Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Âm tào địa phủ

Bạn đang đọc Tiên Thiên Hữu Luân sáng tác bởi namcsmk

Tiểu thuyết gốc · 3756 chữ · khoảng 18 phút đọc

Trong một vùng không gian bỗng xuất hiện một tia sáng màu đỏ, nhìn xa xa trông như một ngọn lửa , tiếng la hét thảm thiết bắt đầu lớn dần , một mùi khét như mùi thịt cháy xông vào mũi Nguyên sinh , mọi thứ dần hiện lên một khung cảnh thảm khốc , một khung cảnh toàn một màu đỏ nhưng không phải máu mà là nhưng cái cọc sắt đâm qua những người toàn thân trần trụi bị thiêu bởi ngọn lửa đỏ như máu , tiếng la hét thảm khốc , lúc bấy giờ Nguyên Sinh mới ý thức được lòng thầm nghĩ " Đây là đâu , chẳng lẽ là ... " chưa kịp nghĩ hết câu . Một đoàn người đi đến va vào Nguyên Sinh , đoàn người toàn thân mặc đầm trắng muốt , đi theo thành hàng , Nguyên Sinh bị đẩy sang một bên , hắn đứng lại khó hiểu . Bỗng từ xa có hai con quái vật người không ra người , thú không ra thú , một con trông như khuyển nhân toàn thân đèn sì , một miêu nhân toàn thân trắng muốt , một con cầm trượng , một con cầm roi , đi đến bên cạnh Nguyên Sinh . nói lớn :

  • Còn không mau di chuyển , còn đứng đực ra đó làm gì . Ngươi đã chết rồi , tất cả những người nơi đây đều đã chết . Mau ,đi theo đoàn người kia . Nếu còn không đi ta sẽ cho ngươi biết thế nào là mùi roi đòn.

Nguyên Sinh lập tức nghe theo , hắn thầm nghĩ , hắn đã chết rồi ư , cố lục lọi trí nhớ , nhớ về kiếp trước .

Nguyên Sinh tên thật là Phùng Nguyên sinh , trước kia là con của một gia đình giàu có , vì sự kỳ vọng của cha mẹ , mong hắn có thể nối nghiệp cha mình điều hành một công ty lớn . Nên hắn từ nhỏ đã phải học ngày đêm không ngừng nghỉ , bởi sự thông minh vốn có , hắn luôn là người đứng đầu một ngôi trường danh tiếng, hoàn hảo về mọi mặt , từ ngoại hình đến tính cách . Đến năm 15 tuổi , chịu quá nhiều áp lực từ phía cha mẹ , nên hắn đã uống thuốc độc tự tử . Nghĩ đến đây hắn cảm thấy có lỗi với cha mẹ hắn , nhưng lại không hề nuối tiếc về quyết định của mình , hắn làm vậy là tự giải thoát bản thân , bao lâu nay hắn đâu được tự do . Giờ đây hắn cảm thấy thật nhẹ nhõm .

Bây giờ hắn mới thừa nhận :

  • Đây đúng là âm phủ thật rồi.

Tiềng hét lại vang lên , có lẽ những người đang bị thiêu sống bên kia là bị trừng phạt do làm chuyện xấu sao . Nguyên sinh thầm nghĩ , kiếp trước hắn đâu có làm việc xấu , toàn trong nhà thôi , chắc không bị thiêu đâu nhỉ . Nghĩ là vậy , hắn tiếp tục bước theo đoàn người . Đi mãi Đi mãi , nơi đây không có thời gian cụ thể , cảm giắc hắn đã đi bộ cả tuần nay rồi , tuy là linh hồn , không có mệt mỏi , nhưng trông một số người khá mờ nhạt trông như sắp tiêu tán đến nơi . Đi thêm một ngày trời , cuối cùng , Nguyên sinh mới mờ nhạt trông thấy một tòa nhà uy nghi rộng lớn , hắn không khỏi bất ngờ . Bỗng một tiếng nói vang lên như sấm :

  • Ngươi đã đến rồi , Khuyển Tam , mau đưa hắn đến đây .

Tiếng nói hùng vĩ vừa hạ xuống thì một con khuyển nhân to lớn , cơ bắp cuồn cuộn xuất hiện ngay cạnh Nguyên Sinh , khiến cả đám người không khỏi kinh hãi . Con khuyển nhân , bỗng quỳ xuống trước mặt Nguyên sinh , cất tiếng nói :

  • Tiên thiên , ngài đã đến .

Nói xong con khuyển nhân đưa tay ra trước mặt . Nguyên Sinh vô thức nắm tay con khuyển nhân kia , hắn cũng không hiểu sao hắn lại có hành động như vậy . Thoắt biến , hắn đã ở trong tòa nhà kia từ lúc nào . Điều này làm hắn bỡ ngỡ , con khuyển kia lập tức thoắt biến , bỏ lại Nguyên Sinh . Lúc này hắn không biết làm gì , tò mò đi một vòng quanh tòa nhà ngắm ngía xung quanh , đi mãi mà không thấy cửa , không ngờ tòa nhà lại to đến thế - hắn nghĩ thầm . Vừa nghĩ bụng không lâu hắn tìm được một cánh cửa to lớn , còn to hơn cả nhà của hắn trước kia . Vô thức đẩy cửa đi vào trong , nghĩ rằng cửa nặng ai ngờ nhẹ đến như vậy , vừa đẩy cửa đã mở được . Bên trong phòng là một không gian rộng lớn có vô số kệ sách , quyển nào cũng dày cộp , được xếp vô cùng gọn gàng và ngăn nắp . Nguyên Sinh lặng lẽ bước vào trong , ngơ ngác nhìn ngó xung quanh , bất chợt mới thấy có người đang đứng ở cách Nguyên Sinh không xa

Đó là một người đàn ông trung niên , tầm 30 tuổi , râu có vẻ lâu ngày không cạo , giản dị . Trông thì có vẻ giống mấy ông chú ở kiếp trước của hắn . Người đàn ông tay cầm một quyển sách chăm chú đọc , Nguyên Sinh không biết đây là đâu , có ông chú định lên tiếng hỏi đường thì Người đàn ông kia cắt ngang :

  - tên kia , có phải ngươi tên Nguyên Sinh 

  Nguyên Sinh hơi chút bất ngờ , gật nhẹ , người đàn ông liếc nhìn Nguyên Sinh rồi lẩm bẩm :
  • tướng mạo rất tốt , tốt lắm mau đi theo ta

Người đàn ông lộ vẻ hài lòng , Nguyên Sinh nghe vậy vô thức đi theo ông chú kia . Đi được một đoạn thì ông chú dừng lại nói với Nguyên Sinh :

  • Ta tự giới thiệu ta là Tử Lăng , như ngươi đã biết đây là địa ngục , nơi mà tất cả linh hồn vạn vật tập trung mỗi khi chết đi , ngươi cũng vậy .

Nguyên Sinh nghĩ bụng thầm mắng Tử Lăng , điều ấy ai chả biết đâu cần giới thiệu , rồi cảm thấy khó hiểu đáng ra hắn phải được gặp phán quan chứ , rồi uống canh Mạnh Bà , rồi tái sinh chuyển kiếp . Chứ sao hắn lại bị đưa về đây , hay là mấy ông thầy bói nói dóc chuyện âm phủ , hay là do hắn không được chuyển kiếp , Nguyên Sinh cảm thấy hơi bất an , nếu không được tái sinh thì chẳng lẽ bị đày xuống các tầng địa ngục rồi bị trừng phạt , rồi Nguyên Sinh lại lên tưởng đến các linh hồn bị thiêu sống trên đường đến đây làm hắn rùng mình . Tử Lăng như hiểu ý Nguyên Sinh thấy hắn lonh lắng liền giải thích :

  • Không cần lo lắng , ta đây chính là phán quan của âm phủ này , ngươi cũng sẽ được chuyển kiếp thôi , nhưng sẽ đặc biệt hơn những linh hồn khác , vì kiếp sau của ngươi chính là Tiên Thiên Sinh Linh đấy , người nên cảm thấy may mắn đi .

Lúc này Nguyên Sinh mới hoàn hồn ý thức được câu nói của phán quan Tử Lăng cảm thấy tò mò lập tức hỏi lại :

  • Tiên Thiên Sinh Linh là gì ? Tại sao phải cảm thấy may mắn ?

Phán Quan Tử Lăng trừng mắt với Nguyên Sinh , rồi cười hiền , cũng đúng thôi vì kiếp trước của Nguyên sinh làm gì có gì gọi là Tiên Thiên Sinh Linh , hiểu ý phán quan Tử Lăng giải Thích :

  • Cũng đúng thôi thế giới trước kia của ngươi toàn là loài người hạ đẳng thôi , làm gì có tiên , dù sao cũng giúp ích cho ngươi sau này lên ta cũng nói luôn , ngươi vũ trụ của chúng ta là vũ trụ thứ mấy không ?

Nguyên Sinh cảm thấy hiếu kỳ liền thắc mắc đối lại câu hỏi của phán quan :

  • Không lẽ có nhiều hơn một vũ trụ sao ?

Phán quan Tử Lăng hài lòng nói tiếp :

  • đúng vậy , hiện tại trong vùng không gian vô tận này có tới 1800 vũ trụ nằm cạnh nhau thành hình vòng tròn , vì nằm cạnh nhau các vũ trụ này thông với nhau bằng các cánh cổng không gian , ở thế giới của ngươi gọi là hố đen gì đó .

nguyên sinh gật gù , hắn không ngờ lại có nhiều vũ trụ đến vậy , Phán quan tiếp tục nói :

  • có khi còn nhiều hơn ấy chứ , chẳng qua quá rộng lớn lên ta mới chỉ biết thế thôi , thứ tự vũ trụ càng xa không gian vũ trụ đó càng rộng lớn , lên tìm kiếm hố đen càng khó hơn , đến giờ mới đến được vũ trụ thứ 1800 , âm phủ là nơi đáy của vũ trụ , thiên đình là nơi trên cùng của vũ trụ , khi sinh vật chết đi linh hồn của họ bị dịch chuyển đến đây , và âm phủ đước tạo ra để điều hành cho họ nhập thể , kiếp trước làm chuyện xấu thì nhập thể vào sinh vật trí tuệ , làm chuyện tốt thì được nhập thể vào sinh vật vượt bậc . Còn thiên đình là điều hành toàn bộ vũ trụ tính cả âm phủ.

Nguyên sinh bấy giờ mới tỉnh ngộ cứ nghĩ thiên đình , âm phủ là nơi nào đó tâm linh hóa ra cũng chỉ là một phần của vũ trụ . Nguyên sinh chợt nhớ ra một điều liền hỏi Phán Quan :

  • Vậy chẳng phải ta đã ở đây , sao vẫn chưa được chuyển kiếp ?

Phán quan Tử lăng cười hiền nói tiếp :

  • Chớ có lóng vội , ngươi rất đặc biệt , nên sẽ chuyển kiếp bằng một cách khác . Linh Hồn của ngươi rất đặc biệt hiếm thấy phải trên triệu linh hồn mới có một . Linh hồn của ngươi được sinh ra từ thuở khai thiên lập địa khi vũ trụ thứ 101 của chúng ta bắt đầu hình thành . Một quãng thời gian dài như vậy đến nay đã khoảng hơn 70 tỷ năm mà vẫn chưa bị tiêu tán , rất đặc biệt , hơn nưa kiếp trước của ngươi sinh ra vào giờ thiên rồi lại chết vào giờ địa . Mà kiếp trước không làm chuyện xấu , thì theo luật trời ban ,ngươi sẽ được tái sinh thành " Tiên Thiên Sinh Linh " . Rất may mắn nha. Đến ta còn ganh tị với ngươi đó .

Nói rồi phán quan Tử Lăng cười lớn . Nguyên Sinh cảm thấy hiếu kỳ liền hỏi :

  • Tiên thiên có gì lợi hại sao ?

Phán quan trừng mắt nhìn Nguyên Sinh nói :

  • Lợi hại lắm chứ , mà ngươi không biết ta nói luôn , tiên thiên sinh linh là cá thể được sinh ra bằng cách hấp thụ nguyên khí của trời đất , cá thể này đã phải hấp thu nguyên khí trong vòng hàng trăm triệu năm , tức sau khi chuyển kiếp ngươi sẽ là con trời con đất . Và tiên thiên sinh linh có 3 điểm lợi cực kỳ lớn . Điểm lợi thứ nhất , tiên thiên sinh linh có khả năng tái sinh

Nguyên Sinh lúc này đang hào hứng hết mức , liền nói chen :

  • Tức là có thể chết đi sống lại

Phán quan Tử Lăng hài lòng nói tiếp :

  • đúng là vậy tiên thiên có khả năng tái sinh chết đi sống lại , với thời gian cực ngắn , khi ngươi còn linh lực thì ngươi sẽ không thể chết , người duy nhất giết được người chỉ có thể là hoàng đế , hoặc khi ngươi vượt thực lực của hoàng đế thì không ai có thể giết được ngươi .

Nguyên Sinh Gật gù , không lẽ hắn bá đạo vậy sao , Phán quan lúc này đang nghĩ ngợi rồi nói một câu làm Nguyên Sinh mất hứng :

  • mỗi lần ngươi chết thì thực lực của ngươi sẽ bị giảm đi một bậc , và nếu ngươi chết liên tục thì cũng đồng nghĩa với cái chết

Chưa dừng lại ở đó Phán Quan nói đến lợi ích thứ hai :

  • Tiên Thiên Sinh Linh sẽ được đặc cách không phải uống canh mạnh bà tức là ngươi có thể nhớ đến kiếp trước , lợi ích cực lớn , và lợi ích thứ ba là khi sinh ra tiên thiên đã có sức mạnh của ma tộc , với nguồn ma lực vô hạn như của ma vương , có thể nói ngươi là một mà vương chính nghĩa nhưng sẽ không toát ra ma lực lên ngươi cứ yên tâm . Ngoài ra còn vô số những lợi ích nhỏ hơn , nhưng giúp một phần nhỏ cho ngươi sau này .

Trong lúc Nguyên Sinh đang vui mừng không thôi , kiếp trước hắn chỉ có học , suốt ngày bị nhốt ở trong nhà , tuy cuộc sống ăn no mặc sướng nhưng cuộc sống ấy đối với hắn không có gì là tự do , nghĩ đến kiếp sau hắn có thể tự do làm điều mình muốn mà không bị ai ngăn cấm . Trong lúc ấy phán quan Tử Lăng trầm mặt đang định nói với Nguyên Sinh điều gì đó , thì bỗng nhiên mặt đất rung chuyển một cách mạnh mẽ khiến cả hai đều thấy bất ngờ , một tiếng gầm như sấm vang dậy ở đâu đó , làm các kệ sách rung chuyển dữ dội đổ ngã loạn xạ . Nguyên Sinh lúc này nhìn về phía phán quan Tử Lăng , một luồng khí tức mạnh mẽ tỏa ra bao bọc khắp người , phán quan trừng mắt nhìn về một hướng . Lúc này khuyển nhân vừa rồi bất chợt xuất hiện , quỳ xuống tâu với phán quan Tử Lăng :

  • Thưa phán quan , từ đâu đó xuất hiện hai con giao long một trắng một đen đến quậy phá âm địa , thần đã cố ngăn chặn từ ngoài cùng các quân lính nhưng không ăn thua , hai con một trắng cảnh giới thần lực cao đoạn , con đen thần lực trung đoạn , các quân không chống được một con , còn thần hiện tại đang là thần lực cao đoạn lên chỉ giữ chân được một con , nhưng vẫn không cản được chúng , hiện tại chúng sắp đến đây , thần cần sự chỉ dẫn của ngài .

Phán Quan Tử Lăng nghe vậy có chút bất ngờ , nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại , quay ra nói với Nguyên Sinh :

-Không ngờ lại sảy ra chuyện bất ngờ như vậy , hai con giao long có lẽ đến từ hạ giới , chúng sắp quậy đến đây rồi thì không cong nhiều thời gian nữa , Khuyên Tam ngươi cùng quân cố giữ chân thêm thời gian , xong việc ta sẽ giải quyết chúng .

Con khuyên nhân nghe lệnh lập tức thoắt biến , Tử Lăng nắm lấy tay Nguyên Sinh lôi đi với tốc độ cực nhanh , trước mắt Nguyên Sinh hiện là một chiếc gương lớn gần gấp đôi hắn , Tử Lăng nhanh chóng giải thích với Nguyên Sinh :

  • Sau khi ngươi bước qua chiếc gương này sẽ chính thức được chuyển kiếp , nhưng ta có vài điều cần nói với ngươi trước , sẽ giúp cho ngươi sau này , thế giới ngươi được tái sinh tên là '' Đại Lục Địa Tôn " , vô cùng rộng lớn , có đầy đủ các chủng tộc trong vũ trụ sinh sống tại nơi đó . Ngươi lúc đó sẽ không phải con người nữa lên có khả năng tu luyện , tu luyện có 2 giai đoạn tu luyện phàm cấp và tu luyện thần cấp , phàm cấp có 10 cấp đó là : đồ cấp - khởi cấp - nguyên cấp - đại cấp - vũ đồ cấp - thiên đồ cấp - vương đồ cấp - chúa tể - tiên - thần , mỗi cấp chia làm mười cấp bậc nhỏ hơn , sau khi tu luyện qua thần cấp ngươi sẽ đến cảnh giới tối thượng , từ cảnh giới này trở đi không có thêm cảnh giới sau đó nữa mà tăng theo bậc , như ta hiện đang là tối thượng cấp 32

Nguyên Sinh nghe đến đây mới thán phục Tử Lăng không ngờ ngài đã là tối thượng cấp bậc 32 , cứ nghĩ là tiên cấp hay thần cấp thôi chứ , hắn phục không thôi , phán quan Tử Lăng nói tiếp :

  • Còn điều này nữa , khi chuyển kiếp ngươi có nguồn ma lực vô hạn như của các ma vương , tuy không tỏa ra thức khí nhưng vân khí khi sử dụng vẫn sẽ nhìn thấy được bằng mắt thường , ngươi tuyệt đối không được cho ai nhìn thấy vân khí , nếu không ngươi sẽ bị các chúa tể săn lùng và giết hại , sẽ bị người đời xa lánh , còn khả năng bị các ma vương khác lợi dụng .

Nguyên Sinh nhận thấy được sự nguy hiểm thân phận ma vương :

  • Ta sẽ cẩn thận

Phán Quan gật đầu hài lòng , rồi lập tức hiện ra gương mặt nghiêm túc , trấn động bên ngoài ngày càng mạnh hơn , tiếng gầm bên ngoài ngày một lớn dần

Trong lúc Tử Lăng và Nguyên Sinh nói chuyện , bên ngoài đang làm một cuộc chiến tàn khốc , hai con giao long thần cấp , phối hợp đánh tan các lớp lính phòng hộ , từng đoàn quân bị hắc diễm đốt cháy , hai con giao long ngày càng hung hăng hơn , Khuyển Tam lúc này đang chật vật , đánh ngang cơ với con bạch long , cả hai di chuyển với tốc độ cực nhanh từng đòn đánh ra uy lực phi thường , quân lính bên dưới nhìn lên mà hoa cả mắt , khuyển Tam là tướng mạnh nhất ở âm phủ này , được chính Tử Lăng dạy giỗ nhưng chưa từng thực chiến , con bạch long kia sống hoang dã nên tràn đầy kinh nghiệm chiến đấu , nhỉnh hơn khuyển Tam một phần , trong lúc né một đường đuôi của bạch long , Khuyển Tam nhận ra sơ hở liền phóng đến tung cước định đánh , nào ngờ bạch long có chiêu " Hoán Vị " , Khuyển Tam đánh vào hư ảnh của bạch long , hư ảnh biến mất , Khuyển Tam thất thần hoảng sợ , bạch long lúc này ở đằng sau Khuyển Tam từ lúc vào , vung đuôi quất mạnh vào lưng Khuyển Tam , khiến Khuyển Tam bay đi ngàn dặm lao xuống cọ người sát đất một đoạn rồi lằm bất tỉnh . Lúc này đánh bại Khuyển Tam thì hai con long hợp lực càng nhanh chóng phá tan quân phòng ngự lao thẳng đến tòa nhà nơi Nguyên Sinh đứng , con hắc long phun ra hắc diễm , rồi vung đôi đánh bay nóc nhà.

Trong lúc nói chuyện với phán quan Tử Lăng , một dung chấn mạnh khiến cả hai đứng không vững , Tử Lăng cảm nhận được sức nóng của hắc diễm , quanh người tỏa ra vân khí trừng mắt nhìn về một hướng , Nguyên Sinh lúc này cũng cảnh giác đề phòng . Bất chợt nóc nhà bị phá tan trong chớp mắt , xuất hiện hai con giao long một trắng một đen , nhìn hai con giao long to lớn cơ bắp cuồn cuộn , Nguyên Sinh đề cao cảnh giác , nhưng có Tử Lăng bên cảnh nên cũng an tâm , lúc này Tử lăng tặc lưỡi một cái , rồi khí tức ngày càng tăng mạnh , quay sang nói với Nguyên Sinh :

  • Ta còn nhiều thứ muốn nói với ngươi , nhưng giờ không phải lúc nữa rồi , giải quyết hai con này cũng chật vật lắm đây , ta không thể đảm bảo an toàn cho ngươi , tốt nhất không nên để ngươi bị tiêu tán , mau bước qua chiếc gương kia ngươi sẽ chính thức được chuyển kiếp , nên nhớ sau này không được làm điều xấu , phải giúp đỡ người tốt , tiêu diệt kẻ xấu , sau này gặp lại , nếu ngươi không làm theo lời ta dặn ta giết chết không tha làm cho hồn tan phách liệt khỏi đầu thai luôn .

Nguyên Sinh lúc này cười khổ , sao lại đe hắn vậy chứ , Nguyên Sinh cũng không có ý định làm điều xấu , trả lời chắc chắn :

  • Ta sẽ làm theo lời ngài , hẹn ngày gặp lại .

Tử Lăng hài lòng gật đầu , hai con long không kéo dài thêm thời gian , hắc long liền phun ra hắc diễm phóng đến Tử Lăng , Tử Lăng thu lại vân khí , nhảy thẳng đến hắc long , một tay đánh tan hắc diễm , tay còn lại tạo ra vô số kiếm khí nhắm vào đả thương hắc long , nhưng bạch long đâu để yên , tung đuôi quất mạnh vào Tử Lăng , Tử Lăng một tay chặn lại đòn đánh uy lực của bạch long một cách nhẹ nhàng , dư chấn tỏa ra,mặt đất dung chuyển dữ dội , Nguyên Sinh biết giờ không phải lúc xem đánh nhau , liền nhanh chóng bước qua chiếc gương đi vào hư không , Tử Lăng lúc này không còn để ý tới Nguyên Sinh tập trung ra toàn bộ sức lực để nhanh chóng giải quyết hai con giao long kia .

Bạn đang đọc Tiên Thiên Hữu Luân sáng tác bởi namcsmk
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi namcsmk
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 2
Lượt đọc 47
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự