Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 22 Chương 12 Phần 1

Bạn đang đọc Tín đồ shopping lấy chồng của Sophie Kinsella

Phiên bản Dịch · 3234 chữ · khoảng 11 phút đọc

Chương 12

Ngay khi nhìn thấy mẹ, tôi thấy lo lắng. Bà đang đứng cạnh bố ở Sân ga số 4, cẩn thận quan sát cổng đến, và khi mẹ nhìn thấy tôi, cả khuôn mặt bà bừng sáng vì lo lắng pha lẫn vui mừng. Bà đã rất sửng sốt khi tôi bảo sẽ về nhà mà không có Luke - thật ra, tôi đã phải cam đoan mấy lần với mẹ rằng mọi chuyện giữa chúng tôi vẫn ổn.

Rồi tôi đã phải bảo đảm với bà rằng tôi không bị đuổi việc.

Và rồi hứa rằng tôi không hề bị những kẻ cho vay nặng lãi quốc tế săn đuổi.

Bạn biết đấy, khi nghĩ lại về một vài năm vừa qua, đôi khi tôi cũng hơi buồn vì đã bắt bố mẹ phải chịu đựng bao nhiêu chuyện.

“Becky! Graham, con bé đây rồi!” Mẹ chạy tới, huých một gia đình đội khăn xếp ra khỏi lối đi. “Becky, con yêu! Con khỏe chứ? Luke thế nào rồi? Mọi thứ ổn cả chứ?”

“Chào mẹ,” tôi nói và ôm lấy bà. “Con khỏe. Luke có gửi lời hỏi thăm tới mọi người. Mọi chuyện ổn cả.”

Trừ một việc nhỏ xíu - con đã lên kế hoạch ột đám cưới hoành tráng ở New York sau lưng mẹ.

Thôi nào, tôi kiên quyết chỉ thị cho lí trí của mình khi bố hôn tôi và cầm lấy hành lí của tôi. Nhắc chuyện đó chẳng ích gì. Thậm chí nghĩ đến việc đó cũng chẳng ích gì. Tôi sẽ nói đến chuyện đó sau, khi tất cả chúng tôi đã ở nhà, khi có hoàn cảnh thuận lợi tự nhiên giữa cuộc trò chuyện.

Chắc chắn sẽ có lúc thuận lợi tự nhiên như thế.

“Vậy Becky, con còn nghĩ đến chuyên kết hôn ở Mỹ không?”

“À, mẹ ạ. Thật vui là mẹ lại hỏi về chuyện đó...”

Chính xác. Tôi sẽ chờ một cơ hội nào đó tương tự như thế.

Nhưng dù tôi có tỏ vẻ thoải mái hết sức thì tôi vẫn không thể nghĩ đến bất cứ chuyện gì khác. Trong suốt lúc bố mẹ tìm xe ô tô, cãi nhau về việc lối nào là lối ra, và tranh cãi về việc 3,60 bảng có phải là một mức giá hợp lí ột tiếng đồng hồ đỗ xe hay không, lòng tôi rối như tơ vò mà cứ mỗi khi những từ đám cưới, Luke, New York hay Mỹ được nhắc đến là lại trở nên rối hơn nữa, dù chỉ là thoáng qua.

Chuyện này cũng giống như khi tôi thông báo với bố mẹ rằng tôi sẽ lấy Chứng chỉ Giáo dục Phổ thông Trung học Toán Cao cấp. Tom nhà kế bên cũng đang học Toán Cao cấp và Janice thì rất tự mãn về việc đó, thế là tôi bảo bố mẹ là tôi cũng sẽ học. Rồi khi những kì thi bắt đầu, tôi phải vờ như tôi phải làm bài kiểm tra (thay vào đó, tôi đã ở Topshop suốt 3 tiếng đồng hồ). Và khi có kết quả thì bố mẹ luôn nói “Nhưng con được gì từ môn Toán Cao cấp đó chứ?”

Vậy là sau đó, tôi bịa chuyện rằng việc chấm điểm môn Toán sẽ tốn nhiều thời gian hơn các môn khác vì nó khó hơn. Và tôi thực lòng nghĩ rằng họ sẽ tin tôi, nhưng rồi sau đó Janice chạy vào và nói “Tom được điểm A môn Toán Cao cấp, còn Becky được điểm gì?”

Tom chết tiệt.

“Con vẫn chưa hỏi gì về đám cưới cả,” mẹ nói khi chúng tôi phóng xe dọc đường A3 về Oxshott.

“Ôi thế á! Con chưa hỏi sao?” Tôi cố nói với giọng thật hồ hởi. “Vậy, ờ... chuyện chuẩn bị thế nào rồi ạ?”

“Nói thật thì chúng ta cũng chưa làm được gì nhiều,” bố nói khi chúng tôi đến chỗ rẽ sang Oxshott.

“Lúc này vẫn còn sớm mà,” mẹ nói một cách thoải mái.

“Chỉ là một đám cưới,” bố nói thêm. “Theo bố thì người ta cứ bồn chồn lo lắng quá đà về những chuyện này. Ta có thể giải quyết mọi việc một lúc vào phút cuối cùng mà.”

“Chắc chắn rồi!” Tôi nói một cách nhẹ nhõm. “Con không thể đồng ý hơn được nữa!”

Chà, tạ ơn Chúa vì điều đó. Tôi ngả người ra ghế và cảm thấy mối lo âu trút khỏi người. Điều này sẽ khiến mọi việc dễ dàng hơn rất nhiều. Nếu bố mẹ chưa sắp xếp gì nhiều, sẽ không mất thời gian để hủy bỏ. Thực ra, nghe có vẻ như bố mẹ thực sự không bận tâm lắm về việc này. Ồ, chuyện này sẽ ổn cả thôi. Tôi đã lo lắng không đâu rồi!

“À, Suzie đã gọi điện đấy.” Mẹ nói khi chúng tôi bắt đầu về đến gần nhà. “Con bé hỏi con muốn gặp mặt ngay hôm nay không? Mẹ nghĩ hẳn là con muốn... Ồ, và mẹ nên nói trước với con.” Bà quay người lại. “Tom và Lucy.”

“Dạ vâng?” tôi sẵn lòng lắng nghe những thông tin chi tiết về phòng bếp mới nhất mà họ vừa lắp đặt, hay về việc Lucy mới được thăng chức.

“Chúng chia tay rồi,” mẹ hạ giọng, dù chỉ có ba người chúng tôi trong xe.

“Chia tay?” tôi nhìn mẹ, sửng sốt. “Mẹ không đùa chứ? Nhưng họ chỉ mới kết hôn được có...”

“Thậm chí là chưa tới hai năm. Janice bị sốc lắm, như con có thể tưởng tượng đấy.”

“Nhưng đã có chuyện gì xảy ra?” tôi thẫn thờ hỏi, và mẹ mím môi.

“Cô nàng Lucy đó bỏ đi cùng một tay trống.”

“Một tay trống?”

“Trong một ban nhạc. Hình như cậu ta còn có một cái khuyên ở...” Mẹ chựng lại một cách không hài lòng, và đầu óc tôi đảo điên cuồng qua tất cả các khả năng, mà một vài trong số đó hẳn là mẹ tôi chưa bao giờ nghe nói đến (Nói thật thì tôi cũng chưa bao giờ nghe nói đến cho tới khi chuyển tới West Village.) “Núm vú,” cuối cùng mẹ tôi thốt ra, và tôi thấy nhẹ nhõm hẳn.

“Nói tóm lại là Lucy đã bỏ đi... cùng với một tay trống... có một cái khuyên ở núm vú.”

“Anh ta sống trong một chiếc xe moóc,” bố nói thêm, bật đèn hiệu rẽ trái.

“Sau tất cả những việc mà Tom đã làm trong nhà kính trồng cây đáng yêu đó,” Mẹ lắc đầu nói. “Một số cô nàng chẳng biết ơn gì cả.”

Tôi không thể hiểu nổi chuyện này. Lucy làm việc cho Ngân hàng Đầu tư của Wetherby. Cô ấy và Tom sống ở Reigate. Rèm cửa của họ rất hợp với ghế sofa. Làm thế quái nào mà cô ấy có thể gặp một tay trống có khuyên ở núm vú?

Đột nhiên tôi nhớ tới cuộc nói chuyện mà tôi vô tình nghe được ngoài vườn lần cuối tôi ở đây. Lucy không hẳn là có vẻ hạnh phúc. Nhưng lúc đó cô ấy cũng không có vẻ gì là sắp sửa chạy trốn cả.

“Thế Tom thế nào ạ?”

“Nó đang chống chọi với việc đó,” bố nói. “Bây giờ cậu ta đang ở nhà với Janice và Martin, tội nghiệp thằng bé.”

“Nếu con hỏi mẹ, thì cậu ta đã không còn vướng bận chuyện đó nữa rồi,” mẹ quả quyết nói. “Mẹ chỉ thấy thương cho Janice thôi. Sau đám cưới đáng yêu mà cô ấy đã tổ chức. Tất cả bọn họ đều bị cô nàng đó lừa cả.”

Chúng tôi đỗ xe ngoài nhà, trước sự ngạc nhiên của tôi, có hai chiếc xe tải trắng đang đỗ trong đường xe vào.

“Chuyện gì thế ạ?” Tôi hỏi.

“Không có gì,” mẹ trả lời.

“Sửa ống nước ấy mà.” Bố nói.

Nhưng vẻ mặt cả 2 người đều hơi lạ. Mắt mẹ sáng long lanh, mẹ liếc nhìn bố vài lần khi chúng tôi đi tới cửa chính.

“Nào, con sẵn sàng chưa?” bố bỗng nhiên nói. Ông đút chìa khóa vào ổ khóa và mở cửa.

“Ngạc nhiên chưa này!” bố và mẹ cùng đồng thanh reo lên, và hàm dưới của tôi như rớt xuống đất.

Giấy dán tường cũ ở sảnh biến mất. Chiếc thảm cũ ở sảnh cũng biến mất. Toàn bộ nơi này đã được làm lại với những màu tươi mới, sáng sủa, thảm chùi chân màu nhạt và đèn mới ở khắp nơi. Khi tôi đưa mắt lên, thật không tin nổi, tôi thấy một người đàn ông mặc quần áo bảo hộ lao động đang sơn lại lan can cầu thang; trên chiếu nghỉ còn có 2 người nữa đang đứng trên thang lắp một cái chúc đài. Khắp nơi là mùi sơn và mùi mới. Và tiền đã được chi ra.

“Bố mẹ đã sửa chữa lại nhà,” tôi yếu ớt nói.

“Cho đám cưới đấy!” mẹ vừa nói vừa cười rạng rỡ với tôi.

“Mẹ đã nói...” tôi nuốt nước miếng. “Mẹ đã nói bố mẹ chưa chuẩn bị gì nhiều.”

“Bố mẹ muốn làm con ngạc nhiên mà!”

“Con nghĩ sao, Becky?” bố nói, chỉ xung quanh. “Con có thích không? Có đúng kiểu con thích không?”

Giọng bố hơi bông đùa. Nhưng tôi có thể thấy là việc tôi có thích hay không thực sự rất quan trọng với ông. Với cả hai. Bố mẹ làm tất cả những điều này vì tôi.

“Thật... tuyệt vời,” tôi khàn khàn nói. “Thực sự rất đáng yêu.”

“Nào, ra xem vườn đi nào!” mẹ nói và tôi đờ đẫn theo mẹ, qua cánh cửa sổ Pháp, nơi tôi thấy cả một đội làm vườn mặc đồng phục đang trồng hoa.

“Họ đang trồng chữ ‘Luke và Becky’ bằng hoa păng xê!” mẹ nói. “Vừa kịp cho tháng Sáu. Chúng ta sẽ có cả vòi nước đặc biệt nữa, ngay cạnh lối vào lều rạp. Mẹ đã thấy kiểu đó trong Modern Garden.”

“Nghe có vẻ... tuyệt quá.”

“Vào ban đêm nó sẽ sáng lên, vậy nên khi chúng ta bắn pháo hoa...”

“Pháo hoa nào cơ ạ?” Tôi hỏi, và mẹ nhìn tới với vẻ kinh ngạc.

“Mẹ đã gửi fax cho con về pháo hoa rồi mà, Becky! Đừng bảo là con quên rồi nhé.”

“Không! Đương nhiên là không rồi!”

Tâm trí tôi vụt quay trở lại với chồng fax mà mẹ đã gửi tôi, những thứ mà tôi đã đút xuống dưới gầm giường một cách tội lỗi, một số được đọc lướt qua, một số hoàn toàn không sờ đến.

Tôi đang làm gì thế này? Sao tôi lại không để ý đến những gì đang diễn ra?

“Becky, con yêu, trông con không được khỏe lắm,” mẹ nói. “Hẳn là con mệt sau chuyến bay. Đi uống tách cà phê đi con.”

Chúng tôi bước vào bếp, và tôi cảm thấy nỗi sợ hãi mới thít chặt lấy ruột gan tôi.

“Mẹ cho lắp đặt cả một cái bếp mới nữa ư?”

“Ồ không!” mẹ hoan hỉ nói. “Bố mẹ chỉ sơn lại các phần trong bếp thôi. Trông chúng đẹp đấy chứ? Nào, ăn chút bánh sừng bò nhé. Bánh của cửa hàng bánh mới đấy.”

Bà đưa cho tôi một giỏ bánh - nhưng tôi chẳng thể ăn nổi. Tôi thấy phát ốm.

“Becky?” Mẹ chăm chú nhìn tôi. “Có chuyện gì không ổn sao?”

“Không,” tôi nói vội. “Không có gì ạ. Tất cả đều... hoàn hảo.”

Tôi sẽ phải làm gì đây?

“Mẹ biết đấy... con nghĩ con cần đi gỡ đồ khỏi va li,” tôi nói và cố nặn ra một nụ cười yếu ớt. “Sắp xếp một chút ấy mà.”

Khi tôi đóng cửa phòng phía sau lưng mình, nụ cười yếu ớt kia vẫn đang còn trên mặt tôi, nhưng bên trong thì tim tôi đập thình thình như điên dại.

Mọi thứ không như dự định.

Mọi thứ không hề như đã dự định. Giấy dán tường mới? Vòi phun nước? Màn bắn pháo hoa? Sao tôi lại chẳng biết tí gì về những việc này? Lẽ ra tôi phải đoán ra chứ. Tất cả điều này là lỗi của tôi. Ôi chúa ơi, chúa ơi...

Làm sao tôi có thể bảo bố mẹ phải hủy tất cả những thứ này? Sao tôi có thể làm vậy?

Tôi không thể.

Nhưng tôi phải làm.

Nhưng tôi không thể, tôi không thể.

Đây là đám cưới của tôi, tôi kiên quyết nhắc nhở bản thân, cố gắng lấy lại sự tự tin của mình ở New York. Tôi có thể tổ chức cưới ở nơi tôi muốn.

Nhưng những lời cảnh báo sai trái cứ vang lên trong đầu tôi, làm tôi phải nhăn mặt. Có thể lúc đầu đúng thế thật. Trước khi mọi việc hoàn thành, trước khi có bất cứ nỗ lực nào được tạo ra. Nhưng giờ đây... đây không còn chỉ là đám cưới của tôi nữa. Đây là món quà bố mẹ dành cho tôi. Là món quà lớn nhất mà bố mẹ trao cho tôi trong cuộc đời, họ đã đổ vào đó tất cả tình yêu và sự quan tâm.

Và tôi đang định từ chối nó. Cám ơn, nhưng không.

Tôi đã nghĩ gì vậy?

Tim đập thình thịch, tôi lục túi áo tìm tờ ghi chép mà tôi đã viết vội trên máy bay, cố gắng nhớ ra tất cả những lí lẽ biện hộ ình.

Những nguyên nhân vì sao đám cưới của chúng ta

nên được tổ chức ở Plaza:

1. Bố mẹ không thích một chuyến du lịch đến New York miễn mọi chi phí sao?

2. Plaza là một khách sạn cực lớn.

3. Bố mẹ sẽ không phải động tay động chân làm gì hết.

4. Một cái lều rạp chỉ làm cho vườn nhà bố mẹ lộn xộn mà thôi.

5. Bố mẹ sẽ không phải mời dì Sylvia...

6. Bố mẹ sẽ có khung ảnh Tiffany miễn phí...

Chúng có vẻ có sức thuyết phục khi tôi viết ra. Giờ thì chúng cứ như trò hề. Bố mẹ chẳng biết gì về Plaza. Sao họ lại muốn bay tới một cái khách sạn ăn chơi đua đòi mà họ chưa từng để mắt tới? Sao họ lại muốn bỏ việc chủ trì đám cưới mà họ mơ ước bấy lâu? Tôi là cô con gái duy nhất của họ. Đứa con độc nhất của họ cơ mà.

Vậy... tôi sẽ phải làm gì đây?

Tôi ngồi nhìn chăm chú vào trang giấy, thở mạnh, để mặc cho những ý nghĩ đánh nhau. Tôi tuyệt vọng quờ quạng tìm một giải pháp, một cái khe hở để luồn lách qua, nhất định không bỏ cuộc chừng nào chưa thử đến khả năng cuối cùng. Vòng quanh vòng quanh.

“Becky?”

Mẹ đi vào khiến tôi bắt đầu cảm thấy tội lỗi và vò chặt danh sách trong tay.

“Mẹ!” tôi rạng rỡ nói. “Ô! Cà phê. Tuyệt quá!”

“Nó được lọc hết caffeine rồi đấy,” mẹ nói và đưa tôi một cái tách có viết Bạn Không cần Phải Phát Điên Lên Khi Tổ Chức Một Đám Cưới Nhưng Mẹ Bạn Thì Cần. “Mẹ nghĩ có thể gần đây con uống cà phê không có caffeine.”

“Không ạ,” tôi ngạc nhiên nói. “Nhưng không sao cả.”

“Con cảm thấy thế nào?” mẹ ngồi xuống ngay cạnh tôi và tôi lén lút chuyển mẩu giấy xoắn chặt từ tay này sang tay khác. “Hơi mệt à? Hẳn là thấy buồn nôn nữa.”

“Không tệ lắm đâu ạ.” Tôi buông một tiếng thở dài nặng nề hơn dự định. “Thế nhưng thức ăn trên máy bay chán thật.”

“Con cần phải giữ gìn sức khỏe!” mẹ cầm lấy cánh tay tôi. “Giờ thì mẹ có thứ này dành cho con, con yêu.” Mẹ đưa tôi một mẩu giấy. “Con nghĩ sao?”

Tôi mở cuộn giấy ra và hoang mang nhìn nó chăm chú. Đó là thông tin chi tiết về nhà. Một căn nhà 4 phòng ngủ ở Oxshott, nói một cách chính xác.

“Đẹp phải không?” khuôn mặt mẹ trở nên rạng rỡ. “Nhìn xem những chi tiết này này!”

“Bố mẹ định chuyển nhà sao?”

“Không phải là bố mẹ, ngốc ạ! Các con sẽ chỉ ở cách bố mẹ có một góc phố thôi! Nhìn này, trong nhà có hẳn lò nướng âm, hai phòng tắm nối liền phòng vệ sinh...”

“Mẹ à, bọn con sống ở New York mà.”

“Bây giờ là thế. Nhưng các con sẽ không muốn ở New York cả đời, đúng không? Không phải là lâu dài.”

Trong giọng nói của bà bất chợt lộ ra vẻ lo lắng; và dù bà đang cười, tôi vẫn có thể thấy sự căng thẳng trong mắt bà. Tôi mở miệng để trả lời - rồi nhận ra rằng, thật đáng ngạc nhiên, tôi và Luke chưa bao giờ nói chuyện nghiêm túc với nhau về tương lai lâu dài cả.

Tôi nghĩ tôi luôn cho rằng chúng tôi sẽ quay lại Anh một ngày nào đó. Nhưng là khi nào?

“Các con không định ở đó mãi mãi đấy chứ?” mẹ nói thêm và bật cười nho nhỏ.

“Con không biết,” tôi bối rối nói. “Con không biết là bọn con muốn gì nữa.”

“Con không thể phát triển một tổ ấm trong cái căn hộ chật hẹp đó được! Con sẽ muốn về nhà! Con sẽ muốn có một căn nhà xinh đẹp có vườn! Nhất là vào thời điểm này.”

“Thời điểm này thì sao?”

“Thời điểm...” bà khua tay thành hình vòng tròn.

“Gì cơ ạ?”

“Ôi Becky.” Mẹ thở dài. “Mẹ có thể hiểu được nếu con có chút ngại ngùng khi nói với người khác. Nhưng không sao đâu con yêu! Ngày nay thì việc đó hoàn toàn có thể chấp nhận được mà. Không có gì là nhơ nhuốc cả.”

“Nhơ nhuốc? Mẹ đang nói...”

“Điều duy nhất bố mẹ cần biết...” - bà ngưng lại một cách tế nhị - “là cần phải nới váy ra bao nhiêu? Bao lâu rồi?”

Nới váy? Cái quái gì…

Chờ chút.

“Mẹ! Không phải mẹ có cái ý nghĩ rằng con... con...” Tôi làm cái cử chỉ ra hiệu y như mẹ đã làm.

“Vậy là con không có ư?” khuôn mặt mẹ xị xuống thất vọng.

“Không! Đương nhiên là không! Sao mà mẹ có thể nghĩ vậy cơ chứ?”

“Con nói có chuyện quan trọng muốn nói với bố mẹ!” mẹ nói, bào chữa bằng cách nhấp một ngụm cà phê. “Không phải là chuyện về Luke, không phải là công việc và cũng chẳng phải là tay quản lí nhà băng của con. Và Suzie sắp có em bé, mà 2 đứa lúc nào cũng làm giống như nhau nên bố mẹ đoán...”

“Chà, con không có thai, được rồi chứ ạ? Và con cũng không nghiện ma túy, trước khi mẹ hỏi tới.”

“Vậy con định nói gì với bố mẹ?” mẹ đặt tách cà phê xuống băn khoăn nhìn tôi. “Điều gì mà quan trọng tới mức con phải về nhà?”

Bạn đang đọc Tín đồ shopping lấy chồng của Sophie Kinsella
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự