Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 01 Phần 1

Bạn đang đọc Tín đồ shopping lấy chồng của Sophie Kinsella

Phiên bản Dịch · 4226 chữ · khoảng 15 phút đọc

Chương 1

NGÂN HÀNG SECOND UNION

53 PHỐ WALL

NEW YORK, NY 10005

Ngày 7 tháng Mười Một, năm 2001

Cô Rebecca Bloomwood

Căn hộ B

251 Phố 11 Tây

New York, NY 10014

Kính gửi cô Bloomwood.

Số đồng chủ tài khoản mới: 5039 2566 2319

Chúng tôi rất hân hạnh được xác nhận lại tài khoản đồng chủ thẻ của cô và ông Luke. J. Brandon, và xin gửi kèm chứng từ giải trình việc trên. Một thẻ ghi nợ sẽ được chuyển đến quý cô trong phong bì riêng biệt.

Ngân hàng Second Union của chúng tôi luôn tự hào vì khả năng phục vụ khách hàng cá nhân của mình. Hãy trực tiếp liên lạc với tôi bất cứ khi nào cô có thắc mắc gì, và tôi sẽ giúp đỡ cô bằng bất cứ cách nào có thể. Với tôi không có gì là không đáng được quan tâm.

Chúc cô những điều tốt đẹp nhất.

Trân trọng,

Walt Pitman

Giám đốc Dịch vụ Khách hàng.

NGÂN HÀNG SECOND UNION

53 PHỐ WALL

NEW YORK, NY 10005

Ngày 12 tháng Mười Hai, năm 2001

Cô Rebecca Bloomwood

Căn hộ B

251 Phố 11 Tây

New York, NY 10014

Kính gửi cô Bloomwood,

Cám ơn cô vì lá thư ngày 9 tháng Mười hai cô gửi về việc tài khoản đồng chủ thẻ của cô và ông Luke J. Brandon. Tôi đồng ý rằng mối quan hệ giữa ngân hàng và khách hàng nên vừa là tình bạn vừa là sự hợp tác, và để trả lời câu hỏi của cô, màu yêu thích của tôi là màu đỏ.

Tuy nhiên, rất đáng tiếc, tôi không thể thay đổi tên danh mục trong sao kê sắp tới của cô như cô yêu cầu. Khoản nợ đặc biệt cô đề cập đến sẽ được xuất hiện trên sao kê tiếp theo của cô với tên “Prada, New York”. Tôi không thể chuyển nó thành “Hóa đơn tiền ga”.

Trân trọng,

Walt Pitman

Giám đốc Dịch vụ Khách hàng.

NGÂN HÀNG SECOND UNION

53 PHỐ WALL

NEW YORK, NY 10005

Ngày 7 tháng Giêng, năm 2002

Cô Rebecca Bloomwood

Căn hộ B

251 Phố 11 Tây

New York, NY 10014

Kính gửi cô Bloomwood,

Cảm ơn về lá thư ngày 4 tháng Giêng của cô về việc tài khoản đồng chủ thẻ của cô và ông Luke J. Brandon, và về số kẹo chocolate mà tôi buộc phải gửi trả lại. Tôi đồng ý rằng việc kiểm soát chi li từng khoản chi tiêu nhỏ nhặt là khó khăn, và rất tiếc khi nghe nói về “vấn đề bất đồng nho nhỏ kì lạ” giữa hai người.

Thật đáng tiếc, chúng tôi không thể tách sao kê ra thành hai như cô yêu cầu, một phần gửi cho cô và phần kia gửi cho ông Brandon và “giữ bí mật nho nhỏ giữa hai chúng ta”. Tất cả các khoản thu và chi phải được gửi cùng với nhau.

Đó là lí do tại sao tài khoản này có tên là tài khoản đồng chủ thẻ.

Trân trọng,

Walt Pitman

Giám đốc Dịch vụ Khách hàng.

OK. Đừng hoảng hốt. Câu trả lời sẽ đến ngay thôi. Tôi chỉ phải nghĩ thật kĩ xem hôn nhân là thế nào. Nó là tình yêu, hiển nhiên. Và sự gắn bó, và giúp đỡ lẫn nhau. Và... món súp?

Mắt tôi dán vào một cái liễn cổ to đùng bằng bạc, đồng bộ cùng một cái môi. Ngay lúc này, đó sẽ là một món quà cưới hoàn hảo. Tôi có thể hình dung ra cảnh: Suze và Tarquin ngồi bên lò sưởi, dùng cái môi múc súp vào bát cho nhau. Cảnh này sẽ thật đáng yêu và đầy không khí gia đình và thật ấm áp, và mỗi lần họ húp súp họ sẽ nghĩ đến tôi.

Có lẽ thậm chí tôi còn đem nó đi chạm trổ. “Tặng những người bạn thân nhất Suze và Tarquin trong ngày cưới với tình yêu và lòng cảm mến từ Becky.” Và một bài thơ xinh xắn, có thể.

Nhắc ọi người nhớ, chạm trổ khá là đắt đấy. Tôi nên xem lại xem tổng thiệt hại sẽ là bao nhiêu.

“Xin lỗi, cái liễn đựng súp kia bao nhiêu vậy?” Tôi nói, quay về phía Arthur Graham, chủ hiệu đồ cổ Graham’s Antiques. Cái cửa hàng này là một trong những cửa hiệu yêu thích của tôi ở West Village. Nó nhỏ và ấm cúng như một ngôi nhà và bạn quay hướng nào cũng có một cái gì đó bạn có thể thích. Chẳng hạn như một cái ghế tựa được chạm trổ tuyệt đẹp, và một cái bia để ném phi tiêu vẽ bằng tay trên chất liệu nhung, và cái đồng hồ treo tường cổ ở góc cửa hàng...

“Cái liễn à?” Arthur đến bên cạnh, trông thật bảnh trong chiếc áo khoác và cà vạt. “Cái liễn này rất đặc biệt. Bạc thế kỉ thứ mười tám. Chế tác rất tinh vi. Cô có thấy họa tiết này trên miệng liễn không?”

“Đẹp!” Tôi ngoan ngoãn nhìn ngắm.

“Và cái này có giá...” Anh chàng xem một cuốn sổ nhỏ. “Bốn ngàn đô.”

“Ô, được.” Tôi cười ngập ngừng, rồi cẩn thận đặt cái môi vào vị trí cũ. “Cảm ơn anh. Tôi sẽ... xem tiếp.”

Như thế có lẽ hôn nhân không có gì liên quan đến món súp. Có lẽ nó liên quan đến... cờ vua chăng? Tôi lướt nhẹ tay qua một bộ bàn cờ cổ tuyệt đẹp, tất cả được bài trí như một ván cờ đang chơi dở. Nhưng tôi không chắc Suze biết chơi cờ hay không.

Một cái đồng hồ treo tường thì sao? Không.

Hay... một cái đo khí áp cổ?

Ôi Chúa ơi, tôi thực sự như chết đuối vớ được cọng rơm cũng bám. Tôi không thể tin đám cưới của Suze diễn ra trong hai ngày nữa mà tôi vẫn chưa tìm cho cô ấy và Tarquin một món quà. Hay chí ít là không một thứ gì tôi thực sự có thể tặng họ. Vài tháng trước tôi mua cho họ một cái giỏ mây để đựng thức ăn khi đi picnic đáng yêu vô cùng, bên trong đựng rất nhiều đồ dùng đi picnic, một cái bình làm mát champagne, những cái dao và dĩa thực sự rất tuyệt và thậm chí cả một cái chăn. Tôi phải mất hàng đống thời gian để chọn tất cả những thứ đó, và tôi khá hài lòng với nó. Nhưng tối qua Suze gọi điện để kiểm tra lại giờ chúng tôi sẽ đến, và kể với tôi rằng dì của cô ấy vừa mới tặng cho cô ấy một món quà tuyệt vời - một cái giỏ mây đựng thức ăn khi đi picnic đựng đầy đồ dùng ăn uống của hãng Conran!

Ừm, không lẽ tôi lại tặng Suze một mòn quà giống hệt như ai đó sao? Vậy nên bây giờ tôi ở đây, nơi duy nhất tôi nghĩ mình có thể kiếm một cái gì đó độc đáo. Ngoại trừ... cái gì nhỉ? Cô ấy vẫn chưa lên danh sách quà tặng, bởi cô nói ghét cái ý tưởng bắt mọi người tặng đồ. Thôi dù sao thì tôi cũng không bao giờ định tặng cô ấy một bộ đĩa chán ngắt.

Suze là bạn thân nhất của tôi, và tôi còn sắp làm phù dâu cho cô ấy nữa, và món quà của tôi phải là một thứ thật sự rất đặc biệt.

Tôi có thể cảm thấy mình đang bắt đầu lo lắng. OK, hãy nghĩ mạch lạc một chút. Suze và Tarquin thích làm gì?

“Ở đây anh có bán yên ngựa không nhỉ?” Tôi đột nhiên hào hứng hỏi. “Hay… dây cương không?”

“Hiện nay thì không.”

Ừ được rồi. Dù sao thì, tôi cũng phải kiếm hai cái, nhỉ? Và có thể chúng sẽ không vừa mấy con ngựa lắm...

Hay giá để bản nhạc được chạm trổ nhỉ? Nhưng mà làm thế nào tôi mang nó về nhà bằng máy bay được chứ? Và dù sao thì chẳng ai trong số hai người chơi nhạc cả. Hay một cái tượng bán thân Abraham Lincoln bằng đá cẩm thạch? Một bức vẽ của...

Từ từ đã. Tôi đẩy cái tượng bán thân của Lincoln sang một bên và nhìn chăm chú vào cái rương cổ mà ông ấy đang được đặt lên trên. Nào, cái đó nhìn cũng khá hay đấy. Thực ra là nó rất hay. Tôi tháo đai ra và nhẹ nhàng nhấc nắp lên, ngửi mùi da đã cũ.

Ôi chao. Cái này thật tuyệt cứ mèo. Những cái đai bằng da và lụa tơ tằm nhạt màu, và một cái gương, và có những ngăn nhỏ để đặt khuy măng sét. Suze sẽ yêu cái này đấy, tôi biết cô ấy sẽ thích mà. Cô ấy có thể dùng nó để đựng áo len chui đầu và khi cô ấy cùng Tarquin đi nghỉ trên biển, một người khuân vác sẽ khênh nó lên cao cho cô ấy khi đi qua cầu tàu và nhìn cô ấy sẽ như một ngôi sao điện ảnh thật quyến rũ.

Và vấn đề là dù có ai khác tặng họ một cái va li hay đại loại như thế thì một trong những châm ngôn vĩ đại nhất của tôi về cuộc sống là: bạn không bao giờ có thể có quá nhiều hành lí.

“Cái rương này bao nhiêu vậy anh?” Tôi hỏi Arthur Graham, hơi lo lắng. Xin đừng là $ 10.000 nhé…

“Chúng tôi bày nó đã một thời gian rồi.” Anh ta nhăn mặt nhìn nó. “Tôi có thể bán cho cô với giá... ba trăm đô la.”

“Tuyệt vời.” Tôi thở phào nhẹ nhõm. “Tôi sẽ lấy nó.”

Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc! Tôi đã mua cho Suze một món quà cưới! Ơn Chúa vì điều đó. Bây giờ tôi chỉ cần váy phù dâu nữa, và coi như xong.

“Cô Bloomwood phải không?” Arthur nói, mở một cuốn sổ bìa da lớn ra. “Tôi chắc là chúng tôi có địa chỉ của cô rồi... Và vâng. Nó đây rồi.” Anh chàng cười với tôi. “Hôm nay chỉ có thế thôi sao?”

Tôi không cần thêm bất cứ thứ gì. Tôi thậm chí không cần nhìn quanh cửa hàng nữa.

“Ừm... Vâng.” Tôi nhìn vu vơ quanh cửa hàng một lần nữa. Mở mắt thật to khi đang ở trong những cửa hàng đồ cổ luôn luôn là một ý hay bởi vì thực sự có rất nhiều món hời ở đó. Và đó lúc nào cũng là một khoản đầu tư tốt. Ý tôi là, đây là cách một vài người kiếm tiền.

Nhìn qua cánh cửa vào căn phòng phía sau, tôi thấy một góc của chiếc khăn choàng bằng đăng ten, và cảm thấy khao khát cực độ. Những cái khăn choàng cổ đúng là rất hợp mốt vào thời điểm này. Và do tôi đã mua cái rương, tôi bỗng nghĩ biết đâu Arthur sẽ giảm giá một nửa cho tôi. Hay thậm chí là cho không tôi vậy!

Ôi thôi mà. Tôi sẽ nhìn rất nhanh thôi. Và chỉ nhìn những thứ xinh xắn thôi vì tôi đã hứa với Luke sẽ không mua thêm đồ gỗ nữa.

“Tôi sẽ ngó qua một chút.” Tôi cười lại với Arthur. “Cảm ơn.”

Tôi vui vẻ tiến vào căn phòng phía sau rồi với tay lấy chiếc khăn choàng đăng ten, nhưng lại gần nhìn nó hơi tả tơi. Tôi lại đặt nó xuống và cầm một cái bình pha cocktail lên. Nó đẹp thật. Có lẽ tôi nên mua thêm cho Suze cái này.

“Cái này tuyệt quá!” Tỏi hồ hởi nói với Arthur, anh ta đi theo tôi vào trong này.

“Trông nó ngộ đúng không?” anh đồng tình. “Nó đi theo cái giá đựng rượu thập niên 30 của thế kỉ 20.”

“Giá đựng rượu sao?” Tôi nói sang sảng, cảm thấy vô cùng phấn khích. “Tôi không nhìn thấy...”

“Nó đây.” Anh ta tiến về phía cái mà tôi nghĩ là tủ đựng đồ ăn, mở cánh cửa trước ra, và bên trong là những tấm kính hiệu Art Deco. “Cô xem này, đây là nơi cô đựng các chai rượu... đây là nơi để rượu whisky pha soda...”

Tôi nhìn nó chằm chằm, say mê toàn tập. Một cái tủ rượu thật sự, cổ, thập niên 30. Tôi hằng mong ước một cái tủ rượu.

Thử nghĩ mà xem, nếu chúng tôi có một cái như thế này trong căn hộ, nó sẽ thay đổi cuộc sống của chúng tôi. Hằng đêm Luke và tôi sẽ pha martini và nhảy theo những bài hát xưa, và ngắm mặt trời lặn. Như vậy mới thật có không khí làm sao! Chúng tôi sẽ phải mua một máy chơi nhạc kiểu cổ với những cái kèn lớn, và bắt đầu sưu tập đĩa than, và rồi sẽ bắt đầu mặc những chiếc váy theo hơi hướng cổ điển đẹp lộng lẫy.

Chúng tôi phải có cái này mới được. Chúng tôi phải có. Đây đâu phải một cái ghế chán ngắt hay một bộ giá sách buồn tẻ. Cái này khác biệt. Luke sẽ hiểu.

“Cái đó bao nhiêu vậy?” Tôi nói, cố gắng nghe thờ ơ một chút. Tôi khá giỏi trong việc mua được giá hời ở cửa hiệu này. Mánh khóe là cố nói với giọng như thể bạn không quan tâm là mình sẽ mua hay không.

“Cái này sao?” Arthur nhìn nó rất kĩ, và tôi nín thở. “Thực sự cái này lẽ ra phải 700 đô. Nhưng vì cô lấy cái rương nữa... nên tôi để cho cô hai thứ với giá... 800 đô nhé?”

Tám trăm đô la. Một mòn quà cưới và một cái tủ rượu cổ độc đáo, cái mà chúng tôi sẽ trân trọng suốt đời. Ý tôi là, đây đâu phải mua một đôi giày mà sau đó bạn quên luôn. Đây là thực sự là một khoản đầu tư cho tương lai.

“Tôi sẽ mua chúng!” Tôi hồ hởi nói với Arthur Graham.

“Tuyệt vời!” Anh ấy cười lại với tôi. “Cô quả có con mắt tinh đời.”

Luke và tôi đã sống cùng nhau ở New York đến nay là một năm, và căn hộ của chúng tôi nằm trên phố 11 Tây, ồ một khu thực sự rất đẹp, nhiều cây cối và không khí thật dễ chịu. Cónhững ban công nhỏ được trang trí lộng lẫy trên tất cả các ngôi nhà, cổng vào cổ hàng cột đá, và cây trồng dọc vỉa hè. Sống ngay đối diện chúng tôi là một người nào đó chơi dương cầm theo phong cách jazz, vào những buổi tối mùa hè chúng tôi đi lên sân thượng của chung với những nhà hàng xóm, uống rượu và nghe nhạc. (Ít nhất chúng tôi cũng làm thế một lần, và tôi chắc chắn chúng tôi sẽ làm lại việc này.)

Khi tôi đẩy cửa vào nhà, có một chồng thư ở hành lang, và tôi nhanh chóng lật từng cái.

Chán ngắt.

Chán ngắt...

Tạp chí Vogue của Anh!

Chán ngắt...

Ôi. Hóa đơn thanh toán ở cửa hàng Saks Đại lộ số 5.

Tôi nhìn vào phong bì một lúc, rồi bỏ nó ra và nhét vào túi xách. Không phải tôi đang cố giấu giếm. Đơn giản vì chẳng có lí do gì để Luke nhìn thấy nó. Gần đây tôi đọc được một bài báo rất hay trong tạp chí, với tiêu đề “Có quá nhiều thông tin?”, trong đó nói rằng bạn nên chọn lọc các sự kiện trong ngày thay vì nói với bạn đời của mình mọi thứ lắt nhắt vụn vặt và làm cho đầu óc của anh ấy/cô ấy mệt mỏi. Bài báo cũng nói rằng gia đình nên là nơi ẩn náu và không ai cần biết hết mọi thứ. Điều này, bạn cứ thử nghĩ mà xem, rất là hợp lí đấy.

Tôi kẹp hết số thư từ còn lại vào dưới tay và đi lên cầu thang. Không có thư nào từ Anh, nhưng đúng hơn tôi cũng không mong có lá nào hôm nay, vì tối mai chúng tôi đã bay về nhà dự đám cưới! Tôi nóng lòng ghê gớm.

Suze là người nổ phát súng đầu tiên trong số bạn bè tôi. Cô ấy sẽ cưới Tarquin, một anh chàng thực sự ngọt ngào mà cô ấy cả đời đã biết. (Thực ra là, anh chàng là anh họ của cô ấy. Nhưng việc này hợp pháp. Họ đã kiểm tra rồi.) Đám cưới sẽ diễn ra ở nhà bố mẹ cô ấy ở Hampshire, và sẽ có rất nhiều rượu champagne, và một con ngựa và xe ngựa... và trên hết tôi sẽ là phù dâu của cô ấy!

Chỉ nghĩ thôi tôi đã cảm thấy khao khát lắm rồi. Tôi thực sự rất mong mỏi đến ngày này. Không phải mong mỏi được làm phù dâu mà mong mỏi được gặp Suze, được gặp bố mẹ, và về nhà. Đến hôm qua tôi mới nhận ra rằng mình đã không về nhà hơn sáu tháng nay rồi, đột nhiên tôi thấy thời gian sao dài thế. Tôi đã bỏ lỡ hoàn toàn sự kiện bố được bầu làm chủ tịch câu lạc bộ golf, đây là nguyện vọng cả đời của ông. Và tôi bỏ lỡ vụ bê bối khi Siobhan ở nhà thờ cuỗm hết số tiền trùng tu và dùng nó để đi đảo Cyprus. Và tồi tệ hơn cả, tôi đã bỏ lỡ lễ đính hôn của Suze - mặc dù hai tuần sau đó cô ấy đã đến New York để cho tôi xem nhẫn đính hôn.

Nhưng không thành vấn đề vì tôi đang rất vui vẻ ở đây. Công việc ở Barneys của tôi tuyệt vời, và sống ở West Village thậm chí còn tuyệt vời hơn. Tôi thích đi dạo trên những con phố nhỏ, kín đáo, mua những cái bánh nướng nhỏ ở cửa hiệu bánh Magnolia vào sáng thứ Bảy và đi dạo ở những khu chợ. Về cơ bản, tôi yêu mọi thứ tôi có ở New York này. Có lẽ ngoại trừ mẹ của Luke.

Nhưng mà gia đình vẫn là gia đình.

Khi lên tới tầng hai, tôi nghe tiếng nhạc vọng ra từ căn hộ của mình, và tôi cảm thấy một chút mong ngóng trong lòng. Đó là Danny đang làm việc. Có lẽ đến bây giờ anh đã hoàn thành rồi! Chiếc váy của tôi có lẽ đã xong!

Danny Kovitz sống ở tầng trên căn hộ của chúng tôi, trong căn hộ của anh trai, và anh trở thành một trong những người bạn tốt nhất của tôi kể từ khi tôi đến New York. Anh ấy là một nhà thiết kế tuyệt cú mèo, thực sự rất tài năng - nhưng chưa tiếng tăm lắm. Năm năm sau khi tốt nghiệp trường thời trang, anh vẫn đang đợi cơ hội lớn của đời mình. Nhưng như anh vẫn thường nói, làm một nhà thiết kế nổi tiếng còn khó hơn làm diễn viên. Nếu không gặp được đúng người hay có một ông bố là cựu thành viên The Beatles, bạn cứ quên việc nổi tiếng đi. Tôi cảm thấy thương anh vì anh rất xứng đáng được nổi tiếng. Vì thế ngay sau khi Suze nhờ tôi làm phù dâu của cô ấy, tôi nhờ anh thiết kế váy ình. Điều thật tuyệt là đám cưới của Suze sẽ đầy rẫy những quan khách giàu có và nổi tiếng. Vì thế hãy cứ hi vọng rằng một tá người sẽ đến hỏi tôi ai thiết kế váy của tôi vậy, và rồi cái vụ truyền miệng này sẽ bắt đầu, và Danny sẽ nổi tiếng!

Tôi nóng lòng muốn xem xem anh làm được gì rồi. Tất cả những bức phác thảo anh cho tôi xem đều tuyệt vời - và tất nhiên, một cái váy làm bằng tay công phu sẽ có các chi tiết nhiều hơn loại mua sẵn. Thêm nữa, áo lót sẽ là một chiếc coóc xê được thêu tay kiểu xương cá - và Danny gợi ý nên khâu thêm một cái nơ thắt hình số 8 bé tí xíu đính loại đá tùy theo ngày sinh dùng trong các tiệc cưới, ý tưởng này quá độc đáo.

Tôi chỉ lo duy một điều - cực kì vụn vặt - hai ngày nữa là đám cưới mà tôi thực sự chưa mặc thử cái váỵ. Hay thậm chí chưa cả nhìn thấy nó. Sáng nay tôi bấm chuông cửa nhà Danny để nhắc anh rằng tôi sẽ đi Anh hôm nay, và một lúc sau anh chàng loạng choạng đi ra cửa, hứa với tôi sẽ làm xong trước bữa trưa. Anh nói với tôi anh luôn để cho các ý tưởng của mình được khơi dậy ở những phút cuối cùng - khi anh tràn đầy hứng thú và thăng hoa. Đó là cách anh làm việc, anh trấn an tôi, và anh chưa bao giờ lỡ một cái hẹn nào.

Tôi mở cửa ra và gọi “Có ai ở nhà không?” một cách đầy hứng khởi. Không có ai trả lời, vì thế tôi đẩy cửa vào phòng khách đa năng của chúng tôi. Đài thì ầm ĩ nhạc Madonna, tivi thì phát MTV, và con chó robot kì quặc của Danny đang cố trèo lên cạnh của cái sofa.

Và Danny đang ngủ vùi dưới cái máy khâu trong một đống lụa tơ tằm màu vàng.

“Danny này?” Tôi nói đầy lo lắng. “Này, dậy ngay!”

Giật mình, Danny ngồi dậy và xoa xoa khuôn mặt còm nhom của anh chàng. Mái tóc xoăn của anh rối bù, và đôi mắt màu xanh nước biển nhạt của anh thậm chí còn đỏ hơn lúc trước, khi anh mở cửa vào sáng nay. Khung người chỉ có da bọc xương trong chiếc áo phông màu ghi xám đã cũ và cái đầu gối củ lạc đâm ra khỏi cái quần jeans bị xé te tua, rất đồng bộ với cái sẹo do bị ngã khi trượt pa tanh cuối tuần trước. Trông anh như một thằng nhóc mười tuổi tóc tai lởm chởm.

“Becky!” anh mệt mỏi nói. “Hi! Em làm gì ở đây thế?”

“Đây là căn hộ của em. Nhớ chứ? Anh đang xuống đây làm việc vì điện nhà anh bị chập do cháy cầu chì.”

“Ừ đúng rồi.” Anh lờ đờ nhìn quanh. “Đúng thế.”

“Anh ổn chứ?” Tôi săm soi anh đầy lo lắng. “Em có cà phê đấy.” Tôi đưa cho anh một cốc và anh uống vài hơi dài. Rồi đôi mắt anh dán vào số thư từ trên tay tôi và lần đầu tiên, anh có vẻ tỉnh táo.

“Hey, có phải là tạp chí Vogue của Anh không?”

“Ờ... vâng,” tôi nói, đặt nó xuống nơi mà anh không chạm tay vào được. “Vậy... cái váy đến đâu rồi?”

“Nó sẽ rất tuyệt! Ổn cả!”

“Em thử được chưa?”

Một khoảng lặng. Danny nhìn vào cái đống lụa màu vàng trước mặt như thể anh ấy chưa từng nhìn thấy nó trong đời vậy.

“Chưa, không,” cuối cùng anh ấy cũng lên tiếng.

“Nhưng nó sẽ xong kịp chứ?”

“Tất nhiên! Chắc chắn.” Anh đặt bàn chân xuống và cái máy khâu bắt đầu quay tít bận rộn. “Em biết sao không?” anh nói át cả tiếng ồn. “Anh thực sự có thể làm tốt hơn nếu có một cốc nước.”

Có ngay!

Tôi vội vã đi vào bếp, mở vòi nước, và đợi dòng nước lạnh chảy ra. Việc nước nôi trong tòa nhà này hơi quái gở một chút, và chúng tôi luôn phải trông cậy vào bà Watts, chủ tòa nhà, sẽ sửa chữa nó. Nhưng bà ta sống cách xa hàng dặm ở tít Florida, và cũng chẳng có vẻ gì quan tâm. Ngoài điểm đó ra thì chỗ này hoàn toàn tuyệt vời. Căn hộ của chúng tôi là rất lớn so với tiêu chuẩn của New York, với sàn nhà lát gỗ và lò sưởi, và những cái cửa sổ đồ sộ cao từ sàn lên tận trần nhà.

(Tất nhiên, bố mẹ không hề bị ấn tượng tẹo nào khi họ ghé thăm. Điều đầu tiên họ không thể hiểu được là tại sao chúng tôi không sống trong một ngôi nhà. Rồi thì họ không thể hiểu được tại sao bếp lại nhỏ thế. Rồi thì họ bắt đầu nói không phải thật đáng tiếc sao khi chúng tôi không có vườn, và tôi có biết rằng Tom ở cạnh nhà vừa mới chuyển tới một ngôi nhà rộng 1/4 mẫu Anh[*] không? Thành thật mà nói, nếu bạn có 1/4 mẫu Anh ở New York thì người ta sẽ chỉ dùng nó để xây mười tòa nhà văn phòng thôi.)

[*] Mẫu Anh là một đơn vị đo lường. 1 mẫu Anh tương đương với 0,4 hecta.

Bạn đang đọc Tín đồ shopping lấy chồng của Sophie Kinsella
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự