Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Chương 02 Phần 3

Bạn đang đọc Tín đồ shopping lấy chồng của Sophie Kinsella

Phiên bản Dịch · 3486 chữ · khoảng 12 phút đọc

“Xin lỗi nếu lúc nãy anh đề cập đến một chủ đề nhạy cảm,” Luke nói khi chúng tôi bắt đầu tiến về phía nhà thờ.

“Nhạy cảm ạ?” Tôi nhướng mày. “Ôi, chuyện gì, à chuyện đó. Chuyện đó thì có gì mà nhạy cảm!”

“Mẹ em có vẻ hơi buồn...”

“Mẹ em á? Thực sự mẹ em không hề thấy phiền đâu. Thực ra là... mẹ em chỉ nói đùa thôi!”

“Nói đùa sao?”

“Đúng thế!” Tôi nói, hơi ương ngạnh. “Chỉ là nói đùa.”

“Anh hiểu.” Luke cầm lấy tay tôi khi tôi vấp phải tấm thảm. “Thế em vẫn cương quyết đợi tám năm nữa rồi mới cưới à.”

“Chính xác.” Tôi gật đầu. “Ít nhất tám năm nữa.”

Từ đằng xa tôi có thể nghe thấy tiếng vó ngựa trên sân sỏi, chắc hẳn đó là tiếng xe ngựa của Suze dừng lại.

“Hay, anh biết không, có lẽ sáu năm,” tôi nói thoải mái. “Hay... năm năm, có lẽ thế. Còn phụ thuộc nhiều thứ.”

Một khoảng im lặng khá lâu, chỉ bị phá vỡ bởi âm thanh êm dịu, đầy nhịp điệu của tiếng bước chân của hai chúng tôi trên đường. Một bầu không khí rất lạ đang lớn dần lên giữa hai chúng tôi, và tôi hoàn toàn không dám nhìn vào mắt Luke. Tôi hắng giọng và vuốt mũi, cố nghĩ ra một lời nhận xét nào đó về thời tiết.

Khi chúng tôi đặt chân đến cửa nhà thờ, và Luke quay lại nhìn tôi - bỗng nhiên vẻ chế nhạo thường lệ trên khuôn mặt anh biến mất.

“Nghiêm túc nhé, Becky,” anh nói. “Có thực sự em muốn đợi năm năm nữa không?”

“Em... em không biết,” tôi nói, bối rối. “Còn anh?”

Có một khoảng im lặng giữa hai chúng tôi, và tim tôi bắt đầu đập thình thịch.

Ôi Chúa ơi. Ôi Chúa ơi. Có lẽ anh ấy sắp... Có lẽ anh ấy chuẩn bị...

“A! Phù dâu đến rồi!” Cha xứ thét lên ở phía cổng vòm và cả Luke với tôi giật nảy cả mình. “Tất cả xong xuôi để chuẩn bị bước đi giữa hai hàng ghế rồi chứ?”

“Con, ờ... nghĩ vậy,” tôi nói, nhận thấy Luke đang nhìn mình chằm chằm. “Vâng.”

“Tốt rồi! Các con nên vào phía trong nhà thờ!” cha sứ nói tiếp với Luke. “Con không muốn bỏ lỡ giây phút này đâu!”

“Phải,” anh nói, sau khi im lặng. “Phải, con không muốn vậy.”

Anh hôn lên vai tôi và bước vào trong mà không nói gì thêm nữa, còn tôi nhìn chằm chằm phía sau anh, vẫn hoàn toàn không hiểu gì.

Có phải chúng tôi vừa nói về... Có phải Luke thực sự nói...

Rồi tiếng vó ngựa vang lên, và tôi tỉnh khỏi cơn mộng. Tôi quay lại nhìn cỗ xe ngựa của Suze đang đi xuống con đường cứ như vừa xuất hiện từ trong truyện cổ tích vậy. Voan che mặt của cô tung bay trong gió, cô mỉm cười rạng rỡ với vài người dừng lại để xem đám cưới, và tôi chưa bao giờ thấy cô ấy đẹp hơn thế.

Thú thực tôi chưa bao giờ định khóc. Thực tình tôi đã chuẩn bị sẵn kế hoạch để ngăn mình làm vậy, bằng cách đọc ngược bảng chữ cái bằng giọng kiểu Pháp. Nhưng khi tôi giúp Suze chỉnh cho thẳng lại đuôi váy, tôi cảm thấy mắt mình đang ướt nhèm. Và khi tiếng nhạc organ ngân lên và chúng tôi bắt đầu từ từ tiến vào nhà thờ đông chật người, tôi phải hít vào thật sâu cứ hai nhịp một lần theo tiếng đàn organ. Suze đang bám chặt cánh tay bố cô ấy và đuôi váy của cô ấy quét dài trên nền nhà bằng đá cũ kĩ. Tôi đi phía sau, cố gắng không làm cho gót giày cao gót kêu lọc cọc, và hi vọng không ai nhận ra váy của tôi đang rách bung ra.

Chúng tôi tiến đến phía trên - ở đó Tarquin đang chờ, với chàng phù rể. Anh cao và gầy giơ xương như mọi khi, và khuôn mặt anh luôn khiến tôi nghĩ đến loài chồn ecmin, nhưng tôi phải thú nhận rằng anh nhìn khá ấn tượng trong chiếc váy và túi da đeo phía trước váy của người Scotland. Anh đang nhìn Suze với tình yêu trong sáng và sự ngưỡng vọng đến mức tôi có thể cảm thấy mũi mình đang sụt sịt trở lại. Anh quay thật nhanh, nhìn vào mắt tôi, và mỉm cười đầy lo lắng - và tôi cũng ngượng ngùng cười lại với anh. Thú thực, tôi sẽ không bao giờ có thể nhìn lại vào mặt anh mà không thôi nghĩ về điều mà Caroline đã nói.

Cha sứ bắt đầu bài diễn văn “Những con chiên yêu quý” của ngài, và tôi cảm thấy thật dễ chịu, sung sướng. Tôi sắp được thưởng thức từng từ từng chữ quen thuộc. Cứ như thể đang xem phần mở đầu của một bộ phim yêu thích mà trong đó hai người bạn thân nhất của tôi đang thủ vai chính.

“Susan, con có đồng ý lấy người đàn ông này làm chồng hợp pháp của mình không?” Cha xứ có một cặp lông mày rậm rạp và vĩ đại, ông rướn mày mỗi khi đặt ra một câu hỏi, cứ như thể ông ấy sợ câu trả lời có thể là không. “Con sẽ yêu thương, an ủi, tôn trọng và chở che anh ấy cả khi ốm đau lẫn khi khỏe mạnh; và chỉ thủy chung với một mình anh ấy cho đến khi cái chết chia lìa hai người chứ?”

Dừng một lúc - rồi Suze nói, “Con đồng ý,” giọng cô rõ ràng như tiếng chuông vậy.

Tôi ước mấy cô phù dâu cũng được nói gì đó. Cũng không cần phải cái gì to tát đâu, chỉ cần nói “Vâng” hoặc “Con hứa”.

Khi đến đoạn Suze và Tarquin nắm tay nhau, Suze đưa cho tôi bó hoa của cô, và tôi có cơ hội quay lại và lén nhìn toàn thể giáo đường. Chỗ này chật cứng như hũ nút, thật ra không có đủ chỗ cho tất cả mọi người ngồi xuống. Có rất nhiều quý ông cao to vạm vỡ mặc những chiếc váy Scotland và những người phụ nữ mặc bộ vest nhung, và kia là Fenny với nguyên một đám đông những cô bạn đến từ London của con bé, tất cả đều đội mũ của Philip Treacy, có vẻ như thế. Và kia là mẹ, đang ép sát vào người bố, với một cái giấy thấm vào hai mắt. Mẹ nhìn lên, trông thấy tôi và tôi khẽ mỉm cười - nhưng rồi bà lại nức nở.

Tôi quay lại, Suze và Tarquin đang quỳ xuống, và cha sứ trịnh trọng tuyên bố, “Những người này đã được Chúa gắn kết và không ai có thể chia lìa.”

Tôi nhìn Suze khi cô mỉm cười rạng rỡ với Tarquin. Cô hoàn toàn chìm đắm trong anh. Giờ đây cô đã thuộc về anh. Và thật ngạc nhiên, tôi bỗng cảm thấy hơi trống trải trong lòng. Suze đã cưới. Tất cả đã thay đổi.

Đã một năm kể từ khi tôi chuyển đến New York, và tôi yêu từng giây phút ở đó. Tất nhiên tôi thấy thế. Nhưng trong tiềm thức, tôi nhận ra rằng, tự trong sâu thẳm tôi, tôi luôn nghĩ rằng nếu mọi chuyện không tốt đẹp, tôi có thể về Fulham và trở lại cuộc sống cũ của tôi cùng với Suze.

Suze không còn cần tôi nữa rồi. Cô đã có người khác, người này luôn chiếm vị trí số một trong cuộc đời cô. Tôi quan sát khi cha xứ đặt tay lên đầu Suze và Tarquin để ban phước cho họ - và cổ họng tôi hơi nghẹn lại khi tôi nhớ lại những lúc chúng tôi bên nhau. Cái lần tôi nấu món cari khủng khiếp để tiết kiệm tiền và cô đã không ngừng nói nó ngon như thế nào ngay cả khi miệng cô bỏng lên. Cái lần cô cố quyến rũ chủ ngân hàng của tôi để ông ấy gia hạn thêm khoản thấu chi cho tôi. Mỗi lần tôi tự đưa mình vào rắc rối, cô luôn ở bên tôi.

Và bây giờ tất cả mọi chuyện đã qua rồi.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy cần được trấn an. Tôi quay lại và nhanh chóng rà soát một lượt khách mời, tìm kiếm khuôn mặt của Luke. Mãi một lúc lâu mà tôi không thể tìm thấy anh, và mặc dù vẫn giữ nụ cười tự tin, tôi cảm thấy sự hoảng loạn đến nực cười đang dâng lên trong lòng tôi, cứ như một đứa trẻ vừa nhận ra rằng nó đã bị bỏ rơi ở trường; rằng mọi người khác đã được đón về trừ nó.

Chỉ đến khi bỗng nhiên tôi nhìn thấy anh. Đứng phía sau cái cột ở phía sau nhà thờ, cao và rám nắng và vững chắc, ánh mắt anh chỉ tập trung vào nhìn tôi. Nhìn tôi và không ai khác. Tôi cảm thấy bình tâm lại. Tôi cũng đã được đón; thế là ổn rồi.

Chúng tôi ra khỏi nhà thờ, tiếng chuông nhà thờ vang vọng sau lưng, và một đám đông đang tụ tập lại ở phía ngoài đường để chúc mừng.

“Chúc mừng cậu!” Tôi khóc, ôm lấy Suze thật chặt. “Và cả anh nữa, Tarquin ạ!”

Tôi vẫn luôn cảm thấy hơi ngại ngùng một chút khi ở cạnh Tarquin. Nhưng bây giờ tôi thấy anh bên cạnh Suze – cưới Suze - sự ngại ngùng kia như tan biến.

“Em biết là hai người sẽ rất hạnh phúc,” tôi nói chân thành, và hôn lên má anh, và cả hai chúng tôi đều cười lớn khi ai đó tung hoa giấy vào người chúng tôi. Những người khách đã kéo nhau ra khỏi nhà thờ cứ như những viên kẹo lăn ra khỏi cái hũ kẹo vậy. Nói chuyện và cười đùa và hét lên gọi nhau bằng giọng đầy hào hứng. Họ vây quanh Suze và Tarquin, hôn và ôm và bắt tay, và tôi lùi xa một tẹo, băn khoăn không hiểu Luke ở đâu.

Cả sân nhà thờ đầy ắp người, và tôi không thể không nhìn chằm chằm vài người họ hàng của Suze. Bà của cô ấy đang đi ra khỏi nhà thờ rất chậm rãi và kiểu rất quý tộc, tay cầm một chiếc gậy, và đi theo sau là một chàng trai trẻ trong bộ lễ phục trông rất khuôn phép. Một cô gái gầy và xanh xao với đôi mắt to đang đội một cái mũ đen to đùng, ôm một con chó púc[*] và hút thuốc liên tục. Có cả một đội các chàng trai gần như giống hệt nhau đang mặc váy Scotland đứng ở cổng nhà thờ, và tôi nhớ ra Suze đã kể cho tôi về dì của cô ấy, người đã sinh sáu cậu con trai rồi cuối cùng đẻ được hai cô con gái sinh đôi.

[*] Chó púc là giống chó lùn, mặt ngắn.

“Đây. Em mặc vào đi.” Giọng Luke bỗng thì thầm bên tai tôi, và tôi ngoảnh lại, nhìn thấy anh cầm chiếc áo khoác lông cừu. “Chắc em đang chết cóng.”

“Đừng lo. Em ổn mà!”

“Becky này, trên mặt đất có tuyết rồi kìa,” Luke nói cương quyết, và che cái áo lên vai tôi. “Đám cưới rất hay,” anh nói tiếp.

“Vâng.” Tôi chăm chú ngước lên nhìn anh, băn khoăn không biết liệu có mảy may cơ hội nào quay lại chủ đề chúng tôi nói trước khi cử hành lễ không. Nhưng giờ đây Luke đang nhìn Suze và Tarquin chụp ảnh dưới gốc cây sồi. Suze nhìn thật rạng rỡ nhưng Tarquin nhìn như thể anh đang đối mặt với nòng súng vậy.

“Anh ấy là một chàng trai tốt,” anh nói, hất đầu về phía Tarquin. “Hơi kì lạ nhưng tốt bụng.”

“Vâng. Anh ấy rất tốt. Luke này...”

“Anh chị dùng một li whisky nóng chứ?” một người phục vụ cắt ngang, tiến đến với một cái khay. “Hay champagne ạ?”

“Whisky nóng,” tôi nói đầy biết ơn. “Cảm ơn anh.” Tôi uống vài ngụm và nhắm mắt lại khi hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Giá mà nó có thể lan tỏa xuống bàn chân tôi, thú thực, chân tôi đang lạnh cóng.

“Phù dâu!” bỗng nhiên Suze hét lên. “Bex đâu rồi? Bọn tớ đang cần cậu để chụp ảnh!”

Mắt tôi mở to.

“Mình đây,” tôi hét lên, thả cái áo lông cừu ra khỏi vai. “Luke, cầm hộ đồ uống cho em…”

Tôi nhanh chóng đến chỗ đám đông, nhập bọn với Suze và Tarquin. Và thật buồn cười, nhưng bây giờ khi tất cả những người này đang nhìn tôi, tôi không cảm thấy lạnh nữa. Tôi cười nụ cười rạng rỡ nhất của mình, và ôm bó hoa của tôi thật đẹp, và ngoắc tay vào tay Suze khi thợ ảnh bảo tôi làm vậy, và, giữa các lần chụp thì vẫy tay với bố mẹ tôi, hai người vừa cố chen lấn để ra khỏi đám đông.

“Chúng ta sẽ nhanh chóng quay trở lại nhà,” bà Gearing nói, tiến đến hôn Suze. “Mọi người đang bắt đầu lạnh cóng. Các cháu có thể dừng vụ chụp ảnh ở đây.”

“OK,” Suze nói. “Nhưng chụp nốt vài kiểu cháu và Bex đã.”

“Hay đấy!” Tarquin ngay lập tức nói, và nhẹ nhõm tiến lại nói chuyện với bố của anh, bác ấy giống hệt như Tarquin nhưng già hơn bốn mươi tuổi. Nhiếp ảnh gia chụp vài kiểu tôi và Suze đang cười phớ lớ với nhau, rồi dừng lại để nạp lại máy ảnh. Suze nhận một li whisky nóng từ tay người phục vụ và tôi lén lút cho tay ra sau để xem váy mình bị rách đến đâu rồi.

“Bex này, nghe đây,” một giọng nói thỏ thẻ vào tai tôi. Tôi quay lại, và Suze đang nhìn tôi rất chân thành. Cô đứng gần đến mức tôi có thể nhìn thấy từng miếng kim sa lấp lánh trong nhũ mắt của cô. “Mình cần hỏi cậu điều này. Cậu thực sự không muốn đợi đến mười năm nữa mới cưới đúng không?”

“Ừ… không,” tôi thú nhận. “Không hẳn thế.”

“Và cậu có nghĩ Luke đúng là người mình muốn cưới không? Hãy... thành thật đi. Chỉ hai chúng ta biết thôi.”

Im lặng một lúc lâu. Tôi nghe phía sau tôi có người nói, “Tất nhiên, nhà của chúng tôi khá hiện đại. Tôi nghĩ nó được xây vào năm 1853...”

“Ừ,” cuối cùng tôi cũng lên tiếng, cảm thấy hai má tôi ngày càng đỏ hơn. “Ừ. Anh ấy đúng là người đó.”

Suze nhìn tôi như xuyên thấu một lúc lâu - rồi đột ngột đưa ra một quyết định. “Được rồi!” cô nói, đặt li whisky xuống. “Tớ ném hoa cưới.”

“Cái gì?” Tôi nhìn cô chăm chăm, không hiểu gì cả. “Suze này, đừng ngốc nghếch. Cậu chưa thể ném hoa cưới vào lúc này!”

“Được, tớ có thể! Tớ có thể ném nó khi nào tớ thích.”

“Cậu nên ném nó khi nào cậu chuẩn bị rời đi trăng mật!”

“Tớ không quan tâm,” Suze ngoan cố nói. “Tớ không thể đợi lâu hơn nữa. Tớ sẽ ném nó ngay bây giờ.”

“Nhưng cậu phải ném nó vào cuối bữa tiệc!”

“Ai là cô dâu? Cậu hay tớ? Nếu tớ đợi đến cuối bữa tiệc thì sẽ chẳng có gì thú vị! Ngay bây giờ, hãy đứng ra phía kia.” Cô chỉ tay ra hiệu cái bãi cỏ phủ đầy tuyết. “Và đặt hoa của cậu xuống. Cậu sẽ không thể bắt được nó nếu cầm các thứ khác. “Tarkie?” Cô gọi to. “Em sẽ ném hoa cưới bây giờ, OK?”

“OK!” Tarquin hào hứng hét trả lời. “Ý hay đấy!”

“Nhanh lên, Bex!”

“Thành thực mà nói tớ chưa muốn bắt nó!” Tôi nói, hơi gắt gỏng.

Nhưng tôi nghĩ mình là cô phù dâu duy nhất - vì thế tôi đặt hoa xuống bãi cỏ, và đi đến cái đám cỏ như được yêu cầu.

“Tôi muốn chụp kiểu ảnh này,” Suze nói với nhiếp ảnh gia. “Và Luke đâu rồi?”

Điều hơi lạ là không ai khác ra đó cùng tôi. Mọi người khác đều tản ra. Bỗng nhiên tôi nhận ra Tarquin và anh chàng phù rể của anh ấy đang đi quanh thì thầm vào tai mọi người, và dần dần tất cả khách khứa quay về phía tôi với khuôn mặt rạng rỡ và chờ đợi.

“Sẵn sàng chưa Bex?” Suze hét lên.

“Chờ đã!” Tôi gào lên. “Cậu chưa có đủ người mà! Phải có rất nhiều người, tất cả cùng đứng ở đây...”

Tôi cảm thấy khá ngốc nghếch, cứ đứng đây một mình. Thiệt tình, Suze đang làm sai hết cả chuyện này rồi. Cô ấy chưa từng đi dự đám cưới nào sao?

“Chờ đã, Suze!” Tôi lại hét lên, nhưng đã quá muộn.

“Bắt lấy, Bex!” Cô hét lên. “Băăắt lấy!”

Bó hóa bay thật cao trong không trung, và tôi phải hơi nhảy lên để bắt được nó. Nó to và nặng hơn rất nhiều so với tôi tưởng, và trong một lúc tôi vẫn nhìn chằm chằm sửng sốt vào nó, nửa thầm vui mừng nửa thực sự bực tức Suze.

Rồi mắt tôi dán vào. Và tôi có thể nhìn thấy một cái phong bì nho nhỏ đề Gửi Becky.

Một cái phong bì đề gửi cho tôi trong bó hoa cưới của Suze sao?

Tôi ngẩng lên nhìn Suze bối rối, và với một khuôn mặt rạng ngời cô khẽ gật đầu về phía chiếc phong bì.

Tay run run, tôi mở phong bì ra. Có một cái gì phồng phồng ở bên trong. Nó là...

Nó là một cái nhẫn, được bọc trong một miếng len. Tôi lấy nó ra, cảm thấy choáng váng. Có một lời nhắn trong phong bì, được viết bằng nét chữ của Luke. Và nó viết...

Nó viết Em sẽ...

Tôi nhìn nó chằm chằm không hiểu gì, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng thế giới đang lung linh, và máu trong người tôi đang bốc lên đến tận đầu.

Tôi ngẩng lên bối rối, và kia là Luke, đang bước ra từ đám đông, khuôn mặt anh nghiêm nghị nhưng ánh mắt thật ấm áp.

“Becky...” anh cất tiếng, và cả sân nhà thờ như nín lặng. “Em sẽ...”

“Vâng! Vânggggggggg!” tôi nghe thấy tiếng nói vui vẻ vang qua sân nhà thờ trước khi tôi kịp nhận ra mình vừa mới mở miệng. Trong tôi tràn ngập cảm xúc, giọng tôi thậm chí nghe cũng không giống tôi mọi khi. Thậm chí, giọng tôi giống như...

Mẹ tôi.

Tôi không thể tin được.

Khi tôi quay ngoắt ra nhìn thì mẹ tôi lấy một tay che miệng đầy lo sợ. “Xin lỗi!” bà thì thầm, và một tràng cười lan tỏa khắp đám đông.

“Bác Bloomwood, cháu rất vinh hạnh,” Luke nói, mắt anh nheo lại như đang cười. “Nhưng cháu tin bác đã có chủ.”

Rồi anh lại nhìn tôi.

“Becky, nếu anh phải chờ năm năm nữa thì anh vẫn chờ. Hay tám - hay thậm chí mười.” Anh ngừng lại, và một khoảng im lặng tuyệt đối ngoại trừ tiếng gió thổi khe khẽ, tiếng hoa giấy bay khắp sân nhà thờ. “Nhưng anh hi vọng rằng một ngày nào đó - anh mong là sớm hơn mười năm - em sẽ cho anh vinh hạnh được cưới em làm vợ chứ?”

Cổ họng tôi nghẹn lại, tôi không nói được gì. Tôi chỉ khẽ gật đầu, và Luke nắm lấy tay tôi. Anh duỗi các ngón tay tôi ra và bỏ cái nhẫn ra. Tim tôi đập thình thịch. Luke muốn cưới tôi. Anh chắc hẳn đã lên kế hoạch chuyện này từ rất lâu rồi. Mà không hề nói điều gì.

Tôi nhìn cái nhẫn, và cảm thấy mắt mình bắt đầu nhòa đi. Đó là một cái nhẫn kim cương cổ, đánh bằng vàng, với những cái mấu nhỏ tí xíu uốn lượn. Tôi chưa từng nhìn thấy cái nào như thế. Nó thật hoàn hảo.

“Anh đeo cho em được chứ?”

“Vâng,” tôi thì thầm, và nhìn anh trượt nó vào ngón tay tôi. Anh lại nhìn tôi, đôi mắt anh dịu dàng hơn bao giờ hết, rồi hôn tôi, và mọi người bắt đầu ồ lên.

Tôi không tin được. Tôi đã đính hôn.

Bạn đang đọc Tín đồ shopping lấy chồng của Sophie Kinsella
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự