Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Chương 02 Phần 1

Bạn đang đọc Tiểu thời đại 2.0 của Quách Kính Minh

Phiên bản Dịch · 3176 chữ · khoảng 11 phút đọc

Chương 2

Vô số bí mật, giống như lỗ đen không chịu an phận, cứ cuộn lên từng cơn bão mặt trời dữ dội hết trận này đến trận khác, quét về hướng tinh cầu bé nhỏ màu xanh ngọc.

Tháng đầu tiên của năm 2009, một đợt không khí lạnh tràn về giống như cơn sóng thần áp đảo Thượng Hải. Gió lạnh thấu xương rít lên giữa những tòa nhà chọc trời, trong bầu không khí ẩm ướt từ trước đến nay luôn khiến người Thượng Hải lấy làm niềm tự hào, giống như đã kết đầy những bông tuyết nhỏ bé sắc lẹm, thổi vào da mặt người chẳng khác nào như đang bị vô số lưỡi dao phẫu thuật cắt vào da thịt vậy.


Nhưng nếu nói như lời của Cố Ly, thì đó là “cảm giác giống như mỗi ngày đều được dùng tinh thể làm sáng da của Dr.Bandt vậy”. Hồi đó khi Cố Ly mua lọ kem dưỡng da với nhiều hạt tinh thể làm trắng đầu tiên từ Bách hóa Cửu Quang, chúng tôi đều vô cùng sợ hãi với sản phẩm dưỡng da hàng đầu được cho là chứa đầy bột kim cương này, vì ngay sau khi tôi và Nam Tương dùng thử trước sự thúc giục của Cố Ly, chúng tôi đều cho rằng nó phản ứng quá mạnh, đau đớn vô cùng, cảm thấy cả khuôn mặt như đang rướm máu. Cho nên, người nào nói rằng: “Kim cương vĩnh viễn là vật yêu thích nhất của phụ nữ”, chắc chắn là chưa từng thử qua loại sản phẩm dưỡng da kỹ thuật cao được đóng trong chiếc bình nho nhỏ này.

Nhưng với Cố Ly, đây là một cách hưởng thụ, “không vào hang cọp sao bắt được cọp con, không lên trời cao sao hái được sao”. Để truy cầu vẻ đẹp hoàn mỹ, Cố Ly có thể biến mình thành chuột bạch trong phòng thí nghiệm. Bất kể khoa học kỹ thuật tiên tiến đến mức nào nó cũng cam tâm tình nguyện thử nghiệm, thậm chí một số phương thuốc cổ truyền kỳ dị có vẻ chẳng mấy đáng tin, nó cũng không chút do dự mà đại nghĩa dấn thân, chẳng khác nào Lưu Hồ Lan khi đối mặt với máy chém. Tôi từng chứng kiến nó cầm một loại nước màu xanh nhờ nhờ dính nhơm nhớp như nhựa đường uống ra chiều thưởng thức trong lúc mặt vẫn không hề biến sắc rồi nói với tôi: “Tớ thấy nó có mùi vị giống như khi đem cóc ghẻ và con dơi bỏ vào máy xay nát rồi pha thêm chút nước cốt sầu riêng lên trên này” – Về điểm này, thực tình tôi khó mà chung tiếng nói với nó, vì cuộc đời tôi vẫn chưa quái dị đến mức nếm trải qua thứ mùi vị của hỗn hợp sầu riêng với nước cốt dơi và cóc ghẻ như thế... hoặc là, cái kiểu điềm nhiên khi nó vừa mặt lạnh như tiền, vừa liên tục bạt tai chính mình, khiến tôi và Nam Tương có vắt chân lên cổ mà chạy cũng chẳng theo kịp. Tuy cuối cùng Đường Uyển Như đã bị mê hoặc bởi cái lý luận “tát mặt có tác dụng hỗ trợ cho tuần hoàn máu và bạch huyết, từ đó thúc đẩy làn da giữ gìn nét tươi trẻ”, nhưng sau khi Cố Ly dùng sức tát cho nó hai cái bạt tai đau điếng, tiếng khóc xé ruột xé gan của Đường Uyển Như đã kinh động đến tận Giản Khê đang nằm trên giường đọc sách trong phòng ngủ cách ký túc xá của chúng tôi một trăm hai mươi mét.


Trong mùa đông bức bối mà lạnh lẽo này, tôi, Nam Tương, Cố Ly và Đường Uyển Như, bốn chúng tôi cuộn mình trong áo khoác đen, đương đầu với gió rét cùng vô số những bông tuyết li ti bay ngập trời, xuyên qua bãi cỏ từng xanh ngắt mà nay đã trở nên hoang vu bên ngoài thánh đường Từ Gia Hối kia. Trên mặt đất, cỏ khô vàng đã kết một lớp băng mỏng trong suốt, cưng cứng, đi lại trơn trượt rất dễ ngã. Cố Ly và Nam Tương một bên trái một bên phải dìu tôi đi, nói một cách chính xác, là đỡ tôi đang say bí tỉ, nhằm hướng cửa thánh đường mà đi. Đường Uyển Như đi phía sau, nó đi hai bước trượt ba bước, lại còn không ngừng lầm bầm: “Mình chịu đựng được, mình chịu đựng được...”, cái tiếng “được” trong câu sau cùng còn chưa kịp nói ra, đã lập tức nghe “phịch” một tiếng giống như một vật nặng nào đó nện xuống đất vậy. Rất rõ ràng, Như Như của chúng tôi đã ngã sóng sượt. Nhưng điều bất ngờ ở chỗ, chúng tôi đều nghe thấy câu nói “Mình chịu đựng được...” (Mình được thụ tinh [1]) sau cùng đó của nó. Cố Ly vừa trợn mắt trắng dã, vừa không quay đầu lại mà tiếp tục đi thẳng về phía trước: “Đẹp cái mặt!”

[1] Trong tiếng Trung Quốc, câu Mình chịu đựng được… được phiên âm là Wò shòulĩao jĩng. Ở đây dùng cách nói đồng âm khác nghĩa.

Thánh đường Từ Gia Hối lúc nào cũng đẹp như vậy. Từ thời tiểu học, mỗi lần trường tổ chức tham quan viện bảo tàng, hoặc khi đi dã ngoại vào mùa thu, chúng tôi đều đi qua nơi đây. Tôi luôn tưởng tượng có ngày mình sẽ được cử hành hôn lễ ở đây, tôi muốn đi qua quãng đường dài phủ đầy lá hoa trắng muốt ở trung tâm thánh đường kia. Mãi đến sau khi lên cấp ba rồi, giấc mộng của tôi cũng theo đó tan thành mây khói, vì tôi phát hiện ở đây hầu như không tiếp nhận bất kỳ hoạt động đối ngoại nào - trừ khi chính quyền ra mặt thương lượng.

Còn bây giờ, tang lễ của Sùng Quang đang được tổ chức tại đây.

Có điều về điểm này, chúng tôi chẳng bất ngờ chút nào. Với thực lực của Tập đoàn Constanly, hoặc với tầm ảnh hưởng của Cung Huân cha của Cung Minh, chỉ cần ông ta muốn, ông ta cũng có thể mở một cửa hàng lẩu trên đỉnh Qomolangma, hoặc có thể mua lại toàn bộ đất đai cao ốc xung quanh thánh đường Từ Gia Hối này, thậm chí chúng tôi cảm thấy nếu ông ta thật sự muốn mua một cửa hiệu ở mặt tiền của tòa nhà Hằng Long để bán đậu phụ thối, cố gắng một chút, cũng không phải chuyện quá khó khăn.

Ai nói tiền bạc không phải là vật vạn năng? Khi có những việc bạn dùng tiền mà cũng không làm được, đó chẳng qua là vì tiền của bạn chưa đủ. Cũng giống như tôi và Cố Ly mải vui với trò chơi không biết chán này vậy:

- Cậu muốn bao nhiêu tiền thì đồng ý húp hết đống cháo thịt nạc trứng muối của Đường Uyển Như ói ra?

- Cút cái mặt cậu đi!

- Một trăm vạn?

- Sao cậu không đi chết đi!

- Một ngàn vạn?

- …

- Một trăm triệu?

- Tớ húp!


Còn sau lưng của thánh đường Từ Gia Hối, là khoảng đất trống được gọi là “mảnh đất vàng cuối cùng của trung tâm thành phố”, đến nay cũng đã được rào tường bao quanh. Tên gọi của nó hô ứng với cách gọi tòa cao ốc Ma Thiên của trung tâm Thượng Hải được xếp vào hàng cao nhất thế giới sau này của Phố Đông, gọi là “Trung tâm Từ Gia Hối”, giống như các tập đoàn tài chính khổng lồ trên thế giới đều là họ hàng, chọn tên cũng na ná nhau thế. Sau khi tiếng cọc đóng xuống, nền đất cô đơn lạnh lẽo suốt mấy năm kết thúc, trên khoảnh đất cũng này sắp mọc lên một tòa kiến trúc màu trắng bạc, nó sẽ là tòa cao ốc mới nhất của Phố Tây.

Tôi đã sống ở Thượng Hải hai mươi mấy năm, mỗi ngày, tôi đều có một ảo giác, đó là trong khoảng trời này của Thượng Hải, ngày qua ngày có vô số kiến trúc vươn chạm trời cao, giống như là mầm đậu Hà Lan khổng lồ đã bị phù phép, sinh sôi nảy nở điên cuồng tràn ngập không gian, xuyên thấu bầu trời càng ngày càng cao, mỗi lúc một mỏng.

Tường ngoài của thánh đường màu nâu đỏ được khoác một tấm áo choàng hàng trăm năm tuổi, thời gian giống như từng lớp từng lớp trầm tích ở đáy sông ngưng tụ trên tòa kiến trúc khổng lồ này, bao bọc tất cả bằng một vẻ đẹp vừa vững chãi vừa bi thương.

Những áng mây màu xám nặng trịch bị cuồng phong cuốn tung, bay vút qua khoảng trời trên đầu, đỉnh thánh đường giống như con dao rọc giấy sắc nhọn rạch tan những đám bông mây ấy thành từng sợi dài. Giữa tầng không ấy luôn vang lên thứ âm thanh như đang cắt may đều đều liên tục không ngừng vậy.

Thời gian, sinh mệnh, yêu hận, ân oán, huyết thống... đều đang bị soạt soạt trong tiếng cắt xén liên tục không ngừng ấy, rồi biến mất trong làn gió bấc gào rít với đầy rẫy những bông tuyết sắc nhọn.


Tôi đứng trước cửa thánh đường, xuyên qua lối đi nằm giữa hai dãy ghế dài kia, nhìn lên bàn thờ ở phía cuối thánh đường, là một bức di ảnh đen trắng của Sùng Quang rất lớn, cao khoảng ba mét.

Anh ấy trong ảnh gọn gàng và sáng sủa, thậm chí khóe miệng còn thoáng nét cười. Đôi chân mày sắc rất có thần thái, cặp mắt như đại dương trong màn đêm tĩnh mịch, đường viền quai hàm được cái bóng màu xám nhạt làm tôn lên một cảm giác khí khái hào hùng đứng đắn.

Tôi đứng lặng trước cửa thánh đường, đúng lúc nghe thấy tiếng chuông từ trên đỉnh thánh đường cao vút phủ xuống. Chỗ tôi đứng là điểm cuối ánh nhìn của Sùng Quang, ngăn cách ở giữa là khoảng đất trời bao la mây che sương phủ vô cùng vô tận.

Một tháng trước, anh còn cùng tôi chơi trò ném tuyết và nói “thuyền theo lái, gái theo chồng”; anh đem chiếc khăn choàng hiệu Hermes của anh quàng lên cổ tôi, lúc ấy trong lòng tôi chỉ tâm niệm một điều “đầu có thể lìa nhưng máu không thể chảy - vì sẽ làm bẩn chiếc khăn”; anh ngồi giữa khoảng tuyết trắng xóa nhíu mày phàn nàn không thể uống Champagne sau đó quay người qua cầm một ly rượu vang trắng (...); anh đứng bên cây thủy sam màu xanh lục rồi gõ chuông, đôi mắt anh nhìn tôi, sáng lên như ánh tuyết; anh quỳ trên nền đất, treo từng món đồ nhỏ xíu lên cây thông Noel, nếp nhăn của quần bò lượn sóng quyến rũ, viền quần lót hiệu Armani lộ ra phía trên dây nịt lưng trễ xuống rất thấp khiến Đường Uyển Như ngượng đỏ cả mặt; anh xắn ống tay áo lên một nửa, lông trên cánh tay ửng lên một màu vàng nhạt dưới ánh đèn; anh đi bít tất lông dê dày cộp, bước trên thảm lót nền không gây bất cứ tiếng động nào giống như bước đi của sư tử vậy; tiếng cười của anh như tia nắng đầu tiên của bình minh chiếu sáng cả căn phòng; giọng nói của anh trầm ấm quyến rũ, nó hoàn toàn mâu thuẫn với gương mặt thanh tú của anh, bất cứ khi nào anh mở lời cũng đều như đang kể một câu chuyện xưa cũ, chiếc áo len lông dê màu xám rộng và vô cùng mềm mại của anh như phảng phất thứ hương vị ấm áp đầy lôi cuốn, lững lờ uể oải như một cuốn sách cổ xưa của châu Âu.

Còn anh bây giờ, chỉ là một tấm ảnh đen trắng.

Những tháng ngày sắp tới, anh, ở giữa chốn nhân gian này, chỉ còn là một tấm ảnh như vậy.

Anh không thể phát ra bất cứ âm thanh nào nữa.

Anh không thể gọi tên tôi, anh không thể nói một tiếng “alo” nữa, anh thậm chí chẳng thể cười lên “ha ha” như trước đây.

Anh chỉ có thể mỉm cười thấm đượm nỗi bi thương nhưng cũng đầy ấm áp như thế, giống như người cuối cùng đã kể xong câu chuyện, mệt mỏi và lặng lẽ trông vào cõi nhân gian mà anh từng tạm thời dừng chân này.

Khóe mắt tôi thoáng chốc ửng đỏ rồi nhòe đi, sưng húp lên. Tôi thậm chí không kiềm chế nổi đã đứng trước cửa thánh đường mà khóc “òa” lên một tiếng, nhưng tôi vừa buột khóc thì đã bị Nam Tương và Cố Ly mỗi người một bên dùng sức nhéo mạnh vào hông. Tôi không thể không dừng lại hành vi như điên như dại của mình - hay nói cách khác, giống như một trợ lý điên khùng say rượu suốt đêm chưa tỉnh.

Giữa tầm nhìn mơ hồ, Cung Minh và Kitty tiến sát sang bên tôi, khi qua chỗ tôi, anh ta quay đầu lại nhìn tôi, mặt không chút biểu cảm, giống như người xa lạ chưa từng quen biết nhau vậy. Ánh mắt anh ta chằm chằm như xuyên thấu nét mặt tôi, hướng về phía khung cảnh mùa đông tiêu điều ngoài cửa, ánh mắt ấy buốt lạnh tê tái như những luồng gió ngoài cửa sổ kia, ánh mắt ấy buốt lạnh thấu xương như rừng cây lá kim bị gói bọc trong tuyết kia.

Kitty thậm chí chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái. Cô và Cung Minh, giống như hai vị quý tộc, khoác lên mình những bộ đồng phục chỉnh tề bằng nhung lụa đen quý phái, đi lướt qua bọn tôi. Trong sâu thẳm đôi mắt đã được trang điểm tinh tế của cô, là nỗi đau buồn đã bị cơn mệt mỏi làm loãng đi, còn cả sự thờ ơ mà tôi không thể hiểu được.

Tôi không rõ vậy là thế nào?


[Một tháng trước]

Hai giờ trước, tôi đang đứng trong sân tuyết của trang viên Thế Mậu, nhìn ngắm hai người họ - Sùng Quang, nhà văn mà vô số nam thanh nữ tú khắp Trung Quốc say mê cuồng nhiệt và Cung Minh tổng biên tập tạp chí Mode - đang vo từng viên tuyết ném tới tấp vào nhau, những chiếc huy hiệu dòng tộc đeo trước ngực khiến hai người họ như được bao phủ bởi một bầu không khí màu hồng phấn tương tự trong “Blue Love” xuất phát từ suy nghĩ chủ quan trong đầu chúng tôi, bộ vest lông dê màu đen ấm áp tinh tế trên người họ được cắt may vừa khít phẳng phiu, khiến cặp chân dài tay thon lộ ra ngoài, giống như người mẫu vừa xé toạc tạp chí bước ra vậy, dáng người thon thả, khiến cho các cô gái trông thấy phải không ngừng ghen tị.

Còn hai giờ sau, tôi đã cùng với cô gái điên khùng trong túi nhét đầy những bó tiền mặt màu hồng phấn ngồi bên tôi đây chạy trốn trên chuyến tàu về Nam Kinh.

Lúc này, tôi đang ngồi đối mặt với hai người họ - Nam Tương và Tịch Thành. Tôi nghĩ ca khúc chủ đề của cuộc đời tôi, nhất định là “Ngươi xong thật rồi”, đồng thời còn là phiên bản xúc động lòng người do Đường Uyển Như đích thân trình diễn.

Đoàn tàu lao giữa vùng gió tuyết mịt mù. Cảnh sắc ngoài cửa sổ đã không còn là vô số nhà cao cửa rộng nữa. Vùng ven Thượng Hải là đồng ruộng màu nâu đìu hiu những bông tuyết trắng xóa li ti rít trong chiều gió khiến tầm nhìn trở nên mờ đục. Thế giới trong cơn rét mướt ấy trở nên tiêu điều lạ thường.

Còn may trong toa có mang hơi nóng điều hòa ấm áp. Cái oi ả đôi khi cũng khiến người ta thấy an toàn.

Đầu tôi vẫn đau âm ỉ như vừa bị rách da vậy, cảm giác chẳng khác nào khi thuốc tê bắt đầu hết tác dụng sau khi nhổ răng. May sao khuôn mặt Nam Tương đã thoát khỏi sụ u uất ban đầu, mặt nó hiện giờ được trùm trong ánh đèn vàng ấm áp. Nói một cách chính xác, bên cạnh tôi, đúng hơn là chúng tôi, đang nhìn Tịch Thành ngồi trước mặt với ánh mắt thù hằn mang hình viên đạn. Anh ta vẫn có cái dáng vẻ gian xảo chẳng ra gì, nhìn rồi khiến người ta hận không thể túm tóc anh ta mà giáng ột cái bạt tai nổ đom đóm - tất nhiên, với giả thiết là anh ta không đánh trả, tôi mới dám làm như vậy.

Nhưng tôi và Nam Tương đều biết một khi anh ta bị kích động thì bất kể nam, nữ hay tiến sĩ, ai anh ta cũng đánh, cho nên, chúng tôi chẳng dám khinh suất. Năm đó anh ta từng túm tóc một nữ sinh khóa trước bắt nạt Nam Tương quăng cho lộn mấy vòng xa cả trăm thước, cái cảnh tượng kinh hãi khi mặt cô nữ sinh ấy bị chà trên đất rách da chảy máu luôn miệng sợ hãi xin tha, chúng tôi đều nhớ rõ như in, khi đó chúng tôi đều cảm thấy cô gái đó nhất định sẽ chết. Sau này cha cô gái đó khi đến phòng làm việc của trường để giáo huấn chủ nhiệm, đã nhặt một cây bút máy hùng hổ lao đến đâm vào cánh tay Tịch Thành ngay trước mặt các thầy cô giáo có mặt hôm đó, Tịch Thành không hề phản kháng, chỉ nhếch miệng lên một chút.


Một phút trước, khi trông thấy Tịch Thành xuất hiện sau Nam Tương, tôi như rụng rời chân tay, tôi cho rằng mình đã rơi vào trong thiên la địa võng như một cơn ác mộng vậy, tôi không thể hiểu được hai người này đang diễn trò gì nữa.

Còn một phút sau đó, sau khi Nam Tương thuận theo ánh mắt lo lắng của tôi quay đầu nhìn về phía Tịch Thành đang đứng sau lưng, nó lạnh lùng đứng lên nói với anh ta rằng: “Anh ở đây làm gì?” Nói xong ngừng giây lát, rồi bồi thêm một câu: “Đồ khốn, anh cút đi cho tôi.”

Bạn đang đọc Tiểu thời đại 2.0 của Quách Kính Minh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự