Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Chương 04 Phần 1

Bạn đang đọc Tiểu thời đại 2.0 của Quách Kính Minh

Phiên bản Dịch · 3383 chữ · khoảng 12 phút đọc

Chương 4

Tôi nhắm mắt lại, gật gật đầu, trong đầu là khuôn mặt bi thương của Sùng Quang. Giống như hình ảnh mà tôi đã mơ thấy mấy tháng trước, vào cái đêm mà tôi và Giản Khê chia tay. Anh ấy đứng dưới cơn mưa nặng hạt ngoài cửa sổ, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt anh tuấn, mưa khiến tóc và bờ vai anh ướt sũng, nước mưa chảy thành dòng trên gương mặt. Cuối cùng anh vẫy tay về phía tôi trong thinh lặng, trông giống như một người tuyệt vọng vứt bỏ tất cả, sau đó bi ai quay người mất hút trong màn mưa đêm đen đặc. Để lại cho tôi ánh mắt bi thương giống như bị mưa to làm cho ướt sũng, đôi mắt đen láy ngấn lệ.


[Buổi sáng 10:00]

Tôi đã mơ một giấc mơ.

Sở dĩ tôi có thể vô cùng tỉnh táo mà nhận thức được “đó chỉ là một giấc mơ mà thôi”, là vì những chuyện ấy trong giấc mơ, nếu như xảy ra trong đời thật, tôi sẽ phải trực tiếp bảo Đường Uyển Như đưa tôi đến bệnh viện tâm thần để điều trị gấp, hoặc trực tiếp viết xong di chúc rồi ngậm nòng súng tự sát.


Chuyện thứ nhất trong mơ, Cố Ly thân thiết khoác tay tôi, hai chúng tôi dạo tới dạo lui trong cửa hàng chuyên bán đồ Lý Ninh, nó vô cùng hào hứng không ngừng cầm những chiếc giày đinh kiểu mới kia, ướm thử chân; đồng thời trên gương mặt xinh đẹp như băng tuyết kia của nó, còn luôn làm ra vẻ cường điệu hóa vừa ngạc nhiên vừa nhún nhảy, “Ái chà, thật đáng kinh ngạc - đôi giày này sao đẹp vậy chứ!” Còn lúc này, di động của tôi vang lên, mở máy ra, là điện thoại của nhân viên cửa hàng chuyên bán hàng Giordano gọi đến, trong điện thoại cô ta lãnh đạm nói cho tôi biết, cửa hàng của họ mới về một lô hàng mới, nếu ngài Cung Minh có cảm hứng, bọn họ sẽ để dành, cho Cung tiên sinh chọn.

Chuyện thứ hai, Đường Uyển Như nhận được lời mời quảng cáo của hãng Chanel, Nam Tương khi đi qua quảng trường Hằng Long, đã phấn khích gọi điện nói cho tôi, trên bức tường pha lê sọc ca rô con thoi màu trắng kinh điển kia của Chanel, là bức ảnh quảng cáo cỡ lớn mới nhất của Đường Uyển Như vừa yểu điệu vừa kiêu kỳ, đúng là chụp rất cừ, ánh mắt sắc sảo như một nữ vương băng tuyết mà nó thể hiện trong bức ảnh chụp, thật khiến người ta xem xong nổi cả da gà - đúng, từ mà cô ấy dùng trong điện thoại chính là từ này, “nổi cả da gà”, đặc biệt chính xác.

Chuyện thứ ba, buổi sáng khi tôi tỉnh dậy, Giản Khê dịu dàng mà lặng thinh ngồi bên giường tôi, đúng vậy, anh ấy đã quay về. Ánh mặt trời trong veo xuyên qua khung cửa sổ phản chiếu lên gương mặt thanh xuân mà quyến rũ của anh, trông như nhân vật nam chính giữa khung cảnh được phủ lên thứ ánh sáng êm dịu trên các trang bìa của tiểu thuyết tình cảm lãng mạn vậy.


Tôi choàng mở mắt tỉnh giấc dưới sự oanh tạc luân phiên của ba cảnh mơ như vậy. Cảnh trong mơ đều trái ngược với thực tế, giữa căn phòng khách sạn rộng thênh thênh vẫn trống không chẳng có Cố Ly, chẳng có Cung Minh, chẳng có Đường Uyển Như, càng chẳng có Giản Khê.

Trong không khí đầy ắp mùi rượu và mùi nôn ói còn lưu lại từ đêm qua khi chúng tôi uống say, cơn say đã khiến đầu tôi vang lên thứ âm thanh vo ve như bị người khổng lồ nện ột đấm vậy. Tôi ngọ nguậy ngồi dậy, nghe thấy trong toilet phát ra âm thanh gì đó, lát sau, cánh cửa toilet mở ra, một chàng trai mặc chiếc T-shirt màu trắng trông vừa mềm mại vừa thoải mái bước ra, tôi nhìn mặt anh ta, nghi ngờ mình vẫn chưa tỉnh hoàn toàn. Tôi thấy bóng dáng rắn rỏi của anh ta rảo bước đến trước giường tôi, rồi ngồi xuống bên mép giường, nếp nhăn trên chiếc T-shirt màu trắng anh mặc hiện ra dưới ánh nắng mềm mại. Tôi dụi dụi mắt mình, sau đó cố sức vỗ vỗ lên trán, hình bóng trước mặt không biến mất, anh ta vẫn sờ sờ ngồi trước mặt tôi, nét mặt vẫn dịu dàng thanh thoát như cái thời anh ta mười tám tuổi. Anh ta cầm chiếc ly trong tay đưa đến trước mặt tôi, rồi nói với tôi bằng giọng vừa trầm đục lại vừa cưng chiều: “Uống nước trước đi.” Đôi mắt to đen láy ấy của Giản Khê lúc này đang đăm đắm nhìn tôi, giống như hồ nước mang màu đen bát ngát.

Còn trong một căn phòng khác cách chỗ tôi mười bảy thước. Cố Ly cũng đang đắm mình trong thứ ánh sáng dịu dàng mà thuần khiết, khẽ khàng choàng mở mắt. Nó ôm lấy thân thể tráng kiện đang tỏa ra hơi thở thanh xuân, hai tay nhẹ nhàng di qua lướt lại trên ngực anh ta giống như đang vuốt ve một chiếc lông vũ vậy. Nó áp sát mặt mình lên lồng ngực Cố Nguyên, nhắm nghiền mắt lại: “Đã bao lâu rồi chúng mình chưa gặp nhau? Em sắp quên mùi hương trên ngực anh rồi.” Cố Ly lay lay thân người, trong không khí mang đậm mùi thơm thanh khiết của dầu tắm tỏa ra từ trên ngực anh, “Gần đây anh có khỏe không?”

Cố Nguyên chẳng nói chẳng rằng, bộ dạng trông như đang còn ngủ sâu chưa tỉnh vậy, có điều Cố Ly cũng liền nghe thấy lồng ngực anh ấy càng lúc càng rộn lên, nhịp đập của trái tim gấp gáp giống như tiếng trống trận vậy. Khóe miệng của Cố Ly khẽ khàng cong lên: “Còn giả vờ ngủ à.” Cố Ly đặt lòng bàn tay lên ngực anh ta, nhấc người lên, cắn một miếng vào cổ anh ta, sau đó ngẩng đầu lên nhìn về phía khuôn mặt của Cố Nguyên, giây phút ấy, không khí khắp căn phòng như đông đặc lại...

Lúc này nằm ngủ bên cạnh Cố Ly, hoàn toàn không phải Cố Nguyên, mà là Vệ Hải với thân thể đang trần trụi, bộ ngực săn chắc ửng lên màu tiểu mạch quyến rũ dưới ánh mặt trời. Con ngươi của anh ta lúc này đang nhìn hau háu vào Cố Ly ở đối diện, đôi mắt long lanh nước giống như hai quả nho, đang trên dưới trái phải rung lên bần bật giống như mô tơ điện - cơ hồ như thứ anh ta trông thấy trước mắt không phải một mỹ nữ tuyệt thế, mà là Chúa tể Voldemort vừa bị người ta nhổ nước bọt vào mặt.

Còn Cố Ly cũng đang bất động dán mắt vào anh ta, giống như một nhà khoa học đang cầm kim tiêm ân cần ngắm nhìn con chuột bạch trước mặt... không khí như bị đông cứng thành băng, thậm chí còn nghe thấy thanh âm khối băng nứt vỡ răng rắc răng rắc.

Sau ba mươi giây, Vệ Hải nuốt nước bọt ừng ực ừng ực vào cổ họng, nói rằng: “Em hãy bình tĩnh chút đã…”


Tôi và Giản Khê một trước một sau bước ra khỏi phòng, đầu tóc tôi bù xù, trên người vẫn mang bộ trang phục ngập ngụa mùi rượu từ hôm qua, tôi bất giác nghĩ bộ dạng của mình hiện giờ trông giống như một đống rơm được bỏ qua loa đại khái, hay giống một đống phân đang bốc mùi nồng nặc. Những điều đó đều không quan trọng, vấn đề quan trọng ở chỗ, Giản Khê đang đứng bên cạnh tôi, một người mà tôi không biết phải dùng hình dung từ và câu văn thế nào để làm định ngữ cho anh ấy. Anh ấy và tôi cùng đứng trên hành lang đợi thang máy, thậm chí anh ấy còn dịu dàng đưa bàn tay mình đặt lên bờ eo tôi, dáng vẻ đặc biệt quan tâm. Còn trong đầu tôi, cứ cách khoảng ba giây lại có một vụ nổ, tư duy đã bị tan tành tơi tả, hoàn toàn không thể suy nghĩ, chỉ còn lưu lại những quầng mây nấm to to nhỏ nhỏ, hùng tráng vô cùng. Chất cồn đã hủy hoại toàn bộ trí thông minh và tư duy logic của tôi, đầu óc tôi hiện tại như đang có hàng trăm Đường Uyển Như vừa múa vừa hát.

Một lát sau, tôi thấy Cố Ly tóc tai bù xù và Vệ Hải đỏ mặt tía tai, hai người đi ra cùng một hành lang, rồi đứng cùng chúng tôi, đợi thang máy.

Ánh mắt tôi chẳng thể tập trung được, trước một bức tranh kỳ dị được tạo thành từ bốn người như vậy, nó khiến đầu óc tôi như biến thành trạng thái của máy tính khi bị treo. Tôi cố đằng hắng cho sạch giọng: “Cố Ly...” Tôi vừa thốt ra cái tên đó, nó liền tao nhã hất tay lên chặn cổ họng tôi, động tác như nước chảy mây bay cực kỳ nhanh nhạy, nó quay đầu lại, điềm nhiên tươi cười rạng rỡ với tôi (cho dù đầu tóc nó dựng lên một cách điên khùng giống như vừa mới bị buộc dưới cánh máy bay thổi suốt hai giờ đồng hồ, xung quanh hốc mắt của nó là một quầng thâm đen, giống như Kitty xóa bỏ một nửa lớp trang điểm vậy), nói: “Lâm Tiêu, im đi.” Nét biểu cảm trên gương mặt nó quá mức nhu mì, đến nỗi ngữ khí của nó nghe ra cũng dịu dàng quyến rũ như đang nói “Lâm Tiêu, anh yêu em” vậy. Chỉ là nó đang chặn tay trên cổ họng tôi, với khí thế giống như Lâm Thanh Hà trong phim “Đông Phương bất bại”. Tôi bị chẹn họng đến mức muốn nôn ói.


Thang máy vang lên một tiếng “ting”, đã đến tầng của chúng tôi. Có điều, cánh cửa mở trước lại hoàn toàn không phải là cửa thang máy, mà là cửa căn phòng thứ nhất nằm đối diện với hành lang thang máy. Tôi và Cố Ly trông theo hai người bước ra, trong đầu cùng “ong...” lên một tiếng, đồng thời nổ tung.

Trên gương mặt ngàn năm không đổi, trắng bệch như mode trang bìa của Cung Minh kia, đang hiện ra chút sắc hồng, đầu tóc anh ta xõa tung lộn xộn, tựa như mang một vẻ đẹp lạnh lùng. Không biết là do uống say hay vì thẹn thùng, anh ta ngập ngừng nhìn tôi, tôi thậm chí còn cảm thấy anh ta cười gượng với tôi nữa. Bước ra theo sau anh ta là Neil, vừa cài cúc áo đang bật tung trước ngực, vừa quay người đóng cửa, sau đó, chẳng hề gượng gạo vô tư kéo phéc-mơ-tuya lên đánh “roẹt” một cái. (...)


Sáu người bước vào thang máy, người này kẻ kia tâm mang ý xấu nhưng lại lặng lẽ điềm nhiên cùng đi xuống sảnh chính của khách sạn. Lúc này, tôi và Cố Ly liếc mắt nhìn nhau, trong lòng chắc chắn đều cùng cảm giác: Ở trong cái không gian chật hẹp mà chúng tôi đứng lúc này, chẳng khác nào một cỗ quan tài đang rơi vô định xuống mười tám tầng địa ngục.

Tất nhiên, hành trình thú vị như vậy, làm sao có thể thiếu Nam Tương của chúng tôi được chứ? Vậy là khi xuống đến tầng thứ 12, thang máy bỗng dừng lại giữa đường, đón Cố Nguyên và Nam Tương cũng đang đỏ mặt tía tai, quần áo xộc xệch cùng bước vào tham gia hành trình xuống địa ngục với bọn tôi.

Nhưng giây phút hai người họ bước vào thang máy đó, mắt tôi nhắm nghiền, lòng thầm cầu nguyện; “Cầu mong chiếc thang máy này rơi nát tanh bành đi.”


[18 giờ trước]

Tôi bước vào từ cửa sau hội trường, khi ngồi xuống vị trí, quay đầu xoay người nhìn khắp một lượt, không thấy Cố Ly đâu, Nam Tương cũng chẳng có mặt. Tôi không biết hai đứa nó đã đi đâu. Tôi cúi đầu xuống nhìn di động, phát hiện có cuộc gọi nhỡ của Đường Uyển Như. Tôi bật điện thoại lên, âm thanh “tút tút” vừa vang lên - thậm chí tiếng “tút tút” còn chưa kịp vang lên - thì trong điện thoại đã ngân vang giọng điệu đầy sức sống của Đường Uyển Như: “Lâm Tiêu. Tớ ở hậu trường. Tớ có một bí mật lớn động trời muốn nói cho cậu biết.”

Nói thực tình, tôi hoàn toàn không hề bị kích động. Trong lòng tôi, Đường Uyển Như vốn chẳng giấu được bất cứ bí mật nào. Âm mưu động trời mà nó nói, cùng lắm cũng chỉ là những sự kiện đại loại như kế hoạch đăng ký lớp học Yoga nhằm giảm béo mà thôi. Với tôi, nó giống như chiếc túi chất dẻo trong suốt, bên trong chứa cái gì chẳng cần nhìn cũng thấy hết, từ xưa đến nay nó chẳng che giấu nổi chuyện gì. Cho nên tôi mới có thể ngồi im như phỗng để nghe những lời léo nhéo trong điện thoại của nó như thế. Còn nếu đổi lại là Cố Ly, tôi sớm đã bật khỏi chỗ rồi. Trong lòng tôi, Cố Ly giống như ngân khố tiền bảo hiểm cực lớn không cách nào chọc thủng được đang nằm sâu dưới lòng đất của trụ sở chính Ngân hàng Ngoại Than kia. Nếu trong người nó cất giấu bí mật, chỉ cần nó không thổ lộ với bạn, thì dù bạn đem nó nổ thành trăm mảnh cũng chẳng có tác dụng gì. Cho nên dù Cố Ly mỉm cười nói với tôi rằng “có chuyện phiền cậu một lát”, tôi cũng phải vừa chuẩn bị sẵn sàng tâm thế ấn chặt vào huyệt nhân trung của mình, vừa vểnh tai nghe nó nói hết câu chuyện, đề phòng bản thân có thể bất tỉnh bất cứ lúc nào.

Còn Nam Tương thì khỏi phải nói. Nó đơn giản chỉ là chiếc hộp ma thuật Pandora. Bề ngoài có vẻ chạm trổ tinh xảo dát vàng nạm ngọc, nhưng nếu mở ra thì đó chính là ngày tận thế của thế giới, yêu ma quỷ quái gì cũng đều từ trong chiếc hộp đó bước ra trên những đôi cà kheo đi khắp nơi phất cờ huyên náo, Tuyết Sơn Phi Hồ hay là Thần Điêu Đại Hiệp, Bá Vương Long hay là Thảo Nê Mã, có đủ mọi thứ.

Đến như bản thân tôi, cũng chẳng khác nào chiếc hộp giấy. Trông có vẻ cũng chắc chắn, nhưng kỳ thực chẳng bọc được lửa, cũng chẳng chứa nổi nước, còn gió vẫn cứ phần phật lọt qua.


Nhưng Đường Uyển Như đã nhanh như cắt nói một câu đủ để hoàn toàn thuyết phục tôi, nó thều thào: “Cậu mau đến hậu trường tìm tớ, tớ gặp nạn rồi.”

Tôi ngay tức khắc đứng phắt dậy. Thật sự phải cảm ơn bà cô này. Vừa nghe thấy hai chữ “gặp nạn”, thì trước mắt tôi như lóe lên ánh nhìn ấm áp mà ân cần toát ra từ đôi mắt lạnh lùng như hai viên pha lê kia của Cung Minh, mỗi khi liếc nhìn thì chẳng khác nào cắm một nhát dao lên đỉnh đầu tôi vậy.

Tôi đang đeo đôi giày cao gót 12 centimet, mà lao như bay về phía hành lang trông như đang đi giày đệm khí của Nike vậy. Khi lướt qua khúc rẽ đầu tiên, tôi thuận tay kéo Nam Tương đang lúng túng sợ hãi đi cùng đến phía sau hậu trường tới chỗ tai nạn do Đường Uyển Như gây ra. Tất nhiên, trong cái liếc mắt khi ấy của tôi vẫn liếc qua Vệ Hải trong bộ vest phẳng phiu, nhưng lúc đó tôi hoàn toàn không ý thức được bản thân đang đối mặt với một bí mật động trời đến mức nào. Tôi chỉ đơn giản gật đầu ra hiệu chào hỏi Vệ Hải, rồi kéo Nam Tương chạy về phía hậu trường.

Đúng như người ta thường nói đời có lắm chuyện ngẫu nhiên, lại lần nữa tôi vượt qua bí mật không thể để người khác biết. Khi tôi đang tiếp tục rảo bước như bay qua chỗ Cố Ly và Cố Hoài, liền thuận tay túm lấy Cố Ly, nếu phải tìm một người có thể giải quyết phiền phức một cách hiệu quả và đơn giản nhất, đó chắc chắn là nữ máy tính đang đứng trước mặt tôi đây. Cũng như thế, tôi chỉ cười híp mắt gật gật về phía Cố Hoài đang nổi bật trong lễ phục màu đen.

Tôi lôi hai cô gái mà trong lòng đang âm mưu chuyện mờ ám này, phóng như bay về phía hậu trường.

Ở cuối hành lang vọng lại tiếng ồn ào náo động của Đường Uyển Như.


Khi chúng tôi đẩy cánh cửa phòng nghỉ giải lao phía sau hậu trường ra, thứ đầu tiên đập vào mắt tất nhiên chính là cảnh tượng Đường Uyển Như đang ôm ngực, đôi gò má của nó đỏ au trông như hai quả táo lớn.

“Đường Uyển Như, cho dù có ngày tớ phải rũ bỏ hồng trần một lòng xuất gia lên Kim Đỉnh núi Nga My chuyên tâm tu hành,” Cố Ly đảo mắt quanh một vòng, rồi bình tĩnh nói, “Tớ cũng chẳng chút nghi ngờ, khi mình đang ngồi quay mặt về hướng biển mây cuồn cuộn kia mà tụng kinh niệm Phật, thì vẫn có thể nghe thấy phía tận cùng của đất trời mây che sương phủ kia vọng lại tiếng kêu gào của cậu đấy.”

Đường Uyển Như quay đầu lại nhìn Cố Ly rồi suy tư một thoáng, rõ ràng nó hoàn toàn không hiểu Cố Ly đang nói gì. Cho nên nó khoát tay cái soạt, giống như muốn xua hết những lời của Cố Ly tránh xa đi vậy, nói: “Lúc này là lúc nào rồi, mà còn nói những thứ suy nghĩ vớ vẩn thế hả? (Cố Ly: ...) Cố Ly, tớ gặp họa rồi, làm sao bây giờ?”

Bọn tôi đảo mắt theo vũ điệu ngón tay đang vểnh lên như cánh hoa lan của nó, lập tức trông thấy một đống váy lễ phục hoa văn màu sắc lòe loẹt.

Trong số đó, trên một chiếc váy ngắn trông như váy dạ hội màu trắng lộng lẫy sang trọng, lúc này đã bị vấy đủ thứ màu sắc nào là màu bóng mắt, phấn má hồng, phấn nền, sơn móng tay...

Còn nhà thiết kế, nữ sinh trẻ trung sinh viên đại học năm thứ ba kia, lúc này đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, khóc nấc lên từng tiếng.

“Khi ấy tớ chỉ chăm chăm chạy đến hậu trường tìm cậu thôi”, Đường Uyển Như phân bua, “Tớ chỉ đẩy nhẹ cửa, tớ đâu biết sau cửa có hộp hóa trang đâu, tớ đâu biết sau hộp hóa trang có treo bộ váy lễ phục chứ, tớ đâu biết chiếc váy lễ phục này là thiết kế áp chót kia chứ...” Sau khi nó xổ ra một tràng “tớ đâu biết”, thì nhà thiết kế nữ đang ngồi bên nó kia, đã ngay tức khắc chuyển từ “nức nở” sang “giãy đành đạch”...

Tôi và Nam Tương đều day day huyệt thái dương của mình. Bọn tôi dù nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng được Đường Uyển Như đã “đẩy nhẹ” cái cửa kia như thế nào.


Bạn đang đọc Tiểu thời đại 2.0 của Quách Kính Minh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự