1140
960
720

Chương 921: Phó điện chủ của Oán Điện (1).

Lưu Thanh Vân ánh mắt lộ ra vẻ cẩn thận, trong lòng kêu khổ, thầm nhủ, chính mình đã chọn Chu Tước Tinh bỏ đi này bởi vì nơi đây đã hẻo lánh, lại không có giá trị gì, sẽ không khiến cho những tu sĩ cùng đẳng cấp với hắn chú ý mà lui tới. Hắn chủ định im lặng mấy ngàn năm, sau khi đoạt xá thành công, sẽ trở lại Oán Điện tranh giành vị trí chủ điện.

Nhưng làm thế nào hắn cũng không ngờ tới vào giây phút cuối cùng khi chuẩn bị đoạt xá lại có những tu sĩ bậc này đi tới. Trong lòng hắn không ngừng suy nghĩ, lập tức hắn liền nghĩ đến việc này nhất định là âm mưu của một vài phó điện chủ khác của Oán Điện, không biết đã cho ba người này lợi ích gì mà khiến họ đến phá hoại việc đoạt xá của mình, hơn nữa thừa dịp lúc này mình chỉ có nguyên thần để hoàn toàn tiêu diệt.

- Chết tiệt, vì không muốn gây sự chú ý của các phó điện chủ kia, lần này ta đã cực kỳ cẩn thận, không có đem tu sĩ thủ hạ tới hộ pháp mà chỉ âm thầm thao túng, không ngờ vẫn còn có người biết được chỗ của ta !

Lưu Thanh Vân trong lúc âm trầm, cẩn thận lui về phía sau nhìn đám Vương Lâm ba người.

Càng nhìn hắn lại càng thấy xa lạ. Hắn thân là phó điện chủ Oán Điện của Thi Âm Tông trong Liên Minh Tinh Vực, có lẽ Âm Dương Hư Thực tu sĩ hắn chưa thấy hết toàn bộ, nhưng tu sĩ đạt tới Khuy Niết gần như ai hắn cũng đã từng gặp qua. Dù sao tu sĩ Khuy Niết Kỳ trở lên trong Liên Minh Tinh Vực cũng không phải quá nhiều.

Nhất là đồng tử đầu to kia lại càng khiến hắn hoài nghi trong lòng. Tu vi của đồng tử đầu to kia mặc dù là Khuy Niết, nhưng ở trên người đối phương hắn không nhìn thấy được một chút ý cảnh nào, ngược lại trong cơ thể đối phương không ngờ còn có một luồng tiên lực nồng đậm.

- Đây là tiên nhân ! !

Lưu Thanh Vân trợn tròn hai mắt, lui về phía sau nhanh hơn.

- Ngươi chạy không thoát đâu.

Gợn sóng dưới chân Vương Lâm bỗng nhiên tản ra, cả người trong phút chốc biến mất.

Cảnh tượng này khiến cho Lưu Thanh Vân gần như hồn bay phách lạc.

- Súc Địa Thành Thốn ! !

Hắn hét lên một tiếng, nguyên thần trực tiếp tản ra, trong phút chốc liền sụp đổ, hóa thành vô số tinh quang, giống như ngân hà cuộn lên, trực tiếp hướng về phía trước với tốc độ nhanh nhất điên cuồng bỏ chạy.

- Những phó điện chủ kia cũng thật là giỏi ! ! ! Có thể mời được một Khuy Niết tu sĩ có Súc Địa Thành Thốn, thù lao mà bọn họ phải trả chắc chắn là không thể tưởng tượng nổi !

Lưu Thanh Vân tâm thần chấn động, nhưng giờ phút này cũng không rảnh mà suy nghĩ nhiều, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng.

Trước mặt là một tu sĩ có thần thông Súc Địa Thành Thốn, đối với đối thủ cùng giai có thể nói là bất bại, tiến thoái tự do, giao chiến với loại người như vậy hoàn toàn là một cơn ác mộng.

Nguyên thần của hắn hóa thành tinh quang, cấp tốc bỏ chạy. Nhưng trong phút chốc, ở phía trước, Vương Lâm một bước đi ra, tay phải hướng xuống dưới hung hăng vỗ vào hư không một cái ! Lập tức thiên địa chấn động, một sức tấn công mạnh mẽ đánh xuống, thân mình Lưu Thanh Vân bị bức phải dung nhập lại. Sắc mặt hắn tái nhợt, định lui về phía sau, bên tai lập tức truyền đến một tiếng cười ngây ngô. Chỉ thấy đồng tử đầu to kia lắc cái đầu to, ngăn cản đường lui của Lưu Thanh Vân.

Ở đằng xa, Tháp Sơn mang theo tiếng gào thét, nhanh chóng tiến đến.

Lưu Thanh Vân cười khổ, hắn biết đối diện với Khuy Niết tu sĩ có Súc Địa Thành Thốn, mình hoàn toàn không có cách nào chạy thoát, lúc này liền thở dài, ôm quyền nói:

- Đạo hữu, ngươi và ta cũng không phải là có mối thù truyền kiếp, nếu có thể tha cho ta một con đường sống, việc này nhất định ta sẽ đền đáp !

Vương Lâm liếc nhìn Lưu Thanh Vân một cái, chậm rãi nói:

- Đền đáp như thế nào ?

Lưu Thanh Vân cắn răng một cái, nói:

- Ta có nguyên thần của một Khuy Niết tu sĩ, lấy nguyên thần của hắn để đền đáp thì thế nào ?

Nguyên thần kia là đối thủ không đội trời chung của hắn, nhiều năm trước đã bị hắn dùng sức mạnh của Thi Âm Tông phá đi thân thể, lấy nguyên thần, vốn chuẩn bị để luyện thành khôi lỗi, nhưng giờ phút này vì bảo toàn sinh mệnh, cũng cực kỳ đau lòng mà dâng ra.

- Vậy thì đưa ra đây.

Thần sắc Vương Lâm vẫn bình tĩnh như thường.

Lưu Thanh Vân ánh mắt lóe lên, nhìn Vương Lâm, nói:

- Đạo hữu, sau khi tại hạ đưa ra, ngươi vẫn không buông tha cho Lưu mỗ thì…

Không chờ cho hắn nói hết lời, Vương Lâm nhướn mày, lạnh lùng nhìn Lưu Thanh Vân, bình tĩnh nói:

- Cho ngươi thời gian ba nhịp thở để suy xét !

Lưu Thanh Vân trầm ngâm, thầm than một tiếng, tay phải điểm vào mi tâm một cái, lập tức giữa mi tâm hiện lên gợn sóng, từ trong bay ra một tấm kính. Sau khi tấm kính này xuất hiện, lập tức trên đó lóe lên hào quang, có một nguyên thần của một nam tử trung niên chậm rãi bay ra.

Lưu Thanh Vân không hề do dự, đem nguyên thần đưa về phía trước, rơi vào trong tay Vương Lâm.

Cẩn thận nhìn thoáng qua, Vương Lâm gật gật đầu. Nguyên thần này quả thật là một Khuy Niết tu sĩ, tuy nhiên hiện tại thần trí cũng đã tiêu tan, chỉ còn lại thể xác của nguyên thần mà thôi.

Sau khi thu lấy nguyên thần này, Vương Lâm lắc đầu nói:

- Lấy vật này để đổi lấy sinh mạng, là không đủ.

Lưu Thanh Vân cười khổ, hắn cũng biết vật mình đưa ra so với những phó điện chủ kia còn kém hơn rất nhiều. Trong lúc trầm ngâm, vẻ mặt hắn âm tình bất định, hắn ngẩng mạnh đầu, cắn răng một cái, nói:

- Đạo hữu, tại còn một vật, vật ấy nhất định sẽ làm ngươi vừa lòng !

Hắn nói xong, trong hai mắt không thể không lóe lên vẻ độc ác, tay phải chạm lên tấm kính vừa biến ảo hiện ra từ giữa mi tâm kia. Lập tức liền có một luồng uy áp cực kỳ vô biên trong phút chốc tràn ngập trời đất.

Từng tiếng tim đập ầm ầm, lay động tâm thần từ trong tấm kính kia truyền ra. Ngay sau đó, từ bên trong có một thi thể chậm rãi bay ra.

Thi thể này toàn thân đỏ sẫm, ngay khi xuất hiện, lập tức một ngọn lửa tràn ngập trời đất. Ngọn lửa này cực kỳ kịch liệt, cho dù là đồng tử đầu to kia cũng phải biến sắc.

- Trong Thi Âm Tông ta, trong bảng xếp hạng những kỳ thi dị thể, Viêm Linh Hỏa Thi này đứng hàng thứ mười hai. Nếu đoạt xá thành công, hết thảy hỏa hệ thần thông trong trời đất đều không thể gây ra một chút tổn thương nào, ngoài ra còn có thể nắm trong tay Thiên Địa Chi Hỏa, có thể đối phó được với hết thảy thần thông ! Đây là một món hàng có giá trị cực cao, lấy nó để đổi lấy tính mạng tuyệt đối là đủ rồi !

Lưu Thanh Vân nói xong, vung tay phải, lập tức hỏa thi này bay thẳng đến Vương Lâm.

Hỏa thi kia tốc độ cực nhanh, gần như trong nháy mắt đã tới gần Vương Lâm. Nhưng ngay lúc đó, thi thể này bỗng nhiên mở hai mắt, từ bên trong lộ ra một luồng hào quang điên cuồng.

Lưu Thanh Vân sắc mặt dữ tợn, quát to:

- Bạo !

Ầm một tiếng, hỏa thi kia nổ tung, vẫn chưa ảnh hưởng đến Chu Tước Tinh mà chỉ tập trung toàn bộ trong một phạm vi nhỏ, như vậy mới có thể làm cho uy lực của nó phát huy đến mức lớn nhất. Một ngọn lửa không thể tưởng tượng được ở nơi này trong nháy mắt điên cuồng tràn ngập không trung, gần như toàn bộ những đám mây trên không trung đều tan rã, thậm chí còn có những vết nứt lớn lan khắp bầu trời.

Uy lực của ngọn lửa này quá lớn, Tháp Sơn không thể không lùi lại. Ngay cả đồng tử đầu to kia tâm thần cũng kịch chấn, trong khi ngọn lửa khi bùng lên, lập tức lui về phía sau. Sắc mặt hắn tái nhợt, trong khoảnh khắc vừa rồi hắn thầm nhủ nếu hỏa thi ở phía trước người mình nổ tung thì tuyệt đối sẽ không thể tránh được kiếp nạn này !

Hắn chẳng thể ngờ được khi đang mười phần chiếm ưu thế, Lưu Thanh Vân kia không ngờ còn dám phản công như vậy! Đồng tử đầu to lần đầu tiên đối với tu sĩ của Liên Minh Tinh Vực có ấn tượng sâu sắc.

Một tiếng cười điên cuồng từ trong miệng Lưu Thanh Vân truyền ra, trong lúc đó hắn dữ tợn thân mình nhoáng lên bay thẳng về hướng chân trời. Với tính cách của hắn quyết sẽ không dễ dàng thỏa hiệp, hết thảy chuyện vừa rồi chẳng qua hắn muốn mê hoặc đối phương. Một đòn tự bạo của hỏa thi nếu tản ra thì có lẽ hiệu quả không lớn, cho dù đối với Chu Tước Tinh này cũng không thể có ảnh hưởng, nhưng lúc này hắn đem sức mạnh tự bạo của hỏa thi này hạn chế trong phạm vi nhỏ, tuy cũng không ảnh hưởng đến Chu Tước Tinh, nhưng trong phạm vi nhỏ này, hắn tự tin những tu sĩ đồng cấp không ai có thể chống cự.

- Hỏa thi tan vỡ tuy rằng đau lòng, nhưng lấy thi thể này để tiêu diệt một tu sĩ có Thúc Địa Thành Thốn cũng rất đáng giá. Hơn nữa hai người ở phía sau hoàn toàn cũng không đuổi kịp ta!

Lưu Thanh Vân trong tiếng cười điên cuồng, bay thẳng về phía chân trời, hắn nghĩ tốt nhất là nên nhanh một chút trở về Thi Âm Tông lựa chọn thân thể để đoạt xá, còn những tên phó điện chủ kia hắn cũng sẽ tính kế toàn lực trả thù.

- Ngươi chạy không thoát đâu!

Một thanh âm vô tình lạnh như băng, giống như gió rét giữa trời đông thổi tới, lọt vào trong tai Lưu Thanh Vân. Thân mình hắn lập tức run lên, ánh mắt lộ vẻ không dám tin, thân mình lập tức dừng lại.

Ở phía trước hắn, thân ảnh Vương Lâm biến ảo hiện ra. Thần sắc hắn bình tĩnh, không một chút biến đổi, càng không có thương thế gì. Bên ngoài thân thể hắn có một cái đỉnh hư ảo đang dần dần biến mất.

Không chỉ có Lưu Thanh Vân không dám tin, mà ngay cả đồng tử đầu to cũng thở hổn hển, ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ. Hắn chỉ biết Vương Lâm vốn rất mạnh, nhưng lại không ngờ rằng trong một vụ nổ như vậy mà đối phương không ngờ lại không hao tổn đến một sợi lông, điều này làm cho hắn trong lòng cũng không còn dám có ý chống đối nữa. Đối với Vương Lâm, hắn lại càng thêm sợ hãi.

Vương Lâm lạnh lùng liếc mắt nhìn Lưu Thanh Vân một cái, tiến lên một bước, thân ảnh biến mất. Lưu Thanh Vân kia trong lúc hoảng sợ, điên cuồng lui về phía sau, trong miệng lo lắng nói:

- Đạo hữu hiểu lầm, hiểu lầm rồi. Lúc này đây Lưu mỗ thành tâm đưa ra pháp bảo để đổi lấy tính mạng, ta có mà.

Quyển 7: Danh Chấn La Vân

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
217 Xem
3 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền