Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 30 Tình Đầu Khó Phai - Chương 30: Anh Là Bến Đỗ Của Em

Bạn đang đọc Tình Đầu Khó Phai của Lục Xu

Phiên bản Dịch · 5045 chữ · khoảng 18 phút đọc

Thiển Y bước một mình trên đường, mưa thấm vào làm ướt quần áo cô, dường như cô cũng không để ý chút nào. Mưa vỗ mặt cô, dường như cô cũng không hề phát hiện. Từng chiếc xe đi ngang qua người cô.

Dòng người bên cạnh lướt qua, sau đó lại không lưu lại hình ảnh nào. Thỉnh thoảng có vài ba người đi về muộn, họ cũng chỉ dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn thoáng qua Thiển Y, sau đó tiếp tục về nhà.

Ánh đèn đường mờ nhạt rọi xuống thân thể gầy yếu của cô, trong cái mờ mờ ảo ảo làm bạn với sương đêm và màn mưa lất phất. Cô không thấy lạnh, đầu ngón tay khẽ run run. Cô dừng lại một chút, không phát hiện bây giờ mình chật vật không chịu nổi một chút nào.

Ngẩng đầu nhìn, mưa rơi vào trong mắt cô, sau đó từng giọt từng giọt rơi xuống đất, gom góp thành rất nhiều vũng nước nhỏ.

Cô nên khóc sao? Nên khóc vì chính mình sao?

Không nên khóc, không thể khóc, cô dựa vào cái gì mà khóc. Con đường cô đi từ trước tới giờ đều là tự cô lựa chọn, không ai bức bách cô, không ai cưỡng ép cô. Là bản thân cô quá tham lam, muốn cược một ván, dùng cuộc đời mình làm tiền cược, cược rằng anh sẽ yêu cô.

Sau khi anh rời đi, cô tự nhốt mình trong một thế giới kín mít, tất cả mọi thứ trong thế giới kín mít đó đều là những chuyện có liên quan đến anh, cô sống trong đó, dùng chiếc lưới vô hình hoàn toàn giam mình lại. Cô vẫn không chịu nhìn vào sự thật, không thể tin anh đã rời đi, đã rời xa thế giới của mình, anh hạnh phúc ở thế giới đó, vui vẻ trong thế giới đó, nơi đó không có bất cứ thứ gì liên quan đến cô.

Mỗi khi bóng đêm buông xuống, cô luôn tự hỏi mình, giờ phút này anh đang làm gì, đang nghĩ gì, có thể ngẫu nhiên nhớ đến mình không, nhớ tới giọng nói tướng mạo dáng điệu của mình không. Mỗi khi nghĩ rằng có lẽ anh căn bản không nhớ tới mình, trái tim sẽ đau nhức âm ỉ.

Khi nhận thức vô hình nện vào người mình, đối với anh mà nói mình chỉ là một người nếu gặp lại thì sẽ nhớ ra tên, mà xoay người đi liền quên ngay, nhận thức đó làm trái tim cô tổn thương, cô muốn khắc tên mình vào trong lòng anh, cho dù tình yêu của anh mãi mãi cũng sẽ không sâu nặng bằng tình yêu của cô dành cho anh. Nhưng ngay cả một cơ hội để cô nằm mơ ông trời cũng đã thu lại rồi.

Trương Tiểu Nhàn từng nói, bạn gặp gỡ một người, bạn yêu anh ta nhiều hơn một chút, vậy thì, trước sau gì bạn cũng sẽ mất anh ta.

Mà cô, nhiều hơn không chỉ một chút, mà là rất nhiều rất nhiều, nhiều đến mức bản thân cô không thể thừa nhận.

Mưa táp vào mắt cô, cảm giác chua xót tràn ngập toàn thân, giống như ngay vào giờ khắc này, cô không còn chút sức lực nào.

Sau đó, cuối cùng anh cũng trở về, chỉ là anh mang theo một cô gái, hai người họ vẫn hạnh phúc ở một nơi mà cô không biết. Cô dùng hết toàn lực, mới đổi được cơ hội đứng dưới cùng một mái hiên với anh, mới đổi được cơ hội để có thể nhìn thấy anh. Cô chỉ muốn tranh thủ một cơ hội vì bản thân mình, một cơ hội cho tương lai của cô. Cô vẫn tự nói với mình, cô chưa bao giờ có được anh chỉ là bởi từ trước tới giờ hai người chưa có thời cơ tốt, chưa từng có cơ hội để hai người thực sự tiếp xúc, mà hiện giờ, cô tạo ra một cơ hội như thế.

Cô yếu đuối, từ trước tới nay đều vậy.

Rõ ràng cô mới là vợ anh, Hạ Tư Linh thì có tư cách gì nói những lời ấy trước mặt cô. Nhưng cô vẫn chạy trối chết, vẫn lựa chọn làm một kẻ yếu đuối, vẫn bị đánh tơi bời. Cho dù tất cả những gì Hạ Tư Linh nói đều là sự thật, nhưng cũng nên là do Lạc Tử Thịnh tự mình nói với cô, chứ không phải là từ miệng người khác. Nhưng cô không có dũng khí, không có dũng khí tiếp nhận chân tướng đó, không dám trơ mắt nhìn canh bạc này thua hoàn toàn, cho nên cô thà rằng chạy trối chết.

Không muốn, đối mặt khi chân tướng đó xuất hiện trước mắt mình, sợ hãi tất cả mọi thứ của mình đều biến thành hư vô.

Không dám nhìn, nhìn miệng vết thương đã thối rữa của mình, cho nên cứ chịu đau, lúc tỉnh dậy giữa đêm dài, lại một mình trị thương.

Mưa càng lúc càng lớn, nhưng cô không có cảm giác, chỉ đi tiếp, giống như một các xác không hồn. Có phải vậy không, cả thế giới đều đã bỏ rơi cô?

Quá khứ ấy giống như cảnh quay chậm trong một bộ phim, chậm rãi trình chiếu hết lần này tới lần khác trong đáy lòng cô. Nụ cười của anh, những điều tốt đẹp của anh, lại tàn nhẫn như lưỡi dao sắc cắt vào người. Là ai đã từng nói nhỉ, vũ khí làm người ta tổn thương nhất, chính là khi đối phương tưởng rằng giấc mộng là thật, lại hung hăng tát một cái khiến cô ấy từ trong mộng tỉnh lại.

Hiện giờ, cô tỉnh lại từ trong mộng, sau đó cảm thấy thế giới này vừa lạ lẫm vừa lạnh như băng, còn cả khuôn mặt xa lạ mà tàn nhẫn đó nữa.

Cả đời chỉ cược một lần, mà cô thua hoàn toàn.

Cô ngồi phịch xuống đất, cô ngẩng đầu, lộ ra nụ cười kì dị, “Ông trời, vì sao ông phải đối xử với tôi như vậy? Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?”

“Vì sao những gì tôi muốn đều rời xa tôi?”

“Vì sao phải đối xử với tôi như vậy? Lần lượt cho tôi hi vọng, rồi lại tàn nhẫn cho tôi biết đó là hi vọng viển vông?”

Giống như đêm mưa bốn năm trước, rõ ràng ông trời ban cho cô một đứa con, rồi lại tàn nhẫn để cô đánh mất, máu loãng chảy từng chút từng chút trên người cô, tựa như thấy được sự vỡ vụn của tương lai.

Mà giờ, lặp lại giống như bốn năm trước, cô vuốt bụng mình, “Mẹ không bảo vệ được con nữa rồi sao?”

Môt tiếng sét vang vọng, cả người Thiển Y khẽ run. Cô bây giờ không có chút sức lực nào, ngay cả muốn khóc cũng không khóc được, cô đứng lên, lảo đảo mấy bước mới đứng vững. Nhìn cảnh vật xung quanh, cô mới bước đến một cửa hàng đã đóng cửa. Cô từ từ ngồi xuống, quần áo sớm đã ướt đẫm, nhưng cô cũng không để ý sẽ làm bẩn gì. Chỗ này cũng không thể trở thành nơi che mưa chắn gió, nhưng giờ phút này cô đã mệt lắm rồi, đã không còn muốn đi nữa, mà phía trước, dường như cũng vô cùng vô tận.

Vẻ mặt cô hốt hoảng ngẩn ngơ, cho dù dưới ánh sáng nhạt vẫn nhìn ra được sắc mặt cô trắng bệch.

“Em có ổn không?”

Phương Lan cầm ô đứng cách đó không xa, vẫn nhìn bóng dáng kia, giống như đang xác nhận gì đó, sau đó lại để lộ ra vẻ mặt khó tin, cuối cùng rốt cuộc vẫn đi qua.

Thiển Y ngẩng đầu, tầm mắt mơ hồ khiến cô không biết làm sao.

“Em không sao chứ?”

Phương Lan đưa Thiển Y về nhà trọ, lấy quần áo sạch của mình ra, kéo Thiển Y vào phòng tắm, “Em mau tắm đi, cứ để vậy tiếp sẽ cảm đấy.”

Vẻ mặt Thiển Y nhìn Phương Lan vẫn ngẩn ngơ, Phương Lan hơi bất đắc dĩ, “Cần chị giúp không?”

Lúc này dường như Thiển Y nghe rõ được, cô lắc đầu, sau đó đóng cửa nhà tắm lại.

“Người bà mang về từ đâu đó?” Bạn cùng thuê nhà Lý Diễm Hoa nhìn Phương Lan, hơi nhíu mày, “Bà đi mua thuốc cho tôi, sao mua về được một người luôn vậy?”

Nhắc tới chuyện này, Phương Lan không có ý tốt, “Mưa to như vậy, lại muộn nữa, hiệu thuốc đều đóng cửa cả rồi, tôi còn gõ cửa bảo người ta dậy thì tôi thấy ngại lắm.”

“Ơ ơ, tôi nói này, lần trước bà mắc mưa, là tôi mang ô đến cho bà đấy…”

Phương Lan không muốn tranh cãi với người này, “Bà bị bệnh thì nên đi ngủ đi!” Cô ném thuốc mua về được lên người Lý Diễm Hoa, Lý Diễm Hoa còn muốn hỏi chuyện thêm về Thiển Y, nhưng nhìn thấy biểu cảm không muốn nhiều lời thêm của Phương Lan thì hậm hực rời đi.

Phương Lan ngồi trên sofa, bật tivi lên, tiếng sét bên ngoài vẫn đùng đoàng như trước. Chị hơi kinh hãi, lại tắt tivi, tiện thể cũng rút nguồn điện ra. Thật ra, vừa rồi, cho dù cảm thấy bóng dáng kia giống như thế, nhưng chị không nghĩ đến thật sự là cô ấy. Thế giới này rất kì diệu, vậy mà chị lại lấy phương thức như thế gặp lại cô ấy.

Ánh mắt chị nheo nheo lại, nhớ về năm tháng ấy.

Khi đó chị còn đang học đại học, đơn thuần ngây thơ như rất nhiều cô gái, chờ mong một tình yêu say đắm kinh thiên động địa. Thẩm Thiển Vũ tình cờ đến trường của chị, có lẽ là bản tính nam sinh, Thẩm Thiển Vũ đứng một lát ở sân bóng rổ, rồi dứt khoát dấn thân vào trận chiến bóng rổ đó, hơn nữa Thẩm Thiển Vũ còn dẫn dắt đội đã gần thua như núi đổ trình diễn một cảnh tượng chuyển bại thành thắng đầy ấn tượng. Lúc ấy chị thật sự là nghé con mới sinh không sợ hổ, trong ánh mắt của nhiều nữ sinh đang vây quanh như vậy, chị thành công phá vòng vây, đưa chai nước trong tay mình đến tay Thẩm Thiển Vũ.

Lúc đó, Thẩm Thiển Vũ hơi sửng sốt, lập tức hơi tập trung nghĩ ngợi, lại giống như không thể tin, cuối cùng để lộ ra nụ cười sáng lạn. Chính là nụ cười ấy, khiến chị đi vào con đường không thể quay đầu lại. Bị những điều tốt đẹp của tình yêu xông vào não khiến mình mê muội, không hỏi anh vì sao chọn mình, dù rằng anh có rất nhiều lựa chọn tốt hơn.

Ở bên nhau lâu, đương nhiên cũng sẽ biết một vài thói quen nào đó của anh, thích mình lúc im lặng, không thích mình nói quá nhiều, sẽ nhìn sườn mặt mình chăm chú đến đờ đẫn, vốn nghĩ rằng đó là thói quen nhỏ nhỏ không ai biết của anh, cho đến cuối cùng mới hiểu được…

Anh là người vô cùng tàn nhẫn, rõ ràng biết lúc ấy mình đã mang thai, rõ ràng biết lúc ấy chỉ cần anh lựa chọn mình, là có thể trải qua cuộc sống hạnh phúc bên nhau. Rõ ràng anh có thể tự giả bộ trước mặt mình, nhưng anh không chịu, ngay cả ảo tưởng hư vô cũng không cho mình chờ mong, chỉ để lại cho mình bóng lưng tàn nhẫn, cùng với vết thương mãi mãi không thể bù đắp lại.

Chỉ là, đều đã qua rồi, đều trở thành vết sẹo nhạt trong sinh mệnh rồi, cũng không đau, nếu không ai nhắc nhở, bản thân mình cũng sẽ không nhớ tới, nhưng nó có tồn tại, vào một lúc lơ đãng nào đó nó tự nhắc nhở mình.

Phương Lan lấy lại tinh thần từ trong thế giới riêng của mình, Thiển Y đã ra khỏi phòng tắm, bước đi của cô rất chậm, Phương Lan hơi híp mắt, sau đó tìm thuốc cảm ra, “Uống chút thuốc cảm đi này.”

Thiển Y vừa mới định nhận, lại nghĩ tới điều gì, hơi ngây ra, “Không cần. Bây giờ em không thể uống được.”

“Ừm.” Phương Lan gật đầu, cũng không gò ép, vốn muốn hỏi cô vì sao lại thành ra thế này, nhưng hiển nhiên đối phương không quá thích đề tài này, “Vậy bây giờ em thấy ổn chưa?”

Thiển Y gật đầu, sau đó đánh giá căn nhà, “Cảm ơn chị…”

“Chị là Phương Lan.” Phương Lan tốt bụng nhắc nhở đối phương.

Lúc này mắt Thiển Y hơi lóe sáng, rồi cô lập tức nhớ tới điều gì đó, “Bây giờ chị đang làm gì?” Thật ra vốn cô muốn hỏi bây giờ chị ấy có phải vẫn một mình không, nhưng đều đã qua lâu như vậy rồi, hình như việc này không cần hỏi đến.

“Đang học tiến sĩ, vậy đó.” Phương Lan nói qua loa, cũng không muốn nhiều lời lắm, “Cần chị báo cho chồng em không?”

“Không cần ạ.” Ngữ khí của Thiển Y hơi cứng ngắc.

“Vậy dù sao vẫn phải báo cho người nhà em chứ?”

Thiển Y suy ngẫm một hồi, “Vậy cũng không cần ạ, nếu em quấy rầy chị…”

“Cũng không phải ý đó đâu, chỉ là bên ngoài mưa lớn như vậy, mà em lại không về nhà, hẳn là họ sẽ lo lắng chứ.” Thấy Thiển Y tựa hồ không có hành động gì, Phương Lan hơi nhíu mày, “Vậy chị báo cho anh trai em nhé!”

Thiển Y không trả lời, xem như ngầm đồng ý.

Thiển Y hơi ngẩng đầu, có chút sửng sốt, cô cũng không nói cho Phương Lan biết số điện thoại của anh trai, sao chị ấy biết, hay là hai người họ vốn liên lạc? Nhưng mà, tất cả những điều này cũng không phải chuyện Thiển Y nên lo, ngay cả bản thân mình cô cũng không lo được kia mà.

Thẩm Thiển Vũ nhận được điện thoại của Phương Lan thì hơi giật mình, anh chưa từng nghĩ còn có thể có liên hệ với Phương Lan, lúc trước khi cô rời đi anh đã biết, giữa hai người họ đã không còn con đường cứu vãn nào nữa, anh cũng biết với tính cách của Phương Lan thì cô sẽ không chủ động liên lạc với mình, dù rằng mình chưa bao giờ đổi số điện thoại.

Nhưng, anh thật sự không nghĩ tới Phương Lan và Thiển Y lại đang ở cạnh nhau.

Không tự giác lái xe nhanh hơn, Thẩm Thiển Vũ nhìn màn mưa trắng xóa bên ngoài, trong lòng cũng hơi phiền muộn. Anh lấy di động ra, tìm số điện thoại của Lạc Tử Thịnh, lúc đang chuẩn bị ấn nút gọi, anh đột nhiên thay đổi chủ ý. Anh vốn cảm thấy lúc Trần Nhất Tâm tới hỏi Thiển Y có nhà không đã có vấn đề, nhưng rốt cuộc không đúng chỗ nào, anh cũng không rõ. Rõ ràng Lạc Tử Thịnh đã đồng ý với anh sẽ đối tốt với Thiển Y, vì sao Thiển Y lại bỏ ra ngoài, còn trong thời tiết thế này nữa.

Hô hấp của anh hơi dồn dập, đây là điềm báo khi tâm tình anh không tốt.

Đi vào nơi mà Phương Lan nói, anh gần như không thể chờ đợi được, đối phường vừa mở cửa anh đã hỏi, “Thiển Y ở đâu?”

Phương Lan chỉ vào bên trong, thấy dáng vẻ lo lắng của Thẩm Thiển Vũ thì hơi cười khổ, anh vẫn không thay đổi, bất luận là lúc nào, quan trọng nhất vẫn là cô gái tên Thẩm Thiển Y đó, chỉ có Thẩm Thiển Y mới là người sống trong lòng anh.

Thẩm Thiển Vũ vừa đi vào đã thấy Thiển Y cuộn mình trên sofa, anh cảm thấy mình bị cảnh tượng trước mắt này làm cho hóa lạnh, “Thiển Y.” Giọng nói của anh hơi khàn, ngay cả bản thân anh cũng không phát giác.

“Anh.” Thiển Y ngẩng đầu lên, mày cau lại, ưu sầu không nói nên lời.

“Sao thế sao thể?” Thẩm Thiển Vũ có phần luống cuống, anh đi qua ôm lấy cơ thể hơi run rẩy của Thiển Y, mang lại ấm áp cho cô giống như bốn năm trước, anh mãi mãi sẽ là chỗ dựa của cô, mãi mãi đều không rời không bỏ cô.

“Anh.” Cô nên nói thế nào, cô nên nói gì đây.

“Sao thế?” Nhìn thấy dáng vẻ của cô, Thẩm Thiển Vũ hơi lơ mơ, hai tay anh nâng mặt Thiển Y lên, “Nói cho anh biết, ai bắt nạt em, anh giúp em xử lý.” Màn đối thoại giống mỗi lần cô khóc ngày còn nhỏ, chỉ cần cô bị bắt nạt, anh mãi mãi là người đầu tiên đứng ra.

Nên nói thế nào? Từ trước tới nay đường đều là tự cô lựa chọn.

“Để anh lo lắng rồi đúng không?” Cô cười miễn cưỡng, “Tình hình Thẩm Thị bây giờ thế nào rồi?”

“Nha đầu ngốc.” Thẩm Thiển Vũ hoàn toàn thả lỏng người, “Em lo lắng chuyện trong nhà hả. Chẳng lẽ Tử Thịnh chưa nói gì với em sao? Khó khăn của Thẩm Thị đã được giải quyết rồi, nhưng mà đây đều là nhờ sự giúp đỡ của Tử Thịnh đấy, nếu không phải cậu ấy, có lẽ Thẩm Thị thật sự không tiếp tục được.”

Nhất thời, ánh sáng quay vòng, Thiển Y ngẩn người, “Có ý gì? Anh ấy giúp Thẩm Thị? Vì sao, vì sao anh ấy làm vậy?”

Thẩm Thiển Vũ nhìn dáng vẻ ngơ ngơ của Thiển Y thì hơi buồn cười, “Vì sao cái gì chứ, đúng là ngốc mà. Có điều Tử Thịnh làm vậy, hoàn toàn coi như trở mặt với bố cậu ấy, hơn nữa tất cả tiền vốn đều là từ Thịnh Nhân mà ra. Tin rằng lần này con cáo già Lạc Tử Thiên đó tức điên lên được ấy chứ.”

“Anh nói anh ấy giúp đỡ Thẩm Thị, để Thẩm Thị đi theo quỹ đạo bình thường?” Cái này và những lời Hạ Tư Linh nói hoàn toàn khác nhau, cùng với nhận thức trước đó của cô cũng hoàn toàn không giống, đây là vì sao.

“Đúng thế. Cho nên, em cũng đừng náo loạn cáu giận Tử Thịnh, dạo này cậu ấy sống cũng không dễ chịu gì.”

Thiển Y nhíu mày, cho nên anh mới nói anh thất nghiệp, cho nên anh mới rảnh rỗi như vậy, tất cả đều chỉ là vì anh giúp Thẩm Thị. Nhưng mà, vì sao Hạ Tư Linh phải nói vậy, còn cả tờ chi phiếu đó nữa. Đó là vì sao?

“Bởi vậy anh ấy sẽ mất đi Thịnh Nhân?”

Sắc mặt Thẩm Thiển Vũ cũng hơi thay đổi, anh gật đầu không nói gì.

Có thứ gì đó quay cuồng trong lòng, tất cả không phải như mình nghĩ, trong não cô nhất thời hiện lên vô số suy nghĩ, “Anh ấy và Hạ Tư Linh…”

Sắc mặt Thẩm Thiển Vũ cũng không tốt lắm, anh nhìn Thiển Y, sau đó nghiêm túc nói: “Thiển Y, em đã lựa chọn cậu ấy, vậy thì nên tin tưởng cậu ấy. Hơn nữa, em đã sớm biết mấy chuyện đó của cậu ấy rồi, lúc trước dưới tình hình như vậy em có thể lựa chọn trở thành vợ cậu ấy, vào lúc này sao lại bỏ cuộc giữa chừng? Đây không phải là em, không phải em gái dũng cảm của anh. Vả lại, anh hiểu Tử Thịnh, nếu không có lợi ích gì, cậu ấy sẽ không làm như vậy, nhưng lần này cậu ấy tuyệt đối giúp đỡ Thẩm Thị mà không có bất cứ lợi ích gì. Nguyên nhân rất đơn giản, chỉ là em tin hay không mà thôi.”

Thiển Y há miệng, thế nào cũng không phát ra âm thanh gì được.

Suy nghĩ hoàn toàn không ăn khớp, cô ngây người nhìn Thẩm Thiển Vũ đang máy môi, yết hầu cũng đang di chuyển.

Thẩm Thiển Vũ quay đầu, nói những lời này mất sức thế nào, chỉ có bản thân anh biết rõ, nhưng, anh không thể ích kỉ. Anh biết, hạnh phúc của Thiển Y chỉ có người đó mới có thể mang lại được.

Phương Lan đứng một bên, chị hơi thở dài, thật không biết nên dùng từ ngữ thế nào để bình luận về tâm tình giờ phút này, người đàn ông vứt bỏ mình đó, giờ phút này đang đẩy người anh ấy yêu nhất vào lòng một người khác.

“Có lẽ em ấy mệt rồi, anh để em ấy nghỉ ngơi chút đi!” Phương Lan đi đến bên cạnh Thẩm Thiển Vũ, cười trầm.

Thẩm Thiển Vũ nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của Thiển Y thì yên lặng gật đầu.

Thiển Y đi vào căn phòng Phương Lan đã chuẩn bị.

Thẩm Thiển Vũ đứng ở ban công, nghe tiếng mưa rơi, anh chưa bao giờ bình tĩnh như giờ phút này, anh nghe thấy tiếng bước chân, “Cảm ơn em.”

“Không cần, em cũng không vì anh.”

“Xin lỗi.”

“Em hiểu.”

Trước giờ chị đều biết, anh không yêu chị, trước giờ chị đều rõ.

Thẩm Thiển Vũ vẫn gọi điện cho Lạc Tử Thịnh, anh vô cùng tin tưởng, giờ phút này, người đàn ông đó rất sốt ruột.

Lúc Lạc Tử Thịnh tới, vẻ mặt đều mỏi mệt, anh nhìn Thẩm Thiển Vũ, lại nhìn thoáng qua Phương Lan, rồi mắt liền hướng về nơi khác.

Phương Lan hơi ngạc nhiên, chị đương nhiên nhớ Lạc Tử Thịnh, thì ra có duyên như vậy, thì ra hai người họ dùng ánh mắt đó nhìn chị chẳng qua đều chỉ là bởi cùng một người.

“Cô ấy ở trong phòng.” Phương Lan nhắc nhở Lạc Tử Thịnh.

Lạc Tử Thịnh hơi ngây người, cẩn thận đi qua, nhẹ tay đẩy cửa ra, e sợ làm cô hoảng sợ. Trong phòng là một mảng tối tăm, khí lạnh đánh úp vào người, anh cảm thấy hơi bất an, nhanh chóng sờ tường bật công tắc. Đèn sáng, nhưng trong phòng lại trống không.

Anh chưa từng nôn nóng như hiện tại, giống như trái tim cũng không phải của mình nữa, tất cả máu đều sôi sùng sục.

Anh lao ra, “Thiển Y đâu?”

Nhìn thấy phản ứng của Lạc Tử Thịnh, Thẩm Thiển Vũ lập tức biết đã có chuyện, anh nhìn Phương Lan. Phương Lan cũng không biết làm sao, nhanh chóng lục tìm khắp nhà, “Chẳng lẽ cô ấy đi rồi?”

“Mưa to như vậy, cô ấy có thể đi đâu?” Lạc Tử Thịnh thở gấp gáp không ổn định, bên ngoài sét lóe lên, cô sẽ đi đâu chứ, sức khỏe cô vốn không tốt, hơn nữa, bây giờ cô còn mang thai con của anh, con của anh. Vậy mà anh không thể bảo vệ cô cho tốt, vậy mà anh không biết cô ở nơi đâu.

Lạc Tử Thịnh xông ra như bay, Thẩm Thiển Vũ đuổi theo, “Ông đừng kích động, tôi đi tìm cùng ông.”

Phương Lan ngẩn người, cũng không tiến lên, chị biết, có hai người đàn ông đó, chị căn bản không cần lo lắng cho cô gái may mắn kia, mà chị, trình diễn xong rồi, đã sớm nên rời rạp hát. Từ quá khứ đến hiện tại, phồn hoa, trước giờ đều không liên quan đến chị.

Lạc Tử Thịnh thật sự mất lý trí, vừa vào xe đã phóng nhanh đi. Thẩm Thiển Vũ cũng không ổn hơn bao nhiêu, anh cảm thấy mình sắp điên rồi, vừa rồi rõ ràng vẫn ổn, vì sao chớp mắt đã thay đổi?

Lạc Tử Thịnh cảm thấy mình như từ trên mây ngã xuống đáy vực, vừa rồi vui mừng chạy tới, chỉ để có thể nhìn thấy cô, vậy mà cô lại xoay người rời đi. Giống như đang tra tấn anh, đang thử thách anh, anh không sợ thử thách, nhưng cô nhất định phải bình yên vô sự. Cô có thể đánh anh mắng anh, nhưng nhất định không thể tự tra tấn mình.

Khi anh nhìn thấy tờ giấy chứng nhận mang thai đó trong phòng cô, anh cảm thấy mình điên mất rồi.

Cô mãi mãi đều như vậy, không nói bất cứ điều gì, từ trước tới nay đều bắt anh lựa chọn, vứt tất cả lại cho anh.

Cô thích anh, cô cũng không mở miệng. Cô mang thai con của anh, cô vẫn nhịn không nói, cho đến khi đứa bé mà ngay cả cơ hội gặp mặt anh cũng không có đó mất đi, cô vẫn không chịu tiết lộ một chút nào. Hai người kết hôn, cô vẫn không chịu nói cô yêu anh. Cô lại mang thai con của anh, cô vẫn nhẫn nhịn, vẫn không chịu nói với anh. Anh xấu xa như vậy sao? Không đáng để cô tin tưởng như vậy sao? Vì sao cái gì cô cũng không chịu nói với anh, không chịu để anh chia sẻ với cô một chút xíu nào?

Câu yêu anh khó nói đến vậy sao?

Vì sao tất cả mọi người đều biết cô yêu anh, mà anh lại là người cuối cùng biết? Cô nghĩ rằng anh là tên đàn ông không có trách nhiệm, hay là cảm thấy anh không mang lại hạnh phúc được cho cô? Trước mặt nhiều người như vậy, còn có thể dõng dạc nói lấy anh chỉ là vì không muốn lấy một người xa lạ.

Cô thật sự, thật sự sắp bức điên anh rồi.

Anh lái xe, ngay cả bản thân anh cũng không biết phải lái đi đâu.

Mưa to như vậy, cô sẽ chạy đi đâu? Có thể gặp người xấu không, có thể xảy ra chuyện gì không? Cho dù không, vậy nhất định cũng sẽ bị bệnh, vốn sức khỏe đã không tốt, bây giờ còn mang thai con của anh. Anh thật sự muốn túm cô lại, rồi dạy cho cô một bài.

Anh kít phanh cho xe dừng lại bên đường, điện thoại vẫn thông với Thẩm Thiển Vũ, vẫn hỏi đối phương tình hình bên đó.

Cô sẽ chạy đi đâu?

Chết tiệt. Anh đập mạnh tay lái, lại nhìn cảnh vật bốn phía xung quanh.

Nơi này, nơi này gần nơi đó như thế.

Anh đột nhiên cười khẽ, giống như một kẻ điên, trong lòng tràn đầy chờ mong, anh tăng tốc.

Nhà trọ hồi đó, giờ đã hơi cũ, pha lẫn chút mùi của năm tháng.

Thiển Y vô tri vô giác đến đây, chính là ở đây, lúc trước cô ở đây, đánh mất đứa con đầu tiên của mình. Cô sờ tường, thời gian như lướt qua đầu ngón tay cô, tay cô dừng trên một cánh cửa. Lúc ấy, cô bất lực như thế, vẫn luôn gõ cánh cửa này, gọi “Tử Thịnh” hết lần này đến lần khác, nhưng anh không ở đây, anh không ở đây một lần nào. Anh không trả lời, anh không xuất hiện, sao anh có thể xuất hiện được, anh ở bên kia bán cầu, ở một đất nước xa xôi khác.

Gió lạnh thổi tới, từng đợt lạnh căm, quần áo lại ướt đẫm, dán vào da, dường như có thể rét lạnh đến thấu xương.

Cảm giác lạnh băng này lan tràn toàn thân, cô khẽ run lên.

Anh không ở đây, từ đầu đến cuối đều không ở đây.

Cô ngổi xổm ở cửa, giống như năm đó, cô hi vọng anh xuất hiện biết bao, có thể xuất hiện bên cạnh cô, có thể cho cô một tia hi vọng. Nhưng bất luận cô gọi tên anh thế nào, từ đầu đến cuối anh đều không xuất hiện, từ đầu đến cuối anh đều không ở đây.

Cô khàn giọng gọi như vậy, dùng hết sức lực gõ cửa, vẫn gọi tên anh, trong tiếng sấm rền vang, âm thanh của cô đều trở nên thê lương, nhưng anh vẫn không ở đây.

Đó là chất độc trong lòng cô, thấu ruột đục xương, vĩnh viễn không quên.

Trong mưa, cô chờ mong như thế, cho đến khi bụng đau đến khó mà chịu nổi, cô hiểu có thứ gì đó đang rời xa mình, cô muốn bảo vệ đứa bé ấy biết bao, chỉ vì đứa bé đó giữ lại dòng máu của anh, là cốt nhục của anh. Cô hi vọng anh có thể nhìn thấy đứa bé đó biết bao, nhưng máu nhuộm đỏ mắt cô, chỉ để lại trong mắt cô những giọt lệ.

Cô an tĩnh ngồi đó, vùi đầu vào đầu gối.

Chuyện cũ lơ lửng trong đầu cô, cô chỉ biết cô đang chờ anh, vẫn luôn chờ anh, chờ anh yêu cô, chờ anh ở bên cô, chờ anh không rời không bỏ cô.

Cơn gió đang gào thét, tiếng mưa rả rích rơi, tiếng đêm cô tịch mà bi thương, tiếng sấm gõ vào thần kinh cô. Cô cúi thấp chôn đầu vào đầu gối.

Đột nhiên, có tiếng bước chân quen thuộc.

Giật mình như mộng, cô chậm rãi ngẩng đầu.

Chống lại một đôi mắt quen thuộc.

Tựa như con thuyền phiêu bạt nhiều năm giữa biển rộng, rốt cuộc từng bước từng bước tìm được bến đỗ thuộc về mình.

Bạn đang đọc Tình Đầu Khó Phai của Lục Xu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự