Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 785 Huyết tinh (2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2029 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trong đó tuyệt đại bộ phận đều là Huyết Tổ cưỡng ép bắt từ những nước tu chân ở bốn phía xung quanh, đoạt tự do để phục vụ cho mình. Càng có một số là hắn tìm một số thiếu niên có tư chất, dùng Huyết đan nuôi dưỡng, luyện thành Huyết vệ để bảo vệ Huyết tinh.

Huyết Tổ trời sinh lạnh lùng, chỉ đối với con gái duy nhất mới có thể lộ ra sự hiền lành hiếm thấy của người làm cha!

Có thể nói, toàn bộ Huyết tinh này, trừ Huyết Tổ cùng con gái ra, hết thảy sinh linh đều là nô bộc của họ, sống chết chỉ trong một ý niệm.

Tử Tâm ngồi trên một tế đàn ngoài Huyết các, trên mặt lộ ra vẻ lo âu, khi thì quay đầu nhìn về Huyết các phía sau. Nơi đây là cấm địa của Huyết Tổ, ngay cả nàng cũng không được đi vào.

Lúc này mấy đạo huyết quang từ không trung phía xa xa nhanh chóng bay tới, ở phía trước Tử Tâm hóa thành bốn lão già. Trên bốn người này có nguyên lực dao động, hiển nhiên đều là tu sĩ đại thần thông bước vào bước thứ hai.

- Chủ mẫu. Lại có một đám Huyết nô chết đi…

Một lão già trong đó cúi đầu trầm giọng nói.

Tử Tâm cắn môi dưới trầm lặng không nói.

Mấy tháng này trên Huyết tinh có rất nhiều Huyết nô và Huyết vệ không rõ nguyên nhân nổ tan xác mà chết. Cho đến hôm nay đã chết quá bảy phần.

Loại chuyện này khiến cho trong lòng Tử Tâm tràn đầy bàng hoàng, giải thích duy nhất đó là Huyết Tổ xảy ra vấn đề!

- Chủ mẫu. Huyết Tổ đại nhân rốt cuộc là đi đâu?

Một lão già ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tử Tâm, chậm rãi nói.

- Hỗn láo. Lời này là ngươi được hỏi sao!

Ánh mắt Tử Tâm phát lạnh, lạnh lùng nói, trong lòng cũng càng bàng hoàng. Trước đây những người này tuyệt sẽ không nói thế, giờ phút này trong lòng mọi người bao gồm cả chính nàng ta đều hoài nghi có phải Huyết Tổ đã chết hay không…

Lão già kia cười lạnh xoay người bước đi. Tâm tình hắn hiện tại cực kỳ ác liệt, đồng thời cũng có một tia giải thoát. Trên người hắn đồng dạng cũng có lạc ấn của Huyết Tổ, nhưng lúc này đã không hề quan trọng.

- Lão phu từ sáu ngàn năm trước bị Huyết Tổ cưỡng ép phong ấn. Cho đến hôm nay nếu không có lệnh Huyết Tổ không dám bước ra khỏi Huyết tinh này nửa bước. Lúc này nếu Huyết Tổ xảy ra biến cố, lão phu ở trong này cũng là chờ chết. Nhưng chết, cũng phải chết ở quê quán của ta!

Ánh mắt lão già lộ vẻ đau thương, đạp hư không đi thẳng lên bầu trời.

Ba lão già đứng trước Tử Tâm đều ngẩng đầu nhìn bóng dáng đồng bạn ngày xưa dần dần đi tới chân trời, trầm lặng. Ba người nhìn nhau, không tiếp tục nói mà biến thành ba đạo cầu vồng đi thẳng đến chân trời.

- Các ngươi thật to gan, không sợ Huyết Tổ quay về…

Vẻ lạnh lẽo lóe lên trong mắt Tử Tâm, nàng đứng lên lớn tiếng quát.

Chỉ có điều không đợi nàng nói xong, một lão già trong đó đứng giữa không trung cúi đầu, lạnh lùng nhìn nàng một cái nói:

- Ồn ào! Ngươi chẳng qua chỉ là một món đồ chơi của Huyết Tổ, hay thật sự coi mình là chủ mấu. Đám tu sĩ chúng ta khom người với người đều là vì Huyết Tổ. Nếu không có Huyết Tổ, ngươi tính là vật gì! Lão phu ở Huyết tinh này gần vạn năm, món đồ chơi như ngươi lão phu gặp không dưới mười người!

Để lại những lời này, người này xông tới chân trời biến mất dạng.

Thân hình Tử Tâm run lên, trầm lặng rồi đứng lên.

Khi bốn lão già áo bào đỏ đi tới chân trời, những Huyết nô trên Huyết tinh vẫn chưa chết đều ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra vẻ đấu tranh. Cũng không biết ai bay lên trước, chỉ khoảng nửa khắc gần như toàn bộ Huyết nô vốn có đều bay ra. Tử Tâm nhìn tất cả mọi chuyện ánh mắt lộ ra vẻ quyết đoán. Nàng quay lại nhìn về phía Huyết các kia, khẽ động đi tới trước Huyết các, nghĩ lại thủ pháp khi Huyết Tổ mở ra Huyết các, do dự cắn răng một lúc.

Đúng lúc này bỗng toàn bộ bầu trời tối sầm lại, một cỗ uy áp đậm đặc nháy mắt tràn ngập toàn Huyết tinh. Tử Tâm ngẩn ra, khi ngẩng đầu lên sắc mặt khoảnh khắc tái nhợt không có máu.

- Đây…… Đây là cái gì……

Ở trong tinh không trước hết bay ra một lão già mặc áo bào đỏ, ôm quyền lẫn nhau mặc dù không nói gì nhưng đều thấy được vẻ quyết đoán trong mắt đối phương. Đang lúc muốn tách ra bỗng nhiên tất cả mọi người đều sững lại, ánh mắt toàn bộ nhìn về phía tinh không xa xa.

Chỉ thấy trong tinh không một dòng sông dài tạo nên từ đá vụn gào thét mà đến. Phía trên sông dài một người khổng lồ khoảng trăm trượng đang đứng. Hai mắt người này lạnh như băng mang theo sát khí nồng đậm.

Bốn lão già áo đỏ ánh mắt ngưng đọng, nhanh chóng nhìn lẫn nhau lập tức hóa thành bốn đạo cầu vồng bay ra bốn phía khác nhau, không chút nào để ý người khổng lồ kia vì sao mà đến.

- Huyết Tổ. Ngươi cũng có ngày hôm nay!

Trong lòng bốn lão già gần như đồng thời hiện lên một câu.

Phía sau bốn lão già này là hàng loạt Huyết nô, từng người nhảy vào tinh không sau khi nhìn đến bản tôn lập tức ngẩn ra. Nhưng không có một người lựa chọn chiến đấu vì Huyết tinh, đều mang theo cười lạnh sảng khoái, đều tản hết ra.

Thậm chí còn có một số người không đi quá xa, đứng ở xa nhìn về phía Huyết tinh, chuẩn bị nhìn tận mắt Huyết tinh diệt vong.

Đối với những Huyết nô này, với cơ trí của Vương Lâm liếc mắt một cái tự nhiên nhìn ra manh mối. Hắn không có ngăn cản mà mang theo hàng loạt đá vụn nhanh chóng nhằm về phía Huyết tinh.

Vào lúc tới gần Huyết tinh, đá vụn đi theo Vương Lâm đều dâng lên, hai tay khổng lồ nắm một cái, phân biệt bắt lấy hai tảng đá trăm trượng điên cuồng ném về phía Huyết tinh.

Trong tiếng kêu “ầm ầm” vang dội, hai tảng đá kia như hai ngôi sao băng bay thẳng đến Huyết tinh. Trong khoảnh khắc va chạm với Huyết tinh, một quầng sáng màu máu đột nhiên xuất hiện đánh nát hai tảng đá lớn này.

Vẻ lạnh băng trong mắt Vương Lâm càng đậm, hai tay hắn múa may không dừng chút nào, một tảng tiếp theo một tảng đá lớn dưới sức mạnh cánh tay hắn, điên cuồng đập xuống Huyết tinh.

Tới cuối cùng thậm chí Vương Lâm nhảy tới, duỗi hai tay, dùng linh lực trong cơ thể dẫn dắt tất cả đá vụn như một con sông dài xông mạnh tới Huyết tinh.

Vô số đá vụn ầm ầm hết sức ném tới. Màn máu kia tuy mạnh nhưng không có Huyết Tổ khống chế cũng chỉ có hạn. Nhất là gặp lực lượng khổng lồ của Cổ Thần Vương Lâm còn nhỏ này, sau nửa nén hương, màn máu sụp đổ.

Hàng loạt đá vụn “ầm ầm” hạ xuống rơi vào Huyết tinh. Mỗi một lần rơi xuống, tinh cầu này liền run rẩy, một cỗ sóng gợn hình tròn có thể thấy bằng mắt thường lan tràn ra bốn phương tám hướng.

Sắc mặt Tử Tâm tái nhợt, mặt đất run rẩy cùng với lực lượng hủy diệt kia khiến cho tâm thần nàng chấn động mạnh. Nàng tận mắt nhìn thấy từng viên đá thật lớn từ trên rơi xuống, mỗi một lần rơi xuống, mặt đất đều run lên dữ dội.

Nàng không thể tưởng tượng đây rốt cuộc là loại lực lượng gì, loại thần thông nào mới có thể làm được như vậy.

- Thật là đáng sợ…

Tử Tâm cắn răng, sợ hãi từ đáy lòng dâng lên như thủy triều. Nàng nhìn Huyết các trước mặt, hai tay bấm pháp quyết, bắt chước Huyết Tổ đánh ra một số lạc ấn.

Nàng ở Huyết tinh mấy năm âm thầm lưu ý dấu tay Huyết Tổ mỗi lần mở ra Huyết các, đã nhớ kỹ trong lòng. Trong lúc Huyết Tổ không có nhà nàng lại âm thầm thử dùng, chẳng qua cũng không dám dùng Huyết các thường xuyên.

Lúc này Huyết Tổ hiển nhiên đã gần chết, Huyết tinh lại loạn lớn, còn có kẻ thù bên ngoài xâm nhập nên nàng cũng không hề e dè. Dấu tay càng lúc càng nhanh không ngừng đánh ra, trong Huyết các phía trước lóe lên hồng quang, mơ hồ lộ ra một con đường màu đỏ. Ánh mắt Tử Tâm lộ ra vẻ hưng phấn.

Đúng lúc này bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, trên mặt đất xuất hiện một cái bóng lớn. Tử Tâm ngẩn ra theo bản năng ngẩng đầu nhìn, vừa liếc mắt lập tức ngây dại.

Trên bầu trời một người khổng lồ ba trượng đạp hư không mà đến, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm lên người Tử Tâm.

Thân hình Tử Tâm hơi run rẩy, nàng nhìn phía sau người khổng lồ kia còn có vài viên đá vụn trăm trượng rít gào lao thẳng xuống mặt đất. Sự sợ hãi nồng đậm xuất hiện trong lòng nàng.

Nàng lập tức cúi đầu nhìn về phía Huyết các, không chút do dự vọt thẳng tới con đường xuất hiện trong Huyết các. Chỉ có điều ngay trong chớp mắt thân hình nàng bước vào con đường đó, một tiếng kêu thê lương thảm thiết lập tức truyền ra từ trong miệng nàng.

Hồng quang trong con đường rơi vào người nàng, da của nàng hư thối với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Một luồng khói nhẹ bốc lên, ngay cả nguyên thần của nàng đều sắp bị sụp đổ.

Dưới ánh mắt Vương Lâm, thân hình nàng toàn bộ hóa thành khói nhanh chóng bị hút vào con đường trong Huyết các.

Vương Lâm lạnh lùng nhìn Huyết các trên mặt đất, bàn tay chộp một cái, mảnh đất trăm trượng cả Huyết các bị hắn mạnh mẽ nắm lên khỏi mặt đất.

Giờ phút này đá vụn trên bầu trời không ngừng rơi xuống, toàn bộ Huyết tinh trở nên xơ xác, một tay Vương Lâm cầm Huyết các, một bàn tay nắm lại điên cuồng đánh lên mặt đất.

Trong tiếng nổ “ầm ầm”, Huyết tinh này càng thêm tàn phá, tầng tầng sóng gợn tản ra, dường như hết thảy đều biến thành tro bụi. Một lát sau Vương Lâm đạp một cái, trong chấn động của Huyết tinh, cả người hắn lao ra bay về phía chân trời, biến mất ở xa xa trong tinh không.

Tất cả Huyết nô và Huyết vệ đứng nhìn xung quanh không có bất kỳ ai ngăn cản, ngược lại càng nhiều ôm quyền đưa tiễn hướng về nơi Vương Lâm biến mất.

Sau khi Vương Lâm đi không lâu, trong mắt những người này mờ mịt phút chốc, giống như gông xiềng vô hình trong lòng bị giải khai, đều tản đi tự quay về quê nhà nhiều năm xa cách.

Quyển 3: Danh chấn La Vân

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 7
Lượt đọc 300

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự