc

“Ta thật muốn xem ngươi thế nào làm cho ta không thoải mái? ” Nhóm chữ lập lòe thanh quang lại xuất hiện, tràn ngập ý tứ coi rẻ.

Nghiêm Thác cười lên ha ha điên cuồng, hộ thể cương khí trên người chậm rãi thu liễm, mà thân thể máu thịt đang héo rút, đảo mắt cà người biến thành da bọc xương, ngược lại bụng hắn lại dần dần trướng to lên.

Tình cảnh này, làm con ngươi Dược Thiên Sầu co rụt lại mãnh liệt, cũng không còn ý tứ coi rẻ, lập tức nhớ tới một chuyện thật kinh khủng - tự bạo đan điền.

Người tu hành, đan điền là kho năng lượng toàn thân, hậu quả tự bạo đan điền là có thể nghĩ ra được. Sau khi tu vi tới Nguyên Anh kỳ, nguyên anh trong đan điền còn là một năng lượng thể tinh khiết thực hóa biến thành. Lúc này, ba hồn bảy vía trong cơ thể đều tụ tập tại nguyên anh, không nằm trong thân thể. Cho nên nói, tu sĩ tới Nguyên Anh kỳ, ngoại tà bình thường xâm lấn căn bản không tạo được thương tổn thực sự, nhiều lắm chi xúc phạm tới thân thể, trị hết cũng không quá trắc trở.

Thế nhưng sau Nguyên Anh kỳ lại tự bạo, tuy rằng uy lực lớn hơn nữa, nhưng cũng sẽ tạc cho ba hồn bảy vía biến mất tung. Nói cách khác, nếu tu sĩ Nguyên Anh kỳ tự bạo, vậy ỹ nghĩa dù chuyến thế đầu thai cũng không còn cơ hội, nếu trước Nguyên Anh kỳ tự bạo, xong kiếp này còn có kiếp sau. Còn Nghiêm Thác đã đạt được tu vi Độ Kiếp sơ kỳ, mặc dù chân nguyên trong cơ thế tiêu hao không ít, nhưng cả Nguyên Anh kỳ cũng không thể so sánh, Dược Thiên Sầu tuyệt đối sẽ không có kết quả tốt, hơn nữa nhìn hắn, tựa hồ còn sợ uy lực tự bạo không đủ, không ngờ đem năng lượng toàn thân đều tập trung ở bụng.

Nếu như thay đổi là người bình thường, hang động này bất quá chỉ rộng hơn một trượng, hơn nữa dưới loại tình huống này, đi tới hay lui về sau đều trắc trở, bị Độ Kiếp kỳ làm như thế, thật giống như có một quả bom lớn bạo tạc ngay bên người. May là Dược Thiên Sầu cũng không phải người bình thường, hắn còn có đường lui thử ba nhiều hơn người khác, đó chính là ô Thác Châu. Bất quá cũng làm cho hắn phiền muộn, thật vất vả đi tới đây, hắn còn chưa có cơ hội lưu lại tọa độ thuấn di, Nghiêm Thác mà tự bạo, hắn lại phải đi trở lại từ đầu.

Mẹ nó! Lão tử luôn luôn cho rằng minh đã độc, ngày hôm nay lại đụng phải kẻ ác hơn, đời này không muốn sống nữa thì thôi, không ngờ còn cả kiếp sau cũng không muốn sống, mẹ nó! Thần tình Dược Thiên Sầu co quắp, phi kiếm trong tay vẽ ra vài chữ: “Ngươi điênư! ”

Nghiêm Thác giống như bộ xương khô phát ra thanh âm khàn khàn, khặc khặc cười nói: “Là Dược Thiên Sầu ngươi khinh người quá đáng. ” Nói xong đột nhiên thu liễm hộ thể cương khí bên ngoài cơ thể, đây là sắp tự bạo.

Vương bát đản! Súc sinh! Hai mắt Dược Thiên Sầu nhắm lại, đầu co rụt, vừa muốn thiểm về ô Thác Châu, bỗng nhiên nghe trong cổ họng Nghiêm Thác không ngừng phát sinh thanh âm “hà hà” thật thống khổ. Dược Thiên Sầu trước khi đi, trợn mắt nhìn thoáng qua, bật người trừng lớn mắt, không đi nữa.

Nguyên lai Nghiêm Thác vừa thu lại hộ thể cương khí, lập tức bị âm phong và hắc sát thổi ngang ăn mòn. Y phục trên người như tro bụi tản mất, sau đó tới tóc, lớp da giống như bị cởi quần áo, từ phía sau tuột dần về phía trước tan đi. Sau đó cơ thể chì còn huyết nhục đầm đìa cũng từng khối từng khối từ bộ xương trượt xuống thổi tan bay mất.

Nguyên Dược Thiên Sầu đang đứng phía sau Nghiêm Thác, hiện tại lại nghênh tiếp da thịt, ngũ tạng lục phủ, gan tim phối thận của hắn, thực sự vô cùng buồn nôn. Thanh hỏa mãnh liệt trướng lớn bên ngoài thân Dược Thiên Sầu, đem tất cả hóa thành tro tàn. Bộ xương Nghiêm Thác vẫn ngoan cường đứng thẳng đụng phải sát khí màu đen lập tức liền khô mục, sau một trận âm phong hắc sát thổi tới liền phân thành bốn năm mảnh, theo gió đi xa.

Cứ như vậy đã chết? Đó rốt cục là thứ quỷ gì? Lúc này Dược Thiên Sầu cũng nhịn không được rùng minh, ai nhìn thấy người chết kiếu đó ngay trước mặt mình, cũng sẽ cực sợ. Nhìn bốn phía, chi còn lại một mình cô linh linh, chỉ có tiếng gió thổi thê lương vọng bên tai không tan.

Thấy âm phong và sát khí lợi hại như vậy, hắn cũng sinh ra ý thối lui, nhưng đáy lòng lại sinh ra một ý nghĩ độc ác, làm hắn cắn răng, không chút do dự tiếp tục hướng phía trước đi đến. Bất quá hai tay thêm hai thanh thanh sắc phi kiếm, còn có Thanh hỏa lần nữa trướng lớn bên ngoài không ít.

Mọi người ở bên ngoài động, sắc mặt trầm trọng thấp thỏm bất an lo âu, tướng lĩnh giống Trương Phi bước tới vài bước trước mặt Ngu Cơ, ôm quyền nói: “Phu nhân, chúng ta không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn nữa, sẵn hiện tại tiên sinh còn chưa vào sâu, mạt tướng nguyện đi vào gọi tiên sinh trở về, chậm một chút nữa chi sợ dù chúng ta muốn đi cũng khó tìm được tiên sinh, nếu là như vậy, e rằng..

Hắn chưa nói hết câu kế tiếp, nhưng tất cả mọi người hiểu rõ ý tứ của hắn, đơn giản nếu như Dược Thiên Sầu đã chết, nếu chưởng hình sử tức giận, đến lúc đó chỉ sợ không ai thoát được quan hệ. Ánh mắt mọi người rơi lên người Ngu Cơ, Ngu Cơ thoáng do dự, rốt cục gật đầu nói: “Trương Lãng, Phú Tắc, nhị tướng nghe lệnh! ”

“Tại! ” Một gã tướng lĩnh vóc người cũng khôi ngô như Trương Lăng ôm quyền nói. Nguyên lai tướng lĩnh giống Trương Phi thực sự họ Trương, nhưng không gọi Trương Phi, mà là Trương Lãng.

“Lệnh hai người mau chóng mang tiên sinh trở về, nếu tiên sinh không muốn, cần phải mạnh mẽ mang về, tất cả hậu quả do ta gánh chịu. ” Ngu Cơ hạ lệnh quả đoán, không hổ là nữ nhân đi theo Mông Duyên nhiều năm, lúc này rốt cục biểu hiện ra một mặt nữ cường nhân.

“Mạt tướng tuân mệnh! ” Hai người tiếp lệnh, nhìn nhau gật đầu, cương khí tráo thể,

Lập tức hóa thành hai luồng hư ảnh, trực tiếp bay vào Cửu u Minh Động đối diện, đảo mắt đã không thấy tăm hơi, bằng vào điểm ấy đã biết tu vi của hai người cao hơn Dược Thiên Sầu và Nghiêm Thác rất nhiều.

“Ta cũng đi! ” Tử Y vừa mới dứt lời, lại bị Ngu Cơ kéo lần nữa.

Ngu Cơ bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Vị cô nương này, nghe ngươi và tiên sinh nói chuyện đã biết thân phận của ngươi không bình thường, nếu ngươi xảy ra chuyện ngoài ý muốn.. . Nói chung vô luận như thế nào ta cũng không khả năng cho ngươi đi vào. ”

Ngu Cơ hướng Cửu u Minh Động nhẹ nhàng vung tay lên, lập tức mười tên tướng lình Quỷ Vương hậu kỳ bay ra, trực tiếp hạ xuống ngay cửa động, cả đám tuôn ra hắc sắc quang cầu bao bọc lấy minh, bảo vệ toàn bộ cửa Cửu u Minh Động, quân đội có huấn luyện đã lộ ra trong khoảnh khắc. Tử Y yên lặng nhìn, biết bằng một minh nàng không đối phó được với mười quỷ vương kia, nhẹ thở dài, giãy khỏi tay Ngu Cơ, lãng lặng đứng đó không nói lời nào.

Dược Thiên Sầu đi thêm một đoạn mới phát hiện, bên trong động chi có âm phong và sát khí lợi hại, những nguy hại gì khác cũng không có, thay vì chậm rãi tiêu hao, còn không bằng... Dược Thiên Sầu có chủ ý, cắn răng chạy chậm tới, hắc sát càng ngày càng dày đặc, hỏa nguyên tố tiêu hao càng lúc càng nhanh.

Cũng không biết cách đáy động còn bao xa, chạy khoảng được gần ngàn thước, thông đạo lại chuyển ngoặt, hắn vừa chuyển qua, cảm giác áp lực bỗng nhiên mạnh thêm, sức gió càng dữ dội. Chỉ nghe một tiếng hét 4

Dược Thiên Sầu trốn trong góc, nhìn hắc sát bị thổi đi ngẩn người, chợt hiểu, nguyên lai hắc sát đụng tới trên đường đều do những hắc sắc phong nhận tán loạn tại đây hình thành. Muốn phóng xuất thần thức đi thăm dò, nhưng hắn không dám, bởi vì trước đó đã thử qua một lần, sát khí có thể ăn mòn thần thức, làm hắn đau đến gào khóc kêu loạn, thật sự vô cùng quái dị.

Đợi một hồi, lục tục có vài lần phong nhận bay ra, mỗi cách vài giây lại có một trận. Đoán chắc thời gian, hắn lấy một khối huyền thiết ném ra, “đương đương đương” vang lên vài tiếng, cạ khối huyền thuyết bị cắt thành vài khối rớt xuống, lãn lóc trên mặt đất, bị âm phong thổi bay.

Kháo! Phong nhận (lười đao gió) do hắc sát hình thành rốt cục là thứ quỷ gì, cắt huyền thiết giống như cắt đậu hũ, thật mãnh! Ờ đây có ai qua được? Dược Thiên Sầu phiền muộn một trận, ánh mắt rơi vào vách đá ngăm đen ngấn người, vách đá nơi này ra vẻ không giống như vách đá đi qua khi nãy, do Thanh hỏa chiếu rọi, lại có thêm vẻ sáng bóng của kim chúc. Ánh mắt Dược Thiên Sầu sáng lên, từ trong túi trữ vật lấy ra Quỷ Vương lệnh bài năm xưa Ngu Cơ tặng hắn, so sánh hai bên, quả nhiên là giống nhau như đuc.

Đoạn thông đạo này không ngờ đều do Minh Thiết tạo thành! Dược Thiên Sầu yên lặng không nói gì bỏ lệnh bài vào túi trữ vật, hiện tại không phải thời gian đào Minh Thiết.

Lại một trận phong nhận bắn ra, liền thấy một đạo thanh mang mang theo liệt diễm bay tới, một trận đinh đương rối loạn, phong nhận bị bắn trúng hóa thành sát khí bị âm phong thổi đi. Dược Thiên Sầu thu hồi Thanh hỏa phi kiếm, ngực có nắm chắc, nếu Thanh hỏa phi kiếm có thể khắc chế phong nhận, vậy là dễ làm.

Đảo mắt, hơn mười thanh phi kiếm lượn lờ quanh thân. Dược Thiên Sầu xoay người đi ra ngoài, liền thấy phong nhận kéo tới, Thanh hỏa phi kiếm cấp tốc lóe ra hơn mười thanh, phá rớt phong nhận bay tới trước mặt, những cái khác chì cần không tổn thương thân thể chính mình thì mặc cho nó bay lướt qua.

Thấy công kích hiệu quả, Dược Thiên Sầu nhanh hơn tốc độ, hơn mười thanh phi kiếm mở đường phía trước.

Trương Lăng cùng Phú Tắc sờ soạng đi vào, bởi vì hai người là quỷ tu, hắc ám đối với hai người không ảnh hưởng, huống chi quỷ tu đối âm phong không sợ hãi, sợ chì là sát khí. Vốn sát khí đối với quỷ tu Minh giới cũng không ảnh hưởng, nhưng hai người không phải quỷ tu chân chính của mình giới, rơi tại nhân gian quá lâu, lâu ngày trên người trầm tích không ít nhân gian khí, nếu đụng tới sát khí, không chuẩn sẽ bị hồn phi phách tán. Tu sĩ giống như Nghiêm Thác, vốn có thân thể nhân gian, nhân gian khí trên người càng nhiều, vừa đụng tới hắc sát thì hạ tràng tự nhiên thê thảm.

Đi tới nơi này cũng không nhìn thấy Dược Thiên Sầu, hai người có chút bối rối, nhìn nhau truyền âm, vẫn lảng trách chuyện Dược Thiên Sầu sợ rằng đã gặp nạn. Lúc này hai người đang tiến lên bỗng nhiên cùng “di” một tiếng, đôi mắt hai người trong bóng đêm có thế nhìn thấy sự vật, chỉ thấy phía trước có vật gì vờ tung đang cuồn cuộn bay tới, bay tới dưới chân hai người thì hai người cùng chụp lại một khối, cầm lên vừa nhìn, thấy là khối huyền thiết, bên trên còn có những lỗ hổng bị cắt tròn, còn bị sát khí ăn mòn loang lổ một chút.

“Ngoài sự dự liệu của chúng ta, xem ra tiên sinh đã tới nơi đó. ” Phú Tắc truyền âm nói.

Trương Lăng gật đầu truyền âm: “Đi, chúng ta mau đi xem một chút, xem còn có thể đuổi theo không. ” Hai người rất nhanh chạy về phía trước, vốn hai người có thể bay, nhưng phi hành rất hao tổn nguyên khí của quỷ tu, chi sợ đến lúc đó không đủ nguyên khí chống đờ hộ thế cương khí. Dùng thuấn di cũng như vậy, huống chi sử dụng thuấn di cũng không thể sử dụng hộ thể cương khí cùng thuấn di.

Một đoạn thời gian, hai vị tướng lmh đi tới chỗ chuyển ngoặt, trước mắt là tiếng đánh leng keng, làm hai người phải ngừng chân lại...

Bạn đang đọc Tinh Thần Châu của Thiên Sầu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 24

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự